Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 175.




Khi Kỳ Thành Húc trở về biệt thự thì đã quá nửa đêm. Căn phòng rộng lớn chỉ còn một góc nhỏ được ánh trăng rọi sáng, còn lại chìm trong bóng tối tĩnh mịch. Hắn không bật đèn, đi thẳng lên tầng hai, nhưng trong phòng ngủ chính lại không thấy Khương Tuế đâu.

Điều này khiến hắn bực bội vô cớ. Hắn kéo tung tủ quần áo ra tìm, vẫn không thấy người. Gọi điện cho Khương Tuế thì phát hiện mình đã bị kéo vào danh sách đen.

Khương Tuế không ở nhà.

Nhưng y có thể đi đâu? Chẳng lẽ lại đi tìm gã đàn ông hoang kia?!

Sắc mặt Kỳ Thành Húc lập tức trở nên khó coi. Hắn xoay người định xuống lầu, bỗng nhiên nhận ra có điều gì đó không ổn....Gió đêm thổi tung rèm cửa, bóng cây đổ lên sàn gỗ lay động chập chờn. Sức khỏe Khương Tuế vốn yếu, chỉ cần trúng gió là dễ cảm lạnh, bác sĩ đã nghiêm lệnh cấm mở cửa sổ khi ngủ. Gió có thể lùa vào, chứng tỏ cửa sổ đang mở.

Hắn nhíu mày, lặng lẽ bước tới bên cửa sổ, rồi bất ngờ giật mạnh rèm ra!

Khương Tuế đang ngồi trên ban công, ôm chặt hai cánh tay mình, bị dọa đến hồn vía lên mây. Y cuống cuồng lùi lại, theo phản xạ muốn nhảy xuống dưới. Đây là tầng hai, nếu là Kỳ Thành Húc ngã xuống có lẽ chưa chắc sao, nhưng với thân thể gầy yếu toàn xương của Khương Tuế, chỉ e sẽ nát vụn.

Kỳ Thành Húc chẳng kịp nghĩ nhiều, lập tức lao tới túm lấy cánh tay y, kéo mạnh vào lòng mình.

Hai người cùng rơi xuống từ tầng hai, phát ra một tiếng “rầm” nặng nề. Trong cơn choáng váng, Khương Tuế dường như nghe thấy tiếng xương vỡ. Y được Kỳ Thành Húc che chở trong ngực, chỉ chịu một chút lực va đập, hoàn toàn không bị thương. Vậy thì âm thanh kia chỉ có thể phát ra từ hắn.

“…… Anh có sao không?” Kỳ Thành Húc giữ lấy cánh tay Khương Tuế, vội vàng quan sát toàn thân y, giọng gấp gáp, “Có bị thương không?”

Khương Tuế ngơ ngác nhìn hắn: “Tôi không bị thương… còn cậu…”

Kỳ Thành Húc liếc nhìn cánh tay phải vặn vẹo của mình, chỉ khẽ nhíu mày: “Không sao.”

“Đang yên đang lành anh nhảy lầu làm gì? Không muốn sống nữa à?” Xác nhận Khương Tuế không hề hấn gì, hắn lại không kiềm được tính xấu, “Có chuyện gì thì không thể nói tử tế sao?”

Khương Tuế khẽ mở to mắt: “Cậu xông vào hung hăng như vậy… giống như đến để nói chuyện tử tế sao?”

Kỳ Thành Húc nghẹn lời.

Hắn vò tóc, giọng trầm xuống: “Tôi đến để xin lỗi anh.”

“Chuyện chiều nay… là tôi sai. Tôi… không nên đối xử với anh như vậy.”

Khương Tuế rời khỏi vòng tay hắn, quay mặt đi không nói.

Có những chuyện không phải chỉ cần một câu xin lỗi là có thể xóa bỏ. Hôm nay Kỳ Thành Húc thực sự đã dọa y. Trong khoảnh khắc ấy, y bất giác nhớ tới Kỳ Huyên, người đàn ông luôn tỏ ra bình tĩnh, cẩn trọng ấy, đôi khi cũng có những cơn nổi điên không báo trước như vậy.

Đột nhiên Kỳ Thành Húc “ai da” một tiếng, ôm lấy cánh tay mình: “Đau quá… Cánh tay tôi thế này chắc là gãy nát rồi phải không? Có khi nào phải cắt cụt không? Tôi mới hơn hai mươi tuổi thôi, tôi không muốn làm người tàn tật…”

Khương Tuế cắn môi, đưa tay kéo hắn: “Đi bệnh viện.”

“Đau quá… đứng không nổi.” Kỳ Thành Húc bày ra vẻ tủi thân, ôm lấy bắp chân Khương Tuế, lắp bắp: “Anh dâu à, không chỉ tay tôi đau, tim tôi cũng đau. Tôi thật sự biết sai rồi, tôi thề sau này không bao giờ làm chuyện khốn nạn như thế nữa. Anh tha thứ cho tôi được không?”

Kỳ Thành Húc và anh trai Kỳ Huyên cách nhau khá nhiều tuổi, từ nhỏ hắn đã rất biết làm nũng. Muốn thứ gì, hắn chỉ cần ngồi phịch xuống đất, ôm lấy đùi anh trai mà khóc là được. Bởi vậy, hắn vô cùng thuần thục với “quy trình” này. Nhưng Khương Tuế thì hoàn toàn không biết ứng phó.

Nhìn thiếu niên ban nãy còn kiêu ngạo ngông cuồng, giờ lại như chú cún nhỏ đáng thương, nước mắt lưng tròng, Khương Tuế nhất thời luống cuống tay chân.

“Cậu… cậu đi bệnh viện trước đã.” Khương Tuế vốn ít giao tiếp, khả năng diễn đạt ngôn ngữ đã có phần trì trệ, lúc này càng lúng túng đến nửa ngày không nói tròn câu, đành đưa tay khẽ xoa tóc hắn, “Đừng sợ… sẽ không tàn tật đâu.”

Kỳ Thành Húc áp má lên đùi Khương Tuế, giọng khàn khàn:
“Anh mà không tha thứ cho tôi, tôi sẽ không đi bệnh viện.”

Khương Tuế: “……”

Nhà họ Kỳ đúng là thừa loại bệnh nhân tâm thần như thế sao?

“Nếu anh vẫn chưa hết giận, thì đánh tôi thêm hai cái cũng được.” Kỳ Thành Húc ngẩng đầu nhìn y, “Tôi không đánh trả.”

Hàng mi đen dày của Khương Tuế cụp xuống, che đi gần nửa con ngươi, khiến Kỳ Thành Húc không nhìn rõ được cảm xúc trong đó, chỉ nghe giọng y phát ra:
“Cậu uống nhiều rồi.”

“… Đợi khi tỉnh rượu, nhớ lại mình đã làm gì, chắc chắn cậu sẽ tức giận.”

Kỳ Thành Húc nắm lấy tay Khương Tuế:
“Tôi không say. Tôi thật sự thấy mình làm sai.”

Khương Tuế thấy vô cùng không tự nhiên —— nào có chuyện anh dâu với em chồng lại ôm chân rồi nắm tay như thế? Ngón tay y khẽ co lại định rút ra, nhưng Kỳ Thành Húc lại buông lời kinh người:

“Khương Tuế, tôi nghiêm túc xin lỗi anh. Chuyện hôm nay là tôi giận quá mất khôn, không tôn trọng anh. Tôi đáng lẽ phải trịnh trọng tỏ tình, đường đường chính chính cầu xin anh ở bên tôi.”

Khương Tuế lắp bắp:
“Cái… cái gì?”

Kỳ Thành Húc: “Tôi nói tôi...”

Khương Tuế vội vàng bịt miệng hắn:
“Cậu thật sự say rồi!!”

Kỳ Thành Húc nằm trên giường bệnh ở bệnh viện.

Cánh tay hắn bó thạch cao, phòng bệnh cao cấp bày đầy hoa tươi, trái cây và đồ bổ do bạn bè người thân mang đến. Trên màn hình ảo đang phát một bộ phim truyền hình máu chó cũ rích. Nếu là trước kia, hắn đã sớm thấy chán, đập thạch cao rồi xuất viện cho xong.

Nhưng lần này hắn nằm viện lại rất hưởng thụ.

Bởi vì Khương Tuế đang ngồi bên giường gọt táo cho hắn.

Một quả táo tròn đầy bị Khương Tuế gọt thành hình thù lồi lõm xấu xí, rồi y nhét vào miệng hắn, cúi đầu nói:
“Tôi phải về rồi.”

Kỳ Thành Húc ngậm táo, nói mơ hồ:
“Anh về thì ai chăm sóc tôi?”

“Không phải có hộ sĩ sao?” Khương Tuế hơi ngượng ngùng, “… Hơn nữa tôi cũng không giỏi chăm sóc người khác.”

Từ trước đến giờ vẫn luôn là Kỳ Huyên và Ân Chiếu Ngọc chăm sóc y.

Kỳ Thành Húc còn định nói gì đó, thì cửa phòng bệnh bất ngờ bị đẩy ra.

Người đến là cha Kỳ. Vừa nhìn thấy Khương Tuế, sắc mặt ông lập tức trầm xuống:
“Cậu ta sao lại ở đây?”

“Ba hỏi thế là sao?” Kỳ Thành Húc cà lơ phất phơ đáp, “Ba vì sao đến đây, thì anh ấy vì sao không thể đến?”

“Ba đến bệnh viện là vì quan tâm con, muốn xem thương thế của con!”

“Đúng vậy, anh dâu cũng vì quan tâm con mà đến. Ba đến được, anh ấy không đến được sao?”

Cha Kỳ: “……”

Nếu không phải bao năm nay ông ta ở ngoài nuôi vô số phụ nữ mà chẳng có đứa con nào sống sót, ông thật sự chẳng muốn quản Kỳ Thành Húc — đứa “nghiệt chủng” này.

Cha Kỳ liếc Khương Tuế một cái, rồi hỏi:
“Cánh tay con bị thương thế nào?”

Khương Tuế lập tức căng thẳng, tuy việc Kỳ Thành Húc lao tới kéo y hoàn toàn là tự nguyện, nhưng suy cho cùng cũng là vì cứu y.

“Ngã khi chơi khúc côn cầu trên băng.” Kỳ Thành Húc nói nhẹ bẫng, “Không chết được đâu, yên tâm.”

“Ba đã nói với con từ lâu, chơi khúc côn cầu trên băng rất nguy hiểm, con không nghe! Ngày nào đó thật sự làm hỏng thân thể rồi thì biết khóc!” Cha Kỳ quở trách.

Kỳ Thành Húc trợn mắt xem thường đến mức gần như muốn lật lên trời. Cha con họ xưa nay không hợp lời, nói chưa được vài câu đã chán ghét nhau. Không lâu sau, cha Kỳ rời đi.

Kỳ Thành Húc cười lạnh:
“Từ nhỏ đến lớn, nếu ông ta không mắng tôi vài câu để ra oai làm cha thì cả người không chịu nổi.”

Khương Tuế nhỏ giọng nói:
“Bác sĩ bảo cậu phải dưỡng thương cho tốt… đừng tức giận.”

Kỳ Thành Húc chợt túm chặt tay Khương Tuế:
“Anh mà đồng ý tôi, tôi bảo đảm lập tức nhảy nhót tung tăng, chuyện gì cũng không có.”

“Kỳ Thành Húc!” Khương Tuế có chút không vui, “Cậu có thể đừng đùa kiểu này nữa được không?”

“Tôi không đùa.” Hắn nhìn thẳng vào y. “Tôi nghiêm túc.”

Khương Tuế im lặng một lát, rồi hỏi:
“… Vậy cậu bắt đầu thích tôi từ khi nào?”

Y hỏi như vậy vốn chỉ để chấm dứt “trò đùa” chẳng buồn cười này. Nhưng Kỳ Thành Húc lại trầm mặc rất lâu, rồi khẽ đáp:

“… Mười sáu tuổi.”

Khương Tuế sững người.

Năm Kỳ Thành Húc mười sáu tuổi… đó chính là năm y kết hôn với Kỳ Huyên.

Trong phòng bệnh nhất thời yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi.

Thật ra Kỳ Thành Húc chưa từng muốn thừa nhận điều đó.

Năm mười sáu tuổi, hắn đang du học ở nước ngoài. Nghe tin anh trai kết hôn, hắn lập tức bay về. Hôm ấy trời mưa dầm dề, hắn ngồi cạnh cửa kính sát đất trong nhà hàng, nhìn thấy Khương Tuế được anh trai đón xuống xe.

Thật ra ánh nhìn đầu tiên của hắn chỉ dừng lại trên đôi tay của y, trắng nõn, thon dài, mảnh mai đến mức tưởng như chỉ cần khẽ bẻ là sẽ gãy.

Bất cứ ai nhìn thấy Khương Tuế cũng sẽ coi y như một con búp bê sứ dễ vỡ. Ví dụ như anh trai hắn, xây cho y một chiếc “lồng son” bằng vàng, lấy danh nghĩa “bảo vệ” mà nhốt y lại, không cho bất cứ ai nhìn thấy.

Khi đó, Kỳ Thành Húc cũng không rõ mình đang nghĩ gì. Chỉ là trong những cuộc trò chuyện với anh trai, hắn sẽ vô tình hoặc cố ý nhắc đến anh dâu, hỏi thăm tình hình gần đây của y, rồi thuận miệng đề nghị có thể gặp mặt ăn một bữa cơm hay không.

Phần lớn thời gian, Kỳ Huyên đều từ chối. Kỳ Thành Húc cũng không dây dưa thêm. Có lẽ chính vì thế mà Kỳ Huyên chưa từng xem hắn là mối nguy tiềm ẩn, nên mới có lần gặp mặt thứ hai.

Hắn làm sao dám thừa nhận?

Dám thừa nhận rằng ngay cả mặt anh dâu còn chưa nhìn rõ đã bắt đầu nhớ thương người ta? Dám thừa nhận ngày đi đón Khương Tuế ra tù, hắn đã đến sớm trước một tiếng, chỉ ngồi trong xe nhìn từ xa mà không dám bước lại gần? Dám thừa nhận mình thật sự có những rung động nguyên thủy, thậm chí là d*c v*ng, với chính anh dâu của mình?

Nếu không nhờ rượu tiếp thêm can đảm, lời tỏ tình tối qua, ngay cả trong giấc mơ sâu nhất hắn cũng không dám nghĩ tới.

Kỳ Thành Húc tự giễu cười:
“Anh thấy tôi rất kỳ quái, đúng không?”

Khương Tuế đáp:
“… Cậu và anh trai cậu giống nhau, đều có vấn đề về tinh thần.” Y nói, “Các người đều có bệnh.”

“À, anh trai tôi không nói với anh sao?” Kỳ Thành Húc thản nhiên nói, “Mẹ tôi tự sát vì bệnh tâm thần di truyền. Vậy nên anh nói cũng không sai, tôi và anh trai tôi đúng là có bệnh. Mà còn bệnh không nhẹ.”

Ngón tay Khương Tuế siết chặt vào lòng bàn tay. Y cố giữ bình tĩnh:
“Cậu chỉ là đang phát bệnh, không phải thích tôi. Có lẽ cậu nên đi gặp bác sĩ tâm lý, Kỳ Thành Húc…”

Giọng y gần như mang theo chút cầu xin:
“Chúng ta… tạm thời đừng gặp nhau nữa.”

Kỳ Thành Húc đột ngột ngồi bật dậy, một tay giữ sau gáy Khương Tuế, nhìn thẳng vào đôi mắt bất lực của y, giọng khàn đặc:
“Anh trai tôi có thể, thì tôi không thể sao?”

“Cậu có biết mình đang nói gì không?” Khương Tuế kinh hãi.

“Không phải chính anh nói sao? Sau khi Kỳ Huyên chết, hôn nhân của anh với anh ấy đã kết thúc. Bây giờ anh độc thân.....vậy tại sao không thể ở bên tôi?!”

Khương Tuế hoảng loạn đẩy tay hắn ra:
“Cậu điên rồi… cậu chắc chắn là điên rồi… Ưm!”

Kỳ Thành Húc cúi xuống, chặn môi Khương Tuế bằng chính môi mình.

Hắn ôm chặt y, hoàn toàn không để ý đến cánh tay gãy của mình, siết mạnh đến mức như muốn ép Khương Tuế tan vào lồng ngực, để y không còn đường thoát.

“Xem ra tôi đến không đúng lúc.”

Giọng một người đàn ông vang lên nơi cửa phòng bệnh, có chút lạnh nhạt.

Kỳ Thành Húc ngẩng đầu, thấy Ân Chiếu Ngọc đứng ở cửa, sắc mặt khó coi khó tả.

Hắn cong môi, nở một nụ cười không hề có ý cười:
“Quấy rầy rồi.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận