Khương Tuế bình tĩnh nói:
“Vừa rồi chẳng phải ngươi còn nói mình rất lương thiện sao?”
Ares lập tức chôn mặt vào cổ y, giả vờ chết.
Khương Tuế hiểu rõ, xung đột với Cafu và nhóm người kia là điều không thể tránh khỏi. Giờ phút này, Cafu đang nắm ưu thế tuyệt đối, không chỉ mạnh hơn về hỏa lực, mà còn bởi vì ông ta có thể bất cứ lúc nào mở cống phun ra chất độc thần kinh. Hòn đảo này là nơi nhân ngư sinh sống và nuôi dưỡng nòi giống, vô số trứng và nhân ngư nhỏ không thể chạy thoát. Muốn nhân ngư bỏ lại trứng và con non mà rời đi, chuyện ấy gần như là không thể.
Ares là vua của tộc nhân ngư. Giống như năm xưa Naphthene có trách nhiệm dẹp loạn phản bội trong tộc, giờ đây, Ares cũng có nghĩa vụ bảo vệ sự an nguy của toàn tộc. Nó buộc phải ở lại.
“Ares.” Khương Tuế khẽ gọi:
“Cảm ơn ngươi.”
“Why?” (Vì sao?)
Khương Tuế mỉm cười: “Có rất nhiều lý do.”
“Nếu chúng ta có thể sống sót… về sau ta sẽ dạy ngươi học tiếng Trung nhé? Như vậy, ngươi có thể nói chuyện với ta về cha ta, ông ấy là một người như thế nào.”
Ares: “……”
Ở bên Khương Tuế, nó thấy vui.
Nhưng học hành… thì thật chẳng vui chút nào.
Làm một con cá đúng là phiền thật.
Nhìn nét mặt của Ares, Khương Tuế liền đoán được nó đang nghĩ gì. Y bỗng cúi xuống, hai tay nâng lấy khuôn mặt nhân ngư, khẽ đặt lên môi nó một nụ hôn.
Y nói nhỏ: “Ngôn ngữ của Naphthene chắc hẳn ngươi nói chuẩn hơn ta rồi.”
Đây là lần đầu tiên Khương Tuế chủ động hôn nó. Ares ngây người một lúc lâu, hơi thở dần trở nên dồn dập, ánh mắt ánh lên một màu đỏ sậm, dán chặt lấy Khương Tuế không chớp. Khương Tuế hơi nhướn mày: “Kích động đến vậy sao?”
Y vỗ vai nó, đứng dậy: “Đừng nổi cơn n*ng, về đi thôi, ngoài này lạnh lắm.”
Nói xong, y quay người định trở lại hang động. Nhưng Ares lại từ phía sau ôm chặt lấy y, đè y xuống thảm cỏ mềm. Mái tóc đen của Khương Tuế xõa tung như thác, rũ xuống vai Ares, còn Ares thì giam y trọn trong vòng tay mình.
Khương Tuế ngước mắt lên, vừa khéo đối diện với gương mặt nó. Khoảnh khắc ấy, y bỗng hiểu tại sao Giáo sư Khương lại thích Naphthene đến thế. Có lẽ sự mê đắm với cái đẹp là thứ được di truyền. Chỉ cần nhìn thấy gương mặt này của Ares, y cũng có chút ngây dại, vẻ đẹp ấy thật khiến người ta phải thất thần.
Ares nhân cơ hội đó cúi đầu hôn lên môi y.
Khác hẳn với nụ hôn thoáng qua như chuồn chuồn chạm nước của Khương Tuế khi nãy, nụ hôn này chứa đựng sức mạnh nguyên thủy của giống đực, tràn đầy bản năng chiếm hữu và h*m m**n bùng cháy. Nó cạy mở môi y, quấn lấy đầu lưỡi, khiến hơi thở Khương Tuế run rẩy, môi y ướt đẫm, đỏ mọng như cánh hoa hồng còn vương sương sớm.
Ngón tay Ares chậm rãi lướt qua khóe môi y, rồi liền thăm dò vào bên trong, chạm tới đầu lưỡi mềm mại kia.
Khương Tuế giật mình trợn to mắt, toàn thân cứng đờ. Mặt y lạnh tanh, nghiến răng cắn mạnh xuống. Y không hề nương tay nhưng với Ares, da dày thịt chắc, chẳng đau chút nào. Ngược lại, nó còn quá trớn, đưa tay chạm cả vào hàm răng y, dùng thứ thủ đoạn hạ lưu chẳng biết học được từ đâu, x** n*n dòng nước bọt khiến y không kịp kiềm chế, tràn ra ngoài. Khương Tuế giận đỏ cả mắt, vung tay tát cho nó một cái.
Bị đánh, Ares mới rụt tay lại.
Hàng mi dài của nó cụp xuống, ánh mắt ngây ngốc nhìn y, rồi khẽ l**m đầu ngón tay vừa chạm qua đầu lưỡi y, động tác ấy như vừa ăn, lại như đang ve vuốt, gợi cảm đến chết người.
Khương Tuế: “……”
Ares l**m xong tay mình, lại cúi xuống l**m nơi khóe môi y, chỗ vừa bị nó hôn ướt đẫm. Giọng nó khàn khàn, trầm thấp vang bên tai:
“Mating.” (Giao phối.)
Khương Tuế gồng hết sức đẩy nó ra, nói:
“Trong đầu ngươi ngoài giao phối ra còn có cái gì khác không?”
Ares đáp: “You.” (Em.)
Khương Tuế: “……”
Tốt lắm.
Trong đầu ngươi, ngoài ta với giao phối ra thì chẳng còn gì hết, đồ cá ngu.
Ares lại quấn lấy anh, tiếp tục làm nũng. Nó dường như đã học được cách đối phó với vị tiến sĩ này, nếu lần đầu tiên y từ chối, thì đến lần thứ trăm, có lẽ y sẽ vì phiền mà thôi không cự tuyệt nữa.
Nó cúi đầu, l**m nhẹ lên cổ Khương Tuế, hơi thở ấm áp dính quện trên da y, rồi hôn dọc xuống xương quai xanh từ nơi nốt ruồi son của y.
Bỗng một giọng nói vang lên, có chút lúng túng:
“... Xin lỗi, quấy rầy một chút. Có thể giúp tôi một tay không?”
Toàn thân Ares lập tức căng cứng, như dã thú đang bị quấy rầy giữa bữa ăn. Cái đuôi cá vốn đang quấn quanh chân Khương Tuế liền quất mạnh xuống đất, tạo nên âm thanh sắc bén rít gió. Nó gằn giọng, đôi mắt đầy sát khí:
“f*ck out!” (Cút ngay!)
Đây là lần đầu tiên Khương Tuế thấy Ares thực sự nổi giận. Cảm giác mới lạ khiến y bất giác đưa tay xoa xoa đầu nó, xem như dỗ dành cho xuôi, rồi quay đầu lại nhìn theo tiếng gọi.
Trần Kiến Khanh đang kéo lê một người, đứng cách đó không xa.
Hắn hoàn toàn phớt lờ cơn giận của Ares, chỉ nhìn Khương Tuế bằng ánh mắt bất đắc dĩ và vô tội:
“Ansel nặng quá, miệng vết thương của tôi vừa mới rách, không còn sức nữa.”
Khương Tuế đứng dậy, bước tới xem.
Ansel toàn thân lấm lem bùn đất, trông bẩn thỉu như vừa được moi ra từ đống rác. Trần Kiến Khanh nắm chặt một chân hắn, cố sức kéo lê về đây, mà đầu Ansel lại sưng một cục to tướng, không biết là do em họ hắn làm hay do kẻ thù làm nữa.
“Cậu tìm được anh ta ở đâu vậy?” Khương Tuế hỏi qua loa, không hứng thú lắm với mối thù oán giữa hai người. Trần Kiến Khanh chỉ thuận tay kiểm tra, thấy hắn chưa chết thì cất giọng thản nhiên.
“Ngay gần đây thôi. Có vẻ hắn ngã từ sườn núi xuống, đầu đập vào đá nên ngất đi.” Trần Kiến Khanh nói: “Dựa theo hiểu biết của tôi về chỉ số thông minh của hắn, khả năng này chiếm chín mươi chín phần trăm.”
Khương Tuế im lặng, chẳng buồn bình luận về màn "thao tác thần kỳ" của Ansel, chỉ liếc sang Ares:
“Đưa người vào trong đi.”
Ares không đáp, Khương Tuế hơi nhướng mày, nó mới miễn cưỡng dùng chiếc đuôi cá của mình quấn lấy Ansel như quấn một bao tải, lôi xềnh xệch vào trong hang, thậm chí còn thô bạo hơn cả Trần Kiến Khanh.
Khương Tuế: “……”
Ansel đúng là phúc lớn mạng lớn, không chết dưới tay Cafu, nhưng suýt nữa lại toi đời vì hai kẻ cứu mình.
May mà thương thế Ansel cũng không nghiêm trọng, chỉ là đầu va phải đá nên ngất đi. Trần Kiến Khanh nghĩ ngợi một chút, rồi dứt khoát ấn đầu hắn xuống nước. Chưa đến ba giây, Ansel bật dậy, hất tay hắn ra, há miệng thở hồng hộc:
“Đ.m. Trần Kiến Khanh! Cái đồ chó khốn nạn.....”
Ares nghe thấy, ánh mắt sáng lên vì hiếu kỳ học hỏi. Khương Tuế lập tức đưa tay che tai nó lại, lạnh nhạt nói:
“Không phải lời hay, đừng học.”
Trần Kiến Khanh điềm nhiên đáp:
“Đây là thái độ của anh đối với ân nhân cứu mạng sao?”
Ansel tức giận nói:
“Nếu không phải thấy cậu sắp bị chặt tay, tôi đã chẳng phải liều mình chạy tới cứu! Kết quả lại bị ngã, đầu đập vào đá…”
Nói đến đây, hắn bỗng im bặt, tay đưa lên xoa cái bướu trên đầu, gương mặt đầy ấm ức.
Trần Kiến Khanh nhún vai, quay sang Khương Tuế, vẻ mặt như muốn nói: “Thấy chưa, tôi đã nói rồi mà.”
Khương Tuế: “……”
Có lẽ y nên lập lại bảng xếp hạng chỉ số thông minh một lần nữa và lần này, Ansel chắc chắn phải đứng sau cả Ares.
Y ngồi xuống bên đống lửa, ném vào mấy vỏ sò lớn, ánh lửa phản chiếu khiến gương mặt t thêm phần dịu dàng, mềm mại:
“Ăn chút gì đi.”
“À, đúng rồi.” Y quay lại nói:
“Trước khi ăn, cảm ơn Ares đi, những con sò này là nó mò dưới biển lên đấy.”
Ansel chỉ khoanh tay, không thèm nói một lời. Còn Trần Kiến Khanh thì vẫn giữ phép lịch sự, khẽ gật đầu cảm ơn Ares, nhưng Ares chẳng buồn để ý.
Không khí trong hang động trở nên kỳ lạ, không đến mức căng như dây cung, nhưng cũng chẳng hề hòa thuận. Giữa họ tràn ngập những ánh nhìn thăm dò, dè chừng.
Chỉ có Khương Tuế là vẫn bình tĩnh, y ung dung mở miệng:
“Dựa theo những gì tôi biết về Cafu, ông ta sẽ còn cho tôi một cơ hội cuối cùng.”
Trần Kiến Khanh nhíu mày:
“Vì sao?”
“Mục tiêu của ông ta chẳng phải là bắt tôi hủy diệt nơi này sao? Nhiều năm như vậy, tốn biết bao công sức mà chỉ còn cách thành công một bước, ông ta chịu làm sao nổi.”
Ánh lửa nhảy múa trong đôi mắt Khương Tuế, phản chiếu thành ngọn lửa rực rỡ, dường như muốn thiêu cháy cả con người y.
“Trong lòng ông ta, chỉ có tôi mới xứng đáng là kẻ hủy diệt nơi này. Chỉ khi tôi tự tay làm điều đó, sự báo thù của ông ta mới được coi là trọn vẹn. Nếu không, ông ta đã chẳng cần mạo hiểm mang tôi đến đây, càng không cần dung túng tôi đến tận bây giờ mà không giết.”
Ansel liếc nhìn y, chỉ đáp:
“Có lẽ ông ta thật sự xem cậu như con trai.”
Khương Tuế mặt không đổi sắc, chỉ khẽ nâng hàng mi dài như cánh quạ:
“Anh thế nào cũng phải nói cho tôi buồn nôn vậy sao?”
“...Tôi không có ý đó.” Ansel vội vàng thanh minh. “Ý tôi là, người như Cafu, sinh ra đã đứng trên đỉnh kim tự tháp, muốn thứ gì mà chẳng có? Có thể trong mắt ông ta, khi xưa ông ta và giáo sư Khương chia tay, rồi ông ta trở về kết hôn, giáo sư Khương đã luôn chờ đợi, nên sau chuyện trước, ông ta mới nghĩ tới việc giết vợ mình, có lẽ ông ta còn tưởng đó là bằng chứng cho tình sâu nghĩa nặng của mình.
Nhưng dù có dùng mọi cách để lấy lòng, giáo sư Khương vẫn không động lòng, vì từ thuở nhỏ được nuông chiều, ông ta nghĩ mình muốn gì đều có thể có, nên khi biết Nathanial tồn tại mà nổi giận như vậy, điều khiến ông ta thấy bẽ bàng nhất chính là thất bại trước một thứ mà trong mắt mình chỉ là loài vật, là những con nhân ngư lạ lùng kia. Đó là cảm giác thất bại lớn nhất trong lòng ông ta.”
Trần Kiến Khanh cười khẽ: “Nói là muốn báo thù vì giáo sư Khương, thật ra cũng vì ông ta muốn báo thù cho bản thân.”
Khương Tuế im lặng một vài giây rồi hỏi: “Các người thật sự hiểu rõ thái độ của ông ta đến mức ấy sao?”
Ansel và Trần Kiến Khanh đều chợt im lặng, Khương Tuế nói tiếp với giọng lạnh nhạt: “Bởi vì các người cùng ông ta thuộc cùng một giai cấp, nên các người dễ đồng cảm với chấp niệm của ông ta, cảm thấy như thể bản thân mình cũng mang lấy nỗi ấy.”
“Tôi...” Ansel muốn giải thích, nhưng Trần Kiến Khanh đã lên tiếng: “Xin lỗi, tiến sĩ, làm ngài khó chịu rồi.”
“Không cần xin lỗi tôi.” Khương Tuế tiếp tục đề tài phía trước: “Người của tổng bộ sẽ tới rất nhanh. Cafu không thể ở đây lâu trước khả năng bị vạch trần, nên rất có khả năng sáng mai ông ta sẽ rời đảo nhân ngư, tối nay chính là cơ hội cuối cùng ông ta dành cho tôi.”
“Không có phát hiện gì sao?” Khương Tuế nói tiếp: “Người của ông ta thậm chí chẳng truy tìm chúng ta nữa, vì ông ta biết chỉ cần kích nổ bom, chúng ta đều sẽ chết ở đây, sẽ chẳng còn ai để tìm.”
Ansel vò đầu, cáu kỉnh muốn châm thuốc; khi sờ vào túi thấy hộp thuốc ẩm ướt, viên thuốc đã vỡ vụn, khiến hắn càng thêm bực bội: “Sao không nói thẳng mà hành động luôn, có thể cho vài tên phơi mạng cũng tốt.”
Khương Tuế: “Ngốc.”
Trần Kiến Khanh: “Tán thành.”
Ares không hiểu họ đang nói gì, nhưng chăm chú gật đầu theo.
Ansel:“.....” Đường đường là con trai trưởng của gia tộc Stuart đến giờ bị một con cá khinh miệt thế này sao?!
“Vấn đề lớn nhất là một chiếc ống dẫn chất độc thần kinh.” Trần Kiến Khanh nhíu mày: “Chỉ cần mở miệng cống, hàng trăm sinh vật biển quanh đảo có thể bị nhiễm độc mà chết.”
“Cho nên tôi chỉ có thể đi theo nói chuyện với họ.” Khương Tuế buông que châm vào đống lửa, giọng tỉnh bơ: “Ông ta đang đợi tôi đi theo ông ta.”
“Không được!” Ansel và Trần Kiến Khanh đồng thanh phản đối, giọng quyết liệt.
“Tiến sĩ, ngài không thể đi.” Trần Kiến Khanh nói gấp: “Cafu chắc chắn biết ngài đã biết chân tướng, cũng hiểu ngài sẽ không bỏ bố mẹ máu mủ, nếu ngài đi thuyết phục, ông ta sẽ không tin.”
Ansel cũng nói: “Ông ta rất có thể sẽ giết cậu.”
Khương Tuế bỗng cười: “Các người thật lo lắng cho tôi.”
Ánh lửa màu cam nhảy múa trên gương mặt y, khiến đường nét trở nên tinh xảo hơn, tựa như nét cọ thanh nhã của một bậc thầy hội họa, nét mặt hơi uể oải, giọng nói chậm rãi: “Các người lo sợ tôi đầu hàng Cafu và rời đi, vì nếu thế thì mọi chuyện còn chưa xảy ra. Thực ra các người đang lo là tôi sẽ chết dưới tay Cafu.”
“Cậu đương nhiên sẽ không!” Ansel buộc miệng la lên.
Khương Tuế hơi cong khóe mắt: “Tôi sẽ.”
“Trong mắt Cafu, có lẽ tôi đúng là người như vậy, hoặc... vốn dĩ tôi chính là người như vậy.”
“Tiến sĩ, tôi không để ngài mạo hiểm.” Vẻ mặt Trần Kiến Khanh nặng nề: “Tôi với Ansel sẽ thử tấn công Cafu...”
Khương Tuế gạt lời đó: “Đối diện với vài chục người, cho dù các người có ba đầu sáu tay cũng không thể đánh thắng. Một khi xảy ra giao tranh, Cafu sẽ nhấn chìm đảo, đó là kết cục mà tôi vô cùng không muốn.”
“Nếu hai bên đều chết.” Khương Tuế nheo mắt, giọng lạnh như băng: “Tôi cũng muốn kéo Cafu Garcia cùng chết với tôi.”
Ansel trợn mắt hét về phía Ares: “Ngươi không thể nói hai câu khuyên tiến sĩ được sao!? Trước kia lúc đầu ngươi còn có thế dỗ người kia mà?!”
Ares không hiểu hết lời, nhưng nó cảm thấy phải đáp trả, liền dùng cái đuôi quấn chụp lên đùi Ansel như một cuộc tấn công bất ngờ. Ansel không kịp phản ứng, tức giận muốn hộc máu, vén tay áo chuẩn bị đánh nhau, khiến Khương Tuế nhíu mày nói: “Anh là trẻ con hay sao?”
“Nó vừa động tay trước!” Mặt Ansel tối sầm.
Khương Tuế: “Đây là lãnh địa của nó. Nếu nó muốn, chỉ cần chớp mắt là mấy chục con nhân ngư có thể xé xác anh, thử xem sao?”
Ansel không thể tin được: “Cậu đứng ở một bên giúp nó sao?!”
Khương Tuế: “Đúng vậy.”
Ansel: “......”
“Vậy quyết định như thế.” Hàng mi Khương Tuế cụp xuống, “Nếu trên thuyền bùng nổ xung đột, nhớ cứu tôi.”
“Ừ… hay nói đúng hơn là đến chôn cùng.” Y nhẹ nhàng nói: “Nếu cuối cùng tôi chết, thì mọi người cũng sẽ chết ở đây.”
Nói xong, Khương Tuế đứng dậy, vỗ đầu Ares: “Về biển đi, ta sẽ gọi ngươi khi cần.” Y chạm vào chiếc còi treo ở cổ, di vật duy nhất còn lại của giáo sư Khương, dù đã lâu năm, còi vẫn thổi được, cho thấy chất lượng không tồi. “Nghe thấy tiếng còi, thì đến tìm tôi.”
Ares đáp bằng một loạt tiếng nhân ngư.
Khương Tuế mỉm cười: “Ta biết ngươi lợi hại, nhưng thứ đáng ngại nhất vẫn là chất độc thần kinh. Cố gắng đẩy nhân ngư ra xa một chút, bảo toàn sinh mạng cho họ cũng rất quan trọng.”
Y nói chuyện với nó giống như là dỗ chó, Ares cũng giống như chó săn thuần chủng, nó hôn lên mu bàn tay y, lại nhớ nhung mà dụi đầu vào lòng bàn tay y, khiến Ansel trợn mắt lộ vẻ không chịu nổi.
Còn gọi gì là vương của nhân ngư đâu, mới vừa được vớt về mà sợ bị bỏ rơi đến mức như con chó lưu lạc sao?!
Hắn liếc nhìn bàn tay mềm mại của Khương Tuế, rõ ràng nghĩ nơi ấy phải rất mềm, nhớ đến lúc ở căn cứ ôm nhau, hắn phải nhân cơ hội sờ thử mới được.
Khương Tuế khoác áo choàng ra ngoài; Trần Kiến Khanh bước theo sau. “Tiến sĩ, nếu ngài rời cùng Cafu thì sẽ không có ai quấy rối ngài.”
“Tôi không để ý tới ánh mắt của người khác.” Khương Tuế lạnh lùng nhếch môi. “Tôi cũng không có ý nghĩ cao thượng đến mức muốn cứu rỗi chủng tộc nào đó. Tôi làm mọi thứ chỉ vì d*c v*ng của mình.”
“Cafu Garcia lừa gạt tôi, lừa gạt tôi, lại còn cố kiểm soát tôi.” Y nói một câu ngắn nhẹ, trong giọng có sát khí âm ỉ: “Ông ta đã chạm đến điểm mấu chốt trong tôi.”
......
Ánh đèn trên thuyền cứu hộ sáng rực, đội tuần tra vẫn làm nhiệm vụ cẩn trọng, có người dụi mặt vì lạnh rồi thở dài, chửi thầm đêm ở chỗ quỷ quái này thật lạnh. Bỗng họ thấy một bóng người tiến tới, liền nắm chặt MP5. Mọi người lập tức cảnh giác.
Bóng người đong đưa dần hiện rõ, bọn họ mới thấy rõ đó là tiến sĩ khoác chiếc áo choàng rộng thùng thình, đi ngược gió với bước đi chậm chạp. Gió thổi làm mặt y tái đi như tờ giấy, đôi môi phai nhạt, một cơn gió mạnh hơn nữa có thể cuốn y đi.
Mấy người lực lưỡng đứng đó không khỏi ngây ngẩn.
Khi còn ở căn cứ, vị tiến sĩ ấy vẫn luôn như ngọn tuyết trên đỉnh vực sâu, cao ngạo, lạnh lùng, thanh khiết, không ai dám chạm tới. Tựa như trong cõi hồng trần này, chẳng có tình yêu, hận thù, tham vọng hay giận dữ nào đủ sức khiến y dừng bước, cũng chẳng thứ gì xứng đáng lọt vào mắt y. Y hoàn toàn khác với những kẻ phàm tục nơi nhân thế, vậy mà lại có người cố chấp muốn kéo y rơi vào sự dịu dàng mê hoặc của hồng trần ấy.
Bọn họ chưa từng gặp qua dáng vẻ yếu ớt này của Khương Tuế, giống như một món thủy tinh đã vỡ nát, được người ta tỉ mỉ ghép lại từng mảnh. Chỉ cần sơ ý một chút thôi, tất cả sẽ lại vỡ vụn tung tóe khắp nơi, khiến người ta xót xa không nỡ nhìn.
Họ trao nhau ánh nhìn, chưa kịp lên tiếng, Khương Tuế đã đi gần hơn. Một người ngập ngừng: “Tiến sĩ, ngài…”
“Cafu không phải đang đợi tôi sao?” Khương Tuế bị gió lạnh thổi đến đau cả đầu, nhíu mày siết chặt áo choàng, giọng điệu không tốt lắm: “Tránh ra.”
Không ai dám cản.
Y xuyên qua đám người, đi lên boong tàu. Cafu đã nhận tin từ trong khoang, xuất hiện trước mặt với nụ cười giả tạo như cũ: “Thân ái, cậu đã nghĩ thông suốt rồi sao?”
Khương Tuế hỏi lại: “Ông thấy sao?”
Cafu: “Ha ha ha ha ha ha, tôi đoán giờ cậu chắc muốn giết tôi lắm.”
Ông ta thân mật vỗ vai Khương Tuế, tựa như đang an ủi, rồi nói: “Dù tôi có chết đi nữa, miệng cống vẫn sẽ mở. Cậu có tin không?”
“.....”Khương Tuế mím môi: “Có gì ăn không?”
“Tất nhiên là có.” Cafu ra hiệu cho người mang đồ ăn tới.
Khương Tuế ngồi trong khoang thuyền ấm áp, lặng lẽ ăn mấy miếng thịt hộp cùng bánh nén khô. Allison bước đến, đưa cho y một ly nước:
“Tiến sĩ.”
Khương Tuế khẽ liếc cô một cái:
“Tại sao cô lại cố chấp đi theo ông ta đến tận bây giờ?”
“Quản lý là chủ nhân của tôi,” Allison đáp. “Cũng là cha tôi.”
“…” Khương Tuế có chút kinh ngạc.
“Tôi họ theo mẹ.” Allison nói tiếp:
“Ngài trông có vẻ rất ngạc nhiên.”
“Ông ta giết mẹ cô đấy.”
“Tôi biết.” Allison nói.
Khương Tuế nhìn cô thật lâu, rồi đột nhiên bật cười:
“Cô định biến tôi thành một Allison thứ hai sao? Dù mang mối thù máu thâm thù như biển, vẫn ngoan ngoãn nghe ông ta sai khiến.”
Cafu chậm rãi nói, giọng điệu như một người đi trước kiên nhẫn dạy dỗ kẻ hậu bối:
“Thân ái, không phải ai cũng giống cậu, coi thường hai chữ quyền lực. Nếu tôi chết, Allison có thể được gì? Nhưng khi tôi còn sống, cô ấy sẽ có được nhiều thứ. Câu hỏi chọn lựa đơn giản đến mức đứa trẻ ba tuổi cũng biết đáp án, chẳng phải sao?”
Dưới ánh đèn, gương mặt người đàn ông trung niên hiện lên vẻ tuấn tú, dịu dàng đến đáng tin, ông ta tiếp tục nói:
“Vậy thì, thân ái, cậu có muốn cùng ta rời đi không?”
Khương Tuế đáp: “Đưa điều kiện ra.”
Cafu mỉm cười: “Rất đơn giản thôi, làm xong việc mà cậu nên làm.”
Lại là chuyện đó, ông ta muốn Khương Tuế đích thân khởi động cơ chế phát tán chất độc thần kinh, hủy diệt đảo nhân ngư. Cũng như Cafu hiểu rõ Khương Tuế, thì Khương Tuế cũng hiểu thấu đáo về Cafu.
“Được.” Khương Tuế gật đầu. “Làm ngay bây giờ chứ?”
Y tỏ ra quá đỗi tích cực, đến mức Cafu phải khựng lại hai giây rồi mới đứng lên:
“Đương nhiên, bây giờ cũng được.”
Ông quay đầu nói lớn:
“Allison, bảo người mở đèn khoang chứa hàng.”
Allison gật đầu rời đi.
Cafu đích thân dẫn Khương Tuế xuống khoang. Dù đèn đã bật sáng, nhưng không gian dưới boong vẫn tối tăm nặng nề. Càng tiến vào sâu, mùi hóa chất gay gắt xộc thẳng vào mũi khiến Khương Tuế phải đưa tay che miệng. Cuối cùng, y nhìn thấy miệng cống kim loại, thứ t từng gặp trước đây.
Nhưng lần này, nó khác hẳn.
Khương Tuế nhìn ánh sáng đỏ nhấp nháy bên trong, khẽ hỏi:
“…Đó là gì?”
“Bom do chính tay tôi chế tạo.” Cafu đáp hờ hững. “Sức công phá đủ để thổi bay cả con tàu. Nếu tôi chết, nó sẽ tự động kích nổ. Khi đó, dù là người hay nhân ngư, chẳng ai sống sót được.”
Khương Tuế cắn mạnh đầu lưỡi, cơn đau nhói làm y tỉnh táo hơn đôi chút.
“Tại sao phải làm thế?”
Cafu nhìn y, khóe môi vẫn nở nụ cười, song giọng nói lạnh băng:
“Vì ngòi nổ đã được tôi cấy vào trong ngực. Một khi trái tim tôi ngừng đập, nó sẽ lập tức phát nổ.”
Gân xanh nổi lên ở thái dương Khương Tuế.
“Ha ha ha ha ha… đừng căng thẳng như thế.” Cafu vỗ nhẹ cánh tay y, nói tiếp:
“Mẹ cậu từng nói tôi nên học nghệ thuật. Vậy hãy coi đây là một loại… nghệ thuật trình diễn đi. Chỉ là, sơ sẩy một chút thì máu thịt sẽ tung tóe khắp nơi.”
Giây phút đó, Khương Tuế rốt cuộc hiểu vì sao những người đi theo Cafu lại trung thành như thế.
Bởi vì, chẳng ai muốn chết chung với một kẻ tâm thần như hắn.
“Đương nhiên, tất nhiên rồi.” Cafu nói tiếp:
“Đó chỉ là một biện pháp an toàn tôi tự đặt ra thôi. Bình thường mở miệng cống này ra, sẽ không có cảnh máu tanh như cậu tưởng đâu.”
Ông ta chỉ vào đường ống kim loại sáng lạnh:
“Khi miệng cống được mở, chất độc thần kinh sẽ theo ống dẫn này chảy ra biển. Toàn bộ quá trình chỉ mất chừng mười phút.”
Một vật lạnh băng đột nhiên được đặt vào tay Khương Tuế, đó là bộ điều khiển trung tâm.
Cafu cúi xuống, giọng ông ta khẽ trượt bên tai anh, dịu dàng đến rợn người:
“Thân ái… cậu biết phải làm thế nào rồi, đúng không?”
P/s : Lời của editor
Sorry vì để mí bạn chờ lâu.