Mới gặp mặt chưa đến năm phút, Trần Kiến Khanh đã ăn liền hai bạt tai, vậy mà hai cú đó vẫn chẳng khiến hắn rút được chút kinh nghiệm nào, vẫn tiếp tục nói tiếp:
“Tiến sĩ, chẳng lẽ ngài định ở lại nơi này để giúp một con súc sinh đẻ trứng sao?”
“…..”
Khương Tuế nghiến răng.
“Câm miệng! Không được nhắc lại cái từ đó nữa!”
Y cố gắng kìm nén cảm giác quái dị dâng lên trong lòng, nói thẳng:
“Đừng quanh co nữa. Nói cho tôi biết ngay bây giờ Cafu đang định làm gì, và các người rốt cuộc muốn làm gì? Nếu không nói rõ, tôi tuyệt đối sẽ không rời khỏi đây cùng các người.”
Trần Kiến Khanh mím môi, có vẻ đã bình tĩnh hơn, giọng cũng dịu xuống:
“Ngài hẳn đã biết, Cafu Garcia là một trong những người sáng lập đầu tiên của căn cứ nghiên cứu Biển Sâu. Chỉ là về sau, khi quy mô căn cứ càng lúc càng mở rộng, thế lực tham dự cũng ngày càng nhiều, ông ta mới dần bị gạt ra khỏi vị trí trung tâm. Rõ ràng là người sáng lập, vậy mà ông ta lại không hề tỏ ra bất mãn. Ngài thật sự cho rằng ông ta làm vậy chỉ vì không màng danh lợi, nên mới tỏ ra nhường nhịn như thế sao?”
Khương Tuế thoáng sững người.
Trước đó, đúng là y từng nghĩ như vậy.
Vị tiến sĩ này thiếu hụt nghiêm trọng kinh nghiệm xã hội. Từ khi còn đi học đã luôn nhảy lớp, rất ít khi giao tiếp với người khác. Sau khi tốt nghiệp, y trực tiếp vào làm việc tại căn cứ nghiên cứu Biển Sâu, một làm là bảy năm trời. Trong căn cứ, y có quyền phát ngôn tuyệt đối, bởi Cafu sẵn sàng giao quyền cho y. Nếu người quản lý không có mặt, tiến sĩ chính là người nắm quyền cao nhất.
Thế nhưng, dù đứng ở đỉnh quyền lực trong căn cứ, y lại chẳng mảy may quan tâm đến “quyền lực” là gì, càng không để ý đến những mưu toan hay ẩn ý phía sau hành vi của người khác.
Huống chi, Cafu từ trước đến nay luôn thể hiện ra một dáng vẻ tùy ý, không để bụng bất cứ điều gì, tự nhiên khiến ai nấy đều tin rằng ông ta thật sự là người không màng danh lợi.
Nhưng, ở đây lại có một điểm bất thường. Cafu học đại học chuyên ngành tài chính quản trị, chẳng hề dính dáng gì đến sinh vật học. Thế thì vì sao ông lại lại muốn tự mình khởi xướng việc thành lập căn cứ nghiên cứu Biển Sâu? Phải biết, vào thời điểm khởi đầu, đây là một dự án đầy rủi ro, gần như không thể sinh lời. Toàn bộ chi phí đều do Cafu tự bỏ ra.
“Tôi tin là giờ ngài đã hiểu rồi.” – Giọng Trần Kiến Khanh trở nên nhẹ hơn – “Ông ta nguyện ý rời khỏi trung tâm, là vì mục đích của mình đã đạt được.... căn cứ nghiên cứu đã đi vào quỹ đạo, việc nghiên cứu về nhân ngư cũng đã bắt đầu. Từ đây, ông chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi nhân ngư xuất hiện.”
“Ý cậu là, mục đích cuối cùng của ông ta là đến được đảo Nhân Ngư?” – Khương Tuế nhíu mày – “Ông ta vốn không phải kẻ cuồng nghiên cứu sinh học. Dùng bảy năm trời và vô số tiền tài để đánh cược vào một khả năng mờ mịt hư vô… nghe qua còn giống chuyện tôi làm hơn.”
Trần Kiến Khanh khẽ bật cười, có vẻ cảm thấy câu nói ấy thật đáng yêu.
Khương Tuế lạnh lùng, liếc hắn một cái:
“Cười gì?”
“...Không có gì.” – Trần Kiến Khanh ho nhẹ, rồi tiếp tục nói:
“Đại khái là khoảng nửa tháng trước, tổng bộ nhận được một ít tin tức gió thoảng qua. Đêm hôm đó họ đã họp khẩn với Bộ Hải dương. Nếu thông tin này là thật, hành động của Cafu có thể sẽ gây ra tổn thất nghiêm trọng cho toàn bộ đại dương. Nhưng do thân phận của ông ta quá đặc biệt…”
Hắn cười bất đắc dĩ: “Cafu Garcia, hiện nay là gia chủ của nhà Garcia. Ảnh hưởng của gia tộc ấy qua lớn, lớn đến mức ngay cả tổng bộ cũng không thể tùy tiện động đến ông ta chỉ vì một chút tin đồn không rõ ràng. Thế nên, hội nghị quyết định cử tôi đến căn cứ nghiên cứu ở vùng biển Caribê để điều tra thực tế.”
Ansel khoanh tay.
“Phế vật này hơn nửa tháng chẳng điều tra được gì, nên tổng bộ mới cử tôi tới tiếp viện.”
Trần Kiến Khanh vẫn mỉm cười:
“Nhưng có vẻ như anh cũng chẳng điều tra được gì hơn.”
Ansel: “...”
“Trước kia, tất cả chỉ là suy đoán mơ hồ…” – Trần Kiến Khanh trầm giọng – “Nhưng giờ tôi đã tin. Trận động đất dưới đáy biển đó, rất có thể đã được cảnh báo từ trước, chỉ là Cafu cố tình ém nhẹm tin tức. Mục đích của ông ta chính là nhân cơ hội ấy dẫn theo chúng ta đi tìm đảo nhân ngư. Con tàu cứu nạn kia cũng là do ông ta sắp xếp từ trước. Lúc ở bến tàu, tôi đã thấy độ mớn nước của nó không đúng, quá sâu, nghĩa là trọng tải nặng bất thường. Vì thế, ngay trong đêm đó, tôi và Ansel đã lén xuống khoang tàu kiểm tra.”
Ansel nhướng mày, vẻ mặt có phần không vui, nói:
“Còn nhớ lúc đó cậu trốn trong cái phòng chứa đồ nồng nặc mùi gay mũi kia không?”
Vừa nghe nhắc đến chuyện ấy, sắc mặt Khương Tuế liền biến đổi.
Đó quả thật là một trong những ký ức đáng sợ nhất đời y.
“Tôi đã nói rồi, cậu nên cảm ơn tôi mới phải.” – Ansel tiếp tục:
“Ngay bên dưới căn phòng chứa đồ đó chính là khoang hàng. Thứ ngấm lên từ dưới khoang mới khiến mùi ở đó kinh khủng đến thế, chứ đâu chỉ đơn giản là mùi tanh của lưới và dụng cụ đánh cá.”
Khương Tuế nhớ lại lúc mình mò mẫm trong tủ, quả thực thấy tay áo và ống quần đều ẩm ướt. Khi ấy y còn tưởng đó chỉ là nước biển đọng lại trên lưới cá.
“...Thứ đó là gì vậy?” – Tim y bất giác đập nhanh hơn vài nhịp – “Trong khoang hàng chứa cái gì?”
“Cậu nói đi.” – Ansel khẽ hất cằm về phía Trần Kiến Khanh – “Tôi không rành mấy thứ đó lắm.”
Trần Kiến Khanh trầm giọng đáp:
“Loại chất lỏng đó hẳn là do chính Cafu pha chế ra. Thành phần chủ yếu trong đó là □□, một chất có tính sát trùng, diệt khuẩn, độc tính trung bình nhưng đặc biệt nguy hại đối với các loài cá. Thậm chí, có người còn dùng □□ để ‘đánh thuốc’ cá.”
“Giờ thì cậu đã hiểu rồi chứ?” – Ansel nói tiếp – “Dù đã bị nước biển pha loãng, nhưng nếu cậu ở lại đó lâu hơn, khả năng cao sẽ bị nhiễm độc.”
Hắn có vẻ rất mong được Khương Tuế cảm ơn, song đối phương lại chẳng buồn liếc hắn lấy một cái, chỉ nghiêm giọng hỏi Trần Kiến Khanh:
“Ông ta mang cả tấn □□ đến đảo nhân ngư... là định giết sạch nhân ngư ở đây sao?!”
“Xin cho phép tôi đính chính, tiến sĩ.” – Trần Kiến Khanh nghiêm mặt – “□□ chỉ là một trong các thành phần của dung dịch đó. Chất độc chính có sát thương đối với loài cá còn mạnh gấp trăm lần □□. Theo ước tính của tôi, dù bị nước biển pha loãng hàng trăm hàng nghìn lần, chỉ cần nhân ngư có tiếp xúc trực tiếp với loại độc tố thần kinh này, chỉ trong vài phút là sẽ phát tác.”
Ansel bổ sung:
“Thứ này được chế tạo đặc biệt để phá hủy cơ chế sinh học của nhân ngư. Dĩ nhiên, nó cũng vô cùng nguy hiểm đối với con người.”
Đảo nhân ngư là nơi cả tộc nhân ngư đẻ trứng, nuôi dưỡng và bảo hộ thế hệ non trẻ cũng là nơi chúng tụ tập nhiều nhất. Nếu muốn đầu độc, đây quả là địa điểm hoàn hảo.
Nhưng tất cả chuyện này thật quá vô lý.
Cafu dốc hết tâm sức để tìm ra đảo nhân ngư, chẳng lẽ chỉ để hủy diệt chúng?
Giữa ông ta và nhân ngư rốt cuộc có mối thù gì sâu nặng đến mức ấy?!
“Nếu Cafu thật sự thả cả tấn loại độc thần kinh này xuống biển, toàn bộ nhân ngư ở đây có thể bị xóa sổ ngay lập tức. Hơn nữa, mức độ ô nhiễm đại dương sẽ vô cùng nghiêm trọng, hệ sinh thái chắc chắn bị tàn phá, thậm chí cư dân sống quanh vùng cũng sẽ chịu ảnh hưởng. Hậu quả... thật khó tưởng tượng.”
Trần Kiến Khanh nhanh chóng nói:
“Tiến sĩ, chúng tôi không có ác ý. Giờ Cafu đang cho người rải bom khắp đảo, đây là cơ hội duy nhất để ngài chạy thoát. Xin hãy để tôi đưa ngài rời khỏi đây.”
“...Bom?” – Giọng Khương Tuế khàn đi: “Ông ta còn định cho nổ tung cả nơi này sao?”
“Đúng vậy.” – Trần Kiến Khanh nói:
“Ông ta muốn hủy diệt hoàn toàn tất cả.”
Khương Tuế hít sâu một hơi, không nắm lấy tay Trần Kiến Khanh mà tự mình nhảy xuống khỏi vỏ trai. Y hơi loạng choạng một bước, Ansel lập tức tiến đến đỡ lấy, nói:
“Đừng cố quá, tiến sĩ. Để tôi cõng cậu ra ngoài.”
Khương Tuế:
“Lúc trước bị đánh thừa sống thiếu chết như con chó chết, giờ lại chạy nhảy tung tăng khỏe thế sao?”
Ansel khẽ nhếch môi cười:
“Dù sao cũng phải giả vờ một chút chứ. Nếu bọn họ nghĩ thật sự đánh chết tôi rồi, thì sao chịu dừng tay?”
Hắn nửa quỳ xuống, nói nhỏ:
“Đi thôi. Chờ Ares quay lại, thì có muốn trốn cũng muộn.”
Nghe đến cái tên “Ares”, Khương Tuế khẽ nhắm mắt, rồi tựa lên lưng Ansel.
Ansel quả không hổ là bộ đội, dù đã trúng đòn hiểm, lại gần hai ngày chưa được nghỉ ngơi tử tế, hắn vẫn cõng Khương Tuế chạy như bay. Tựa vào tấm lưng ấy, Khương Tuế có thể cảm nhận rõ ràng những khối cơ bắp săn chắc, rắn rỏi, điều mà y nằm mơ cũng không từng dám tưởng tượng.
Nghĩ đến đó, khóe môi y khẽ cong lên. Thượng đế quả thật rất công bằng, người đầu óc đơn giản thì thường có tứ chi phát triển hơn, nếu không, chẳng phải mọi thứ sẽ mất cân bằng sao?
Ra khỏi hang nhỏ, Khương Tuế mới nhận ra bên ngoài cũng đã là đêm tối. Nhưng ánh trăng nghiêng soi, giúp y nhìn rõ đại khái cảnh vật xung quanh.
Diện tích đảo nhân ngư thật ra không rộng lắm, nói đúng hơn, chỉ phần chìm dưới nước mới là nơi nhân ngư cư ngụ. Chúng chỉ lên bờ khi muốn tắm nắng, còn phần lớn thời gian đều sống dưới biển sâu.
Tuy vậy, dù là phần trên cạn ít được chúng lui tới, khắp nơi vẫn thấy dấu vết sinh hoạt. Nhân ngư quả thật là một loài có trí tuệ nhất định, chúng biết sử dụng công cụ, biết giúp đỡ đồng loại, thậm chí biết hợp sức săn đuổi sinh vật biển khổng lồ.
Khương Tuế vừa ra khỏi khu vực ấy đã thấy bộ hài cốt của một con cá voi non, bộ xương trắng bệch dưới ánh trăng, mang một vẻ đẹp kỳ dị, có lẽ trong mắt nhân ngư, đó còn là một món trang trí.
Càng tiến sâu ra ngoài, dấu vết sinh hoạt của nhân ngư càng nhiều hơn: những cặp vỏ sò xếp song song, những tấm thảm đan bằng thực vật biển... Tất cả đều chứng tỏ nhân ngư không phải là loài dã thú truyền thống mù quáng, mà là một chủng tộc có cảm xúc, có thẩm mỹ, có suy nghĩ và cá tính riêng biệt.
“Hang động đó là địa bàn của Ares, ngay cả nhân ngư cũng không dám bén mảng lại gần.” – Trần Kiến Khanh nói.
“Ra khỏi khu vực đó, đi một vòng quanh đây là sang lãnh địa của các nhân ngư khác. Hiện đang là ban đêm, chúng đều ở dưới nước, nên tạm thời tương đối an toàn.”
“Con cá đó… thực sự có thể đánh à?” – Ansel nghi ngờ nói:
“Tôi thấy ngay cả những nhân ngư khác cũng chẳng dám nhìn thẳng nó.”
“……” – Khương Tuế khẽ đáp – “Nó là vương của tộc nhân ngư nơi này.”
Ansel theo bản năng buột miệng:
“Cho nên nó muốn cậu làm vương hậu của nó sao?”
Khương Tuế: “.”
Ánh mắt Trần Kiến Khanh lạnh đi.
Khương Tuế giơ chân đạp Ansel một cái, lạnh lùng nói:
“Thả tôi xuống.”
“Ê, tôi chỉ thuận miệng nói thôi mà, cậu thật sự tức giận à?” – Ansel thấy sắc mặt y không ổn, đành phải thả xuống, vừa nói vừa nhắc – “Cẩn thận chút, đảo này toàn đá ngầm, không dễ đi đâu.”
Khương Tuế không đáp, chỉ nheo mắt nhìn xa ra mặt biển trống trải.
Trần Kiến Khanh quay lại, khẽ nói:
“Không thấy bóng ai cả. Chúng ta mau đến chỗ con thuyền, hủy bom trước rồi rời khỏi nơi này.”
Hai người còn lại không có ý kiến gì, cả nhóm men theo bóng đêm, lần mò về phía bờ biển. Khi vừa đi đến sau một tảng đá lớn, bỗng vang lên một tiếng huýt gió, rõ ràng là tiếng còi của con người, dùng để cảnh báo hoặc thu hút sự chú ý.
Sắc mặt Ansel lập tức trầm xuống:
“Bọn chúng đã phát hiện ra tôi.”
Hắn nhanh chóng rút khẩu súng trên người, nhét vào tay Khương Tuế:
“Cầm lấy. Giấu cho kỹ. Đến lúc nguy cấp thì dùng để tự vệ.”
Trong tình huống này, súng chính là mạng sống.
Vậy mà Ansel lại không chút do dự trao vũ khí của mình cho y?!
Thấy tiến sĩ mở to mắt kinh ngạc, Ansel chỉ cười cười, rồi bất ngờ đưa tay xoa nhẹ mái tóc đen của y.
“Tôi đi đánh lạc hướng bọn họ. Cậu đi theo Trần Kiến Khanh, lát nữa chúng ta gặp lại trên thuyền. Đừng lo, tôi sẽ không sao đâu.”
“.....Ai lo cho anh chứ.” – Khương Tuế cười lạnh.
Ansel nhếch môi, gương mặt lộ ra vẻ ngạo nghễ khó thuần phục:
“Không lo là tốt. Tôi còn sợ cậu vì tôi mà khóc nữa cơ.”
“…….Anh đang nằm mơ à?”
Ansel bật cười ha ha, nhưng ngay khi xoay người, nụ cười kia lập tức biến mất. Biểu cảm hắn trở nên trầm tĩnh, nghiêm túc như một con báo săn mạnh mẽ. Hắn nhanh chóng nhảy ra ngoài, thân ảnh hòa vào bóng tối.
Chỉ trong chốc lát, từ xa đã vang lên tiếng xào xạc, rồi tiếng người hô hoán:
“Ở bên kia!”
“Sau tảng đá kia!”
“Quản lý nói kệ chúng sống chết, bắn thẳng đi!”
Tiếng hô còn chưa dứt, “Bằng! Bằng! Bằng!” — tiếng súng đã vang lên trong đêm.
Khương Tuế chưa kịp định thần thì Trần Kiến Khanh đã khẽ thở dài, thì thầm:
“Tiến sĩ, đi thôi.”
Hắn kéo Khương Tuế chạy dọc bờ biển. Nhờ Ansel thu hút phần lớn sự chú ý, hai người vẫn an toàn, mãi cho đến khi họ đặt chân lên bãi cát, Khương Tuế mới thở phào:
“Thuyền đâu?”
“Phía đông.” – Trần Kiến Khanh đáp. Nhưng chỉ một khắc sau, hắn dừng lại, sắc mặt khẽ đổi – “...Tại sao lại yên tĩnh như thế này?”
Khương Tuế cũng nhận ra điều bất thường.
Theo lý mà nói, con thuyền là thứ Cafu coi trọng nhất. Khi Trần Kiến Khanh và Ansel vẫn còn đang chạy trốn, ông ta lẽ ra phải cho người canh gác dày đặc quanh bờ. Thế mà giờ đây, sóng vỗ rì rào, không một tiếng động lạ.
“....Ông ta đang chờ chúng ta tự chui đầu vào lưới.” – Khương Tuế lẩm bẩm.
Sóng biển ầm ào vỗ vào bờ, dâng lên dâng xuống, gió từ ngoài khơi thổi đến mang theo hơi mặn nồng tanh lạnh, quất vào gương mặt tái nhợt của y. Khương Tuế kéo chặt áo, ngẩng đầu nhìn lên ánh trăng từ bầu trời
Từ ngoài khơi nhìn lên, mặt trăng dường như gần hơn, ánh sáng lạnh đến mức như chỉ cần với tay là chạm được. Nhưng mỗi lần đưa tay ra, chỉ có gió đêm lạnh buốt luồn qua kẽ ngón.
“Tiến sĩ,” – giọng Trần Kiến Khanh khẽ vang lên trong tĩnh lặng:
“Tôi muốn hỏi ngài một câu. Mong ngài trả lời thật lòng.”
Khương Tuế khẽ cau mày:
“Câu gì?”
Trần Kiến Khanh cúi thấp người, trán hắn dán sát vào trán Khương Tuế, nhẹ nhàng nói:
“Nếu tôi chết vì ngài... ngài sẽ nhớ rõ tôi phải không?”
Câu hỏi này khiến đôi mắt Khương Tuế bỗng mở to, y không thể tưởng tượng được mà đáp:
“Cậu đang nói vớ vẩn gì thế?”
Y mơ hồ cảm nhận được điều gì đó trong ánh mắt kia, cố gắng phản kháng:
“Đừng tự cảm động nữa! Tôi sẽ không nhớ cậu đâu! Rời khỏi đây rồi, tôi sẽ hoàn toàn quên sạch cậu!”
Trần Kiến Khanh khẽ cười, giọng khàn khàn:
“Ừ, ngài luôn nói như vậy mà.”
Hắn nâng khuôn mặt Khương Tuế lên, hôn khẽ lên hàng mi đang run rẩy:
“Không biết là ánh trăng quá sáng... hay là vì trong mắt ngài có ánh sáng khiến tôi hoa mắt. Nhìn thế này... cứ như ngài sắp khóc vậy.”
“...Cậu nói hươu nói vượn gì thế?” – Khương Tuế đưa tay kéo mạnh tóc hắn. “Trần Kiến Khanh...Ưm!”
Trần Kiến Khanh cúi xuống hôn lên môi y.
Đây đã là lần thứ ba hắn hôn Khương Tuế.
Lần đầu tiên, nụ hôn ấy dữ dội như dã thú muốn cắn xé con mồi. Lần thứ hai lại thành kính như tín đồ quỳ lạy trước thánh tượng.
Còn lần này không giống bất kỳ lần nào trước đó.
Nụ hôn càng thêm hung ác, nhưng chẳng chứa d*c v*ng chiếm hữu muốn đem y nuốt vào bụng. Ngược lại là một sự tuyệt vọng khắc khoải như một đứa trẻ biết rằng sau này sẽ chẳng bao giờ được nếm lại vị ngọt ấy nữa. Viên đường quý giá nên đành cẩn trọng lưu giữ từng chút dư hương cuối cùng. Vội vàng mà trịnh trọng, thô bạo mà dịu dàng.
Khương Tuế bị hắn buộc phải ngẩng đầu lên, đón nhận nụ hôn ấy...y thừa nhận một nụ hôn chẳng ngọt ngào, ngược lại rất chua xót.
Những ngón tay thon dài, trắng nõn của Trần Kiến Khanh luồn vào mái tóc đen mềm mại của y. Khóe môi Khương Tuế tràn ra một tia nước bọt chưa kịp nuốt,
lại bị hắn thong thả l**m đi, cuối cùng khiến cằm và gương mặt y ướt đẫm, hai tai và cổ đều nhuộm một tầng đỏ mỏng. Ngón tay cái của Trần Kiến Khanh lướt qua khóe môi đỏ bừng ấy, khàn giọng nói:
“Tiến sĩ, bây giờ ngài đã hiểu tình yêu nghĩa là gì chưa?”
Đầu óc Khương Tuế trống rỗng, chẳng nghe rõ hắn nói gì, chỉ có thể mờ mịt nhìn hắn.
Trần Kiến Khanh đặt ngón tay lên ngực y, khẽ nói:
“Nếu chưa nói cho tôi biết, thì cũng đừng nói cho người khác, được không?”
Khương Tuế nắm lấy cổ tay hắn, im lặng nhìn hắn vài giây rồi mới thở hổn hển đáp:
“Mẹ tôi từng là một nhà nghiên cứu sinh vật học vô cùng xuất sắc. Trong nhận thức của tôi, không ai hoàn mỹ hơn bà. Dù là trong học thuật hay nhân cách, bà đều không chê vào đâu được. Cuộc đời của bà vốn nên bằng phẳng, được ngưỡng mộ và ca tụng.”
Khương Tuế vốn không phải người hay tâm sự với ai, nhưng lúc này không biết là do ánh trăng khiến lòng xao động, hay vì cơn gió đêm quá ồn ào náo nhiệt, y khẽ ngẩng đầu, nhìn gương mặt dịu dàng, tuấn tú của Trần Kiến Khanh.
“Thế nhưng, bà lại có một vết nhơ như tôi.”
Trần Kiến Khanh vội nói:
“Ngài cũng xuất sắc và hoàn mỹ như bà ấy, thưa tiến sĩ.”
Khóe môi Khương Tuế cong cong.
“Tôi từ lúc sinh ra chưa từng có cha. Tôi cũng chẳng biết ông ta là ai. Mẹ tôi đối với chuyện này giữ kín bưng, mà tôi cũng không dám hỏi. Nhưng tôi biết, bà sinh tôi là vì cái thứ mà người ta gọi là tình yêu trong miệng mọi người. Vì vậy, tôi chưa bao giờ cho rằng đó là điều tốt đẹp.”
“Thứ tình cảm đó đã khiến mẹ tôi khổ suốt nhiều năm, khiến bà đánh mất nhiều thứ quý giá. Dù cuối cùng bà cùng con tàu kia chìm xuống biển sâu, vẫn chẳng thể giải thoát được chính mình.”
“Anh định dùng thứ đó để trói buộc tôi sao, Trần Kiến Khanh?”
Khương Tuế nâng mặt Trần Kiến Khanh, ngón tay vuốt qua làn mi của hắn. Ynhếch môi cười nhạt:
“Tỉnh lại đi. Cho dù cậu có bị chém thành mười tám mảnh trước mắt tôi, tôi cũng sẽ không xúc động dù chỉ một chút.”
Thế nhưng Trần Kiến Khanh không hề kinh ngạc. Hắn cúi xuống, hôn lên nốt ruồi đỏ nơi xương quai xanh của tiến sĩ, rầu rĩ cười một tiếng:
“Tôi đương nhiên không có ý đó. Tôi muốn làm gì vì ngài, là vì chính tôi muốn làm,
chứ không phải để đổi lấy điều gì từ ngài.”
Khương Tuế mờ mịt hỏi:
“Rốt cuộc cậu thích tôi ở điểm nào?
Tôi chẳng có gì tốt để thích cả.”
“Ngài ở đâu cũng tốt cả.”
Trần Kiến Khanh mỉm cười:
“Tình yêu mà, ai nói rõ được đâu. Nếu tôi nói rằng, ngay khi nhìn thấy ngài lần đầu, tôi liền cảm thấy chúng ta đã từng gặp nhau ở kiếp trước, ngài chắc chắn sẽ không tin.”
Hắn đứng dậy, nói tiếp:
“Dù dùng cách nào, ngài cũng phải khởi động con thuyền kia. Chờ khi đến đúng vị trí nhất định, hãy thử dùng điện thoại vệ tinh cầu cứu. Nếu không có tín hiệu cũng không quan trọng, lúc xảy ra động đất, tôi đã gửi tín hiệu cho tổng bộ rồi. Họ nhất định sẽ đến tìm ngài, ngài nhất định sẽ được cứu.”
“Còn quả bom trên thuyền, ngài không cần lo. Cafu sẽ không giết ngài.”
Trần Kiến Khanh hít sâu một hơi, rồi dùng sức ôm chặt lấy Khương Tuế, bất đắc dĩ nói:
“Thật đáng tiếc, tôi nghe nói ngài định nghỉ đông, tôi còn lên kế hoạch vài điểm du lịch,
tính dẫn ngài đi xem phong cảnh cơ mà.”
Khương Tuế nắm lấy tay áo hắn:
“Trần Kiến Khanh…”
Trần Kiến Khanh cười nói:
“Ngài biểu hiện yếu đuối như thế, thật khiến tôi không đành lòng. Tôi rất muốn an ủi ngài, nhưng bây giờ… tôi phải đi rồi.”
Nói rồi, hắn cúi đầu, hôn lên đốt ngón tay của Khương Tuế.
“Gặp lại sau, tiến sĩ.”