Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 172.




Khương Tuế ngồi trên chiếc ghế dài ven đường, cúi đầu, trông chẳng khác nào một học sinh cấp ba bỏ nhà đi bụi. Người qua đường đi ngang đều không khỏi ngoái lại nhìn thêm vài lần. Dù không thấy rõ mặt, nhưng có những người chỉ cần nhìn dáng vẻ cũng đủ biết nhất định diện mạo không tầm thường. Vì thế, không ít kẻ tiến lên bắt chuyện với y, nhưng tất cả đều thất bại....Khương Tuế giống hệt một người câm điếc, hoàn toàn không phản ứng trước bất kỳ lời nào.

Vài gã đàn ông muốn xin thông tin liên hệ thấy y không đáp lại, bắt đầu bực bội. Một tên trong số đó bước tới, túm cổ áo y, gằn giọng:
“Giả vờ cái gì hả? Bọn tao nhìn trúng mày mới nói chuyện, còn bày đặt làm giá? Biết điều thì mau…”

Hắn chưa kịp nói hết câu, bởi một chiếc siêu xe đỏ rực lao tới như gió. Tiếng phanh chói tai vang lên, đầu xe tinh xảo chỉ còn cách mấy gã đàn ông vài phân. Trong chớp mắt, tiếng chửi rủa và thét chói tai vang lên tứ phía, thậm chí có kẻ sợ quá ngã lăn ra đất, đái ướt cả quần.

“… Mẹ nó chứ, mày không có mắt à? Lái xe kiểu gì vậy?!” Gã vừa động tay với Khương Tuế the thé mắng.

Cửa xe bật mở. Một thanh niên tóc bạc kiêu ngạo, mặt mày đầy vẻ nóng nảy bước xuống, chẳng buồn xót chiếc xe thể thao bản giới hạn toàn tinh vực của mình, đóng sầm cửa xe vang dội. Sát khí quanh người hắn như muốn hóa thành thực thể. Hắn sải bước tới trước mặt gã kia, một tay túm lấy cổ áo, chỉ dùng chút lực đã ép đối phương lên nắp capo, khuôn mặt tuấn mỹ lạnh đến kết băng.

“Ai cho mày chạm vào anh ấy?!”

Gã đàn ông tuy không nhận ra mẫu xe, nhưng cũng hiểu rõ, xe càng khoa trương, càng lạ mắt thì càng đắt tiền. Cộng thêm khí thế ngang tàng trời sinh của Kỳ Thành Húc, hắn lập tức hiểu đây không phải người mình có thể đắc tội, vội vàng xin tha:
“Xin lỗi, xin lỗi! Tôi không biết cậu ấy là người của ngài! Ngài đại nhân đại lượng, tha cho tôi lần này! Tôi cút ngay, cút thật xa!”

Kỳ Thành Húc cười lạnh:
“Tao cho mày ba giây.”

Gã trung niên mặt mày tái mét, vừa được buông ra đã lăn lộn bò dậy chạy mất. Đám đồng bọn thấy vậy cũng tán loạn như chim vỡ tổ. Vở kịch nháo nhào kết thúc trong chưa đầy ba phút.

Kỳ Thành Húc khẽ cười nhạt, quay đầu lại bắt gặp Khương Tuế đang nhìn hắn không chớp mắt.

Thanh niên vẫn mặc bộ lễ phục hôm qua dự tiệc, chỉ là áo khoác đã cởi ra ôm trong lòng, quần áo nhăn nhúm. Y ngồi lặng lẽ trên ghế dài, lại có vài phần ngoan ngoãn khó tả.

Trong lòng Kỳ Thành Húc chất đầy tức giận. Hắn vốn định mắng y xối xả, nào là “Anh là học sinh tiểu học à? Vì chút chuyện nhỏ mà bỏ nhà đi?”, nào là “Lần này về tôi nhốt anh trong biệt thự xem anh còn chạy được không!”, những lời bén nhọn và khắc nghiệt ấy đã lên đến cổ họng.

Nhưng dưới ánh nắng ấm áp buổi chiều, nhìn gương mặt trắng nõn xinh đẹp của Khương Tuế, phản ứng đầu tiên của hắn lại là quỳ một gối xuống trước mặt y, ngang tầm mắt, hỏi:
“Anh đói không?”

“… Ừ.” Khương Tuế gật đầu.

Thật ra y là lén chạy ra.

Sáng nay Ân Chiếu Ngọc có cuộc họp báo cáo công tác nên rời đi rất sớm. Tuy hắn đã chuẩn bị sẵn đồ ăn cho y, nhưng khi Khương Tuế tỉnh dậy, trên người đầy dấu vết mờ ám, nghĩ đến thôi đã sợ Ân Chiếu Ngọc. Y chẳng kịp ăn uống gì, vội vàng chạy đi, lần này hắn thật sự quá đáng. Trong một thời gian ngắn, y không muốn gặp lại người đó nữa.

“… Đồ ngốc.”

Kỳ Thành Húc kéo y đứng dậy, nói:
“Biết đói mà còn dám chạy ra ngoài. Gọi điện cũng không nghe, còn mở chế độ chặn tín hiệu… Anh ngồi đây suốt cả đêm à?”

Khương Tuế cảm thấy mình oan uổng vô cùng. Tất cả chỗ ở của Ân Chiếu Ngọc đều lắp máy chặn tín hiệu. Hắn là giám ngục trưởng của nhà ngục số một, quyền cao chức trọng, ngay cả ở nhà cũng phải phòng nghe lén và giám sát. Sao Kỳ Thành Húc lại đổ hết lên đầu y được chứ?

Không nghe thấy Khương Tuế trả lời, Kỳ Thành Húc cũng không truy hỏi thêm. Dù sao y không có tiền, ngay cả nhà nghỉ rẻ nhất cũng không ở nổi. Ngoài việc co ro qua đêm trên ghế dài công viên, y còn có thể đi đâu được?

“Sau này còn dám xảy ra chuyện như vậy nữa, xem tôi xử lý anh thế nào.” Kỳ Thành Húc lạnh mặt nói. “Nếu bị người ta lừa bán, anh có khóc cũng chẳng có chỗ mà khóc.”

Khương Tuế hơi mở to mắt:
“Tôi là người trưởng thành rồi, sao có thể bị lừa bán được.”

Kỳ Thành Húc hừ lạnh:
“Đám hải tặc tinh tế thích nhất loại ‘người trưởng thành’ da trắng thịt mềm như anh đấy. Nếu bị chúng nhắm trúng, bán lên thuyền hải tặc… Anh có biết mình sẽ gặp phải chuyện gì không?”

Khương Tuế mím môi, không nói gì.

Thấy vậy, Kỳ Thành Húc dịu giọng hơn:
“Trước kia anh tôi từng nói với tôi, hồi anh còn ở hành tinh rác đã suýt bị bắt cóc một lần. Sao vẫn không biết rút kinh nghiệm?”

Khương Tuế: “……”

Y cảm thấy thật kỳ quái. Rõ ràng y lớn tuổi hơn Kỳ Thành Húc rất nhiều, vậy mà lời hắn nói lại giống hệt đang dọa một đứa trẻ.

Nhưng chuyện suýt bị hải tặc tinh tế bắt cóc là thật. Khi đó y khoảng tám, chín tuổi. Hôm ấy y đang lục tìm thức ăn trong đống rác thì một gã râu quai nón xuất hiện, đưa cho y nguyên một hộp bánh quy hạt, còn mời y lên phi thuyền của hắn để ăn thêm nhiều món ngon khác.

Nếu là đứa trẻ khác, hẳn đã mừng rỡ như điên. Nhưng Khương Tuế không biết là do bản tính trời sinh hay do hoàn cảnh trưởng thành mà đối với bất kỳ ai cũng luôn giữ mười hai phần cảnh giác. Y chưa từng tin sẽ có chuyện bánh từ trên trời rơi xuống. Vì thế y giả vờ đồng ý, nhưng vừa quay lưng đã liều mạng bỏ chạy. Nhờ quen thuộc địa hình, y trốn vào đống rác bốc mùi nồng nặc, mới không bị gã râu quai nón tìm thấy và cưỡng ép mang đi.

Từ đó về sau, mỗi khi ra ngoài, Khương Tuế đều bôi bùn lên người cho lem luốc, nhờ vậy mới tránh được bi kịch bị bắt cóc.

Kỳ Thành Húc sợ dạ dày Khương Tuế đói quá mà sinh bệnh, dù sao vị anh dâu này của hắn vốn đầy một thân đầy bệnh tật lặt vặt, yếu ớt vô cùng. Ăn linh tinh một chút đồ rác cũng có thể phải nhập viện. Vì thế hắn cố ý chọn một khách sạn cao cấp gần đó, gọi cho y một bàn toàn món thuần thiên nhiên.

Khương Tuế quả thật có chút đói. Tối qua bị Ân Chiếu Ngọc giày vò cả đêm, đến đi đường y cũng chẳng còn sức. Chỉ cần Kỳ Thành Húc tinh ý thêm một chút, là có thể tra ra rằng cách con phố nơi y xuất hiện không xa chính là một trong những chỗ ở của vị giám ngục trưởng.

Kỳ Thành Húc gần như không ăn gì, chỉ chăm chú nhìn Khương Tuế.

Hắn cảm giác như mình bị xé thành hai nửa hoàn toàn khác biệt. Một nửa lạnh lùng nhìn “kẻ thù giết anh” chật vật như vậy, trong lòng còn muốn mỉa mai một câu đáng đời. Nửa kia lại rối bời, thấy Khương Tuế giống như một con mèo hoang lạc lối. Nếu hắn không nhặt y về, có lẽ con mèo nhỏ này sẽ chết đói ở đầu đường mất.

Ăn xong, Kỳ Thành Húc còn đưa Khương Tuế đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe. Khương Tuế thấy hắn chuyện bé xé ra to, nhưng hắn có lý lẽ riêng:

“Nếu tối qua đói quá mà đau dạ dày, lại còn cảm lạnh, để lâu không chữa sau này tốn của tôi nhiều tiền hơn thì sao?”

Hắn đã nói vậy, Khương Tuế đành theo hắn làm vài kiểm tra cơ bản. Kết quả báo cáo vẫn là những vấn đề cũ. Kỳ Thành Húc cầm tờ báo cáo, chỉ nhìn chằm chằm hồi lâu.

Cách đó không xa là quầy lấy máu. Một bé trai ba bốn tuổi sợ quá khóc oa oa, y tá vội lấy kẹo sữa dỗ dành. Khương Tuế lặng lẽ nhìn, chợt nghe Kỳ Thành Húc bên cạnh nói:

“Sao, anh cũng muốn à?”

Khương Tuế lắc đầu:
“Không có…”

Thế nhưng Kỳ Thành Húc vẫn nắm cổ tay y, kéo đến trước cửa sổ, mỉm cười lịch sự với cô y tá:
“Xin lỗi làm phiền, ‘bé nhà tôi’ cũng muốn một viên kẹo, được không?”

“……”

Khi bước ra khỏi bệnh viện tư nhân đắt đỏ ấy, “bé nhỏ” gần ba mươi tuổi Khương Tuế đang ngậm một viên kẹo sữa trong miệng.

Kỳ Thành Húc đưa y về biệt thự. Khương Tuế lên lầu tắm rửa.

Tuy tối qua sau khi y ngủ, Ân Chiếu Ngọc đã giúp y tắm qua một lần, nhưng ở ngoài công viên cả đêm rồi về nhà mà không tắm, chẳng phải quá dễ khiến người ta nghi ngờ sao?

Khương Tuế tắm rửa xong bước ra, không ngờ Kỳ Thành Húc vẫn chưa rời đi. Hắn ngồi trên sofa trong phòng ngủ chính, hai chân bắt chéo, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Tuy “dùng xong liền ném” quả thực không hay cho lắm, nhưng thật lòng mà nói, Khương Tuế không hề muốn Kỳ Thành Húc tiếp tục ở lại đây. Trong mắt y, Kỳ Thành Húc và Kỳ Huyên vốn chẳng khác gì nhau, đều là những kẻ điên. Nếu có thể, y thà cả đời không dính dáng tới bọn hắn.

“… Cậu đang xem gì vậy?”

Đến gần, Khương Tuế mới phát hiện hắn đang cúi đầu xem một thứ gì đó.

Kỳ Thành Húc lật mặt bìa về phía y, nhướng mày nói:

“Album kỷ niệm của anh và anh trai tôi.”

Khương Tuế: “……”

Y sững người, rồi vành tai lập tức đỏ bừng. Y vội vàng tiến lên định giật lại cuốn album, nhưng Kỳ Thành Húc đã bất ngờ đứng bật dậy, giơ cao quyển album quá đầu. Hắn vốn cao lớn, làm vậy Khương Tuế hoàn toàn không với tới được. Y chỉ có thể cắn môi, trừng mắt nhìn hắn, đáy mắt dâng lên một tầng hơi nước, vành tai càng lúc càng đỏ.

Ban đầu Kỳ Thành Húc chỉ muốn trêu y một chút, nhưng thấy phản ứng này, hắn lại nảy sinh nghi ngờ chẳng phải chỉ là một cuốn album ghi lại quá trình trưởng thành thôi sao? Có gì mà không thể cho người khác xem?

Cuốn album rất dày. Những trang đầu gần như đều là ảnh chụp riêng của Khương Tuế. Từ khi y mười hai tuổi được đón về Thủ Đô tinh, Kỳ Huyên dường như đặc biệt thích chụp ảnh cho y. Cũng nhờ vậy mà Kỳ Thành Húc mới có cơ hội nhìn thấy dáng vẻ thuở nhỏ của Khương Tuế.

Ngũ quan gần như không thay đổi nhiều, chỉ là khi ấy mềm mại hơn, tròn trịa hơn đôi chút. Y rất ít khi nhìn thẳng vào ống kính, ánh mắt ngơ ngác, thấp thỏm, nhưng lại đáng yêu đến lạ.

Kỳ Huyên đã ghi lại gần như toàn bộ quỹ đạo trưởng thành của Khương Tuế, ngày đầu tiên đi học, lần đầu đến công viên giải trí, lần đầu xem phim, ảnh tốt nghiệp, giấy báo trúng tuyển… Nếu là trước đây, nhìn những thứ này, có lẽ Kỳ Thành Húc sẽ âm thầm ghen tị. Ngay cả hắn — em ruột của Kỳ Huyên — cũng chưa từng được đối đãi chu đáo như vậy. Khương Tuế dựa vào đâu mà được chứ?

Nhưng lúc này nhìn lại, trong lòng hắn chỉ thấy nặng trĩu. Chính hắn cũng không rõ đó là cảm xúc gì, chỉ thấy chua xót, bức bối, như có thứ gì đó nghẹn đầy trong lồng ngực, khó chịu vô cùng.

Nhất là khi lật đến phần sau, từ sau khi hai người kết hôn, ảnh chụp chung bắt đầu xuất hiện với tần suất dày đặc.

“Sao vậy?” Kỳ Thành Húc hạ mắt nhìn Khương Tuế đang sốt ruột, “Trong đó có thứ gì tôi không được xem à?”

“Không… không phải.” Khương Tuế nắm lấy vạt áo hắn, “Cậu… cậu trả lại cho tôi.”

“Nếu không có gì tôi không thể xem, vậy tôi xem thì sao nào?”

Mặt Kỳ Thành Húc hiện lên vẻ vô lại, cười lười biếng, mở album ra lần nữa. Chỉ liếc một cái, hắn đã khựng lại.

Hắn rốt cuộc hiểu vì sao Khương Tuế không muốn cho hắn xem.

Bởi vì những trang phía sau, gần như toàn là… ảnh khỏa thân của Khương Tuế.

Có lúc tỉnh táo, lúc đang ngủ, khi đau đớn, khi mê loạn, khi mờ mịt… Trong ảnh, y hoặc là quần áo xộc xệch, hoặc là hoàn toàn không mặc gì. Đường cong cơ thể gần như hoàn mỹ, gương mặt vẫn mang nét ngây thơ, e dè. Thứ sức hấp dẫn mang tính bản năng ấy ập thẳng vào mắt, khiến máu nóng dồn lên não.

Gần như ngay lập tức, Kỳ Thành Húc cảm nhận được phản ứng của cơ thể mình.

Hắn biết lúc này mình nên lập tức trả lại album cho Khương Tuế, xoay người rời đi, coi như chưa từng nhìn thấy những thứ này. Nhưng như bị ma xui quỷ khiến, hắn vẫn lật từng trang, từng trang về phía sau.

Những trang cuối không còn chỉ là ảnh riêng của Khương Tuế nữa.

Còn có cả anh trai hắn — Kỳ Huyên.

… Đó là những bức ảnh do Kỳ Huyên chụp lại cảnh hắn và Khương Tuế lên giường.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận