“Tôi biết…… Những tình huống cậu nói tôi đều hiểu. Nhưng tôi cảm thấy đó chỉ là thiếu niên đang trong thời kỳ phản nghịch đùa giỡn quá trớn thôi. Cậu ta chẳng qua là không cẩn thận trượt ngã, đè lên người cậu rồi nói cậu rất thơm mà thôi……Cậu ta có làm gì khác với cậu không?”
“…… Không có.”
Khương Tuế nói.
“Như vậy còn chưa đủ sao?”
“Tôi thấy chỉ là trẻ con chưa có ranh giới rõ ràng thôi.”
Bạn tốt ở đầu dây bên kia nói.
“Lâm phu nhân nói Văn Trác đã biết mình sai rồi, muốn trực tiếp xin lỗi cậu. Hơn nữa bà ấy còn rất thành khẩn đề nghị tăng gấp đôi thù lao ban đầu.”
Ngày đầu tiên làm giáo viên dạy thêm cho đại thiếu gia, đối với Khương Tuế mà nói, hoàn toàn có thể gọi là chạy trối chết. Sau khi về nhà, y lập tức liên hệ với Lâm phu nhân, nói rõ mình không thể đảm nhiệm công việc này, mong bà tìm người khác phù hợp hơn. Lâm phu nhân có lẽ đã quá quen với chuyện con trai mình chọc tức gia giáo bỏ việc, lúc ấy chỉ an ủi y vài câu, thay Văn Trác xin lỗi, rồi chuyển cho y một khoản tiền coi như bồi thường.
Không ngờ chẳng bao lâu sau, Lâm phu nhân lại gọi điện tới, nói vẫn muốn tiếp tục mời y làm giáo viên cho Văn Trác. Điện thoại còn chưa nói được mấy câu thì đã bị Văn Trác giật lấy, hắn vừa mở miệng, Khương Tuế đã cúp máy ngay, hoàn toàn không muốn nghe thấy giọng của vị đại thiếu gia này thêm một lần nào nữa.
Chuyện này nói ra có lẽ rất khó tin, nhưng y quả thật đã bị Văn Trác đè lên người lúc đó dọa sợ. Cảm giác giống như có một con chó dữ khổng lồ đang ch** n**c dãi nhìn chằm chằm y, suy tính xem nên nuốt y vào trong cơ thể mình như thế nào.
Khương Tuế thậm chí còn có ảo giác rằng mình sẽ bị xé nát từng chút một, rồi bị cất giữ trong dạ dày của đối phương.
Không biết vì sao, Văn Trác dường như đột nhiên nảy sinh ý định tiến thêm một bước, lại còn nhận định Khương Tuế là giáo viên của mình, thậm chí nhờ chính người bạn đã giới thiệu công việc này đứng ra làm thuyết khách.
Ban đầu Khương Tuế đã quyết tâm tuyệt đối không gặp lại Văn Trác nữa. Nhưng khi y nhìn số dư trong phần mềm thanh toán và tài khoản ngân hàng của mình, rồi lại nhìn những khoản nợ vay khi mẹ y lâm bệnh, liền cảm thấy dù phía trước là núi đao biển lửa, y cũng phải xông vào thử một lần.
Trước kia Khương Tuế từng nghĩ, trên đời này không có chuyện gì có thể đánh bại mình: cha qua đời vì tai nạn cũng không, mẹ bệnh nặng quấn thân cũng không. Nhưng bây giờ y đã biết, thứ có thể đánh gục y chỉ trong một đòn, chính là nghèo đói.
Lần nữa bước chân vào nhà họ Văn, Khương Tuế cố gắng lấy hết dũng khí. Lâm phu nhân lần này tiếp đãi y còn nhiệt tình hơn trước. Văn Trác cũng không còn trốn trong phòng chờ giáo viên tới như lần trước nữa, hắn mặc áo thun xám đậm, quần túi hộp đen, ngồi cạnh mẹ, ngoan ngoãn xin lỗi Khương Tuế, nói rằng lúc trước hắn chỉ muốn đùa cho vui, không ngờ lại dọa thầy Khương sợ như vậy.
Lâm phu nhân nói:
“Thầy Tiểu Khương, lần này cậu tha cho nó đi được không? Hay là cậu cảm thấy thù lao chưa đủ thỏa đáng? Chúng ta có thể bàn lại……”
Thù lao mà nhà họ Văn đưa ra đã cực kỳ hậu hĩnh, đừng nói là một sinh viên còn đang đi học như Khương Tuế, cho dù mời giáo sư của những đại học hàng đầu đến giảng dạy cũng dư sức. Khương Tuế vội vàng nói không phải vấn đề tiền bạc.
Văn Trác hạ mi mắt xuống:
“Thầy, em đảm bảo sẽ không bao giờ làm vậy nữa. Em cảm thấy những lời lần trước thầy nói rất đúng, em nên thực hiện giá trị của bản thân, chứ không phải dựa vào ba mẹ mà ăn no chờ chết.”
Dưới sự “tấn công liên hoàn” của hai mẹ con, Khương Tuế rốt cuộc cũng thất thủ, đồng ý tiếp tục làm giáo viên cho Văn Trác.
Mấy ngày đầu, Văn Trác biểu hiện khá quy củ. Dù lúc Khương Tuế giảng Ngữ văn thì hắn vẽ rùa vẽ rắn lên sách giáo khoa, giảng Toán thì hắn ngáp liên hồi, nhưng nhìn chung thái độ học tập coi như không tệ. Còn việc hắn có thật sự học được gì hay không, Khương Tuế cũng không quản, dù sao yêu cầu của Lâm phu nhân rất đơn giản: chỉ cần không để Văn Trác chạy ra ngoài lêu lổng, vậy là đủ. Mà y đã làm được.
Có lẽ vì thấy con trai hiếm khi ngoan ngoãn như vậy, Lâm phu nhân sinh ra hi vọng, nên đã tìm Khương Tuế nói chuyện riêng một lần. Trên cơ sở giữ nguyên thù lao ban đầu, mỗi lần thi tháng, chỉ cần Văn Trác có tiến bộ, căn cứ vào mức tiến bộ đó, Khương Tuế sẽ được nhận thêm một khoản tiền thưởng.
Khoản tiền thưởng ấy vô cùng hấp dẫn, đến mức Khương Tuế muốn không động lòng cũng rất khó.
Vốn dĩ Khương Tuế không hề có ý định quan tâm đến thành tích của Văn Trác. Dù sao chỉ cần mỗi ngày y lên lớp đúng giờ cho vị đại thiếu gia kia là có thể nhận tiền công theo ngày, mà thù lao lại cực kỳ hậu hĩnh. Nhưng bây giờ, vì khoản tiền thưởng này, y bỗng nhiên cảm thấy Văn Trác chưa chắc đã không phải là một nhân tài đáng để bồi dưỡng.
Chỉ tiếc là nền tảng của Văn Trác quá kém, lại cực kỳ khó tập trung. Nghe giảng được năm phút thì thất thần mười phút, không phải nhìn chằm chằm tay y ngẩn người, thì cũng nhìn mặt y đến sững sờ. Khương Tuế cuối cùng cũng không nhịn được nữa:
“Cậu học trò này, cậu có thể nghiêm túc hơn với thái độ học tập của mình không?”
Văn Trác lại còn tỏ ra rất oan ức:
“Em đã cố gắng rồi mà.”
Khương Tuế hiểu rõ, những người không có thói quen học tập vốn rất khó dạy. Bọn họ đã quen với việc phân tâm, muốn tập trung tinh thần vốn dĩ là chuyện không hề dễ dàng.
“Thầy có nghe qua câu chuyện đó chưa?”
Văn Trác chống cằm, nhìn chằm chằm vào mặt Khương Tuế.
“Ngày xưa có một con lừa rất lười, chủ nhân dùng đủ mọi cách cũng không chịu đứng dậy. Cuối cùng ông ta treo một quả táo trước mặt nó, dùng quả táo dụ nó bước về phía trước.”
“Hay là thầy cho em chút phần thưởng đi? Biết đâu em cũng giống con lừa kia, lập tức tỉnh ngộ thì sao.”
Khương Tuế không ngờ đại thiếu gia lại đem chính mình so với… một con lừa. Nhưng nghĩ kỹ thì người này vốn chẳng học hành tử tế, có so sánh như vậy cũng chẳng có gì lạ. Có khi con lừa trong câu chuyện kia còn có chí tiến thủ hơn Văn Trác.
“Cậu muốn thứ gì mà không có?”
Khương Tuế nói thẳng.
“Tôi không có cách nào cho cậu phần thưởng.”
Văn Trác là con một trong nhà, được cha mẹ cưng chiều từ nhỏ, thứ gì muốn mà chẳng có. Còn y — một sinh viên nghèo gánh trên lưng khoản nợ lớn — thì có thể lấy ra thứ gì khiến vị đại thiếu gia này để mắt tới?
“Vậy thì thầy đồng ý với em một yêu cầu là được.”
Văn Trác lập tức hứng thú hẳn lên.
“Em đảm bảo không phải chuyện làm khó thầy, cũng sẽ không ép thầy phải chấp nhận.”
Khương Tuế nhìn nụ cười ngoan ngoãn của thiếu niên kia, trong khoảnh khắc lại có chút bị mê hoặc.
Văn Trác cao hơn y, vóc người cũng rắn chắc hơn. Thế nhưng lúc này hắn lại giống như một con chó lớn ngồi xổm trước mặt y, thuần phục và dịu dàng đến lạ, hoàn toàn khác với dáng vẻ kiệt ngạo khó thuần mà y từng thấy trong lần gặp đầu tiên.
“Nếu khiến tôi cảm thấy khó xử, tôi có quyền từ chối.”
Khương Tuế nói.
“Đương nhiên.”
Văn Trác đáp.
“Thầy có thể từ chối.”
Khương Tuế lúc này mới yên tâm. Phải nói rằng, sự ngoan ngoãn gần đây của Văn Trác mang tính mê hoặc rất mạnh. Đến mức y gần như đã quên mất cảm giác sợ hãi khi từng bị hắn đè dưới người, tim đập loạn nhịp, hô hấp gấp gáp đến nghẹt thở.
Vì “phần thưởng” này, Văn Trác trở nên nghiêm túc hơn hẳn. Trong kỳ thi tháng, thành tích của hắn tăng lên rõ rệt. Vì đề thi là đề chung của trường, nên điểm số có giá trị tham khảo rất cao. Lâm phu nhân vui mừng đến mức không ngớt lời khen Khương Tuế là phúc tinh của nhà họ. Ngay cả cha của Văn Trác đang bận rộn làm ăn bên kia Thái Bình Dương, cũng đặc biệt gọi điện cảm ơn y.
Bản thân Văn Trác lại chẳng mấy để tâm đến thành tích của mình. Hắn giơ tay lên nói:
“Mẹ, hôm nay con xin nghỉ một ngày được không? Học bài suốt một tháng, mệt chết đi được.”
“Nếu con không định ra ngoài lêu lổng với đám bạn bè kia thì được.”
Lâm phu nhân cười đầy vui vẻ.
“Nhưng trước khi trời tối nhất định phải về.”
Văn Trác làm động tác “ok”, rồi quay sang nói với Khương Tuế:
“Thầy Khương, để em đưa thầy ra ngoài.”
Khương Tuế gật đầu. Y đứng chờ ở cửa một lát thì thấy Văn Trác lái chiếc quà sinh nhật mười tám tuổi của mình — một chiếc Bugatti Veyron từ gara ngầm chạy ra.
“Thầy Khương, lên xe đi.”
Dù Khương Tuế không rành về xe cộ, nhưng chỉ nhìn tạo hình phô trương kia cũng biết giá trị chắc chắn rất xa xỉ. Hiện giờ y vẫn còn ở ký túc xá trường học, nếu ngồi chiếc xe này về, chắc chắn sẽ lập tức trở thành nhân vật nổi tiếng trong trường. Y vừa định mở miệng từ chối thì Văn Trác nói tiếp:
“Em không đưa thầy về trường.”
Hắn nghiêng người tựa vào cửa sổ xe, để lộ cánh tay rắn chắc được rèn luyện từ những năm tháng chơi thể thao, giọng nói chậm rãi:
“Thầy còn nhớ phần thưởng đã hứa với em không?”
“Em muốn cùng thầy đi công viên giải trí.”
“Vé em mua sẵn rồi.”
Khương Tuế sững người:
“Yêu cầu của cậu… chỉ có vậy thôi sao?”
“Đúng vậy.” Gió thổi tung những sợi tóc đen trên trán thiếu niên, để lộ một đôi mắt sáng ngời. Tướng mạo hắn vốn dĩ có chút sắc bén, mang theo vài phần hung hăng, thuộc về loại người mà đám trẻ con nghịch ngợm tuyệt đối không dám trêu chọc. Thế nhưng giờ phút này, khi hắn nở nụ cười, gương mặt ấy mới hiện ra vẻ ngây thơ, trong trẻo đúng với lứa tuổi mười tám. Hắn nhìn Khương Tuế nói: “Hôm nay chẳng phải là sinh nhật thầy sao? Hồi nhỏ em đón sinh nhật ở công viên giải trí thì thấy rất vui, không biết thầy có giống em không.”
Thật ra mà nói, một phần là Khương Tuế không nhớ rõ hôm nay là sinh nhật mình, phần khác là y chưa từng đi công viên giải trí. Trước khi gia đình xảy ra chuyện, cuộc sống của y cũng vô cùng bấp bênh, cơm ăn áo mặc còn là vấn đề nan giải, việc đón sinh nhật trở nên quá đỗi xa xỉ.
Sống đến từng này tuổi, y vẫn chưa một lần được đón sinh nhật đúng nghĩa.
Đáng lẽ y nên từ chối, bởi phần thưởng mà Văn Trác cực khổ đạt được nên dành cho chính bản thân hắn mới phải. Thế nhưng khi nhìn vào đôi mắt của Văn Trác, y chỉ khẽ đáp: “Tôi thấy vui.”
Văn Trác cười nói: “Còn chưa đi mà đã thấy vui rồi sao?”
Sự thật chứng minh, Văn Trác ba tuổi thích đón sinh nhật ở công viên giải trí, mà Khương Tuế mười ba tuổi cũng thích.
Bọn họ chơi gần hết các trò chơi trong công viên, Khương Tuế mệt lả người, còn Văn Trác vẫn tràn đầy tinh thần, tay xách nách mang mấy con thú bông thắng được từ các trò chơi.
Khi phố xá bắt đầu lên đèn, vòng quay mặt trời trong công viên cũng bắt đầu vận hành. Khương Tuế ngửa đầu nhìn vòng quay đang chuyển động, nói: “Chúng ta ngồi xong vòng quay này rồi về nhé.”
Văn Trác dĩ nhiên không có ý kiến gì. Hắn mua vé VIP nên không cần xếp hàng mà được vào thẳng. Hai người bước vào khoang cabin chật hẹp, theo sự vận hành của máy móc mà chậm rãi lên cao.
Khoảnh khắc ấy mang lại cảm giác thật kỳ diệu, tựa như bản thân bỗng chốc lớn lao hơn, có thể nhìn xuống cả nhân gian. Những biển đèn rực rỡ chảy trôi, những chiếc xe như bầy đom đóm lao đi vun vút trên cầu vượt, dòng người qua lại rộn ràng, bầu trời đêm nhuộm sắc mây xám nhạt, hay cả những dãy núi và bóng cây nhấp nhô liên miên... tất cả đều chỉ như những hạt bụi nhỏ bé.
Khương Tuế đang nhìn biển đèn đến ngẩn ngơ, thiếu niên ngồi đối diện bỗng bất thình lình cúi người tới gần. Ban đầu hắn định lén hôn nhanh vào môi Khương Tuế, nhưng không biết do đến lúc quyết định lại khiếp đảm hay sao, hắn chỉ khẽ đặt một nụ hôn lên trán y: “Thầy, sinh nhật vui vẻ.”
Khương Tuế ngơ ngác nhìn Văn Trác, rồi lại đưa tay sờ vào chỗ vừa bị hôn. Y không thể suy nghĩ gì thêm, chỉ có thể khô khốc hỏi một câu hoàn toàn thừa thãi: “... Cậu làm gì vậy?”
“Thầy, em thích thầy, chẳng lẽ thầy không nhận ra sao?” Văn Trác lại lộ ra vẻ mặt đầy tủi thân, giống như cả thế giới này đều đang nợ hắn điều gì đó. Hắn dùng ánh mắt của một chú chó hoang đáng thương nhìn Khương Tuế: “Em nghe người ta nói, hôn nhau khi vòng quay lên đến điểm cao nhất thì có thể vĩnh viễn bên nhau. Thầy ơi, thầy có muốn thử một chút không?”
Hắn vừa nói vừa ghé sát lại, Khương Tuế hoảng loạn dùng tay ngăn cản, Văn Trác liền nắm lấy cổ tay gầy gò của y, hôn nhẹ vào lòng bàn tay mềm mại. Ngón tay Khương Tuế run lên, cảm thấy lòng bàn tay như có một ngọn lửa ngập trời bùng cháy. Chưa đợi y kịp thích nghi với nhiệt độ nóng bỏng ấy, Văn Trác lại hôn lên phía trong cổ tay y, một nơi cực kỳ nhạy cảm.
Lông mi Khương Tuế bắt đầu run rẩy: “Văn Trác!”
“Thầy, em đang tỏ tình với thầy mà.” Văn Trác nói: “Lúc này thầy không nên nói gì đó sao? Cho dù là từ chối thì cũng nên nói ra chứ.”
Những cảm xúc đang cuộn trào mãnh liệt trong lòng Khương Tuế dường như tìm được chỗ phát tiết, y lập tức đáp: “Vậy tôi từ ch...”
Y chưa kịp nói hết câu, Văn Trác đã nâng lấy gương mặt y rồi hôn tới.
Lần này là hôn lên môi, hắn còn vô sỉ luồn đầu lưỡi vào trong, lầm bầm: “Không nghe.”
“Trừ phi thầy đồng ý với em, nếu không thầy nói gì em cũng không nghe thấy đâu!”