Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 160.




Có lẽ phần lớn con người cả đời cũng không thể tưởng tượng nổi cảnh tượng giao đấu giữa hai vị thần sẽ ra sao, càng đừng nói đến tận mắt chứng kiến. Bộ Âu vô cùng “vinh hạnh” trở thành kẻ đứng ở khoảng cách gần nhất quan sát trận chiến ấy. Nếu như luồng gió quét qua da thịt không lạnh buốt đến tận xương, nếu như mưa nện xuống người không giá rét thấu tim, nếu như sóng xung kích từ hai luồng hào quang đen trắng va chạm không dữ dội đến mức suýt hất cô văng đi, thì có lẽ trải nghiệm này còn có thể gọi là may mắn.

Bộ Âu vô số lần thầm cảm tạ việc bản thể của mình chỉ là một con búp bê vải rách nát, hỏng chỗ nào vá chỗ đó. Nếu là một con người bình thường đứng ở đây, e rằng đã sớm thiếu tay cụt chân.

Khương Tuế từ khi sinh ra đến nay chưa từng thực sự giao chiến với ai. Nhưng điều đó không có nghĩa y không biết chiến đấu. Từ khung cửa sổ, y hóa thành một đạo ánh sáng trắng sắc lạnh, lao thẳng về phía con thú khổng lồ che khuất cả trời đất, như một lưỡi đao sắc bén muốn bổ đôi đồng loại khổng lồ kia.

Thế nhưng, đồng loại của y hiển nhiên không phải thứ vỏ rỗng hữu danh vô thực. Dù thành phố giờ đây đã tan hoang đầy thương tích, trong mắt Gracia, tất cả cũng chỉ là món khai vị mà thôi.

Đôi cánh khổng lồ quét ngang bầu trời, đổ xuống một bóng đen khiến người ta nghẹt thở. Hắn tránh được luồng ánh sáng trắng đang lao tới, nanh nhọn lóe lên ánh lạnh hung ác. Thân hình nặng nề không hề giữ lại, trực tiếp va thẳng vào Khương Tuế.

Trong khoảnh khắc ấy, cơ thể Khương Tuế bùng nổ ánh sáng trắng rực rỡ. Thời gian dường như bị kéo dài vô hạn, lại cũng như co rút trong một chớp mắt.

Có lẽ chỉ là một giây, cũng có thể là vài phút trôi qua — “Ầm!” một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng giữa vũ trụ. Tai Bộ Âu ù đặc, sau tiếng nổ như đánh thẳng vào linh hồn ấy, cô không còn nghe rõ được gì nữa. Trời đất tĩnh lặng, vạn vật không âm thanh.

Mắt cô cũng mờ đi vì nguồn năng lượng khủng khiếp bùng phát từ hai luồng sáng. Trước mắt là vô số bóng hình hư ảo đang lao tới phía mình, nhưng không một bóng nào rõ ràng. Rất lâu sau cô mới nhận ra đó không phải ảo giác mà là tàn ảnh Khương Tuế và Gracia để lại trên võng mạc vì tốc độ giao chiến quá nhanh.

“… Hai kẻ điên.” Bộ Âu che mắt lẩm bẩm. “Đánh kiểu này nữa thì chủ thành sẽ thành phế tích mất. Tôi biết ngay Gracia khốn kiếp này không đáng tin mà…”

Trên không trung.

Khương Tuế khẽ th* d*c.

Sức mạnh cùng cội nguồn với mình quả thực khó đối phó. Có thể nói đây là lần đầu tiên y cảm thấy bản thân có khả năng thua trận. Nghĩ kỹ cũng phải — “pháp tắc” đã tạo ra vị thần mới để thay thế cựu thần. Nếu vị thần mới còn yếu hơn cựu thần, chẳng phải là trò cười sao?

Y hạ xuống trên đỉnh một tòa tháp đã sụp đổ. Những thanh thép vặn vẹo đâm xuyên qua bê tông gạch ngói, trông như những chiếc nanh nhọn xuyên thủng con mồi, dường như còn ánh lên sắc máu. Khương Tuế đứng bên cạnh “răng nanh” ấy, đầu ngón tay khẽ run.

Thần sinh ra từ hỗn độn, tạo hóa vạn vật, là sinh mệnh tối cao. Dù là một vị thần khác cũng không thể g**t ch*t y. Khương Tuế hiểu rất rõ: khi pháp tắc cho rằng vị thần mới đã đủ sức tiếp nhận vị trí của mình, nó sẽ trực tiếp xóa bỏ y. Dù y và vị đồng loại nóng nảy này có đánh thêm trăm năm, ngàn năm, cũng sẽ không có bên nào thực sự chết đi.

Con thú khổng lồ trên không trung hóa thành một làn sương đỏ thẫm. Khi hạ xuống bức tường gãy cách Khương Tuế hơn mười mét, hắn đã trở lại hình dạng thiếu niên cao gầy. Mưa gió dường như e dè uy thế của hắn, tự động tránh ra, tạo thành một khoảng chân không quỷ dị quanh người. So với hắn, Khương Tuế bị mưa xối ướt sũng, quả thực có phần chật vật.

“Cậu không cần phải làm vậy.” Khương Tuế nắm lấy thanh thép trắng lạnh. Y có chút kiệt sức, cần một điểm tựa, nếu không e rằng sẽ không đứng vững nổi. Phần lớn sức mạnh của y vốn dùng để duy trì vận hành của vô số thế giới nhỏ. Y biết rõ mình không phải đối thủ của một vị thần khác đang ở thời kỳ hưng thịnh.

“Nếu anh đã muốn chuyển giao thần quyền cho tôi, thì tất cả những thứ này không còn liên quan đến anh nữa.” Trong đôi mắt Gracia, máu đặc sệt chậm rãi lưu chuyển, tỏa ra ánh sáng yêu dị đến cực điểm. “Xử trí chúng thế nào là quyền của tôi.”

Khương Tuế cảm thấy thiếu niên này quả thực như một kẻ tâm thần không thuốc chữa.
“Cậu làm vậy, pháp tắc sẽ không tha cho cậu.”

Dù ai trở thành “kẻ quản lý”, mục đích của pháp tắc chỉ có một, bảo đảm ba nghìn thế giới vận hành ổn định. Nếu có kẻ muốn hủy diệt một thế giới cố định, cho dù là vị thần mới, pháp tắc cũng sẽ không do dự mà xóa bỏ.

“Pháp tắc.” Gracia lặp lại hai chữ ấy, khóe môi cong cong cười rộ lên. “Tôi cũng tò mò cái gọi là pháp tắc chí cao vô thượng đó rốt cuộc là tồn tại giống như anh và tôi, hay chỉ là một ý thức hỗn độn duy nhất. Nếu hủy diệt nơi này có thể khiến nó hiện thân… tôi không ngại thử.”

Khương Tuế hiểu rằng không thể nói chuyện bình thường với hắn được nữa. Hoặc đúng hơn, ngay từ đầu hắn đã không có ý định đối thoại. Mục đích của hắn rất đơn giản, khuấy đảo nơi này long trời lở đất, chỉ để được gặp “pháp tắc”.

Đánh tiếp cũng không có ý nghĩa. Khương Tuế không hứng thú chơi trò của kẻ điên.

Y không nhìn Gracia thêm lần nào, hóa thành một đạo hào quang trắng xuất hiện bên cạnh Bộ Âu.

Bộ Âu vội hỏi:
“Ngài có bị thương không?”

Khương Tuế cúi nhìn chính mình. Vừa rồi đánh rất dữ dội, nhưng không rõ vì Gracia nương tay hay lý do nào khác, trên người y thậm chí không có lấy một vết trầy. Chỉ là bây giờ không phải lúc bàn chuyện đó.

Y thản nhiên nói:

“Vị thần mới của các người là một kẻ cuồng bạo lực. Xem ra tôi vẫn chưa thể nghỉ hưu được.”

“…… Bây giờ phải làm sao?” Bộ Âu hạ giọng hỏi. “Chẳng lẽ thật sự chờ hắn hủy diệt tất cả, rồi đợi pháp tắc giáng xuống xóa sổ hắn sao?”

Khương Tuế hơi hơi híp mắt.
“Cũng không phải không còn cách khác.”

Y lặng lẽ tính toán lượng sức mạnh mình hiện tại có thể điều động, rồi khẽ nhíu mày.
“Nơi này cũng là một thế giới nhỏ do tôi tạo ra. Ý chí của tôi có thể áp đảo pháp tắc của thế giới này. Tôi có thể trực tiếp di dời toàn bộ nhân loại đi nơi khác, sau đó phong bế hoàn toàn thế giới nhỏ này. Chỉ là làm vậy cần tiêu hao sức mạnh rất lớn. Tôi buộc phải điều động từ bản thể đang ngủ say trong hỗn độn. Nếu thế… e rằng sẽ ảnh hưởng đến sự vận hành của những dòng thời gian khác.”

Bộ Âu chợt nhớ ra, bản thể của Khương Tuế vẫn luôn trầm miên giữa hỗn độn, chính là động lực trung tâm duy trì vô số thế giới vận chuyển.

“Hiện tại cũng không còn phương án nào tốt hơn.” Bộ Âu nói nhanh. “Chỉ có thể làm vậy. Nhưng mà....”

Cô nhìn bóng người đang lao tới với tốc độ kinh người, đồng tử co rút lại.

“Hắn sẽ để ngài làm thế sao?!”

—— Khương Tuế đột ngột nghiêng người, tránh khỏi lưỡi đao vừa sượt qua chóp mũi. Y lùi lại mấy bước, lạnh lùng nói:

“Tập kích sau lưng thế này, e rằng chẳng có chút phẩm chất nào.”

“Ha ha.”

Gracia rút thanh kiếm dài cắm sâu mấy chục centimet vào vách Thần Điện ra, cười tươi như không có chuyện gì.
“Tôi chỉ đùa với anh chút thôi, giận à?”

Tính cách thiếu niên này thật sự quỷ dị khó lường. Khương Tuế không vì nụ cười rực rỡ kia mà buông lỏng cảnh giác, y lạnh lùng nói.

“Rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

“Những gì các người vừa nói, tôi nghe hết rồi.” Gracia chống hai tay lên chuôi kiếm, lại nở nụ cười. “Anh muốn cứu đám người này, cũng muốn cứu nhiều người hơn nữa. Đúng không?”

“Tôi có thể cho anh một cơ hội.”

“Cơ hội gì?”

“Không bằng chúng ta đánh cược?”

Sắc mặt Bộ Âu biến đổi. Điều này hoàn toàn nằm ngoài kế hoạch của họ. Gracia lại đang bày trò gì nữa?!

“Rất đơn giản.” Gracia nói. “Nếu anh thắng, dù có cơ hội đục nước béo cò, tôi cũng sẽ không động đến các thế giới khác. Nếu anh thua, anh không được ngăn cản tôi làm bất cứ điều gì.”

Hắn mỉm cười.

“Để tỏ thành ý, tôi có thể cho anh di dời toàn bộ nhân loại nơi này trước. Thế nào?”

Khương Tuế hỏi:
“Cược cái gì?”

Gracia tiện tay tung lên một viên xúc xắc. Khối xương đen nhánh lơ lửng giữa không trung, sáu mặt đều là những chấm đỏ sẫm, tà khí nồng đậm.

“Xúc xắc có sáu mặt. Trò chơi của chúng ta sẽ diễn ra trong từng thế giới nhỏ riêng biệt, sẽ không ảnh hưởng đến các thế giới khác. Khi sáu mặt đều đã tung xong, cũng là lúc phân định thắng thua.”

Tức là… tổng cộng sáu thế giới.

“Cậu muốn cược với tôi điều gì? Xem ai giành được quyền chúa tể trong thế giới nhỏ nhanh hơn sao?”

Gracia khẽ cười.
“Không. Thế thì nhàm chán quá. Chúng ta đổi một trò thú vị hơn.”

Hắn nắm lấy viên xúc xắc đang lơ lửng, nhìn chằm chằm Khương Tuế.

“Chúng ta cược xem… sau khi đi qua sáu thế giới, anh có yêu tôi hay không.”

……

“Ngài không nên đồng ý hắn!” Bộ Âu đi theo phía sau Khương Tuế, gấp gáp nói. “Nhỡ đâu....”

“Không thể có kết cục nào tệ hơn.” Khương Tuế nhìn bầu trời mây đen cuộn xoáy. Sự yên bình từng có đã tan biến hoàn toàn, không còn xót lại chút gì. Những loài chim ăn xác thối rữa lượn vòng trên không, đôi mắt chúng có thể chính xác khóa chặt con mồi giữa đống đổ nát. Tiếng kêu chói tai khiến màng nhĩ đau nhức từng cơn.

Y thản nhiên hỏi lại:

“Chẳng lẽ cô cho rằng tôi sẽ yêu hắn?”

Bộ Âu khựng lại.

Đúng vậy. Lời đề nghị đánh cược của Gracia chẳng khác gì sự cố chấp cuối cùng, một tia hy vọng mong manh trước cái chết. Hắn biết rõ Khương Tuế sẽ không yêu mình, nhưng vẫn muốn đưa ra ván cược buồn cười ấy.

“Không còn nhiều thời gian.” Khương Tuế nói. “Tôi sẽ chọn ngẫu nhiên một địa điểm tiếp nhận. Cô thông báo cho họ biết, có thể sẽ có chút khó chịu. Tốt nhất bảo họ nhắm mắt lại. Nếu ngủ được thì càng tốt, phản ứng cơ thể sẽ nhẹ hơn.”

Bộ Âu gật đầu đáp lời.

Chỉ trong một ý niệm của thần, toàn bộ sinh mệnh tại chủ thành biến mất khỏi nơi này.

Dưới sức mạnh vô biên, cách A1 hàng vạn năm ánh sáng, trong một thế giới nhỏ hoang vu khác, những cao ốc thành thị đột ngột mọc lên từ mặt đất. Tất cả đều giống hệt chủ thành thời kỳ yên bình. Con người ẩn mình giữa các công trình kiến trúc thậm chí còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Chỉ có phản ứng chân thật của thân thể nói cho họ biết —— họ đã rời khỏi quê hương.

Dưới áp lực của cơn gió bụi khổng lồ, Bộ Âu không thể duy trì lớp ngụy trang, biến trở về con thú bông nhỏ bằng lòng bàn tay, bò trên vai Khương Tuế.

Cô tận mắt nhìn thấy luồng gió mang theo hơi lạnh giá buốt quét qua đâu thì đóng băng đến đó. Cả thế giới A1 như bị cấp đông trong nháy mắt. Nhiệt độ rơi thẳng xuống âm hàng trăm độ. Nhân loại không thể sinh tồn nổi nơi đây.

Thiếu niên tóc đen vẫn đứng trên đỉnh cao nhất của Thần Điện. Hắn kéo thanh kiếm dài như đang tản bộ giữa sân nhà, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Ngay khoảnh khắc Khương Tuế phong bế hoàn toàn thế giới A1, Gracia tung viên xúc xắc đen lên không trung.

Hắn mỉm cười.

“Vậy thì bắt đầu đi. Thế giới thứ nhất.”

Viên xúc xắc xoay cuồng giữa không trung, đến khi dừng lại, một chấm đỏ tươi chói lóa như đâm thẳng vào mắt người nhìn.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận