Loại cảm giác này… thực sự quá đỗi quái dị.
Giờ phút này, Khương Tuế vẫn đang đứng trước mặt hắn, quần áo chỉnh tề, dáng vẻ sạch sẽ. Thế nhưng trong cuốn album trên tay Kỳ Thành Húc, lại toàn là những bức ảnh y không một mảnh vải che thân. Thậm chí còn có cả những khung hình đặc tả.
Kỳ Huyên dường như đặc biệt si mê nốt ruồi son nơi bắp đùi Khương Tuế. Hắn luôn thích lưu lại ở đó từng chuỗi dấu hôn và vết cắn, rồi dùng máy ảnh ghi lại, biến chúng thành những bức ảnh kiều diễm đến chói mắt.
Kỳ Thành Húc không sao ngăn nổi dòng suy nghĩ của mình. Khi Kỳ Huyên cúi xuống hôn lên nốt ruồi ấy… Khương Tuế khi đó sẽ có biểu cảm gì?
Là cắn môi, tủi thân đến rưng rưng? Hay nhắm mắt lại, cố nén tiếng th* d*c run rẩy?
Khương Tuế chợt khựng lại. Y theo bản năng lùi về sau hai bước, không dám đứng quá gần Kỳ Thành Húc nữa. Trong khoảnh khắc ấy, y có cảm giác như hắn muốn nuốt chửng mình, ánh mắt hung hãn đến đáng sợ.
Y thậm chí còn thấy… trong mắt hắn, mình chẳng khác nào đang tr*n tr**ng.
Không biết rốt cuộc Kỳ Thành Húc đã xem được bao nhiêu, Khương Tuế đứng ngồi không yên, hai tay nắm chặt vạt áo mình, khẽ nói:
“… Cậu có thể trả lại cho tôi không? Tôi xin cậu.”
Hầu kết Kỳ Thành Húc khẽ chuyển động.
Khương Tuế nhìn hắn bằng đôi mắt ngấn nước ấy, giọng nói mềm mại pha chút nghèn nghẹn như đang làm nũng cầu xin. Máu trong người Kỳ Thành Húc gần như sôi lên, gào thét thúc giục hắn làm điều gì đó.
Thế nhưng cuối cùng, hắn chỉ “cạch” một tiếng đóng sập cuốn album lại, làm như không có chuyện gì, nhét nó vào lòng Khương Tuế.
“Chẳng phải chỉ là mấy tấm ảnh hồi nhỏ của anh sao? Quý hóa thế làm gì, tưởng tôi hiếm lạ xem à?”
Nghe hắn nói vậy, Khương Tuế mới nhẹ nhàng thở phào. May mà Kỳ Thành Húc không nhìn thấy những thứ phía sau.
Kỳ Huyên trên giường có vài sở thích kỳ quái, mà chụp ảnh là một trong số đó. Hắn thích nhất là ghi lại phản ứng cơ thể cùng biểu cảm mê mang của Khương Tuế khi đ*ng t*nh. Những tấm trong album này chỉ là phần hắn đã chọn lọc kỹ càng. Ở phòng tối dưới tầng hầm, còn cất giữ nhiều thứ hơn những thứ tuyệt đối không thể để người ngoài nhìn thấy.
Căn phòng ấy chỉ có Kỳ Huyên biết mật mã, cũng sẽ chẳng ai rảnh rỗi mà bước vào nơi như vậy.
“… Cảm ơn.” Khương Tuế ôm chặt cuốn album vào ngực, khẽ nói.
Trong xương cốt Kỳ Thành Húc vốn đã là kẻ xấu xa, hắn cố ý trêu:
“Căng thẳng thế, chẳng lẽ trong đó có ảnh khỏa thân của anh à?”
Mặt Khương Tuế lập tức đỏ bừng, y trừng lớn mắt, lùi lại mấy bước, lắp bắp:
“Cậu… cậu đừng nói bậy!”
Kỳ Thành Húc hừ nhẹ một tiếng:
“Nhìn phản ứng của anh, xem ra tôi đoán đúng rồi.”
Khương Tuế như bị quỷ đuổi, vội vàng nhét cuốn album vào két sắt, sợ nó lại rơi vào tay Kỳ Thành Húc lần nữa. Nhưng khi khóa xong, y lại đứng ngẩn ra.
Cuốn album này… lẽ ra vẫn luôn được khóa trong két sắt cơ mà?
Kỳ Huyên tuy thích chụp những bức ảnh đó, nhưng tuyệt đối không có thói quen chia sẻ với người khác. Từ trước đến nay, album vẫn luôn được cất kỹ trong két, mật mã chỉ có y và Kỳ Huyên biết. Lẽ nào nửa đêm hôm qua, khi mơ mơ màng màng, y đã tự mình lấy nó ra?
Khương Tuế chợt nhớ đến chuyện kem đánh răng và bàn chải trước đó, người hơi cứng lại. Nhưng rất nhanh y tự trấn an mình, có lẽ thật sự y mắc chứng mộng du. Hôm nào nên đi gặp bác sĩ tâm lý mới được.
Khóa kỹ đồ xong, Khương Tuế quay đầu, nhíu mày nói:
“Tôi chuẩn bị ngủ trưa.”
Kỳ Thành Húc vẫn ngồi trên sofa, lười biếng đáp một tiếng:
“Anh ngủ đi.”
Lời tiễn khách rõ ràng như vậy mà hắn cũng giả vờ không hiểu. Khương Tuế do dự một chút, hỏi:
“Cậu không đi sao?”
Kỳ Thành Húc ngẩng đầu nhìn y:
“Sao, tôi sẽ ăn anh à?”
Khương Tuế nhớ lại ánh mắt đáng sợ ban nãy, thầm nghĩ chưa chắc đâu.
“Đây là nhà của anh tôi. Tôi ở đây là chuyện đương nhiên.” Hắn thản nhiên nói. “Hôm qua vì tìm anh, tôi làm ầm ĩ quá mức, bị ông già mắng xối xả. Tôi không muốn về chịu thêm bực bội, nên ở đây một lát.”
Khương Tuế có chút chột dạ, cũng không tiện đuổi người nữa. Y đi sấy khô tóc, rồi chui vào ổ chăn mềm mại, khẽ ngáp một cái.
Đêm qua gần như chẳng ngủ được bao nhiêu, y đã buồn ngủ đến kiệt sức rồi.
Vốn dĩ Khương Tuế còn tưởng có Kỳ Thành Húc ở đây, mình sẽ khó mà chợp mắt. Nhưng không biết có phải ảo giác hay không, thứ hơi thở âm u, lạnh lẽo vẫn luôn quẩn quanh trong căn phòng dường như đã nhạt đi rất nhiều, khiến y nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Chỉ là… ác mộng vẫn không buông tha.
Y mơ thấy vô vàn cảnh tượng hỗn loạn. Khi thì là Kỳ Huyên nắm tay y, dắt y bước qua cổng trường. Khi thì là giữa biển hoa bát ngát, Kỳ Huyên quỳ một gối xuống đất cầu hôn. Rồi đột ngột, khung cảnh biến thành đêm tối chập chờn ánh đèn, y quỳ bên thi thể đẫm máu của Kỳ Huyên, thần trí trống rỗng.
“… Khương Tuế?”
Nghe y phát ra những tiếng nỉ non đau đớn, Kỳ Thành Húc chần chừ một lát rồi vẫn đứng dậy, ngồi xuống mép giường. Hắn cách lớp chăn khẽ vỗ vai y.
“Gặp ác mộng à?”
“Tôi… biết sai rồi…” Khương Tuế lẩm bẩm trong mơ, “Xin lỗi…chồng… tôi sẽ không rời xa anh nữa… anh đừng như vậy… được không… xin anh…”
Khoảng cách quá gần khiến Kỳ Thành Húc nghe rõ từng chữ.
Tâm trạng hắn trở nên vi diệu.
Việc Khương Tuế không nỡ rời xa Kỳ Huyên là điều quá rõ ràng, ai có mắt đều nhìn ra được. Nhưng ẩn dưới sự quyến luyến ấy, dường như còn có… sợ hãi?
Theo lẽ thường, sau một vụ giết người do bộc phát cảm xúc, kẻ gây án sẽ không dám quay lại hiện trường. Huống chi Khương Tuế vốn là người nhát gan. Thế nhưng y không chỉ quay về sống, mà còn không hề biểu lộ chút kháng cự nào. Cho dù vì không còn chỗ nào để đi, thì đổi sang một phòng ngủ khác cũng đâu phải việc khó? Nhưng y không làm vậy. Y vẫn ở lại chính căn phòng này, nơi y đã g**t ch*t Kỳ Huyên.
Kỳ Thành Húc không sao lý giải nổi thứ cảm xúc phức tạp ấy của Khương Tuế.
Giống như lúc này, hắn cũng không thể hiểu nổi vì sao mình lại đưa tay lau đi mồ hôi lạnh trên trán kẻ đã sát hại anh trai mình.
Sự chạm vào từ người khác dường như đem đến cho Khương Tuế chút cảm giác an toàn. Y vươn tay nắm lấy tay Kỳ Thành Húc, nhẹ nhàng dùng môi cọ lên mặt trong cổ tay hắn, như một con mèo nhỏ nũng nịu tìm kiếm yêu thương.
Trong nháy mắt, toàn thân Kỳ Thành Húc cứng đờ như bị điện giật.
Môi của Khương Tuế… thật mềm.
Ai mà chẳng có môi, vậy mà vì sao môi của y lại mềm đến vậy?
Cơ thể Kỳ Thành Húc lại có phản ứng. Hắn tự nhủ đó là chuyện bình thường, tuổi hắn vừa ngoài hai mươi, đang trong thời kỳ sung sức của tuổi trẻ, mà mặt trong cổ tay lại là vị trí nhạy cảm như thế. Bị đôi môi hồng, mềm mại, xinh đẹp kia cọ qua cọ lại, nếu mà không có phản ứng thì phải đi bệnh viện khám xem sao.
Lý trí bảo hắn nên rút tay về.
Nhưng giống như khi nãy hắn đã không lập tức trả lại cuốn album, lần này, hắn cũng không rút tay ra.
Khương Tuế đặt má mình vào lòng bàn tay hắn, dường như từ đó tìm được chút an ủi. Hàng mày nhíu chặt dần thả lỏng, biểu cảm trên gương mặt cũng dịu đi rất nhiều.
Tim Kỳ Thành Húc đập rất nhanh.
Nhìn đường nét nghiêng mềm mại của Khương Tuế, hắn bỗng hiểu vì sao anh trai mình lại yêu y đến chết đi sống lại.
Bởi vì…
Khương Tuế thật sự giống như một yêu tinh. Câu hồn đoạt phách, mê hoặc tâm trí người ta, vậy mà lại luôn bày ra vẻ ngoan ngoãn, dịu dàng đến mức khiến người ta muốn trao cả trái tim.
Đúng lúc ấy, Khương Tuế bỗng động đậy, một chân đá tung chăn ra.
Kỳ Thành Húc khẽ tặc lưỡi.
“Sao còn giống trẻ con thế.”
Hắn vừa nói vừa cúi xuống nhặt chăn lên, nhưng ánh mắt chợt khựng lại.
Khi bị bóng đè, Khương Tuế đã vặn vẹo trên giường như cá mắc cạn, khiến chiếc áo ngủ vốn đã rộng rãi bị xô lệch đến rối tung. Vai trắng và phần bụng phẳng mịn lộ ra ngoài. Lúc nãy còn có chăn che phủ nên không thấy rõ, giờ chăn rơi xuống, mọi thứ hiện lên mồn một.
Trên làn da trắng như tuyết ấy, chi chít những vệt đỏ, gần như không còn chỗ nào lành lặn.
Kỳ Thành Húc có thể tưởng tượng ra cảnh tượng ấy. Đối phương hẳn đã hận không thể nuốt trọn Khương Tuế vào bụng, mới để lại những dấu vết dày đặc như vậy. Giống như một con linh cẩu đói khát bắt được con mồi, không nỡ ăn ngay, nhưng vì quá đói nên chỉ có thể l**m lấy vài cái, nếm thử hương vị để tạm xoa dịu cơn dày vò trong dạ dày.
Ánh mắt Kỳ Thành Húc trở nên u ám.
Dù chưa từng cùng ai lên giường, hắn vẫn quá rõ những dấu vết ấy từ đâu mà có.
Hắn hít sâu một hơi, kéo nhẹ vạt áo ngủ của Khương Tuế ra.
Nơi bị lớp vải che khuất, dấu tích còn dày đặc và rõ ràng hơn, đến mức có thể gọi là nhìn mà ghê người.
“……”
Kỳ Thành Húc không biết sắc mặt mình lúc ấy khó coi đến mức nào. Hắn chỉ biết mình lại đưa tay kéo xuống quần ngủ của Khương Tuế, trong lòng hắn rõ ràng hành động này đã vượt quá giới hạn, nhưng thì đã sao? Hắn nhất định phải nhìn cho rõ ràng!
Trên đôi chân trắng nõn kia, nốt ruồi son đỏ rực vô cùng chói mắt. Máu trong người Kỳ Thành Húc sôi trào. Hắn siết chặt phần thịt mềm ấy, gần như hận không thể cào hết toàn bộ những dấu vết kia đi.
Không chỉ đùi, mà ngay cả mắt cá chân của Khương Tuế cũng lốm đốm những vệt đỏ ám muội, lặng lẽ tuyên cáo sự chiếm hữu của kẻ khác.
Trong lòng Kỳ Thành Húc dâng lên một cơn bực bội dữ dội. Trái tim trong lồng ngực đập thình thịch nóng rực. Tối qua hắn chạy khắp nơi tìm người, chỉ thiếu điều dán thông báo khắp cả Thủ Đô tinh. Suốt một đêm không chợp mắt, chỉ sợ Khương Tuế xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Buổi chiều còn vội vã phóng xe như bay để đón y về.
Kết quả thì sao?
Khương Tuế lại ở bên một kẻ đàn ông hoang nào đó mà lăn lộn trên giường!
Nốt ruồi son kia càng thêm đỏ tươi, dường như đang chế giễu sự ngu xuẩn của hắn. Đến khi Kỳ Thành Húc kịp nhận ra, hắn đã cúi xuống, hung hăng cắn mạnh lên nốt ruồi ấy.
Đó là nơi anh trai hắn từng hết lần này đến lần khác âu yếm.
Giờ đây, trên đó cũng in dấu răng của hắn.
“…… Cậu đang làm gì vậy?!”
Khương Tuế bị đau mà tỉnh lại. Nhìn mái tóc bạc chôn g*** h** ch*n mình, y sững sờ nói: “Kỳ Thành Húc, cậu điên rồi sao?!”
Y vươn tay túm lấy tóc hắn, định kéo hắn ra, nhưng Kỳ Thành Húc lại cắn sâu hơn. Cơn đau khiến Khương Tuế nhíu chặt mày, giọng cũng biến điệu:
“Kỳ Thành Húc!”
Hắn như muốn dùng răng xé toạc nốt ruồi kia khỏi da thịt. Khương Tuế cuống cuồng đập vào lưng hắn, để lại những vệt cào dài. Đột nhiên, Kỳ Thành Húc bật dậy, một tay bóp chặt cổ họng y, ấn y xuống chiếc gối mềm, lạnh lùng hỏi:
“Tối qua anh ở cùng ai?”
May mà hắn không dùng toàn lực. Khương Tuế chỉ cảm thấy bị khống chế, chứ không đến mức nghẹt thở. Y mờ mịt nhìn hắn:
“Cậu nói gì vậy?”
“Tôi hỏi anh.” Giọng Kỳ Thành Húc khàn đi, “Những dấu vết dơ bẩn trên người anh là do ai để lại?!”
Lúc này Khương Tuế mới ý thức được quần áo mình đã bị kéo xuống hết, những dấu vết kia không thể che giấu nữa. Y c*n m** d***, quay mặt đi, không nhìn vào mắt hắn, cũng không trả lời.
Kỳ Thành Húc bóp lấy cằm y, ép y phải nhìn mình, lạnh lẽo nói:
“Nói.”
“… Không liên quan đến cậu.” Khương Tuế khẽ đáp. “Quan hệ hôn nhân giữa tôi và Kỳ Huyên đã kết thúc rồi. Tôi không cần phải giữ mình vì hắn nữa. Kỳ Thành Húc, cậu tức giận cái gì?”
Cả người Kỳ Thành Húc cứng lại.
Đúng vậy.
Hắn đang tức giận vì điều gì?
Khương Tuế đã mất chồng, chẳng lẽ y không được tìm người mới?
Không.
Hắn chính là không cho phép!
Trong đầu Kỳ Thành Húc bùng lên ý nghĩ điên cuồng.
Khương Tuế là một phần “di sản” mà Kỳ Huyên để lại. Giờ đây, y thuộc về hắn. Hắn không cho phép, thì chính là không được. Khương Tuế có thể làm gì hắn?
Lý trí của Kỳ Thành Húc hoàn toàn sụp đổ.
Trong ánh mắt kinh ngạc của Khương Tuế, hắn cúi xuống, mạnh mẽ hôn lên đôi môi đang ửng đỏ kia.