Trong Cung Tiêu Xã bày biện đủ thứ hàng hóa đủ màu đủ dạng, nhưng Khương Tuế lại chẳng có tâm trạng ngắm nghía. Y túm lấy góc áo Trì Nhung, cau mày hỏi:
“Vừa nãy bọn họ nói gì thế? Tôi không nghe rõ.”
Trì Nhung đáp:
“Tôi cũng không nghe rõ.”
“Anh chắc chắn là nghe rõ rồi, còn trả lời bọn họ nữa cơ mà!” Khương Tuế bĩu môi, “Mau nói đi.”
Trì Nhung cứng người, lập tức đánh trống lảng:
“Xem thử muốn ăn gì.”
Trong nhà hắn chỉ có một mình, ngày thường làm việc cũng dốc sức, với chuyện ăn uống lại chẳng có yêu cầu gì, nên phiếu gạo trong nhà coi như còn dư dả. Hắn bảo Khương Tuế cứ thoải mái chọn thứ mình thích ăn. Đồ ăn vặt nhìn ngon mắt như vậy, Khương Tuế cũng nhanh chóng quên béng chuyện xảy ra trước cửa Cung Tiêu Xã, chuyên tâm lựa chọn. Lựa tới lựa lui, cuối cùng y chỉ lấy hạt dưa rang.
Trì Nhung hỏi:
“Không mua kẹo à?”
Khương Tuế chống người lên quầy, lắc đầu:
“Đắt lắm.”
Sau khi tự mình đi làm công…… tuy phần lớn việc đều là Trì Nhung giúp làm, nhưng y cũng biết kiếm được chút công điểm không hề dễ. Công điểm vất vả mới có, không thể tùy tiện tiêu xài được.
Trì Nhung xoa xoa đầu y:
“Em thích ăn kẹo thì anh vẫn mua nổi.”
P/s: Trì Nhung thay phiên xưng "anh", "tôi" với Khương Tuế.
Đúng lúc hôm nay có thịt tươi bán. Ngày thường chẳng mấy ai mà không mua thứ này ăn, chỉ đến lễ tết thịt tươi mới thành hàng hiếm. Sáng nay vừa kéo thịt tới, lúc này vẫn còn dư không ít. Trì Nhung liền mua một ít thịt và xương sườn, cùng với đồ ăn vặt của Khương Tuế bỏ hết vào giỏ tre. Ban đầu Khương Tuế thấy mới lạ, muốn tự mình đeo, nhưng đi được vài phút đã thấy nặng, thế là giỏ tre rơi vào tay Trì Nhung —— giỏ quá nhỏ, mà vai Trì Nhung lại quá rộng, đeo lên sẽ cấn vào xương, rất khó chịu, chỉ có thể xách tay.
Lúc về thì mưa đã nhỏ đi rất nhiều, nhưng vẫn lất phất từng đợt. Về tới nhà, Trì Nhung đi cất đồ. Chương Thần theo thường lệ là không có ở nhà, cũng chẳng biết lại sang nhà ai la cà. Khương Tuế ngồi dưới mái hiên cắn hạt dưa —— vừa mới rang xong, thơm nức.
Bỗng nhiên y liếc thấy ngoài sân, trên con đường nhỏ dường như có người đứng. Mưa bụi mờ mịt khiến nhìn không rõ. Khương Tuế nheo mắt nhìn hồi lâu mới chắc chắn là thật sự có người, hơn nữa còn là người y từng gặp.
Quế Lan.
Khương Tuế không biết trời mưa mà cô đứng ở đó làm gì, nhưng dầm mưa rất dễ nhiễm lạnh. Y vừa định mở miệng gọi cô vào tránh mưa thì Quế Lan đã tự mình bước tới.
Cô không trang điểm kỹ lưỡng như ngày xem mắt hôm đó, nhưng gương mặt vẫn xinh xắn, trông rất đẹp.
“Thiết Ngưu đâu?” Quế Lan ngồi xuống chiếc ghế dài nơi Khương Tuế đang ngồi, hỏi.
“Ở trong phòng cất đồ.” Khương Tuế trả lời đúng sự thật.
Y nghĩ nếu không phải Quế Lan vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ Trì Thiết Ngưu, thì chắc cô cũng sẽ không mở lời như vậy. Quả nhiên, Quế Lan lên tiếng:
“Chuyện hôm đó cậu hẳn là đã biết rồi đúng không? Thím Lâm nói Thiết Ngưu không định ở đây lâu, sau này muốn lên thành phố cưới vợ —— tôi không hiểu, tôi rốt cuộc kém mấy cô gái trong thành ở chỗ nào?! Anh ấy sau này không ở đây, thì tôi cũng có thể theo anh ấy lên thành phố mà. Chẳng phải người ta vẫn nói gả chồng theo chồng, gả chó theo chó đó sao?”
Khương Tuế nhìn hốc mắt đỏ hoe của Quế Lan, nghĩ ngợi một chút, liền đưa túi hạt dưa cho cô, nói:
“Thím Lâm nói sai rồi. Anh Thiết Ngưu không có ý định lên thành phố cưới vợ, anh ta chỉ là tạm thời chưa có dự định kết hôn.”
Quế Lan nức nở:
“Anh ấy chẳng qua là chướng mắt tôi, cảm thấy con gái trong thành phố tốt hơn thôi!”
“Cô thật sự thích anh Thiết Ngưu sao?” Khương Tuế hỏi.
Động tác lau nước mắt của Quế Lan khựng lại, cô nói:
“Thích hay không thích gì chứ, con gái đến tuổi chẳng phải đều tìm một người biết rõ gốc gác, chịu khó chịu khổ rồi gả đi sao?”
“Đó là tư tưởng của cô còn chưa được giải phóng.” Khương Tuế nghiêm túc nói, “Gả chồng thì đương nhiên phải ở bên người mình thích, chứ không phải vì kết hôn mà kết hôn. Nếu không tìm được người mình thích, cả đời không kết hôn cũng chẳng sao cả.”
Quế Lan khóc nấc lên:
“Các cậu đàn ông nói thì dễ rồi. Phụ nữ nếu không kết hôn, cha mẹ tôi chẳng phải sẽ bị người ta chọc vào cột sống à?”
Khương Tuế biết những lời này của mình nghe chẳng khác gì lời người điên nói ra, liền dịu giọng:
“Vậy thì cô vẫn nên tìm một người mình thích đi, như vậy cô cũng sẽ vui vẻ hơn.”
“Sao cậu biết người ta thích không phải Trì Nhung?”
Khương Tuế nói:
“Tôi nghe thím Lâm nói, cô là hoa khôi thôn, người tới nhà cầu hôn rất rất nhiều. Câu không buông được Trì Thiết Ngưu, chỉ vì anh ta từ chối cô, chứ không phải vì cô thật sự thích anh ta đến vậy. Đừng đem cả đời mình ra đùa giỡn.”
Quế Lan há miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không thốt ra được một lời. Cô im lặng ngồi cùng Khương Tuế, ngẩng đầu ngắm trời ngắm mưa, vừa cắn hạt dưa. Đến khi cả nắm hạt dưa đã cắn xong, cô mới chậm rãi lên tiếng:
“Bảo sao người ta cứ nói đọc sách tốt, các cậu học qua chữ nghĩa đúng là có văn hóa.”
“Cậu nói không sai.” Quế Lan thở dài, “Tôi chẳng qua là không cam lòng thôi.” Cô vỗ vỗ tay đứng dậy, nói tiếp: “Tôi về đây. Cậu đừng nói với Trì Nhung là tôi đã tới, mất mặt chết đi được.”
Khương Tuế gật đầu, lại dặn thêm:
“Đi đường cẩn thận.”
Quế Lan đáp một tiếng, cầm ô rời đi.
Đợi cô đi xa rồi, Trì Nhung mới bước ra, cười nói:
“Không ngờ em cũng rất biết khuyên người đấy.”
Thực ra hắn đã dọn dẹp xong từ lâu, chỉ vì Quế Lan còn ở đây nên không tiện ra ngoài. Khương Tuế liếc nhìn hắn một cái, không nói gì.
Trì Nhung ngồi xuống bên cạnh y, hỏi:
“Sau này em kết hôn, cũng sẽ tìm người mình thích sao?”
Khương Tuế đáp ngay:
“Đương nhiên.”
“Nếu không phải người mình thích, kết hôn còn có ý nghĩa gì nữa?”
Trì Nhung trầm mặc hồi lâu rồi mới nói:
“Ừ, tìm người mình thích thì tốt. Sau này các em có con, tôi làm cha nuôi cho đứa nhỏ.”
Khương Tuế quay đầu nhìn hắn:
“Lúc đó chúng ta chắc chắn cũng không ở cùng một chỗ. Anh chẳng phải muốn lên thành phố sao? Nếu chính sách không thay đổi, tôi muốn ở lại đây mãi.”
“Nếu anh lên thành phố, nhất định sẽ mang theo em.” Trì Nhung cười, “Chứ với cái thân thể nhỏ bé này của em, thật sự không làm nổi việc đồng áng đâu.”
Trì Nhung rất ít khi cười. Đường nét gương mặt hắn vốn lạnh lùng, sắc sảo, chỉ nhìn tướng mạo thôi cũng khiến người khác cảm thấy hung hãn, khó gần. Nhưng khi hắn cười như thế này, vẻ sắc bén ấy lại dịu đi rất nhiều, biến thành một loại tuấn tú khó tả, tràn đầy khí chất nam tính.
Khương Tuế hừ nhẹ một tiếng. Trì Nhung lại hỏi:
“Nếu em có thể về thành phố, vẫn sẽ ở cùng các anh chị của em sao?”
Ngày trước khi cha mẹ Khương còn sống, cuộc sống nhà họ Khương thực ra cũng tạm ổn. Nhưng sau này con cái lớn dần, nhất là hai chị đều đến tuổi lấy chồng, trong nhà liền chật chội không chịu nổi. Lúc Khương Tuế rời đi, căn phòng an trí cho công nhân nhỏ xíu kia đã chen chúc một nhà bốn người của anh cả, thêm một nhà anh hai và các chị gái. Ngoại trừ Khương Tuế ra, tổng cộng đã có bảy miệng người sống trong đó.
Cho dù có thể trở về thành phố, e rằng cũng chẳng còn chỗ cho Khương Tuế dung thân.
Vì thế y lắc đầu, và ngay khoảnh khắc ấy bỗng nhận ra rằng, thực ra mình đã trở thành một đứa trẻ mồ côi không nhà để về.
Trì Nhung vỗ vỗ vai y, giọng trầm xuống:
“Buồn cái gì. Sau này không ở với bọn họ thì ở với tôi. Từ nay về sau, em chính là người nhà của tôi.”
Khương Tuế ngẩng đầu nhìn hắn, không hề bị cảm động, mà chỉ nói:
“Nuôi tôi tốn tiền lắm.”
Trước kia các anh chị luôn than phiền y tiêu tiền giỏi, còn bảo y đáng lẽ nên đầu thai vào nhà đại địa chủ làm thiếu gia. Đương nhiên đó chẳng phải lời hay ho gì, kết cục của địa chủ ai mà chẳng biết.
“Không sao.” Trì Nhung nói, “Anh kiếm được tiền.”
Khương Tuế nhìn hắn chằm chằm một lúc, rồi đột nhiên nói:
“Anh nhắm mắt lại đi.”
Trì Nhung không hỏi lý do, ngoan ngoãn nhắm mắt. Lại nghe Khương Tuế nói tiếp:
“Há miệng ra.”
Một vật gì đó cứng cứng được nhét vào miệng. Trì Nhung theo phản xạ l**m thử, vị ngọt béo mùi sữa lan tỏa khắp khoang miệng, hóa ra là một viên kẹo sữa.
Khương Tuế nói:
“Tôi còn chẳng nỡ ăn, cho anh ăn một viên đó.”
Trì Nhung hỏi:
“Em lấy kẹo ở đâu ra?”
“Thiếu gia giai cấp tư sản cho.” Khương Tuế chắp tay sau lưng, đắc ý nói, “Tôi giúp hắn một việc to lắm, đây là lễ cảm ơn. Hắn còn cho thêm tôi một viên chocolate, ăn ngon lắm.”
Lông mày Trì Nhung càng lúc càng nhíu chặt, mím môi không nói. Đợi Khương Tuế đi xem nồi cơm đã chín chưa, hắn bỗng lên tiếng:
“Sau này tôi sẽ mua kẹo cho em ăn, đến mức ăn không hết kẹo sữa, còn cái gì…cho cho ấy.”
“Là chocolate.” Khương Tuế sửa lại, “Kẹo sữa ăn nhiều thì sâu răng, thôi đi. Vẫn là ăn thịt hâm lại hôm nay đi.”
Thịt hâm với cọng tỏi non là món sở trường của Trì Nhung, làm cực kỳ ngon. Chương Thần dù có chạy đi chơi tới đâu, cứ đến giờ cơm là nhất định phải quay về. Lý do cũng rất đơn giản, cơm Trì Nhung nấu là phong phú nhất trong cả đội sản xuất Mai Cương, gần như bữa nào cũng có thịt.
Ngày hôm sau, Khương Tuế đi theo Trì Nhung ra đồng, làm cho có lệ công việc cắt hạt thóc. Trong lúc làm, y nghe mọi người xì xào bàn tán rằng Cừu Nguyên không biết đắc tội với ai, bị người ta trùm bao tải đánh cho một trận. Đối phương ra tay cực kỳ tàn nhẫn, đánh đến mức mặt mũi hắn bầm dập, sưng vêu.
Cừu Nguyên phản ứng đầu tiên chính là nghi ngờ Cảnh Trường Linh làm. Nhưng lúc hắn bị đánh, Cảnh Trường Linh lại đang ở điểm thanh niên trí thức, cùng Hà Thu Cúc “tâm sự” —— người này công khai tuyên bố rằng sau khi bị Cừu Nguyên vu oan, hắn để lại bóng ma tâm lý vô cùng nghiêm trọng, nhất định phải tìm người nói chuyện giãi bày thì mới có thể khá hơn.
Khương Tuế vừa nghe liền biết, chuyện này cho dù không phải Cảnh Trường Linh tự tay làm, thì cũng tuyệt đối không thoát khỏi liên quan tới hắn. Dù sao vị đại thiếu gia kia chính là kiểu người có thù tất báo, nếu hắn không “xử” Cừu Nguyên, Khương Tuế mới thấy lạ.
“Suy nghĩ cái gì đấy?” Trì Nhung ấn vành nón của Khương Tuế xuống. Dù có đội mũ che, mặt Khương Tuế vẫn bị nắng hun đến đỏ ửng. Thấy xung quanh những người cùng làm công đều đứng khá xa, Trì Nhung liền dẫn Khương Tuế vào dưới bóng cây, bảo y cứ ở đây đợi, đừng xuống ruộng.
“Tôi đang nghĩ có người sắp gặp xui xẻo.” Khương Tuế nheo mắt, “Tôi ở đây đợi vậy, Vương Lão Cửu sẽ không tìm tôi gây chuyện chứ?”
Trì Nhung đáp:
“Hắn không dám làm khó tôi.”
Khương Tuế lại hỏi:
“Vậy tôi đi chỗ khác một lát có được không?”
“Đi đâu?”
Khương Tuế bịa ra một lời nói dối nho nhỏ:
“Đi tìm Chương Thần.”
Nhưng Khương Tuế dĩ nhiên không phải đi tìm Chương Thần, mà là đi tìm Cảnh Trường Linh.
Vì vấn đề thành phần gia đình, cho dù đã về nông thôn, Cảnh Trường Linh vẫn luôn bị nhằm vào. Một mình hắn bị phân cho một mảnh ruộng lớn, đến giờ mới cắt được chưa tới một phần mười. Vậy mà Cảnh đại thiếu gia vẫn có nhàn hứng ngồi bắt dế chơi.
Thấy Khương Tuế tới, Cảnh Trường Linh lập tức ngồi ngay ngắn lại, nhấc mí mắt lên hỏi:
“Tiểu đồng chí, tới xem tôi làm trò cười à?”
Khương Tuế nói:
“Cậu thì có gì hay mà xem.”
Rồi y hỏi thẳng:
“Có phải cậu cho người đánh Cừu Nguyên một trận không?”
Cảnh Trường Linh thản nhiên đáp:
“Tiểu đồng chí, nói chuyện không có chứng cứ thì đừng nói bừa. Vu khống đồng chí là rất bất lợi cho đoàn kết.”
Khương Tuế khoanh tay, từ trên cao nhìn xuống hắn, giọng chắc nịch:
“Nhất định là cậu mua chuộc người. Nếu tôi đoán không sai, lát nữa mảnh ruộng này của cậu còn sẽ có người tới giúp cậu cắt, đúng không?”
Cảnh Trường Linh:
“Cậu rốt cuộc muốn làm gì?”
Khương Tuế chìa tay ra:
“Lại cho tôi một viên chocolate. Chuyện này tôi sẽ giúp cậu giữ bí mật, bằng không tôi đi báo lên đại đội.”
Lần đầu tiên làm kiểu “tống tiền” thế này, Khương Tuế cũng hơi không quen. Nhưng đối diện với Cảnh Trường Linh – một tên đại lưu manh – gánh nặng tâm lý của y nhẹ hơn rất nhiều. Tên lưu manh này còn từng l**m lưỡi y, y đòi một viên chocolate thì có gì quá đáng?
“Ra là tính toán thế này.” Cảnh Trường Linh kéo mũ rơm che xuống đầu, nói, “Được thôi. Tối nay cậu tới tìm tôi.”
Khương Tuế không ngờ hắn lại đáp ứng sảng khoái như vậy, trong lòng sinh nghi có bẫy. Nhưng nghĩ lại, kẻ chột dạ hẳn phải là Cảnh Trường Linh mới đúng, y sợ cái gì chứ. Thế là y vô cùng đắc ý rời đi.
Đến tối, ăn cơm xong, Khương Tuế liền ra khỏi nhà, hướng điểm thanh niên trí thức đi tới. Lần này Cảnh Trường Linh đã đứng chờ sẵn ở cửa. Khương Tuế liếc nhìn xung quanh, xác nhận không có ai mới bước tới, hạ giọng hỏi:
“Đồ đâu?”
Cảnh Trường Linh liếc y một cái, rồi nhét viên chocolate trong tay vào túi y. Khương Tuế xoay người định đi, nhưng Cảnh Trường Linh lại kéo cổ tay y lại. Chạm vào cổ tay mềm mại, non mịn ấy, Cảnh Trường Linh khựng người một giây, rồi như bị điện giật mà buông ra, ho khan một tiếng, nói:
“Cậu đi luôn thế à?”
“Không thì sao?” Khương Tuế khó hiểu, cảnh giác che túi lại, “Cậu định đòi lại à?”
“…… Tôi keo kiệt đến mức đó sao?”
Khương Tuế bĩu môi:
“Lần trước kẹo trái cây, chẳng phải cậu cũng đòi lại đó thôi?”
Nhắc tới chuyện này, những ký ức mờ ám mà dây dưa kia lại bắt đầu quay cuồng trong đầu Cảnh Trường Linh. Cảm giác ẩm ướt, mềm mại, ngọt ngào ấy rõ ràng như mới hôm qua. Vành tai hắn bất giác ửng đỏ, nói:
“Tôi đâu có muốn đòi lại, là chính cậu… thôi, không nói chuyện này nữa. Qua hai hôm nữa trên thị trấn chiếu phim, cậu có đi không?”
“Không đi.” Khương Tuế từ chối không cần nghĩ ngợi.
“Miễn phí cũng không xem?” Cảnh Trường Linh nói. “Nếu cậu đi, tôi cho cậu thêm một viên chocolate.”
Khương Tuế cau mày:
“Vì sao nhất định phải là tôi đi?”
Cảnh Trường Linh đáp:
“Nếu cậu không đi cùng tôi, sẽ có cả đám cô nương nhỏ nhất quyết đòi đi với tôi.”
Lúc này Khương Tuế mới nhớ ra, tuy gia thế Cảnh Trường Linh có vấn đề, nhưng khuôn mặt hắn lại quá mức tuấn tú, cho nên trong đội sản xuất Mai Cương thực ra có không ít cô gái để ý hắn.
“Ồ, muốn tôi làm bia đỡ đạn cho cậu à?” Khương Tuế nói. “Nhưng tôi là nam, chắn không nổi đào hoa của cậu.”
Cảnh Trường Linh đánh giá y từ trên xuống dưới, nói:
“Cậu mà không mở miệng, đội thêm khăn trùm đầu, nói là nữ cũng chẳng ai nghi ngờ.”
Khương Tuế:
“……Cậu muốn tôi giả làm đối tượng của cậu?”
“Ừ.” Cảnh Trường Linh cười tủm tỉm. “Đây là biện pháp nhất lao vĩnh dật(*). Tôi có đối tượng rồi, các nàng chắc chắn sẽ không tìm tôi nữa.”
(*)vất vả một lần, an nhàn mãi mãi.
Khương Tuế nổi giận:
“Nằm mơ!”
Dừng một chút, y lại nói:
“Muốn tôi giả làm đối tượng của cậu, phải thêm tiền.”
Cảnh Trường Linh đáp ngay:
“Một hộp chocolate nguyên cho cậu”
“!” Hai mắt Khương Tuế lập tức sáng rực, “Thành giao!”
Y vui vẻ trở về nhà. Vừa tới nơi đã thấy Trì Nhung đứng đợi ngoài sân. Khương Tuế vội chạy tới:
“Anh, sao anh lại đứng đây?”
“Ra ngoài hít thở chút không khí.” Trì Nhung nhìn bộ dạng vui vẻ của Khương Tuế, trong lòng không khỏi chua xót —— nửa đêm lén đi ra ngoài, lúc về lại cười tươi như vậy, chẳng lẽ Khương Tuế đã có đối tượng rồi? Mới trước đó còn nói sau này nhận con của Khương Tuế làm con nuôi, không ngờ ngày này lại tới nhanh thế.
Nhưng hắn không nói gì cả, chỉ bảo:
“Vào nhà đi, bên ngoài lạnh.”
“Khoan đã!” Khương Tuế đứng lên tảng đá cạnh bờ sân, như vậy liền cao hơn Trì Nhung hẳn một đoạn, khiến Trì Nhung phải ngước lên nhìn y.
Trên trời sao lấp lánh rực rỡ, ánh trăng lành lạnh tràn ngập mặt đất. Gió đêm thổi bay những sợi tóc đen mảnh mai trước trán Khương Tuế, đẹp đến mức kinh tâm động phách, là vẻ đẹp mà cả đời này Trì Nhung chưa từng thấy qua.
“Sao thế?” Trì Nhung nghe thấy giọng mình khàn đi.
Khương Tuế bóc viên chocolate, đút thẳng vào miệng hắn, rồi lập tức che miệng hắn lại, nói:
“Vừa ăn có thể sẽ thấy hơi kỳ quái, nhưng không được nhổ ra.”
Lòng bàn tay y hoàn toàn khác với bàn tay đầy vết chai thô ráp của Trì Nhung, trắng nõn, mềm mại, còn mang theo mùi hương khó tả, đè lên môi hắn, ái muội mà ẩm ướt.
Trì Nhung hơi mở to mắt, tim đập mạnh, theo phản xạ “ực” một tiếng, nuốt trọn cả viên chocolate xuống.
P/s: Lời của editor
Nay năng suất quá, đăng 5 chương bộ này lun.