Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 174.




Nhị thiếu gia họ Kỳ nổi danh phong lưu bên ngoài, nhưng trên thực tế lại chưa từng hôn ai. Mang tiếng trăng hoa, vậy mà hoàn toàn không có chút kinh nghiệm thực chiến nào.

Hắn chỉ có thể làm theo bản năng.

Hắn c*n l*n c*nh m** Khương Tuế, ngậm lấy khối mềm mại nhỏ bé ấy không buông. Nghe y bật ra tiếng rên khẽ, hắn theo phản xạ dùng đầu lưỡi l**m lên như một sự trấn an vụng về. Nào ngờ đúng lúc Khương Tuế thở gấp, đầu lưỡi hắn trượt vào khe môi.

Hắn nếm được nước bọt của Khương Tuế, ngọt.

Chạm phải đầu lưỡi y, mềm.

Khoang miệng nhỏ hẹp ấy ấm áp, ẩm ướt, khiến hai mắt Kỳ Thành Húc đỏ lên.

Hắn nghĩ mình có lẽ là kẻ b**n th**. Nếu không, sao lại thấy môi Khương Tuế ngon đến vậy, vừa ngọt vừa mềm, còn mang theo mùi hương nhàn nhạt. Trước kia hắn chưa từng dám tưởng tượng bản thân sẽ vì một người đàn ông mà phát điên như thế.

Nhưng hắn đã làm.

Còn làm đến mức tàn nhẫn.

Hắn siết chặt gò má Khương Tuế, ép đầu lưỡi mình xâm nhập sâu hơn.

Trong cổ họng Khương Tuế bật ra những tiếng nức nở đáng thương. Những ngón tay y cào trên lưng hắn đến bật máu, nhưng với Kỳ Thành Húc, cảm giác ấy chẳng khác nào gãi ngứa. Hắn hưng phấn chưa từng có, muốn chiếm lấy nhiều hơn nữa, nhiều hơn nữa, cho đến khi toàn thân Khương Tuế đều nhuốm đầy mùi của hắn, hắn mới có thể tạm thời thỏa mãn.

Nụ hôn này vừa hung hãn, vừa tàn nhẫn, lại dính chặt không rời.

Khương Tuế gần như không thở nổi, đến sức đánh hắn cũng không còn, chỉ có thể mềm nhũn nằm trên giường mặc cho hắn làm càn.

Nhưng khi bàn tay nóng bỏng của Kỳ Thành Húc đặt lên eo mình, y vẫn run lên, vô thức cong lưng muốn né tránh sự đụng chạm khiến người ta rùng mình ấy.

Kỳ Thành Húc không cho y trốn.

Hắn quỳ một gối g*** h** ch*n Khương Tuế, ép toàn bộ cơ thể y dưới thân mình. Tiếng nước dính ướt cùng hơi thở dồn dập vang lên trong căn phòng. Khương Tuế giống như một khối bơ tan chảy, tỏa ra mùi hương ngọt ngào mê hoặc.

Kỳ Thành Húc tham lam cắn lên cổ y, để lại những vết ửng đỏ. Bỗng hắn nhớ ra điều gì đó, liền ghé sát tai Khương Tuế, lạnh giọng hỏi:

“Vừa về đã vội đi tắm… là để rửa sạch mùi của thằng đàn ông hoang kia sao?”

“… Không liên quan đến cậu.”

Thể hình Khương Tuế kém xa Kỳ Thành Húc, sức lực lại càng không thể so sánh. Y biết phản kháng bằng sức lực chỉ vô ích, nên cố giữ vẻ bình tĩnh, lạnh nhạt nói:

“Cậu biết mình đang làm gì không? Tôi là anh dâu của cậu.....”

Kỳ Thành Húc lập tức bịt miệng y lại.

Chưa từng có khoảnh khắc nào hắn ghét nghe cái tên “Kỳ Huyên” đến vậy, đặc biệt là từ miệng Khương Tuế.

“Chúng ta đang nói chuyện khác.” Vẻ mặt hắn vốn đã u ám, giọng nói lạnh lẽo cùng cực. “Đừng nhắc đến anh ta.”

Hắn nhìn thẳng vào mắt Khương Tuế:

“Khương Tuế, nói cho tôi biết. Gã đàn ông đó có để lại thứ gì trong bụng anh không?”

“……”

Khương Tuế trợn to mắt, vừa xấu hổ vừa phẫn nộ đến mức muốn mắng hắn vô liêm sỉ. Nhưng Kỳ Thành Húc đã bất ngờ đưa ngón tay thô ráp vào miệng y, chặn đứng lời định nói.

Đầu lưỡi bị ép giữ, mỗi cử động nhỏ cũng như đang cố tình câu dẫn hắn.

Khương Tuế đỏ mắt trừng hắn, hận đến nghiến răng.

Nhưng Kỳ Thành Húc chẳng hề bận tâm. Ánh mắt hắn càng lúc càng sâu, càng lúc càng tối.

“Hiện tại tôi không muốn nghe anh nói.”

“Tôi không tin lời anh nữa. Kẻ lừa đảo.”

Hắn cắn lên vành tai Khương Tuế, khàn giọng thì thầm:

“Tôi sẽ tự mình kiểm tra.”

Khương Tuế còn chưa kịp hiểu “kiểm tra” nghĩa là gì, cơ thể đã đột ngột căng cứng như dây cung bị kéo hết cỡ, nếu y thật sự là một cây cung, thì sợi dây kia đã căng đến mức không thể kéo thêm nữa.

Y nhìn chằm chằm lên trần nhà, đầu óc trống rỗng.

Ánh nắng buổi chiều xuyên qua lớp kính và tấm rèm voan mỏng, rơi xuống chiếc giường lớn. Lông mi Khương Tuế được phủ một lớp ánh vàng nhạt, nhưng đôi mắt lại hoàn toàn vô hồn.

Giống như trong khoảnh khắc ấy, ba hồn bảy vía đều rời khỏi thân xác.

Âm thanh, hình ảnh, xúc giác… tất cả hòa lẫn, mơ hồ, rối loạn, đông cứng trong cơ thể, chỉ chờ bùng nổ.

Cảm giác ấy không kéo dài lâu.

Bởi vì Kỳ Thành Húc thô bạo kéo y trở lại thực tại.

Hắn cắn nhẹ tai Khương Tuế, giọng khàn khàn đầy ác ý:

“Là hắn không làm đến nơi đến chốn… hay là anh đã rửa sạch rồi?”

Khương Tuế còn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại, lông mi khẽ run, bỗng nhiên giơ tay tát mạnh Kỳ Thành Húc một cái.

Lần này y dùng lực không hề nhẹ. Cú tát khiến đầu Kỳ Thành Húc nghiêng sang một bên, trên gương mặt trắng nõn nhanh chóng hiện lên vết tay đỏ ửng. Thế nhưng hắn chỉ đưa lưỡi l**m khóe môi, nheo mắt nhìn y:
“Dữ vậy sao? Xem ra anh rất thích người đó nhỉ?”

Khương Tuế không muốn dây dưa với hắn về chuyện này, chỉ khẽ nói:
“Kỳ Thành Húc, nếu anh trai cậu biết cậu đang làm gì bây giờ, nhất định sẽ tức đến mức sống lại.”

Kỳ Thành Húc cứng đờ.

Câu nói ấy như một tia sét giáng xuống, cũng giống như kéo hắn ra khỏi cơn mê loạn. Đồng tử hắn đột ngột co rút, sắc mặt tái đi. Hắn bật dậy khỏi giường, đóng sập cửa bỏ đi.

“……”

Khương Tuế nặng nề thở ra một hơi. Y kéo chăn phủ kín người, vừa định mặc lại quần áo thì Kỳ Thành Húc bỗng quay lại, làm y giật mình run lên.

“Tôi cũng không ăn thịt anh.” Kỳ Thành Húc nói cứng nhắc, ném một tuýp thuốc mỡ lên giường. “Sưng lên như thế mà cũng không biết tự bôi thuốc à?”

Khương Tuế: “……”

Trong khoảnh khắc ấy, y bỗng cảm thấy năm xưa đâm Kỳ Huyên mười hai nhát, lẽ ra nên chia sáu nhát cho Kỳ Thành Húc mới phải.

May mà nói xong Kỳ Thành Húc liền rời đi. Khương Tuế rúc trong chăn rất lâu mới dám bò ra. Nhưng y không hề bôi thuốc, mà thẳng tay ném tuýp thuốc vào thùng rác....nếu có thể, y càng muốn ném cả Kỳ Thành Húc vào đó.

……

“Anh… anh đừng uống nữa!” La Hổ toát mồ hôi lạnh trên trán, “Uống thêm là anh xuất huyết dạ dày phải vào viện đấy!”

Trên bàn dài trước ghế sofa đã chất mấy chai rỗng. Kỳ Thành Húc vừa lấy rượu trắng vừa rượu vang đỏ trộn lẫn mà uống. Dù hiện nay gene nhân loại đã được cải tiến, thể chất tăng cường, tuổi thọ kéo dài, cũng chẳng chịu nổi cách rót rượu như thế.

“Nhị thiếu, nếu anh có chuyện gì buồn thì nói với tôi đi, tôi giúp anh nghĩ cách!” La Hổ giằng lấy chai rượu, tận tình khuyên nhủ. “Trên đời này có chuyện gì mà không vượt qua được đâu?”

Kỳ Thành Húc không đáp.

Hắn có thể nói gì đây? Nói với La Hổ rằng anh dâu của hắn có người đàn ông khác, hắn nổi giận đến mức ấn y xuống giường, suýt nữa làm ra chuyện cầm thú?

…Ngay cả bản thân hắn nghĩ đến cũng thấy mình chẳng bằng súc sinh.

Nghĩ vậy, hắn lại uống thêm một ngụm lớn.

La Hổ thử dò hỏi:
“Nhị thiếu, anh… thất tình à?”

Dù ngày nào hắn cũng lăn lộn cùng Kỳ Thành Húc, chẳng thấy dấu hiệu yêu đương gì, nhưng dáng vẻ mượn rượu giải sầu thế này thật sự quá giống thất tình.

“…Đừng đoán mò.” Kỳ Thành Húc buồn bực nói. “Không phải thất tình.”

Dừng một chút, hắn khàn giọng:
“Hổ Tử, tôi hỏi cậu một chuyện.”

La Hổ lập tức bày ra vẻ chăm chú lắng nghe.

“Cậu…” Kỳ Thành Húc cố gắng dùng bộ não đã bị cồn làm tê liệt để suy nghĩ, chậm rãi nói, “Cậu có từng… có loại rung động đó với đàn ông không?”

La Hổ ngẩn ra rồi đáp:
“Anh à, hôn nhân đồng giới được hợp pháp hóa cả trăm năm rồi, thích đàn ông có gì mất mặt đâu.”

Kỳ Thành Húc nhìn chằm chằm vào ly rượu trong tay, giọng khàn đi:
“Vậy nếu người đàn ông đó… là anh dâu của cậu thì sao?”

La Hổ: “??!”

“Anh coi trọng anh dâu của mình à?!”

Vì quá chấn động, La Hổ gần như gào lên. Dù đang ở quán bar ồn ào, vẫn thu hút không ít ánh nhìn. Kỳ Thành Húc hận không thể giết hắn, nghiến răng nói:
“Cậu nói linh tinh cái gì vậy? Tôi sao có thể coi trọng Khương Tuế?”

“Anh đã có rung động với anh ấy rồi còn nói không coi trọng người ta??”

Kỳ Thành Húc:
“Thì tôi không thể chỉ là một kẻ thấy sắc nổi lòng tham, một con súc sinh sao?”

La Hổ: “…… Anh à, tuy chuyện thích anh dâu nghe không được vẻ vang cho lắm, nhưng anh cũng không cần tự hạ thấp mình đến mức đó.”

Hắn tự rót cho mình một ngụm Brandy để trấn tĩnh, rồi nói tiếp: “Hay là anh bỏ đi? Chưa nói đến việc bác trai có đánh chết anh hay không, riêng bên anh Huyên, anh đã không có cách nào ăn nói rồi. Người ta để lại di chúc nhờ anh chăm sóc anh dâu cho tốt, chẳng lẽ anh ‘chăm sóc’ người ta đến tận lễ đường hôn nhân luôn sao?”

Kỳ Thành Húc lạnh mặt: “Ở bên tôi chẳng phải tôi càng có thể chăm sóc anh ấy tốt hơn sao?”

La Hổ: “…… Tôi thấy anh say thật rồi, loại lời điên rồ này mà cũng nói ra được. Hay là anh tỉnh rượu đã rồi chúng ta nói tiếp?”

“Tôi rất tỉnh táo.” Kỳ Thành Húc đáp. “Tôi đâu có làm gì với Khương Tuế khi anh trai tôi còn sống. Về mặt pháp luật mà nói, sau khi anh ấy qua đời, quan hệ hôn nhân giữa anh ấy và Khương Tuế tự động chấm dứt. Anh ấy bây giờ là người độc thân, tôi không phải kẻ thứ ba.”

La Hổ: “……”

Kỳ Thành Húc tiếp tục: “Hơn nữa anh trai tôi cũng sẽ không trách tôi. Ngoài tôi ra, còn ai có thể tận tâm tận lực chăm sóc Khương Tuế như vậy? Để anh ấy làm vợ tôi thì có gì không được?”

Hắn càng nói càng điên, khiến ngay cả La Hổ – một phú nhị đại từng trải, cũng phải trợn mắt há hốc mồm.

Năm đó Kỳ Huyên vì sợ có người đào góc tường nên chưa từng dẫn Khương Tuế tham dự bất kỳ yến tiệc nào. Ai ngờ phòng đông phòng tây vẫn khó phòng “trộm nhà”, góc tường lại bị chính em ruột đào mất.

Về mặt chủ quan, La Hổ muốn ủng hộ anh em tốt của mình phá bỏ rào cản thế tục, dũng cảm theo đuổi tình yêu. Nhưng khách quan mà nói, hắn lại cảm thấy Kỳ Thành Húc đúng là cầm thú, vậy mà cũng có thể động lòng với chính anh dâu của mình.

Hắn còn đang đấu tranh nội tâm thì đột nhiên Kỳ Thành Húc đứng bật dậy, đi thẳng ra ngoài. La Hổ vội vàng chặn lại:
“Anh định đi đâu?”

“Về nhà.” Kỳ Thành Húc nói. “Lần trước anh ấy bị dọa đến mức trốn trong tủ quần áo ngủ, suýt nữa tự thiêu chết mình. Lỡ lần này lại xảy ra chuyện thì sao?”

La Hổ: “Với cái trạng thái này của anh, thứ nguy hiểm nhất đối với anh dâu chính là anh đấy nhé??”

“Nói nhảm gì vậy.” Kỳ Thành Húc khó chịu đáp. “Tôi về xin lỗi anh ấy. Hôm nay không nên dọa anh ấy.”

Tim La Hổ run lên, dè dặt hỏi:
“Anh… rốt cuộc đã làm gì anh dâu rồi?”

Ánh mắt Kỳ Thành Húc thoáng do dự. La Hổ càng thêm thấp thỏm. Kết quả Kỳ Thành Húc đẩy hắn sang một bên: “Hỏi nhiều thế làm gì, tránh ra.”

La Hổ thở dài: “Chưa nói đến việc anh ở bên anh dâu là có lỗi với anh trai anh, chỉ riêng anh dâu thôi, anh ấy chẳng phải đã có người thân mật khác rồi sao? Người ta đã có người mình thích, liệu có thể chấp nhận anh?”

Kỳ Thành Húc suy nghĩ hai giây, rồi cười nhạt không cảm xúc:
“g**t ch*t là xong.”

“Khương Tuế là anh dâu của tôi, hắn ta tính là thứ gì.”

La Hổ rùng mình. Hắn có cảm giác lời này không phải lời say, mà Kỳ Thành Húc thực sự đã nổi sát tâm với cái gọi là “gã đàn ông hoang” kia.

Chỉ một thoáng sơ hở, Kỳ Thành Húc đã đẩy hắn ra, bước thẳng đi. La Hổ muốn đuổi theo, lại sợ bị hắn đánh cho một trận.

Người ta bảo rượu vào lời ra. Uống nhiều như vậy mà hắn vẫn nhớ anh dâu nhát gan, chắc… sẽ không làm chuyện gì quá đáng đâu… chứ?


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận