Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 149.




Gracia không những không gọi Khương Tuế là anh trai, mà còn há miệng cắn một cái lên cổ tay y. Chỉ là hàm răng của hắn chẳng có chút lực sát thương nào, Khương Tuế thậm chí còn không nhíu mày lấy một cái, chỉ xách thằng bé lên, ném thẳng về ổ chó.

“Ngủ ở đây.”

“Hạ Phù nói anh đối xử với tôi như vậy là ngược đãi trẻ em.” Gracia ngồi trong ổ chó, khoanh tay lại, “Là phạm pháp. Anh chẳng phải luôn rất tuân thủ quy tắc của loài người sao?”

“Có đôi lúc tao cũng không tuân thủ.” Khương Tuế mỉm cười, “Dù sao bọn họ cũng không thể bắt tao nhốt vào Cục Cảnh Sát được.”

Gracia: “……”

Đúng là tiêu chuẩn đạo đức linh hoạt thật.

Hắn ấm ức cuộn mình trong ổ chó ngủ suốt một đêm. Đến sáng hôm sau, hắn phát hiện ra một chuyện còn khiến mình khó chấp nhận hơn —— Khương Tuế tối qua không phải chỉ nói suông, mà thật sự đã liên hệ với nhà trẻ.

Nhà trẻ tốt nhất, lớn nhất của chủ thành, chuyên dành cho con cái nhân viên Cục Quản Lý. Suất nhập học ở đây xưa nay luôn có cầu nhưng không có giá.

Khương Tuế dắt theo Gracia đang xụ mặt đứng trước cổng nhà trẻ, tay còn xách theo một cái bọc nhỏ, nói:

“Ở chung cho tốt với bạn học. Nếu mày dám ra tay với người thường, tao sẽ làm riêng một thế giới nhỏ nhốt mày vào. Với năng lực hiện tại của mày, đại khái phải ở trong đó mấy ngàn năm mới ra được —— tao không muốn làm vậy, nên hy vọng mày đừng ép tao, được không?”

Tuy lúc nói lời này, biểu cảm trên mặt y vẫn rất ôn hòa, nhưng ý tứ trong lời chẳng khác nào lưu đày —— hơn nữa là lưu đày tới một thế giới chỉ có một sinh vật sống duy nhất là hắn.

Gracia:
“Tôi không cần tiếp nhận giáo dục của loài người.”

“Nhưng mày phải học cách sống chung với loài người.” Khương Tuế nói, “Tao cũng từng trải qua giai đoạn ngạo mạn giống mày. Hiện tại con người mới là sinh vật trí tuệ chủ lưu(*). Thử ở chung với bọn họ, thật ra rất thú vị.”

(*) dòng chảy chính, phổ biến nhất trong xã hội, văn hóa, tư tưởng, được truyền thông đại chúng lan truyền rộng rãi, đối lập với các trào lưu nhỏ lẻ hoặc phản kháng.

Gracia:
“Anh học được rồi thì dạy tôi không được sao?”

“Không giống nhau.” Khương Tuế nói, “Có rất nhiều chuyện, mày phải tự mình trải qua mới hiểu được cảm giác đó rốt cuộc là thế nào.”

Giáo viên mầm non đi ra, Khương Tuế liền đẩy Gracia một cái:
“Nghe lời thầy cô, vào đi. Không được bắt nạt mấy đứa trẻ khác, dĩ nhiên, người lớn cũng không được. Bốn giờ chiều tao tới đón mày.”

Đưa thằng bé đi học xong, Khương Tuế không có việc gì liền ghé Cục Quản Lý Thời Không dạo một vòng. Dạo này Bộ Âu bận đến mức mắt thâm quầng rõ rệt, thấy Khương Tuế tới liền rót cho y một ly cà phê.

“Ngài thật sự đưa hắn đi học à?”

“Ừ.” Khương Tuế gật đầu, “Nếu không thì hồ sơ xã hội của hắn sẽ thành thất học, sau này rất khó tìm việc.”

Bộ Âu: “…… Ngài có phải quên rồi không, hắn không phải con non của loài người người, mà là một thần minh mới sinh, cùng nguồn gốc với ngài?”

“Chính vì vậy tôi mới thấy hứng thú.” Khương Tuế nói.

“Tôi muốn biết thần minh khác con người ở chỗ nào. Nếu để một thần minh mới sinh và một con người mới sinh cùng nhau lớn lên, rốt cuộc bọn họ sẽ biểu hiện ra sự khác biệt ở đâu? Cô không thấy đây là một đề tài nghiên cứu rất thú vị sao?”

Bộ Âu sững người:
“Vậy nên gần đây ngài không còn đi vào thế giới nhỏ nữa?”

“Rất nhiều thứ ở thế giới nhỏ đã không thể dạy tôi thêm được.” Khương Tuế nói, “Có lẽ từ Tiểu Hắc, tôi sẽ học được.”

Rất nhanh sau đó, Khương Tuế sẽ biết sự khác biệt giữa thần minh và nhân loại là gì —— ví dụ như, không có lòng trắc ẩn.

Giáo viên mầm non đứng bên cạnh khóc đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa:

“Xem camera giám sát, lúc bọn buôn người tới dụ dỗ đứa trẻ kia, Gracia đứng ngay bên cạnh. Nhưng cậu bé lựa chọn làm ngơ, không la lớn, không gọi giáo viên, cũng không cảnh báo các bạn nhỏ khác đừng đi theo người lạ……”

Khương Tuế nhíu mày:
“Ý của cô là, đứa trẻ bị bắt cóc là lỗi của Gracia?”

“Không không không, đó là trách nhiệm của chúng tôi.” Giáo viên vội vàng xua tay, “Tôi chỉ muốn hỏi… Gracia có phải có chút vấn đề về phương diện tinh thần, tình cảm không? Cậu bé quá lạnh nhạt, không giống một đứa trẻ bình thường.”

Dù xét theo tiêu chuẩn sinh mệnh của thần minh hay của loài người, Gracia sinh ra còn chưa tới nửa năm, hoàn toàn phù hợp định nghĩa “trẻ nhỏ”.

Khương Tuế nói:
“Vấn đề này tôi sẽ chú ý. Đứa trẻ bị lừa đi đã tìm được chưa?”

“Đã tìm được rồi, chỉ là bị hoảng sợ một chút……”

Khương Tuế lễ phép gật đầu, dẫn Gracia về nhà.

Trên đường trở về, Khương Tuế mua cho Gracia một xiên kẹo hồ lô. Thằng bé tuy nhỏ, nhưng ăn hết từng trái một cách rất điêu luyện —— leo cả “ngọn núi” mà vẫn không phun hạt.

Khương Tuế nhắc nhở:
“Hạt bên trong không ăn được.”

Gracia khó hiểu hỏi:
“Vì sao không ăn được?”

“Con người không ăn.” Khương Tuế suy nghĩ một lát rồi nói, “Có lẽ là vì không thể ăn.”

Gracia “à” một tiếng, lần này ngoan ngoãn nhổ hạt ra.

“Anh không mắng tôi sao?” Gracia ngẩng đầu nhìn Khương Tuế, “Thầy cô, bạn học, phụ huynh… ai cũng nói tôi làm sai.”

“Họ cho rằng trong tình huống đó, tôi nên làm gì đó.”

Khương Tuế trầm ngâm rất lâu mới nói:
“Tao sẽ không mắng mày. Bởi vì có những lúc, ngay cả tao cũng không rõ trong một số hoàn cảnh mình nên làm gì. Cho nên tao vẫn luôn học.”

Ngay khoảnh khắc ấy, Gracia mới nhận ra —— thế giới rộng lớn như vậy, sinh mệnh nhiều đến thế, nhưng chỉ có Khương Tuế là đồng loại của hắn.

Khương Tuế sinh ra còn sớm hơn cả thế giới này. Trước khi thế giới hình thành, sau khi thế giới đã tồn tại, y có từng chìm trong hai tầng cô độc hay không?

Tầng thứ nhất, là cô độc giữa vũ trụ hỗn mang, nơi không có sinh mệnh.

Tầng thứ hai, là cô độc giữa thế giới rối ren, nơi sinh mệnh quá nhiều.

“Nghĩ gì thế?” Khương Tuế đặt tay lên đầu Gracia, nói, “Những lời của thầy cô và bạn học, mày không cần để tâm quá. Chậm rãi học là được, sớm muộn gì mày cũng sẽ học được.”

“Tại sao tôi phải học mấy thứ đó?” Gracia lạnh nhạt nói, “Vốn dĩ tôi không phải con người, tôi không cần dung nhập bọn họ.”

Hắn liếc Khương Tuế một cái:
“Anh cũng kỳ lạ thật. Thân là thần, lại muốn giống người? Tôi chưa từng thấy vị thần nào giống anh.”

Khương Tuế hỏi ngược lại:
“Ngoài tao ra, mày đã gặp thần nào khác chưa?”

“…… Chưa.”

“Thần có thể là người giống mày lúc đó, thì đương nhiên cũng có thể là giống tao lúc này.” Khương Tuế nói, “Tao không muốn biến thành con người, chỉ là thấy như thế rất thú vị, có thể giết thời gian nhàm chán dài đằng đẵng mà thôi. Cho nên tao cũng không yêu cầu mày phải giống tao. Nhưng đã đi học rồi, ít nhất cũng phải trông giống một con người. Ba ngày hai bữa bị mời phụ huynh, tao cũng sẽ đau đầu đấy.”

Gracia bĩu môi:
“Được rồi, tôi sẽ cố gắng trông giống một con người.”

Khương Tuế cảm thấy cún con này coi như cũng dễ dạy, thế là lại mua thêm cho hắn mấy món đồ ăn vặt.

Điều duy nhất Gracia tán thưởng ở loài người, chính là bọn họ nghiên cứu ra đủ loại thức ăn —— điểm này, ngay cả thần minh cũng phải tự thừa nhận không bằng.

Sau vụ bắt cóc kia, Gracia không còn bị mời phụ huynh nữa, cách cư xử ngày càng giống con người. Khương Tuế rất hài lòng, trong lòng nảy sinh một loại tâm thái kỳ lạ —— kiểu “nhà ta có con mới lớn”.

“Ngài đã rất lâu rồi không đi vào thế giới nhỏ.”
Bộ Âu nói, “Nuôi trẻ con thú vị hơn đi vào thế giới nhỏ sao?”

Khương Tuế nghĩ một chút rồi đáp:
“Xem ra cũng khá thú vị. Đặc biệt là lúc họp phụ huynh, Gracia được khen, tôi cũng sẽ cảm thấy vui.”

Bộ Âu im lặng rất lâu mới hỏi:
“Ngài vừa nói… cảm thấy vui? Đây là cách dùng quen thuộc của ngài, hay là thật sự cảm thấy vui?”

Nếu cô không nói ra, Khương Tuế thậm chí còn không nhận ra —— suốt vô số năm tháng trước kia, y gần như… có thể nói là không hề có cảm xúc dao động. Vậy mà bây giờ, y lại biết vui.

Sau đó, Khương Tuế còn cảm nhận được những cảm xúc phong phú hơn —— chẳng hạn như, khi Gracia lên tiểu học, y kèm bài tập về nhà cho hắn.

Y học được tức giận.

Rõ ràng là những thứ cực kỳ đơn giản, chỉ cần Gracia chịu để tâm một chút là có thể hiểu, vậy mà cún con này lại luôn ngẩn người, thậm chí còn trả lời ra đáp án thần kỳ như:
“1 + 1 = 11.”

“Tao bắt đầu lo lắng cho tương lai của mày rồi đấy, cưng à.” Khương Tuế nhìn Gracia đang ngồi trên ghế. Hắn đã cao lên rất nhiều, ngũ quan vẫn tinh xảo sắc nét, chỉ là đã bắt đầu lộ ra vẻ lạnh lẽo.

“Với thành tích hiện tại của mày, đừng nói đại học, ngay cả một trường cấp hai khá khá mày cũng không thi đậu.” Khương Tuế lẩm bẩm, “Đến lúc đó mày chỉ có thể đi vặn ốc vít.”

Gracia nhướng mày:
“Đó là cuộc đời của tôi, vì sao anh lại tức giận như vậy?”

Khương Tuế nói:
“Bởi vì tao không thể chấp nhận việc giáo dục của mình thất bại.”

“Anh không cần buồn.” Gracia trái lại còn an ủi Khương Tuế. “Nếu không có gì ngoài ý muốn thì anh cũng chỉ là dùng tôi để thực hành giáo dục thôi. Dù sao anh cũng đâu có ý định kết hôn sinh con, đúng không?”

Khương Tuế:
“Vì sao mày nói tao không có?”

Gracia lập tức nheo mắt lại:
“Chẳng lẽ anh còn định kết hôn? Hạ Phù thì con cũng đã sinh rồi, anh chết cái tâm đó đi.”

“Nếu muốn hoàn chỉnh trải nghiệm một đời người,” Khương Tuế cân nhắc nói, “kết hôn sinh con cũng có thể xem là một lựa chọn. Trước kia tao vậy mà chưa từng cân nhắc, là tao sơ suất.”

“……” Gracia đặt bút xuống, mặt không biểu cảm nhìn Khương Tuế. “Anh bây giờ là thân phận ba đơn thân, ai thèm gả cho anh?”

“Tao có thể đổi một thân phận khác, chuyện này với tao dễ như trở bàn tay. Hơn nữa tuổi thọ của loài người cực kỳ ngắn ngủi, một đoạn hôn nhân đối với tao mà nói, đại khái chỉ như một cái chớp mắt.”

Gracia nhìn chằm chằm Khương Tuế:
“Vậy anh sẽ không đau khổ vì người mình yêu rời đi sao?”

“Vì sao phải đau khổ?”

Gracia khi ấy vẫn còn đang học tiểu học, nét mặt nghiêm túc hiếm thấy:
“Anh không yêu người kia à? Khi người ấy chết đi, anh sẽ không buồn, không đau sao?”

“… Yêu?” Khương Tuế lặp lại từ đó một lần. “Đây là thứ tình cảm của loài người mà đến nay tao vẫn chưa thể hiểu được. Tao không phủ nhận sự vĩ đại của nó, nhưng nó quá mơ hồ hư vô, thậm chí còn khó lý giải hơn cả sự tồn tại của thần.”

Khương Tuế nhìn Gracia:
“Mày thì sao? Chúng ta là đồng loại. Nếu mày hiểu mà tao lại không hiểu, vậy thì tao phải tự xem lại bản thân rồi.”

Gracia:
“……”

“Anh đang đòi hỏi quá cao ở một học sinh tiểu học.” Hắn nói. “Chờ tôi lớn rồi, anh hỏi lại.”

Khương Tuế bật cười:
“Mày đâu phải học sinh tiểu học.”

“Dù không phải thì đống bài tập về nhà chết tiệt này vẫn là…” Gracia trợn trắng mắt. “Anh không thể dùng thần chú cấm giáo viên giao bài tập về nhà à? Nếu tôi là anh, tôi sẽ cấm học sinh tiểu học làm bài tập ở nhà.”

Khương Tuế nói:
“Tao không can thiệp vào bất kỳ quy tắc nào của thế giới nhỏ, cũng không can thiệp vào vận hành của chủ thành, cho nên không thể thực hiện nguyện vọng của mày. Còn bây giờ, trả lời cho tao —— ba nhân bảy bằng mấy? Nếu mày còn dám trả lời là mười, Gracia, tao nhất định sẽ đánh mày.”

Gracia:
“.”

Kẻ phát minh ra bài tập về nhà quả thực còn đáng sợ hơn cả tà thần.

Cũng may, tuy Gracia học hành lắp bắp, nhưng vẫn hữu kinh vô hiểm(*) mà lên được cấp hai —— hơn nữa còn là trường cấp hai tốt nhất của chủ thành.

(*) bị kinh sợ nhưng không gặp nguy hiểm.

Lên trung học rồi, Khương Tuế không còn phải đau đầu vì thành tích của Gracia nữa, mà lại bắt đầu đau đầu ở phương diện khác:
“… Vì sao trong cặp của mày lại có nhiều chocolate như vậy?”

Theo tuổi tác loài người mà tính, Gracia đã mười hai tuổi, chiều cao gần một mét bảy. Thiếu niên thờ ơ cởi áo thun, chuẩn bị vào phòng tắm, nghe vậy liền nói:
“Tôi còn đang thắc mắc sao cặp nặng thế… Nhà mấy cô ấy là mở xưởng kẹo à? Tôi từ chối mãi cũng không được.”

Khương Tuế:
“Còn có cả thư tình.”

Y không mở những dòng chữ non nớt, ngây ngô của mấy cô bé mới biết yêu, chỉ nói:
“Tao không phản đối mày yêu đương, nhưng hiện tại có phải hơi sớm không?”

Gracia vốn đã vào phòng tắm, nghe vậy lại quay ra, nhướng mày nhìn y:
“Nếu tôi nói không phải bây giờ thì sao?”

Khương Tuế đáp:
“Vậy thì nói đi. Cuốn "Khống chế cảm xúc tuổi vị thành niên"  thì tao xem cũng không ít. Mày đang ở giai đoạn phản nghịch, tao càng phản đối thì mày chỉ càng chống đối hơn thôi.”

“Không hứng thú.” Gracia cực kỳ thất vọng. Chính hắn cũng không rõ bản thân muốn thấy từ Khương Tuế một phản ứng như thế nào, nhưng chắc chắn không phải phản ứng này. Hắn bĩu môi, quay người vào phòng tắm.

Khương Tuế vốn tưởng chuyện này đến đây là xong, không ngờ mấy ngày sau, y lại nhận được cuộc gọi từ giáo viên —— là giáo viên chủ nhiệm của Gracia, nói rằng Gracia yêu sớm trong trường.

“… Cún con yêu sớm?” Bộ Âu suýt nữa thì phun trà ra. “Hắn mới bao nhiêu tuổi chứ?”

Khương Tuế:
“Không phải vấn đề hắn bao nhiêu tuổi.”

Y nói tiếp:
“Vấn đề là đối tượng yêu sớm của hắn… là một nam sinh.”

Bộ Âu:
“……”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận