Từ khi có ký ức đầu tiên, quanh Khương Tuế lúc nào cũng có người thích y.
Ngay cả khi ở cô nhi viện, các thầy cô thường phải đau đầu vì tính cách lập dị và thói quen thích chạy ra bờ biển, một nơi đầy nguy hiểm thì họ vẫn chưa từng tỏ ra ghét bỏ y.
Có rất nhiều người yêu y , nhưng y lại chưa từng yêu ai.
Hai mươi tám năm sống trên đời, Khương Tuế chưa từng nghiêm túc nghĩ đến việc thiết lập một mối quan hệ thân mật nào. Y không thể chịu nổi việc có ai đó chen vào quỹ đạo sinh hoạt của mình, phá vỡ thế giới vốn trật tự và yên lặng ấy. Chỉ cần tưởng tượng thôi, y đã cảm thấy như bị bóp nghẹt đến khó thở.
Bởi vậy, đối với tất cả những người theo đuổi mình, y luôn giữ cùng một thái độ: bỏ mặc.
Nếu ai đó quá mức điên cuồng, y sẽ thẳng thừng báo cảnh sát.
Cho nên, nếu có người nói với vị tiến sĩ 28 tuổi rằng:
“Sau này, cuộc sống của y sẽ bị một con cá làm đảo lộn. Thậm chí y còn sẽ để nó làm những việc thân mật với mình.”
Thì Khương Tuế nhất định sẽ bình tĩnh gọi điện cho bệnh viện tâm thần, bảo họ mau đến bắt cái kẻ hoang tưởng đang phát bệnh kia về.
Nhưng vận mệnh vốn là thứ kỳ diệu đến khó tin.
Khi Khương Tuế ngẩng đầu nhìn lên, nơi đỉnh hang đen kịt chỉ le lói một tia sáng nhạt, hàng mi y khẽ run. Có thứ gì đó lạnh lẽo lăn dài trên gò má, y tưởng là mưa, nhưng khi hàng mi khẽ cụp xuống, mới nhận ra… đó là nước mắt của chính mình.
Ares cúi người, đầu lưỡi khẽ lướt qua khóe mắt y, động tác nhẹ đến mức như sợ làm vỡ một khối pha lê mong manh. Nhưng hành động ấy lại mang theo sự mãnh liệt không thể cưỡng. Mỗi lần như vậy, ý thức Khương Tuế lại trôi nổi, mơ hồ cứ vừa kịp tỉnh thì lại bị Ares kéo xuống vực sâu vô tận của d*c v*ng.
Biển cả.
Trong cơn mê man, Khương Tuế mơ hồ nghĩ, có lẽ giữa y và biển vốn đã có một sợi dây định mệnh.
Y sinh ra ở một thị trấn nhỏ ven biển. Cả tuổi thơ đều gắn liền với tiếng sóng và mùi muối mằn mặn. Mẹ y cũng mất trong lòng biển. Và giờ đây, y lại bị một nhân ngư giam giữ nơi sào huyệt trên biển của nó.
Trong hang động, ngày và đêm chẳng thể phân biệt. Khương Tuế không biết đã trôi qua bao lâu. Y chỉ biết mỗi khi chìm vào giấc ngủ, rồi lại bị đánh thức, thì người đánh thức y… luôn là Ares, lúc nào nó cũng hôn đến khi y tỉnh dậy.
Ưu thế thể lực của nhân ngư được thể hiện quá rõ ràng, rõ ràng là nó mới là kẻ phải tốn sức, nhưng giờ đây Khương Tuế mới là người mệt mỏi rã rời, chỉ cần khẽ động đã thấy đau. Trong khi đó, Ares lại như chưa từng biết mệt, tinh thần vẫn sáng láng như cũ.
“... Cút đi.” — Khương Tuế bực bội đẩy đầu nó ra.
“Không thể.”
Ares có chút không hài lòng, nhưng nó vẫn nhận ra con người là một giống loài yếu ớt.
Vì vậy, Ares nhẹ nhàng đỡ y ngồi dậy, đút nước cho y uống, rồi lại định bóc tôm cho y ăn.
Khương Tuế vừa thấy đĩa tôm tươi tanh nồng thì không thể nhịn được nữa, nói:
“Ta muốn ăn đồ chín!”
Đối với nhân ngư, lửa là thứ vô cùng nguy hiểm. Nhưng nhìn người đang cuộn trong chăn, Ares trầm ngâm giây lát rồi quyết định đi ra ngoài.
Cuối cùng thoát khỏi con cá này, Khương Tuế thở phào, ngồi dậy. Ngay lập tức, y thấy trên hai chân mình chi chít vệt đỏ, xen lẫn những dấu tím bầm, dấu vết do con cá kia không khống chế được sức lực. Ngay cả mu bàn chân cũng không thoát.
Cúi nhìn thân trên, y liền cau mày....thà không nhìn còn hơn, vừa nhìn đã thấy phiền.
Nếu nói toàn thân y bị Ares nhốt ở sào huyệt, bị nó đánh tơi tả một ngày một đêm, ai thấy cũng khó mà nghi ngờ lời y nếu nói mình bị cá đánh.
Mùi tanh ngọt trong không khí vẫn chưa tan. Khương Tuế ghét bỏ nhíu mày, một làn nữa tìm lại quần áo mặc vào. Dù toàn thân từng bị Ares nhìn thấy, y vẫn không thể chịu nổi việc tr*n tr**ng giữa nơi này.
Không lâu sau, Ares quay lại. Lần này, nó mang theo một đống củi khô. Khương Tuế chống cằm, nhìn nó vụng về xếp củi, rồi châm cỏ khô, động tác cứng nhắc nhưng nghiêm túc, lạ thay lại rất giống một con người đang “học đốt lửa”.
Rồi Ares rút ra một vật, thế mà là một chiếc bật lửa.
Khương Tuế: “…”
… Con cá này không lẽ là hải tặc? Chuyên môn cướp của của con người? Nếu không, sao lại có nhiều đồ của loài người đến thế?
Có lẽ vì nỗi sợ lửa đã ăn sâu vào bản năng, Ares không dám tự châm. Nó chỉ đưa chiếc bật lửa cho Khương Tuế, ý bảo tự y đốt lửa.
Khương Tuế vừa định đưa tay đón lấy, nhưng khi thấy trên tay đối phương còn có màng, y lại ngừng giữa chừng. Ares lúc này trông vô cùng nghiêm túc, như thể sắp làm một chuyện trọng đại. Nó hít sâu một hơi, “rắc” một tiếng bật chiếc bật lửa. Khi ngọn lửa bùng lên, Ares phản ứng chẳng khác nào đối diện với kẻ thù lớn, toàn thân run rẩy, hàm răng cũng siết chặt. Nó vội vàng châm vào đống cỏ khô, rồi nhanh chóng thả bật lửa ra, tránh xa như bị bỏng.
Khương Tuế dựa người lên vỏ trai, có chút hứng thú nhìn con cá vụng về kia đang luống cuống chân tay. Khi thấy nó chuẩn bị ném luôn con tôm vào đống lửa cháy phừng phừng, y cuối cùng cũng mở miệng:
“Không phải như vậy. Đặt bên cạnh mà nướng.”
Ares làm theo...nó ghét lửa, nhưng lại phải đến gần, vì thế tư thế trông hết sức buồn cười, nửa người trên vươn về phía đống lửa, còn cái đuôi thì lại co về phía ngược lại, như thể chỉ cần có biến là lập tức quay đầu bỏ chạy.
Nói thật, Ares chẳng có chút thiên phú nào trong chuyện nấu nướng. Chỉ riêng việc nướng tôm thôi mà nó đã làm cháy khét mấy con, mãi mới nướng được một con tạm xem là chín tới. Dù vậy, nó lại rất khéo tay trong việc bóc vỏ. Gần như chưa kịp thấy rõ nó làm gì, Khương Tuế đã bị đút luôn miếng tôm nóng hổi vào miệng.
Sau khi ăn xong, Ares lại rúc vào bên cạnh, định trèo lên con trai ngủ cùng y. Khương Tuế lập tức giơ chân đá nó xuống, kết quả lại đụng trúng chỗ đau, khẽ hít một hơi.
Ares chẳng hề nản chí, lại trườn lên, khẽ hôn lên đầu gối y. Khương Tuế bỗng bật dậy, nắm lấy mặt nó:
“Ares.”
Ares nghi hoặc ngẩng đầu nhìn.
“Ngươi... có hận ta không?”
Câu hỏi đột ngột khiến Ares sững lại. Một lát sau, nó cúi xuống hôn khẽ lên đôi môi sưng đỏ của y, chẳng nói một lời.
Khương Tuế nằm xuống, khẽ nói: “Khi trời sáng, ta muốn ra ngoài xem thử.”
Ares vẫn im lặng.
Khương Tuế quá mệt, chẳng bao lâu liền chìm vào giấc ngủ. Mơ mơ màng màng
giữa cơn mộng, y dường như nghe thấy tiếng nhân ngư nói chuyện. Y nghe không hiểu lắm, chỉ đoán là có kẻ đang báo cáo điều gì đó với Ares. Tiếng của Ares đáp lại rất ngắn, rồi chẳng mấy chốc, nó cùng nhân ngư kia rời đi.
Trong cơn mơ màng, Khương Tuế cảm giác có ai đó đang dùng sức lay mình. Y nghĩ lại là Ares đến chọc ghẹo, liền không chút nghĩ ngợi, vung tay tát một cái:
“... Đừng làm loạn nữa.”
Cái tát này đánh rất chuẩn, khiến người kia cứng đờ tại chỗ, giọng nói lạnh hẳn đi:
“Tiến sĩ, ngài coi tôi là ai vậy?”
Nghe thấy giọng ấy, Khương Tuế lập tức choàng tỉnh.
Trong hang không có ánh sáng tự nhiên, đôi mắt y nhất thời chưa kịp thích ứng. Nheo lại một lúc, y mới nhận ra người đang quỳ trên con trai, chính là Trần Kiến Khanh.
Trong tay hắn cầm gậy huỳnh quang. Ánh sáng phát ra từ đây, không biết do có phải ánh sáng phát từ gậy có màu lạnh hay không khiến gương mặt hắn thêm phần tối tăm, đường nét cứng ngắc, chiếc cằm căng chặt, vẻ điềm tĩnh thường ngày hoàn toàn biến mất.
“....Cậu sao lại ở đây?!” Khương Tuế kinh ngạc.
Trên người Trần Kiến Khanh đầy vết thương, máu khô loang lổ. Toàn thân hắn còn đẫm nước, trông vô cùng thê thảm.
“Đương nhiên là đến cứu ngài.” – Trần Kiến Khanh cố nén cảm xúc quá mức lộ liễu, nói gọn: – “Nhân ngư sắp trở lại, tiến sĩ, xin hãy đi theo tôi.”
Khương Tuế: “......”
Từ “cứu” hình như không thật sự thích hợp, vì hai ngày qua, Ares đối với y cũng không tệ.
Dù vậy, y vẫn muốn đi cùng Trần Kiến Khanh, chỉ là cơ thể mềm nhũn, đau nhức khiến y không sao nhấc nổi người. Y hít sâu một hơi, khẽ nói:
“Cậu đi trước tìm chỗ ẩn nấp đi. Tôi... sẽ đến sau.”
Trần Kiến Khanh lạnh lùng nhìn chằm chằm y, ánh mắt lạnh đến mức khiến người ta run rẩy:
“Tiến sĩ, hình như ngài quá tin tưởng con nhân ngư đó rồi. Là vì nó đã từng cứu mạng ngài sao?”
Khương Tuế cảm thấy lời này thật khó hiểu:
“Tôi chỉ là.....”
Chưa kịp nói hết câu, Trần Kiến Khanh đã bước lên, mạnh mẽ nắm lấy cổ tay y. Khi thấy rõ dấu răng sâu hoắm hằn nơi cổ tay bên trong, giọng nói hắn khẽ run lên:
“Ngài... để nó chạm vào mình sao?”
Khương Tuế lập tức giật tay về, giận dữ nói:
“Chuyện đó thì liên quan gì đến cậu? Trần Kiến Khanh, dạo này cậu dường như rất thích hỏi những câu vượt quá lễ độ. Giáo dưỡng và phép tắc của cậu đâu rồi?”
Không khí giữa hai người trong thoáng chốc trở nên căng thẳng như dây cung sắp đứt. Cách đó không xa, Ansel lên tiếng:
“Ê, Trần Kiến Khanh? Cậu còn đứng đó lằng nhằng cái gì? Con cá kia sắp quay lại rồi, thời gian của chúng ta không còn nhiều đâu!”
Trần Kiến Khanh đương nhiên không trả lời.
Ansel đoán có chuyện chẳng lành, vội lách qua những tảng đá lởm chởm tiến lại. Khi nhìn thấy con trai khổng lồ, hắn khựng lại một thoáng, mà khi trông thấy Khương Tuế ngồi trên đó, hắn vô thức cắn nhẹ môi dưới.
Dáng vẻ của vị tiến sĩ lúc này... thực sự giống như một viên ngọc trai được giấu trong vỏ trai, sáng trong, mong manh và tuyệt đẹp.
Nhưng....
Trên người y lại chi chít dấu vết, dù trong ánh sáng yếu ớt vẫn nhìn thấy rõ ràng. Cả thân thể gần như chẳng còn chỗ nào nguyên vẹn, đâu đâu cũng lưu lại những dấu vết của Ares.
“... Khốn thật.” Ansel khẽ chửi thề, rồi lấy lại vẻ bình tĩnh:
“Tiến sĩ, mau đi cùng chúng tôi. Giờ là cơ hội duy nhất, nếu bỏ lỡ, e rằng sau này không thoát nổi.”
Khương Tuế không có bị thuyết phục ngay lập tức.
“Hiện tại, dù là Cafu hay các người.... trong mắt tôi, chẳng ai đáng tin.”
Trần Kiến Khanh đột ngột lên tiếng:
“Vậy còn Ares? Nó thì đáng để ngài tin tưởng sao?”
Khương Tuế nhíu mày.
Trần Kiến Khanh uống lộn thuốc sao? Hôm nay sao lại khác thường thế này? Không biết còn tưởng hắn là người chồng bị vợ phản bội đang lôi kéo vẻ mặt oán hận kia cho ai xem.
“Ít nhất nó sẽ không làm hại tôi.” – Khương Tuế khoanh tay, ánh mắt nhìn kỹ hai người.
“Còn các người, ai cũng có bí mật. Mỗi người đến đảo này đều mang theo mục đích riêng. Tôi không thể tin nổi những kẻ có quá nhiều bí mật.”
Ansel:
“Tôi có thể nói hết mọi chuyện cho cậu, nhưng bây giờ, điều quan trọng nhất là phải rời khỏi đây.”
Hắn nói rồi định tiến lên bế Khương Tuế, song người kia tránh ra.
“Vậy thì nói ngay bây giờ.”
Nếu không nghe rõ ràng, y chẳng thể phân biệt được liệu hai người này có giống Cafu, đều là những kẻ điên rồ hay không.
Ansel liếc sang Trần Kiến Khanh. Người kia hít sâu một hơi, rồi nhìn thẳng vào Khương Tuế, gằn từng chữ một.
“Tiến sĩ, ngài cho rằng Ares sẽ không làm hại ngài, đúng không?”
“Vậy tôi hỏi ngài.”
“Một sinh vật giống đực, nhốt con mà nó coi là cái trong hang ổ của mình thì nó muốn gì?”
Khương Tuế sững người:
“Ý cậu là sao?”
Trần Kiến Khanh nhìn chằm chằm Khương Tuế, không cho phép đối phương né tránh:
“Nó muốn giam ngài ở đây, để vượt qua kỳ đ*ng d*c, rồi bắt ngài... đẻ trứng cho nó. Những kiến thức cơ bản về sinh học này, hẳn là tôi – một thực tập sinh, không cần phải nhắc lại cho ngài, đúng chứ, tiến sĩ?”
“Câm miệng!” – Môi Khương Tuế mấp máy run rẩy, bàn tay theo phản xạ vung lên tát thẳng vào mặt hắn.
Nhưng ngay sau đó, ngón tay y theo bản năng chạm lên bụng mình.
Khốn kiếp. Chẳng lẽ Ares thật sự đang tính đến chuyện đó sao?
Cái con cá ngu xuẩn ấy… không ai nói cho nó biết đàn ông không thể sinh con à?!
Sinh... cái trứng quỷ gì chứ!!