Kỳ Thành Húc cảm thấy quan hệ giữa mình và Ân Chiếu Ngọc cũng chưa thân thiết đến mức vị giám ngục trưởng trăm công nghìn việc này phải đích thân đến bệnh viện thăm hắn. Nhưng khách đã đến cửa, hắn cũng không thể đuổi đi. Hắn thản nhiên buông Khương Tuế ra, như không có chuyện gì xảy ra:
“Anh Chiếu Ngọc, thật ra chỉ là chút vết thương nhỏ thôi, anh không cần đặc biệt đi một chuyến đến đây thăm tôi đâu.”
Ân Chiếu Ngọc đặt bó hoa tươi kiều diễm ướt sương trong tay xuống bàn. Hắn không nhìn Khương Tuế, chỉ cười cười:
“Động đến gân cốt thì phải dưỡng một trăm ngày. Gãy xương không phải chuyện nhỏ, vẫn nên tĩnh dưỡng cho tốt.”
Kỳ Thành Húc khách sáo vài câu. Ân Chiếu Ngọc vốn cũng không định ở lại lâu, nói chuyện xong liền chuẩn bị cáo từ. Khương Tuế vẫn luôn cúi đầu đứng bên cạnh, lúc này bỗng ngẩng lên:
“Tôi… tôi tiễn anh.”
Ân Chiếu Ngọc liếc nhìn y một cái:
“Vậy làm phiền em.”
Kỳ Thành Húc nheo mắt.
Theo lẽ thường, Khương Tuế là người nhà của hắn, trong hoàn cảnh này chủ động tiễn khách cũng coi như lễ nghi nên có. Nhưng tính cách của y vốn không phải kiểu người sẽ làm chuyện như vậy. Lời đề nghị này quá đột ngột.
Khương Tuế đi theo sau Ân Chiếu Ngọc ra khỏi phòng bệnh.
Tầng này đều là phòng VIP, yên tĩnh đến mức gần như trống rỗng. Hành lang không một bóng người. Khương Tuế nhìn vạt quần Ân Chiếu Ngọc phía trước, muốn nói gì đó nhưng mãi không mở lời được.
Đến chỗ rẽ, Ân Chiếu Ngọc đột nhiên dừng lại. Khương Tuế không kịp phản ứng, suýt chút nữa đâm vào lưng hắn.
“Tiễn đến đây là được rồi.” Giọng Ân Chiếu Ngọc vẫn ôn hòa như thường, người này dù là trước một giây giết người, giọng nói cũng vẫn dịu dàng như thế. “Em quay lại đi.”
Khương Tuế ngẩng đầu nhìn đường nét cằm rõ ràng của hắn, nhỏ giọng nói:
“Tôi và Kỳ Thành Húc không phải…”
“Không phải cái gì?”
Khương Tuế khó khăn nói tiếp:
“Không phải như anh thấy.”
Xung quanh không có ai. Nụ cười như chiếc mặt nạ trên gương mặt Ân Chiếu Ngọc chậm rãi tan đi như thủy triều rút. Hắn lạnh mặt, một tay ép Khương Tuế lên bức tường trắng toát, nâng cằm y, nhìn thẳng vào mắt:
“Tôi thấy cậu ta hôn em. Em định giải thích thế nào? Lỡ chạm phải sao?”
Khương Tuế nắm lấy ống tay áo hắn:
“Là cậu ấy ép tôi. Tối qua cậu ấy uống nhiều…”
Ân Chiếu Ngọc lạnh lùng nói:
“Uống nhiều rồi ngủ với em?”
“Không có!” Khương Tuế đột nhiên mở to mắt, tức giận nói, “Anh đừng nói bừa! Tôi sợ cậu ấy say rồi phát điên, quá hoảng nên định nhảy từ ban công xuống để chạy trốn…”
Sắc mặt Ân Chiếu Ngọc lập tức thay đổi:
“Em có bị thương không? Tầng hai mà em cũng dám nhảy? Không muốn sống nữa sao?!”
“… Tôi không bị thương. Kỳ Thành Húc ôm tôi ngã xuống, nên cậu ấy mới gãy tay.” Khương Tuế cúi đầu, rầu rĩ nói, “Cậu ấy có bệnh, cứ khăng khăng nói thích tôi… Hay là anh khuyên cậu ấy đi gặp bác sĩ tâm lý đi.”
Ân Chiếu Ngọc vẫn không yên tâm, kiểm tra Khương Tuế từ trên xuống dưới mấy lượt. Xác nhận ngay cả da cũng không trầy xước, hắn mới nói:
“Tôi đã sớm bảo em đừng quay về nhà họ Kỳ.”
Khi thời hạn chấp hành án của Khương Tuế gần kết thúc, Ân Chiếu Ngọc đã chuẩn bị sẵn đường lui cho y. Làm một cái chết giả để thoát khỏi thân phận cũ, thay tên đổi dạng rồi xuất hiện trở lại ở Thủ Đô Tinh, với hắn mà nói chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Nhưng Khương Tuế đã từ chối.
Ân Chiếu Ngọc không biết nguyên nhân y từ chối. Phần lớn thời gian, hắn vẫn tôn trọng ý nguyện của y, nên để y quay về phạm vi thế lực của Kỳ gia. Khi đó, hắn từng nghĩ liệu Kỳ Thành Húc có nảy sinh ý đồ không an phận với Khương Tuế hay không, bởi khi ta quá yêu thích một thứ, ta sẽ luôn nghi ngờ người khác cũng muốn chiếm hữu nó.
Nhưng sau đó hắn lại nghĩ, Kỳ Thành Húc dù sao cũng là em ruột của Kỳ Huyên, là đứa em được chính tay Kỳ Huyên nuôi lớn. Dù có không biết xấu hổ đến đâu, cũng không thể làm gì quá đáng với chị dâu mình.
Hiện tại, Kỳ Thành Húc lại dùng hành động nói cho hắn biết, hắn ta quả thật có thể không hề có giới hạn.
“… Tôi đã hứa với Kỳ Huyên.” Khương Tuế nhẹ giọng nói, “Trước khi anh ấy chết, tôi đã hứa… sẽ quay về.”
Ân Chiếu Ngọc khựng lại. Những ngón tay đang nắm lấy cánh tay Khương Tuế bỗng siết chặt. Khương Tuế đau đến nhíu mày:
“Chiếu Ngọc…”
“Không sao.”
Ân Chiếu Ngọc biết mình không nên so đo với một người đã chết. Hắn miễn cưỡng đè nén cơn khó chịu trong lòng, giọng dịu lại:
“Xin lỗi, làm em đau. Tôi sẽ nghĩ cách tìm chút phiền toái cho Kỳ Thành Húc. Nhưng Tuế Tuế, chỉ cần em còn ở lại đây, cậu ta nhất định sẽ tiếp tục dây dưa.”
Khương Tuế luống cuống:
“Tôi… tôi không biết phải làm sao…”
Ân Chiếu Ngọc đưa tay khẽ vuốt gò má y:
“Vẫn là cách tôi từng nói. Vứt bỏ thân phận hiện tại, từ nay cắt đứt hoàn toàn với Kỳ gia. Trời cao biển rộng, em muốn đi đâu cũng được.”
Khương Tuế do dự.
Sắc mặt Ân Chiếu Ngọc nhạt đi vài phần:
“Khó quyết định đến vậy sao?”
“Tôi…”
Lời còn chưa dứt, một lực mạnh bất ngờ từ phía sau ập tới. Khương Tuế bị kéo giật lùi mấy bước. Vừa đứng vững, y đã thấy Kỳ Thành Húc sải bước tiến lên, vung một quyền nện thẳng vào mặt Ân Chiếu Ngọc như một con sư tử nổi giận:
“Ân Chiếu Ngọc, anh con mẹ nó đang nói thứ khốn kiếp gì vậy?!”
Ân Chiếu Ngọc không đề phòng nên trúng một quyền. Nhưng điều đó không có nghĩa hắn không biết đánh nhau. Trong ngục giam số một, đám đầu gấu đều biết giám ngục trưởng một khi ra tay là không chừa đường sống, ai nhìn thấy hắn cũng phải run chân.
Hắn nghiêng đầu, dùng ngón tay lau vệt máu nơi khóe môi. Sau đó trở tay túm cổ áo Kỳ Thành Húc, đập mạnh hắn vào tường, phát ra tiếng “rầm” nặng nề. Cánh tay rắn chắc của hắn ghì ngang cổ đối phương, lạnh lùng nói:
“Người lớn nói chuyện, trẻ con đừng xen vào. Cha cậu không dạy sao?”
“… Ha.”
Kỳ Thành Húc túm lấy cánh tay hắn, một chân đá mạnh vào eo bụng đối phương, gằn giọng:
“Giả bộ cái gì! Nếu tôi nhớ không lầm, anh với anh trai tôi là bạn đại học, quan hệ còn rất tốt. Vậy bây giờ anh đang làm gì?! Đồ ngụy quân tử, đạo mạo giả tạo....”
Ân Chiếu Ngọc căn bản không tránh. Hắn chịu trọn cú đá, chỉ khẽ hừ một tiếng rồi thúc cùi chỏ mạnh vào mặt Kỳ Thành Húc. Đối phương lảo đảo hai bước, suýt ngã xuống đất.
Ân Chiếu Ngọc cười nhạo:
“Cậu đúng là thú vị thật, nhóc con. Tôi và Khương Tuế là quan hệ bình thường. Còn cậu thì sao? Em ấy là anh dâu của cậu. Nếu Kỳ Huyên dưới suối vàng biết được, chắc hóa thành quỷ cũng không tha cho cậu.”
Hắn từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt lạnh như băng hiện rõ sự trào phúng:
“Cậu, Đ* c*m th*, vong ân phụ nghĩa, sói mắt trắng, cậu có tư cách gì ở đây mà gào thét với tôi?”
“Anh mẹ nó câm miệng!”
Kỳ Thành Húc giận dữ vung thêm một quyền. Lần này Ân Chiếu Ngọc nghiêng người né tránh, chộp lấy cánh tay đang bó thạch cao của hắn, không chút do dự bẻ mạnh xuống.
Thạch cao vỡ tan trong nháy mắt. Xương vốn đã rạn nay chịu thêm một cú chấn động, đau đến mức trán Kỳ Thành Húc toát mồ hôi lạnh.
Hắn nghiến răng, dùng tay còn lành đấm thẳng vào bụng Ân Chiếu Ngọc, nơi yếu nhất.
Có lẽ Ân Chiếu Ngọc không ngờ rằng trong cơn đau dữ dội ấy, phản ứng đầu tiên của hắn vẫn là đánh trả. Không kịp tránh, cú đấm nặng như bao cát giáng xuống. Cổ họng hắn dâng lên vị tanh, nhưng hắn cứng rắn nuốt ngược máu vào, thần sắc u ám:
“Xem ra cậu thật sự thiếu sự dạy dỗ. Nếu Kỳ Huyên chết sớm, vậy hôm nay tôi thay cậu ấy dạy cậu chút đạo lý làm người.”
Hắn túm tóc Kỳ Thành Húc, đập mạnh đầu đối phương vào tường. Chỉ trong chớp mắt, đầu Kỳ Thành Húc đã rách máu chảy. Máu theo gò má nhỏ xuống sàn, nhìn đến rợn người.
Nhưng Ân Chiếu Ngọc hoàn toàn không cân nhắc việc có thể đánh chết hắn. Lực tay không hề nới lỏng.
Khi hắn chuẩn bị kéo đầu Kỳ Thành Húc đập tiếp lần nữa, đối phương bỗng nhanh như chớp chộp lấy gáy hắn. Lực siết mạnh đến mức như muốn bóp nát đốt sống cổ, khiến Ân Chiếu Ngọc khẽ rên.
Kỳ Thành Húc nâng hàng mi đã bị máu dính bết, khóe môi kéo ra một nụ cười hung ác:
“Dạy dỗ tôi? Anh cũng xứng?!”
Hắn ấn mạnh đầu Ân Chiếu Ngọc xuống, đồng thời bất ngờ nhấc gối, hung hăng thúc vào cằm hắn. Máu nơi khóe môi Ân Chiếu Ngọc trào ra nhiều hơn, nhưng hắn hoàn toàn không để tâm, chộp lấy Kỳ Thành Húc rồi quật qua vai một cái.
“Rầm!”
Người đàn ông trẻ cao gần mét chín bị ném thẳng xuống sàn, phát ra tiếng động chấn tai.
Các hộ sĩ từ lâu đã nhận ra có chuyện không ổn, nhưng không ai dám lại gần can ngăn, chỉ có thể vội vàng gọi bảo vệ. Người có thể vào tầng này đều là người giàu có hay có thân phận cao quý, họ không dám xen vào chuyện riêng của người khác, chỉ cầu đừng xảy ra án mạng, nếu không bệnh viện cũng gánh không nổi hậu quả.
Hai người đàn ông như hai con dã thú tranh giành lãnh địa, từng quyền nện thẳng vào thịt, không chết không thôi. Cả hai đều nhắm vào chỗ hiểm, như muốn lấy mạng đối phương.
Bộ vest được cắt may tinh xảo của Ân Chiếu Ngọc đã sớm xộc xệch, nhăn nhúm. Quần áo bệnh nhân trên người Kỳ Thành Húc rách tả tơi như giẻ vụn treo lủng lẳng. Cả hai người đầy máu, nhìn đến rợn người.
“……”
Toàn thân Khương Tuế lạnh toát, vô thức lùi lại. Một hộ sĩ vội đỡ lấy y:
“Thưa tiên sinh? Ngài có sao không?”
Khương Tuế như không nghe thấy. Miệng y không ngừng lẩm bẩm điều gì đó. Hộ sĩ ghé sát mới nghe loáng thoáng những từ ngắt quãng như “cứu tôi”… “Kỳ Huyên”… “sợ”… Cô cho rằng Khương Tuế đang lên cơn suy sụp tinh thần, quan tâm nói:
“Chúng ta rời khỏi đây trước đã, tôi tìm bác sĩ khám cho ngài.”
Khương Tuế không phản kháng, ngoan ngoãn đi theo cô, bỏ lại phía sau hai người vẫn còn đánh nhau dữ dội.
Hộ sĩ đưa Khương Tuế vào phòng nghỉ ngồi tạm trong chốc lát, rồi đi gọi bác sĩ. Nhưng khi cô quay lại, Khương Tuế đã không còn ở đó.
Y tự mình rời khỏi bệnh viện.
…
“Tại sao lại như vậy… Tại sao lại như vậy…”
Khương Tuế co rúm trong tủ quần áo. Xung quanh toàn là quần áo của Kỳ Huyên, dường như vẫn còn vương lại mùi hương quen thuộc trên người hắn.
Y ôm chặt lấy mình, như thể đang trôi nổi giữa đại dương vô biên, bất cứ lúc nào cũng có thể bị sóng cuốn chìm. Y lẩm bẩm:
“Kỳ Huyên… sao anh còn chưa đến cứu em? Có phải anh không thích em nữa không…”
Như có vô số mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào não, Khương Tuế đau đớn đến gần như nghẹt thở. Dù biết như vậy là không đúng, y vẫn khao khát Kỳ Huyên xuất hiện, kéo y ra khỏi biển khổ này.
Như năm đó trên hành tinh rác, khi y nhiễm virus bệnh đến thập tử nhất sinh, Kỳ Huyên như thiên thần giáng xuống. Như năm đó ở trường học, khi y bị vây đánh, Kỳ Huyên đã đánh đám người kia một trận. Như năm đó giữa biển hoa, hắn từng hứa sẽ bảo vệ y cả đời…
Nhưng Kỳ Huyên… bây giờ em đau khổ như vậy, sao anh vẫn chưa đến cứu em?
Khương Tuế khóc đến mức không mở nổi mắt. Không gian chật hẹp, khép kín này đã không còn đủ để mang lại cảm giác an toàn. Cả người y run rẩy, nghẹn ngào không thôi, nắm chặt áo Kỳ Huyên như kẻ sắp chết đuối níu lấy cọng rơm cuối cùng.
Bỗng nhiên, y cảm giác như có một bàn tay lạnh lẽo lướt qua gò má, dịu dàng lau đi những giọt nước mắt nóng hổi.
Rồi y nghe thấy một tiếng thở dài rất khẽ.
“Em thật đáng thương.”