Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 147: Thần minh (Thế giới thứ sáu).




“Thời tiết này sao nhìn kiểu gì cũng sắp mưa vậy?”
Có người từ cổng lớn Cục Quản Lý Thời Không đi ra, nhìn bầu trời đen kịt, nhíu mày nói: “Gần đây tâm trạng Chủ Thần không tốt à? Hiện tượng thiên văn dạo này chẳng lúc nào bình thường cả.”

“Đại ca nhà chúng ta vô dục vô cầu thế kia, làm gì có chuyện tâm trạng không tốt.” Một nhân viên khác bật cười, “Hắn vốn dĩ đâu có thứ gọi là cảm xúc. Trước đó tôi nghe bên trên nhắc qua một câu, nói hiện tượng thiên văn gần đây bất thường là vì năng lượng tràng xảy ra vấn đề.”

Nghe cô nói vậy, mấy người xung quanh đều quay sang, tò mò hỏi:
“Ý đó là sao?”

“Hiểu đơn giản thì thế này.” Người phụ nữ giải thích. “Thế giới chúng ta đang sống hiện giờ cũng là do Chủ Thần sáng tạo. Vì là thế giới đầu tiên do Chủ Thần tạo ra, nên nó còn được gọi là thế giới nguyên sơ, đánh số A1.”

“Khi chúng ta đi làm nhiệm vụ ở những thế giới nhỏ khác, tuy rằng chúng cũng do Chủ Thần sáng tạo và quản lý, nhưng những thế giới nhỏ đó đều đã sinh ra pháp tắc và trật tự riêng của mình. Trong tình huống bình thường, cho dù là Chủ Thần cũng sẽ không can thiệp quá sâu.”

“Chỉ có thế giới A1 là khác.”
“Trật tự của thế giới này chính là bản thân Chủ Thần, pháp tắc của thế giới này chính là ý chí của Chủ Thần. Nhưng bây giờ, A1 lại bắt đầu giống như các thế giới nhỏ khác, dần dần hình thành pháp tắc và trật tự độc lập của riêng nó.”

Mọi người đồng loạt ồ lên.

“Ý là… quyền kiểm soát thế giới này sẽ không còn hoàn toàn thuộc về Chủ Thần nữa sao?”

“Sau này chúng ta phải tuân theo trật tự do chính thế giới này tự diễn sinh ra à?”

“Trời đất… Chủ Thần có thể chấp nhận chuyện như vậy sao?”

Người phụ nữ nói:
“Trước mắt mà nhìn thì chưa nghiêm trọng như mọi người nghĩ. Chỉ là trong cùng một tràng năng lượng đồng thời xuất hiện hai luồng sức mạnh cực lớn mà thôi. Nếu luồng sức mạnh mới xuất hiện này không mang tính công kích, hẳn sẽ không tạo ra ảnh hưởng quá lớn.”

“Chỉ là…”
Cô ngẩng đầu nhìn hiện tượng thiên văn mây đen cuồn cuộn trên bầu trời, khẽ nhíu mày.
“Vị này… e là kẻ đến không thiện ý.”

Nếu thật sự là phe ôn hòa, sẽ không gây ra động tĩnh lớn như vậy.

Trong lòng đám nhân viên đều thấp thỏm bất an, cũng có người tò mò hỏi:
“Nói mới nhớ, trước đây tôi chưa từng gặp cô, là người mới à?”

“Đúng vậy.” Người phụ nữ mỉm cười. “Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đi làm. Tôi tên là Bộ Âu.”

Mãi cho đến khi bóng dáng Bộ Âu khuất hẳn, mới có người đột nhiên hoàn hồn ——

Bộ Âu?!

Nếu không nhớ nhầm, cục trưởng mới được điều tới Cục Quản Lý Thời Không hôm nay… hình như cũng tên là Bộ Âu?!

Cô vừa rồi nói “nghe bên trên nhắc qua một hai câu”… Chẳng lẽ là nghe Chủ Thần trực tiếp nhắc tới sao?!

……

Dù đã có thể hóa thành hình người từ rất lâu, nhưng Bộ Âu vẫn không quen sống một mình trong căn chung cư lạnh lẽo. Vì vậy, cô lại quay về Thần Điện.

Cô đã ở nơi này rất lâu rồi, lâu đến mức chính cô cũng không nhớ nổi rốt cuộc là bao nhiêu năm. Kể từ khi bị Chủ Thần mang ra khỏi một thế giới nhỏ nào đó, cô liền bắt đầu có ý thức của riêng mình, dần dần thậm chí còn có thể thay đổi hình thể.

Chủ điện trống trải, không có gì cả. Gió khẽ lay rèm sa trắng muốt, ánh mặt trời xuyên qua, tạo nên một khung cảnh thần thánh và trang nghiêm. Tựa như bất kể bên ngoài long trời lở đất ra sao, Thần Điện cũng vĩnh viễn không bị ảnh hưởng.

Bộ Âu tìm kiếm một vòng vẫn không thấy ai, cho đến khi bước lên ban công vườn hoa, mới nhìn thấy bên lan can có một bóng dáng cao gầy.

Thần vốn không có hình thể. Nhưng để thuận tiện hơn cho việc giao tiếp với nhân loại, thần đã tự tạo cho mình một thân thể, dáng vẻ của một thanh niên ngoài hai mươi tuổi. Mái tóc trắng ánh lên sắc bạc, càng tôn lên gương mặt hoàn mỹ đến mức mang cảm giác phi nhân.

Y đang ngẩng đầu, nhìn dị tượng mây đen cuộn trào dữ dội trên không trung chủ thành. Trên gương mặt không hề có biểu cảm, đường nét nghiêng dưới ánh nắng trông tinh xảo và xinh đẹp đến lạ lùng.

“Chào ngài.” Bộ Âu nhẹ giọng nói.

“Ngày đầu tiên đi làm cảm giác thế nào?”
Thanh niên quay đầu lại, ôn hòa nhìn Bộ Âu.
“Tôi từng đi qua một thế giới nhỏ, ở đó các bậc cha mẹ dường như đều sẽ hỏi han con cái như vậy trong ngày đầu tiên đi làm.”
“Cảm giác ổn chứ?”

Bộ Âu biết rõ đây chỉ là một dạng quan tâm mang tính trình tự, thực chất thần căn bản không để ý đến cảm xúc của cô. Thế nhưng cô vẫn có chút thụ sủng nhược kinh(*), đáp:
“Rất tốt. Mọi người đều khá dễ ở chung.”

(*) diễn tả cảm giác vừa vui mừng, vinh dự khi được quan tâm, yêu thương, nhưng cũng vừa lo sợ, bất an không xứng đáng với sự ưu ái đó.

Thực tế, việc cô được điều thẳng tới đây khó tránh khỏi sẽ bị chỉ trích và gây khó dễ.
Chỉ là những chuyện đó…..cô cảm thấy không cần thiết phải bẩm báo với Chủ Thần.

“Nếu cảm thấy không vui, tôi cũng có thể đổi sang một nhóm người khác.” Y nói.

Bộ Âu thoáng sững lại, rồi lắc đầu:
“Ngài không cần phải làm vậy.”

Trong mắt thần linh, Cục Quản Lý Thời Không, nhân viên, thế giới nhỏ… kỳ thực đều chỉ là một dạng trách nhiệm. Chỉ cần duy trì cho cỗ máy khổng lồ ấy vận hành bình thường, còn từng chiếc đinh ốc rốt cuộc là ai thì chẳng hề quan trọng, bất cứ lúc nào cũng có thể thay thế.

Sự lạnh nhạt ấy khiến người ta lạnh sống lưng.

“Không cần quá câu nệ với tôi.” Y nói tiếp, “Trong một thế giới tôi từng trải qua trước đây, cha mẹ đã đặt cho tôi một cái tên. Tôi rất thích nó. Sau này, cô cũng có thể gọi tôi như vậy.”

Bộ Âu tò mò hỏi:
“Gọi là gì?”

“Khương Tuế.” Y đáp, “Bọn họ hy vọng tôi có thể tuế tuế bình an(*).”

(*)歲歲平安) là một lời chúc Tết, có nghĩa là "năm này qua năm khác đều được bình an

Bộ Âu không nhịn được mỉm cười.
“Ý nghĩa thật đẹp.”

Khi mới tiếp xúc với người khác, bị hỏi tên đột ngột, cô hoàn toàn không chuẩn bị, theo bản năng đã nói ra thân phận thật sự của mình. May mắn thay, đối phương cũng không hề nghi ngờ. Dần dần, cô thực sự dùng cái tên Bộ Âu.

“Xem ra lần này ở thế giới nhỏ, ngài đã học được rất nhiều điều.” Bộ Âu nói, “Tôi thật lòng mừng cho ngài.”

Thời gian của thần kéo dài đến mức không thể đo đếm bằng năm tháng. Cuộc sống dài dằng dặc, khô khan ấy rất dễ khiến người ta phát điên, ngay cả thần cũng không thể chịu đựng nổi sự cô độc đó. Vì vậy, phần lớn thời gian, Khương Tuế sẽ để bản thân chìm vào giấc ngủ say, phân ra một tia ý thức ngẫu nhiên tiến vào một thế giới nhỏ nào đó, trải nghiệm trọn vẹn một đời người bình thường.

Nhưng “Khương Tuế” của kiếp này còn chưa kết thúc, đã bị Bộ Âu cưỡng ép đánh thức.

Nguyên nhân chính là cơn lốc gào thét dữ dội nơi chân trời kia, nó vẫn chưa từng ngừng lại.

“Nếu ý thức của thế giới mới sinh ra quá phiền phức,” Bộ Âu đề nghị, “có lẽ chúng ta có thể thử trực tiếp từ bỏ thế giới A1. Chỉ cần di dời chủ thành ra ngoài là được.”

Khương Tuế chậm rãi lắc đầu.
“Cô cho rằng đó là ý thức mới sinh của thế giới này sao?”

“Không phải ư?” Bộ Âu nghi hoặc.

“Không.” Y nói, “Nó và tôi có cùng nguồn gốc.”

Bộ Âu lập tức kinh hãi.

Trước khi tất cả thế giới nhỏ tồn tại, thần đã sinh ra từ một mảnh hỗn độn. Sau đó, thần sáng tạo vô số thế giới, để chúng từng bước phát triển, cuối cùng hình thành cục diện phồn vinh như hiện tại.

Có cùng nguồn gốc với thần… vậy thì chỉ có thể là...một vị thần minh khác.

“Nhưng vì sao lại như vậy?” Bộ Âu vội vàng hỏi, “Ngài vẫn còn tồn tại, vì sao lại sinh ra một vị thần khác để thay thế ngài?”

“Vạn sự vạn vật đều có quy tắc.” Giọng Khương Tuế bình tĩnh đến lạ lùng.
“Có lẽ chiều không gian mà chúng ta đang đứng đây, bản thân nó cũng chỉ là một ‘thế giới nhỏ’ lớn hơn nữa. Ý thức của thế giới nhỏ ấy cho rằng nên có một vị thần khác thay thế tôi, cho nên…”

Y nhìn về phía chân trời.
“Nó đã ra đời.”

…Vậy rồi ngài sẽ thế nào?

Khương Tuế ngẫm nghĩ một lát, phát ra một tiếng “ừm”.
“Có lẽ sẽ tiêu vong. Cũng có lẽ… chẳng có chuyện gì xảy ra.”

Tim Bộ Âu siết chặt lại.

Cho dù thật sự tồn tại cái gọi là ý thức của thế giới ở chiều không gian cao hơn, cho dù ý thức ấy cho rằng nơi này có thể đồng thời tồn tại hai vị thần, thì vị thần còn chưa hoàn toàn giáng sinh kia, thật sự có thể chung sống hòa bình với Khương Tuế sao?

Khả năng bắt tay giảng hòa gần như bằng không. Xác suất lớn hơn là… ngươi chết ta sống, kẻ thắng làm vua, kẻ thua thành giặc.

“Đừng lộ ra biểu cảm như vậy.” Khương Tuế dùng giọng điệu gần như máy móc để an ủi,
“Tôi đã tồn tại rất lâu rồi. Cho dù tiêu vong, cũng không phải là điều không thể chấp nhận.”

“…Nhưng tôi thì không thể.” Bộ Âu nghẹn giọng, “Tôi không dám tưởng tượng thế giới này sẽ ra sao nếu không có ngài.”

Khương Tuế còn định nói gì đó, thì bỗng nhiên cuồng phong gào thét dữ dội. Ngay cả Thần Điện cũng bị ảnh hưởng. Sương đen đặc quánh, mang theo điềm xấu, bao phủ toàn bộ thành thị. Trên bầu trời, mười hai vầng trăng máu đột ngột xuất hiện.

Rõ ràng là mùa hạ, vậy mà tuyết lớn như lông ngỗng lại ùn ùn rơi xuống.

Mặt đất nứt toác, trong khe là dung nham nóng chảy cuồn cuộn. Tuyết rơi xuống không hề bị ảnh hưởng, tích lại thành một lớp dày. Trên bầu trời, thậm chí còn xuất hiện cực quang u ám.

Hiện tượng thiên văn quỷ dị đến cực điểm khiến cả tòa thành rơi vào hoảng loạn. Tiếng thét chói tai và tiếng bước chân chạy trốn vang lên khắp nơi.

Bộ Âu bám chặt lan can. Mái tóc cô bị gió thổi tung rối bời, sắc mặt tái nhợt:
“…Thần sắp ra đời.”

Khương Tuế nheo mắt, nhìn vầng trăng máu bị cuốn trong tâm lốc. Ánh trăng khổng lồ kia giống hệt một con ngươi đỏ rực của ai đó, tràn đầy ác ý, chăm chăm nhìn thẳng vào y.

Đột nhiên, ánh trăng ấy giống như một khối pha lê mỏng manh, trên bề mặt nhanh chóng lan đầy những vết nứt như mạng nhện. Trong cơn hoảng hốt, dường như còn nghe thấy tiếng vỡ vụn lanh lảnh.

Sấm sét nổi lên khắp nơi, tia chớp hoành hành dữ dội và có thứ gì đó… bất ngờ bay ra từ trong vầng trăng tròn.

Bộ Âu hoàn toàn không biết phải dùng lời lẽ gì để hình dung cảnh tượng trước mắt.

Một đôi cánh đen khổng lồ che khuất bầu trời, gai xương sắc bén vươn dài, lóe lên ánh lạnh rợn người. Thân thể như đá tạc, gân xương gồ ghề của chó đen sừng sững lơ lửng trên không trung phía trên thành thị. Hai con ngươi đỏ tươi dường như còn đẫm máu, nhe hàm răng nanh trắng toát đáng sợ đến cực điểm.

Sinh vật dạng chó mang đôi cánh khổng lồ ấy cụp mắt nhìn xuống tòa thành mong manh phía dưới, hoàn toàn không chút hứng thú. Ánh nhìn của thần linh chuẩn xác, sắc bén khóa chặt Khương Tuế trong Thần Điện. Đôi cánh chỉ khẽ vỗ một cái, trong khoảnh khắc, thần đã áp sát nơi này.

Vị thần minh mới sinh ấy, xét về kích thước, cũng chẳng nhỏ hơn Thần Điện là bao. Cảm giác áp bức khi thần đột ngột lao tới, còn mạnh hơn cả một ngọn núi đổ ập xuống đầu. Bộ Âu bất giác lùi lại hai bước, còn Khương Tuế vẫn lặng lẽ đứng nguyên tại chỗ, mặc cho gió tuyết cuốn tung mái tóc và vạt áo của y.

Thần cúi xuống nhìn Khương Tuế. Khương Tuế bình thản nhìn lại. Dưới cái đầu dữ tợn của chó đen khổng lồ, nó bất ngờ dùng phần mõm nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay của Khương Tuế.

“Thần… thần muốn làm gì vậy?!”
Vì quá sợ hãi, giọng Bộ Âu thay đổi hẳn đi.
“Thần định thay thế ngài ngay bây giờ sao?!”

“Còn đang ở giai đoạn con non thì đừng có khiêu khích kẻ mạnh hơn mình.”
Khương Tuế cong môi cười nhạt.
“Lớn đến mức này rồi, cho rằng có thể dọa được tôi sao?”

Chó đen lộ rõ vẻ hung tợn, há to miệng, hàm răng nanh ấy đủ để xâu mười mấy người thành một chuỗi. Khương Tuế chỉ thản nhiên giơ tay, một luồng ánh sáng trắng ôn hòa lập tức trút xuống, bao trùm toàn bộ trời đất.

Cuồng phong, bạo tuyết, dung nham rực lửa, sấm sét chớp giật, mây đen và trăng máu, tất cả đều biến mất trong nháy mắt.

Bộ Âu không chịu nổi áp lực ấy, theo bản năng nhắm chặt mắt lại.

Khi cô mở mắt ra lần nữa, ngoài Thần Điện đã là trời quang mây tạnh, ánh nắng rực rỡ, gió nhẹ mây trắng, như thể mọi thứ vừa rồi chỉ là một cơn ảo giác.

“Con… con chó đó đâu rồi?”
Bộ Âu kinh ngạc hỏi.
“Ngài giết thần rồi sao?”

“Dù sao cũng là thần minh mới sinh, tôi không giết được nó.”
Khương Tuế cúi người, nhặt một thứ gì đó từ dưới đất lên, quay sang nhìn Bộ Âu.
“Nhưng tôi đã khiến nó quay lại thời kỳ con non. Dáng vẻ thế này… có phải đáng yêu hơn không?”

Bộ Âu nhìn con cún đen chỉ lớn hơn bàn tay Khương Tuế một chút, do dự vươn tay kéo thử đôi cánh mềm như bông của nó, vẻ mặt không thể tin nổi:
“Cái này… là… con vừa nãy sao?”

“Ừ.”
Khương Tuế đáp.
“Trẻ con mới sinh thường thích hù dọa người thôi.”

Bộ Âu: “……”

Chênh lệch này… cũng quá lớn rồi thì phải?

Trước đó cô còn lo Khương Tuế sẽ bị thần minh mới sinh kia thay thế, giờ nhìn lại thì… ngày đó e là còn xa lắm. Dù sao thì vị thần mới hiện tại trông như thể có thể bị một chân dẫm chết… hai con.

“Ngài định xử lý nó thế nào?”
Bộ Âu đề nghị.
“Hay là đưa vào vườn bách thú?”

Khương Tuế bật cười.
“Đây chỉ là hình thái ngụy trang của nó, không phải chó con thật sự. Đưa vào vườn bách thú… có phải không ổn lắm không? Hơn nữa nó rất hung dữ, sẽ làm người khác bị thương.”

Bộ Âu khoanh tay nói:
“Đúng là hung dữ thật.”

Vừa dứt lời, vài tia sét nhỏ đã bổ thẳng về phía cô. May mà Bộ Âu tránh kịp, nếu không thì kiểu gì cũng bị con chó con này đánh cho cháy ngoài giòn trong.

“Nói người vài câu mà người đã không vui rồi à?”
Bộ Âu nói.
“Người có biết người làm ra động tĩnh lớn như vậy, gây cho bọn tôi bao nhiêu phiền phức không?”

Chó con:
“Ô ô ô ô ô!!!”

Tuy nghe không hiểu, nhưng Bộ Âu cảm thấy… nó mắng rất dơ.

Nó không thích bị Khương Tuế xách như vậy, chó con giãy trái giật phải, thoát khỏi tay y, rồi nhanh như chớp chạy trốn ra sau cột trụ.

Chẳng bao lâu sau, trong Thần Điện lại nổi sấm sét đùng đoàng, gió gào mưa rơi, chớp giật liên hồi, rõ ràng là chó con đang cố gắng biến trở lại hình dạng ban đầu. Thế nhưng chẳng làm nên trò trống gì, chỉ tiện tay làm gãy thêm mấy cây cột, cuối cùng vẫn là dáng vẻ chó con ấy.

Chó con lập tức tức đến mức…mắng còn dơ hơn nữa.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận