Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 159.




Bộ Âu đứng giữa Thần Điện trống trải, khẽ nhíu mày, giọng thấp xuống:

“Ngài thật sự đã quyết định rồi sao?”

“Ừ.”

Trước mặt Khương Tuế là một dãy tủ trưng bày bằng pha lê. Bên trong đặt đủ loại vật nhỏ nhặt, bút máy, cục tẩy, quả cầu lông, sợi dây chuyền, một lon nhẫn, thậm chí cả một mẩu giấy vo tròn. Thoạt nhìn chẳng thứ nào đáng giá, nhưng đó đều là những món kỷ niệm y mang ra từ vô số thế giới đã đi qua. Mỗi một món đồ tượng trưng cho một đoạn đời hoàn toàn khác biệt.

Trong tầm tay y là một chiếc tủ riêng.

Bên trong đặt một chiếc nhẫn.

Một vòng bạch kim trơn đơn giản, mặt trong khắc hai chữ “wz”. Đó là nhẫn cưới của y và Văn Trác. Thực ra y không định mang nó ra khỏi thế giới kia, chỉ là sau mấy chục năm đeo trên tay đã thành thói quen, đến khi rời đi mới vô thức mang theo.

“Ngài đã đi qua rất nhiều thế giới, trước đây chưa từng yêu cầu xóa ký ức.” Bộ Âu nói. “Tôi có thể hỏi… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?”

“Chỉ là một câu chuyện rất bình thường.” Giọng Khương Tuế nhàn nhạt, bình tĩnh đến gần như vô cảm. “Không có giá trị để kể lại.”

Bộ Âu hỏi tiếp:
“Có cần xóa luôn sự tồn tại của Gracia không?”

Lần này Khương Tuế trầm mặc rất lâu, rồi khẽ gật đầu.

Bộ Âu không hỏi thêm. Cô chỉ ngẩng đầu nhìn về phía sau những hàng cột cao của Thần Điện. Gracia đứng ở đó, nửa người chìm trong bóng sáng đổ xuống từ cột đá, đến mức Bộ Âu không thể nhìn rõ biểu cảm trên mặt hắn.

Đối với nhân viên của Cục Quản Lý Thời Không, việc xóa ký ức bình thường như ăn cơm uống nước. Bởi vì quá trình này không gây tổn hại đến não bộ, nên có những người sau khi thất tình cũng sẽ làm đơn xin quên đi đoạn ký ức ấy. Tuy nhiên, việc xét duyệt của Cục rất nghiêm ngặt. Trừ khi thật sự ảnh hưởng nghiêm trọng đến thể chất và tinh thần, còn không sẽ không được chấp thuận.

Dù sao thì… chuyện tình cảm vốn đầy biến số.

Xóa ký ức chỉ như ngủ một giấc. Thủ tục rất đơn giản.

Khương Tuế nằm xuống giường, an tĩnh nhắm mắt lại.

Lúc này Gracia mới bước ra khỏi bóng cột, cúi mắt nhìn gương mặt trắng nhợt gần như trong suốt của y dưới ánh nắng.

“Kỹ thuật của các người… có tác dụng với anh ấy sao?”

“Ngài ấy hiện tại là trạng thái ngụy trang thành con người. Cấu tạo sinh lý không khác gì nhân loại, đương nhiên có tác dụng.” Bộ Âu đáp. “Đối với người cũng vậy. Muốn thử không?”

“Trò đùa này không buồn cười.” Gracia nói.

“Nhìn thái độ của người kìa.” Bộ Âu trả lời. “Tôi đang giúp người giấu được ánh mắt của thần minh đấy. Tôi không yêu cầu người phải cảm kích, nhưng ít nhất cũng nên có chút sắc mặt tốt với tôi chứ? Nếu cứ như vậy mãi, tính tình tốt của tôi cũng sẽ cạn kiệt đấy.”

“Đừng nói như thể mình là một người rất lương thiện.” Gracia ngẩng mí mắt. Khi không cười, dung mạo hắn luôn mang vẻ sắc bén lạnh lẽo. Đôi mắt hẹp dài rũ xuống càng thêm phần lạnh nhạt, sắc bén khác hẳn với dáng vẻ ngoan ngoãn dịu dàng trước mặt Khương Tuế, như thể tất cả chỉ là một lớp ngụy trang.
“Chúng ta có chung mục đích. Cô cung cấp chút thuận tiện cho tôi, chẳng phải là điều đương nhiên sao?”

Bộ Âu khoanh tay trước ngực, một tư thế phòng bị theo bản năng. Điều đó cho thấy cô thực sự đề phòng chàng trai trông chỉ mới mười tám, mười chín tuổi này. Có lẽ từ khoảnh khắc Gracia được sinh ra trong trăng máu, cô đã luôn đề phòng, chưa từng một ngày lơi lỏng.

Nụ cười trên mặt Bộ Âu nhạt đi.

“Tôi nói trước. Sau khi xóa ký ức, ngài ấy sẽ hoàn toàn quên người.”

Gracia lặng lẽ nhìn Khương Tuế rất lâu, rồi mới khẽ đáp:

“Tôi biết.”

“Có lẽ tôi còn rõ hơn cô.”

Bộ Âu nhún vai.
“Vậy thì tôi không còn gì để nói.”

Cô chìa tay ra:
“Chúc chúng ta hợp tác vui vẻ. Mong mọi việc thành công?”

Gracia không để ý đến cô.

Hắn cúi người xuống, đặt lên giữa mày Khương Tuế một nụ hôn thật nhẹ, còn khẽ khàng hơn cả chuồn chuồn lướt nước, như sợ đánh thức vị thần đang ngủ say. Động tác cẩn trọng đến mức gần như thành kính, trân trọng đến mức khiến người ta nghẹn lại.

Nhưng khi xoay người rời đi, hắn lại dứt khoát không chút do dự.

Bộ Âu nghĩ, có lẽ từ nay về sau, cô sẽ không còn được chứng kiến nỗi bi thương nào cụ thể đến vậy nữa, một nỗi đau lặng lẽ, không một giọt nước mắt, mà lại khiến người ta muốn rơi lệ như mưa.

.......

Khương Tuế mở mắt ra, liền thấy một con bồ câu trắng đậu bên khung cửa sổ, nghiêng đầu nhìn y.

Y không rõ mình đã ngủ bao lâu. Chỉ là khi con bồ câu kia vỗ cánh bay đi, trong lòng y chợt dâng lên một cảm giác mất mát khó gọi tên. Khương Tuế cúi nhìn lòng bàn tay trống rỗng của mình, luôn có cảm giác như vừa đánh mất điều gì đó rất quan trọng. Thế nhưng trong đầu lại trống không, không hề có bất cứ manh mối nào liên quan.

Ký ức của y vẫn dừng lại ở lần cuối cùng rời khỏi một thế giới nhỏ. Khi ấy y cảm thấy có phần nhàm chán, liền một lần nữa lựa chọn ngủ say.

Từ nơi này nhìn ra ngoài, chủ thành vẫn phồn hoa như cũ, dòng người tấp nập, xe cộ qua lại, không có gì khác biệt. Khương Tuế chậm rãi bước dọc theo hàng cửa sổ cao lớn. Những ô kính màu khảm hoa văn trên đỉnh vòm hắt xuống thứ ánh sáng rực rỡ, cắt bóng y thành từng mảng sắc màu chồng chéo.

Khi đi đến cuối hành lang, y nhìn thấy trên bệ cửa sổ có một người.

Đó là một thiếu niên trông chừng mười tám, mười chín tuổi. Mái tóc đen bị gió thổi rối tung. Hắn lười biếng ngồi nơi mép cửa sổ, dường như hoàn toàn không ý thức được nơi này lơ lửng trên vạn trượng trời cao, chỉ cần trượt chân một chút, tan xương nát thịt đã là kết cục may mắn.

“Cậu là ai?” Khương Tuế nhíu mày. Trong Thần Điện, ngoài Bộ Âu ra chưa từng có ai đặt chân đến. Thiếu niên kỳ quái này vì sao lại xuất hiện ở đây?

“Tỉnh rồi à?” Thiếu niên chống một tay lên khung cửa, nhẹ nhàng nhảy xuống. Vì ngược sáng, vầng hào quang phía sau lưng hắn như một đóa hoa rực rỡ đang nở rộ. “Tôi đến nhờ anh giúp một việc.”

Khương Tuế lùi lại một bước.
“Vô lễ.”

Thiếu niên nghiêng đầu.
“Tôi không biết người ta diện kiến thần minh thế nào. Nhưng nếu anh thấy tôi vô lễ…”

Hắn quỳ xuống một gối, nâng tay Khương Tuế lên, đặt một nụ hôn khẽ lên mu bàn tay y.

“Tôi xin lỗi anh.”

Khương Tuế: “……”

Cảnh tượng này không giống diện kiến thần minh, mà giống cầu hôn hơn.

Khương Tuế rút tay về. Nếu theo phong cách trước đây của y, hẳn đã trực tiếp ném người này ra khỏi Thần Điện. Nhưng không hiểu vì sao, trước thiếu niên này, y lại có một thứ bao dung khó lý giải. Y thản nhiên hỏi:

“Tìm tôi làm gì?”

Thiếu niên vén vạt áo lên.
“Nhờ anh tháo giúp tôi phong ấn này.”

Khương Tuế nhìn hoa văn hình cá màu xanh lam trên eo hắn. Đúng là phong ấn do chính tay y lưu lại. Nhưng y hoàn toàn không nhớ mình từng hạ cấm chế lên người trước mặt.

“Thú vị đấy.” Khương Tuế khoanh tay trước ngực. Áo ngủ bạc rộng thùng thình hơi trễ xuống, để lộ bờ vai trắng lạnh. Y không hề để ý, chỉ hứng thú quan sát thiếu niên. “Cậu là đồng loại của tôi, nhưng tôi không nhớ cậu.”

“Có lẽ loại người như tôi không đáng để anh ghi nhớ.” Thiếu niên bất đắc dĩ xòe tay. “Tôi chỉ là một nhân viên rất bình thường của Cục Quản Lý Thời Không, còn thường xuyên làm hỏng nhiệm vụ, bị trừ điểm liên tục. Vì thế tôi mới đến tìm anh. Mong anh tháo phong ấn cho tôi, để chúng ta đường đường chính chính đánh một trận. Lấy thắng bại quyết định thần quyền của thế giới này rốt cuộc thuộc về ai. Nếu không… cho dù anh giết tôi, cũng là thắng không vẻ vang, đúng không?”

Khương Tuế hơi kinh ngạc.
“Theo ý cậu, tôi là kiểu tồn tại rất coi trọng quy củ sao?”

Thiếu niên khẽ cười.
“Đúng vậy. Anh là thế.”

“……”

Đầu ngón tay Khương Tuế khẽ chạm vào vùng eo bụng của thiếu niên. Hoa văn đuôi cá như bừng sống dậy, men theo đầu ngón tay y di chuyển một vòng, rồi hóa thành một tia sáng xanh lam nhạt, tan vào không khí.

Khương Tuế ngước mắt lên.
“Được rồi. Bây giờ cậu là thần của bọn họ. Khi tôi chết đi, Thần Điện này cũng thuộc về cậu.”

Thiếu niên khựng lại.
“…… Dễ dàng nhường cho tôi như vậy sao?”

“Mỗi thế giới nhỏ đều có pháp tắc riêng. Chúng ta cũng đang ở trong một ‘thế giới nhỏ’ như thế.” Áo ngủ bạc quét nhẹ trên nền đất. Chân trần Khương Tuế bước trên những mảnh ánh sáng vỡ vụn từ kính màu, hơi nheo mắt, giọng y rất nhạt. “Con người gọi tôi là thần. Nhưng thực ra tôi giống một… kẻ quản lý hơn. Bên trên tôi, còn có tồn tại ở chiều không gian cao hơn. Tôi gọi đó là ‘pháp tắc’. Pháp tắc chỉ cho phép thế giới này tồn tại một vị thần. Từ rất lâu trước đây tôi đã biết, khi một vị thần mới ra đời, cũng chính là lúc tôi phải tiêu vong.”

Khương Tuế quay đầu nhìn thiếu niên, ánh mắt tĩnh lặng, không buồn không vui.

“Nếu cậu sinh ra chỉ để thay thế tôi, tôi đương nhiên sẽ không tranh đoạt với cậu điều gì. Dù tôi không rõ vì sao phải phong ấn sức mạnh của cậu để trì hoãn quá trình chuyển giao thần quyền, nhưng nếu cậu cần, tôi tất nhiên sẽ làm theo.”

Y dừng một chút, giọng càng nhạt hơn.

“Tôi đã tồn tại quá lâu rồi. Như vậy là đủ.”

Rất lâu sau vẫn không nghe thiếu niên đáp lại. Khương Tuế khẽ nghiêng mắt nhìn sang, có chút nghi hoặc. Chỉ thấy hắn đứng lặng tại chỗ, cô độc như một chiếc bóng. Dưới mái tóc đen, đôi đồng tử đỏ thẫm tựa hồ sắp nhỏ ra máu. Rõ ràng được tháo phong ấn là chuyện đáng mừng, vậy mà quanh người hắn lại toát ra nỗi bi thương gần như hữu hình.

“Đáng tiếc… tôi không giống anh.”

“Anh yêu những nhân loại này. Còn tôi thì không.”

Khương Tuế khựng lại.

Ngay sau đó, một tiếng gào thét thê lương xé toạc không trung, thứ âm thanh tuyệt đối không thể phát ra từ cổ họng con người. Trong khoảnh khắc, mặt trời rực rỡ bị mây đen che phủ. Chủ thành đã yên bình hơn trăm năm, dường như trở về thời khắc tà thần mới sinh ra, mây đen ép thành, cuồng phong mưa dữ, mười hai vầng trăng máu đồng thời treo lơ lửng trên bầu trời. Sấm sét nổ vang giáng xuống mặt đất, tia chớp sắc lạnh xé rách cả thành thị.

Đôi cánh đen khổng lồ che khuất bầu trời. Ngay cả Thần Điện cũng chao đảo giữa cuồng phong. Đám đông hoảng loạn ùa ra khỏi các tòa nhà, tiếng thét chói tai vang lên khắp nơi.

Thiếu niên tóc đen đứng trên bệ cửa sổ đã biến mất.

Thay vào đó là một sinh vật khổng lồ dữ tợn tựa loài chó. Thân hình hắn gần như sánh ngang với Thần Điện. Mỗi lần đôi cánh vỗ xuống, một tòa cao ốc truyền hình lập tức hóa thành đống đổ nát, dễ dàng như người trưởng thành chỉ cần một ngón tay cũng có thể phá hủy tòa lâu đài xếp gỗ mà đứa trẻ dày công dựng nên. Không khí tràn ngập mùi tanh của máu, mưa lớn đổ xuống cũng ánh lên sắc đỏ tươi.

Khương Tuế chỉ mặc chiếc áo ngủ mỏng manh, đứng bên cửa sổ đối diện với cặp đồng tử đỏ rực kia.

Trời nghiêng đất lở. Trăng như tan chảy. Mưa gió gào rít điên cuồng.

Y dường như vẫn không hiểu.

“Cậu muốn làm gì?”

“…… Thần muốn hủy diệt nơi này!” Một giọng khàn khàn vang lên sau lưng y. “Nếu lý niệm của ngài là duy trì và tồn tục, thì lý niệm của thần chính là hủy diệt!”

Khương Tuế quay đầu lại, nhìn thấy Bộ Âu toàn thân chật vật. Rõ ràng cô đã dầm mưa ngược gió chạy tới. Cô lau nước mưa trên mặt, vội vàng nói:

“Xin ngài rời khỏi đó! Nơi này quá nguy hiểm! Thần sẽ làm ngài bị thương!”

Thần Điện rung lắc dữ dội như sắp sụp đổ. Từ xa truyền đến những tiếng ầm ầm của kiến trúc đổ nát, đó là luồng khí cuộn theo đôi cánh quét ngã những tòa nhà chọc trời. Con đường nhựa phẳng lì nứt toác thành những khe sâu hoắm. Cột tháp tín hiệu bằng hợp kim phát ra tiếng kẽo kẹt rợn người. Cầu vượt gãy đôi từ giữa. Dưới mặt đất, dung nham cuộn trào qua các vết nứt đỏ rực.

Trước sức mạnh của thần, trời đất, thành phố, và cả nhân loại… đều nhỏ bé như nhau.

Bộ Âu chìa tay về phía Khương Tuế.

Nhưng y không bước tới.

Khương Tuế nhìn chằm chằm con thú khổng lồ bên ngoài Thần Điện. Trong nháy mắt, thân ảnh y hóa thành một luồng ánh sáng trắng sắc lạnh, thẳng tắp lao về phía trước!


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận