May mà Trì Nhung thân thủ nhanh nhẹn, một tay chống lên vách tường, kịp thời giữ vững thân thể, lúc này mới tránh được một thảm án có thể xảy ra. Khương Tuế hoảng hốt, vội vòng tay ôm chặt cổ Trì Nhung, khẽ gọi: “Anh Thiết Ngưu?”
Trì Nhung hơi bực bội: “Tôi trông già lắm sao?”
Khương Tuế không ngờ hắn lại để ý chuyện này, liền nói: “Tôi đâu có nói anh già, chỉ là… cảm giác thôi.”
“Tôi cho em cảm giác giống cha em à?”
Cũng không giống đến mức đó. Khương Tuế đáp: “Ý tôi là…anh đối xử với tôi rất tốt.” Y ngừng một chút, ghé sát bên tai Trì Nhung, nhỏ giọng hỏi: “Anh Thiết Ngưu, vì sao anh lại đối xử với tôi tốt như vậy?”
Nếu nói là đặc biệt chiếu cố thanh niên trí thức thì cũng không đúng. Trì Nhung đối với Chương Thần từ trước đến nay vẫn lạnh nhạt, chưa từng thấy hắn đối Chương Thần tốt đến vậy.
Trì Nhung đáp: “Có lẽ là vì tôi chưa sinh con trai, nên tạm thời chăm sóc em.”
“……” Khương Tuế khiếp sợ nói. “Anh đúng là người hay ghi thù thật đấy.”
Trì Nhung không nói gì nữa, chỉ đặt Khương Tuế xuống đất. Mở cửa xong, Khương Tuế tự giác bước vào trong. Dù sao thì gối của y vẫn còn đặt trên giường Trì Nhung, mà xem ra Trì Nhung cũng chẳng quá để ý chuyện ngủ chung. Thế là y dứt khoát mặt dày, tiếp tục ở lì trong phòng hắn.
Khương Tuế ngồi trên băng ghế, nhìn hai cuốn giáo trình cũ kỹ đặt trên tủ, còn Trì Nhung thì vào bếp đun nước ấm, chuẩn bị cho y rửa mặt, đánh răng.
Khương Tuế rất chú trọng sinh hoạt, trước khi ngủ nhất định phải rửa mặt, đánh răng, rửa chân. Chương Thần từng tấm tắc cảm thán rằng so ra thì Khương Tuế mới giống đại thiếu gia xuất thân từ nhà quan lớn, còn Cảnh Trường Linh lại chẳng có chút dáng vẻ thiếu gia nào, làm việc thì nhanh nhẹn gọn gàng.
“Anh biết chữ không?” Khương Tuế ngâm chân trong chậu nước ấm, tay cầm sách, ngẩng mắt hỏi.
“Biết một chút.” Trì Nhung thành thật đáp.
Cha mẹ hắn mất sớm, một mình nuôi sống bản thân đã là không dễ, nói gì đến chuyện học chữ.
Khương Tuế nhìn hắn, ánh mắt như hỏi: Một chút là bao nhiêu?
“……” Trì Nhung nói tiếp, “Chỉ biết viết tên mình.”
Khóe môi Khương Tuế cong lên, nở một nụ cười nhạt: “Vậy cũng giỏi lắm rồi.”
“Còn em?” Trì Nhung hỏi. “Tôi nghe bọn họ nói em rất có học.”
Trong số đám con cái trong nhà, Khương Tuế là người học giỏi nhất, học hết trung học phổ thông, vốn định thi đại học. Chỉ tiếc cha mẹ đột ngột gặp tai nạn, anh chị đương nhiên không thể tiếp tục chu cấp cho y đi học cái gọi là đại học, thậm chí còn vội vàng đưa y xuống nông thôn.
“Cũng tạm.” Khương Tuế chống cằm. “Anh muốn học chữ không? Tôi dạy cho anh.”
Trong phòng thắp một ngọn đèn dầu, ánh lửa lay động. Trì Nhung ngồi đối diện Khương Tuế, che khuất hơn nửa ánh sáng. Nghe y nói vậy, hắn hơi ngạc nhiên: “Em thật sự chịu dạy tôi sao?”
“Có gì đâu mà không chịu.” Khương Tuế đặt sách lên tủ, đôi chân trắng muốt khẽ khuấy nước trong chậu, bọt nước lăn tăn. Y cười rất nhẹ nhàng. “Anh giúp tôi làm việc, còn cho tôi ăn bánh hạch đào, tôi cũng nên báo đáp chứ.”
Trì Nhung gật đầu, nói: “Thầy Tuế Tuế.”
Khương Tuế: “?”
Dường như Trì Nhung thấy cách gọi này rất thú vị, liền gọi lại lần nữa: “Thầy Tuế Tuế.”
Tai Khương Tuế đỏ lên: “…… Không được gọi tôi như vậy. Cứ gọi tên tôi là được.”
“Tuế Tuế chẳng phải là tên của em sao?”
“……”
Trì Nhung hỏi: “Tên em viết thế nào?”
“Đưa tay ra.”
Trì Nhung làm theo. Khương Tuế liền dùng ngón tay viết từng nét trong lòng bàn tay hắn, viết xong lại thấy cách này chẳng có tác dụng gì. Chỉ dựa vào cảm giác nơi lòng bàn tay thì ngay cả người biết chữ cũng khó mà nhận ra chữ gì, huống chi Trì Nhung vốn là một kẻ mù chữ chính hiệu.
“Ngày mai tôi viết trên đất cho anh xem.” Khương Tuế nói.
“Không cần.” Trì Nhung trở tay nắm lấy tay Khương Tuế, chậm rãi viết trong lòng bàn tay y hai chữ “Khương Tuế”, rồi ngẩng đôi mắt nâu sẫm nhìn y. “Thầy Tuế Tuế, tôi viết
đúng không?”
“……trước đây, anh thật sự không biết chữ à?”
Trì Nhung lắc đầu.
Khương Tuế thực sự bị dọa cho sững sờ.
Trí nhớ của Trì Nhung quả thực tốt đến mức khiến người ta kinh ngạc, xem ra dạy hắn học chữ cũng sẽ không quá khó.
Nếu điều kiện gia đình của Trì Nhung khá hơn một chút, từ nhỏ được học hành tử tế, biết đâu hắn cũng có thể thi đại học.
Rửa mặt đánh răng xong, Khương Tuế chui vào trong chăn. Hai người đã thân quen hơn rất nhiều, không còn khách sáo như trước. Trì Nhung tựa đầu vào thành giường, hỏi:
“Thanh niên trí thức tên Ngụy Tư Miên kia, là em gái em à?”
“Có chuyện gì sao?”
“Cô ta không phải em ruột của em.”
Khương Tuế gật đầu. Trì Nhung nói rất bình thản:
“Quan hệ của các em thân như vậy, trước kia từng đính hôn sao?”
“Không có, tôi với Tư Miên không phải kiểu quan hệ đó.”
Khương Tuế cũng không biết có phải do ảo giác hay không, nhưng hình như Trì Nhung khẽ cười, giọng nói cũng dịu đi mấy phần:
“Vậy em từng nghĩ đến chuyện cưới vợ chưa?”
Điểm này thì Khương Tuế thật sự chưa từng nghĩ tới.
“Anh hôm nay nói với thím Lâm là muốn lên thành phố. Không chịu đi xem mắt với Quế Lan, là vì định lên đó tìm đối tượng sao?” Khương Tuế tò mò hỏi.
“Không phải.” Trì Nhung đáp.
Hắn kéo chăn, đắp kín cho Khương Tuế, rồi nói:
“Có lẽ cả đời này tôi cũng sẽ không tìm.”
“Hả?”
“Ngủ đi.” Trì Nhung tuyên bố kết thúc cuộc trò chuyện đêm nay, vỗ nhẹ lên đầu Khương Tuế. “Ngày mai dậy không nổi, đừng trách Vương Lão Cửu không ghi điểm công cho em.”
Khương Tuế lập tức nhắm mắt lại.
Kết quả sáng sớm hôm sau mưa lớn như trút nước, Khương Tuế nằm lì trên giường ngủ đến tận trưa cũng chẳng ai nói gì, mưa to thế này thì vốn dĩ cũng không thể ra đồng làm việc.
Khương Tuế ngồi dưới mái hiên ăn khoai lang nướng. Lúc đun nước, Trì Nhung đã vùi khoai lang vào đống tro, dùng lửa nhỏ nướng chín từ từ, vừa thơm vừa ngọt.
Chương Thần là người rảnh không chịu nổi, dù gió mưa cũng muốn chạy ra ngoài dạo. Lúc này hắn bỗng hớt hải chạy về, nói với Khương Tuế:
“Khương Tuế, Khương Tuế, xảy ra chuyện lớn rồi, náo nhiệt lắm, cậu có muốn đi xem không?”
“Chuyện gì?” Khương Tuế hiếu kỳ.
“Chỗ thanh niên trí thức làm ầm cả lên rồi!” Chương Thần hạ giọng, ghé sát lại nói nhỏ. “Nghe nói Cảnh Trường Linh trộm đồ của người khác, bị bắt tại trận, cả người lẫn tang vật đều đầy đủ! Bây giờ khổ chủ yêu cầu phải đưa hắn đi giáo dục cải tạo!”
Khương Tuế hơi mở to mắt. Không ngờ một đại thiếu gia như Cảnh Trường Linh lại sa sút đến mức phải đi ăn trộm. Bảo sao trước đó đến một viên kẹo trái cây cũng tính toán chi li.
“Thành phần của Cảnh Trường Linh vốn đã có vấn đề, giờ lại xảy ra chuyện này, lần này chắc thảm rồi!” Chương Thần phấn khích dùng khuỷu tay chọc chọc Khương Tuế. “Đi xem với tôi không?”
Đúng lúc Trì Nhung đang bận việc trong lán củi, Khương Tuế cũng thấy chán, bèn nói với hắn một tiếng rồi theo Chương Thần tới chỗ thanh niên trí thức.
Vừa tới nơi đã thấy người vây kín trong ba tầng ngoài ba tầng. Trời mưa to, mọi người ở nhà nhàn rỗi, có chuyện náo nhiệt thế này thì ai cũng kéo tới xem.
Bọn họ là thanh niên trí thức nên có người nhường chỗ, miễn cưỡng chen được vào trong cùng.
Nơi này vốn là chỗ ở tập trung của thanh niên trí thức. Nếu không vì không đủ chỗ, lẽ ra Khương Tuế bọn họ cũng phải ở đây. Y nghi hoặc hỏi:
“Cậu.không phải nói Cảnh Trường Linh được phân ở nhờ nhà dân sao?”
Chương Thần đáp:
“Nhà đó vợ sắp sinh, không đủ chỗ ở nên Cảnh Trường Linh phải dọn về đây. Trùng hợp là lại ở chung phòng với bọn Cừu Nguyên. Hôm nay mưa không làm công, Cừu Nguyên định khoe chữ trước mặt mấy đứa trẻ trong đội, ai ngờ tìm khắp nơi cũng không thấy bút máy của mình.”
Khương Tuế cắn một miếng khoai lang nóng hổi, “ưm” một tiếng:
“Là bị Cảnh Trường Linh trộm à?”
Hắn vừa dứt lời, trong phòng đã vang lên một giọng nói lớn đầy giận dữ:
“…… Không phải cậu thì là ai?! Cái rương của cậu còn chưa lục soát, ngoài cậu ra thì còn ai có thể lấy? Chẳng lẽ cây bút máy kia tự mọc cánh bay mất hay sao?!”
Đó hẳn là giọng của người mất đồ — Cừu Nguyên.
So với cơn phẫn nộ của Cừu Nguyên, giọng nói còn lại lại mang vẻ uể oải, lười nhác, như thể sống chết mặc bay:
“Chuyện đó cũng chưa chắc đâu.”
“Cậu...cậu!” Cừu Nguyên tức đến run người, quay sang nói, “Đồng chí Thu Cúc, cô nhìn thái độ của hắn xem! Rõ ràng là tay chân không sạch sẽ, vậy mà còn dám ở đây cãi chày cãi cối!”
Cảnh Trường Linh:
“Lời hay ý đẹp đều để cậu nói hết rồi, vậy tôi còn nói được gì nữa? Hay là từ nay về sau, mọi chuyện lớn nhỏ trong đội sản xuất Mai Cương đều giao cho cậu quyết định hết, được không?”
“Cậu, cậu, cậu, cậu, cậu!”
Cừu Nguyên tức đến mức không nói nên lời, chửi lớn: “Bất kể cậu ngụy biện thế nào, có loại người như cậu ở đây, tôi không thể ở tiếp được nữa! Ai biết ngày mai lại mất thêm thứ gì!”
Thu Cúc cũng đau đầu không kém. Chuyện thanh niên trí thức gây rối khác hẳn với tranh chấp giữa dân làng bình thường, xử lý không khéo là thành chuyện lớn. Hiện tại Cừu Nguyên một mực khẳng định cây bút máy là do Cảnh Trường Linh trộm, nhưng lại không đưa ra được chứng cứ xác thực hơn. Còn thái độ Cảnh Trường Linh thì vô cùng tệ, hoàn toàn không hợp tác, nhất quyết không cho người khác lục soát đồ đạc của hắn. Mọi việc cứ thế rơi vào bế tắc.
“Cái này… đồng chí Tiểu Cảnh à, vẫn mong cậu phối hợp với công tác của chúng tôi một chút.”
Thu Cúc dịu giọng khuyên nhủ: “Thật ra chuyện rất đơn giản. Cậu nói mình không lấy, vậy để chúng tôi kiểm tra đồ của cậu một chút, nếu không tìm thấy thì chẳng phải vừa hay chứng minh được sự trong sạch của cậu sao? Những người khác đều đã đồng ý để kiểm tra rồi, chỉ riêng thái độ của cậu như thế này… quả thật rất đáng nghi.”
Cảnh Trường Linh không nói gì.
Trong đám đông bắt đầu rì rầm bàn tán:
“Nghe nói hắn là con trai quan lớn đó, trước kia chắc sống sung sướng quen rồi, dùng toàn đồ xịn. Giờ không còn điều kiện nữa, thấy đồ tốt của người ta thì nảy sinh lòng tham cũng bình thường thôi.”
“Ừ, xem ra vị đại thiếu gia này cũng chẳng ra gì, đến trộm đồ cũng làm được…”
“Loại người như vậy nên đem bắn chết luôn, ai biết hồi hắn cha làm quan đã vơ vét bao nhiêu mồ hôi nước mắt của dân rồi chứ?”
“Đúng vậy đúng vậy, thật không hiểu giữ lại làm gì!”
Khương Tuế đứng trong đám đông, vẫn thong thả ăn khoai lang nướng của mình, vẻ mặt như đang xem một vở kịch thú vị. Y chậm rãi lên tiếng:
“Bút máy còn chưa tìm thấy, sao mọi người đã vội vàng kết tội hắn rồi?”
“Gia đình có thành phần không tốt, lại thêm bút máy thì đắt tiền, đồ quý như vậy mất ai mà chẳng xót. Nhất thời phẫn nộ cũng là chuyện dễ hiểu thôi.”
Chương Thần nói. “Huống hồ… mọi người cũng chỉ xem náo nhiệt là chính. Nhưng mà Cảnh Trường Linh sống chết không cho lục soát đồ, đúng là rất khả nghi. Chẳng lẽ hắn thật sự trộm rồi sao? Nghĩ tới cũng thấy đáng sợ…”
Khương Tuế cúi đầu, tiếp tục ăn khoai lang.
Ánh mắt Cảnh Trường Linh quét một vòng qua đám người, bỗng nhiên hắn đứng thẳng lưng hơn một chút, khóe môi cong lên một nụ cười nhàn nhạt.
“Muốn lục soát đồ của tôi cũng được.”
Hắn vừa chịu nhượng bộ, Thu Cúc liền thở phào nhẹ nhõm:
“Vậy thì chúng ta…”
“Tôi chưa nói là để các người lục soát.”
Cảnh Trường Linh cắt ngang, “Tôi muốn tự mình chỉ định người kiểm tra.”
Cừu Nguyên lập tức phản đối:
“Cậu chắc chắn sẽ chọn người quen của mình! Lỡ hắn bao che cho cậu thì sao?”
“Để cậu ta kiểm tra.”
Cảnh Trường Linh nhấc cằm, chỉ thẳng về phía Khương Tuế.
“Tôi đến cả tên cậu ta cũng không biết, thì không thể bao che cho tôi được chứ?”
Không gian xung quanh bỗng chốc im phăng phắc.
Tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía Khương Tuế.
Khương Tuế: “?”
“Cậu ta à?”
Cừu Nguyên hơi do dự. Quả thật Khương Tuế và Cảnh Trường Linh hoàn toàn không quen biết, không cùng nơi xuống thôn, sau khi tới đội sản xuất Mai Cương cũng chưa từng qua lại. Để Khương Tuế kiểm tra… cũng không phải là không thể.
“Được.”
Cừu Nguyên dứt khoát, “Để Khương Tuế lục soát!”
Cảnh Trường Linh bước ra khỏi phòng, dừng lại trước mặt Khương Tuế, hơi cúi người nhìn y, giọng nói mang theo ý cười:
“Cậu bạn, giúp tôi một tay nhé?”
Khương Tuế chỉ muốn xoay người bỏ đi, nhưng Cảnh Trường Linh đã đưa tay lên, nhẹ nhàng lau khóe môi y, phủi đi chút tro đen dính trên vỏ khoai lang nướng.
Hắn ghé sát lại, hạ thấp giọng, chỉ để hai người nghe thấy:
“Xong việc, tôi cho cậu năm viên kẹo.”
Khương Tuế cười lạnh trong lòng, tôi là loại người dễ bị mua chuộc như vậy sao?
Kết quả, Cảnh Trường Linh lại bổ sung một câu:
“Kẹo sữa.”
Khương Tuế: “!”
Nếu vẫn chỉ là kẹo trái cây, có lẽ y còn có thể khinh thường liếc nhìn rồi quay người bỏ đi, nhưng sức hấp dẫn của kẹo sữa thì Khương Tuế thật sự rất khó cưỡng lại.
Cảnh Trường Linh nhìn ra y đã dao động, nhướng mày. Khương Tuế hừ nhẹ trong lòng, đưa củ khoai lang đỏ còn chưa gặm hết trong tay cho hắn, nói:
“Được rồi.”
“Cậu cứ lục soát kỹ vào, chắc chắn là hắn trộm!” Cừu Nguyên đứng cạnh Khương Tuế, cười lạnh không ngừng, “Cậu cũng đừng sợ gây rắc rối, cậu chỉ là giúp tôi một tay thôi, chuyện này không liên quan gì tới cậu, Cảnh Trường Linh cũng không dám nhằm vào cậu đâu.”
Khương Tuế thấy hắn ồn ào quá mức, chỉ “ừ” một tiếng, rồi bước lên mở cái rương của Cảnh Trường Linh.
Thật ra y cảm thấy Cảnh Trường Linh không thể nào đi trộm đồ. Dù đại thiếu gia hiện giờ đã sa sút, nhưng vừa mở miệng đã là năm viên kẹo sữa, ra tay hào phóng như vậy, bảo hắn đi trộm cây bút máy của Cừu Nguyên thì quả thực buồn cười.
Trong lúc Khương Tuế lục soát, Cừu Nguyên vẫn đứng bên cạnh lải nhải không ngừng:
“Cây bút máy này của tôi là ba tôi được thưởng trong xưởng vì thành tích tiên tiến, không nói tới giá trị bản thân, ý nghĩa kỷ niệm của nó cũng rất lớn. Đây là sự công nhận và khen thưởng của xưởng đối với năng lực của ba tôi. Nếu mà mất, ba tôi nhất định sẽ đi đâm đầu vào tường……”
Nghe vậy, sắc mặt Hà Thu Cúc cũng nghiêm túc hẳn lên:
“Nếu nói như vậy thì cây bút máy này đúng là rất quan trọng, phải mau chóng tìm ra mới được. Đồng chí Tiểu Khương, bên kia có phát hiện gì không?”
Trên thực tế, ngay trong lúc Hà Thu Cúc còn đang nói, Khương Tuế đã nhìn thấy cây bút máy rồi, nhãn hiệu Anh Hùng, nằm gọn giữa mấy bộ quần áo.
Y hoàn toàn có thể lấy cây bút máy đó ra, trực tiếp chứng thực tội danh trộm cắp của Cảnh Trường Linh. Như vậy, Cảnh Trường Linh sẽ phải đối mặt với sự phê đấu và giáo dục cực kỳ nghiêm khắc; sau này không chỉ ở đội sản xuất Mai Cương, mà ngay cả làng trên xóm dưới, hắn cũng chẳng còn dám ngẩng đầu lên nữa.
Nhưng mà……
Ai bảo Cảnh Trường Linh có kẹo sữa làm gì.
Khương Tuế khẽ thu cây bút máy vào trong ống tay áo, rồi giả vờ tìm kiếm thêm một lượt, cuối cùng lắc đầu:
“Không thấy.”
Sắc mặt Cừu Nguyên lập tức thay đổi, nghiến răng nói:
“Sao có thể không có được?!”
Nói xong hắn cũng chẳng thèm kiêng dè gì nữa, trực tiếp xông lên tự tay lục soát, bới tung đồ đạc của Cảnh Trường Linh ra khắp nơi. Sắc mặt Cảnh Trường Linh lập tức tối sầm lại:
“Cừu Nguyên, mày có bệnh à?!”
Nếu như trước đó Khương Tuế còn chỉ là suy đoán, thì đến lúc này y đã có thể chắc chắn.
Đây là một vở kịch tự biên tự diễn.
Mục đích của Cừu Nguyên rất đơn giản: hãm hại Cảnh Trường Linh, ép hắn đến mức không thể tiếp tục ở lại đội sản xuất Mai Cương. Có lẽ chỉ như vậy mới có thể khiến cái cảm giác vừa ghen tị vừa đắc ý trong lòng hắn được giải tỏa.
Đồ đạc cũng chỉ có chừng đó, tất cả đều bày ra ngay trước mắt mọi người. Có hay không cái gọi là cây bút máy, ai cũng nhìn rõ ràng. Sắc mặt Cừu Nguyên tái nhợt, đột nhiên trừng mắt nhìn chằm chằm Khương Tuế:
“Là cậu! Là cậu giúp Cảnh Trường Linh đúng không?!”
Ngón tay hắn gần như chọc thẳng vào mặt Khương Tuế, trong mắt toàn là tơ máu:
“Cậu với Cảnh Trường Linh là cùng một bọn! Tôi rõ ràng……”
Khương Tuế hơi nghiêng đầu, thản nhiên nói:
“Rõ ràng đã bỏ cây bút máy vào trong rương của Cảnh Trường Linh, sao lại có thể không có được, đúng không?”