Khương Tuế cảm thấy Ân Chiếu Ngọc đại khái có chút sở thích kỳ quặc. Bằng không, vì sao hắn lại thích người khác dùng răng để cởi cúc áo sơ mi cho mình? Cúc áo vừa nhỏ vừa nhiều, mà răng với đầu lưỡi đâu phải thứ linh hoạt gì cho cam. Lần trước khi Ân Chiếu Ngọc làm như vậy với y, y chỉ thấy khó hiểu vô cùng, vừa tốn thời gian, lại còn làm ướt cả vạt áo.
Nhưng lúc này hai tay bị còng lại, Khương Tuế cũng chẳng còn cách nào khác. Y đành nửa quỳ trên giường, cúi người cắn lấy chiếc cúc đầu tiên nơi cổ áo Ân Chiếu Ngọc. Y thật sự không giỏi chuyện này, loay hoay hồi lâu mới miễn cưỡng gỡ được một chiếc. Trong lúc đó, môi y thỉnh thoảng lướt qua xương quai xanh của hắn, để lại những vệt ẩm ướt mờ ám.
Chỉ mới một chiếc cúc thôi mà Khương Tuế đã mệt đến th* d*c, khóe môi rịn ra chất lỏng trong suốt. Hai tay bị trói khiến y không thể lau đi, đành để nó men theo cằm, trượt xuống trước ngực.
Ánh mắt Ân Chiếu Ngọc tối lại, hầu kết khẽ động. Hắn giữ lấy gáy Khương Tuế, giọng khàn đi:
“Bé ngoan, tiếp tục.”
Khương Tuế thấp giọng:
“Không còn sức.”
“Em làm được.” Ân Chiếu Ngọc khẽ cười. Nếu không phải quần áo hai người đang xộc xệch ngồi trên giường, hắn trông chẳng khác gì một tiền bối ôn hòa, dễ gần. Ngón tay thon dài luồn vào mái tóc đen của y. “Tiếp tục.”
“……”
Khương Tuế thầm mắng hắn trong lòng, nhưng vẫn cúi xuống cắn chiếc cúc thứ hai. Có lẽ do quen tay hơn, tốc độ của y nhanh hơn hẳn. Thế nhưng khi toàn bộ hàng cúc được tháo ra, để lộ lồng ngực rắn chắc và những múi cơ rõ ràng của người đàn ông, Khương Tuế vẫn mệt đến mức ngã gục vào lòng hắn.
Ngón tay Ân Chiếu Ngọc nắm lấy đùi Khương Tuế — tương đối đầy đặn — gần như chìm vào lớp thịt mềm mại. Hắn cúi xuống hít lấy mùi hương nơi cổ y như kẻ nghiện, hôn lên xương quai xanh gồ ghề rồi trượt xuống lồng ngực phập phồng. Trên người Khương Tuế đã lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, hương thơm vốn sâu kín, nhạt nhòa vì thế càng đậm hơn, khiến đầu óc Ân Chiếu Ngọc hơi choáng váng.
“… Chiếu Ngọc… giúp tôi tháo còng tay.”
Khương Tuế mặc cho hắn hôn sâu hơn, mềm nhũn tựa vào lòng hắn, giọng mang theo vài phần tủi thân:
“Như vậy khó chịu lắm, cổ tay tôi sắp trầy da rồi.”
Ân Chiếu Ngọc biết y đang làm nũng. Hắn đã lót sẵn một lớp lông thỏ mềm ở mặt trong chiếc còng tay, căn bản không thể làm trầy da được. Nhưng hắn trước nay không cưỡng lại nổi mỗi lần Khương Tuế làm nũng. Thế là hắn vẫn tháo còng cho y.
Gần như ngay khoảnh khắc được tự do, Khương Tuế xoay người đè hắn xuống, chủ động cúi hôn lên mắt hắn.
Trong chuyện này, Khương Tuế gần như chưa từng chủ động. Ân Chiếu Ngọc có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Vài giây sau, hắn đã hối hận.
“Rắc” hai tiếng giòn tan — Khương Tuế dùng chính chiếc còng ấy khóa tay hắn vào lan can đầu giường chạm trổ.
Ân Chiếu Ngọc: “……”
Khương Tuế ngồi trên bụng dưới của hắn, khóe mắt hơi nhướng lên nhìn:
“Giám ngục trưởng còng người nhiều rồi, nhưng chắc đây là lần đầu tiên bị còng nhỉ?”
Dáng vẻ ấy vừa đắc ý lại vừa kiêu ngạo, như con mèo trộm được cá, đáng yêu đến mức Ân Chiếu Ngọc chỉ muốn cắn một miếng nuốt trọn vào bụng.
Vị giám ngục trưởng ngày thường luôn chỉn chu nghiêm túc, lúc này quần áo xộc xệch, áo sơ mi đã bị cởi gần hết, để lộ thân trên với những đường nét lưu loát đẹp mắt. Phần vải bên cạnh hàng cúc còn vương những vệt ướt đáng ngờ. Hắn lười biếng nói:
“Giận à? Tôi cũng có thể giúp em cởi cúc áo. Nhưng bảo bối, em phải cong lưng xuống một chút, tôi với không tới.”
Khương Tuế véo mạnh cánh tay hắn một cái:
“Anh mơ đi.”
Ân Chiếu Ngọc cười:
“Chưa đau lắm. Hay em đổi cách khác để trừng phạt tôi?”
Nói xong, hắn cố ý đẩy hông một cái đầy ám muội.
Khương Tuế: “?!”
“Trước đây chẳng phải em từng khóc lóc cầu xin tôi sao?” Ân Chiếu Ngọc chậm rãi nói. “Em cũng có thể dùng cách đó đối phó tôi. Biết đâu… tôi cũng sẽ khóc lóc cầu xin em?”
Khương Tuế thử tưởng tượng cảnh Ân Chiếu Ngọc khóc lóc cầu xin mình, trong lòng không khỏi rung động, nếu có thể quay video lại thì càng tốt. Sau này nếu hắn còn dám làm mấy chuyện kỳ quái với y, đoạn video ấy sẽ là điểm yếu lớn nhất của hắn.
“Bảo bối, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.” Ân Chiếu Ngọc khẽ lắc lắc tay mình. “Bây giờ tôi bị em còng lại, chẳng làm được gì cả. Em còn sợ gì?”
Khương Tuế kiểm tra kỹ chiếc còng tay, xác nhận đã khóa chặt không sơ hở, lúc ấy mới yên tâm. Hàng mi dày rũ xuống, y nhìn hắn từ trên cao. Ân Chiếu Ngọc bình tĩnh đến lạ.
“Thật sự muốn tôi dạy sao?” hắn hỏi.
“… Tôi không cần.”
Khương Tuế chậm rãi c** q**n áo của mình. Y không cố tỏ ra e thẹn, nhưng chính sự tự nhiên bình thản ấy lại mang theo sức hút chí mạng. Khi chiếc áo sơ mi trắng được kéo xuống, để lộ làn da trắng nõn, mịn màng như ngọc, vòng eo thon hẹp kia tựa như có thể câu mất hồn người.
Hầu kết Ân Chiếu Ngọc lên xuống rõ rệt. Khương Tuế có thể cảm nhận được hắn tuyệt đối không bình tĩnh như vẻ ngoài. Trong lòng y dâng lên một chút sảng khoái, thảo nào Ân Chiếu Ngọc và Kỳ Huyên đều thích trêu chọc y như vậy. Hóa ra việc bắt nạt người khác thật sự mang lại một kh*** c*m khó tả.
Ánh đèn phòng ngủ sáng rực. Từng đường nét trên cơ thể Khương Tuế đều hiện rõ trong mắt Ân Chiếu Ngọc, đẹp đến mức như một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ. Nếu là ngày thường, hắn đã sớm đưa tay thưởng thức từng chút một. Nhưng giờ đây hắn là “phạm nhân”, không có tư cách làm điều đó.
Khương Tuế nhớ lại những gì từng trải qua, có chút vụng về cúi xuống hôn lên cằm hắn, nhẹ giọng hỏi:
“Anh biết ánh mắt anh bây giờ giống cái gì không?”
Ân Chiếu Ngọc đuổi theo môi lưỡi y, mơ hồ hỏi:
“Giống cái gì?”
“Giống một con chó sắp chết đói.” Khương Tuế đáp. “Đang nhìn tôi mà ch** n**c miếng.”
Nếu có người thứ hai dám mắng giám ngục trưởng là chó, e rằng sẽ khó thấy được mặt trời ngày hôm sau. Nhưng bị Khương Tuế mắng, Ân Chiếu Ngọc chẳng những không giận mà còn bật cười vui vẻ từ lồng ngực:
“Em nói không sai… Nếu không phải bây giờ không tiện, tôi thật muốn cắn một miếng nuốt em vào bụng.”
Khương Tuế nhíu mày, thầm nghĩ bản tính hắn đúng là không đổi. Ngón tay thon dài của y trượt từ hõm xương quai xanh hắn xuống dưới. Cơ thể Ân Chiếu Ngọc lập tức căng cứng.
“… Em học nhanh thật đấy, thân ái.”
“Như vậy đã chịu không nổi rồi sao?”
Khương Tuế nhấc ngón tay lên, đưa tới bên môi hôn nhẹ. Đồng tử Ân Chiếu Ngọc lập tức co lại, dường như buột miệng mắng một câu th* t*c. Đây là lần đầu tiên y nghe hắn nói lời như vậy, cảm giác vừa lạ lẫm vừa thú vị.
“… Bảo bối, em thật sự muốn hành hạ tôi đến chết sao?” Ân Chiếu Ngọc th* d*c nặng nề, gân xanh trên cổ nổi rõ, giọng khàn đặc. “Có thể nhanh hơn chút không?”
Khương Tuế nhíu mày, vỗ mạnh lên ngực hắn một cái, thở gấp:
“Không.”
Chỉ bấy nhiêu thôi mà y đã thấy khó chịu đến mức muốn bỏ cuộc. Nhưng nhìn gân xanh trên trán Ân Chiếu Ngọc giật giật, y lại không cam lòng để hắn được toại nguyện. Cơ hội khóa giám ngục trưởng lại đâu phải lúc nào cũng có, y nhất định phải đòi lại tất cả những gì từng chịu thiệt.
—— Nghĩ lại, có lẽ mười mấy năm nay y thật sự bị Kỳ Huyên và Ân Chiếu Ngọc chiều hư rồi. Nếu là Khương Tuế năm xưa trên hành tinh rác, nào dám có gan như thế.
Động tác của Khương Tuế thật sự quá chậm. Chưa đến mười phút đã mệt không chịu nổi. Y nghĩ thôi thì rộng lượng tha cho hắn cũng chẳng sao, vừa định rút lui, bỗng nhiên Ân Chiếu Ngọc xoay người đè y xuống.
Đồng tử Khương Tuế lập tức co rút. Một tiếng thét bật ra khỏi cổ họng, như thể hồn phách đều bị rút khỏi thân xác trong khoảnh khắc ấy. Đầu óc trống rỗng, không còn nghĩ được gì.
“Bảo bối, tôi đã bảo ăn thì phải ăn cho nghiêm túc.” Ân Chiếu Ngọc giữ chặt eo y, giọng khàn khàn mang theo ý cười. “Nếu không sẽ như bây giờ, trên giường cũng không còn sức.”
Vành mắt Khương Tuế đỏ ửng, nước mắt rơi lộn xộn, nức nở:
“Tay anh…”
Rõ ràng y đã còng hắn lại!
“Em nói cái còng nhỏ đó à?” Ân Chiếu Ngọc mỉm cười. “Tháo thứ đó với tôi chỉ mất ba giây thôi, bé đáng thương. Tôi chỉ trêu em chút thôi.”
Khương Tuế: “……”
Tức đến mức y cúi xuống cắn mạnh lên vai hắn. Ân Chiếu Ngọc xoa đầu y, dịu giọng:
“Giữ chút sức đi, Tuế Tuế.”
Hắn ghé sát bên tai y, giọng nhẹ đến mê hoặc:
“Giữ sức lại… để rên cho tôi nghe.”
.....
Gần như nửa vòng quyền quý ở Thủ Đô Tinh đều biết “anh dâu” của Kỳ nhị thiếu bỏ đi rồi. Bởi tối qua trong tiệc mừng thọ của gia chủ nhà họ Kỳ, Kỳ nhị thiếu trông chẳng khác gì một con sư tử đực bị cướp mất bạn đời, vừa nóng nảy vừa hung hăng, chạy khắp nơi tìm người, ai lại gần bắt chuyện cũng bị hắn mắng cho vài câu.
Người không biết chuyện còn tưởng không phải vợ của anh hắn bỏ đi, mà là vợ của chính hắn chạy mất.
La Hổ nhìn Kỳ Thành Húc đang ngồi trên sô pha, vẫn không ngừng gọi điện thoại, do dự một lát rồi nói:
“Nhị thiếu, anh thức cả đêm rồi, hay là nghỉ ngơi một chút đi?”
“Con mẹ nó! Tao mà ngủ được mới lạ!”
Mái tóc bạc vốn ngầu lòi của Kỳ Thành Húc đã bị hắn tự vò thành một tổ quạ. Hắn l**m đôi môi khô khốc, giọng đầy cáu kỉnh:
“Khương Tuế vừa mới ra khỏi đó, bên ngoài thì lạ nước lạ cái, giấy tờ tùy thân đều ở chỗ tao, một xu cũng không có, anh ấy có thể đi đâu?! Lại còn xinh đẹp như thế, đầu óc thì ngốc nghếch, lỡ bị thằng khốn nào có ý xấu bắt cóc thì sao?! Với cái tính đó của anh ấy, dù người ta có làm gì, anh ấy cũng chẳng dám khóc…”
La Hổ: “……”
Đây là thái độ với kẻ thù giết anh trai sao? Rõ ràng là thái độ với vợ mình, mà còn là kiểu vợ chồng già sống với nhau mấy chục năm!
Nhưng những lời đó La Hổ nào dám nói. Nói ra chắc chắn sẽ bị Kỳ Thành Húc đánh chết. Hắn đành an ủi:
“Anh đừng nghĩ quá bi quan. Biết đâu anh ấy chỉ thấy anh quá hung dữ nên ra ngoài tránh một thời gian thôi?”
Mặt Kỳ Thành Húc không biểu cảm nhìn chằm chằm hắn.
“……”
La Hổ làm động tác kéo khóa miệng, tỏ ý mình sẽ im lặng ngay.
“Con mẹ nó —”
Kỳ Thành Húc đá mạnh vào bàn trà, đồ đạc trên mặt bàn lăn lóc tứ tung. Hắn nghiến răng:
“Chẳng qua chỉ dẫn anh ấy đi dự tiệc mừng thọ của ông già thôi mà, sao tính khí lớn thế chứ?! Đúng là bị anh tao chiều hư rồi! Chờ tao tìm được người, xem tao xử lý anh ấy thế nào!”
La Hổ phụ họa:
“Đúng là quá tùy hứng. Sao có thể vì chút chuyện nhỏ đó mà bỏ nhà đi chứ.”
Kỳ Thành Húc lạnh lùng nói:
“Mày dựa vào cái gì mà nói anh ấy?!”
La Hổ: “.”
Đây đâu phải vợ anh trai mày nữa, rõ ràng là vợ của chính mày!
Kỳ Thành Húc đang định tìm thêm quan hệ nhờ hỗ trợ tìm người thì đầu cuối đột nhiên hiện lên một dãy số không lưu tên. Hắn bực bội bắt máy:
“Có chuyện thì nói nhanh, tao đang bận!”
Bên kia im lặng hai ba giây, rồi một giọng nhỏ nhẹ vang lên:
“Vậy cậu bận thì tôi cúp trước.”
“… Khương Tuế?!”
Kỳ Thành Húc lập tức nhận ra giọng nói ấy. Hắn lập tức nói:
“Anh đang ở đâu? Có bị ai bắt nạt không? Gửi định vị cho tôi, tôi lập tức đến đón anh!”
“Cậu nói to quá.”
Khương Tuế có chút không vui. “Làm gì mà hung dữ thế?”
“Tôi mẹ nó....”
Tôi tìm anh suốt cả đêm thêm một buổi sáng! Anh còn không biết xấu hổ mà trách tôi?!
Sắc mặt Kỳ Thành Húc u ám như sắp bùng nổ, hít sâu một hơi mới gằn giọng:
“… Xin lỗi. Anh gửi định vị cho tôi, tôi đến đón anh.”