Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 33: Đồng loại.




Trên bãi biển nhất thời không một tiếng người, càng làm nổi bật tiếng gió gào thét dữ dội. Allison dường như không đành lòng nhìn vẻ mặt của tiến sĩ nên quay đầu đi. Trần Kiến Khanh nuốt xuống vị máu tanh trong cổ họng, vừa định nói gì đó thì Cafu đã ra hiệu cho thuộc hạ, lập tức có người bịt miệng hắn lại.

Không biết qua bao lâu, Khương Tuế mới lên tiếng với vẻ mặt vô cảm: “Cho nên, ông muốn nói với tôi rằng, ông là cha của tôi, nhân ngư đã giết hại mẹ của tôi, và ông dẫn tôi đến đây chỉ để báo thù?”

“Đúng vậy, thân ái.” Cafu ôn tồn nói: “Đây là lý do cha phải đưa con đến nơi này. Con là con của Tuyết, con nên báo thù cho mẹ của mình.”

Hàng mi mảnh khảnh của Khương Tuế rũ xuống: “Ý của ông là, khi ông chia tay mẹ tôi vì hôn ước, mẹ tôi đã mang thai, sau đó một mình sinh ra tôi?”

“Cha rất xin lỗi.” Cafu đau khổ nói: “Cha… không biết phải đối mặt với con thế nào, cho nên một thời gian rất dài đều không đi tìm con.”

“Người tài trợ cho tôi, là ông.” Khương Tuế lạnh nhạt nói: “Từ lúc tôi ở cô nhi viện, đã luôn có người tài trợ cho tôi, mãi cho đến khi tôi lên đại học thì khoản tài trợ này mới dừng lại.”

Cafu cười khổ bất đắc dĩ: “Đây là điều một người cha nên làm.”

Khương Tuế không nói nữa, y dường như cần chút thời gian để tiêu hóa thông tin này. Cafu chậm rãi bước tới, thử ôm lấy y, dịu dàng nói: “Con yêu, cha biết con rất khó chấp nhận. Cha có lỗi với con, càng có lỗi với mẹ của con… Cho nên hai mươi năm qua, cha vẫn luôn chuộc tội, cha muốn báo thù giúp mẹ con”

Người trong lòng ông rất mảnh khảnh, đang run lên nhè nhẹ. Cafu vỗ về tấm lưng y, như đang dỗ một đứa trẻ ba tuổi: “Bây giờ chúng ta đã đến được đây, đến cả Thượng Đế cũng đang giúp chúng ta. Chỉ cần thả chất độc thần kinh hóa học trên thuyền xuống biển, những nhân ngư này đều sẽ chết… Đến lúc đó, tội ác chúng nó giết hại mẹ con năm đó mới có thể xem như được chuộc lại.”

Khương Tuế vẫn không nói gì, nhưng cơ thể lại run rẩy dữ dội hơn. Cafu thở dài, lại dỗ dành y một lúc lâu, Khương Tuế bỗng nhiên ngẩng đầu nói: “Có thể để tôi làm được không?”

“Cái gì?”

Khương Tuế nói từng chữ một: “Việc thả chất độc thần kinh hóa học, có thể để tôi làm được không?”

Cafu lập tức mỉm cười: “Đương nhiên là được.”

Ông đưa một bộ điều khiển vào tay Khương Tuế, ôn hòa nói: “Con yêu, đây là bộ điều khiển máy bơm, chỉ cần nhấn xuống, đồ trong khoang chứa hàng sẽ lập tức được xả ra, đám nhân ngư đó một con cũng không thoát được.”

Ông cổ vũ: “Đi đi, báo thù cho mẹ của con.”

Khương Tuế siết chặt bộ điều khiển, nút bấm màu đỏ trên đó vô cùng chói mắt, ngón tay y run rẩy: “Thật sự… tất cả đều sẽ chết sao?”

“Đương nhiên.” Cafu nói: “Loại chất độc thần kinh hóa học này gây ra tổn thương không thể phục hồi cho nhân ngư, chỉ cần xâm nhập vào mang của chúng, chúng chắc chắn sẽ chết vì suy kiệt nội tạng.”

Khương Tuế mím chặt môi, ngay khoảnh khắc ngón tay y dường như sắp nhấn xuống, Allison bỗng nhiên hét lên: “Nhân ngư!”

Cafu lập tức rút súng, liền thấy trên mặt biển không biết từ lúc nào đã trồi lên mấy chục nhân ngư, đôi mắt không chút cảm xúc, lạnh lùng nhìn đám người trên bờ.

Trước đó bọn họ đi lại khắp nơi trên đảo, ngay cả một cái bóng nhân ngư cũng không thấy, vậy mà giờ phút này lại xuất hiện ở đây như quỷ ma. Tất cả mọi người đều sợ đến toát mồ hôi lạnh, bất giác siết chặt súng trong tay.

Khương Tuế nhìn thấy Ares.

Dưới ánh trăng, mái tóc đen dài của nó phản chiếu ánh sáng tựa như lụa, đôi mắt màu xanh biển sâu thẳm như đại dương vô tận, ngũ quan cao thẳng tuấn mỹ. Chỉ vì trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào nên trông vô cùng lạnh lẽo, lệ khí ngút trời.

Cafu lạnh lùng nói: “Lũ súc sinh này còn dám xuất hiện! Khương Tuế…”

Câu nói tiếp theo của ông không thể nói hết, vì Khương Tuế đã giơ tay bắn cho ông một phát súng.

Tiếng súng này có thể nói là kinh thiên động địa, nhất thời cả người lẫn cá đều đổ dồn ánh mắt về phía này.

Đây là lần đầu tiên tiến sĩ nổ súng, tay bị chấn đến tê dại, độ chính xác cũng không cao, chỉ bắn trúng bả vai Cafu. Ông ôm lấy vết thương đẫm máu trên vai, âm u nói: “Khương Tuế…con làm gì vậy?!”

Allison và những người khác bừng tỉnh, hô lên một tiếng rồi lập tức vây lại. Khương Tuế cố gắng kìm nén đôi tay vẫn không ngừng run rẩy của mình, cười lạnh nói: “Ông không thấy lời nói dối của mình vụng về lắm sao, Cafu Garcia?”

“Tôi đã từng nói với ông về mẹ tôi, giáo sư Khương. Bà là người hoàn mỹ nhất, không ai sánh bằng mà tôi từng gặp trong đời. Tính cách bà quyết đoán và cương trực như vậy, ông nghĩ ông dựa vào cái gì mà tin rằng bà sẽ giữ lại đứa bé sau khi biết ông kết hôn với người khác?!” Khương Tuế khản giọng nói: “Cái câu chuyện hoang đường kia của ông quả thực là một sự sỉ nhục đối với Khương Hựu Tuyết!”

Nét mặt Cafu trở nên dữ tợn. Ông được Allison đỡ đứng vững, hít một hơi nén giận: “Ta không hề lừa con, Khương Tuế.”

“Đủ rồi, tôi không muốn nghe ông nói nhảm nữa!” Khương Tuế biết mình đã không còn cơ hội nổ súng. Ai mà biết được Cafu sau khi bị vạch trần có thể thẹn quá thành giận, bắn luôn cả y thành cái sàng hay không? Nhanh chóng đưa ra quyết định, y nhìn ra phía mặt biển và lớn tiếng gọi: “Ares!”

Một bóng dáng màu xanh biển lao tới như tia chớp. Những người có mặt ở đây hầu như đều biết sinh vật phi nhân loại này đáng sợ đến mức nào, phản ứng đầu tiên của tất cả bọn họ đều là tự vệ, liên tục lùi về phía sau. Ngay cả Cafu cũng lùi lại vài bước, trong mắt tràn đầy kiêng kị.

Ares căn bản không thèm để ý đến đám tép riu đó, nó ôm lấy Khương Tuế rồi chui tọt xuống nước. Khương Tuế lay vai nó, gắng gượng nói: “Trần Kiến Khanh... Mang Trần Kiến Khanh theo!”

Ares: “No.”

“……” Khương Tuế nhéo vây cá trên tai nó: “Mang theo!!”

Ares không tình nguyện nghiêng đầu, liếc nhìn một con nhân ngư trong đám. Con nhân ngư kia lập tức lên bờ, tóm lấy Trần Kiến Khanh rồi bỏ chạy. Cafu giận tím mặt: “Nổ súng! Lập tức nổ súng! g**t ch*t đám súc sinh này!”

Allison cắn răng nói: “Quản lý, nếu nổ súng, Tiến sĩ Khương sẽ...”

Đôi mắt Cafu đỏ ngầu: “Cô rốt cuộc là người của cậu ta hay là người của tôi?!”

“... Tôi hiểu rồi.” Allison thấp giọng đáp.

Trên đảo lại vang lên tiếng súng dày đặc. Con nhân ngư cứu Trần Kiến Khanh bị trúng đạn vào đuôi, nó phẫn nộ cuộn lên một tảng đá, rồi ném thẳng về phía đám người. Sức lực của nhân ngư rất lớn, cú ném này lập tức đập cho kẻ nổ súng kia vỡ đầu chảy máu.

Ares trầm giọng nói một câu. Lúc này con nhân ngư kia mới mang theo Trần Kiến Khanh bơi đi xa với vẻ mặt khó chịu.

Tốc độ bơi của nhân ngư nhanh đến mức ngay cả ngựa phi cũng không đuổi kịp. Cafu đuổi theo được hai bước, thân hình hơi chao đảo vì sóng biển đánh vào, nhưng làm gì còn thấy được bóng dáng nhân ngư nữa?!

“... Chết tiệt!!” Cafu buột miệng chửi thề, hung hăng ném khẩu súng trong tay xuống bãi cát.

Allison do dự một chút, hỏi: “Quản lý, bây giờ phải làm sao?”

“Tôi sẽ cho cậu ta một cơ hội cuối cùng.” Giọng Cafu âm trầm đến mức như có thể rỉ ra nước. “Trước tối mai, nếu cậu ta vẫn chấp mê bất ngộ(*), vậy trực tiếp phóng thích chất độc hóa học thần kinh, phá hủy nơi này, không cần bận tâm đến sống chết của cậu ta!”

(*) Chấp mê bất ngộ" có nghĩa là giữ mãi sự mê muội, lầm lạc mà không chịu tỉnh ngộ hay sửa đổi

.......

Khương Tuế lại bị đặt trở lại trên chiếc vỏ sò lớn kia.

Còn Trần Kiến Khanh thì bị ném ngâm trong vũng nước.

“……” Cứ ngâm như vậy, cho dù Trần Kiến Khanh không bị thương cũng phải đi tìm Diêm Vương gia chơi mạt chược. Y bước xuống, kéo người kia tới bên cạnh vỏ sò, động tác này gần như dùng hết toàn bộ sức lực của y, khiến y nghiến răng nghiến lợi.

Trần Kiến Khanh không có việc gì thì lớn lên cao như vậy làm gì, nặng chết đi được!

Bên cạnh vỏ sò có Ares đốt lửa. Khương Tuế thỉnh thoảng lật người Trần Kiến Khanh, tránh cho hắn bị nướng chín. Khi Ares quay về, nhìn thấy cảnh tượng này, nó nhìn Khương Tuế, nhìn Trần Kiến Khanh, rồi lại nhìn chiếc vỏ sò mà mình bới lên từ đáy biển, nghi ngờ hỏi: “Food?” (Thức ăn)

“……” Khương Tuế ho khan một tiếng. Y nhận ra rằng mình đã dạy Ares nướng tôm cũng theo cách này, nhưng y cảm thấy không cần thiết phải giải thích với con cá này, dù sao trong mắt Ares, bất kể y làm gì cũng đều có lý lẽ riêng.

Ares bắt đầu nướng vỏ sò cho y ăn. Khương Tuế hỏi: “Ares, Cafu và bọn họ đâu rồi?”

Ares đáp: “Ship.” (Thuyền)

“Ta muốn nói với ngươi một chuyện.” Khương Tuế vẻ mặt nghiêm túc: “Tối nay ngươi hãy mang theo tộc nhân rời khỏi nơi này, đi càng xa càng tốt...” Y không biết phải giải thích vấn đề chất độc hóa học thần kinh với Ares như thế nào, dứt khoát nói: “Ở lại đây rất nguy hiểm.”

Ares giơ tay sờ gương mặt y, dường như muốn trấn an y đừng quá lo lắng, rồi cụp mắt suy tư một lát.

Khương Tuế: “Ngươi đang nghĩ gì?”

Ares lắc đầu, không biết phải dùng vốn từ ngữ nghèo nàn của mình để giao tiếp với Khương Tuế về chuyện phức tạp này như thế nào. Tất cả hiểu biết của nó về ngôn ngữ nhân loại đều bắt nguồn từ việc nghe lỏm các nhà nghiên cứu nói chuyện phiếm sau khi bị bắt, những chuyện phức tạp thì nó vô pháp dùng ngôn ngữ nhân loại để giải thích.

Vừa thấy vẻ mặt ngốc nghếch kia của nó, Khương Tuế hỏi: “... Ngươi không biết nói à?”

Ares: “...”

Tuy đúng là vậy, nhưng nó không muốn thừa nhận.

Nó bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, liền nói với Khương Tuế một tràng ngôn ngữ khó hiểu. Nếu đổi lại là người khác, chắc chắn sẽ tóm Ares đưa vào bệnh viện tâm thần ngay tại chỗ, nhưng Khương Tuế lại lóe lên suy nghĩ, hiểu ra một cách khó tin: “Ngươi nói muốn dạy ta tiếng người cá?”

Ares lập tức gật đầu.

Khương Tuế cười như không cười: “Vậy sao ngươi không học tiếng Trung với ta?”

Khoảng nửa phút sau, Ares ngâm mình xuống nước, rầu rĩ nói: “It is difficult.” (Khó quá.)

Khóe môi Khương Tuế cong lên, y chống cằm: “Nhưng ngươi nghe hiểu ta nói mà.”

Ares khẽ đáp: “I had met you.” (Ta đã từng gặp em.)

Khương Tuế sững sờ. Ý của Ares hiển nhiên là bọn họ đã từng gặp nhau từ rất lâu trước đó. Y ngồi thẳng dậy, nhíu mày hỏi: “Khi nào?”

Ares khoa tay múa chân ra hiệu một chiều cao.

Khương Tuế: “Lúc ta cao chừng này?”

Ares gật đầu.

Dựa theo chiều cao mà Ares ra hiệu, đó có lẽ là chiều cao của một đứa trẻ loài người bình thường dưới mười tuổi. Khương Tuế ngẩn người, bỗng nhiên nhớ lại hồi còn ở cô nhi viện, y luôn thích lén chạy ra bờ biển vào ban đêm. Nơi gió lộng không người, y thỉnh thoảng sẽ kể cho Khương Hựu Tuyết đã chôn thân nơi biển rộng về những chuyện thường ngày của mình.

Sau này y thi đỗ đại học rồi rời khỏi thị trấn nhỏ, chưa từng quay lại lần nào. Nếu Ares nói đã gặp y, thì chỉ có thể là lúc ấy.

Hóa ra bọn họ đã gặp nhau từ sớm như vậy sao?

Khương Tuế cảm thấy có chút kỳ lạ. Khi đó tuy tính cách y kỳ quái nhưng ý thức về sự nguy hiểm lại rất cao. Y chỉ tìm một mỏm đá ngầm ngồi hóng gió mà thôi, nơi đó hoàn toàn thuộc khu vực hoạt động của con người, nhân ngư tuyệt đối sẽ không bén mảng tới. Sao Ares lại có thể gặp y ở đó được?

Trong lúc y đang mải mê suy nghĩ, Ares đã nướng sò xong. Nó thuần thục cạy vỏ ra, lấy phần thịt tươi ngon bên trong đút cho Khương Tuế. Khương Tuế thất thần ăn hai miếng, bỗng bị Ares l**m một cái bên khóe môi. Y khẽ “chậc” một tiếng, đẩy cái đầu cá đang sáp lại gần ra: “Có phiền không cơ chứ.”

Ares liền có chút tủi thân, huyên thuyên một tràng dài. Khương Tuế nghe không hiểu, nhưng y nhận ra được ý oán giận trong đó.

Khương Tuế: “…”

Y bỏ trốn cùng Trần Kiến Khanh và Ansel là không đúng, nhưng cho dù lùi một vạn bước mà nói, Ares muốn nhốt y ở đây để đẻ trứng thì không có chút sai nào sao?

Sức ăn của Khương Tuế rất nhỏ, mà con sò Ares tìm được lại rất to, ăn hai con là y đã no căng, không ăn nổi nữa. Thấy vẫn còn thừa rất nhiều, Khương Tuế vừa mới nói phần còn lại để cho Trần Kiến Khanh ăn, Ares đã lạnh mặt ăn sạch sành sanh phần thừa, kêu răng rắc, là cái kiểu gặm luôn cả vỏ ấy.

Khương Tuế: “.”

Thôi được rồi.

Biết Khương Tuế ưa sạch sẽ, ăn xong, nhân ngư còn đặc biệt đi rửa ráy sạch sẽ rồi mới giũ nước trên người, bò lên chiếc vỏ xò lớn. Nó ôm lấy Khương Tuế, vì có đống lửa nên Khương Tuế cũng không đẩy nó ra, tiếp tục suy nghĩ chuyện của mình. Bỗng nhiên, y cảm giác được cái móng vuốt lạnh như băng có màng kia đặt lên bụng mình, cẩn thận từng li từng tí xoa nhẹ.

Khương Tuế: “?”

Khương Tuế khó hiểu hỏi: “Ngươi làm gì vậy?”

Ares nói một cách nghiêm túc và đứng đắn: “Fishroe.” (Trứng cá.)

Lời này của nó quả thực là ngựa trời phi nước đại trên bầu trời, Khương Tuế phải sững sờ mất ba giây mới phản ứng lại được. Sắc mặt y xanh mét, tát một cái vào đầu Ares: “Ngu ngốc, đàn ông không sinh con được!”

Bị đẩy ra nhưng Ares không hề tức giận, lại sáp tới nói: “You can.” (Em có thể.)

Khương Tuế định mắng tiếp thì bỗng khựng lại, y véo vây tai của Ares: “Vì sao?”

Ares dịu dàng nói: “Of the same kind.” (Đồng loại.)

Khương Tuế hơi giật mình, y nhíu chặt mày.

Đồng loại.

Tại sao Ares lại nói y là đồng loại?

Y định hỏi tiếp, nhưng tâm trí của Ares đã chẳng còn đặt ở đây nữa. Nó thu móng vuốt sắc nhọn lại, luồn tay vào từ vạt áo sơ mi của tiến sĩ, men theo đường cong cột sống lồi lõm mà lần lên trên, thủ đoạn vô cùng hạ lưu. Khương Tuế kinh ngạc thở hắt ra một tiếng, không thể tin nổi mà nhìn Ares.

Cafu đang ở bên ngoài, lúc nào cũng sẵn sàng dùng thuốc giết cá, vậy mà Ares còn có tâm tư làm chuyện này ư?? Nó đâu phải nhân ngư, nó là chó Teddy thì có?!

Khương Tuế kéo cái tay đang làm bậy của nó ra, tức đến độ đuôi mắt cũng đỏ lên, trong mắt rưng rưng một tầng hơi nước. Y lườm Ares một cái: “Còn phiền nữa thì cút xuống nước đi.”

Ares: “…”

Bị lườm cho cứng.

Khương Tuế đương nhiên cũng cảm nhận được, y không nhịn được nữa mà đá văng con cá đi, muốn trốn sang phía bên kia của vỏ xò. Ares tóm lấy mắt cá chân y, kéo người lại, đè lên đống quần áo rồi bắt đầu hôn.

Khương Tuế bỏ chạy, khiến bản thân trở nên vô cùng chật vật. Tuy Ares không biểu lộ ra ngoài, nhưng nó vẫn đang tức giận, vì vậy nụ hôn này còn dữ dội hơn so với những lần trước. Khương Tuế thậm chí cảm thấy nó thật sự muốn nuốt chửng mình vào bụng.

Khi nó cố gắng luồn lưỡi mình vào miệng y, Khương Tuế đã liều mạng phản kháng. Ares nheo mắt lại, hiếm hoi lắm mới lộ ra sự bá đạo trước mặt Khương Tuế.

Nó nắm cằm Khương Tuế, buộc y phải hé miệng. Đôi môi sưng đỏ không ngừng run rẩy, lưỡi mềm bên trong lộ rõ. Ares cứ giữ nguyên tư thế đó mà hôn xuống, Khương Tuế không còn đường trốn thoát, đành phải để nó đạt được ý muốn.

Tiếng m*t mát dâm dật vang vọng trong hang động tĩnh lặng. Bên tai Khương Tuế là một mảng tạp âm trắng xóa, không thể nhớ nổi bất cứ điều gì. Mãi đến khi Ares hôn từ cổ y xuống đến bụng dưới, y mới chợt tỉnh táo lại, run giọng nói: “Còn có người... Có người đang ở đây!”

Ares lạnh nhạt liếc nhìn Trần Kiến Khanh một cái, không để bụng nói: “Kill? (g**t ch*t?)”

Khương Tuế: “... Ngươi thử g**t ch*t người mà ta đã vất vả lắm mới cứu về xem!”

Đúng lúc này, Trần Kiến Khanh bỗng nhiên phát ra một trận tiếng ho khan trầm đục, mí mắt run rẩy, có lẽ sắp tỉnh. Khương Tuế vội vàng ngồi dậy, chỉnh đốn lại quần áo. Thế nhưng, bộ dạng mặt mày đẫm nước, da thịt ửng hồng của y, nhìn thế nào cũng thấy vô cùng mờ ám.

Ares lạnh lùng nhìn chằm chằm Trần Kiến Khanh, ý thức được lẽ ra mình nên động thủ sớm hơn, trực tiếp g**t ch*t nhân loại đáng ghét này.

Khương Tuế đã quấn chăn dịch chuyển đến bên cạnh Trần Kiến Khanh. Trần Kiến Khanh mơ mơ hồ hồ thấy y, dùng sức kéo y vào lòng. Giọng nói từng réo rắt mềm mại nay lại giống như giấy nhám thô ráp, “Tiến sĩ... Xin lỗi.”

Khương Tuế trừng mắt nhìn Ares đang muốn nổi cơn thịnh nộ giết người, rồi tủi thân dịch lại gần. Y cứng đờ để Trần Kiến Khanh ôm, nói: “Cậu hình như luôn miệng xin lỗi tôi khi ở cùng tôi.”

Rõ ràng đó không phải là trách nhiệm của hắn.

Trần Kiến Khanh vùi khuôn mặt dính đầy máu vào chiếc cổ trắng nõn mềm mại của tiến sĩ, khiến chiếc cổ tựa bạch ngọc ấy nhuốm màu dơ bẩn của mình. Hắn ngửi thấy mùi hương rất nhạt tỏa ra từ da thịt tiến sĩ, giống như thánh dược chữa thương. Những chiếc xương sườn gãy, vết roi dữ tợn, ngón tay bị chặt đứt... dường như đều không còn đau nữa.

“Trên bãi biển, cậu muốn nói gì với tôi?” Khương Tuế không đẩy hắn ra, cứ tùy ý hắn dựa vào người mình. Tiến sĩ rất rõ ràng, muốn lấy được điều gì từ người khác thì luôn phải cho đi chút lợi lộc. Y không ngại cho Trần Kiến Khanh chút ngon ngọt này. “Cafu không để cậu nói ra, chắc hẳn đó là chuyện rất quan trọng.”

Trần Kiến Khanh nhất thời không lên tiếng.

Khương Tuế nói: “Chuyện đã đến nước này, cậu giấu tôi cũng vô ích thôi. Cậu không nói cho tôi, tôi sẽ đi tìm Cafu hỏi cho rõ.”

“...” Trần Kiến Khanh khẽ thở dài, nói: “Ngài còn nhớ rõ, câu chuyện mà ban đầu tôi  từng kể cho ngài không?”

“Truyền thuyết kể rằng, bên dưới một hòn đảo nhỏ nào đó ở biển Caribê là nơi nhân ngư làm tổ. Từng có một đội tàu lầm lỡ xông vào đó, trơ mắt nhìn những người phụ nữ trẻ tuổi trên tàu bị cưỡng đoạt, xé nát, rồi ăn thịt.”

Khương Tuế bỗng nhiên trừng lớn mắt.

Câu chuyện này... Trần Kiến Khanh đã sớm nói với y rồi! Nhưng lúc đó y cho rằng đó chỉ là tin đồn vặt, không hề để tâm.

“Đó là chuyện của hai mươi năm trước... Câu chuyện của Cafu?” Khương Tuế lẩm bẩm: “Nhân ngư thật sự... đã giết mẹ tôi?!”

Năm đó có người đến nhà báo tang, chỉ nói Khương Hựu Tuyết là chìm tàu rơi xuống biển, cuối cùng được xử lý như một sự cố nghiên cứu khoa học. Hóa ra Cafu không nói dối, Khương Hựu Tuyết thật sự đã chết trên đảo nhân ngư!

“... Đúng vậy, tiến sĩ.” Trần Kiến Khanh nhắm mắt lại. “Về điểm này, Cafu không lừa ngài. Năm đó ông ta giúp đỡ một đội khảo sát khoa học, chuẩn bị cầu hôn Giáo sư Khương trên biển, kết quả vô tình tìm được đảo nhân ngư.”

“Vậy ông ta thật sự, thật là là cha...” Hai từ đó thật sự khiến Khương Tuế ghê tởm, y không thể nói nên lời, chỉ biết ôm lấy dạ dày đang co rút mà nôn khan một trận.

Trần Kiến Khanh vội vàng nói: “Không, tiến sĩ, ngài nghe tôi nói. Về điểm này, Cafu đã nói dối. Ông ta không phải cha của ngài.”

Khương Tuế nâng đôi mắt long lanh nước nhìn hắn, giống như người chết đuối đang bấu víu vào cọng rơm cứu mạng cuối cùng: “... Thật sự sao?”

“Thật sự.” Trần Kiến Khanh khẳng định: “Tổng bộ đã sớm từng nghi ngờ điều này và đã làm xét nghiệm ADN. Tôi lấy tính mạng ra đảm bảo, ngài không phải con của ông ta.”

Khương Tuế bỗng nhiên nhẹ nhàng thở ra, giống như vừa thoát chết trở về từ rìa địa ngục.

Y tuyệt đối không tin Khương Hựu Tuyết lại có thể sinh hạ đứa con của Cafu sau khi đã chia tay. Đây tuyệt đối không phải chuyện Khương Hựu Tuyết có thể làm.

"Vậy cha tôi," Khương Tuế nắm lấy quần áo Trần Kiến Khanh, ánh mắt không hề rời khỏi hắn, "rốt cuộc là ai?"

Trần Kiến Khanh trầm mặc một khắc, bỗng nhiên nhìn về phía Ares, "Có lẽ nó biết rõ hơn tôi."

"Ngươi là người đã trải qua biến cố đó, hẳn là so với ta, kẻ chỉ nghe kể lại, càng tiếp cận chân tướng hơn chứ?" Trần Kiến Khanh chậm rãi nói: "Kẻ đã g**t ch*t mấy trăm nhân ngư trong một đêm cách đây hai mươi năm, dùng việc đó để đoạt lấy vương tọa, chính là vị vương đương nhiệm của tộc nhân ngư."

P/s : Lời của editor
70 sao chương này này bão 5 chương.
Spoil!!!! Khương Tuế là con lai giữa con người và nhân ngư.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận