Ngón tay Khương Tuế khẽ run, nhưng Cafu lập tức nắm chặt tay y, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm y:
"Làm xong hết thảy chuyện này, là có thể được giải thoát rồi."
"......"
Lông mi Khương Tuế khẽ rung, môi mím lại, không nói một lời.
Cafu bỗng cất tiếng:
"Cậu lớn lên, thật sự rất giống mẹ cậu. Ngay khoảnh khắc tôi nhìn thấy ánh mắt cậu, tôi đã biết cậu là con của cô ấy."
Ông ta giơ tay, định chạm vào khuôn mặt Khương Tuế, nhưng người kia lại nghiêng đầu né tránh.
"Vậy sao? Nhiều người cũng nói như thế."
Sắc mặt Cafu càng thêm tối sầm, ông ta kéo Khương Tuế bước lên đài cao. Đứng ở nơi ấy, cửa cống phía dưới đang mở ra, chuẩn bị phóng thích chất độc hóa học thần kinh độc hại. Vùng này là khu an toàn, khí độc sẽ không lan tới họ. Dưới miệng cống, những quả bom nhấp nháy ánh đỏ như đôi mắt của Tử Thần, giữa ánh sáng lập lòe, bóng tối và máu đỏ quấn vào nhau, cảnh tượng vô cùng kh*ng b* ấy lọt vào mắt Khương Tuế.
"Thân ái," Cafu nói:
"Còn chưa động thủ sao?"
Trái tim Khương Tuế đập mạnh như trống, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh. Y đột nhiên hỏi:
"Thứ này... sẽ làm tổn thương đến người sao?"
"Đương nhiên rồi." Cafu đáp:
"Chỉ là so với độc tính dùng cho nhân ngư thì loại này nhẹ hơn nhiều. Cậu đang lo cho bản thân à? Yên tâm, chất độc trong nước sẽ không lan lên trên. Cậu sẽ không sao đâu."
Khương Tuế khẽ "ừ" một tiếng, ngón tay đặt lên nút đỏ trước mặt. Nhưng đúng lúc ấy, giọng nói vội vàng của Allison vang lên:
"Quản lý! Có chuyện rồi!"
"......Chuyện gì?" Cafu lạnh lùng hỏi.
Allison chạy vào, mang theo thương tích. Trên gương mặt cô là ba vết cào sâu hoắm, máu vẫn rỉ ra, cô lau qua loa rồi thở gấp:
"Là nhân ngư! Chúng đã trồi lên từ dưới nước, đang tấn công người của chúng ta!"
"Lũ súc sinh chết tiệt này......" Cafu gầm lên, "Ra lệnh cho mọi người nổ súng!"
"Rõ!"
Cafu quay đầu định nói với Khương Tuế, nhưng khi nhìn lại, ông ta phát hiện người kia đã rời khỏi đài cao, đứng ngay trước miệng cống. Ánh sáng đỏ phản chiếu lên gò má Khương Tuế, khiến khuôn mặt y như được nhuộm bởi thứ ánh sáng tà dị, đẹp đến mức ma mị.
"Cậu đang làm gì đấy?" Cafu lạnh lùng hỏi.
Khương Tuế không đáp, chỉ giơ tay lên, lấy từ cổ ra một chiếc còi nhỏ rồi thổi mạnh.
Cafu nhìn thấy chiếc còi bình thường đến không thể bình thường ấy, mà toàn thân hắn lập tức run rẩy, hai mắt đỏ ngầu như dại đi, giống một kẻ nghiện m* t** phát tác, thậm chí còn đáng sợ hơn thế.
"Chiếc... chiếc còi đó, cậu lấy từ đâu ra?!"
"Là di vật của mẹ mà tôi tìm được." Khương Tuế thản nhiên đáp, "Thì sao?"
"Di vật?" Toàn thân Cafu run lên, sắc mặt biến đổi dữ dội. Ông ta lao tới, giật lấy chiếc còi từ tay Khương Tuế, nhìn nó chằm chằm một lúc lâu rồi đột nhiên giáng mạnh xuống đất. Ông ta còn dẫm mạnh lên nó liên tiếp.
Khương Tuế lặng lẽ quan sát khuôn mặt méo mó của Cafu, nơi ngũ quan giật giật, biểu cảm như đang bị chính nỗi sợ chiếm đoạt.
Chỉ là một chiếc còi nhỏ, mà lại khiến Cafu căm ghét đến vậy, rốt cuộc ông ta đã căm ghét Nathanial đến mức nào. Không, có lẽ nên nói là sợ hãi Nathanial đến mức nào. Giống như nhìn thấy một vết nhơ trên tờ giấy trắng, càng muốn tránh, càng không thể không nhìn, cho đến khi hoàn toàn phát điên, muốn xé nát cả tờ giấy đi.
"Đừng giở thêm trò nữa!" Cafu gầm lên. Đôi mắt ông ta đỏ ngầu, tơ máu giăng khắp nơi, đã chẳng còn giống mắt người. Ông ta nắm chặt cổ tay Khương Tuế, giận dữ nói:
"Bây giờ, mở miệng cống ra!"
Khương Tuế bình tĩnh đáp: "Được thôi."
Không chút do dự, y nhấn xuống nút đỏ.
Cafu kinh hãi hét lên: "Chúng ta còn ở dưới này! Cậu muốn chết à?!"
Thực ra, loại độc này với Cafu chỉ gây ảnh hưởng nhẹ, không đến mức chết. Nhưng với Khương Tuế, người mang nửa dòng máu nhân ngư thì lại không thể đoán trước hậu quả.
Giờ khắc ấy, Cafu đột nhiên thật sự lo lắng cho y, túm lấy người rồi định kéo chạy lên trên.
Cửa cống phát ra tiếng "kẽo kẹt" nặng nề, âm thanh máy móc chói tai vang lên, nắp cống mở ra, phun ra dòng chất lỏng xám xịt. Cafu mắng một tiếng, kéo Khương Tuế chạy tiếp, nhưng Khương Tuế bất ngờ giật ngược lại, dùng sức kéo ông ta xuống.
"Cậu điên rồi sao?!" Cafu gào lên.
"Tôi không điên." Khương Tuế gần như dồn hết sức ôm chặt Cafu, giằng co khiến hai người cùng ngã lăn vào nước stinky. Cafu sặc nước, ho khan như người sắp chết, Khương Tuế túm chặt tóc ông ta, ghì đầu xuống nước: "Đây không phải vốn là thứ ông tự hào sao? Vậy sao không để chính ông tự mình cảm nhận thử?!"
Gân xanh nổi cuồn cuộn trên mu bàn tay Cafu, thân hình to lớn hơn hẳn chiếm ưu thế, ông ta sặc nước rồi liền bóp chặt cổ Khương Tuế, xoay người ngăn không cho y thoát, trong mắt lóe lên sự hung ác không thể che giấu: "...Cậu đáng lẽ không nên như vậy, Khương Tuế."
Rõ ràng ông đang bóp siết mạch máu của y, nhìn thấy thanh niên trước mặt trắng bệch, vật vã dưới tay ông, giọng nói bắt đầu nghẹn ngào: "Cái gì đã làm cậu thay đổi thế? Cậu và tôi vốn giống nhau mà!"
Nước mắt Cafu tuôn rơi, ông đập mạnh lên mặt Khương Tuế: "Tại sao cậu lại muốn giống Khương Hựu Tuyết, không nghe lời như vậy?!"
Khương Tuế kiệt sức đẩy tay Cafu ra. Y cảm thấy phổi như cạn kiệt, không biết vì thiếu oxy hay do hơi độc trong nước, đầu óc choáng váng, bóng hình vẩn vơ trước mắt làm mặt Cafu như loạn mờ, nhưng sự kiêu ngạo tận sâu trong xương cốt vẫn đủ khiến y gắng gượng nói: "Ai giống như ông... ông làm tôi thấy kinh tởm!"
"Được....được được được!" Cafu cười to. "Tôi còn tưởng cậu sẽ tỉnh ngộ, ai ngờ vẫn mê muội không rời... Vậy thì tôi sẽ bắt cậu phải chứng kiến cảnh nhân ngư chết ra sao, để Khương Hựu Tuyết biết cậu đã chết như thế nào!"
Ông bế Khương Tuế từ nước lên, loạng choạng vài bước, thứ nước độc kia cũng bắt đầu làm ảnh hưởng đến ông. Cafu quát với Allison: "Còn đứng đó làm gì?! Lại đây khiêng cậu ta lên!"
Allison vừa định bước thì Cafu dừng lại, lớn giọng: "Không.... trước hãy mở đường ống dẫn nước, cho chất độc hoá học chảy vào biển!"
Allison đứng trước bảng điều khiển, chớp mắt lúng túng. Cafu lạnh lùng gọi: "Allison?!"
"Quản lý, tôi..."
"Allison..." Khương Tuế ôm ngực, ho khan liên tục, toàn thân ướt sũng, mặt xanh như giấy, chật vật, tình trạng cực kỳ tệ, nước trên mặt y không ngừng nhỏ giọt, đến mức không phân biệt được nước hay nước mắt, giọng y khàn khàn: "Allison, đừng... xin đừng..."
Cả người Allison cứng đờ.
Một người kiêu ngạo như tiến sĩ, sống đến hai mươi tám tuổi, hẳn đây là lần đầu tiên y cầu xin người khác.
Cô đã làm trợ lý cho Khương Tuế bảy năm, vốn hiểu y hơn ai hết, y vốn như người đứng trên mây nhìn xuống trần thế, việc hèn mọn van xin cô vốn không nên dính dáng gì tới y mới phải.
"Allison!!" Cafu nổi trận lôi đình: "Cô còn chần chờ gì nữa?!"
Allison nghiến răng, không dám nhìn vào mắt Khương Tuế: "Tiến sĩ, xin lỗi... nếu tôi không kéo cần điều khiển xuống, cũng không thay đổi được gì... Xin lỗi!"
Cả người cô toát mồ hôi lạnh, đặt tay lên cần điều khiển, định kéo thì đột nhiên một ảo ảnh màu xanh biển xuất hiện. Một chiếc đuôi của Ares vung tới, quật trúng Allison cô la lên đau đớn, bị lực va đập quật dạt ra vài mét, quỳ sụp xuống mặt đấy, miệng phun ra một bụm máu lớn.
Ares! Mạch thần kinh Khương Tuế chùng xuống đôi phần.
"...Lại là con cá này!" Cafu siết chặt cổ Khương Tuế, lạnh lùng nói: "Lúc nãy ai cũng bảo nhân ngư rất trung thành với bạn đời của mình. Tôi thật sự muốn xem thử, nó có thể vì cậu mà làm được điều gì."
Đôi mắt Ares đỏ thẫm, móng vuốt dính đầy máu, nó muốn lao tới cứu Khương Tuế. Nhưng Khương Tuế, giọng y khàn khàn, ra lệnh: "Không... không cần xuống!"
Mặt boong tàu đã chìm trong làn nước độc, hô hấp của Khương Tuế bắt đầu khó khăn, song có lẽ vì y chỉ mang một nửa dòng máu nhân ngư nên chưa tới mức nguy kịch, còn Ares thì khác hẳn, có thể bị chất lỏng ấy trực tiếp g**t ch*t.
Ares nắm chặt ngón tay của Khương Tuế; móng vuốt cắm rách lòng bàn tay, máu tươi xối xả, nhưng nó như không cảm thấy đau, phát ra tiếng rít đe dọa. Nếu được, nó muốn xé toang lũ người kia thành mảnh nhỏ cho cá ăn, nhưng Khương Tuế vẫn đang trong tay Cafu.
"Mày!" Cafu chỉ súng thẳng vào Ares, gằn giọng: "Nếu mày dám lộn xộn, tao sẽ giết Khương Tuế ngay lập tức!"
Ares bực bội quất đuôi xuống vách tàu, lực mạnh đến mức để lại vết lõm sâu.
"Nếu không cậu ta chết..." Cafu lạnh lùng cười, "Thế thì hãy tiếp nhận một đòn của tao. Cho tao thấy xem loài nhân ngư này, giống nòi ghê tởm có khả năng tự phục hồi đến đâu."
"...Đi." Khương Tuế nghẹn ngào, nói: "Đi mau!"
"Không!" Ares lần đầu tiên tỏ rõ thái độ kiên quyết từ chối trước mặt Khương Tuế. Trạng thái của nó trở nên hung mãnh, song trong giọng nói vẫn cố gắng an ủi y:
"Don't be scared." (Đừng sợ)
Hốc mắt Khương Tuế đỏ lên, y nghẹn ngào mắng:
"Đồ ngu! Cho dù ngươi ngoan ngoãn đứng yên để bị đánh nát ra, Cafu cũng sẽ không tha cho chúng ta đâu!"
"Ha ha ha ha ha ha ha..." Cafu cười thật to:
"Cậu nói đúng, thân ái. Tôi sẽ không buông tha các người. Nhưng cậu nghĩ xem, nó có thể trơ mắt nhìn cậu chết ngay trước mặt nó sao? Nếu nó thật sự bỏ mặc cậu mà đi, cậu sẽ vui vì nó nghe lời cậu, hay sẽ đau khổ vì nó đã rời bỏ cậu?"
Khương Tuế cắn chặt môi, im lặng.
Vì đáp án, thật ra y đã sớm biết rồi. Không cần phải nghĩ.
Ares không rời đi. Nó đối mặt trực diện với họng súng đen ngòm của Cafu, trong mắt sắc đỏ ngày càng đậm, gần như nuốt trọn cả phần tròng trắng, thứ ánh đỏ quỷ dị đến đáng sợ.
Cafu cười lạnh, "Đoàng! Đoàng!" - hai phát súng vang lên.
Ares rên khẽ, thân thể loạng choạng. Một viên đạn xuyên qua vai nó, viên còn lại găm sâu vào xương sườn. Máu tươi tuôn xối xả, nhuộm đỏ làn da tái nhợt của nó. Rõ ràng Ares có thể dễ dàng tránh đi hai phát đạn ấy nhưng nó vẫn đứng yên, ngoan cố chịu đựng.
Khả năng tự phục hồi của nhân ngư tuy mạnh mẽ, song điều đó không có nghĩa là chúng không biết đau. Hai lỗ máu đỏ rực khiến người ta kinh hãi. Lồng ngực Khương Tuế như bị bóp nghẹt, y khẽ lẩm bẩm:
"Đồ ngu... Đồ ngu xuẩn..."
Máu chảy không bao lâu thì dừng lại. Vết thương bắt đầu khép miệng, đầu tiên là máu ngừng lại, rồi sau đó tế bào tái sinh, thịt da liền lại, sẹo đóng rồi bong ra, để lộ làn da nhẵn mịn như chưa từng bị tổn thương.
Nếu không tận mắt chứng kiến, chẳng ai dám tin một cảnh tượng gần như là phép màu của thần tiên như vậy lại có thể tồn tại.
"Quả nhiên là loài phi nhân loại!" - Cafu mắng: "Quái vật!"
"Đoàng! Đoàng! Đoàng!"
Ba phát súng tiếp theo vang lên, đạn lần lượt xuyên qua cánh tay, bụng và phần đuôi của Ares. Nó đau đến mức đuôi cá cuộn chặt lại, tấm đuôi non mềm, chưa kịp hồi phục hoàn toàn, co rút run rẩy, trông yếu ớt và đáng thương đến tột cùng.
Không lâu trước đây, nó vừa trải qua cơn đau bị cắt đuôi. Giờ lại bị đạn cày nát khắp người, thế mà nó vẫn ngoan cố không chịu rời đi. Nó gắng sức rạch da, moi từng viên đạn ra khỏi cơ thể, ném "keng keng keng" xuống sàn tàu, vang lên tiếng kim loại lạnh lẽo.
Lần này, vết thương khép miệng chậm hơn trước. Cafu nhìn cảnh đó, giọng tràn đầy hứng thú:
"Xem ra, cho dù là thân thể quái vật, cũng có giới hạn.
Vậy giới hạn của mày... ở đâu, Ares?"
Ông ta lạnh lùng thay băng đạn.
Tiếng thét đau đớn của Ares vang vọng khắp khoang chứa hàng. Thanh âm của nhân ngư mang theo sức cuốn hút quái dị khiến bất cứ ai nghe thấy cũng như thể đang chia sẻ cùng nó nỗi thống khổ ấy. Cơn đau bén nhọn, dồn dập, khiến người ta chỉ muốn chết đi để được giải thoát. Dù chỉ cảm nhận thoáng qua trong khoảnh khắc, nó vẫn kinh khủng đến rợn người, không ai có thể tưởng tượng được Ares đang phải chịu đựng nỗi thống khổ địa ngục ra sao.
Trong băng đạn có hai mươi viên, hai mươi viên đều c*m v** thân thể Ares. Tốc độ tự lành của nó giờ đã chậm lại, máu chảy không ngừng, thấm đỏ cả đuôi cá xanh sẫm, khiến sắc xanh tuyệt mỹ ấy bị nhuộm bởi màu đỏ chết chóc.
Ares thở gấp, run rẩy tự tay moi đạn ra khỏi da thịt, trải qua đau đớn lần thứ hai khi mới đạn ra khỏi thịt. Khương Tuế bật khóc, giọng nức nở:
"Ta đã bảo ngươi đi rồi... Tại sao ngươi không nghe?!"
Hai mươi tám năm cuộc đời, từ sau ba tuổi, Khương Tuế chưa từng rơi nước mắt vì bất cứ điều gì. Vậy mà chỉ trong hai ngày ngắn ngủi này, y như trút hết mọi nước mắt tích tụ suốt nửa đời. Khuôn mặt y ướt đẫm, nước mắt mặn chát, đắng nghét. Y nếm thử rồi mới hiểu, thì ra nước mắt... thực sự có vị khổ như thế.
Y không còn nhìn rõ khuôn mặt Ares nữa.
Trong tầm mắt y chỉ còn là máu đỏ và sắc xanh thẳm mà giờ, sắc đỏ đã dần nuốt trọn sắc xanh lam ấy. Y không còn tìm thấy đôi mắt từng chan chứa yêu thương kia nữa.
Cafu bóp chặt cằm Khương Tuế, cúi đầu nhìn y:
"Cậu khóc vì một con súc sinh ư?"
"Cậu còn nhớ tôi đã nói gì không? Nếu cậu yêu nó, tôi sẽ giết cậu."
".....Vậy thì ra tay đi." - Khương Tuế ngẩng đầu lên. Trong lòng y dâng lên một nỗi căm hận dữ dội, như ngọn lửa muốn thiêu trụi cả thế giới.
"Ra tay đi, Cafu Garcia, giết tôi ngay đi!"
Cafu tức giận đến mức run tay, rồi bất ngờ tát mạnh lên mặt y, giận dữ gào lên:
"Muốn chết à?! Không dễ thế đâu! Tôi muốn cậu tận mắt nhìn thấy, tất cả những kẻ cậu quan tâm, đều chết vì cậu!"
Cú tát mạnh khiến Khương Tuế hộc máu. Tai y ù lên, đầu óc choáng váng. Dòng máu đỏ tươi trượt xuống nơi khóe môi tái nhợt.
Y khẽ bật cười.
"Cafu... Cho dù ông có giết tôi, giết tất cả mọi người, cho nổ tung cả hòn đảo này, ông vẫn là kẻ thất bại mà thôi."
Y quỳ giữa làn nước, nụ cười càng lúc càng sâu:
"Ông cho rằng giáo sư Khương chọn Nathaniel thay vì ông là vì bị nhân ngư mê hoặc tâm trí? Ông tính toán đủ đường, chỉ mong có thể ở bên bà ấy lần nữa, lại còn giúp bà ấy tìm thấy hài cốt người mình yêu... Nhưng Cafu, khi ấy ông thấy thế nào?
Ông khinh miệt nhân ngư, cho rằng chúng chỉ là súc vật, vậy mà giáo sư Khương lại chọn súc vật thay vì chọn ông."
"Cafu Garcia, chẳng phải điều đó chứng minh, ông ngay cả một con súc vật cũng không bằng sao?"
"Câm miệng! Câm miệng! Câm miệng!!"
Cafu gầm lên, bàn tay siết chặt cổ Khương Tuế, nhấc bổng y lên.
Trong nháy mắt, sắc mặt Khương Tuế đỏ bừng, cổ họng chỉ phát ra tiếng "khụ khụ" khàn khàn, những đường gân xanh nổi cộm lên, như sắp nổ tung bất cứ lúc nào.
Y quá hiểu Cafu, hiểu rõ làm sao để chọc giận ông ta. Dăm ba câu thôi cũng đủ khiến ông ta mất sạch lý trí, điên cuồng bóp cổ y đến gần chết. Nhưng đúng lúc ấy, tiếng gió rít xé không khí vang lên, Ares từ trên cao lao thẳng xuống, đuôi cá quấn lấy Cafu, quật mạnh ông ta xuống nền kim loại, ngay chỗ miệng cống nổ bom. Cú va chạm mạnh đến mức chấn động cả khoang, mấy quả bom gần đó cũng rơi xuống theo.
Cafu bị hất văng, nội tạng như đảo lộn, há miệng phun ra một ngụm máu lớn. Hai mắt Ares đỏ rực, nó giơ móng vuốt lên, định đâm thẳng vào tim Cafu. Khương Tuế hốt hoảng hét lên:
"Khoan đã, không thể giết ông ta! Ares, không được giết ông ta!!"
Móng vuốt dừng lại, chỉ còn cách tim Cafu chưa đầy hai phân.
Ares khó hiểu nhìn về phía Khương Tuế, giọng khàn khàn, nặng nề:
"Why?!" (Vì sao?!)
Khương Tuế ho sặc, cố lê đến gần, nói đứt quãng:
"Ông ta... giấu kíp nổ trong người...
Nếu ông ta chết, bom sẽ kích nổ!"
Y rốt cuộc đã tới gần nó, khụy gối xuống nước, th* d*c, nâng mặt Ares lên:
"Ngươi mau đi đi... nghe lời ta, rời khỏi đây trước."
Dưới làn nước độc, đuôi cá Ares đã nhuộm đỏ máu, chẳng còn chút ánh xanh lam rực rỡ như trước. Vảy rơi lả tả, da thịt tróc ra, vết thương không còn tự khép lại được nữa.
Chất độc này ảnh hưởng rất lớn đối với nhân ngư, ngay cả thân thể cường tráng của Ares cũng không chịu nổi. Chỉ mới tiếp xúc trong chốc lát, lớp lân của nó đã rụng, nếu là một nhân ngư bình thường... hậu quả chắc chắn không thể tưởng tượng nổi.
Khương Tuế ho dữ dội hơn, lấy tay che miệng. Lòng bàn tay nóng rát, ướt đẫm máu và mảnh vụn nội tạng. Y âm thầm lau sạch khóe môi bằng tay áo, giấu bàn tay run rẩy ra sau lưng, vẫn cố nở nụ cười với Ares:
"Ngươi là nhân ngư, nước này có độc với ngươi. Với ta thì ảnh hưởng không lớn.
Đi trước đi, Ares, nghe lời. Cafu, để ta xử lý."
Thời khắc ấy là lần dịu dàng nhất cả cuộc đời tiến sĩ. Nhưng Ares lại chẳng hề vui.
Trong mắt nó, nỗi bi thương gần như tràn ra, hóa thành nước mắt rơi xuống, những giọt lệ ấy lấp lánh giữa không trung, rồi ngưng tụ thành những viên ngọc trai màu hồng nhạt, rơi xuống nước.
Nó đang khóc.
Khương Tuế hơi giật mình, nhẹ giọng nói:
"Hóa ra nhân ngư khóc ra ngọc trai là thật... Tôi thật sự muốn biết nguyên lý của chuyện này. Thật đáng tò mò."
Chỉ tiếc rằng... có lẽ y sẽ không còn cơ hội nghiên cứu nữa.
Những viên ngọc trai ban đầu là hồng nhạt, dần dần chuyển sang đỏ thẫm như máu.
Giọng Ares nghẹn lại, khàn khàn:
"Lie." (Nói dối.)
"Ta không nói dối." - Khương Tuế đáp:
"Ta cần phải gạt một con cá sao?"
"Ta chỉ là... bị tên điên này bóp cổ nên khó thở chút thôi, lát nữa sẽ ổn."
Y khẽ nói: "Thừa dịp Cafu đang hôn mê, ngươi mau đi tìm Ansel. Hắn biết cách hủy kíp nổ, có thể cứu được cả đảo."
Bàn tay run rẩy, y vươn lên, khẽ kéo vây tai Ares, hôn nhẹ lên môi nó:
"Đi đi. Ta sẽ ở đây chờ ngươi. Ở yên chỗ này, không đi đâu cả."
Tiến sĩ Khương Tuế vốn là người rất giỏi diễn kịch, một khi y muốn, có thể lừa được bất cứ ai.
Huống chi... Ares chỉ là một sinh vật chẳng hiểu gì về dối trá của con người, toàn tân toàn ý tin tưởng con người, đúng là con cá nhỏ vụng về.
Nó dụi nhẹ má vào má y, rồi quay người bò lên khỏi mặt nước. Trước khi rời khỏi khoang chứa hàng, Khương Tuế bỗng gọi:
"Ares."
Nó ngoảnh lại. Khương Tuế nhìn nó vài giây, mỉm cười.
"Cái đuôi của ngươi thật đẹp. Lần đầu tiên ta thấy, ta đã rất thích nó rồi. Sau này... hãy trân trọng nó nhé."
Y dịu dàng nói:
"Đừng vì bất kỳ ai... mà để đứt đuôi nữa. Rất đau đấy."