Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 141.




Khương Tuế hoàn toàn không nhận ra sự khác thường của đối phương. Thấy Cảnh Trường Linh đột nhiên im lặng, y nghi ngờ hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”

Cảnh Trường Linh giơ tay lên, đầu ngón tay đặt lên dấu hôn nơi cổ Khương Tuế, dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt một cái. Giọng hắn vẫn khá ôn hòa:
“Tuế Tuế, tối qua tôi không về. Dấu vết này… từ đâu mà có?”

Khương Tuế theo bản năng đưa tay sờ sờ. Thật ra chính y cũng không nhớ rõ, nhưng ngoài Trì Thiết Ngưu ra, còn có thể là ai nữa?

“Bảo bối.” Cảnh Trường Linh cụp mắt nhìn gương mặt trắng nõn của Khương Tuế, “Em sẽ không định nói với tôi… đây là muỗi đốt đấy chứ?”

Đang định nói như vậy thật, Khương Tuế: “……”

Cảnh Trường Linh nheo mắt lại, vừa định mở miệng thì bỗng nhiên có người gọi:
“Tuế Tuế.”

Nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, toàn thân Khương Tuế lập tức cứng đờ —— Trì Nhung đúng lúc này lại xuất hiện làm gì chứ!

Khương Tuế ngơ ngác xoay người lại. Trì Nhung cũng cau mày. Hắn đứng cách hai người chừng hai ba mét, ánh mắt lướt qua Cảnh Trường Linh, sắc mặt không có biến đổi gì rõ rệt.

Dù sao khi trước Khương Tuế cũng chính là bị Cảnh Trường Linh đưa đi. Việc Cảnh Trường Linh chịu buông tay mới thật sự là chuyện lạ.

“Thì ra là anh.” Cảnh Trường Linh nói giọng nhàn nhạt. Đúng vậy, ngoài Trì Nhung ra, còn ai có thể khiến Khương Tuế ngoan ngoãn để người khác hôn?

Sống chung với Khương Tuế hơn nửa năm, Cảnh Trường Linh hiểu y quá rõ. Nhìn thì trắng trẻo mềm mại, nhưng thật ra cắt ra toàn mè đen.

Khương Tuế chịu ngoan ngoãn nghe lời, nhất định là vì có lợi ích. Trước kia Cảnh Trường Linh có thể đưa y rời nông thôn đến thành phố sớm, lại có thể cho y một cuộc sống sung túc đủ đầy, việc Khương Tuế chọn ở lại bên hắn là điều hiển nhiên. Cảnh Trường Linh cũng chưa từng cảm thấy mình bị lợi dụng, bởi vì thứ hắn muốn, Khương Tuế cũng đã cho đi hơn phân nửa.

Nhưng Trì Nhung thì dựa vào cái gì?

Chỉ vì sau khi Khương Tuế được phân tới nhà hắn, hắn chăm sóc y một thời gian? Khương Tuế đâu phải người mềm lòng trường tình như vậy.

Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, không ai chịu lùi bước. Thái độ cứng rắn như dã thú tranh đoạt quyền chiếm hữu, chỉ cần lùi một bước là chưa đánh đã thua.

Mùi thuốc súng nồng nặc đến mức người đi ngang qua cũng vô thức tránh xa, sợ bị vạ lây. Khương Tuế sợ bọn họ thật sự đánh nhau, vội vàng chen vào giữa, nói:
“Nếu hai người còn đánh nhau ở đây, tôi sẽ đi tìm Tư Miên!”

Cảnh Trường Linh lập tức nói:
“Người ta có đối tượng rồi, muốn hưởng thụ thế giới hai người.”

Khương Tuế bĩu môi:
“Dù sao thì hai người cũng không được đánh nhau ở đây.”

Chỉ riêng việc Cảnh Trường Linh vừa ra tay đánh người đã đủ dọa người rồi. Nếu làm lớn chuyện thêm nữa, thật sự không biết kết cục sẽ ra sao.

“Vậy tôi đi tìm Tiểu Đào cũng được.” Khương Tuế nói, “Tiểu Đào chưa có đối tượng.”

Cảnh Trường Linh: “……”

Long Tiểu Đào — cái tên phiền phức ấy — Cảnh Trường Linh hoàn toàn không muốn dính vào. Chiêu này của Khương Tuế đúng là đánh trúng tử huyệt.

“… Được.” Cảnh Trường Linh liếc Trì Nhung một cái, nói, “Tôi không động vào hắn.”

Khương Tuế nhẹ nhõm thở ra, quay sang nhìn Trì Nhung:
“Anh Thiết Ngưu, anh tìm em có chuyện gì vậy?”

Trì Nhung đáp:
“Đón em về ăn cơm.”

Lúc này Khương Tuế mới nhận ra đã đến giờ ăn trưa. Y nghĩ ngợi một chút, do dự hỏi:
“Vậy… có thể mang theo Cảnh Trường Linh đi cùng không?”

Trì Nhung: “……”

Cảnh Trường Linh: “……”

Nửa tiếng sau, Cảnh Trường Linh và Trì Nhung ngồi đối diện nhau bên bàn ăn. Khương Tuế thì ở trong bếp loay hoay với cái cốc của mình.

Cảnh Trường Linh cười mà không cười, nói:
“Lúc trước anh để Khương Tuế theo tôi đi, chẳng phải anh đã rất rõ, anh không cho em ấy được một cuộc sống đủ tốt hay sao?”

Trì Nhung bình thản đáp:
“Nhưng bây giờ tôi đã có năng lực đó.”

Cảnh đại thiếu gia là người thế nào, chỉ cần ăn chung một bữa cơm đã đủ để nắm rõ lai lịch Trì Nhung. Hắn cười nhạt nói:
“Xem ra bây giờ phải gọi anh một tiếng…ông chủ Trì rồi.”

Lời này của hắn rốt cuộc là châm chọc hay không, ngay cả chính hắn cũng chẳng rõ. Dù có là mỉa mai thật, Trì Nhung vẫn coi như không nghe thấy, Cảnh Trường Linh tiếp tục nói:

“Anh tự tin đến vậy sao? Tự tin rằng em ấy sẽ đi theo anh sao?”

Trì Nhung khựng lại. Thực ra hắn chẳng có chút nắm chắc nào, nếu không cũng đã chẳng chần chừ mãi đến giờ, vẫn chưa dám hỏi Khương Tuế chuyện đó.

Vì vậy hắn không trả lời câu hỏi ấy, mà hỏi ngược lại:

“Thế còn cậu? Cậu có chắc chắn giữ em ấy mãi mãi ở bên cạnh mình không?”

Nụ cười trên môi Cảnh Trường Linh thoáng cứng lại.

“Nếu cậu thực sự nắm chắc,” Trì Nhung nói tiếp, “thì cũng chẳng đến mức phải đứng đây lãng phí thời gian với tôi.”

Không khí giữa hai người càng lúc càng căng thẳng như dây cung sắp đứt. Đúng lúc này, Khương Tuế cuối cùng cũng từ trong bếp đi ra. Thấy hai người vẫn chưa đánh nhau, y lập tức thở phào nhẹ nhõm.

“Ăn cơm đi?”

Món ăn là do Trì Nhung mua từ tiệm bên ngoài, mùi vị khá ổn. Chỉ là ba người có mặt ở đây chẳng ai có tâm trạng ăn uống, bữa cơm vì thế mà trầm lặng đến kỳ quái.

Ăn xong bữa cơm này, Cảnh Trường Linh đứng dậy:

“Tuế Tuế, về nhà.”

Khương Tuế nhìn Cảnh Trường Linh, rồi lại nhìn sang Trì Nhung. Trì Nhung nói:

“Lúc trước em không phải bảo muốn ăn sườn sao? Tôi đã mua sẵn rồi.”

Tình cảnh này đúng là tiến thoái lưỡng nan, khó xử chồng chất. Khương Tuế do dự một lát, rồi bất chợt quay người chạy ra ngoài, vừa chạy vừa nói:

“Tôi đi tìm Tư Miên!”

“Vậy nên, bây giờ cậu bắt buộc phải chọn một người trong hai bọn họ?” Ngụy Tư Miên ngồi trên ghế, cầm bút gõ gõ lên mu bàn tay Khương Tuế, “Thế cậu nghĩ sao? Cậu thích ai hơn?”

Mặt mày Khương Tuế khổ sở:

“Cậu nói là thích theo kiểu đối tượng à? Vậy thì tôi chẳng thích ai cả.”

Ngụy Tư Miên sững người. Trước đây cô còn tưởng Khương Tuế chỉ là kiểu người dễ rung động, ai cũng có thể thích một chút. Giờ mới phát hiện, y đâu phải bác ái, rõ ràng là đoạn tình tuyệt ái thì có.

“Thế bọn họ có biết không?” Ngụy Tư Miên lại hỏi.

Khương Tuế đáp:

“Nhưng bọn họ cũng đâu có nói là thích tôi.”

Ngụy Tư Miên: “……”

Nghĩ lại thì… cũng đúng thật.

“Nếu giữa hai người đó, số phận đã định cậu chỉ có thể chọn một người, chỉ có thể giữ liên lạc với một người thôi,” Ngụy Tư Miên hỏi tiếp, “cậu sẽ chọn ai?”

Khương Tuế chưa từng nghiêm túc nghĩ về vấn đề này. Rất lâu sau, y mới buồn bực đáp:

“Vậy thì không chọn ai hết.”

“Bởi vì tôi cảm thấy, dù tôi chọn ai, bọn họ cũng sẽ đánh nhau.”

Ngụy Tư Miên thực ra cũng chẳng có cách nào.

Trì Nhung và Cảnh Trường Linh thật sự không hiểu Khương Tuế là người thế nào sao? Điều đó gần như không thể. Dù phần lớn thời gian cô đều vô thức tô hồng y lên, nhưng trong lòng cô vẫn rất rõ: Khương Tuế lớn lên trong một gia đình như vậy, bị người nhà xa lánh, tính cách ít nhiều cũng méo mó, kỳ quặc.

Khương Tuế trốn ở chỗ Ngụy Tư Miên suốt cả buổi trưa. Nhưng Ngụy Tư Miên ở ký túc xá, không thể thu nhận y, y vẫn phải tìm một chỗ dừng chân khác.

Vừa nghĩ hay là quay về trường học, tìm bạn bè chen chúc tạm một đêm, thì lúc đến cổng trường, y lại nhìn thấy Cảnh Trường Linh đã đứng bên ngoài không biết từ bao lâu, mà đây lại chính là trường của Ngụy Tư Miên.

Khương Tuế đứng tại chỗ do dự một lúc, cuối cùng vẫn bước tới:

“Sao cậu lại tới đây tìm tôi?”

“Đón em về nhà.” Giọng Cảnh Trường Linh hơi khàn, trên người còn vương một mùi khói thuốc rất nhạt, dường như chưa kịp rửa sạch.

Khương Tuế biết, hồi còn du học ở nước ngoài hắn đã học hút thuốc. Sau khi đi làm, chỉ khi áp lực quá lớn hắn mới châm một điếu, hơn nữa rất hiếm khi để Khương Tuế nhìn thấy.

“Cậu không hỏi tôi sao…”

“Không hỏi.” Cảnh Trường Linh hạ giọng.

Khương Tuế có chút bất ngờ ngoài ý muốn:

“Tại sao?”

“Vì sợ nghe được đáp án mà mình không muốn nghe.” Cảnh Trường Linh trả lời, “Tôi biết em đang nghĩ gì. Em không muốn đối mặt, nên mới định mặc kệ tất cả, không phản ứng với ai, đúng không?”

Khương Tuế chột dạ, cúi đầu xuống.

Cũng chẳng rõ có phải vì từ nhỏ đến lớn đã phải tiếp xúc với quá nhiều chuyện phiền phức hay không, mà y là một người cực kỳ sợ rắc rối. Chỉ cần là việc khiến y cảm thấy khó giải quyết, phản ứng đầu tiên của y chưa bao giờ là đối mặt, mà là rụt đầu trốn vào vỏ như rùa đen, đợi đến khi tự thấy mình có thể chấp nhận hậu quả rồi mới chui ra.

Nếu không phải nhờ cách trốn tránh ấy, có lẽ y đã sớm phát điên khi phải đối mặt với sự xa lánh và nhằm vào của anh chị trong nhà.

Khương Tuế biết rõ tính cách mình có vấn đề. Y từng nghĩ đến chuyện sửa đổi, nhưng mỗi khi thật sự gặp chuyện, phản ứng đầu tiên của y vĩnh viễn vẫn là co mình lại, trốn vào vỏ.

Cảnh Trường Linh đưa tay về phía Khương Tuế, nói:

“Về nhà với tôi.”

“…Ừ.”

Khương Tuế chậm rãi đưa tay ra. Lòng bàn tay Cảnh Trường Linh rất ấm, siết chặt lấy các ngón tay y.

Khương Tuế cảm thấy hắn nắm quá chặt, khẽ giãy giụa một hai cái. Không ngờ phản ứng của Cảnh Trường Linh lại càng dữ dội hơn, hắn nắm chặt thêm, hít sâu một hơi, không nói gì, trực tiếp kéo Khương Tuế lên xe.

Về đến nhà, Khương Tuế vốn định hỏi Cảnh Trường Linh có ăn tối hay chưa, ai ngờ hắn lại trực tiếp bế ngang y lên. Khương Tuế trợn to mắt:

“Cậu làm gì vậy?”

Cảnh Trường Linh vẫn không nói lời nào, bế thẳng y vào phòng ngủ. Khương Tuế bị đặt xuống tấm đệm mềm mại, tóc đen rối tung, đôi mắt ngập nước, trông đáng thương đến mức khiến người ta mềm lòng.

Nhưng y không phải đóa hoa sen trắng vô tội đáng thương gì cả, mà là một kẻ tội phạm trộm cắp trái tim của người khác.

Cảnh Trường Linh giơ tay che đôi mắt y, cúi xuống hôn.

Hắn cắn lấy đôi môi non mềm của Khương Tuế, chậm rãi l**m m*t, lướt qua hàm răng trắng đều, quấn lấy chiếc lưỡi mềm mại. Tựa như một vị tướng chinh chiến sa trường, nhất định phải nắm giữ từng tấc từng tấc lãnh địa trong tay mình.

Khương Tuế bị hôn đến mức chịu không nổi, bất giác ngẩng đầu lên. Yết hầu liên tục lăn động, nuốt lấy nước bọt bị nụ hôn ép ra không ngừng. Dẫu đã cố gắng như vậy, vẫn có một phần nhỏ không kịp nuốt hết, theo khóe môi chảy xuống chiếc cổ trắng nõn.

Cảnh Trường Linh cúi xuống, từng chút một l**m sạch, rồi hôn lên chiếc cổ thon dài đã nhuộm một tầng đỏ nhạt. Khương Tuế đến cả sức phản kháng cũng không còn, chỉ ngây người nhìn trần nhà, như thể vẫn chưa hoàn hồn khỏi cảm giác ngột ngạt mà ngọt ngào kia.

“Tuế Tuế.”

Cảnh Trường Linh th* d*c, đan chặt mười ngón tay với y:

“Tôi là ai?”

Khương Tuế cảm thấy câu hỏi này thật khó hiểu, nhưng bị đè dưới thân, y vẫn ấm ức đáp:

“Cảnh Trường Linh.”

“Ừ.”

Cảnh Trường Linh như được khích lệ, hôn nhẹ lên chóp mũi y, ghé sát tai thì thầm:

“Gọi tên tôi.”

“Cảnh Trường Linh… Cảnh...ưm!”

Khương Tuế chợt run lên, khóe mắt ứa nước. Y đè lấy đầu Cảnh Trường Linh, không dám tin nói:

“Cậu đang làm cái gì vậy?!”

Cảnh Trường Linh sao có thể…

“Tuế Tuế, đừng sợ.”

Cảnh Trường Linh dịu dàng v**t v* gương mặt y trấn án, giọng nói mềm xuống:

“Em muốn gì, tôi đều có thể cho em.”

Có lẽ đây là câu nói thiếu phẩm giá nhất trong cả cuộc đời của Cảnh đại thiếu gia. Nhưng nếu vì giữ phẩm giá mà phải mất đi Khương Tuế, thì hiện tại hắn tự nhận mình vẫn chưa thể gánh nổi cái giá ấy.

Vì thế, cho dù tim đập dồn dập như trống trận, tình yêu nóng bỏng như dung nham cuộn trào, hắn vẫn không nói ra thành lời.

Bởi thứ tình cảm mãnh liệt đó sẽ thiêu đốt Khương Tuế và cũng sẽ đốt cháy chính Cảnh Trường Linh.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận