Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 140.




Trì Nhung đột ngột làm như vậy, Khương Tuế hoàn toàn không kịp phòng bị, bất giác mở to mắt, theo bản năng nắm chặt áo hắn, khẽ gọi:
“Anh?”

Giọng Trì Nhung bị ngăn qua một lớp vải, nghe trầm thấp mơ hồ:
“Ừ.”

Khương Tuế mím môi, gương mặt ửng lên một tầng hồng nhạt, tựa như vừa uống rượu say. Dưới mái tóc đen, đôi mắt y khẽ nheo lại, như đang ấp ủ cả một hồ nước mùa xuân đang lay động. Y hơi ngẩng cổ, khe khẽ rên một tiếng, cách lớp vải mỏng bằng cotton mà nắm lấy tóc Trì Nhung.

Như vậy thật sự quá dày vò, Khương Tuế hoàn toàn không chịu nổi. Chẳng bao lâu, nước mắt đã trào ra, giọng nghẹn lại khàn khàn:
“Anh… ra ngoài đi…”

Trì Nhung trấn an bằng những nụ hôn nhẹ đặt lên ngực y. Ánh sáng xuyên qua lớp vải dệt, mọi thứ đều trở nên mông lung, chỉ có làn da trắng như tuyết của Khương Tuế hiện lên rõ ràng.

Tựa như một viên kẹo sữa sắp tan chảy, trắng muốt, mềm mại, còn phảng phất hương sữa nhàn nhạt.

Trì Nhung nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Khương Tuế, v**t v* phần da mềm bên trong, dịu giọng dỗ dành:
“Rất nhanh thôi.”

Khương Tuế nào có tin lời hắn. Trước kia ở đội sản xuất, Trì Nhung cũng từng nói như vậy để lừa y, nhưng lần nào cũng phải rất lâu mới chịu dừng lại.

Thế nhưng y càng khóc, lại càng khiến người đàn ông hưng phấn. Đặc biệt là dáng vẻ nước mắt giàn giụa, mí mắt đỏ hoe, ngước lên nhìn người khác, khiến người ta chỉ muốn làm cho y càng thêm chật vật, nhuốm đầy dục sắc không sao gột rửa.

Trong thứ d*c v*ng phá hoại đến cực điểm ấy, Trì Nhung lại không kìm được mà thương xót, đau lòng cho y. Hai luồng cảm xúc hoàn toàn trái ngược va đập trong lồng ngực. Trì Nhung hít sâu một hơi, cuối cùng cũng chui ra khỏi lớp áo.

Khương Tuế còn tưởng mình rốt cuộc đã thoát nạn, nào ngờ Trì Nhung đột nhiên hôn nhẹ lên môi y, hỏi:
“Uất ức lắm à?”

Khương Tuế vốn rất biết được nước làm tới, lập tức gật đầu đáng thương. Trì Nhung nói:
“Để anh làm em dễ chịu.”

Khương Tuế còn chưa kịp phản ứng, Trì Nhung đã quỳ một gối xuống, những ngón tay thô ráp đỡ lấy vòng eo mảnh khảnh trắng ngần của y, rồi cởi khóa quần phía sau.

Khi đi học, Khương Tuế luôn ăn mặc đơn giản, thoải mái; quần đều là loại quần thể thao rộng rãi, chỉ cần cởi dây buộc là có thể tuột ra rất dễ dàng.

Phải một lúc lâu sau Khương Tuế mới hoàn hồn, không kìm được mà bật ra tiếng rên, lại sợ âm thanh quá lớn, đành cắn lên mu bàn tay mình.

Cảm giác này thật sự muốn lấy mạng, là k*ch th*ch mà Khương Tuế chưa từng trải qua. Nước mắt không sao khống chế được, rơi xuống theo chiếc cằm thon nhọn. Y muốn mở miệng bảo Trì Nhung dừng lại, nhưng đến một câu trọn vẹn cũng không nói ra nổi.

Không biết đã qua bao lâu, Khương Tuế bật lên một tiếng, cả người ướt đẫm mồ hôi, trông như vừa được vớt lên từ trong nước, chật vật đến cực điểm.

Khương Tuế tưởng rằng cuối cùng cũng kết thúc. Thế nhưng Trì Nhung lại đứng dậy, giữ lấy sau gáy y mà hôn xuống, nói:
“Thử nếm mùi của chính em đi.”

“……”
Khương Tuế đá một cước vào đùi Trì Nhung, vẻ mặt đầy ghét bỏ:
“Bẩn quá!”

“Em còn ghét đồ của chính mình sao?”

Khương Tuế trả lời dứt khoát:
“Ghét!”

Thấy y cau mày, vẻ mặt ghê tởm, Trì Nhung liền ôm người đi súc miệng. Khương Tuế uể oải, chẳng buồn để ý đến hắn. Bị bế vào phòng xong liền chui thẳng vào trong chăn.

Trì Nhung nắm lấy cổ chân y:
“Tuế Tuế, mặc kệ tôi thật à?”

Khương Tuế ồm ồm đáp:
“Anh khó ưa như vậy, em sẽ mặc kệ anh.”

Trì Nhung cúi xuống, khẽ hôn lên chỗ mắc cá chân nhô ra khỏi chăn. Những ngón chân ngọc ngà lập tức co rút lại.

Người xinh đẹp đúng là đến cả đôi chân cũng đẹp. Khương Tuế chưa từng phải làm việc nặng, lòng bàn chân non mịn không chút chai sạn; các đầu ngón chân tròn trịa, xinh xắn, móng chân như vỏ sò, ánh lên sắc hồng nhạt khỏe khoắn.

Khương Tuế cảm thấy những chuyện Trì Nhung vừa làm đã đủ b**n th** rồi, không ngờ “Trì Thiết Ngưu” mày rậm mắt to này còn có thể làm ra chuyện b**n th** hơn nữa. Y vội vàng chui khỏi chăn:
“Không được hôn chân em!”

Trì Nhung dùng một tay đè y lại. Hai người cùng ngã xuống đệm chăn mềm mại. Khương Tuế bĩu môi, oán trách:
“Anh sao có thể lừa em ra như vậy chứ!?”

“Không lừa em.” Trì Nhung đáp.
“Chân… cũng được.”

Phải mất hai giây Khương Tuế mới hiểu được lời kia của Trì Nhung rốt cuộc mang ý gì, mặt lập tức đỏ bừng, tức giận nói:
“Trì Thiết Ngưu, rốt cuộc anh ra ngoài học mấy thứ linh tinh tạp nham gì vậy hả?!”

“Chuyện này còn cần phải học à?” Trì Nhung trả lời thành thật mà ngây ngô.

Khương Tuế: “……”

Trước kia sao y lại không phát hiện Trì Nhung hóa ra là một con sói háo sắc cơ chứ.

Cửu biệt trùng phùng(*), củi khô gặp lửa lớn. Khương Tuế bị hắn hành hạ đến không nhẹ. Ngày hôm sau còn phải ngáp ngắn ngáp dài lết tới trường học đi học, oán khí gần như bốc thẳng lên trời.

(*) là một cụm từ Hán Việt dùng để chỉ việc hai người, hai nhóm người hoặc những điều thân thuộc xa cách nhau một khoảng thời gian rất dài (cửu biệt) rồi lại được gặp lại, đoàn tụ (trùng phùng). 

Đám bạn học tò mò hỏi:
“Khương Tuế, cậu làm sao thế? Tối qua bị yêu tinh hút khô tinh huyết rồi à?”

Khương Tuế: “……”

Không phải bị yêu tinh hút khô tinh huyết thì là gì nữa, còn là nam yêu tinh chính hiệu.

“Tối qua đọc sách, ngủ muộn thôi.” Khương Tuế thuận miệng bịa một lý do.

Y còn đang ngáp liên tục thì đúng lúc hôm qua người bạn đã báo tin cho y lại chạy vào lớp:
“Khương Tuế! Lúc nãy tớ đi qua phòng bảo vệ, chú bảo vệ nói anh cậu lại tới tìm cậu kìa!”

Khương Tuế: “?”

Trì Nhung rốt cuộc là muốn làm gì vậy? Buổi sáng chẳng phải mới gặp sao? Hơn nữa còn chính hắn lái xe đưa y tới trường —— đúng vậy, nửa năm không gặp, Trì Nhung đã biết lái xe, các loại kỹ năng học cũng không ít.

Vừa hay tiết học cũng kết thúc, Khương Tuế vẫn đi ra cổng trường một chuyến. Kết quả tìm quanh một vòng không thấy Trì Nhung đâu, trái lại lại nhìn thấy hai anh em Khương Gia Hoa và Khương Bình Hoa.

Khương Tuế vốn định quay người bỏ đi, nhưng Khương Gia Hoa đã trông thấy y, vội vàng gọi:
“Khương Tuế! Cuối cùng cũng gặp được em rồi!”

Hắn sải mấy bước tới, nắm lấy tay Khương Tuế, nói:
“Ở cái thành phố lớn thế này tìm người thật không dễ, may mà trường em nổi tiếng, hỏi một cái là ai cũng biết.”

Trên mặt hắn cười tươi rói:
“Vẫn là em có tiền đồ, từ nhỏ đã học giỏi, giờ cũng có triển vọng như vậy, thi đậu đại học tốt thế này, mồ mả tổ tiên nhà ta chắc cũng phải bốc khói.”

Khương Bình Hoa — kẻ quanh năm chẳng nói mấy lời — cũng lên tiếng:
“Bây giờ cả nhà chỉ có em là có tiền đồ nhất, ba mẹ mà biết chắc chắn sẽ rất vui.”

Hai người này thái độ xoay ngoắt một trăm tám mươi độ, nói không có ẩn tình thì Khương Tuế tuyệt đối không tin. Y thậm chí lười nghe mấy lời khách sáo đó, trực tiếp nói:
“Nói thẳng đi, rốt cuộc là chuyện gì.”

Khương Gia Hoa vẫn cười tủm tỉm:
“Chẳng phải biết em có tiền đồ rồi sao, làm anh trai đương nhiên muốn tới thăm em, thấy em sống tốt thế này, trong lòng bọn anh cũng mừng.”

“Không nói thì tôi đi.” Khương Tuế quay người định trở lại khu giảng dạy.

“Ê, đợi đã!” Khương Gia Hoa vội vàng gọi lại.

Hắn đổi sang vẻ mặt u sầu, thở dài một tiếng:
“Chị em ly hôn rồi.”

Khương Tuế không hề bất ngờ. Nếu Khương Thục Hoa thật sự sống hạnh phúc, thì đã chẳng chạy về nhà mẹ đẻ ở. Y nhấc mí mắt, lạnh nhạt nói:
“Có liên quan gì tới tôi?”

“Em nghe xem mình đang nói cái gì vậy!” Khương Gia Hoa trách mắng.
“Đó là chị ruột của em, chẳng lẽ em có thể mặc kệ?”

Khương Tuế đáp thẳng:
“Chị ấy đã từng quan tâm tới tôi à.”

Thấy Khương Tuế thờ ơ với cảnh ngộ của Khương Thục Hoa, hai anh em liếc nhìn nhau. Khương Gia Hoa tiếp lời:
“Bọn anh cũng là không còn cách nào mới tới tìm em. Anh ở trong xưởng bị người ta nhằm vào, vu khống anh làm hỏng máy móc. Không chỉ bị đuổi việc, còn phải bồi thường một khoản tiền lớn!”

“Anh làm gì có nhiều tiền như vậy, chỉ đành ra ngoài vay mượn……”

Vay của ai thì Khương Tuế không cần nghĩ cũng biết, Lưu Nhị mặt rỗ vốn làm nghề cho vay nặng lãi.

Xem ra căn nhà của Khương Gia Hoa cũng đã bán cho Lưu Nhị mặt rỗ rồi.

Khương Gia Hoa ra ngoài trốn nợ, vậy còn Khương Bình Hoa thì sao?

Thế nhưng Khương Bình Hoa lại không có ý định mở miệng, vẫn là Khương Gia Hoa nói tiếp:
“Chị dâu thứ hai của em… ôm con, cuỗm sạch tiền trong nhà rồi bỏ đi.”

Lần này Khương Tuế thật sự có chút kinh ngạc.

Y tiếp xúc với chị dâu thứ hai không nhiều, trong ấn tượng là người giống Khương Bình Hoa, ít nói ít cười, không ngờ lại có thể lặng lẽ làm ra chuyện lớn như vậy.

Khương Gia Hoa ho khan một tiếng:
“Anh hai em… ở bên ngoài nuôi người khác, bị chị dâu phát hiện.”

Khương Tuế càng thêm chấn động. Với chút tiền lương ít ỏi của Khương Bình Hoa, lại còn có tiền nuôi tiểu tam sao?

Có lẽ ngay cả Khương Bình Hoa cũng thấy mất mặt, cúi đầu nhíu mày, ra hiệu cho Khương Gia Hoa đừng nói thêm nữa.

“Tuế Tuế à, bây giờ chúng tôi chỉ còn biết trông cậy vào em thôi. Lần này già trẻ lớn bé dắt díu nhau tới tìm em, cũng chỉ mong có con đường sống, em không thể nhẫn tâm mặc kệ chúng tôi được!”

Vành mắt Khương Gia Hoa đỏ hoe, giọng nghẹn ngào:
“Dù sao chúng ta cũng là anh em ruột thịt, xương gãy còn liền gân mà.”

Lại nữa rồi.

Chỉ khi có việc cần nhờ vả, bọn họ mới nhớ tới hai chữ “anh em”.

Khương Tuế không nói một lời, quay người bỏ đi. Muốn y gánh cái đống hỗn độn to đùng này ư? Nằm mơ!

Hai anh em lập tức chặn đường y kín mít:
“Em còn chưa cho một câu trả lời đã định đi luôn thế à?”

“Thế nào, giữa ban ngày ban mặt các người còn muốn động tay động chân?” Khương Tuế mím môi, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, “Còn tiếp tục nữa tôi sẽ gọi công an!”

“Công an?” Khương Gia Hoa cười khẩy.
“Công an không quản chuyện trong nhà đâu. Hơn nữa chúng tôi có đánh em đâu, cũng chẳng mắng em, chỉ là anh em nói chuyện với nhau thôi, gọi công an thì có ích gì?”

Mềm mỏng không xong, bộ mặt thật của Khương Gia Hoa lập tức lộ ra. Rõ ràng bọn họ đã sớm bàn bạc kỹ càng: nếu Khương Tuế không chịu uống rượu mời, thì cũng đừng trách bọn họ ép y uống rượu phạt.

Khương Tuế nghiến chặt răng, đang định chạy tới tìm bảo vệ cổng trường thì bỗng nhiên có người từ phía sau vươn tay túm lấy cổ áo Khương Gia Hoa.

Khương Gia Hoa hoàn toàn không kịp phản ứng, bị giật mạnh xoay một vòng, ngay sau đó một cú đấm nặng nề giáng thẳng vào mặt hắn.

Lực đạo không hề nhẹ. Khương Gia Hoa kêu thảm một tiếng rồi ngã dúi dụi xuống đất:
“Ai đánh tôi?!”

Không ai trả lời hắn, nhưng Khương Bình Hoa cũng ngay sau đó ăn trọn một quyền. Hai anh em lăn lộn dưới đất, vừa chửi ầm ĩ vừa r*n r*, rất nhanh đã thu hút vô số người vây xem.

Khương Tuế nhìn Cảnh Trường Linh đang nổi giận đùng đùng trước mặt, sững sờ hồi lâu không nói nên lời.

Cảnh Trường Linh lại nắm lấy tay y, kéo đi thẳng một mạch, thong dong nhàn nhã như thể người vừa ra tay đánh người hoàn toàn không phải hắn.

“Ê…” Khương Tuế nhẹ nhàng vỗ tay hắn, hạ giọng nói, “Lỡ bọn họ báo công an thì sao?”

Cảnh Trường Linh đáp:
“Tôi đã báo trước rồi, nói bọn họ tống tiền, làm tiền em.”

Khương Tuế do dự:
“Sao cậu biết…?”

“Tôi vẫn luôn cho người để ý, chỉ sợ bọn họ tìm tới làm phiền em.” Cảnh Trường Linh dịu giọng nói, “Đừng lo, bọn họ không làm nên trò trống gì đâu.”

Khương Tuế chần chừ một lát rồi hỏi:
“Anh cả tôi mất việc, còn chị dâu thứ hai. cuỗm tiền bỏ trốn… có phải đều là bút tích của cậu không?”

Cảnh Trường Linh chỉ mỉm cười, không trả lời. Đột nhiên nụ cười của hắn khựng lại, ánh mắt dừng trên cổ áo Khương Tuế, nơi lộ ra một dấu hôn nhàn nhạt màu hồng.

Dấu vết đó… không phải do hắn để lại.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận