Bộ Âu đi cùng Khương Tuế tới trường học.
Bộ Âu chủ yếu là muốn tới xem Gracia mất mặt… à không, xem náo nhiệt.
Chủ nhiệm lớp đang ở trong văn phòng. Gracia đứng đó, vóc người cao lớn, so với vị chủ nhiệm lớp chỉ cao hơn mét sáu kia thì vượt trội hẳn một cái đầu. Trên mặt hắn là vẻ kiêu ngạo khó thuần. Đứng bên cạnh hắn là một cậu thiếu niên khác, vóc dáng không cao lắm, làn da trắng trẻo sạch sẽ, gương mặt thanh tú xinh xắn, đại khái chính là “bạn trai nhỏ” trong lời đồn của Gracia.
Thấy Khương Tuế bước vào, chủ nhiệm lớp vội vàng nói:
“Khương tiên sinh, mời ngài ngồi. Vị này là…?”
Bộ Âu còn chưa kịp lên tiếng, Gracia đã mở miệng trước:
“Cô ấy là bảo mẫu nhà em.”
“……”
Bộ Âu cố gắng nặn ra một nụ cười, tự nhủ mình không nên chấp nhặt với một đứa nhóc mới lên cấp hai.
“Chào thầy, tôi là thư ký của Khương tiên sinh. Những chuyện thế này anh ấy xử lý không có nhiều kinh nghiệm, e rằng hiệu quả sẽ phản tác dụng, nên tôi đi cùng để xem xét tình hình.”
“Ra là vậy.”
Chủ nhiệm lớp gật đầu, nói:
“Trong điện thoại tôi đã trình bày sơ lược tình hình cho Khương tiên sinh rồi. Tuổi này đúng là giai đoạn rung động đầu đời, nhưng yêu đương khi mới mười hai, mười ba tuổi thì thật sự ảnh hưởng rất lớn tới việc học… Cho nên tôi suy nghĩ kỹ rồi, vẫn quyết định trao đổi nghiêm túc với gia đình.”
Khương Tuế gật đầu, nói làm phiền thầy. Chủ nhiệm lớp liền bảo Gracia cùng cậu thiếu niên kia ra ngoài trước, rồi nói chuyện riêng với Khương Tuế suốt hơn một tiếng.
Gracia đứng tựa bên lan can, gương mặt tuấn tú không biểu lộ cảm xúc gì. Cậu thiếu niên kia tiến lên hai bước, nhỏ giọng nói:
“Xin lỗi… tôi không ngờ mọi chuyện lại bị làm lớn như vậy. Ba cậu sẽ không đánh cậu chứ?”
“Anh ấy không phải ba tôi.”
Gracia nhướng mày.
“Cậu mọc não ra chỉ để làm đồ trang trí à? Dùng ngón chân nghĩ cũng biết làm vậy sẽ kinh động tới chủ nhiệm lớp.”
Cậu thiếu niên áy náy cúi đầu, vành mắt đỏ hoe:
“Xin lỗi… nhưng tôi thật sự rất thích cậu, Gracia…”
“Đừng gọi tao như thế.”
Gracia lùi lại hai bước, kéo giãn khoảng cách với hắn.
“Chúng ta không thân. Lông cánh còn chưa mọc đủ đã nói thích với không thích. Có thời gian nghĩ mấy chuyện này thì chi bằng học thêm vài công thức, biết đâu lần sau điểm toán còn không dưới ba mươi, mày thấy sao?”
“……”
Mắt cậu thiếu niên càng đỏ hơn.
Gracia vốn miệng độc, nhưng cậu ta lại thích cái dáng vẻ dỗi trời dỗi đất dỗi cả không khí ấy, miệng hắn càng cay, cậu ta lại càng thích.
“Sau này đừng tới tìm tao nữa.”
Gracia bực bội nói.
“Nếu không, tao gặp mày một lần đánh mày một lần.”
Cậu thiếu niên lấy hết can đảm định nói gì đó, thì cửa văn phòng mở ra. Sắc mặt Khương Tuế rất bình tĩnh, nhìn Gracia nói:
“Tao đã xin cho mày nghỉ nửa ngày rồi. Đi về với tao.”
Gracia “ừ” một tiếng, theo sau Khương Tuế. Đi được vài bước, Khương Tuế bỗng nhiên nói:
“Không chào tạm biệt bạn trai nhỏ của mày à?”
Gracia: “……”
“Chủ nhiệm lớp không nói với anh sao?”
Gracia nhíu mày, đi lên phía trước Khương Tuế, quay đầu lại nhìn y.
“Là người kia tự dưng bày hoa hồng trong lớp rồi tỏ tình với tôi. Tôi chẳng biết gì hết.”
“Bọn trẻ bây giờ cũng biết lãng mạn thật.”
Khương Tuế nói.
“Người ta chân thành như vậy, mày không có chút rung động nào à?”
“Ha?”
Gracia cảm thấy không thể nói lý.
“Hắn làm ầm ĩ như vậy, gây cho tôi bao nhiêu phiền phức, tôi không đánh hắn một trận thì tôi đã hiền lắm rồi. Dựa vào đâu mà phải rung động?”
Dừng một chút, hắn lại nói:
“Nếu người làm chuyện đó là anh, thì tôi còn có thể cân nhắc một chút.”
Khương Tuế nghi hoặc:
“Vì sao?”
Gracia nhìn chằm chằm Khương Tuế một lúc, rồi nói:
“Vì anh đẹp hơn hắn.”
“……”
Sau vụ phong ba bão táp yêu sớm đó, không biết Gracia còn làm gì ở trường, nhưng cho tới khi hắn tốt nghiệp cấp hai, Khương Tuế không còn thấy xuất hiện thêm lá thư tình hay socola nào nữa.
Lên cấp ba, Gracia phải ở nội trú, mỗi tuần chỉ về nhà một lần. Khương Tuế bắt đầu cảm thấy buồn chán. Ban đầu y còn đi tìm Bộ Âu đánh bài cho khuây khỏa, nhưng về sau chẳng hiểu vì sao Bộ Âu cũng không đánh bài với y nữa.
Thế là cuộc sống ngày càng tẻ nhạt. Khương Tuế lại quay về thế giới nhỏ để giết thời gian. Bình thường y đều khống chế thời gian rất chuẩn, bảo đảm thứ sáu có thể quay ra. Nhưng lần đó xảy ra ngoài ý muốn, tới tận thứ bảy y mới thoát ra được.
Ngay khoảnh khắc mở mắt trong Thần Điện, y liền đối diện với gương mặt lạnh nhạt của Gracia.
Phản ứng đầu tiên của Khương Tuế là nghĩ xem có phải Gracia gặp chuyện gì ở trường hay không.
“Có chuyện gì vậy?”
“Thế giới nhỏ thú vị đến thế sao?”
Gracia hỏi.
“Cũng ổn.”
Khương Tuế đáp.
“Dùng để giết thời gian thì không tệ.”
“Không thể nào.”
Giọng Gracia nghe rất âm dương quái khí.
“Tôi thấy anh lưu luyến đến mức quên cả đường về. Tôi mỗi tuần chỉ về có một lần, vậy mà anh vẫn ở lì trong thế giới nhỏ, không chịu ra.”
Khương Tuế lúc này mới hiểu rốt cuộc con chó con này đang giận cái gì. Y bất đắc dĩ thở dài:
“Lần này là tao sai. Sau này chắc chắn sẽ không như vậy nữa. Coi như bồi thường… tao nấu cơm cho mày ăn nhé?”
“……”
Gracia lập tức nói:
“Tôi không có giận. Anh không cần bồi thường cho tôi.”
Những món ăn dở tệ hồi nhỏ, dở đến mức khiến người ta nghi ngờ có phải bỏ thêm thức ăn cho chó hay không, thật sự quá khó nuốt. Dù đã trôi qua hơn mười năm, ký ức đó với Gracia vẫn rõ mồn một.
“Đợi tôi tốt nghiệp cấp ba, tôi có thể đi vào thế giới nhỏ cùng anh không?”
Gracia hỏi.
“Không phải mày không có hứng thú với cuộc sống của loài người sao?”
Khương Tuế nói.
“Tôi đúng là không có hứng thú với cuộc sống của loài người.”
Gracia vẫn lạnh lùng khoanh tay như hồi nhỏ, giọng nói có chút gượng gạo.
“Chỉ là… những thứ anh hứng thú, tôi cũng thấy hứng thú mà thôi.”
Khương Tuế hơi sững lại, sau đó vươn tay xoa xoa đầu Gracia, cười nói:
“Được, tao hứa với mày.”
—— Nếu Khương Tuế có thể biết trước hậu quả của việc này, thì cho dù Gracia có làm nũng hay chơi xấu thế nào đi nữa, y cũng tuyệt đối sẽ không đồng ý. Chỉ tiếc rằng lúc này, y vẫn chưa hiểu rõ, một tiếng “được” nhẹ bẫng ấy rốt cuộc sẽ mang đến cho y những chuyện mà y không muốn đối mặt đến mức nào.
Thành tích cấp ba của Gracia vẫn luôn rất tốt, ngay cả Khương Tuế cũng cảm thấy kỳ diệu. Rõ ràng hồi tiểu học, thiên tài tính ra “một cộng một bằng mười một”, vậy mà lên cấp hai rồi cấp ba lại như được khai thông đột ngột. Nhìn dáng vẻ ung dung khi đi thi của Gracia, hẳn là có thể vào một trường đại học rất tốt ở chủ thành.
Tốt nghiệp cấp ba, Khương Tuế giữ đúng lời hứa, dẫn Gracia cùng bước vào một thế giới nhỏ nào đó.
Bình thường khi tiến vào thế giới nhỏ, y đều không mang theo ký ức, hoàn toàn đi theo nội dung cốt truyện, chưa từng xảy ra vấn đề gì. Nhưng lần này lại xuất hiện ngoài ý muốn.
Trong thế giới nhỏ này, thân phận của Khương Tuế là một sinh viên gánh trên lưng khoản nợ khổng lồ. Không chỉ phải học hành chăm chỉ để giành học bổng, lúc không có tiết còn phải đi làm thêm. Mỗi ngày bận rộn như con quay, trong trạng thái như vậy, đừng nói đến chuyện lập gia đình, ngay cả tay con gái y cũng chưa từng nắm qua.
Qua giới thiệu của bạn bè, gần đây y nhận được một công việc khá nhẹ nhàng mà tiền lại nhiều —— làm gia sư cho một cậu ấm không thích học hành.
Có lẽ cậu ấm đó thật sự quá khó dạy, gia đình cũng chẳng trông mong hắn học hành nên người. Thuê gia sư chỉ là để giữ hắn ở trong nhà, không cho chạy ra ngoài gây chuyện lung tung mà thôi. Yêu cầu đối với Khương Tuế chỉ có một điều: trong thời gian học, cậu ấm đó phải ở yên trong phòng.
Người bạn giới thiệu công việc đã sớm tiêm cho y một mũi dự phòng:
“Đứa nhỏ này năm nay vừa tròn mười tám, năm ngoái lưu ban một năm nên giờ vẫn học lớp mười một. Nền tảng học tập thì khỏi nói, cơ bản là bằng không. Nhưng đó vẫn chưa phải điều quan trọng nhất. Quan trọng nhất là tính tình của vị đại thiếu gia này cực kỳ tệ. Trước sau đã đuổi đi tám gia sư rồi, trong giới gia sư cũng có tiếng. Nếu không thì công việc kiếm tiền thế này đã chẳng đến lượt người ngoài. Điểm này cậu nhất định phải chuẩn bị tâm lý.”
Khương Tuế gặp qua không ít đứa trẻ hư, nghe vậy chỉ gật đầu, tỏ ý đã hiểu. Đến nhà chủ thuê, y gặp mẹ của cậu ấm — Lâm phu nhân. Lâm phu nhân ăn nói lẫn cử chỉ đoan trang quý phái, dẫn Khương Tuế lên lầu, gõ cửa phòng con trai:
“Bảo bối, mở cửa đi, mẹ dẫn thầy giáo tới rồi.”
Một lúc lâu sau, cửa phòng mới được mở ra. Thiếu niên có vóc người cao ráo, mặc bộ đồ ngủ màu đen, tóc tai rối bời, trông như vừa bò dậy khỏi giường. Hắn nheo mắt ngáp một cái:
“Con đã nói rồi, đừng mời thầy giáo nữa. Có mời thì con cũng không nghe.”
Lâm phu nhân nói:
“Lần này khác mà. Thầy giáo mới mẹ mời cho con là sinh viên, cũng không hơn con mấy tuổi, hai đứa chắc chắn có chuyện để nói. Không giống mấy ông già cổ hủ trước kia.”
Thiếu niên liếc mắt nhìn sang Khương Tuế đang mặc áo sơ mi caro, đeo kính đen, nhếch môi cười nhạt:
“Con không chỉ không có chuyện để nói với mấy ông già cổ hủ, mà với đồ nhà quê cũng không có.”
“Con nói chuyện kiểu gì thế hả!”
Lâm phu nhân trừng mắt liếc con trai một cái, rồi quay sang xin lỗi Khương Tuế. Khương Tuế đương nhiên nói không sao. Lâm phu nhân tiếp lời:
“Nó tên là Văn Trác, nhìn thì có vẻ dữ dằn, nhưng sẽ không đánh người đâu… à, nói chung là bình thường sẽ không. Nếu thằng nhóc thối này dám động tay với cậu, cậu nhất định phải gọi người đó!”
Khương Tuế bỗng nhiên cảm thấy công việc này hình như cũng có chút nguy hiểm. Nhưng thù lao thật sự quá hậu hĩnh, y nghĩ bụng, bị đại thiếu gia đánh cho vài cái cũng coi như đáng.
Ngày đầu tiên dạy học, tình huống đại khái là thế này: Khương Tuế ngồi một bên xem bài kiểm tra của Văn Trác, còn Văn Trác thì ngồi bên kia chơi game. Hắn đánh cực kỳ hăng, vừa đánh vừa chửi vài câu. Không biết đồng đội lại làm ra thao tác thần kỳ gì, Văn Trác tức đến mức ném thẳng điện thoại xuống đất, tiếng động quá lớn làm Khương Tuế giật mình, hoảng hốt ngẩng đầu lên, trông hệt như một con động vật nhỏ đã sớm đánh hơi thấy nguy hiểm, ngơ ngác mà lại rất buồn cười.
Văn Trác bỗng nhiên nảy sinh hứng thú, nghiêng người lại gần y:
“Người giới thiệu thầy tới đây có nói với thầy là em sẽ đánh người không?”
Khương Tuế:
“……Người ta chỉ nói thành tích của cậu rất tệ.”
Văn Trác chép miệng một tiếng:
“Em mà không làm gì thì với nhà em đã là chuyện tốt nhất rồi. Thầy xem, bao nhiêu phú nhị đại khởi nghiệp xong là phá tan luôn công ty của ông già?”
Khương Tuế không quá hiểu tư duy của người có tiền:
“Vậy giá trị cá nhân của cậu thì sao?”
“Ai da, thầy giáo nhỏ.”
Văn Trác nhướng mày.
“Thầy liều mạng kiếm tiền là để thực hiện giá trị cá nhân của thầy à? Nếu nói vậy, giá trị cá nhân của thầy cũng chẳng ra gì nhỉ.”
“Tôi phải trả xong nợ đã rồi mới nghĩ đến mấy chuyện đó.”
Khương Tuế tiếp tục chỉnh lại đống bài thi trong tay. Thật ra cũng chẳng có gì để chỉnh, bởi vì gần như toàn là giấy trắng, đại thiếu gia đến cả tên cũng lười viết lên.
Văn Trác chống cằm nhìn y:
“Thầy ơi, thầy có bạn gái chưa?”
“…… Chưa, sao vậy?”
“Vậy bạn trai thì sao?”
Khương Tuế hơi mở to mắt:
“Cũng… cũng không có.”
Văn Trác:
“Thầy gạt người đúng không? Thầy sắp tốt nghiệp đại học rồi mà còn chưa từng yêu đương?”
“Không có.”
Khương Tuế cúi đầu.
“Tôi rất bận.”
Y bận kiếm tiền, bận sinh tồn.
Có lẽ Văn Trác đã nhận ra rằng, tuy hắn và Khương Tuế cùng sống dưới một bầu trời, nhưng thực chất lại là hai người thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Hắn nghiêng người định cúi xuống nhặt điện thoại, kết quả vì mất thăng bằng, cái ghế lật nhào, cả người hắn đổ ập về phía Khương Tuế.
Khương Tuế không kịp đề phòng, cứ thế bị hắn đè ngã xuống đất. Thiếu niên mười tám tuổi đã cao hơn y một cái đầu, cơ thể nặng trịch, đè xuống khiến Khương Tuế hoa cả mắt, sao bay đầy đầu, phải một lúc lâu mới hoàn hồn. Văn Trác cứ thế đè trên người y, không hiểu vì sao cũng không nhúc nhích, chỉ bình tĩnh nhìn lồng ngực gầy gò của Khương Tuế phập phồng liên tục vì thở gấp.
“…… Này.”
Khương Tuế đẩy hắn một cái, giọng rầu rĩ.
“Cậu mau tránh ra đi, tôi sắp bị cậu đè chết rồi.”
Văn Trác không động, ngược lại còn nhìn chằm chằm y, nói:
“Thầy ơi, thầy thơm quá.”
Khương Tuế:
“?!”
Y nhất thời không hiểu câu này của Văn Trác là có ý gì, chỉ ngơ ngác:
“…… Cái gì?”
“Thật sự rất thơm.”
Văn Trác lẩm bẩm.
“Thầy dùng nước hoa gì vậy?”
Khóe mắt Khương Tuế đỏ lên:
“Tôi không dùng nước hoa, cậu chắc chắn là ngửi nhầm rồi, mau đứng dậy đi…!”
Đột nhiên y mở to mắt:
“Cậu làm gì vậy?!”
Văn Trác vậy mà trực tiếp cúi xuống, vùi mặt vào hõm cổ y, hít sâu một hơi. Môi hắn dán sát lên làn da ấm áp mềm mại của Khương Tuế.
“Giống như là mùi hương phát ra từ tận trong xương cốt của thầy.”
Khi hắn nói chuyện, Khương Tuế thậm chí còn cảm nhận được chuyển động của môi hắn, cọ qua cọ lại trên da mình. Sự mập mờ ấy đã sớm vượt xa khoảng cách mà một mối quan hệ thầy trò nên có.
Khương Tuế nghiến răng, túm lấy tóc Văn Trác:
“Tránh ra… Tôi không dạy cậu nữa!”
Thành tích kém, tính tình xấu thì y còn có thể dạy, nhưng b**n th** thì… y thật sự không dạy nổi.