Ngay cả một người điềm tĩnh và lạnh nhạt như Khương Tuế, lúc này cũng toát mồ hôi lạnh khắp người.
Cơ sở nghiên cứu biển sâu đã truy tìm suốt bảy năm trời, chỉ mong tìm được chút dấu vết của sinh vật cổ đại này, vậy mà giờ đây, trên mặt biển đen thẫm trước mắt, những sinh vật ấy lại xuất hiện dày đặc.
Một cái liếc nhìn thôi, đã thấy ít nhất phải có đến hàng trăm con nhân ngư, lớn có, nhỏ có, nam có, nữ có, gương mặt chúng đều tuyệt mỹ tinh xảo đến mức phi thực. Nhưng chính vì cái đẹp ấy quá mức hoàn hảo, nên lại mang theo một cảm giác quái dị, khiến người ta vừa bị mê hoặc, vừa âm thầm rùng mình sợ hãi.
.....Cảm giác này, Khương Tuế từng nếm trải sâu sắc khi đối mặt với Ares.
“Ôi Chúa ơi…” — người thủy thủ lẩm bẩm: “Đây… đây toàn là nhân ngư! Nhiều đến vậy… chẳng lẽ truyền thuyết về đảo nhân ngư là thật sao?!”
Khương Tuế mím chặt môi, bàn tay siết lấy mép boong tàu, khớp ngón tay trắng bệch.
Đối diện cảnh tượng như bước ra từ ác mộng này, điều đầu tiên y nghĩ đến lại là, con tàu đi theo tín hiệu chip định vị gắn trong cơ thể Ares. Nếu họ đã đến gần đảo nhân ngư… chẳng lẽ Ares cũng ở đây sao?
“Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?!”
Cafu từ trong khoang tàu hối hả chạy ra, vừa đi vừa khoác vội áo.
“Lại động đất à?”
“Không phải! Là nhân ngư!” — người thủy thủ hét lớn — “Quản lý, chúng ta đã tìm được đảo nhân ngư rồi!!”
Cafu sững người trong giây lát, rồi lập tức sải bước đến mạn thuyền. Khi nhìn xuống mặt biển, khuôn mặt ông hiện lên một vẻ cuồng nhiệt méo mó đến đáng sợ, giống hệt một kẻ cuồng tín dị giáo vừa gặp được thần linh của mình. Hơi thở ông dồn dập, gần như run rẩy:
“Đảo nhân ngư… Cuối cùng ta đã tìm thấy lại đảo nhân ngư rồi!!”
Allison cũng vội vã chạy theo, nhưng trái với sự phấn khích gần như điên loạn của Cafu, cô vẫn cố giữ bình tĩnh:
“Quản lý, ánh mắt của những nhân ngư này toàn sát khí, e rằng không có ý tốt. Chúng ta phải xử lý thế nào?”
Cafu lập tức quay đầu nhìn về phía Khương Tuế, cố gắng đè nén cảm xúc đang dâng trào:
“Thân ái, hãy nói với bọn chúng đi, nói rằng chúng ta không có ác ý.”
Khương Tuế dường như không thể tin được mà đáp:
“Tôi nói với bọn chúng ư? Làm sao mà tôi nói được? Tôi đâu phải nhân ngư!”
“Nhưng cậu có thể giao tiếp với Ares!” — Cafu gằn giọng.
Khương Tuế lạnh lùng đáp:
“Tôi có thể giao tiếp với Ares là vì nó đã học tiếng người, chứ không phải tôi biết tiếng nhân ngư.”
Y dừng lại một chút, khóe môi khẽ nhếch lên.
“Hơn nữa, ác ý của bọn chúng là dành cho tôi.”
Lúc này, trên boong tàu đã có bảy tám người tụ lại. Nhưng toàn bộ lũ nhân ngư kia, không một ánh mắt nào nhìn đến ai khác ngoài Khương Tuế. Chúng khẽ xì xào với nhau, nói bằng thứ ngôn ngữ xa lạ. Khương Tuế không hiểu được, nhưng từ cách chúng nhìn y, y biết chắc đó tuyệt đối không phải lời tốt đẹp gì.
Cafu còn định nói thêm thì bỗng một con nhân ngư mái có mái tóc nâu trượt lên mặt nước, miệng phát ra một tràng âm thanh.
Khương Tuế nghe không hiểu, nhưng linh cảm nói với y rằng đó là lời mắng chửi.
Bởi ngay sau khi con nhân ngư kia dứt lời, tất cả những con khác đều đồng loạt gào lên phẫn nộ, để lộ hàm răng nhọn hoắt, rồi “BỊCH! BỊCH! BỊCH!” — chúng lại bắt đầu lấy đuôi đập mạnh vào thân tàu!
Dù sức mạnh từng cá thể của chúng không bằng Ares, tên nhân ngư có sức mạnh kh*ng b*, có thể dễ dàng nghiền nát ba lớp kính pha lê chỉ bằng một cú quật nhưng số lượng thì quá khủng khiếp. Khi chúng hợp lực, những cú đánh ấy khiến cả con tàu rung lắc dữ dội, nghiêng ngả dữ hơn cả lúc trước!
“Chết tiệt!!”
“A a a!! Mẹ kiếp, tôi sắp bị sắp té rồi!!”
“Kéo tôi lên mau!!”
“Lũ cá này điên hết rồi sao?!”
Boong tàu trở nên hỗn loạn, người ngã trái, kẻ lăn phải, tiếng la hét thảm thiết, tiếng mắng chửi và tiếng va đập hỗn độn thành một mớ âm thanh kinh hoàng.
Khương Tuế cố ôm chặt lấy mép tàu để khỏi bị hất văng như một quả bowling giữa sàn sắt trơn trượt.
Cả thân người y va vào lớp thép lạnh buốt, dạ dày cuộn lên, khó chịu đến mức muốn nôn, nhưng vẫn cố cắn răng chịu đựng.
Y gào lên:
“Cafu!! Anh chưa từng tính đến tình huống này sao?! Rõ ràng chúng muốn đánh nghiêng tàu, để dìm chết chúng ta xuống biển đó!!”
Sắc mặt của Cafu vô cùng khó coi, tối sầm như thể có thể nhỏ ra nước. Dường như ông vừa rơi vào một ký ức đáng sợ nào đó, hồi lâu sau mới khàn giọng nói:
“...Tôi không hiểu tại sao lần này chúng lại tỏ ra thù địch dữ dội đến thế. Khi tôi đến đây lần đầu, chưa từng gặp chuyện như vậy.”
“Vậy nghĩa là anh cũng chẳng có cách nào sao?!”
Nếu không phải tình thế không cho phép, Khương Tuế thật sự muốn túm cổ áo Cafu mà đấm cho ông hai cú vỡ mặt.
“Có... nhưng trừ khi bất đắc dĩ—” Cafu còn chưa nói hết câu, ánh mắt ông bỗng quét qua một thứ gì đó, rồi hét toáng lên:
“Khương Tuế! Cẩn thận!!”
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Khương Tuế quay đầu lại, chỉ thấy một bàn tay có màng, móng sắc lạnh lóe sáng đang chộp thẳng về phía mình. Đó chính là con nhân ngư tóc rối ban nãy từng mắng chửi om sòm. Khuôn mặt nó dữ tợn, ra đòn nhanh như chớp. Khương Tuế buộc phải buông mép thuyền, nghiêng người tránh cú vồ chí mạng ấy. Móng vuốt của nhân ngư quét ngang mép thuyền bằng thép, để lại những vết rạch sâu hoắm, chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ biết nếu cú ấy trúng người, ắt y sẽ bị xé toạc mất một mảng thịt lớn.
Tuy tránh được đòn tấn công, nhưng Khương Tuế không có điểm tựa. Cú va mạnh khiến đầu y đập vào cột buồm. Cơn choáng giáng xuống dữ dội, như thể xương sống sắp nứt lìa, nội tạng cuộn trào như sóng dữ. Chưa kịp cảm nhận hết cơn đau, một luồng lực cực mạnh lại hất tung y, khiến thân thể nện mạnh vào lan can thuyền.
Cổ họng Khương Tuế tràn đầy vị tanh của máu. Y ôm ngực, khụ ra một ngụm máu đỏ thẫm, vai run lên không ngừng.
Đau... quá đau...
Lưng, bụng, tay chân, chỗ nào cũng rất đau.
Bầy nhân ngư không hề có ý định dừng lại. Chưa đến mười giây, chúng lại khởi động một đợt tấn công mới. Nếu cứ thế này, không biết liệu họ có bị kéo xuống biển mà chết đuối không, nhưng bị đánh chết thì chỉ là chuyện sớm muộn.
“Allison lớn tiếng nói:
“Quản lý! Không thể tiếp tục được nữa, chúng ta......”
Cô chưa kịp nói hết, thì từ phía xa, trên rặng đá ngầm, vang lên một tiếng kêu ngân dài, trong trẻo mà chấn động, không giống tiếng cá, cũng chẳng như tiếng chim. Âm thanh ấy xuyên thấu trời biển, vang vọng như vượt qua hàng tỷ năm thời gian mà đến, vừa linh hoạt huyền ảo, vừa mang uy nghi và sức áp bách khủng khiếp.
Tất cả mọi người đều chết lặng bởi âm thanh này. Kể cả bầy nhân ngư cũng không ngoại lệ.
Chiếc thuyền cuối cùng cũng ổn định trở lại. Khương Tuế chống tay lên boong bò dậy, gắng gượng ngẩng đầu, liền thấy đám nhân ngư kia mặt mày hoảng hốt, sợ hãi như thấy thứ gì đáng sợ vô cùng nhưng nhân ngư, sinh vật đứng đầu chuỗi thức ăn dưới biển, lại sợ hãi cái gì chứ?
Chúng đan hai tay đặt lên vai, cúi đầu thật sâu. Khương Tuế nhìn theo hướng chúng bái lạy, chỉ thấy một vầng sáng bạc như trăng đang lan tỏa trên mặt biển. Nước phản chiếu ánh sáng bạc, bọt nước tung lên, như thể dưới làn sóng có một thứ gì đó đang lao đến cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã áp sát con thuyền.
Cảnh tượng sau đó, Khương Tuế cả đời cũng không quên được.
Giống như bước ra từ một câu chuyện thần thoại, một nhân ngư mái tóc đen ánh lam, đôi mắt cùng màu, phá mặt nước mà trồi lên. Chiếc đuôi cá xanh biển sáng rực trong làn bọt nước. Phía sau nó là vô số nhân ngư thần phục, trải dài đến tận chân trời. Trong tiếng gào thét cùng tiếng gió thổi, sinh vật ấy như thần linh giáng thế, vươn bàn tay về phía Khương Tuế.
Y chưa kịp nhìn rõ gương mặt nó, thì bỗng nghe ai đó hét lớn “Không ổn rồi!”, nháy mắt tiếp theo, một luồng khí lạnh băng vọt tới. Cánh tay nhân ngư siết chặt eo y, kéo y lao thẳng xuống lòng biển!
“Khốn kiếp!!” Cafu vội lao đến mép thuyền, gân xanh nổi đầy thái dương:
“Khương Tuế?! Khương Tuế, cậu nghe thấy tôi không?!”
Đáp lại ông chỉ là một tiếng ngân dài vọng lên từ lòng biển sâu.
Ngay sau đó, toàn bộ bầy nhân ngư cũng lần lượt lặn xuống theo, biến mất không dấu vết. Mặt biển trở lại yên ả, phẳng lặng như thể tất cả những gì vừa xảy ra chỉ là ảo giác tập thể.
“...Quản lý.” Allison nắm mép thuyền, run rẩy nói:
“Tiến sĩ... bị kéo xuống biển rồi sao?”
Cafu im lặng, quai hàm nghiến chặt, ánh mắt tối sầm.
“Nhân ngư... chúng sẽ giết ngài ấy sao? Ngài ấy sẽ chết ở đó sao?” – Allison lẩm bẩm.
“Không đâu!” – Cafu gần như quát lên tức khắc.
Ông hít sâu, trầm giọng nói: “Tiếp tục hướng về đảo nhân ngư mà đi!”
“Nhưng tiến sĩ—”
“Cậu ta chắc chắn sẽ bị mang về đảo Nhân Ngư.” Cafu cắn mạnh vào đốt ngón tay, đến mức bật máu, nhưng ông chẳng màng, chỉ ra lệnh:
“Đêm nay, không ai được nghỉ. Trước khi bình minh ló rạng phải tìm được hòn đảo đó cho tôi!”
.......
Tối tăm, ẩm ướt, đau đớn, sợ hãi…
Khương Tuế đột nhiên mở mắt ra. Chung quanh chỉ là một màu đen đặc quánh, đến cả đầu ngón tay của chính mình y cũng không nhìn thấy.
Đây là đâu? Là địa ngục sao?
Rốt cuộc y cũng giống như mẹ mình, chết đuối giữa biển khơi rồi ư?
Ký ức cuối cùng của y là khoảnh khắc Ares kéo mình xuống nước. Ares… di chuyển nhanh đến thế, chắc hẳn chiếc đuôi của nó đã mọc lại rồi. Nhân ngư có khả năng tái sinh vô cùng mạnh mẽ, mà thân thể Ares lại vượt xa đồng loại của mình…
Trong lúc còn đang miên man suy nghĩ, Khương Tuế chợt nhận ra bóng tối quanh mình không phải do không gian thiếu ánh sáng, mà là vì đôi mắt y bị bịt kín bằng một mảnh vải.
Ý thức được điều này, y lập tức đưa tay lên muốn kéo mảnh vải xuống nhưng một giọng nói lạnh lẽo vang lên:
“Stop.” (Dừng lại.)
Khương Tuế giật mình, bản năng quay đầu về phía âm thanh quen thuộc ấy:
“Ares?!”
Ares không trả lời.
“Tại sao ta không thể bỏ bịt mắt ra?” – Khương Tuế hỏi.
Ares lạnh giọng đáp:
“I don’t want to see your face.” (Ta không muốn nhìn thấy mặt em.)
Động tác của Khương Tuế khựng lại, y chậm rãi ngồi yên xuống.
Nhân ngư tiến lại gần, bàn tay có màng lạnh lẽo của nó nâng cằm y lên, nhét vào miệng y một thứ gì đó:
“Swallow.” (Nuốt đi.)
Khương Tuế cắn thử, nhận ra đó có lẽ là thịt tôm, vỏ tôm đã được lột.
… Đến giờ Ares vẫn chịu cho y ăn? Không, nhân ngư là loài có thù tất báo, có lẽ nó chỉ muốn giữ y lại để hành hạ dần dần. Nếu đổi vị trí, Khương Tuế thề rằng, y còn làm tàn nhẫn hơn Ares nhiều.
Ares tiếp tục đút cho y vài con tôm, nhưng Khương Tuế đã no đến khó chịu, liền đẩy tay đối phương ra:
“Đủ rồi.”
Ares chỉ cười lạnh, rót cho y chút nước. Vẫn là nước ngọt.
Khương Tuế rốt cuộc cũng cảm thấy dễ chịu, nắm lấy cánh tay Ares hỏi:
“Đây là nơi nào?”
Ares:
“Doesn’t understand.” (Nghe không hiểu.)
“.......”Mỗi khi con cá này giả ngu hoặc nổi giận, con cá này đều dùng đúng câu đó. Khương Tuế hít sâu một hơi, y đành dịu giọng hỏi lại:
“Ares, nơi này là đâu?”
“My throne.” (Vương tọa của ta.)
Ares rốt cuộc cũng trả lời.
Khương Tuế ngẩn người, rồi không nhịn được mà bật cười:
“Vương tọa? Ngươi là vua gì cơ? Vua cá tuyết chăng?”
Ares rõ ràng tức giận, mắng y:
“Ignorant.” (Đồ ngu dốt.)
Khương Tuế thử cử động chân tay. Tuy cơ thể vẫn còn đau, nhưng so với lúc ở trên thuyền thì đã khá hơn nhiều. Những vết trầy xước ở bàn tay và khuỷu tay cũng đã lành hẳn.
Ares… vẫn giúp y chữa thương sao?
Dù biết lúc này không nên nhắc đến, Khương Tuế vẫn thấp giọng nói:
“Cái đuôi của ngươi…”
Lời còn chưa dứt, Ares đã bịt kín miệng y, đem thứ gì đó mềm như bông nhét vào miệng y, không để y nói thêm. Khương Tuế muốn mở miệng nói gì đó, nhưng bỗng nhiên biến thành tiếng rên:
“Ares.....ngươi làm gì vậy?”
Nhân ngư khẽ kéo áo y lên, đôi môi lạnh buốt dán lên phần bụng phẳng, chậm rãi l**m qua chỗ bị thành thuyền làm bầm tím. Nghe thấy câu hỏi của Khương Tuế, nó thản nhiên đáp, giọng điềm tĩnh như nước:
“Treatment.” — Trị liệu.
Dù là vậy… nhưng cảm giác này… thật sự quá kỳ lạ.
Làn da trắng nõn ở phần bụng mềm mại của vị tiến sĩ dần ửng lên một màu đỏ diễm lệ, cơn ngứa ngáy khó tả khiến y chỉ muốn cuộn tròn người lại. Thế nhưng nhân ngư lại mạnh mẽ ghì y xuống, không để y né tránh. Khương Tuế đành nghiến răng chịu đựng, cố gắng nén lại cái cảm giác như có ngứa ngáy kỳ quái chạy dọc tận xương cốt ấy. Cuối cùng, y cũng không nhịn được mà bật ra vài tiếng rên khẽ. Mỗi khi y phát ra âm thanh, động tác giữ chặt tay y của Ares lại càng trở nên mạnh mẽ hơn.
Không biết sự tra tấn dai dẳng ấy kéo dài bao lâu, chỉ biết toàn thân Khương Tuế đã ướt đẫm mồ hôi. Y kiệt sức, buông cánh tay đặt lên vai Ares, quên mất rằng mình vốn là tù nhân, thở hổn hển nói nhỏ:
“Đưa ta đi tắm đi… khó chịu quá.”
Ares:
“Push your luck.” (Đừng được đằng chân lân đằng đầu.)
Đôi mắt bị bịt kín bởi một mảnh vải đen khiến làn da trắng như tuyết của Khương Tuế càng thêm nổi bật. Mái tóc đen óng mượt vì mồ hôi mà bết dính trên trán, cảm giác khó chịu khiến y nhíu mày, thấp giọng nói:
“Ngươi không cần dẫn ta đi cũng được. Nhưng bỏ cái này ra, ta tự đi.”
Ares: “No.”
Khương Tuế mất kiên nhẫn, đưa tay kéo vây tai cá của nó: “Nhanh lên!”
Ares phẫn nộ, để lộ hàm răng nanh đe dọa y. Nhưng Khương Tuế không hề phản ứng. Hai giây sau, nhân ngư đành im lặng, bế y đi về phía một hồ nước nhỏ do mưa tạo thành không xa đó.
Bị bịt mắt khiến y thấy vô cùng khó chịu. Chỉ cần Khương Tuế hơi nhúc nhích định tháo mảnh vải, Ares lập tức nổi cáu. Cuối cùng, y buộc phải từ bỏ ý định.
Vì không thể tự nhìn thấy gì, việc tắm rửa dĩ nhiên cũng phải để Ares giúp. Mấy ngày không gặp, con cá này vẫn hạ lưu như cũ, lợi dụng cơ hội mà s* s**ng lung tung. Lúc đầu, Khương Tuế còn phản ứng đánh nó vài cái, về sau dứt khoát mặc kệ. Dù sao con cá vảy dày thịt dày này có bị đánh cũng chẳng coi đó là đau đớn gì.
Sau khi giúp y tắm rửa sạch, Ares dùng một tấm thảm lớn quấn lấy cơ thể Khương Tuế. Y thầm thấy lạ: một con cá như Ares, sao lại có nhiều vật dụng của loài người đến thế?
Ngay lúc ấy, một tiếng kêu thảm thiết rợn người vang vọng từ xa, khiến y lập tức bật dậy, toàn thân căng cứng:
“Âm thanh gì vậy?!”
Bàn tay Khương Tuế siết chặt. Tiếng kêu ấy khiến y nhớ đến tiếng kêu thảm thiết của Ares khi bị đứt đuôi, mỗi khi nhớ tới, trái tim y đều phát run.
“It is nothing.” (Không có gì.) — Ares lạnh nhạt trả lời.
Khương Tuế: “Có người đang kêu thảm thiết… Không, là một nhân ngư! Ngươi không nghe thấy sao?”
Ares ngẩng đôi mắt xanh như biển nhìn ra phía xa mặt nước. Ở đó, một nhân ngư tóc dài màu nâu đang phiêu bồng giữa biển máu đỏ thẫm, nó giống như đã chết. Chung quanh nó có vài nhân ngư khác đang “hành hình”.
Nhưng chuyện này không cần thiết nói cho Khương Tuế biết.
Khương Tuế rất để tâm tới thanh âm kia, nhưng Ares không muốn nhiều lời, y dứt khoát đổi chủ đề:
“Những người đi cùng ngươi đâu?”
“Dunno.” (Không biết.)
Khương Tuế cảm giác rõ ràng Ares đang giấu gì đó, nhưng nhìn thái độ hiện giờ của nó, y quyết định không ép. Y ngả người ra, nói: “Ta mệt rồi, ngủ một lát.”
Ares không nói thêm.
Nhưng Khương Tuế biết nó đang ở rất gần, lặng lẽ dõi theo y. Ánh nhìn ấy dường như có thực thể, nhìn chằm chằm y như muốn khoét sâu một lỗ trên lưng y.
Y cố thả lỏng cơ thể, giả vờ ngủ. Ít nhất nửa giờ sau, y mới cảm nhận được Ares khẽ nhích lại gần. Giây tiếp theo, nhân ngư kéo lại góc chăn cho y.
Khương Tuế: “……”
Quá mức… ân cần.
Nhưng y không định phụ nhận cơ hội này. Ngay khoảnh khắc Ares chuẩn bị rụt tay lại, Khương Tuế bất ngờ nắm chặt cổ tay nó, tay còn lại kéo mạnh mảnh vải bịt mắt xuống.
Ánh sáng ùa vào khiến y theo phản xạ nheo mắt lại. May mà nơi này vốn mờ tối, y nhanh chóng thích ứng.
Ares bị tính kế, tức giận đến mức mặt đỏ gay, nhưng phản ứng đầu tiên của nó lại không phải trừng phạt Khương Tuế mà là xoay người toan bỏ chạy.
Khương Tuế đã chuẩn bị từ trước, hai tay siết chặt cổ tay nó:
“Ares!!”
Ares giận dữ vùng ra, nhưng Khương Tuế kêu khẽ: “Tay ta đau đấy.”
Động tác của Ares lập tức khựng lại.
Nhân cơ hội này, Khương Tuế nhìn kỹ Ares, đặc biệt là cái đuôi.
Hôm ở căn cứ, đuôi của nó bị cửa cống thoát hiểm chặt đứt, một phần vây đuôi bị chặt lìa hoàn toàn. Vậy mà bây giờ, nơi đó đã mọc lại. Tuy nhiên, chiếc vây mới này nhỏ hơn rất nhiều, chẳng còn vẻ uy nghi hoa lệ như trước. Cảm giác đó giống như một người trưởng thành đột nhiên mọc ra đôi chân của một đứa trẻ bảy tám tuổi, quả thật không phù hợp.
Điều khiến Khương Tuế rùng mình chính là mới chỉ bốn ngày ngắn ngủi mà thôi. Khả năng hồi phục của Ares còn vượt xa tưởng tượng của y.
Một nghìn, một vạn lần phòng bị mà vẫn bị Khương Tuế nhìn thấy cái đuôi trọc. Đôi mắt Ares dâng lên một màu đỏ rực, răng nghiến chặt, nó giật mạnh bàn tay có màng khỏi tay y rồi xoay người định nhảy xuống biển.
Khương Tuế nghi ngờ hỏi:
“Ngươi che mắt ta… là vì không muốn ta nhìn thấy cái đuôi đó sao?”
Câu hỏi khiến toàn thân Ares đông cứng.
Con người đáng giận này… sao cứ nhất định phải nói trúng tim đen.
“Cảm thấy khó coi, nên không muốn ta thấy à?” — Khương Tuế nhẹ giọng hỏi tiếp.
Ares: “......”
Khương Tuế:
“Ta thấy… nó rất đẹp.”
Hàng mi Ares khẽ run nhẹ, nhưng vẫn không quay đầu lại.
Con người vốn là sinh vật rất giỏi lừa gạt, mà người trước mặt là kẻ lừa gạt giỏi nhất trong bọn họ.
Thậm chí, y sẽ càng lừa cá.
Khương Tuế không định giải thích cho Ares biết tâm trạng phức tạp của mình khi ấy. Y nhìn quanh bốn phía, mới nhận ra nơi này là một hang động tự nhiên. Ánh sáng mặt trời chỉ lờ mờ lọt qua vài kẽ nứt, soi lên những mỏm đá lởm chởm. Gần chỗ y ngồi là một khu vực được san bằng, và khi cúi xuống nhìn kỹ, y mới phát hiện dưới chân là một con trai khổng lồ, vỏ xà cừ to đến mức có thể nằm trọn người. Trên đó vương vãi đủ loại vải vóc của loài người, chẳng biết Ares kiếm được từ đâu.
Một con trai lớn đến thế…
Ít nhất cũng phải sống hơn trăm năm.
Khương Tuế chợt nhớ đến lời Ares từng nói nơi này là “vương tọa” của nó.
Hóa ra, “vương tọa” mà nó nhắc đến… lại chính là xác của con trai khổng lồ này?
…Chẳng lẽ con cá hạ lưu này thật sự là vua của tộc nhân ngư?
Không trách khi nó chỉ cần cất giọng, những nhân ngư khác liền sợ hãi run rẩy. Nếu vậy, việc bọn nhân ngư tấn công con tàu loài người cũng có thể hiểu được, vương của chúng bị chặt đuôi, trọng thương mà quay về đảo nhân ngư. Với tộc chúng, đó là một nỗi nhục lớn lao. Đương nhiên, bọn chúng sẽ không cam lòng mà không trút giận.
“Ares.” — Khương Tuế gọi, “Ngươi có thể dẫn ta ra ngoài nhìn một chút được không?”
Ares lạnh giọng đáp: “No. I am out of here.” (Không. Ta đi đây.)
Khương Tuế nhạy bén nhận ra có gì đó không ổn. Trước đó, khi nghĩ y đã ngủ, Ares khẽ kéo lại góc chăn, có lẽ khi ấy nó đã định rời đi rồi. Vậy giờ, nó đi đâu? Có chuyện gì buộc nó phải lập tức rời khỏi đây sao?
Khi y còn đang suy nghĩ, Ares đã “bùm” một tiếng nhảy xuống nước.
Khương Tuế vận động đôi chút, rồi leo xuống khỏi chiếc vỏ trai khổng lồ, đi dọc quanh vỏ trai một vòng. Vỏ trai còn tươi mới, phía dưới là lớp rong biển vẫn còn sống, chứng tỏ thứ này mới được Ares kéo đến đây không lâu.
Y lục trong đống quần áo, chọn được hai món có thể mặc, rồi lại xoa xoa phần bụng của mình. Vết bầm nơi đó đã tan hết, làn da lại trắng nõn như cũ, chỉ là…
Khương Tuế lại dùng sức xoa xoa, vẫn còn cảm giác lành lạnh, mềm ẩm khi bị nhân ngư l**m qua. Nhớ lại cảm giác ấy khiến da đầu y tê dại, y nhíu mi, vội khoác áo, chỉnh lại quần áo rồi định bước ra ngoài hang xem thử.
Ngay bên cạnh chiếc vỏ trai là một vũng nước, hẳn thông ra biển. Y lần theo những mỏm đá, đi về hướng ánh sáng. Bất chợt, “tõm” — một âm thanh của nước vang lên phía sau.
Rồi một đôi tay lạnh buốt như băng, ma quái mà rắn chắc, bất ngờ siết chặt lấy eo y từ phía sau.
Cảm giác ấy mạnh đến mức, đúng hơn phải gọi là ôm trói chứ chẳng phải ôm nhẹ, khiến Khương Tuế đau nhói cả thắt lưng.
Con cá này không phải đã đi rồi sao? Sao lại đột ngột xuất hiện như để dọa người thế này?!
“Ngươi......”
“Sorry.” — Giọng nhân ngư khản tiếng, đầu lưỡi lướt qua vành tai ửng hồng của y.
“I lied.” (Xin lỗi. Ta nói dối.)
Lồng ngực cường tráng của Ares áp sát lưng y. Cảm giác ấy như muốn ép Khương Tuế tan vào cơ thể nó. Khoảng cách gần đến mức y không thể xem nhẹ tình trạng của nó lúc này. Toàn thân Khương Tuế cứng đơ như đá, không dám cử động.
Giờ thì y đã hiểu điều “không ổn” kia là gì.
Con cá này… đang trong thời kỳ đ*ng d*c.
Lúc nãy nó nhảy xuống nước, hẳn là để hạ nhiệt, giống như con người tắm nước lạnh vậy. Nhưng rõ ràng, cách đó hoàn toàn vô ích.
Khương Tuế hít sâu, cố giữ bình tĩnh:
“Ta có thể giúp ngươi… như lần trước. Nhưng trước hết, buông ta ra đã.”
Không rõ Ares có nghe hay không, chỉ thấy nó dụi đầu vào cổ y, giống hệt như một con chó đang cọ chủ. Da cổ y nóng bừng lên, tựa như trên nền tuyết trắng vừa nở rộ một đóa hoa đỏ rực.
Khương Tuế thấy khó chịu, đưa tay muốn đẩy đầu nó ra. Nhưng động tác ấy dường như chọc giận Ares.
Nó lập tức đè y xuống mặt vỏ trai. Khương Tuế hoảng hốt ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt đỏ sậm của Ares, gần như không còn chút ánh lam nào nữa. Biến thành màu đỏ thuần túy, thuộc về bản năng dã thú, hung bạo và kh*ng b*, nhìn thẳng chằm chằm vào Khương Tuế như thể y không phải người, mà là con mồi trong mắt nó.
“Ares.....ưm!”
Nhân ngư cúi xuống, cắn mạnh vào chiếc cổ thon dài của y. Dù đã thu lại ra răng nanh, nhưng dấu răng sâu hằn lên da như một lời tuyên chiếm, một dấu hiệu đánh dấu lãnh thổ.
Khương Tuế nhận ra chuyện gì sắp xảy ra, hoảng loạn co người, cố trườn xuống khỏi vỏ trai. Nhưng vừa nhúc nhích, bàn tay mạnh mẽ của nhân ngư đã giữ chặt lấy y.
Lần này, Ares không còn ý định buông tha y nữa.