Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 32: Địa ngục trên biển.




Gió trên bãi biển thổi lạnh buốt. Khương Tuế quấn chặt áo quanh người, cẩn thận men theo hướng chiếc thuyền cứu hộ neo đậu mà đi.

Trần Kiến Khanh đã dẫn đám người truy đuổi rời đi, còn lũ nhân ngư trên đảo thì đang hỗn loạn. Ánh đèn pin lia loạn khắp nơi, như những con mắt của Tử Thần đang truy tìm con mồi, một khi bị ánh sáng ấy chiếu tới, gần như không còn cơ hội thoát khỏi số phận tử vong. Từ xa, tiếng người hét vang vọng:
“Y chạy về hướng rặng đá ngầm phía nam!”

“Chặn y lại! Khu vực đó địa hình phức tạp, để y vào trong là khó mà tìm được!”

“Mẹ nó! Quản lý dặn rồi trừ tiến sĩ ra, gặp ai cũng được phép nổ súng!”

Tiếng súng đanh gọn vang lên giữa đêm đen, bầy chim biển kinh hoàng kêu thét bay tán loạn. Khương Tuế lầm lũi đi trong bóng tối, bước chậm mà thận trọng. Nhờ có Trần Kiến Khanh và Ansel dẫn dụ phần lớn lực chú ý, hành trình của y đến giờ vẫn xem như an toàn. Cafu hẳn đang nghĩ rằng y vẫn còn kẹt trong sào huyệt của Ares, nên nhất thời chưa nhận ra vẫn còn một kẻ cần “bắt sống”. Nhờ vậy, sau khi hai người kia xuất hiện, phần lớn binh lực đều đã bị phân tán.

Cuối cùng, y cũng nhìn thấy chiếc thuyền cứu hộ. Nó nằm im lìm bên bờ, cột buồm phất phơ trong gió, từ xa nhìn lại, thân thuyền đen kịt chẳng khác nào một con quái thú đang nhe nanh múa vuốt giữa đêm tối, dữ tợn và quỷ dị đến rợn người.

Khương Tuế len lén áp sát. Để tiết kiệm năng lượng, quanh thuyền chỉ đốt đuốc làm ánh sáng, lửa cháy đỏ rực, soi rõ bốn lính tuần đang tập trung lục soát.

Muốn từ chính diện leo lên gần như là chuyện không tưởng. Sau giây lát suy nghĩ, Khương Tuế quyết định nhảy xuống biển,
âm thầm bơi vòng ra phía mạn thuyền.

Nước biển ban đêm lạnh thấu xương, y sợ làm cho bọn họ chú ý, bơi thật chậm, toàn thân tê cứng như muốn chết cóng nhưng vẫn duy trì nhịp thở ổn định. Một khi tiến sĩ đã muốn làm điều gì, y luôn làm đến mức tốt nhất.

Cuối cùng, y chạm được vào mạn thuyền.
Nắm lấy sợi dây thừng thô ráp buông xuống, Khương Tuế cắn răng, dùng hết sức leo lên. Ma sát khiến lòng bàn tay rách toạc, máu rịn ra, nhưng y nhịn xuống tiếng rên nơi cổ họng. Mất gần hai phút, y mới bò được lên boong, song vẫn không tránh khỏi gây ra một tiếng động nhỏ.

“Cái gì vậy?!” — một giọng cảnh giác vang lên.

Khương Tuế lập tức chui vào sau đống thùng chứa cá, bịt chặt mũi miệng, nín thở.

Bọn tuần tra lắng nghe một lúc, nghi ngờ nói:
“Chẳng nghe thấy gì cả.”

“Rõ ràng tôi vừa có tiếng ‘bộp’ mà…”

“Có khi cá nhảy khỏi mặt nước đó?”

“Hoặc là nhân ngư chăng? Mặt biển quanh đây toàn là bọn chúng.”

“Hà ha, nhờ phúc tiến sĩ cả đấy. Bọn nhân ngư giờ còn chẳng dám tấn công chúng ta, hành động nhẹ nhàng thôi, đừng lo lắng.”

Bọn chúng cười nói rôm rả, dần quên đi âm thanh vừa rồi. Khương Tuế nhẹ nhàng thở ra, nhưng trong lòng lại dấy lên nghi ngờ.

Nói cái gì mà:
“Nhờ phúc tiến sĩ, nhân ngư không dám tấn công”?

Trước đây, rõ ràng chúng cực kỳ hung hãn. chẳng lẽ Ares đã ra lệnh cho chúng kiêng dè y?

Không....Loài cá ấy tuy có trí tuệ nhất định,
nhưng so với con người gian xảo thì vẫn quá đơn giản. Nhiều nhất, nó chỉ ám ảnh Khương Tuế vì thù hận hay chấp niệm nào đó, chứ không thể khiến toàn bộ nhân ngư dừng tay với người khác.

Y chợt nhớ tới tiếng kêu thảm thiết trước đó, tiếng kêu đó, hình như là của nhân ngư.
Giữa hai chuyện này… liệu có mối liên hệ nào không?

Nhưng bọn người kia chỉ tiện miệng nói một câu rồi thôi, nên Khương Tuế đành tạm gác lại vấn đề này, rón rén tiến vào khoang thuyền. Điều y cần làm đầu tiên không phải là khởi động thuyền, mà là xác nhận lời của Trần Kiến Khanh và Ansel có thật hay không.

Xuống tới khoang chứa hàng, một mùi nồng nặc xộc thẳng lên mũi Khương Tuế.
không còn là mùi tanh hôi của cá tôm thối rữa như ở phòng chứa đồ, mà là mùi hóa chất thuần túy.

Khương Tuế mím môi, lại leo ngược lên boong, y cần nhanh chóng tìm được buồng điều khiển, đưa con thuyền này rời xa nơi đây.

Nhưng đúng lúc ấy, một hồi còi sắc bén vang lên. Khương Tuế giật mình quay đầu,
chỉ thấy ánh lửa bùng lên phía xa, rực sáng cả bầu trời. Một đám người đang lao về phía mạn thuyền. Kẻ đi đầu chính là Cafu.

Sau lưng ông ta là hai tên lực lưỡng,
trên mặt đất còn kéo lê một người, sống chết chưa rõ. Từ màu quần áo, Khương Tuế nhận ra ngay đó là Trần Kiến Khanh.

… Hắn đã bị bắt rồi.

Khương Tuế nghe thấy tiếng tim mình đập lên như tiếng trống, y đứng trong bóng tối của khoang trước, một tay ôm chặt ngực, cố nén cho nó lắng xuống nhưng nỗ lực đó rõ ràng vô ích.

Trên bãi biển phía trên, Cafu đá mạnh một cái vào người Trần Kiến Khanh. Trần Kiến Khanh rên lên một tiếng, Cafu ngồi xổm, kéo tóc hắn rồi lạnh lùng hỏi: “Khương Tuế đang ở đâu?”

“Tôi không biết.” Máu nhuộm kín mặt Trần Kiến Khanh, giọng khàn đặc như sỏi đá: “Từ lúc lên đảo sau đó, tôi chưa từng gặp em ấy nữa.”

“Nói dối!” Cafu nổi giận, nện một quyền lên mặt hắn, Trần Kiến Khanh phun ra một bãi máu.
“Cậu ta trước kia ở trong hang động, bây giờ không thấy nữa, chỉ có các người mới có thể bắt cóc cậu ta!”

Khương Tuế giật mình, Cafu vẫn biết vị trí của y!

Thì ra… hắn đã đến đây từ trước, nơi này rõ ràng là quen thuộc nhất với bọn họ.

Trần Kiến Khanh ngã nằm trên bãi cát, toàn thân dính đầy sỏi đá, tóc đen ướt sũng bám trên mặt, máu tươi không ngừng chảy xuống từng dòng uốn lượn, loang thành một vũng nhỏ dưới mình. Hắn bật cười khẩy: “Ông không nghĩ tới là nhân ngư đã đem em ấy đi sao? Ông sắp đặt để Ares đứt đuôi, Ares đã khắc nỗi thù này lên người tiến sĩ.”

Mặt Cafu càng thêm âm u, ông đá mạnh vào bụng hắn, Trần Kiến Khanh lăn vài vòng trên cát, mọi chỗ trên bờ đều dính máu tươi của hắn, cảnh tượng khiến người ta rợn mình.

“Kiên nhẫn của tôi có hạn.” Cafu lạnh lùng nói. “Tôi cho cậu cơ hội cuối cùng.”

Trần Kiến Khanh gục trên bờ cát, ho khan đau đớn như bị máu nghẹn vào họng. Do hai cú đá trước đó của Cafu đều không nương chân. Nội tạng rõ ràng bị thương nặng, ho đến mức rát cả phế quản, quả thật đau đơn gấp bội, người ở căn cứ trông thấy cũng có chút không đành lòng.

Rốt cuộc, từ khi Trần Kiến Khanh đi vào căn cứ, lúc nào hắn cũng xuất hiện trong bộ dạng sáng sủa? Bây giờ đột nhiên như thể rơi từ mây xuống bùn, khiến người ta không thể chấp nhận. Có người thì thầm: “Trần… nói đi, quản lý sẽ không làm gì tiến sĩ.”

Trần Kiến Khanh nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tôi sẽ không cho em ấy biết chân tướng, chuyện ấy quá kinh tởm.”

Hắn lật người, nhìn chằm chằm Cafu:
“Tiến sĩ đã rời đi, nếu ông định giết tôi, tôi cũng không hé nửa lời.”

Cafu tức đến tái mặt, rút súng bên hông, dí ngay vào Trần Kiến Khanh, tay ông siết cò. Allison tiến lên hai bước can: “Quản lý! Giết hắn không giải quyết được gì. Chúng ta cần nhanh chóng tìm tiến sĩ rồi rời khỏi đây, nếu không tổng bộ sẽ tìm đến.”

Cafu tức tối nói: “Cô xem hắn có chịu hợp tác không?!”

Allison trầm giọng đáp: “Quản lý, tiến sĩ dù bề ngoài lạnh lùng, thật ra là người mềm lòng.”

“Ý của cô là...” Cafu chớp mắt như hiểu điều gì, khinh bỉ nhìn Trần Kiến Khanh rồi nói: “Tôi sẽ không giết cậu, cậu còn có giá trị sống.”

Ông ra lệnh cho thuộc hạ hai câu, người của ông mang về một thiết bị khuếch đại âm thanh, Cafu chỉnh máy rồi cất tiếng: “Khương Tuế.”

“......” Tay chân Khương Tuế run rẩy, môi tái nhợt, linh cảm xấu dâng lên. Quả nhiên, Cafu nói tiếp: “Tôi biết cậu có nghe thấy, chúng ta đừng lãng phí thời gian của nhau. Tôi cho cậu năm phút để tự ra mặt, không thì tôi sẽ băm người này quăng xuống biển cho cá ăn.”

Chất lượng máy khuếch đại âm thanh rất tốt. Giọng khuếch đại vang khắp hòn đảo nhỏ, Khương Tuế ôm lấy đầu gối của chính mình, cúi đầu nhắm mắt, để cho cơn gió lạnh cuốn đi chút hơi ấm còn sót lại trên người.

Cafu buông máy, quay sang Allison. Allison cúi đầu trao cho ông chiếc roi dài, Cafu kéo roi, rồi bắt đầu trút lên Trần Kiến Khanh, tiếng roi xé gió, miếng thịt rách toát. Trần Kiến Khanh gào lên, da thịt bong tróc.

Nơi này toàn mặn mùi biển, roi quất như những mũi kim mặn, mỗi roi rơi là muốn đau bao thì có bấy nhiêu. Trần Kiến Khanh co người, trên cổ nổi gân xanh, cố chịu đựng từng nhát roi như muốn xé nát da thịt.

Cafu cười lạnh, “chát chát” lại hai tiếng roi nữa quất xuống, tiếng roi vang mang theo tiếng gió có vẻ vô cùng đáng sợ. Trần Kiến Khanh vẫn nghiến răng, không hé miệng.

“Hét lên đi.” Cafu dẫm chân lên mặt Trần Kiến Khanh, đe doạ: “Hét hết ra cho Khương Tuế nghe, cho cậu ta biết vì ai mà mày phải chịu từng mảng thống khổ này!”

“......”Dưới hoàn cảnh đó, Trần Kiến Khanh vẫn nở một nụ cười: “Tiến sĩ… sẽ không cứu tôi. Trái tim em ấy đã chết rồi.”

Nụ cười ấy hoàn toàn chọc giận Cafu. Ông vụt roi mạnh xuống ngực Trần Kiến Khanh, giọng đầy căm phẫn:
“Cậu ta không cứu mày mà mày còn cười được sao?! Trần Kiến Khanh, con mẹ nó, mày bị bệnh à?!”

“Ha ha ha ha ha ha…”
Trần Kiến Khanh cười lớn, tiếng cười khản đặc, kéo theo một tràng ho sặc sụa dữ dội. Hắn vừa ho vừa th* d*c, gằn từng tiếng:
“Tôi có bệnh? Người điên, kẻ ghê tởm nhất ở đây là ông mới đúng, Cafu Garcia!”

Cafu tức đến mức cả người run bần bật. “Chát chát chát chát....” Roi trong tay ông liên tiếp quất hơn chục nhát. Thân thể Trần Kiến Khanh không còn một chỗ da lành, toàn thân chi chít vết roi đan xen, vết thương đầm đìa máu, máu và cát bết lại thành một lớp đỏ nhầy nhụa. Mỗi hạt cát lẫn vào vết thương khiến nỗi đau càng thêm mãnh liệt. Mồ hôi lạnh túa khắp người Trần Kiến Khanh, hơi thở hắn yếu ớt.

“Giỏi….Giỏi lắm.”
Cafu nhận ra có đánh chết cũng không moi được lời nào từ hắn, bèn nghiến răng nói:
“Vậy thì tôi sẽ xem thử Khương Tuế có dám bước ra cứu mày hay không!”

Lúc này, Khương Tuế đã đến phòng điều khiển. Y chưa từng lái thuyền, nhưng đã thấy người khác thao tác trước đó, nên mò mẫm thử các nút điều khiển, cảm thấy mình có thể cho thuyền chạy được. Đúng lúc ấy, giọng Cafu vang lên qua thiết bị khuếch đại âm thanh:
“Khương Tuế, xem ra ý chí của cậu còn cứng rắn hơn tôi tưởng.”

“Vậy chúng ta đổi cách chơi nhé.”

Ông nói:
“Tôi đếm… một. Mỗi khi tôi đếm, sẽ chặt đi một ngón tay của hắn. Chặt hết mười ngón, tôi sẽ băm tay, băm chân. Khi tay chân không còn, tôi sẽ cắt từng miếng thịt trên người hắn. Thế nào, hả?”

Khương Tuế cắn chặt môi đến bật máu. Vị tanh mặn lan khắp miệng. Nếu lúc ấy có gương, hắn y sẽ thấy khuôn mặt mình trắng bệch như tờ giấy, chỉ có vệt máu đỏ nơi môi là nổi bật đến rợn người.

“Một.”
Cafu đếm, giọng vang khắp hòn đảo.

Khương Tuế bật dậy, lao vội về phía cửa khoang. Ngay giây sau, đồng tử y co lại, y thấy Cafu giơ con dao lên và trong khoảnh khắc ấy, Trần Kiến Khanh bị chém đứt ngón trỏ tay phải.

Một khắc ấy, Khương Tuế như cảm thấy máu nóng bắn lên mặt mình. Y vô thức đưa tay lên sờ lên mặt mình.

Cafu… điên thật rồi. Ông ta đã hoàn toàn mất trí!

Trần Kiến Khanh nghiến chặt răng, không kêu một tiếng. Hắn biết Khương Tuế là kẻ ích kỷ, nhưng dù vậy, hắn cũng không muốn đánh cược. Hắn không muốn để Khương Tuế phải chịu cảnh bị ép buộc như vậy.

Tiến sĩ của hắn...Phải luôn cao quý, không được bất kỳ kẻ nào cản trở, luôn đứng ở nơi mây trời, không để chút bùn nhơ nào chạm tới.

“Giỏi đấy, có khí phách.”
Cafu gằn giọng, mặt méo mó dữ tợn. “Để xem khí phách ấy kéo dài được bao lâu!”

Có người giữ chặt tay Trần Kiến Khanh, máu tuôn xối xả. Cánh tay từng trắng trẻo, xinh đẹp, nay mất đi một ngón, sự xinh đẹp ấy hóa thành méo mó, kinh dị.

“—— Hai.”
Cafu lại giơ dao, chuẩn bị bổ xuống.

“Đủ rồi!”

Khương Tuế bước ra khỏi khoang thuyền. Giọng y khàn nghẹn, run rẩy, chẳng còn giống chính mình nữa. Y đứng giữa cơn gió, đôi môi rớm máu, từng giọt nhỏ xuống, loang trên cát:
“....Đủ rồi, Cafu.”

Cafu dừng tay, quay đầu nhìn y, ánh mắt trong khoảnh khắc ấy bỗng trở nên ôn hòa.
“Thân ái, thì ra cậu trốn ở đây.”

Ông ném con dao xuống đất, như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra, rồi thản nhiên ra lệnh cho Allison:
“Tiến sĩ toàn thân đều ướt, gió lạnh sẽ khiến y cảm lạnh. Lấy cho y một chiếc khăn khô.”

Allison mím môi, bước đến gần Khương Tuế:
“Tiến sĩ…”

Khương Tuế lạnh mặt đẩy cô ra. Allison cắn môi, không dám nói thêm gì.

“Tiến sĩ…”
Trần Kiến Khanh cất tiếng, trong đôi mắt đen thẳm chẳng còn ánh sáng, không rõ là vì đau đớn hay vì nhẹ nhõm. Hắn cố gượng bò dậy, thân hình run rẩy, thảm hại như vừa chui ra từ địa ngục, nhưng ánh nhìn dành cho Khương Tuế vẫn dịu dàng như trước:
“Ngài không nên quay lại.”

“Đúng vậy.”
Khương Tuế rũ mi, đáp:
“Tôi đã đứng ở bàn điều khiển. Chỉ cần nhấn một nút, tôi có thể rời khỏi nơi này, vĩnh viễn thoát khỏi các người, những kẻ điên loạn.”

Vẻ mặt Trần Kiến Khanh thống khổ, th* d*c:
“Tuy tôi luôn muốn trở thành người đặc biệt nhất trong lòng ngài… nhưng không phải theo cách này.”

“Tôi muốn được ở bên ngài như một kẻ bình đẳng, không lợi dụng, không ràng buộc, chỉ là một mối tình đơn thuần.”

“....Câm miệng!”
Cafu đá mạnh, lạnh lùng nói: “Mày cũng xứng sao?!”

“Đủ rồi, Cafu Garcia!” Khương Tuế tức giận nói:
“Buông cậu ta ra!”

Cafu giật giật khóe môi, rồi buông tay:
“Được thôi, như ý cậu muốn, thân ái.”

“Xử lý vết thương cho cậu ta.”
Khương Tuế tiếp tục ra điều kiện.

Cafu tuy tỏ vẻ miễn cưỡng, nhưng cuối cùng vẫn phải nhượng bộ. Ông gật đầu, giọng đầy chán ghét nói với bác sĩ:
“Đi đi.”

Vị bác sĩ vội vàng chạy tới, khẩn cấp cầm máu cho Trần Kiến Khanh.

Khương Tuế dần dần trấn tĩnh lại. Dưới ánh sáng mờ ảo, khuôn mặt tuấn tú của y càng thêm mông lung. Gió biển thổi qua khiến sắc mặt y trắng bệch, càng làm nổi bật đôi mày đen rậm và vẻ lạnh nhạt như phủ một tầng băng mỏng. Y vô thức siết chặt trong tay một chiếc vảy....chính là chiếc vảy mà trước khi rời hòn đảo, y đã lấy ra từ ngăn kéo. Đó là món quà Ares từng trao cho y, chiếc vảy đẹp nhất. Các cạnh sắc lạnh của nó đâm vào lòng bàn tay, khiến y đau, mà chỉ có cảm giác đau ấy mới giúp y giữ được bình tĩnh.

“Giờ thì anh có thể nói cho tôi biết rồi.” — Khương Tuế nói:
“Trần Kiến Khanh và Ansel đều giấu tôi, nhưng anh thì khác. Anh phải nói cho tôi biết sự thật về hòn đảo nhân ngư này.”

“Rốt cuộc tôi là ai trong vở kịch mà các người đang bày ra?”

Cafu im lặng nhìn y vài giây, rồi khẽ nhếch môi:
“Cậu là nhân chứng quan trọng nhất.”

Ông ngừng một chút, rồi chậm rãi nói:
“Hay là để tôi kể cho cậu nghe một chuyện xưa. Đừng lo, câu chuyện này không dài lắm đâu, không mất bao nhiêu thời gian.”

“Lúc tôi còn rất trẻ, vừa vào đại học, tôi từng thích một cô gái.” — Giọng Cafu trở nên ôn hòa đến lạ — “Nàng xuất sắc không tưởng nổi, đoạt bao nhiêu giải thưởng, cả trường ai cũng biết tên. Người theo đuổi nàng, kẻ yêu thầm nàng, đếm không xuể. Còn tôi, chỉ là một trong số đó mà thôi.”

“Vì thế, cậu có thể tưởng tượng được khi tôi cuối cùng gom hết can đảm để tỏ tình, mà nàng lại đồng ý, tôi đã xúc động đến mức nào.”

“Tôi chẳng hiểu vì sao nàng lại thích tôi. So với nàng, tôi chẳng có gì cả.” Cafu nói, giọng thấp dần đi: “Nhưng nàng vẫn chọn ở bên tôi. Chúng tôi yêu nhau tha thiết. Chỉ tiếc, những ngày hạnh phúc đó chẳng kéo dài được bao lâu. Năm tôi học năm ba, cha tôi gửi thư, nói đã định sẵn cho tôi một cuộc hôn nhân với tiểu thư nhà một gia tộc lớn. Ông ta bắt tôi phải cưới nàng, để củng cố quyền lực của dòng họ. Nếu tôi không nghe, ông sẽ tước quyền thừa kế của gia tộc Garcia khỏi tay tôi.”

Khương Tuế mỉa mai nói:
“Vì quyền lực, anh bỏ rơi nàng?”

“...Đúng vậy.” Cafu đưa tay che mặt, giọng khản đặc:
“Chúng tôi chia tay.”

“Sau đó, tám năm trôi qua. Tôi đã hoàn toàn kiểm soát được gia tộc Garcia. Còn vợ tôi cũng đã qua đời.”

Khương Tuế cười:
“Là tự nhiên qua đời sao?”

Cafu không đáp, chỉ tiếp tục kể:
“Rồi tôi biết nàng vẫn chưa kết hôn. Tôi muốn quay lại với nàng. Tôi tiêu tốn vô số tiền bạc và công sức để thành lập một đoàn thám hiểm, thuê một con tàu khảo sát rời cảng Puerto Rico. Mục đích là tìm kiếm hòn đảo nhân ngư trong truyền thuyết.”

“Chính đề tài đó khiến nàng hứng thú. Nàng nhận lời trở thành đội trưởng đoàn khảo sát. Kế hoạch của tôi là sẽ cầu hôn nàng ngay giữa biển khơi, khi nàng hạnh phúc nhất.”

Gương mặt Khương Tuế dần lạnh đi.

“Đó là quyết định ngu xuẩn nhất đời tôi.” Cafu đau khổ nói:
“Tôi chưa từng tin có cái gọi là đảo nhân ngư, chỉ muốn làm nàng vui mà thôi. Nhưng rồi, chúng tôi thật sự bị cuốn vào một cơn bão và trôi đến hòn đảo này.”

“Ban đầu, mọi người còn rất phấn khích.” — Giọng ông như lạc vào cơn mê:
“Bọn họ chụp ảnh khắp nơi, lấy mẫu, mừng rỡ khi thấy dấu vết sinh hoạt của nhân ngư… cho đến khi đêm xuống.”

“Đêm đó, những nhân ngư xuất hiện.”

Cafu ôm đầu, giọng vỡ vụn:
“Những con dã thú hạ tiện ấy… đúng lúc đang trong kỳ đ*ng d*c. Chúng bắt đi tất cả phụ nữ trong đoàn, còn đàn ông thì bị xé xác, ăn thịt! Đêm ấy xương trắng, thịt nát, nội tạng, máu tươi vương vãi khắp hòn đảo như địa ngục trần gian!”

Cảnh tượng đó, quả thật như một luyện ngục giữa nhân gian.

“Và trong số những người bị nhân ngư bắt đi, bị hành hạ, bị làm nhục cho đến chết…”

Cafu ngẩng đầu nhìn thẳng Khương Tuế, giọng khàn đặc, nói từng chữ từng câu:
“Có mẹ của con, người phụ nữ cha yêu nhất trên đời, Khương Hựu Tuyết.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận