Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 126.




“Cậu.....cậu đang nói bậy bạ cái gì vậy!” Cừu Nguyên trừng to mắt, phẫn nộ quát lên, “Tôi sao có thể làm ra chuyện như thế được?!”

Khương Tuế gật đầu, thản nhiên đáp:
“Tôi chỉ nói bừa thôi, không có thì thôi, cậu kích động như vậy làm gì?”

“Cậu đây là bôi nhọ tôi, cậu phải xin lỗi tôi!”

Khương Tuế:
“Xin lỗi.”

Y xin lỗi gọn gàng dứt khoát đến mức khiến Cừu Nguyên sững sờ, nhất thời không biết nên tiếp lời ra sao. Khương Tuế lại nói tiếp:
“Tôi đã xin lỗi cậu vì bôi nhọ cậu rồi, vậy cậu có phải cũng nên xin lỗi Cảnh Trường Linh không?”

Cảnh Trường Linh vốn đang ăn nửa củ khoai nướng mà Khương Tuế đưa cho, nghe vậy cũng ngẩn ra. Hắn không ngờ Khương Tuế lại đứng ra đòi lại cho hắn một chữ “công đạo”.

“Chỉ là không tìm thấy bút máy trong rương hắn thôi, chưa chắc hắn không giấu trên người.” Sắc mặt Cừu Nguyên xanh mét, nhất quyết không chịu bỏ qua chuyện này.

Như vậy thì thật sự quá đáng. Hà Thu Cúc cau mày, nói:
“Đồng chí Cừu Nguyên, mọi người đều mới vừa thức dậy buổi sáng, ai lại trộm đồ rồi còn giữ mãi trên người chứ? Như vậy chẳng phải là chờ người ta đến bắt tại trận sao?”

Cảnh Trường Linh lúc này lại tỏ ra cực kỳ dễ nói chuyện, khoanh tay, cười như không cười:
“Cậu muốn lục soát người tôi à? Được thôi. Nếu lục soát không ra, cậu quỳ xuống dập đầu hai cái, gọi tôi một tiếng cha, thế nào?”

Cừu Nguyên lập tức nghẹn họng.

Cây bút máy là do chính hắn bỏ vào rương, chuyện trong rương không có bút đã vượt ngoài dự đoán của hắn, huống chi hắn càng không thể chắc chắn Cảnh Trường Linh nhất định giấu bút trên người. Nếu lục soát mà không có…

Đúng lúc Cừu Nguyên còn đang do dự, Khương Tuế bỗng nhiên lên tiếng:
“Hay là cậu tự mình để nhầm chỗ rồi? Không thì tìm lại xem?”

Nhưng Cừu Nguyên lại không chịu buông tha cơ hội hiếm hoi này để hoàn toàn đánh gục Cảnh Trường Linh, cứng rắn nói:
“Tôi đã tìm rồi, không có! Chắc chắn là bị người ta trộm mất!”

Khương Tuế hỏi:
“Vậy trong túi cậu là cái gì?”

“Cái gì?” Cừu Nguyên theo phản xạ sờ vào túi mình, rồi sờ ra… một cây bút máy mới tinh.

Ngay lập tức, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía cây bút ấy. Cừu Nguyên đứng chết trân tại chỗ, như bị hóa đá.

Sao có thể?! Bút máy sao lại ở trong túi hắn?!

Dù tính tình Hà Thu Cúc có tốt đến mấy cũng không nhịn nổi nữa, nổi giận nói:
“Đồng chí Cừu Nguyên, rốt cuộc cậu đang giở trò gì vậy?! Sáng sớm cậu gọi chúng ta tới nói là bút máy bị mất, mọi người đều giúp cậu tìm. Cậu nghi ngờ đồng chí Cảnh Trường Linh trộm bút của cậu, người ta cũng phối hợp cho cậu lục soát. Không tìm ra được, cậu lại đòi lục soát người ta. Kết quả bút máy lại ở ngay trên người cậu! Cậu đang đùa giỡn chúng ta à?!”

“Tôi…”

“Hay là cậu vốn dĩ muốn hãm hại đồng chí Cảnh Trường Linh, vu oan cho hắn tội trộm bút máy của cậu?!” Giọng Hà Thu Cúc lúc này đã vô cùng nặng nề. Trộm cắp là tội lớn, mà cố ý vu oan hãm hại cũng chẳng phải chuyện nhỏ. Nếu không xử lý nghiêm túc, sau này còn ra thể thống gì nữa?

“Không có! Tôi sao có thể cố ý đi hãm hại hắn được!” Cừu Nguyên lúc này chỉ đành nuốt đắng vào lòng, “Có thể là tôi dùng xong tiện tay nhét vào túi, rồi quên mất. Làm phiền mọi người rồi, thật sự xin lỗi!”

Hà Thu Cúc lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn:
“Cậu còn nói đó là món đồ quý giá nhất của cha cậu, vậy mà lại có thể tiện tay nhét vào túi rồi quên được sao?”

Cừu Nguyên gần như sắp khóc:
“Tôi...tôi trí nhớ kém, tôi thật sự biết sai rồi, lần sau tuyệt đối không dám nữa!”

Hà Thu Cúc cười lạnh:
“Nếu đã là đồ quan trọng như vậy, thì phải giữ gìn cho cẩn thận. Kẻo đến lúc đó mất thật, cha cậu lại đi đâm đầu vào tường!”

Nếu là ngày thường, bị Hà Thu Cúc nói như vậy, Cừu Nguyên chắc chắn đã cãi lại. Nhưng lúc này, đối diện với ánh mắt trách móc của mọi người, hắn chẳng nói nổi câu nào, chỉ có thể cúi đầu, giả vờ đáng thương.

“Đã như vậy rồi, bây giờ hẳn là cậu có thể quỳ xuống dập đầu cho tôi rồi chứ?” Cảnh Trường Linh thờ ơ nâng mắt lên, “Chỉ vì cậu ngu xuẩn, khiến tôi mất đi quãng thời gian ngủ quý giá, còn phải chịu đủ loại chỉ trích cay nghiệt, suýt nữa thì mang cả tội danh trên lưng. Bây giờ tôi uất ức đến mức muốn khóc, chẳng lẽ cậu không nên chịu trách nhiệm sao? Huống chi còn lật tung đồ đạc của tôi thành ra thế này…”

Ánh mắt hắn dừng lại trên đống quần áo hỗn độn chất trên giường. Người thực sự ra tay lục soát là Khương Tuế lặng lẽ dời ánh nhìn đi chỗ khác, làm bộ chuyện này không liên quan gì tới mình.

Miệng thì nói uất ức muốn khóc, nhưng khóe môi Cảnh Trường Linh lại còn treo nụ cười mỉa mai. Cái dáng vẻ thiếu đòn này, đừng nói Cừu Nguyên, ngay cả Khương Tuế nhìn cũng muốn xông lên cho hắn vài cái tát.

Mặt Cừu Nguyên đỏ bừng, gắt gỏng nói:
“Tôi xin lỗi cậu là được rồi, sao lại phải quỳ xuống dập đầu? Cậu muốn phục hồi chế độ phong kiến à?!”

Một cái mũ to như vậy chụp xuống, Cảnh Trường Linh vẫn ung dung đáp lại:
“Con quỳ lạy cha là chuyện thiên kinh địa nghĩa, cậu lôi chế độ phong kiến ra làm gì? Cậu hỏi mấy vị đồng hương xem, mỗi dịp Tết con cái trong nhà có phải đều dập đầu mấy cái để nhận lì xì không? Chẳng lẽ những người dân chất phác lương thiện này đều muốn làm hoàng đế cả à?”

Dân làng lập tức không vui:
“Đúng đó! Con trai tôi dập đầu cho tôi mấy cái, chẳng lẽ tôi cũng thành tàn dư phong kiến rồi?”

“Thằng nhóc này đầu óc không tỉnh táo, chụp mũ thì giỏi lắm. Rõ ràng là hắn oan uổng người ta, theo tôi thấy tính tình đồng chí Tiểu Cảnh đã rất tốt rồi, nếu có ai nói tôi trộm đồ, tôi không đánh cho hắn ói cả cơm tối ra mới lạ!”

“Đã làm sai thì xin lỗi đàng hoàng đi, lắm lời làm gì. Cậu chỉ thẳng mũi người ta bảo người ta trộm đồ, quỳ xuống dập đầu thì sao nào?”

Cừu Nguyên vội vàng cầu cứu nhìn về phía Hà Thu Cúc, nhưng ánh mắt Hà Thu Cúc trống rỗng, giả vờ như không nghe thấy gì.

“……” Lúc này đúng là cưỡi lên lưng cọp khó mà xuống được. Cừu Nguyên biết nếu còn kéo dài, dân làng chỉ càng thêm bất mãn với hắn. Hắn nghiến răng, hạ quyết tâm, “bịch” một tiếng quỳ xuống đất, rồi “cốp cốp cốp” dập đầu ba cái trước mặt Cảnh Trường Linh:
“Thật xin lỗi đồng chí Cảnh Trường Linh, tôi không nên oan uổng cậu! Mong cậu đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với tôi.”

Cảnh Trường Linh dựa vào khung cửa, lười biếng nói:
“Nói to chút, tôi nghe không rõ.”

Cừu Nguyên: “.”

Hắn hận không thể đâm Cảnh Trường Linh một nhát cho hả giận, nhưng vẫn phải cắn răng nhịn xuống, xin lỗi thêm một lần nữa. Lúc này Cảnh Trường Linh mới nói:
“Biết sai mà sửa, không gì tốt hơn. Tôi tha cho cậu.”

Nói xong, hắn giống như thật sự không để tâm nữa, quay sang thu dọn đồ đạc của mình. Bạn bè của Cừu Nguyên tới đỡ hắn đứng dậy, Hà Thu Cúc gọi dân làng giải tán. Khương Tuế cũng theo Chương Thần đi ra ngoài một đoạn, rồi bỗng nhiên nói mình quên đồ, phải quay lại lấy. Chương Thần nhiệt tình đòi đi cùng, nhưng Khương Tuế từ chối, một mình quay trở lại điểm thanh niên trí thức.

Y đứng đợi một lát bên ngoài cửa sau cũ kỹ của khu thanh niên trí thức. Không lâu sau, Cảnh Trường Linh mở cửa bước ra. Khương Tuế ngồi xổm dưới mái hiên, nhìn mưa rơi trên lá cây rồi nhỏ giọt từ đầu lá xuống. Nghe thấy động tĩnh, y quay đầu, chìa tay ra:
“Thù lao của tôi đâu.”

Cảnh Trường Linh nhìn mái tóc đen nhánh của y làm nổi bật khuôn mặt trắng như tuyết, đôi mắt ấy đặc biệt xinh đẹp, ướt át long lanh, hàng mi vừa dày vừa dài. Dáng vẻ ngước lên nhìn người kia, trông chẳng khác nào một chú cún nhỏ đáng thương.

“Đừng có giục như vậy, tôi đâu phải người không giữ lời.” Cảnh Trường Linh đóng cửa lại, ngồi xổm xuống bên cạnh Khương Tuế, “Cậu bỏ bút máy vào túi áo Cừu Nguyên từ lúc nào?”

“Lúc hắn chỉ thẳng vào mũi tôi, nói tôi và cậu là một phe.” Khương Tuế đáp, “Hắn tức đến mức đó, hoàn toàn không nhận ra trên người mình có thêm đồ.”

“Thông minh thật.” Cảnh Trường Linh cười khẽ, “Cậu không sợ Cừu Nguyên tìm cậu gây phiền phức sao?”

Khương Tuế khẽ bĩu môi....Tìm y gây phiền phức à? Bọn họ đánh thắng nổi Trì Nhung sao?

Y đối với Cừu Nguyên không có chút thiện cảm nào, với Cảnh Trường Linh cũng vậy, càng không muốn ngồi xổm ở đây tán gẫu với hắn. Y lại duỗi tay ra:
“Đã nói là thù lao rồi, đưa đây.”

Cảnh Trường Linh thò tay vào túi, móc ra một nắm kẹo, nói:
“Kẹo của tôi đều cho cậu ăn hết.”

Khương Tuế bĩu môi:
“Đó là do chính cậu có việc nhờ tôi.”

Nhận lấy rồi mới phát hiện không chỉ có năm viên kẹo sữa, mà còn có thêm một viên chocolate.

So với kẹo trái cây hay kẹo sữa, chocolate lại càng là thứ hiếm hoi. Rất nhiều người nghe tên còn chưa từng nghe qua, Khương Tuế cũng chỉ từng ăn một lần khi còn đi học, do bạn học cho.

“Bên trong có hạt cacao.” Cảnh Trường Linh nói, “Không biết cậu có quen ăn không, hơi đắng.”

Khương Tuế bóc lớp giấy bạc bên ngoài, bỏ chocolate vào miệng. Vị ngọt béo đậm đà pha lẫn chút đắng lan ra khắp khoang miệng, y thấy rất ngon, chỉ là viên kẹo quá nhỏ, ăn vài cái đã hết.

“Cho dù cậu trả thù lao nhiều hơn, tôi cũng sẽ không vì cậu mà làm thêm chuyện gì.” Khương Tuế phủi tay đứng dậy, liếc Cảnh Trường Linh một cái, “Chuyện giữa cậu và Cừu Nguyên đừng kéo tôi vào.”

Cảnh Trường Linh chắp tay sau lưng, hơi cúi người, nhướng mày:
“Tuyệt tình vậy sao, cậu bạn? Chúng ta cũng coi như là từng trải qua sinh tử cùng nhau rồi, không thể thân thiết hơn chút à?”

“Trải qua sinh tử chỗ nào?” Khương Tuế khó hiểu hỏi.

“Cậu suýt nữa lấy mạng tôi, làm tôi chết tại chỗ đó, chẳng phải cũng tính là qua mệnh giao tình sao(*).” Cảnh Trường Linh ấn ấn eo mình, “Cái eo này suýt nữa bị cậu ngồi gãy rồi.”

(*) tình bạn cực kỳ sâu sắc, keo sơn, thân thiết đến mức có thể hy sinh tính mạng vì nhau, vượt qua cả sự sống chết.

Khương Tuế nhìn hắn.

Cảnh Trường Linh: “Cậu bạn à, cậu có lời muốn nói à?”

“Ừ.” Khương Tuế gật đầu, “Hay là cậu ăn nhiều thận heo vào, lấy hình bổ hình. Mẹ tôi nói rồi, eo không tốt thì sau này khó mà cưới được vợ.”

Cảnh Trường Linh: “?”

Khương Tuế nói xong liền định đi, nào ngờ Cảnh Trường Linh vươn tay kéo y lại. Hắn cao hơn Khương Tuế nửa cái đầu, dễ dàng đè y lên bức tường đất vàng. Khương Tuế mở to hai mắt:
“Cậu làm gì vậy?”

“Tiểu đồng chí này, sao lại bịa đặt cho người ta thế.” Khoảng cách quá gần, Cảnh Trường Linh ngửi thấy trên người y mùi hương nhàn nhạt. Lần trước hắn đã ngửi thấy rồi, trong mơ cũng toàn là thứ hương muốn lấy mạng người ấy. Mùi hương ấy trong ngày mưa se lạnh lại mang một cảm giác hoàn toàn khác. Cảnh Trường Linh cụp mắt xuống:
“Tôi không cần ăn thận heo.”

Khương Tuế:
“Đừng giấu bệnh sợ thầy, chờ sau này cậu… ưm...cậu làm gì?!”

Y trợn to mắt, nhìn chằm chằm Cảnh Trường Linh:
“Cậu có phải đang giở trò lưu manh không?!”

Thật ra ngay cả Cảnh Trường Linh cũng sững người.

Hắn chỉ là nhìn thấy nơi khóe môi Khương Tuế dính một chút chocolate. Với quan hệ giữa hai người, dù chỉ dùng ngón tay lau đi cho đối phương cũng đã là vô cùng thất lễ, huống chi hắn lại trực tiếp nghiêng đầu, dùng đầu lưỡi l**m đi vết chocolate ấy. Đúng lúc Khương Tuế cũng cảm thấy khóe môi mình có gì đó, nên theo phản xạ l**m một cái. Hai đầu lưỡi vô tình chạm nhẹ giữa không trung rồi nhanh chóng rụt về, nhưng cảm giác mềm mại, ấm áp trong khoảnh khắc ấy đã đủ khiến cả hai sững sờ.

Cảnh Trường Linh trong chốc lát không biết giải thích thế nào. Khương Tuế tức giận tát hắn một cái.

Lực tay không lớn, nhưng tiếng “chát” vang lên rất rõ. Âm thanh ấy cuối cùng cũng kéo Cảnh Trường Linh về thực tại, nhưng Khương Tuế đã đẩy hắn ra rồi chạy mất.

Cảnh đại thiếu gia đứng nguyên tại chỗ, có chút mơ hồ.

Trước kia hắn đâu phải loại người phóng túng như vậy. Đám bạn bè cáo chó kia rủ hắn đi vũ trường, hắn xưa nay chỉ nghe nhạc uống rượu, chưa từng trêu hoa ghẹo nguyệt… dĩ nhiên, ngay cả những cậu con trai xinh đẹp hắn cũng chưa từng động tới.

Vậy mà không hiểu sao, cứ hễ gặp tiểu đồng chí tên Khương Tuế này, hắn lại hết lần này đến lần khác làm ra những chuyện khinh bạc người ta?

.......

Khương Tuế trở về nhà Trì Nhung thì Trì Nhung cũng gần xong việc rồi —— hắn vậy mà dùng tre đan ra mấy tấm vách ngăn, ở trong nhà chứa củi quây lại một khoảng không gian không lớn lắm nhưng tính riêng tư cực cao, chuyên dùng để tắm rửa.

Những tấm vách tre này mang lại cảm giác an tâm hơn hẳn so với rèm vải. Trì Nhung làm việc rất gọn gàng, lợi hại, tay nghề thủ công cũng giỏi, hàng rào tre được đan vô cùng đẹp mắt, còn dùng dây thép cố định, buộc hẳn thành một cánh cửa. Tuy không linh hoạt được như cửa có bản lề, nhưng dùng như vậy đã là quá đủ. Khương Tuế thấy lạ, cứ đứng nghịch cánh cửa kia mãi. Trì Nhung ở bên cạnh thu dọn những giỏ tre còn thừa, thấy đôi mắt y lấp lánh sáng rỡ, liền nói:
“Tôi đan cho em một cái giỏ tre.”

Khương Tuế tò mò hỏi:
“Cỡ bao nhiêu?”

Trì Nhung đáp:
“Chiều nay mưa chắc vẫn chưa dứt, chúng ta đi Cung Tiêu Xã một chuyến, làm cái giỏ để em đeo lưng mua đồ.”

Khương Tuế liền kéo một chiếc ghế nhỏ tới, ngồi bên cạnh Trì Nhung xem hắn đan giỏ.

Trì Nhung xử lý sạch sẽ hết những cạnh tre sắc, vì giỏ nhỏ nên đan cũng không tốn bao nhiêu thời gian. Gần đến giờ cơm trưa thì cơ bản đã xong. Trong lúc đó, Trì Nhung còn để Khương Tuế thử đeo mấy lần, điều chỉnh độ dài dây đeo. Thành phẩm làm ra, chiếc giỏ tre cũng chỉ lớn hơn rổ một chút, nhưng trông cực kỳ đáng yêu. Khương Tuế thích đến không rời tay, còn cố ý đeo sang cho Chương Thần xem.

Chương Thần bĩu môi:
“Anh Trì, sao anh thiên vị vậy? Khương Tuế có, còn tôi thì không có sao?”

Trì Nhung đưa phần nan tre còn dư cho hắn, nói ngắn gọn:
“Tự đan.”

Chương Thần vậy mà thật sự bắt tay làm, chỉ là hắn không biết đan giỏ, cuối cùng chỉ đan ra một con chuồn chuồn tre, rồi cũng đưa cho Khương Tuế chơi.

Ăn xong bữa trưa, Trì Nhung cầm ô dẫn Khương Tuế đi Cung Tiêu Xã.

Đội sản xuất Mai Cương coi như có lợi thế địa lý, cách Cung Tiêu Xã không xa lắm, đi bộ hơn nửa tiếng là tới. Lúc đầu Khương Tuế còn đeo giỏ thấy mới mẻ, đi được mười mấy phút thì bắt đầu thấy mệt, không muốn đi nữa. Trì Nhung thở dài.

Cuối cùng khi đến Cung Tiêu Xã, là Trì Nhung cõng Khương Tuế, Khương Tuế đeo giỏ tre, còn bung ô che mưa.

Trước cửa Cung Tiêu Xã có một nhóm người đang tụm lại trò chuyện, thấy Trì Nhung thì lần lượt chào hỏi, hiển nhiên đều quen biết hắn. Từ xa nhìn thấy người da trắng tóc đen đang tựa trên lưng hắn, theo bản năng mọi người đều cho rằng Trì Nhung cõng một cô gái tới mua đồ. Có người lớn tuổi liền trêu ghẹo:
“Thiết Ngưu, đây là có đối tượng rồi à? Sao lặng lẽ ở bên nhau mà không nói với chúng ta một tiếng, để còn chuẩn bị làm cho náo nhiệt một phen chứ!”

“Có phải thím Lâm giới thiệu cho cậu không? Vì chuyện này của cậu, bà ấy tốn bao nhiêu tâm sức đấy.”

“Mau đưa đối tượng của cậu ra cho chúng ta xem nào!”

Khương Tuế vốn đang tựa trên lưng Trì Nhung, mơ mơ màng màng sắp ngủ, đột nhiên nghe thấy nhiều giọng nói như vậy thì sững ra, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn mọi người. Lập tức có người kêu lên:
“Ây da, cô nương này xinh quá!”

Khương Tuế: “?”

Trì Nhung đặt Khương Tuế xuống, tự mình thu ô lại. Có một bà lão cười híp mắt hỏi:
“Thiết Ngưu, đây là vợ con à?”

Trì Nhung chậm rãi quay đầu, liếc nhìn Khương Tuế đang vì chưa tỉnh ngủ hẳn mà nhất thời không kịp phản ứng, rồi vươn tay kéo y đi vào trong. Trong giọng nói dường như mang theo một tia ý cười nhàn nhạt:
“Ừ, đúng vậy.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận