Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 34: Hài cốt.




Hai đôi mắt đều đổ dồn về phía Ares.

Ares: “……”

Vài giây sau, Ares nói: “not understand.” (nghe không hiểu)

Trần Kiến Khanh nghe không hiểu thứ ngôn ngữ quái gở đó, nhưng đại khái đoán được ý tứ. Hắn lau vết máu nơi khóe môi, nói: “Ares, đã đến nước này rồi, ngươi còn không chịu nói hết những chuyện ngươi biết cho tiến sĩ sao?”

Ares bắt đầu vò đầu bứt tai. Khương Tuế bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, y nhíu nhíu mày: “Tên ngu xuẩn này sẽ không nói tiếng người.”

Nếu phải lựa chọn giữa việc dùng ngôn ngữ nhân loại để kể chuyện và việc chịu một nhát dao, Ares sẽ không chút do dự chọn vế sau. Với vốn từ ngữ cằn cỗi như nó, căn bản không thể nào giảng giải rõ ràng được.

Khương Tuế mặt không chút cảm xúc, ngón tay lại ngo ngoe rục rịch, muốn trực tiếp mổ đầu Ares ra xem thử bộ não của nó rốt cuộc nhỏ đến mức nào.

Ares bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, nói: “i will be back soon.” (ta sẽ quay lại ngay)

Nó xoay người định nhảy vào trong nước, nhưng lại quay đầu nhìn chằm chằm Trần Kiến Khanh một cái, tựa hồ đang cân nhắc xem hắn có khả năng cướp đi bạn đời của nó hay không. Cuối cùng, nó đi đến kết luận rằng hắn đại khái chỉ là một tên phế vật, bèn cười khẩy một tiếng rồi lặn xuống nước.

Trần Kiến Khanh: “……”

Khương Tuế lục lọi trên chiếc vỏ xò, tìm ra một bộ quần áo còn có thể mặc được, đưa cho Trần Kiến Khanh, nói: “Nếu đã tỉnh rồi, thì đi thay quần áo đi. Vết thương trên người cậu tạm thời đã cầm máu, nếu không vận động mạnh thì có thể kiên trì đến khi đội cứu viện đuổi tới.”

“Chỉ sợ Cafu sẽ không cho chúng ta thời gian này.” Trần Kiến Khanh cười khổ một cách bất đắc dĩ. Hắn nhìn vào miệng vết thương của mình, quả thật đã không còn chảy máu, nhưng việc thiếu đi ngón trỏ, tay phải trông thật sự không đẹp mắt. Hắn khẽ cuộn ngón tay lại, không muốn để tiến sĩ nhìn thấy, rồi hỏi: “Ngài đã xử lý vết thương cho tôi sao?”

Khương Tuế: “Cậu cảm thấy nơi này giống như có hộp y tế sao?” Y hờ hững nói: “Nước bọt của nhân ngư có thể thúc đẩy tế bào tái sinh, vết thương sẽ khép lại rất nhanh. Lúc chúng ta trốn về đây, Ares...”

Mặt Trần Kiến Khanh tái mét.

Ares?!

Ares đã l**m vết thương cho hắn?!

Hắn thà chết trong tay Cafu còn hơn. Thật sự, chuyện này quá ghê tởm, quả thực là chuyện ghê tởm nhất hắn từng gặp trong đời. Chỉ cần nghĩ đến hình ảnh đó thôi, dạ dày hắn đã cuộn trào, muốn nôn mửa.

Khương Tuế thong thả nói tiếp: “... Ares đã bảo con nhân ngư cứu cậu giúp cậu xử lý rồi.”

“……” Cả người Trần Kiến Khanh thả lỏng, tựa lưng vào chiếc vỏ sò, trên trán hắn thậm chí còn chảy ra mồ hôi lạnh.

Mặc dù bị nhân ngư khác l**m cũng có chút khó chấp nhận, nhưng dù sao vẫn hơn Ares... Thôi, dừng lại, không thể tiếp tục có cái ý nghĩ đáng sợ này nữa.

Trần Kiến Khanh thay quần áo, Khương Tuế liền ngồi bên cạnh chống cằm nhìn hắn. Hắn không khỏi có chút căng thẳng, cơ bắp đều căng cứng. May mắn là nước bọt nhân ngư có tác dụng kỳ diệu, vết thương đã đóng vảy hết cả rồi, nếu không chắc chắn sẽ lại bung ra chảy máu.

“Trần Kiến Khanh.” Khương Tuế nói: “Ngón trỏ của cậu bị chặt đứt, trông hơi xấu.”

“…… Xin lỗi.” Trần Kiến Khanh mím môi, hàng mi dài rũ xuống, tạo thành một bóng râm trước mắt, “Về sau tôi sẽ chú ý không để ngài nhìn thấy.”

Khương Tuế khẽ nghiêng đầu: “Tôi cảm thấy các cậu đều rất kỳ quái.”

“Ares vì cứu tôi mà bị chặt đứt cái đuôi, còn bị tôi ném ở lại chỗ động đất dưới đáy biển, thế mà nó lại chẳng hề hận tôi chút nào. Khi các nhân ngư khác phẫn nộ muốn báo thù, nó còn đến cứu tôi. Cậu vì cứu tôi mà bị chặt đứt ngón tay, nhưng cậu cũng không hận tôi, còn lo lắng sợ tôi bị dọa.”

Trần Kiến Khanh cười cười, nói: “Nếu so sánh như vậy, tôi thế mà còn được xem là tương đối may mắn. Ngài đã từ bỏ cơ hội rời đi để quay lại cứu tôi, tuy rằng rất tùy hứng, nhưng tôi thật sự rất vui.”

Giọng Khương Tuế nhạt nhẽo, y nói: “Đừng có tự mình đa tình. Không phải vì cứu cậu, tôi chỉ là muốn biết cái bí mật mà các người đang giấu tôi rốt cuộc là gì.”

Trần Kiến Khanh cũng không phản bác. Lúc ấy ánh sáng tối tăm như vậy, nhưng hắn vẫn thấy nước mắt nơi khóe mắt tiến sĩ, là nước mắt rơi vì hắn.

Nhưng điểm này, vẫn là không cần nói cho tiến sĩ, y sẽ tức giận.

Tiếng nước vỡ tan vang lên, là Ares đã trở lại. Thế mà trong tay nó lại xách theo một chiếc rương kim loại, kích cỡ gần bằng hộp trang điểm, vừa nhìn đã biết là đồ vật thuộc về con người.

Ares rũ bỏ nước trên chiếc rương, đặt trước mặt Khương Tuế, ý bảo y mở ra xem.

Chiếc rương này hiển nhiên đã ngâm mình nhiều năm trong nước biển, bên ngoài bám một lớp rỉ sét dày cộm, sớm đã không còn nhìn ra màu sắc ban đầu, nhưng ngoại hình vẫn rất tinh xảo và đẹp đẽ.

Khương Tuế hơi nghi ngờ mở ổ khóa ra. Bên trong đương nhiên đã bị ngấm nước, đồ vật không nhiều lắm, chỉ là một vài món đồ lặt vặt như dây cột tóc, bút máy, con dấu, và một cuốn sổ tay, may mắn thay, cuốn sổ này được bọc kín bằng nhiều lớp màng bọc thực phẩm dày cộm rồi cất vào túi ni lông kín, nên không bị ướt nhẹp. Thấy món đồ này, tim Khương Tuế đập nhanh hai nhịp, y bóc từng lớp màng bọc ra, để lộ hình dáng vốn có của nó.

Đó là một cuốn sổ tay bìa xanh rất đỗi bình thường, loại có thể dễ dàng mua được ở bất kỳ cửa hàng tiện lợi nào. Khi Khương Tuế còn nhỏ, trong nhà có rất nhiều cuốn vở kiểu này, đó đều là nhật ký của Khương Hựu Tuyết.

Sau này, Khương Tuế cũng có thói quen viết nhật ký công việc hằng ngày, đó là do ảnh hưởng từ việc mẹ y thích viết nhật ký. Chỉ là cuộc sống thường nhật của y không có gì đáng nói, nên y dứt khoát chỉ ghi chép lại một số chuyện liên quan đến công việc.

Khương Tuế kinh ngạc nói: “Đây là đồ vật của mẹ tôi sao?!”

Ares gật đầu.

“Ngươi đã từng gặp bà ấy?!”

Ares lại lắc đầu.

Khương Tuế hít sâu một hơi, rồi mở cuốn sổ tay ra.

Tuy rằng Khương Hựu Tuyết ngày nào cũng viết nhật ký, nhưng nhật ký của bà thường chỉ có một hai câu, phần lớn liên quan đến nghiên cứu. Thỉnh thoảng nếu thực sự không có gì để viết, bà sẽ ghi lại xem bữa sáng, bữa trưa đã ăn món gì. Nội dung phía trước đa phần là như vậy, mãi cho đến khi lật đến những trang cuối cùng, sự khác biệt mới xuất hiện:

Ngày 28 tháng 5 năm 2036, trời nắng.

Tôi không ngờ rằng sau tám năm lại có thể gặp lại Cafu Garcia. Hắn trông tàn tạ đi nhiều, có lẽ cuộc sống hôn nhân không được thuận lợi. Hắn đã biến thành một người mà tôi hoàn toàn không quen biết; chàng thanh niên theo đuổi nghệ thuật, tràn đầy các loại suy nghĩ kỳ tư diệu ngày trước, giờ đã trở thành một thương nhân đầy mùi tiền có vị tục tĩu khó chịu. Theo lý mà nói, hắn dù sao cũng là người bạn trai đầu tiên của tôi, lẽ ra giờ phút này tôi phải có vô vàn cảm xúc? Không, hoàn toàn không có. Thà rằng phiền lòng vì thói xấu kén ăn của Tuế Tuế còn hơn.

Ngày 1 tháng 6 năm 2035, trời nắng.

Hôm nay tôi chuẩn bị đưa Tuế Tuế đi công viên giải trí, thằng bé nói những đứa trẻ khác thi được hạng nhất đều có phần thưởng. Được rồi, tôi tôn trọng ý tưởng của con, vì thế tôi cố ý xin nghỉ một ngày, mặc dù tôi hoàn toàn không hiểu nơi này có gì thú vị. Tuy nhiên, tôi còn chưa kịp nói tin tức này cho con thì Cafu lại tới tìm tôi. Hắn mời tôi đảm nhiệm đội trưởng đội khảo sát khoa học. Trên thuyền khảo sát được trang bị thiết bị tối tân cùng nhân lực tinh nhuệ nhất. Hắn hẳn là đã nghe ngóng được điều gì đó, biết rằng vì dảo nhân ngư, tôi nhất định sẽ đồng ý.

Ngày 7 tháng 6 năm 2035, trời âm u.

Tôi đã đồng ý lời mời của Cafu. Trước khi ra khỏi nhà, tôi gửi Tuế Tuế đến nhà đồng nghiệp ở tạm, đồng thời hứa rằng nhất định sẽ quay về ăn sinh nhật cùng con. Gần đây con càng ngày càng dính người, cứ như một nàng công chúa nhỏ vậy.

Ngày 11 tháng 6 năm 2035, trời nắng.

Chúng ta xuất phát từ Puerto Rico, tuyến đường dự kiến là dọc theo biển Caribe đến eo biển Yucatan, đó là ranh giới giữa biển Caribe và Vịnh Mexico. Đến được đó, chúng ta sẽ tìm một bến tàu để cập bến, rồi lên kế hoạch cho lần tìm kiếm tiếp theo. Ngoài ra, Cafu nói với tôi rằng vợ hắn đã chết vì bệnh. Tôi cảm thấy rất khó hiểu, tại sao hắn lại muốn nói điều này với tôi?

Ngày 13 tháng 6 năm 2035, trời mưa.

Không biết có phải do thời tiết mưa dầm mấy ngày liền ảnh hưởng đến giấc ngủ của tôi hay không, gần đây tôi luôn gặp ác mộng, mơ thấy Nathanial.

……

Nathanial, một cái tên xa lạ xuất hiện trong nhật ký của Khương Hựu Tuyết.

Bà không ghi lại giấc mơ của mình, nhưng trực giác của Khương Tuế mách bảo cái tên này không hề đơn giản. Tiếp tục đọc xuống, quả nhiên y tìm thấy điều bất thường:

Ngày 19 tháng 6 năm 2035, trời mưa.

Mưa vẫn còn rơi, không có dấu hiệu ngừng lại. Ác mộng của tôi ngày càng nghiêm trọng. Ở quê hương tôi, có một cách nói rằng nếu thường xuyên mơ thấy ai đó, có lẽ là người đó sắp chết.

…… Tôi không quá nguyện ý tin tưởng điều này. Tôi không muốn tin Nathanial đã chết, cho dù tám năm trước anh ấy rời khỏi bờ biển Elafonisi rồi không bao giờ trở về nữa. Nhưng tôi vẫn luôn tin tưởng vững chắc rằng, vì tôi và con của chúng tôi, anh ấy sẽ trở về, cũng như lúc trước anh ấy đã vì tôi mà ở lại Elafonisi vậy.

Ngày 23 tháng 6 năm 2035, trời mưa.

Chúng tôi gặp phải cơn lốc trên biển.

Khi con thuyền bị cuốn đi, tôi mất đi ý thức ngay lập tức. Đến khi tôi tỉnh dậy, tôi đã thấy mình xuất hiện trên một hòn đảo nhỏ hoang vu. Cafu nói với tôi, đây chính là đảo nhân ngư trong truyền thuyết, bởi vì bọn họ đã tận mắt nhìn thấy nhân ngư tại đây.

Trong suốt khoảng thời gian này, rất nhiều người đều cảm thấy tôi bị điên. Bọn họ không hiểu vì sao tôi lại tin tưởng tuyệt đối vào sự tồn tại của đảo nhân ngư. Khi tôi đi dạo trên bờ biển Elafonisi chín năm trước, lần đầu tiên nhìn thấy Nathanial, tôi cũng đã nghĩ rằng có lẽ tôi thật sự điên rồi.

Tôi đã gặp được nhân ngư, vẻ đẹp của anh ấy quả thực tựa như một tinh linh. Đáng tiếc là Tuế Tuế lớn lên lại giống tôi hơn. Chẳng lẽ gen của con người so với người cá lại mạnh mẽ hơn sao?

Cứ hễ nhắc đến Nathanial, tôi lại luôn lạc đề.

Ngày 24 tháng 6 năm 2035, trời nắng.

Thời tiết quang đãng. Tôi đã đi khắp nơi gần như mọi ngóc ngách trên đảo nhân ngư nhưng vẫn không tìm thấy tung tích của Nathanial. Tôi ngồi trên đá ngầm, thổi đi thổi lại chiếc còi anh ấy tặng. Anh ấy nhặt được nó trong biển và từng than phiền với tôi rằng con người luôn vứt rác bừa bãi xuống biển. Khi ấy, anh ấy nói với tôi rằng, chỉ cần tôi thổi chiếc còi này ở bờ biển, dù cách bao nhiêu hải lý, anh ấy cũng sẽ đến gặp tôi.

Tiếng còi đã vang lên suốt một đêm, nhưng anh ấy không hề đến.

Anh ấy đã thất hứa.

Lẽ ra trang nhật ký này phải kết thúc tại đây, nhưng phía dưới lại là những dòng chữ viết thêm một cách hỗn độn:

... Hóa ra, không phải nhân ngư nào cũng đơn thuần, thiện lương như Nathanial. Chúng đang trong thời kỳ đ*ng d*c, nhìn chúng tôi bằng ánh mắt như thể nhìn thấy miếng mồi ngon, có lẽ còn kinh khủng hơn thế nhiều.

Tất cả mọi người đều phát điên, khóc thút thít, la hét, chửi rủa, đổ lỗi cho nhau. Chúng tôi trốn trong hang núi không dám bước ra ngoài. Cafu an ủi tôi rằng hắn sẽ nghĩ ra cách. Nếu tôi biết cái gọi là "cách" của hắn chính là liên kết với những người đàn ông trong đội, dâng tất cả phụ nữ cho người cá để đổi lấy cơ hội rời đi... tôi nhất định sẽ giết hắn.

Tôi trơ mắt nhìn những cô gái ấy bị người cá mang đi, bị h**p dâm, bị hành hạ cho đến chết rồi bị xé xác ăn thịt... Một thái độ cực kỳ dã man, hung tàn. Cafu lại như thể đạt được chỗ dựa nào đó, hắn thế mà lại cầu hôn tôi ngay dưới cảnh tượng máu chảy thành sông, xương chất thành núi như thế này.

Tôi vốn không tin Thượng Đế, nhưng ít nhất giờ phút này, nếu Thượng Đế thật sự tồn tại... Người có thể giúp tôi đi thăm đứa con đang ở xa tận Elafonisi của tôi được không? Thằng bé còn quá nhỏ.

Có lẽ tôi cũng sẽ rơi vào kết cục tương tự như những cô gái kia. Ánh mắt của Cafu đã nói với tôi điều đó: Nếu cô không đồng ý, tôi sẽ bỏ rơi cô.

Viết đến đây, thời gian của tôi đã không còn nhiều nữa. Nếu cuốn nhật ký này được người hữu duyên nhặt được, xin hãy chôn nó dưới đống xương cốt bên ngoài hang núi, bởi vì có lẽ ngay cả tro cốt của tôi cũng không còn để mà lưu lại.

Tôi và Nathanial chỉ ở bên nhau vỏn vẹn một năm. Ít nhất sau khi chết, tôi muốn được ở gần anh ấy hơn một chút, không cần phải là khoảng cách vạn hải lý ngăn cách sinh tử từ Elafonisi đến đảo nhân ngư này nữa.

...

Khương Tuế nắm chặt bìa cuốn sổ ghi chép, toàn bộ gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.

Trần Kiến Khanh nắm lấy tay y: “Tiến sĩ...”

“... Tôi không sao, tôi chỉ là nhất thời có chút...” Khương Tuế hít sâu một hơi, lặp lại lần nữa: “Tôi không sao.”

“Vậy nên sau đó, Giáo sư Khương đã không đồng ý Cafu, và Cafu cũng...”

Trần Kiến Khanh nhắm mắt lại, nói: “Đúng vậy, Cafu Garcia không ngờ rằng mình sẽ bị đánh bại bởi một nhân ngư, đây là vết nhơ lớn nhất trong cuộc đời ông ta. Vì vậy, ông ta đã giết sạch những người chứng kiến thất bại của mình... rồi một mình rời khỏi đảo nhân ngư”

【 Tương truyền, dưới một hòn đảo nhỏ nào đó ở biển Caribe là nơi trú ngụ của nhân ngư. Từng có đội tàu vô tình lạc vào, và trơ mắt nhìn những người phụ nữ trẻ tuổi trong đội bị h**p dâm, xé nát, rồi ăn thịt. 】

Hóa ra, câu chuyện đó khi được kể lại một cách trọn vẹn, lại đáng ghê tởm và tràn ngập tội lỗi đến nhường này.

“Ông ta muốn tôi tự tay diệt sạch nhân ngư.” Khương Tuế lẩm bẩm: “Ông ta đang trả thù Khương Hựu Tuyết và Nathanial.”

Cafu trở về đảo nhân ngư sau hai mươi năm, mục đích chính là muốn Khương Tuế tàn sát chính đồng tộc của mình, khiến vong hồn của Khương Hựu Tuyết và Nathanial phải trơ mắt chứng kiến mà bất lực.

Đây mới chính là ý nghĩa thực sự của cái gọi là “Người chứng kiến”.

“Nathanial vì sao lại rời đi?” Khương Tuế hỏi.

Ares trầm mặc một thoáng, nói: “Insurgency.” (Phản loạn).

“Tổng bộ đã từng điều tra nghiêm ngặt giáo sư Khương.” Trần Kiến Khanh thấp giọng nói: “Trong tài liệu của chúng tôi, Nathanial, tộc vương của tộc nhân ngư, yêu Khương giáo sư nên đã ở lại Elafonisi vì bà. Một năm sau, tộc của nó xảy ra phản loạn, nó buộc phải trở về xử lý. Thế nên, nó tạm biệt giáo sư Khương, rời khỏi Elafonisi, rồi không bao giờ trở lại nữa. Trước đây, chúng tôi suy đoán nó đã chết. Hiện giờ, nhật ký của giáo sư Khương tới xương cốt, nói vậy bộ hài cốt bên ngoài cửa động kia... chính là Nathanial.”

Khương Tuế theo bản năng nhìn về phía cửa động. Nơi này đương nhiên chẳng thấy được gì, nhưng y đã từng thấy qua bộ hài cốt trắng bệch kia. Y cứ ngỡ đó là xương của một con cá voi con, nhưng hóa ra, đó lại là cha y.

Không biết người nào đã đặt xương cốt của nó đứng sừng sững ở đó, giống như một vị thần bảo hộ, canh giữ nơi này.

Đối với từ "cha" này, Khương Tuế chỉ từng có sự khao khát khi còn ba bốn tuổi. Mẹ không nhắc tới, y liền không hỏi. Nhưng y đã từng suy đoán, liệu cha có phải là một kẻ phụ lòng, vứt bỏ mẹ giống hệt như Cafu.

Nhưng hóa ra, cha y không phải là không trở về Elafonisi, mà là rốt cuộc không thể trở về được nữa.

Khương Tuế siết chặt lòng bàn tay, nhìn về phía Ares: “Vậy còn ngươi, ngươi trong câu chuyện này, lại đóng vai nhân vật gì?”

“Sorry.” Ares nói khẽ: “It is all my fault.” (Thực xin lỗi, đều là lỗi của ta.)

Mặc dù Trần Kiến Khanh rất muốn nhân cơ hội đâm tình địch vài nhát, nhưng vì chuyện liên quan đến Khương Tuế, hắn vẫn nhịn xuống, nói: “Nó hẳn là muốn nói, nó đã không thể cứu Nathanial. Lúc đó nó hẳn là không ở biển Caribe. Dựa theo những thay đổi sau này của con dân của nó mà phỏng đoán, nó trở về đảo nhân ngư sau khi Cafu rời đi, và tìm thấy hài cốt của Nathanial. Trong cơn phẫn nộ, nó đã giết tất cả những nhân ngư có liên quan đến việc này.”

Khương Tuế ngẩn người.

Ares có chút phẫn nộ: “I am kind!” (Ta rất lương thiện!)

Khương Tuế: “……”

Đến lúc này còn muốn tự dựng hình tượng cá bông hoa trắng nhỏ lương thiện sao, lúc trước đâm trái tim Sif chẳng phải rất dứt khoát đó ư.

“Ngươi và Nathanial có quan hệ gì?” Khương Tuế hỏi.

Ares: “Elder.” (Trưởng bối.)

“Ngươi đến Elafonisi gặp ta, cũng là vì Nathanial sao?”

Ares gật đầu.

Những đêm khuya tịch mịch và lạnh lẽo đó, khi y một mình ngồi trên rặng san hô lắng nghe sóng biển, hóa ra vẫn luôn có một con cá trốn ở nơi xa lén nhìn y. Nghĩ như vậy, ngay cả ánh trăng lạnh lẽo trong ký ức cũng trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.

“Chuyện của nó đã nói xong, vậy còn cậu, Trần Kiến Khanh.” Khương Tuế khép cuốn sổ lại, ôm vào lòng, thản nhiên nói: “Nói vậy mục đích của cậu và Ansel, không đơn giản như vậy đâu nhỉ.”

Một lúc lâu sau, Trần Kiến Khanh nói: “Ansel là cháu đích tôn của gia tộc Stuart, nhưng cha hắn không chỉ có một mình hắn là con trai. Muốn có được vị trí gia chủ, đương nhiên phải tạo ra chút thành tích, ví dụ như...”

“Nuốt chửng Garcia, con quái vật khổng lồ này.” Trần Kiến Khanh mỉm cười nói: “Tôi chỉ là nhận sự nhờ vả của mẹ, giúp cái tên anh họ ngu xuẩn kia của tôi một tay mà thôi.”

Đây mới là nguyên nhân khiến những người có thân phận như Trần Kiến Khanh và Ansel lại tụ tập tại một căn cứ nhỏ bé ở biển Caribe.

Hàng mi của Khương Tuế cụp xuống thật lâu, mới nói: “Không đi tìm hắn sao? Nếu bị Cafu bắt được, hắn nhất định phải chết.”

Trần Kiến Khanh miễn cưỡng đứng dậy, nói: “Quả thật nên đi tìm xem.”

“Ừm.” Khương Tuế cầm cuốn sổ đi xuống vỏ con trai, nói: “Tôi ra ngoài một lát, sẽ không đi xa, không cần lo lắng.”

Bộ hài cốt kia nằm ngay ngoài cửa hang, bước ra là có thể thấy.

Bộ xương dài và trông cực kỳ cứng cỏi, hữu lực kia, Khương Tuế theo bản năng đã nghĩ là xương cá voi con, nhưng kỳ thực, nhìn kỹ lại, bộ hài cốt đó hoàn toàn thuộc về nhân ngư.

Khương Tuế chậm rãi đi tới, ngồi xuống bên cạnh hài cốt. Rất lâu sau, y giơ tay v**t v* bộ xương trắng bệch.

Y không biết cha mình trông như thế nào, nhưng qua nhật ký của Khương Hựu Tuyết, hẳn là một con cá ôn hòa, lại lớn lên xinh đẹp. Nó sẽ tặng Khương Hựu Tuyết chiếc còi không đáng tiền nhặt được từ dưới biển, và cũng vì bà mà ở lại Elafonisi đầy rẫy nguy hiểm, nơi gần gũi với con người.

“Thật xin lỗi.” Khương Tuế đào lớp bùn đất mềm xốp lên, hàng mi cụp xuống, nhẹ giọng nói: “Đã qua hai mươi năm, con mới có thể chôn cất hai người ở bên nhau.”

Đất dần dần bao phủ cuốn sổ bìa màu xanh thẫm. Khương Tuế đặt trán mình lên bộ hài cốt lạnh băng, khàn khàn nói: “Cha, mẹ hy vọng hai người an giấc ngàn thu.”

“Did you cry?” (Em khóc sao?)

Ares ôm lấy Khương Tuế từ phía sau, Khương Tuế không nhúc nhích, chỉ nói: “Không có.”

“Don't cry,” (Đừng khóc) Ares nói, “Time is up.” (Sắp đến lúc rồi)

“...Cái gì?”

Ares lau đi nước mắt nơi khóe mắt Khương Tuế, nhìn vầng trăng to lớn trên bầu trời, giọng nói lạnh băng: “I will kill them!” (Ta sẽ giết bọn họ)


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận