Khương Tuế chưa từng nuôi chó.
Thứ duy nhất y từng “nuôi” qua… kỳ thực cũng chẳng thể gọi là nuôi, bởi búp bê vải không cần ăn uống, ngủ nghỉ. Năm đó, khi y nhặt Bộ Âu về, chỉ tiện tay đặt cô lên chiếc tủ trưng bày trong Thần Điện —— đó xem như một thói quen nhỏ của y. Mỗi lần rời khỏi một thế giới nhỏ, y đều mang theo vài món đồ làm kỷ niệm.
Sinh mệnh quá dài dằng dặc, mà ký ức lại là thứ dễ phai mờ nhất. Y cần có một vài vật chứng để nhắc nhở bản thân rằng mình đã từng trải qua những chuyện gì.
Ban đầu Bộ Âu đề nghị tìm một người nuôi chó chuyên nghiệp, nhưng con cún con đen mọc cánh này căn bản không phải chó bình thường. Nó là loại chó có thể phóng tia sét —— tuy trông không có lực sát thương lớn, nhưng nếu đánh thật thì vẫn có thể g**t ch*t người. Nếu đưa ra ngoài, hậu quả thương vong e rằng khó mà tưởng tượng nổi.
Không còn cách nào khác, Khương Tuế chỉ đành để nó lại trong Thần Điện.
Cún con cực kỳ thù địch với Khương Tuế. Hễ thấy y là nó liền nhe răng sữa ra uy h**p một phen. Dù Khương Tuế từ trước đến nay luôn phớt lờ, nó vẫn kiên trì không biết mệt.
Lúc đầu, Bộ Âu còn rất lo lắng vị thần minh mới sinh này sẽ gây nguy hiểm cho Khương Tuế, mỗi ngày tan làm đều ghé Thần Điện một chuyến. Nhưng về sau phát hiện con cún con này ngoài việc miệng lưỡi độc địa ra thì dường như chẳng thể uy h**p được Khương Tuế, cô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Khương Tuế cũng không thường xuyên ở lại Thần Điện. Phần lớn thời gian, y đều ở trong các thế giới nhỏ. Còn rốt cuộc là đi thế giới nào, chính y cũng không rõ —— tất cả đều ngẫu nhiên. Có khi trở về rất sớm, có khi lại rất muộn.
Hôm nay, y vừa tách khỏi một thế giới nhỏ, bước vào Thần Điện thì thấy cún con đang ủ rũ nằm bò trên bệ cửa sổ, đôi cánh nhỏ trên lưng xụ xuống, trông không chút tinh thần.
Nó uể oải vô cùng. Thấy Khương Tuế vào, còn cố tình xoay đầu đi, không thèm nhìn y.
Khương Tuế: “?”
Vì trong thế giới vừa rồi y đóng vai một giáo viên mầm non, nên nhất thời đối với mấy “đứa trẻ hư” khá kiên nhẫn. Y ngồi xuống bên cạnh chó con, hỏi:
“Làm sao vậy?”
Cún con “ử ử” hai tiếng.
“Ở đây thấy chán à?”
Khương Tuế suy nghĩ một lát rồi nói:
“Tao có thể đưa mày ra chủ thành dạo một vòng. Nhưng mày phải hứa với tao—— không được cắn người, càng không được dùng tia sét đánh người. Đương nhiên, tốt nhất là cũng đừng mắng chửi người.”
Cún con dường như không thể hiểu được vì sao y — một vị thần minh — lại phải ưu đãi lũ kiến nhỏ bé như con người. Cũng giống như nó không thể hiểu vì sao Khương Tuế lại dành nhiều quan tâm cho một con búp bê vải rách nát.
Nhưng ở lại đây thực sự quá cô độc. Khi Khương Tuế có mặt, nó còn có thể chơi cùng y, nhưng phần lớn thời gian y đều không ở đây.
Vì thế, nó vẫn uất ức gật đầu.
Khương Tuế quay người đi tìm dây dắt.
Cún con trừng to mắt:
“?!”
Khương Tuế nói rất nghiêm túc:
“Bộ Âu nói chủ thành mới ra quy định, dắt chó ra ngoài bắt buộc phải dùng dây. Nếu không sẽ bị phạt tiền.”
Cún con phẫn nộ:
“Ô gâu gâu gâu!!”
Khương Tuế giữ nó lại:
“Tao biết mày không phải chó thật, nhưng hiện tại mày trông đúng là một con chó. Chúng ta nên tuân thủ quy tắc của loài người.”
Cún con: “……”
Sớm muộn gì cũng có một ngày giết sạch đám người này.
Dù cún con cực kỳ không tình nguyện, nó vẫn bị tròng dây dắt. Khương Tuế xoa xoa đôi cánh nhỏ mập mạp của nó, hỏi:
“Giờ mày còn bay được không?”
Cún con qua loa vỗ cánh hai cái. Đôi cánh ấy trông giống đồ trang trí hơn là công cụ thực dụng, nhưng rốt cuộc vẫn có thể giúp nó bay lên.
Khương Tuế:
“Chó con biết bay, đáng yêu thật.”
Cún con: “.”
Cún con “bịch” một tiếng ngã lăn ra đất, kiên quyết không bay nữa.
Khương Tuế bế nó lên, trực tiếp dịch chuyển đến một con phố đi bộ trong chủ thành. Nơi này vô cùng náo nhiệt, người qua kẻ lại tấp nập. Hai bên đường là đủ loại cửa hàng, thứ gì cũng có bán.
Cún con nhìn trái ngó phải. Nó mới sinh chưa lâu, thứ gì cũng thấy mới mẻ. Khương Tuế mặc kệ cho nó dạo chơi, còn tiện tay mua vài món ăn vặt của loài người cho nó —— nào là viên bạch tuộc nướng, mực xiên, xúc xích da giòn…
“Xin… xin lỗi làm phiền một chút.”
Một cô gái nhỏ mặt đỏ bừng, căng thẳng lên tiếng:
“Xin hỏi… đây có phải lần đầu tiên anh nuôi chó không? Chó con không thể ăn mấy thứ này, nhất là chó nhỏ như vậy.”
Khương Tuế nhìn cún con đang gặm mực, liền lấy xiên mực đi:
“Được.”
Cún con: “??”
“Không sao đâu, lần đầu nuôi chó không biết cũng là chuyện bình thường.”
Cô gái nhỏ hạ giọng nói:
“Nhà tôi nuôi ba con chó. Nếu anh có gì không rõ, có thể tới hỏi tôi nhé.”
Nói rồi, cô gái để lại phương thức liên lạc cho Khương Tuế, còn hào hứng bảo:
“Công viên phía trước hôm nay có một buổi tụ họp của mấy người nuôi chó, anh muốn tới chơi không? Có thể quen được rất nhiều bạn mới đó.”
Khương Tuế vốn chỉ ra ngoài dạo chơi cho khuây khỏa, cũng chẳng có mục đích gì rõ ràng, liền gật đầu đồng ý, dắt chó theo cô gái đi về phía trước.
Cô gái tự giới thiệu mình tên là Hạ Phù, sống gần đây. Cha mẹ hắn đều làm việc tại Cục Quản Lý Thời Không, còn cô thì theo cha mẹ di dân từ một thế giới nhỏ nào đó sang đây.
Nhân viên của Cục Quản Lý Thời Không đều được tuyển chọn từ các thế giới nhỏ. Không chỉ đãi ngộ hậu hĩnh, mà ngay cả tuổi thọ cũng dài gấp hơn hai lần người thường.
Đến công viên, quả nhiên có rất nhiều chó, đủ mọi giống loài. Con cún con của Khương Tuế đứng giữa đám đó trông vừa nhỏ xinh vừa đáng thương, chỉ cần một con chó lớn hơn tiến lên trước mặt là đã che khuất hoàn toàn bóng dáng nó.
Thế nhưng lại có không ít người đặc biệt hứng thú với nó, nhao nhao hỏi:
“Đây là giống gì vậy? Đáng yêu quá!”
“Cánh nhỏ trên lưng là mặc đồ à? Trông thật ghê, cứ như tự mọc ra vậy.”
“Vừa hung dữ vừa ngoan, thật muốn ôm hôn nó mấy cái.”
Khương Tuế:
“Nhặt được, không rõ giống gì. Ừ, cánh là đồ mặc. Không thể hôn, nó sẽ cắn người.”
Hạ Phù hỏi:
“Nó tên gì thế?”
Lúc này Khương Tuế mới sực nhớ ra, hình như y chưa đặt tên cho con chó này. Bộ Âu thì gọi nó là “chó”, còn y thường tiện miệng gọi là “cún con”.
“Tiểu Hắc.” Khương Tuế nói, “Nó tên Tiểu Hắc.”
Cún con hiển nhiên vô cùng bất mãn với cái tên mộc mạc đến mức tùy tiện này, liền dùng thân hình mập mạp của mình húc mạnh vào mắt cá chân Khương Tuế. Y bị nó làm phiền đến không chịu nổi, đành nói:
“…… Tiểu Hắc chỉ là nhũ danh. Thật ra nó còn có một cái tên rất uy phong.”
Hạ Phù lập tức tò mò:
“Tên là gì?”
“Gracia Laplace.” Khương Tuế đáp.
Hạ Phù hơi mở to mắt:
“Tôi hình như nghe qua cái tên này… Là một trong bảy mươi hai con quỷ của vua Solomon đúng không? Thường lấy hình thái chó oại có cánh khổng lồ xuất hiện”
Cô bật cười, “Vậy nên mới cho nó mặc đồ cánh à?”
Mặt Khương Tuế không đổi sắc:
“Ừ.”
Cún con không có văn hóa, nghe chẳng hiểu gì, nhưng nó cảm thấy cái tên này nghe oai hơn “Tiểu Hắc” rất nhiều, thế là hài lòng hừ mũi một tiếng.
Buổi tụ họp chó lần này khiến Khương Tuế học được không ít thứ. Ngày hôm sau, khi Bộ Âu đến tìm y, liền thấy trong Thần Điện không biết từ lúc nào đã xuất hiện một căn bếp, còn Khương Tuế thì đang nghiêm túc nghiên cứu… nấu cơm cho chó.
Bộ Âu: “……”
Cô nói:
“Nó cũng không phải chó thật. Dù ngài có cho nó ăn thuốc độc, nó cũng không chết đâu.”
Khương Tuế cầm trên tay quyển 《108 món mỹ vị cho chó》, thuận miệng gật đầu:
“Vậy hôm nào tôi thử cho nó ăn thuốc độc xem sao.”
Bộ Âu: “.”
Thật khó đánh giá rốt cuộc y là đang nuôi rất tinh tế, hay là nuôi theo kiểu phá hoại.
Chưa bàn tới chuyện bát cơm chó kia có độc hay không, nhưng chắc chắn là… không ngon. Bởi vì cún con vừa thấy chậu thức ăn là quay đầu bỏ chạy, đến cả Khương Tuế cũng nhất thời không bắt được nó.
Khương Tuế suy nghĩ một lát, gửi tin nhắn cho Hạ Phù hỏi vì sao chó không chịu ăn. Hạ Phù bảo y chụp ảnh gửi qua. Sau khi xem ảnh, cô im lặng rất lâu, cuối cùng thành thật đề nghị:
“Hay là…anh mua thức ăn cho chó đi, như vậy ổn hơn.”
“Con người còn không hoàn hảo được.”
Bộ Âu an ủi vị thần minh vì nấu cơm cho chó mà chịu khổ,
“Ngài đã đủ hoàn mỹ rồi, trù nghệ không phải kỹ năng bắt buộc. Ngài không cần bận tâm.”
Khương Tuế:
“Tôi cảm thấy tôi làm cũng không tệ.”
Cho dù Bộ Âu có là fan cuồng mù quáng của Khương Tuế, nhìn bát đồ ăn đen sì kia, cô cũng không tài nào nói ra được lời khen nào.
May mà Khương Tuế không cố chấp đi tiếp con đường “tự tay nấu cơm cho chó”, mà mời một người chuyên nghiệp để phụ trách ba bữa mỗi ngày của cún con.
Còn bản thân y thì lại tiến vào thế giới nhỏ. Lần này y đi khá lâu, gần hai tháng mới trở về. Thấy Thần Điện trước mắt bừa bộn tan hoang, y cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên. Vòng qua đống phế tích, y liền trông thấy Bộ Âu đang cãi nhau kịch liệt với cún con.
Bộ Âu nghe không hiểu cún con đang mắng cái gì, nhưng cô biết khí thế không được thua, thế là nhất thời một người một chó cãi nhau om sòm.
Thế nhưng vừa thấy Khương Tuế xuất hiện, cún con lập tức phát hiện ra, nhanh như chớp lao tới. Khương Tuế khom người ôm lấy nó, bỗng thấy có gì đó không ổn, ước lượng một chút rồi nói:
“Có phải… mập lên rồi không?”
Bộ Âu đáp:
“Còn lớn hơn nữa.”
Khương Tuế khoa tay so sánh, phát hiện đúng là vậy. Trước kia nó chỉ lớn cỡ một hộp khăn giấy, giờ hẳn đã bằng hai hộp.
“Trong lúc ngài không ở, có người tên Hạ Phù từng liên hệ với ngài.”
Bộ Âu nói,
“Cô ấy mời ngài tham gia cái gì đó… tụ họp chó.”
Khương Tuế “ừm” một tiếng:
“Tôi biết rồi.”
Y quả thật khá hứng thú với buổi tụ họp này, liền nhắn tin trả lời Hạ Phù, dự định ngày hôm sau dẫn chó con ra ngoài chơi. Nhưng không ngờ, sáng hôm sau vừa chuẩn bị ra cửa thì lại xảy ra ngoài ý muốn.
Khương Tuế không cần ngủ, nhưng vẫn duy trì thói quen sinh hoạt của con người. Thiên điện chính là phòng ngủ của y, y ngủ ở đó, còn cún con thì cuộn tròn nằm bên cạnh giường.
Nhưng hôm nay khi y lên tìm con chó, trong ổ chó lại chỉ thấy một đứa trẻ cỡ ba bốn tuổi.
Tóc đen, mắt đỏ, có răng nanh nhỏ, sau lưng còn mọc một đôi cánh mềm mềm đầy thịt. Dù mặt không biểu cảm gì, nhưng trông như búp bê được tạc từ ngọc, đặc biệt đáng yêu.
Khương Tuế nhíu mày, xách thằng bé lên lắc lắc:
“Biến lại đi.”
“Không.” Đứa trẻ dùng giọng non nớt từ chối, khoanh tay lại, “Có bản lĩnh thì tự biến tôi về đi.”
Khương Tuế thử một chút, phát hiện mình không làm được.
Trước đó y có thể biến con chó lớn thành chó nhỏ, chỉ là cưỡng ép đưa nó quay lại thời kỳ con non. Còn bây giờ nó vẫn ở thời kỳ con con, chỉ là đổi một lớp ngụy trang khác mà thôi.
Bộ Âu vội vàng chạy đến Thần Điện, thấy một đứa trẻ đang bò loạn trên giường Khương Tuế, sợ tới mức lắp bắp:
“Nó nó nó nó nó...nó là ai vậy?!”
Khương Tuế: “Chó.”
“Không biết phải giải thích với cô thế nào, nhưng sự việc chính là vậy.” Khương Tuế cau mày, “Có liên hệ được trại trẻ mồ côi không?”
Lời vừa dứt, một tia chớp nhỏ liền lạch tạch rơi xuống.
Bộ Âu: …Nhìn thế này thì chắc không đưa đi trại trẻ mồ côi được rồi. Hay là trước tiên tìm quần áo cho hắn mặc đã?
Buổi tối sáu giờ, người khác dắt chó, Khương Tuế dắt một đứa trẻ mặc yếm, xuất hiện ở công viên.
Hạ Phù ngẩn người:
“Cái này là…”
Gracia ôm chặt chân Khương Tuế, mặt không biểu cảm nói:
“Anh ấy là ba ba tôi.”
Khương Tuế: “……?”
Hạ Phù vốn đã có thiện cảm với Khương Tuế, lần này hẹn y ra ngoài còn định tỏ tình, kết quả người ta con đã ba tuổi rồi.
Vành mắt cô đỏ lên:
“Hóa ra anh đã kết hôn.”
Khương Tuế:
“Cũng chưa kết hôn…”
Hạ Phù trợn to mắt:
“Chưa kết hôn đã có con?”
Khương Tuế:
“Cũng không phải…”
Hạ Phù:
“Bội tình bạc nghĩa? Không ngờ anh là loại người như vậy!”
Gracia ngẩng đầu nhìn Khương Tuế:
“Ba ba, ôm.”
Khương Tuế cúi mắt nhìn hắn:
“Mày đang nằm mơ à.”
“Sao anh lại hung dữ với trẻ con như vậy.” Hạ Phù thương cảm hắn không có mẹ, cúi xuống bế hắn lên, “Anh còn không biết nuôi chó, thì biết nuôi trẻ con sao?”
Khương Tuế: “.”
Nếu tôi nói đứa trẻ này có thể biến thành chó thì cô tin không.
Hạ Phù thở dài:
“Thật không biết anh nuôi con kiểu gì mà lớn tới vậy mà quần áo cũng mặc ngược.”
Cô chỉnh lại quần áo cho Gracia, nhìn gương mặt nhỏ đáng yêu của hắn mà mềm lòng:
“Bạn nhỏ, tên em là gì?”
“Gracia Laplace.” Gracia đầy tự hào nói ra cái tên uy phong của mình.
Biểu cảm Hạ Phù như bảng pha màu, cô khiếp sợ nhìn Khương Tuế:
“Anh… con trai anh dùng chung tên với con chó của anh sao?”
Lần tụ tập dắt chó này, Khương Tuế đại bại mà về, mang về một đống sách như:
《Làm thế nào để trở thành một ông bố đơn thân tốt》,
《Hồ sơ trưởng thành của trẻ nhỏ》,
《Cha mẹ ảnh hưởng lớn đến con cái đến mức nào》.
Y dựa vào đầu giường, cầm cuốn sách về làm bố đơn thân, lật hai trang, bỗng thấy thứ gì đó chui từ cuối giường lên, lại thò đầu ra khỏi chăn, nghiêng đầu nhìn y:
“Anh thật sự muốn làm ba của tôi sao?”
Khương Tuế bình thản đáp:
“Mày không phải đã gọi tao là ba rồi sao, tao chắc chắn phải gánh trách nhiệm. Yên tâm, tao đã chọn cho mày một trường mẫu giáo rồi, điều kiện rất tốt, ngày mai sẽ đưa mày đi học.”
Gracia phẫn nộ nói:
“Anh không phải ba tôi!”
Khương Tuế:
“Dựa theo luân lý nhân loại, tao thật không thể coi là cha mày, nhưng chắc cũng có thể coi là anh trai của mày.”
Y ấn đầu đứa trẻ tóc đen lộn xộn kia:
“Cho nên, gọi một tiếng anh trai nghe thử đi.”