Gió biển mang theo vị mặn tanh đặc trưng, phất phơ lướt qua boong tàu. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ mặt biển mênh mông, phản chiếu lên mây trời tạo thành một bức tranh tuyệt mỹ, đẹp đến mức không thể nào tả được.
Allison chậm rãi bước lên boong, đôi mắt khẽ nheo lại trước gió, nói:
“Nghe nói mấy năm nay anh vẫn luôn tìm thi thể của tiến sĩ, đến giờ vẫn chưa có kết quả sao?”
Trần Kiến Khanh tựa người lên lan can tàu, trong tay cầm một ly Sea Breeze. Hắn cúi đầu nhấp một ngụm, vị rượu chua dịu và cay nồng nổ tung nơi đầu lưỡi, song nét mặt hắn vẫn bình thản như chẳng có gì xảy ra.
Allison:
“Nếu ngài ấy đã muốn ở lại trong biển, thì để ngài ấy được như nguyện chẳng phải tốt hơn sao?”
Trần Kiến Khanh vô cảm nhìn cô:
“Chuyện này… hẳn vẫn chưa tới lượt cô dạy tôi làm thế nào, Allison.”
Allison nhún vai:
“Tôi chỉ cảm thấy việc anh đang làm, e rằng tiến sĩ cũng sẽ không vui đâu.”
“Tôi không tin người đã chết thì làm gì còn linh hồn.” — Trần Kiến Khanh thản nhiên đáp.
“Em ấy sẽ không bao giờ còn vui được nữa.”
Allison im lặng trong chốc lát rồi hỏi:
“Vậy tại sao anh vẫn cố chấp phải tìm bằng được hài cốt của y?”
Trần Kiến Khanh không trả lời.
Allison cười lạnh:
“Là vì tâm tư của anh thôi. Anh không muốn ngài ấy mãi ở lại dưới biển, cùng con cá đó ở bên nhau. Tôi thật không ngờ Trần tiên sinh từ khi nào lại giỏi tự lừa mình dối người đến thế. Nếu nói có ai khiến tiến sĩ thật lòng rung động… thì e rằng chỉ có Ares thôi. Anh vĩnh viễn không thể so được với nó, biết vì sao không?”
“Tiến sĩ ghét nhất là những kẻ mang bí mật, giấu lòng dạ khó lường. Dù là anh hay Ansel, khi tiếp cận ngài ấy đều có mục đích riêng, bảo vệ ngài ấy cũng là vì mục đích riêng. Chỉ có Ares là khác, nó đến với ngài ấy chỉ vì yêu tiến sĩ mà thôi.”
Ngón tay Trần Kiến Khanh siết chặt ly rượu.
“Rắc” — ly thủy tinh vỡ vụn trong tay, rượu cocktail chảy tràn qua ngón, thấm đẫm cả bàn tay. Hắn chẳng buồn nhìn, chỉ nhìn chằm chằm Allison:
“Cô cũng chẳng khá hơn đâu. Nếu hôm đó tiến sĩ và Ares không kịp khống chế Cafu, liệu cô có phản bội không? Không đâu. Cô sẽ chỉ đứng nhìn em ấy đau khổ mà thôi.”
Allison khẽ mím môi, nở một nụ cười gượng gạo:
“Tôi chưa từng nghĩ mình là ngoại lệ. Tôi… xin lỗi ngài ấy, tôi biết.”
Lời nói không hợp nhau, chẳng ai muốn nói thêm lời nào. Allison không nói gì thêm với Trần Kiến Khanh, cô quay người rời đi, bước xuống tầng dưới của du thuyền.
Đi ngang qua Ansel, cô mỉm cười khách sáo.
“Nghe nói anh sắp đính hôn?”
Ansel:
“Ai nói với cô mấy chuyện nhỏ nhặt đó?”
“Tôi cứ tưởng anh sẽ không từ chối. Dù sao nếu chấp nhận hôn nhân chính trị này, vị trí của anh sẽ không ai có thể lay động được.”
Allison nhướng mày.
“Sao lại từ chối? Chẳng lẽ trong lòng anh đã có người khác rồi?”
“.....” Ansel trầm mặc giây lát rồi nói:
“Dạo này cô nói năng ngày càng cay nghiệt đấy.”
Allison vỗ vai hắn.
“Thật lòng mà nói, chi bằng anh cứ đồng ý đi. Dù sao người đã chết rồi, người sống thì phải tiếp tục bước về phía trước.”
Ansel thờ ơ đáp:
“Không phải ai cũng giống cô, sẵn sàng vì lợi ích mà quên đi mọi thứ.”
Allison khựng lại, nét mặt thoáng cứng đờ, rồi lại lặng lẽ bước đi. Không chào, không ngoảnh đầu.
Đã chọn con đường này, ngoài việc tiếp tục đi tiếp, cô còn có thể làm gì khác?
Dù sao… người cũng đã chết rồi.
.....
Trần Kiến Khanh uống thêm vài ngụm rượu, gió đêm càng khiến đầu óc hắn nhức nhối. Hắn sớm quay trở lại phòng ngủ, mơ hồ thiếp đi, thì nghe thấy có người đang gọi mình:
“Trần…? Trần?!”
Hắn giật mình bật dậy, th* d*c:
“Chuyện gì vậy?”
“Tiến sĩ… gọi anh đấy!”
Trước mặt hắn là Allison, nhưng không phải Allison cao ngạo trên du thuyền, mà là Allison trong bộ đồng phục trắng tinh, vẻ mặt ngây ngô, yếu ớt. Hoàn toàn khác.
Trần Kiến Khanh theo bản năng nhìn quanh.
Đây là phòng của hắn.....Phòng ở trong căn cứ!
“...Uống nhiều quá rồi phải không? Ai da, tối qua tôi đã bảo anh đừng uống nữa mà! Hôm nay tiến sĩ chắc chắn sẽ lại gọi anh sang, nếu đầu óc anh vẫn chưa tỉnh táo mà lỡ đắc tội với ngài ấy thì làm sao? Dù quản lý có ở căn cứ hôm nay, ông ta cũng chẳng bênh nổi anh đâu.”
Allison vừa nói vừa lải nhải.
Trần Kiến Khanh bất ngờ nắm lấy cổ tay cô:
“Cô vừa nói... tiến sĩ?”
“Đúng rồi,” Allison ngơ ngác đáp, “Anh làm sao thế? Say rượu đến giờ vẫn chưa tỉnh à?”
“Tôi....đã ở đây bao lâu rồi?” – Trần Kiến Khanh hỏi.
Allison càng thêm khó hiểu, có lẽ cho rằng đầu óc hắn có chút vấn đề nhưng cô vẫn trả lời:
“Nếu tôi nhớ không lầm... khoảng nửa tháng rồi thì phải?”
Nửa tháng.....Chẳng lẽ?
Trần Kiến Khanh lập tức bật dậy, định lao ra ngoài, nhưng Allison nhanh tay chặn lại:
“Tôi biết anh sợ tiến sĩ trách phạt, nhưng ít nhất cũng rửa mặt, thay quần áo đi đã! Anh nhìn xem, người đầy mùi rượu thế kia mà định gặp ngài ấy sao?”
Chỉ năm phút sau, Trần Kiến Khanh đã chỉnh tề trở lại, đi theo sau Allison.
Trên đường, cô vẫn không ngừng dặn dò:
“Gần đây tâm trạng tiến sĩ khá tốt, chắc là vì bắt được nhân ngư. Ngài ấy nói gì, anh chỉ cần ngoan ngoãn gật đầu nghe lời, tuyệt đối đừng tranh cãi, thì có lẽ ngài ấy sẽ không làm khó anh đâu... À, có lẽ là thế.”
Trần Kiến Khanh nhíu mày:
“Ngài ấy... thường xuyên làm khó tôi sao?”
“Xem ra đúng là đầu óc anh có vấn đề.” Allison thở dài.
“Nhưng anh cũng đừng để tâm. Tiến sĩ không phải chỉ nhằm vào riêng anh, ngài ấy gần như không ưa ai cả. Anh cũng biết mà, người hâm mộ tiến sĩ nhiều vô kể, mà hễ ngài ấy không thích anh, thì họ cũng sẽ tìm cách gây khó dễ cho anh thôi. Anh chỉ có thể nhịn.”
Một sự nghi ngờ lan tràn trong lòng Trần Kiến Khanh. Hắn không nhớ nổi Khương Tuế từng đối xử tệ với mình, cùng lắm chỉ đôi câu mỉa mai, có đáng kể gì đâu?
Thế nhưng nghĩ đến việc sắp được gặp lại người ấy, niềm sung sướng áp chế tất thảy. Trần Kiến Khanh không nghĩ nhiều. Càng đi gần phòng thí nghiệm, nhịp tim càng loạn.
Khi Allison quét thẻ mở cửa, ánh mắt đầu tiên của hắn liền bị hút chặt vào chiếc bể nước khổng lồ giữa phòng, trong đó, thân ảnh u ám, xanh lam lượn lờ như một bóng ma dưới biển sâu.
Allison khẽ ho nhẹ, nhắc nhở:
“Nhớ kỹ lời tôi nói, tuyệt đối đừng tranh luận với tiến sĩ.”
Trần Kiến Khanh khẽ đáp một tiếng “Ừ”.
Đến khi bước lại gần, hắn mới thấy rõ tình trạng của nhân ngư trong bể, thảm hại đến rợn người. Nước trong bể lẫn đầy dung dịch giãn cơ, nhân ngư vẫn hôn mê, chiếc đuôi lộng lẫy ngày nào giờ thiếu hẳn từng mảng vảy, rõ ràng là bị nhổ xuống, trơ trọi như gấm thêu bị cháy sém thành những mảng đen xấu xí.
Nhưng điều kinh hoàng nhất là phần vây đuôi của nó đã bị chặt cụt. Chỉ còn trơ lại đoạn xương trắng toát, khiến sinh vật đang ngủ mê kia trở nên quái dị, đáng sợ đến rợn người.
Sao lại thế này…? Ares chẳng lẽ vì cứu tiến sĩ mà bị chặt mất đuôi? Nhưng rõ ràng lúc này bọn họ lẽ ra đã bị Cafu mang tới hòn đảo khác rồi, sao lại…
Allison nhận ra ánh nhìn của hắn, liền khẽ nói nhỏ:
“À, cái này...Anh không biết đâu, hôm qua lúc anh bị phạt dọn kho, tiến sĩ đã ra lệnh chặt phần đuôi nhân ngư để cắt mẫu nghiên cứu.”
“...Chặt ra… để nghiên cứu?”
Dù là người luôn giỏi kiềm chế cảm xúc, Trần Kiến Khanh cũng sững sờ cả người, hoàn toàn không tin nổi.
Tiến sĩ mà hắn biết, người từng tỉ mỉ điều chỉnh liều lượng thuốc giãn cơ để không làm tổn hại đến sinh vật kia.. sao có thể…
Allison hạ giọng, nói khẽ:
“Thật ra tôi cũng không đồng tình. Hôm qua tiến sĩ còn dùng điện cực tra tấn, cường độ mạnh đến mức có thể g**t ch*t bất kỳ ai. Nếu không phải nhân ngư có thể chất quá mạnh, e rằng hôm nay tôi chỉ còn thấy một cái xác. Nhưng không ai dám ngăn tiến sĩ cả. Chỉ có thể nói... con nhân ngư đó quá xui xẻo, rơi vào tay tiến sĩ, ngài ấy thật sự căm ghét chủng tộc của nó.”
Nói đoạn, nàng liếc quanh, rồi cất cao giọng:
“Tiến sĩ! Tôi đã đưa Trần đến rồi!”
Cả người Trần Kiến Khanh cứng đờ.
Lòng bàn tay hắn ướt đẫm mồ hôi, yết hầu giật giật liên hồi. Người ta thường nói, càng gần người mình thương, lòng càng run sợ.
Giờ phút này, sau bao đêm nhớ mong, hắn rốt cuộc được nhìn thấy người ấy mà lại chẳng dám ngẩng đầu.
“...Ừ.”
Giọng nói quen thuộc vang lên.
“Lại đây.”
Allison kéo tay áo Trần Kiến Khanh, ra hiệu cho hắn mau bước tới. Trần Kiến Khanh từng bước một tiến lại gần, ánh mắt không rời khỏi bóng dáng mảnh khảnh phía trước.
Người kia mặc một chiếc blouse trắng tinh, mái tóc đen mềm mại rũ xuống, để lộ sau gáy trắng như tuyết. Y đang cúi đầu xem tài liệu, nghe thấy tiếng bước chân liền khẽ xoay người lại, từ dưới lên trên, đôi mắt đảo qua đánh giá Trần Kiến Khanh một lượt.
Khuôn mặt tinh xảo, sống mũi cao thẳng, đôi môi phớt hồng, đúng là vị tiến sĩ ấy.
“Trần Kiến Khanh.” Tiến sĩ cất giọng nhàn nhạt:
“Cậu nhìn tôi làm gì?”
“…… Xin lỗi.” Giọng Trần Kiến Khanh khàn khàn, “Tôi chỉ là……”
Chỉ là, đã quá lâu rồi không được thấy em.
Nhiều năm qua, em chưa từng một lần xuất hiện trong giấc mơ của tôi.
“Đừng bày ra cái bộ dáng đáng thương ấy, là diễn cho ai xem?” Tiến sĩ không kiên nhẫn nói:
“Thế nào, vì hôm qua tôi bắt cậu quét dọn kho chứa đồ, chứa đầy cá chết cua thối mà thấy ấm ức à? Không cần thấy ấm ức, trong mắt tôi, cậu chẳng khác gì đám rác rưởi đó.”
Trần Kiến Khanh ngẩn người. Miệng tiến sĩ luôn cay nghiệt, nhưng chưa bao giờ nói ra những lời mang hàm ý nhục nhã đến thế.
“Đúng đấy, Trần Kiến Khanh,” một nghiên cứu viên lên tiếng, “Anh khác gì đám cá chết cua thối kia đâu? Không nhờ có hậu thuẫn trong nhà, làm sao anh được ở đây? Còn tưởng mình là nhân vật quan trọng chắc?”
“Phải đó,” kẻ khác phụ họa, “tiến sĩ có ý phạt anh, đó là phúc của anh rồi. Rốt cuộc anh cho rằng ai cũng muốn được làm học trò của tiến sĩ sao? Thật đúng là đang hưởng phúc mà không biết phúc”
“Tôi thật không hiểu vì sao tiến sĩ vẫn để ý hắn, đuổi người đi không phải tốt hơn sao? Giữ lại đây làm chi, mỗi lần nhìn thấy đều thấy phiền.”
“Cậu không biết sao?” Aaron nói giọng châm chọc, “Người ta có chỗ dựa lớn, ngay cả quản lý của chúng ta cũng chẳng dám đuổi. Nếu không, tiến sĩ đã sớm tống cổ hắn đi rồi, đúng chứ, tiến sĩ?”
Tiến sĩ không đáp, nhưng đối với Aaron lại tỏ vẻ tán đồng.
Allison đứng bên khẽ thở dài, vẻ mặt bất đắc dĩ.
Mấy người này dường như đều mang trong lòng một thứ cuồng tín kỳ quái đối với tiến sĩ. Quả thật đúng là không bình thường.
Trần Kiến Khanh nắm chặt ngón tay, trong lòng dấy lên cảm giác có điều gì đó rất sai…
“Được rồi.” Tiến sĩ nói, “Cậu ta chẳng đáng để tôi bận tâm. Mọi người ra ngoài đi, Aaron.”
Aaron đứng lại, nói tiếp:
“Tiến sĩ.”
“Vảy hôm qua lấy vẫn chưa đủ,” tiến sĩ dửng dưng nói, “ngày hôm nay cậu trông chừng Trần Kiến Khanh, bảo cậu ta tiếp tục lấy vảy. Mấy thứ đó chế tác thành trang sức cũng đẹp mắt. Vừa hay Cafu sắp họp ở tổng bộ, đem theo tặng cấp trên, họ hẳn sẽ rất thích.”
Aaron lập tức đáp lời, quay sang nhìn Trần Kiến Khanh với vẻ đắc ý:
“Đi thôi.”
Trần Kiến Khanh siết chặt nắm tay. Allison vội giữ lấy cánh tay hắn, khẽ nói nhỏ:
“Anh quên tôi đã dặn gì sao? Đừng chọc giận tiến sĩ! Mau đi đi! Nhân ngư vẫn còn hôn mê, tạm thời không có nguy hiểm.”
Trần Kiến Khanh hít sâu, rồi bước theo Aaron, đi lên giàn giáo.
Tình trạng của nhân ngư thậm chí còn tệ hơn khi hắn mới nhìn thấy từ phía trước. Sinh vật kia chỉ còn thoi thóp, đôi mắt nhắm nghiền, không nhúc nhích, thân thể phủ đầy vết thương và máu khô. Trên đuôi cá là những mảng lớn tróc vảy, còn nửa người trên thì chi chít dấu roi, các vết rách vẫn chưa kịp khép miệng, chứng tỏ nó đã chịu đựng quá nhiều, đến mức khả năng tự chữa lành mạnh mẽ kia cũng không còn tác dụng. Cho nên thời gian tới cần phải giảm lại hành vi này.
Aaron thô bạo đá vào thân nó, nói với Trần Kiến Khanh:
“Bắt đầu đi. Cứ rút nhiều một chút. Dù có chết, mấy con quái này qua vài ngày cũng tự lành thôi. Không cần lo lắng làm chết nó.”
Trần Kiến Khanh ngồi xổm xuống, cầm chiếc kìm trong tay nhưng mãi vẫn không động thủ.
Trong ấn tượng của hắn, Khương Tuế chưa từng hành hạ bất cứ nhân ngư nào. Vậy mà giờ đây, tại sao lại trở nên như thế này?
Đúng lúc đó, nhân ngư bỗng mở mắt.
Đôi mắt vốn xanh biếc như biển sâu giờ đã hóa thành một màu xám đỏ ảm đạm. Ánh nhìn mơ hồ, dường như hướng về phía Trần Kiến Khanh, lại như chẳng hề nhìn thấy hắn.
Một giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống, rơi xuống sàn, hóa thành một viên ngọc trai đỏ thẫm.
Trần Kiến Khanh nhặt viên ngọc trai ấy lên.
Nó đã vượt qua muôn trùng sóng gió từ đảo nhân ngư xa xôi, chỉ vì muốn tìm gặp vị tiến sĩ kia, vì người đó, nó cam tâm để loài người bắt lên bờ. Nhưng điều chờ đợi nó, lại là những lần rút máu, nhổ vảy, chặt đuôi.
Kẻ từng là vương giả của biển sâu, nay lại bị tra tấn đến tột cùng trên mặt đất.
Trần Kiến Khanh khẽ nhắm mắt, giọng nói với Aaron:
“Nó sắp chết rồi, không thể tiếp tục rút vảy nữa.”
Aaron mắng hai câu, rồi bước tới đá nhân ngư hai cái. Nhìn thấy nó thoi thóp, hơi thở và nhịp tim đều mỏng manh đến mức gần như biến mất, hắn mới hậm hực nói:
“Vậy cậu tự đi nói với tiến sĩ đi. Tôi không muốn bị mắng.”
Trần Kiến Khanh siết chặt viên ngọc trai trong tay, xoay người rời khỏi bể nước.
“…… Sắp chết?” — Tiến sĩ nhíu mày, khẽ bật cười:
“Không phải nói nhân ngư là giống loài quái vật bất tử sao? Sao lại chết dễ dàng như thế…… Thôi, tạm thời ngừng việc rút vảy đi. Nếu nó chết thật, thì nghiên cứu cũng không còn giá trị gì nữa.”
“Tiến sĩ.” — Trần Kiến Khanh mở bàn tay, lộ ra viên ngọc trai đỏ như máu, dưới ánh đèn phát ra thứ ánh sáng rực rỡ kỳ lạ.
“Cho ngài.”
“Cái gì đây?” Tiến sĩ cầm lấy, liếc nhìn một cái rồi tỏ vẻ chẳng mấy hứng thú, tiện tay ném cho Aaron. Y nhìn Trần Kiến Khanh bằng ánh mắt đầy khắc nghiệt, đánh giá Trần Kiến Khanh.
“Cậu nghĩ đưa cho tôi một thứ rẻ tiền như vậy là tôi sẽ bỏ qua việc cậu không hoàn thành nhiệm vụ sao?”
Y bước vòng quanh Trần Kiến Khanh:
“Chuyện nhỏ như thế cũng không làm xong, tôi thật không hiểu giữ cậu lại có lợi ích gì?”
“Thế này đi.” — Tiến sĩ nghiêng mắt ra lệnh cho Aaron:
“Đem cậu ta nhốt vào phòng theo dõi. Tôi nuôi mấy con cá ăn thịt đã mấy ngày chưa cho ăn, ném cậu ta vào đó cho tỉnh táo lại.”
“Tiến sĩ!” Allison lên tiếng:
“Dù sao Trần cũng là…”
“Cô muốn ở chung với cậu ta sao?” — Tiến sĩ lạnh lùng cắt lời.
Allison lập tức im bặt.
Vài nhân viên an ninh tươi cười sung sướng khi thấy người gặp họa, kéo Trần Kiến Khanh đi. Hắn vẫn nhìn chằm chằm vào tiến sĩ, ánh mắt ấy khiến đối phương cảm thấy khó chịu, như thể mình chỉ là vết bẩn vấy lên một viên ngọc quý. Tiến sĩ không suy nghĩ, vung tay tát mạnh một cái:
“Nhìn cái gì?! Cậu không phục à?!”
“Không phục thì cũng chẳng làm gì được đâu.” — Tiến sĩ cười lạnh —
“Căn cứ nghiên cứu biển Caribe này là địa bàn của tôi. Tôi nói gì, chính là luật. Cậu không phục, thì cút đi!”
Bên má truyền đến một cơn đau rát bỏng. Trần Kiến Khanh l**m vệt máu nơi khóe môi. Lúc này, hắn đã hiểu ra điều không đúng.
Trên xương quai xanh của người trước mặt, không hề có nốt ruồi đỏ nhỏ bé xinh đẹp mà hắn nhớ rõ đến từng chi tiết.
Trần Kiến Khanh bị giam vào phòng theo dõi, nơi nuôi toàn cá ăn thịt, loài cá khổng lồ mang bộ xương trắng, tính công kích cực mạnh. Chúng đã bị bỏ đói nhiều ngày, vừa thấy sinh vật sống liền lao đến sát lớp kính dày như đám châu chấu. Dù biết chúng không thể phá vỡ bể nước, chỉ cần nhìn biểu cảm ác độc và hàm răng sắc nhọn thôi cũng mang cho người ta áp lực tâm lý.
Khi đám bảo vệ rời đi, họ còn bàn tán xem liệu Trần Kiến Khanh có bị dọa phát điên trong đêm nay không. Nhưng hắn chẳng buồn quan tâm đám cá ăn thịt đó, sắc mặt hắn lạnh đi, môi mím chặt.
Người đó không phải tiến sĩ.
Có lẽ nên nói....Y căn bản không phải Khương Tuế.
Vậy nơi này… rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?
Giữa đêm khuya, cửa phòng khẽ kêu “kẽo kẹt” mở ra. Có người lén bước vào, đưa tay ra hiệu im lặng:
“Suỵt… đừng nói gì cả, coi chừng bị phát hiện. Nếu bị bắt, tôi với anh đều xong.”
Cô đưa cho hắn vài ổ bánh mì, nói:
“Cả ngày anh chưa ăn gì đúng không? Mau ăn chút đi để lót dạ.”
Trần Kiến Khanh nhìn cô chằm chằm:
“Allison.”
“Hửm?” Allison ngạc nhiên, “Sao vậy?”
“Tại sao cô lại giúp tôi?”
Allison ngồi xuống cạnh bể, dựa người vào tường, duỗi người nói:
“Chỉ là muốn giúp thôi. Dù sao, giúp anh cũng chẳng thiệt gì cho tôi.”
“Tôi nghe nói cô làm trợ lý cho tiến sĩ đã bảy năm rồi đúng không? Y… vẫn luôn như vậy sao?”
Allison gật đầu.
“Đúng vậy. Từ trước đến giờ, ngài ấy luôn là như thế.”
Trần Kiến Khanh cụp mắt, hàm răng nghiến chặt.
Allison thấy hắn có gì đó kỳ quặc, định hỏi tiếp thì bỗng nghe có tiếng vọng: “…Anh nghe thấy không?”
“Nghe như… tiếng gầm? Không hẳn, chẳng giống lắm…” Allison cau mày. “Âm thanh kia chói quá.”
Trần Kiến Khanh cũng nghe thấy. Hắn nhíu mày bước đến sát cửa, chợt nghe tiếng chân người hoảng loạn vọng lại: “Aaaa chạy mau! Chạy mau!!” “Nhiều nhân ngư quá… Nhiều nhân ngư quá! Chúng đến báo thù sao?!” “Tao không muốn chết—”
Allison kinh hãi hét lên: “Nhân ngư?!”
Cô mở cửa, thì thấy bên ngoài hỗn loạn vô cùng, khắp nơi là tứ chi, là tay, là chân gãy vụn, máu chảy thành sông.
“Trời ơi…” Allison lầm bầm, “Sao lại thành như thế này?”
Trần Kiến Khanh chợt nghĩ đến cái gì, túm lấy Allison: “Dẫn tôi đi tìm tiến sĩ!”
“Tìm làm gì?… Ủa! Nếu những nhân ngư này tới để báo thù, chúng nhất định sẽ tìm tiến sĩ…” Allison phản xạ rút dao, “Đi cùng tôi!”
Hai người lao tới phòng nghiên cứu, thấy bể nước lớn giờ vỡ nát, những mảnh kính văng tung tóe, con nhân ngư vốn đang thoi thóp, hiện giờ, đôi mắt vốn đỏ rực giờ nhìn chằm chằm và tiến sĩ ngã vật ra trên sàn, liên tục lùi dần về phía sau, hoảng sợ nói: “Đừng… đừng giết tôi, đừng—”
Nhân ngư không dao động. Một cái móng quắp phóng tới, xuyên thẳng qua ngực tiến sĩ, máu văng tóe, cơ thể tiến sĩ không ngừng giãy giụa và trong vài giây sau, không còn tiếng động nữa.
“Tiến sĩ…” Allison hoảng sợ che miệng lại.
Con nhân ngư ngẩng đầu, nhìn bọn họ. Allison run rẩy muốn nổ súng, nhưng Trần Kiến Khanh ngăn cô lại: “Đừng.”
“Cái gì?”
Hắn nhắm mắt, nói khẽ: “Chúng ta đều chết ở đây.”
“Chất độc sẽ nhanh chóng lan vào và ngấm hết, chúng ta chạy không thoát.”
Allison suy sụp, gào lên: “Sao lại thành ra thế này? Sao mọi thứ đổi thành thế này?!”
Trần Kiến Khanh không đáp, thật ra hắn cũng không biết phải trả lời ra sao. Trước mắt rõ ràng là một chuỗi những cảnh hoang đường tột cùng, nhưng trong lòng hắn lại thấy tất cả quá thật, giống như là đã từng xảy ra trong quá khứ.
Nhân ngư tràn vào, căn cứ bị lật tung, mọi người ở đây bị giết, không còn ai sống sót.
Allison lau nước mắt. “Sao anh còn muốn tìm tiến sĩ? Rõ ràng anh nên căm ghét y chứ, chính y mới khiến mấy con nhân ngư đó xông tới, phải không....”
Trần Kiến Khanh nhẹ giọng: “Tôi chỉ muốn xác nhận một điều, y không phải là người tôi muốn tìm.”
Nếu nhân ngư giết y, thì hắn chắc chắn không phải người kia.
Allison mờ mịt hỏi theo bản năng: “Vậy anh muốn tìm ai?”
Trần Kiến Khanh nhắm mắt lại.
“Cô đã từng thấy ánh trăng dưới đáy biển sâu chưa?”
Nước biển ào ào ập vào, cuốn trôi mọi thứ; tiếng chuông đâu đó ngân vang, và Trần Kiến Khanh bừng tỉnh.
Hắn thấy mình nằm trên chiếc giường lớn êm ái trong khoang thuyền, ngoài cửa sổ, gió lạnh quất mặt trăng mịt mù, trời âm u như muốn mưa, xa xa có tiếng cười khô khốc chói tai, vang lên như tiếng kêu ai oán.
Trần Kiến Khanh đau khổ run rẩy, nước mắt chảy, chỉ biết trong đêm tối nắm chặt đầu ngón tay như cố níu lấy chút gì đó từ quá khứ âm u.
Hắn lẩm bẩm trả lời câu hỏi của Allison: “Tôi đã thấy…”
“Tôi từng ở đáy biển sâu thẳm, và đã nhìn thấy một vầng ánh trăng.”