Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 37: Ta sẽ lại tìm thấy em lần nữa (Kết thúc thế giới thứ nhất).




“Vì sao lại phải làm như vậy?”

Allison không biết từ lúc nào đã gượng dậy. Cả người cô ướt sũng, mái tóc bết lại, gương mặt lấm lem máu, trông chẳng khác nào một nữ quỷ. Cô đứng trên cao nhìn xuống Khương Tuế.

“Tiến sĩ, ngài vẫn luôn là kẻ mang tư tưởng ích kỷ. Tôi cho rằng, lựa chọn tốt nhất của ngài lẽ ra phải là cùng quản lý rời đi ngay từ đầu.”

“Cô nói không sai,” Khương Tuế ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên những tấm ván gỗ trên đỉnh đầu. “Quả thật, cùng ông ta rời đi mới là lựa chọn khôn ngoan nhất của tôi. Còn chuyện sinh tử của tộc nhân ngư, nỗi hận máu của cha mẹ tôi, hay sinh mạng của những người nơi đây… thật ra, tôi đều không quá bận tâm.”

Allison khó hiểu, hỏi: “Vậy vì sao ngài vẫn còn muốn…”

“Tôi cũng không biết.” Khương Tuế đưa tay lau nước trên mặt. Hơi thở y trở nên nặng nề, lồng ngực bỏng rát, phổi đau nhói, tiếng ù trong tai dội lên ngày một dữ dội, đến mức tầm mắt cũng dần mờ đi. “Nhưng tôi cứ cảm thấy… mình nên làm như vậy.”

“Cô chẳng phải nói tôi là kẻ ích kỷ sao? Đã là kẻ ích kỷ, thì dĩ nhiên tôi sẽ làm điều khiến bản thân vui nhất.”
Y vịn mép cống, cố gắng đứng dậy:
“Nếu cô chưa định giết tôi ngay bây giờ, thì giúp tôi kéo Cafu ra ngoài đi. Tôi chẳng còn chút sức lực nào nữa.”

Allison mím chặt môi. Rồi giống như đã quay về bảy năm trước, cô lại nghe theo mệnh lệnh của vị tiến sĩ này, lặng lẽ bước xuống.

Nhưng ngay sau đó, cô bất ngờ rút dao găm, đâm thẳng vào người Cafu.
Khương Tuế không tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ thở hổn hển nói:

“Đừng giết ông ta… nếu chết rồi, bom sẽ nổ ngay.”

Allison nghiến răng, mũi dao đâm sâu vào vai Cafu. Nhát đâm ấy tuy không trí mạng, nhưng xuyên qua xương thịt, tàn nhẫn vô cùng. Dù đang mê man, Cafu vẫn rên khẽ, máu tươi phụt ra bắn lên mặt Allison. Đôi mắt cô đỏ bừng, những ngón tay run rẩy lau vệt máu trên má, rồi bật khóc nức nở:

“Tiến sĩ… tôi thật sự… thật sự rất muốn giết ông ta!”

Khương Tuế không rõ cô có đang khóc thật hay không, mắt y đã chẳng còn nhìn rõ nữa. Y chỉ khẽ nói:

“Tôi chỉ bảo cô đừng giết ông ta, chứ không bảo cô phải tha.”

Allison hít sâu, gương mặt méo mó vì phẫn hận. Nàng cầm dao, liên tiếp rạch lên người Cafu mười mấy vết thương. Nhát nào cũng tránh điểm chí mạng, nhưng từng đường dao đều tàn độc đến rợn người. Cafu trong cơn đau bị đánh thức, rồi lại ngất đi, tỉnh rồi lại mê, không thể thốt nổi một lời trọn vẹn.

Máu loang ra, nhuộm đỏ làn nước quanh họ. Dòng nước vốn đã đục ngầu, nay lại chuyển thành sắc đỏ hôi tanh, trông vừa quái dị vừa ghê rợn đến cực điểm.

“Còn thiếu hai nhát nữa.” — Khương Tuế bỗng cất giọng.

Allison sững người, rồi lập tức hiểu y đang nói gì, hai mươi vết thương Cafu từng giáng lên Ares. Cô giơ dao, đâm thêm hai nhát nữa.

Cafu chỉ là con người bình thường, không có khả năng hồi phục như nhân ngư. Cơ thể ông ta lúc này be bét máu, thậm chí còn thê thảm hơn Ares khi xưa. Nếu không được cứu chữa kịp thời, chắc chắn sẽ mất máu mà chết.

Con dao rơi xuống nước. Allison che mặt, bật khóc nức nở. Trong khoảnh khắc đó, cô và Cafu thật ra lại rất giống nhau, rõ ràng là kẻ hành hạ người khác, nhưng trong lòng lại ngập tràn tủi hờn.

“Tiến sĩ…” cô nghẹn ngào hét lên:
“Vì sao những kẻ như ông ta lại có thể sống an nhàn, mặc áo gấm ăn ngon, đứng trên đầu người khác?! Còn người tốt thì lại luôn chết yểu?! Mẹ tôi chẳng biết gì, chỉ vì yêu mà gả cho ông ta, từng là đại tiểu thư khuê các đoan trang, thế mà trước khi chết thân thể tiều tụy đến chẳng còn ra hình người! Bà không muốn tôi vì bà mà báo thù, nhưng bà là mẹ tôi, là người duy nhất trên đời từng yêu tôi! Tôi làm sao có thể không vì bà mà báo thù được?!”

Khương Tuế dĩ nhiên không an ủi ai. Y chỉ nói bằng giọng nhàn nhạt:

“Mẹ cô không muốn cô báo thù, chỉ vì sợ cô rồi cũng sẽ có cùng kết cục như bà ấy mà thôi.”

“Có lẽ… tôi quả thực đã kế thừa sự đê tiện từ trong xương tủy của Cafu Garcia.” Allison thì thầm. “Nhiều năm qua… tôi rốt cuộc là đang ẩn nhẫn chờ đợi, hay chỉ đơn giản là tham sống sợ chết? Giờ tôi chẳng còn phân biệt nổi nữa.”

“Không phải chuyện gì cũng cần phải phân biệt rõ ràng như thế.”
Khương Tuế lục lọi dưới làn nước, cuối cùng tìm thấy quả bom. Y thở ra một hơi mệt nhọc, ôm nó vào lòng, nói:

“Đưa Cafu ra ngoài đi. Ông ta gọi đây là một vở hí kịch vậy thì đã đến lúc hạ màn rồi.”

Allison kéo thân thể nửa sống nửa chết của Cafu ra khỏi làn nước hôi thối. Khương Tuế gắng gượng bước theo phía sau.

Trước khi rời đi, cô khẽ hỏi:
“Ngài định làm gì?”

Khương Tuế đáp:
“Tôi vốn là kẻ ích kỷ… nhưng cũng là người thù nhất định phải báo.”

Y th* d*c nặng nề, gắng sức bò lên đài cao, cuối cùng thoát khỏi làn nước xám đục ấy. Cắn mạnh đầu lưỡi để giữ cho mình tỉnh táo, y bước ra khỏi khoang chứa hàng, ánh sáng bất chợt lóe lên, trời đã sáng.

Trên boong tàu, một trận chiến dữ dội vừa mới kết thúc. Xác người lẫn xác nhân ngư nằm rải rác khắp nơi, máu hòa vào mùi sắt gỉ tanh nồng nặc. Khương Tuế chỉ còn có thể dựa vào những mảng màu mơ hồ mà phân biệt đồ vật, bước đi chậm chạp. Nước biển và mưa hòa quyện chảy thành từng dòng quanh thân thể y, gió lạnh quất vào da thịt, xuyên qua tận xương tủy, khiến người ta rét run.

“Dừng tay lại!” Allison xé toạc màn nước, lớn tiếng nói: “Tất cả dừng lại cho tôi!!”

Những người đang giằng co cùng đám nhân ngư đều sững sờ nhìn về phía cô.

Có kẻ run giọng hỏi:
“Allison tiểu thư… ngài… ngài định…”

Allison kéo Cafu, ném ông ta xuống boong tàu, rồi nói lớn:
“Tôi biết các người đều sợ chết ở đây. Cũng sợ rằng nếu phản bội quản lý, khi trở về đất liền sẽ bị hắn truy sát. Người thường làm sao đấu lại được với một tập đoàn tài chính? Tôi hiểu điều đó. Vậy nên, ở đây, tôi hứa với các người một chuyện.”

“Từ nay nơi này sẽ là mồ chôn của Cafu Garcia. Ông ta sẽ vĩnh viễn nằm lại nơi đây. Còn tôi, Allison Lawrence, sẽ là người thừa kế của gia tộc Garcia. Tôi hứa với các người, chỉ cần buông vũ khí xuống, quay về đất liền, tôi sẽ cho các người tất cả những gì các ngươi muốn, tiền tài, quyền lực, hay bất cứ điều gì!”

Đám người nhìn nhau, ánh mắt dao động. Allison lạnh lùng nói tiếp:
“Nếu các người lựa chọn tiếp tục trung thành với Cafu Garcia… thì ở lại đây, chết chung với ông ta đi.”

“Không, không, không….tiểu thư Allison!”
Một gã thủy thủ to lớn lập tức ném súng trong tay xuống, cuống quýt nói:
“Tôi bị ép mà thôi! Là quản lý dùng mạng của con gái tôi để uy h**p! Tôi nào muốn đến nơi quỷ quái này chứ!”

“Tiểu thư Allison … ngài thật sự có thể bảo đảm chúng tôi không bị truy cứu chứ? Tôi… tôi vốn cũng không muốn phản…”

“Tiểu thư Allison …”

“Chỉ cần cha tôi, Cafu Garcia, chết tại đây.” — Allison cất cao giọng:
“Cả đời ông ta truy tìm tung tích của tộc nhân ngư, giờ rốt cuộc cũng tìm được hòn đảo nhân ngư trong truyền thuyết. Sau đó, vì quá kích động mà trượt chân rơi xuống nước… hoặc phát bệnh mà chết, chẳng phải rất hợp lý sao?”

Lời cô vừa dứt, trong mắt mọi người đã lóe lên tia vui mừng điên cuồng.

Rốt cuộc, ai lại muốn vì kẻ khác mà liều mạng? Tất cả bọn họ đều chỉ vì tiền, vì gia đình mình. Chỉ cần có đầu óc bình thường, chẳng ai muốn chết cùng một kẻ bệnh tâm thần như Cafu.

“Tiểu thư Allison đúng....!”
Một thủy thủ nhanh nhảu lên tiếng:
“Quản lý tìm được đảo nhân ngư, kích động quá nên trượt chân ngã xuống nước! Chúng tôi bất lực, ngay cả thi thể cũng chẳng vớt được!”

“Đúng thế! Quản lý Garcia rơi xuống biển rồi!”

“Sóng lớn như vậy, bị cuốn đi thì sao mà tìm thấy xác!”

Đám đông bắt đầu ồn ào, chỉ vài lời đã định đoạt xong số phận của Cafu.

Khương Tuế nắm lấy mái tóc Cafu, cúi xuống nói khẽ:
“Tôi biết ông tỉnh rồi.”

Allison vừa rồi kéo ông ta ra khỏi nước một cách tàn bạo, đập va loạn xạ, đến mức người chết cũng có thể bị đánh cho sống lại.

Cafu mở đôi mắt dính đầy máu, nghẹn ngào nói:
“Kế thừa Garcia gia tộc… ha ha ha ha ha! Nằm mơ! Chỉ bằng một con chó không máu mủ như cô à?!”

Ánh mắt ông ta lóe lên oán hận lẫn sự độc ác nhìn Allison chằm chằm:
“Tao nuôi mày suốt hơn hai mươi năm, cuối cùng lại nuôi ra một con sói mắt trắng! Mẹ mày, con tiện nhân đó, nếu không phải ả dám liên hệ Khương Hựu Tuyết nói lời không nên nói, ả đã chẳng chết sớm như vậy! Ả tự tìm đường chết, tao chỉ giúp ả toại nguyện mà thôi! Mày có tư cách gì để hận tao?!”

Bốp!

Allison hung hăng thẳng một cái tát trên mặt ông ta, quát:
“Ông không xứng nhắc đến mẹ tôi!”

“Cafu Garcia,” — Khương Tuế chống cằm, mỉm cười nhàn nhạt — “Chúc ông được vạn người khinh. Đây là kết cục tôi chuẩn bị cho ông, hài lòng chứ?”

Ngực Cafu phập phồng dữ dội, cố nén cơn giận:
“Cậu….cậu và Allison đã sớm cấu kết với nhau rồi phải không?!”

Khương Tuế:
“Ông lúc nào cũng nghĩ chuyện quá phức tạp.”

“Tôi chỉ biết một điều, cô ấy sẽ không giết ông, Còn việc cô ấy có nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng hay không, chẳng liên quan gì đến tôi. Nhưng chỉ cần suy nghĩ chút cũng biết, nếu Allison giống ông thì đây là cơ hội tuyệt hảo để giết cha đoạt vị. Cô ấy sẽ không bỏ lỡ. Còn nếu cô ấy khác ông, thì vì mối thù máu của mẹ cô ấy, cô ấy cũng sẽ không dung tha ông.”

Khương Tuế nhẹ giọng kết lại:
“Chuyện này… chẳng cần phải bàn thêm nữa, phải không?”

Y nói xong một tràng dài, liền bật ho dữ dội. Lần này, rốt cuộc không còn kìm nén nổi nữa, một ngụm máu tươi sẫm màu, lẫn cùng những mảnh nội tạng vỡ nát, phun ra từ miệng y. Máu văng khắp boong tàu, tay y không che được nữa, phát ra tiếng tách tách lạnh lẽo. Allison hoảng hốt kêu lên:
“Tiến sĩ?!”

Khương Tuế nhìn xuống lòng bàn tay đẫm máu, khẽ nhắm mắt lại.
“Tìm một vật thật nặng... trói nó lại cùng với Cafu.”

Allison sững người. Cafu cũng đã hiểu ra y định làm gì, tuyệt vọng giãy giụa, định lao đầu xuống mà tự giải thoát. Nhưng Khương Tuế giẫm mạnh lên tay ông ta, bình tĩnh nói:
“Ông không phải rất thích bom sao? Vậy thì cùng nó nổ tung đi, nổ thành pháo hoa giữa lòng biển, thế nào?”

Khóe môi y hơi nhếch lên.
“Dùng chính sinh mạng của ông, kết thúc bằng một màn... trình diễn nghệ thuật đi.”

Lúc này, sắc mặt tiến sĩ còn trắng hơn cả quỷ, khiến khuôn mặt càng nổi bật đôi mày đen thẳm và đôi môi đỏ rực bị máu nhuộm lên một màu diễm lệ quái dị. Mưa tuôn xối xả, theo hàng mi, mí mắt, chóp mũi, rồi rơi xuống cằm y. Giữa tiếng gió gào thét, bóng dáng ấy mang theo một vẻ đẹp gây choáng ngợp nhân tâm, so với nhân ngư, y mới là yêu ma của biển sâu.

“Không... không!” Cafu thét lên, định bóp cổ tự tử, nhưng Allison nhanh như chớp bẻ gãy xương tay ông ta, rồi đánh trật cả khớp hàm để ông ta không thể cắn lưỡi.

“Bây giờ mới biết sợ à?” Hàng mi mảnh của Khương Tuế cụp xuống, nhìn ông ta.
“Khi ông bày mưu hại tôi, ông có nghĩ đến việc chính mình sẽ chết trong tay tôi không?”

Người ta đã mang đến một khối đá khổng lồ, nặng đến mấy trăm cân. Allison chỉ huy mọi người trói Cafu cùng quả bom vào tảng đá ấy. Khương Tuế tựa người vào vách thuyền, yên lặng nhìn... thực ra, lúc này y đã chẳng còn nhìn rõ được gì nữa, cả thế giới đều đang mờ đi.

“Khương Tuế! Khương Tuế!!!” Cafu gào lên khàn giọng:
“Cậu tưởng cậu thắng rồi sao?! Cậu biết Khương Hựu Tuyết chết thế nào không?! Cô ta bị lũ nhân ngư xé xác, những con súc sinh đó uống máu, ăn thịt cô ta, đến cả xương cốt cũng không còn sót lại! Vậy mà cậu, cậu còn dám ở cùng nhân ngư sao?! Cậu làm sao dám.....”

“Câm miệng! Đừng nói hưu nói vượn ở đây!” Allison quát.

Khương Tuế lại chỉ bình thản đáp:
“Đó là chuyện giữa tôi và giáo sư Khương. Có liên quan gì đến ông, tên bạn trai cũ hơn hai mươi năm trước của bà ấy thì liên quan gì?”

Lời nói như một nhát dao, đâm thẳng vào lòng ngực Cafu, khiến ông ta trực tiếp nôn ra máu. Các thủy thủ đã lăn khối đá tới mép thuyền. Allison mang mặt nạ dưỡng khí và bình dưỡng khí lên cho Cafu, để bảo đảm ông ta không chết ngạt quá sớm, để khi quả bom phát nổ, sức công phá vẫn đủ mạnh để lan đến thuyền.

Cô đứng trong mưa gió, cắn chặt môi, cảm nhận vị mặn đắng của nước mắt hòa lẫn với nước mưa.

Khương Tuế mỉm cười nhìn Cafu:
“Bị chính thuộc hạ của mình đưa ra pháp trường, cảm giác thế nào?”

Rồi y lại ho khan, tiếng nói khàn đi:
“Có lẽ sau khi chết, thân thể ông sẽ bị nổ tung thành từng mảnh vụn...khụ khụ khụ khụ rồi trở thành thức ăn cho nhân ngư. Bị biến thành đồ ăn của thứ sinh vật mà ông khinh bỉ và ghê tởm nhất, kết cục ấy, chẳng phải rất hợp với ông sao?”

Trong mắt Cafu trào ra những giọt lệ máu, miệng bị khóa chặt, không thể nói một lời. Không ai biết giây phút ấy, ông ta đang hối hận... hay đang nguyền rủa. Nhưng Khương Tuế cũng chẳng còn bận tâm nữa.

Tảng đá khổng lồ kéo ông ta cùng quả bom lao xuống biển sâu. Quá trình ấy tuy ngắn ngủi, nhưng đối với Cafu, đó chắc chắn là khoảnh khắc kinh hoàng nhất đời. Áp lực nước nghiền nát nội tạng, bóp méo cơ thể, khiến ông ta chỉ có thể tuyệt vọng chờ đợi cho đến giây tim mình ngừng đập và rồi quả bom nổ tung, xé nát ông thành vô số mảnh nhỏ.

Khương Tuế khép mắt lại. Trong tiếng mưa rơi, y nghe thấy Allison hô to một tiếng, rồi “Bùm bùm!” — tảng đá rơi xuống biển, lập tức chìm nghỉm. Để tránh sức ép lan đến thuyền, thủy thủ nhanh chóng điều khiển cho tàu lùi xa.

Trên boong, Trần Kiến Khanh và Ansel vừa vật lộn xong với hai tên tay sai của Cafu, người họ bê bết máu, mặt mũi không còn rõ. Khi họ vừa chạy được lên thuyền, bỗng nghe một tiếng nổ trầm đục vang lên từ dưới biển, nước bắn tung lên cao như sóng thần, khiến cả con thuyền chao đảo.

“Cái gì vậy?!” Ansel kinh hãi kêu lên.

“Bom... bom nổ dưới biển rồi!” Trần Kiến Khanh lẩm bẩm, giọng run rẩy.

“Nhưng... chẳng phải con cá kia đã hủy bom rồi sao? Sao lại—”

Trần Kiến Khanh bỗng biến sắc, chẳng kịp nói gì thêm, lao đi như kẻ mất trí.

Ansel hoảng hốt hét theo:
“Cậu phát điên cái gì vậy?!”

“Tiến sĩ…” Trần Kiến Khanh khàn giọng thốt ra,
“Tiến sĩ cố ý tách Ares ra... y chắc chắn đã xảy ra chuyện rồi!”

........

Con thuyền bị ảnh hưởng bởi dư chấn của vụ nổ, chao đảo dữ dội. Cả boong tàu chìm trong tiếng la hét hỗn loạn, người ngã nghiêng, vật rơi vỡ. Allison bám chặt mép thuyền, đảo mắt tìm kiếm khắp nơi, nhưng cô chẳng thấy Khương Tuế đâu cả. Một dự cảm chẳng lành len lỏi trong lòng cô. Chờ con thuyền tạm ổn định lại, cô mới hỏi lớn:
“Có ai thấy tiến sĩ không?!”

Trong cơn hoảng loạn, ai nấy đều tự lo không xong, nào còn tâm trí quan tâm đến người khác. Tiếng người vang lên lộn xộn:
“Không thấy… có lẽ y xuống khoang tàu rồi?”
“Đúng, trong khoang an toàn hơn, chắc là vào đó thôi.”
“Tôi thấy tiến sĩ không khỏe, có lẽ cần bác sĩ đến xem!”

Allison càng nghe càng thấy trong lòng bất an. Mặt cô trầm hẳn, lảo đảo đi khắp nơi tìm. Bỗng có tiếng kêu thất thanh:
“Tiến sĩ?! Ngài đang làm gì ở đó vậy?!”

Allison ngẩng đầu, liền nhìn thấy Khương Tuế không biết từ khi nào, y đã đứng nơi đầu mũi thuyền. Thân hình y gầy yếu, ho khụ khụ đến mức tê tâm liệt phế(*), cơn ho khiến y như muốn ho hết cả nội tạng mình ra ngoài, khiến người nghe đều cảm thấy khiếp đảm.

(*) trạng thái "tê liệt" về mặt tinh thần và tình cảm, dẫn đến "tàn phế" về khả năng hoạt động

“Tiến sĩ!” Allison hoảng sợ kêu lên. “Ngài làm gì ở đó vậy?! Mau xuống đi! Cơ thể ngài cần được chữa trị!”

Cô hốt hoảng chạy về phía trước, nhưng giọng y bị gió cuốn đến:
“Không cần đâu, Allison.”

Y tựa lưng vào thành tàu, thân thể mảnh khảnh như một tờ giấy, chỉ một cơn gió mạnh cũng có thể cuốn y bay đi.
“Khi Ares thoát ra từ bể nước, tôi gần như đã chết đuối. Khi đó tôi nghĩ… nếu chết trong biển, có lẽ cũng chẳng tệ. Tôi sinh ra từ biển, vậy chết rồi… cũng nên trở về với biển.”

Allison lã chã rơi lệ, nghẹn ngào nói:
“Tiến sĩ, không phải là không còn cách nào! Ngài… có lẽ....có lẽ...!”

Khương Tuế chỉ đáp:
“Cô hiểu rõ tác dụng của những chất độc thần kinh đó hơn ai hết, phải không? Nếu không, cô đã chẳng giữ tôi lại trên đảo, cô biết rõ mà, đừng lại gần.”

Allison nghẹn lời.

Cô biết quá rõ thứ hóa chất đó tàn độc đến mức nào. Đối với nhân ngư, nó là kẻ hủy diệt. Mà Khương Tuế… mang trong mình nửa dòng máu nhân ngư, song dường như y chỉ thừa hưởng nhan sắc phi phàm và khả năng tự phục hồi bề ngoài. Còn hô hấp dưới nước, y không có, và thứ độc kia lại tàn phá nội tạng y chẳng khác nào đối với nhân ngư thật sự.

Mưa vẫn rơi không ngừng, đọng lại trong ánh mắt y, rồi chảy xuống nơi khóe mắt, giống như y đang khóc. Tim Allison như bị dao cứa.
“Tiến sĩ, ngài...”

Khương Tuế thở dài:
“Không biết Ares giờ ra sao. Loại độc đó đối với nó cũng rất nguy hiểm, nếu....”
Y mỉm cười bất đắc dĩ:
“Tôi vốn định nói, nếu nó đã chết, làm phiền các người nhặt xác giúp tôi. Nhưng nghĩ kỹ lại, con cá ngốc ấy… nếu muốn chết, chắc cũng sẽ tự tìm một nơi kín đáo mà chết, chẳng để tôi nhìn thấy. Nếu nó còn sống, mà các người có gặp lại nó… thì hãy nói với nó rằng tôi đã về nhà rồi. Đừng tìm tôi nữa.”

“...Tôi vẫn hy vọng nó còn sống. Dù sao, giữa tất cả chúng ta, chỉ có nó là vô tội.”

“Tiến sĩ!” Trần Kiến Khanh dùng tốc độ nhanh nhất cả cuộc đời, chạy thục mạng lên boong, nhưng đến nơi chỉ dám dừng lại cách y bốn, năm mét, không dám tiến thêm bước nào. Hắn th* d*c, giọng nghẹn lại:
“Tiến sĩ… chúng ta cùng về đi. Nhất định sẽ có cách cứu ngài...”

Khương Tuế nhìn hắn, không nói một lời.

Từ đây trở về Puerto Rico, thời gian đó đủ để y chết đến mười bảy, mười tám lần.

Trần Kiến Khanh biết rõ những lời mình lúc này không đáng tin, nhưng vẫn cắn chặt răng, mu bàn tay nổi gân xanh, vẻ mặt cứng cỏi khác hẳn dáng vẻ ôn hòa thường ngày.

Ansel nói giọng run run:
“Khương Tuế… có lẽ vẫn còn cách. Nhân ngư có khả năng tự lành kỳ diệu, biết đâu cậu cũng.....”

Khương Tuế ngắt lời:
“Anh đã quên Sif chết thế nào rồi sao?”

Ansel lặng người.

Khả năng tự phục hồi của nhân ngư chỉ có thể chữa lành vết thương ngoài da, còn nội tạng mục nát thì vô phương. Mà thứ độc kia, lại chính là kẻ ăn mòn nội tạng từ bên trong.

“Các người đã đạt được điều mình muốn, nên vui lên đi.”
Khương Tuế tựa lưng vào mép thuyền, gương mặt tái nhợt thấp thoáng một nụ cười nhẹ.
“Còn tôi… cũng nên đến nơi tôi đã hứa hẹn.”

Y dang hai tay, bước lùi một bước, rồi nghiêng người nhảy khỏi mạn thuyền.

“Trần Kiến Khanh liều mạng lao đến muốn nắm lấy y, nhưng thứ hắn chạm vào chỉ là khoảng không lạnh lẽo, cùng mùi máu tanh thoảng qua trong gió. Ngoài ra chẳng còn gì cả.

Hắn suy sụp quỳ rạp xuống đất, các ngón tay siết chặt, tiếng khóc nghẹn lại nơi cổ họng:

“Khương Tuế…”

“Khương Tuế!”

......

Khương Tuế chìm vào làn nước biển lạnh thấu xương.

Cho đến giây phút này, y mới thực sự nhìn thấy đảo nhân ngư thật sự.

Giữa vùng đá ngầm mênh mông, nhân ngư dùng đủ loại vỏ sò kỳ lạ và xương cốt để trang hoàng. Bên trong những tảng đá được khoét rỗng, có thể nhìn thấy vô số trứng cá nửa trong suốt. Hàng trăm nhân ngư, già có, trẻ có, đực cái đều có bơi qua bơi lại trong đó. Chúng bận rộn mà yên bình sống dưới mặt nước, không có nước bẩn, không có tiếng nổ, cũng chẳng có sự hiểm độc của loài người.

Càng lặn xuống sâu, áp lực nước càng lớn.
Khương Tuế chỉ cảm thấy như có một bàn tay vô hình bóp chặt lấy ngũ tạng lục phủ của mình, khiến y không tài nào thở nổi. Nước biển tràn vào mũi, tràn vào miệng, ý thức của y dần trở nên mơ hồ, y quên mất bản thân là ai, quên mình đang ở đâu, thậm chí cũng quên luôn lý do vì sao mình tồn tại.

Y ngẩng đầu nhìn lên qua làn nước xanh thẳm, ánh mặt trời xa xôi mờ ảo như một giấc mộng.

Mặt trời…

Y đưa tay cố chạm vào vệt sáng mỏng manh ấy, nhưng ngoài nước biển lạnh lẽo, chẳng có gì nằm trong tầm tay. Y có chút bất đắc dĩ nhắm mắt lại, bình thản chờ đợi cái chết đang đến gần.

Bỗng nhiên có ai đó nắm lấy bàn tay ấy.

Bàn tay lạnh buốt, giữa các ngón có màng, khẽ run rẩy.

Khương Tuế bỗng nhiên mở mắt.

Tại sao… mỗi lần y sắp chết đuối, đều là Ares xuất hiện để cứu y.

Rõ ràng y đã cố xua nó đi, chỉ vì không muốn để Ares thấy dáng vẻ thảm hại này của mình.

Vảy cá xanh biếc trên người Ares giờ đã trở nên xám xịt. Miệng vết thương bị ăn mòn vẫn chưa khép lại, máu loang lổ trên khuôn mặt tuấn mỹ. Đôi mắt tuyệt đẹp ấy vẫn đang không ngừng rơi lệ.

Khương Tuế có chút bất đắc dĩ nâng mặt nó lên, nhẹ nhàng đẩy ra nhưng Ares chỉ khàn giọng nói:

“Khương… Tuế.”

Đó là âm tiếng Trung duy nhất nó biết nói, phát âm rất kỳ cục, nhưng khiến y không nhịn được mà cong khóe môi mỉm cười.

Rõ ràng từng nói là học không nổi, thế mà vẫn học được. Thật thông minh.

Ares siết lấy gáy y, cả hai cùng trao nhau một nụ hôn chan hòa giữa máu và nước mắt.

“I love you,” nó thì thầm bên tai y, “I will find you again.”
(Ta yêu em, ta sẽ lại tìm thấy em lần nữa.)

“Wait for me.”
(Hãy chờ ta.)

Như trong giấc mộng dài năm nào, họ ôm nhau, cùng chìm sâu xuống đáy biển, nơi dường như chẳng bao giờ có điểm kết thúc.

Sau cơn mưa, trời lại sáng. Vạn vật bừng sức sống, đảo nhân ngư gió êm sóng lặng, ánh mặt trời dịu dàng trải dài.

Ngày hôm ấy, chẳng một ai hay biết.

Có một con cá, vì người mình yêu, mà chết đuối trong chính đại dương của nó.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận