“Tích——”
“Thí nghiệm với ký chủ số 03659 đã thành công đăng xuất khỏi thế giới. Đang tiến hành đánh giá cấp bậc nhiệm vụ ——”
“Ký chủ 03659 trong quá trình thí nghiệm đã hoàn thành vai diễn của nhân vật gốc mà không bị virus phát hiện, thành công điều chỉnh lại nội dung thế giới, hoàn tất toàn bộ cốt truyện của nhân vật. Kết quả đánh giá cấp bậc nhiệm vụ: S.”
“—— Báo lỗi, báo lỗi! Ký chủ 03659 tự ý thay đổi cốt truyện, dẫn đến thế giới bị sụp đổ. Đang tiến hành đánh giá lại cấp bậc ——”
“Ký chủ 03659, cấp bậc nhiệm vụ lần này của ngài là: E. Tổng điểm tích lũy: 1242.”
Trong không gian hệ thống phủ đầy sắc trắng của tuyết, giọng nói lạnh băng của Hệ thống 01 vang vọng:
“Xin ký chủ 03659 tuân thủ quy tắc thế giới, không được tự ý thay đổi nội dung cốt truyện. Nếu còn vi phạm, quyền hạn quản lý viên của cậu sẽ bị thu hồi.”
Khương Tuế ngồi trên ghế, thờ ơ nhìn món đồ đặt trước mặt, một chiếc vảy óng ánh rực rỡ. Khi y nhảy xuống biển, nó vẫn luôn theo bên người, chẳng ngờ lại có thể cùng y đi đến tận không gian hệ thống này.
“Chỉ là nhảy xuống biển thôi mà, sao lại khiến cả thế giới sụp đổ được chứ?” Khương Tuế không thể hiểu nổi hỏi, “Cái điểm E này chắc không phải do anh cố tình trả thù tôi đấy chứ?”
Giọng 01 lạnh như băng đáp: “Hệ thống chỉ là dữ liệu tập hợp, không có cảm xúc cá nhân, càng không tồn tại hành vi trả thù.”
“Sau khi kiểm tra, phát hiện ký chủ 03659 có nghi vấn đối với kết quả đánh giá, hệ thống đưa ra phản hồi như sau:”
“Một, trong nguyên bản, người lẽ ra phải giải quyết khủng hoảng trên đảo nhân ngư là người con của thiên mệnh - Trần Kiến Khanh. Tuy nhiên, ký chủ đã can thiệp, khiến tiến trình cốt truyện bị rối loạn.”
“Hai, sau vụ nổ lớn, ký chủ vốn có thể sống sót, nhưng lại chọn cách nhảy xuống biển tự sát, khiến người con của thiên mệnh bị ám ảnh suốt đời, không thể thoát khỏi bóng ma trong lòng, dành cả quãng đời còn lại đi tìm thi thể của ký chủ mà không thành. Do đó, nội dung cốt truyện bị bỏ dở. Sau sáu năm, hắn tự sát vì tổn thương, khiến toàn bộ thế giới sụp đổ.”
“Ba, ký chủ bị tình nghi là nguyên nhân khiến người con của thiên mệnh bị hỏng vận khí nghiêm trọng. Hệ thống 01 đang điều tra, tạm thời chưa xác định.”
“Kết luận: Việc nhiệm vụ bị đánh giá cấp E là hoàn toàn hợp lý. Xin ký chủ khắc ghi bài học này, tuyệt đối không được tự ý thay đổi nội dung cốt truyện nữa.”
Khương Tuế: “Tôi lúc đó bị trúng độc, sắp chết rồi. Tôi chọn nhảy xuống biển tự sát thì có gì sai?”
01 đáp thẳng: “Ký chủ lựa chọn đối đầu với Cafu Garcia, là để hợp lý hóa cái chết của mình. Hành động này vi phạm nghiêm trọng thiết lập của nhân vật gốc, bị trừ điểm nặng. Nếu ký chủ còn ý kiến, 01 sẽ phục hồi toàn bộ nội dung thế giới để xem xét lại.”
“Được rồi.” Khương Tuế cắt lời nó, khẽ vuốt chiếc vảy trong tay: “AI các anh đúng là tinh vi thật.”
Vì nội dung thế giới đã được chỉnh sửa, ký ức của y cũng lần lượt trỗi dậy. Nhờ thế, y mới nhớ vì sao bản thân lại đi tìm Cafu, vì sao lại cố tình giả ngu để hắn giết mình. Nhưng tên vô dụng đó lại chẳng làm nổi, đến cuối cùng y vẫn phải tự mình nhảy xuống biển.
Lúc Trần Kiến Khanh chứng kiến y bị Cafu đánh tơi tả, có lẽ cảm xúc ấy còn gây chấn động hơn cả cảnh y nhảy xuống biển. Biết đâu, thế giới đã sụp đổ ngay từ khoảnh khắc đó, chẳng cần đợi đến sáu năm sau.
… Đây đúng là lỗi của khóa huấn luyện nhập môn. Nếu sớm biết như vậy, trước khi chết y đã bắt Trần Kiến Khanh uống vài chén “canh gà độc” cho hắn sống dai thêm chút, khỏi làm hỏng hết nội dung thế giới.
“01 có một câu hỏi.”
Khương Tuế chống cằm: “Nói đi.”
“Tại sao ký chủ lại cố tình trêu chọc người con của thiên mệnh ?”
Khương Tuế nheo mắt, ném chiếc vảy cá trong tay lên bàn, vang lên tiếng “keng” trong trẻo:
“Nhiệm vụ của Cục Quản lý Thời Không là được phân ngẫu nhiên sao?”
“Hoàn toàn ngẫu nhiên.” 01 trả lời.
“Vậy ngoài tôi ra, còn ai khác có thể tiến vào các thế giới nhỏ không?”
“Để tránh bị virus phát hiện, mỗi thế giới nhỏ chỉ có thể được đưa vào một ký chủ duy nhất. Ngay cả hệ thống cũng bị phong tỏa hoàn toàn, nên tuyệt đối không thể tồn tại người thứ hai.”
Khương Tuế trầm mặc vài giây, rồi chậm rãi nói:
“Vừa mới còn khen các anh là hệ thống AI tinh vi, giờ xem ra… toàn là một mớ lỗ hổng.”
“Tôi bị theo dõi rồi.” – Y nói dứt khoát:
“Có người thứ hai cùng tiến vào thế giới nhỏ với tôi. Từ khi ký ức dần dần khôi phục, cái cảm giác quen thuộc mà khiến người ta chán ghét đó… tôi chỉ cần chạm vào thôi là nhận ra ngay.”
“Không thể nào.” – 01 đáp như đinh đóng cột – “Đầu óc ký chủ chắc là bị úng nước rồi. Tôi sẽ tiến hành kiểm tra toàn diện cho cậu.”
“……” Khương Tuế: “Anh nhân cơ hội mắng tôi đấy à? Tôi nhảy xuống ‘biển điện tử’, chẳng lẽ nước ngấm vào đầu thật sao?”
01: “Ký chủ vừa nói ra câu vớ vẩn như vậy, so với những gì tôi từng nghe, tôi càng sẵn lòng tin rằng đúng là đầu óc cậu đã bị úng nước.”
“Vậy rõ ràng hệ thống các anh có lỗi, không biết sửa thì quay sang mắng tôi à?”
01 hỏi: “Vì sao ký chủ lại có ý nghĩ như thế?”
Sắc mặt Khương Tuế lạnh dần.
Ngón tay y gõ nhịp đều trên mặt bàn:
“Có người muốn giữ tôi lại trong thế giới đó.”
“Nếu tôi không kịp chết, chắc giờ vẫn phải ở đó làm cái nghiên cứu viên 007, ban ngày ban mặt nghe mấy câu chuyện rợn người đó, nghĩ thôi cũng thấy khiếp.”
“Có người?” – 01 hỏi.
Khương Tuế:
“Cái gọi là người con của thiên mệnh của anh đó”
“Người con của thiên mệnh là nhân vật trung tâm trong quá trình vận hành thế giới nhỏ, hoàn toàn không thuộc quyền sở hữu của 01. Ký chủ nói như vậy là không đúng.”
“Dựa theo lẽ thường, sau khi nội dung thế giới được chỉnh sửa, ký chủ sẽ rời khỏi thế giới nhỏ và quay lại không gian hệ thống…”
Nói đến đây, 01 cũng ngừng lại, nó nhận ra điểm bất thường.
Sau vụ động đất dưới đáy biển, nội dung thế giới đã được chỉnh sửa hoàn chỉnh, cốt truyện cũng kết thúc. Theo lý, Khương Tuế phải được dịch chuyển trở lại không gian hệ thống. Nhưng y không hề bị đưa đi, nếu không phải vì y chết đi theo cách đó, có lẽ y thực sự sẽ bị giữ lại trong thế giới kia mãi mãi.
“Cảnh báo! Phát hiện lỗi hệ thống! Tiến hành kiểm tra lại thí nghiệm thế giới nhỏ, mã số AHF337878951 ——”
Hai câu nói của Khương Tuế dường như khiến CPU của 01 quá tải. Y yên lặng đợi nó tự kiểm tra. Hai phút sau, 01 thông báo:
“Không phát hiện dữ liệu bất thường, mọi thứ bình thường.”
Khương Tuế: “Tôi nói rồi mà, hệ thống các anh có lỗ hổng.”
“Không phát hiện lỗ hổng.” – 01 đáp lại.
Khương Tuế bật cười khẽ:
“Anh nói không có là coi như không có à? Anh không phải vừa hỏi tôi vì sao lại trêu chọc Trần Kiến Khanh sao? Lý do rất đơn giản thôi, hắn muốn giam tôi lại trong thế giới đó. Tôi chỉ là chơi hắn một vố cho bõ tức, có gì sai? Nếu tôi không bị giới hạn vai ác, chắc tôi còn khiến hắn phải nhớ đời hơn nữa…”
“Xin ký chủ không được ăn nói bừa bãi trước mặt hệ thống.” – 01 cảnh cáo – “Với nhiệm vụ lần này, xét thấy ký chủ là người mới, lại ở trong thế giới luyện tập, hệ thống đã hạ tiêu chuẩn đánh giá, nên mới cho cậu cấp E. Nếu còn tái phạm, ký chủ sẽ bị đánh giá cấp F và phạt 1000 điểm tích lũy.”
Khương Tuế: “……”
“Quy tắc này ai đặt ra? Chủ Thần của các anh à?” – Y nhướng mày – “Tôi là người đi làm nhiệm vụ cho các anh, còn phải trả tiền ngược lại?”
01 đáp: “Nếu ký chủ nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ, không tự ý thay đổi nội dung cốt truyện, thì mỗi thế giới ít nhất có thể nhận được hơn mười nghìn điểm tích lũy.”
Khương Tuế tựa người vào ghế, không biết là nghe thật hay chỉ làm bộ thờ ơ.
Y cầm lấy chiếc vảy cá trên bàn.
“Thứ này, tại sao lại có thể mang ra được?”
“Có lẽ do ký chủ có ý định mang theo. Đồ vật trong thế giới nhỏ, nếu không quá quý hiếm, ký chủ có thể mang ra một phần.” – 01 đáp.
Khương Tuế có chút nghi ngờ.
Chính y muốn mang thứ này ra sao?
Từ khi bị đại ca của Cục Quản Lý Thời Không nhặt về làm trâu làm ngựa, ký ức trước đó của y hoàn toàn trống rỗng. Cả cái tên “Khương Tuế” cũng là do đại ca đặt cho. Khi ấy y còn chưa hiểu rõ thế giới này là gì, đã phải lao vào nhiệm vụ vì virus xâm nhập. Huấn luyện nhập môn còn chưa kịp hoàn thành, đã bị đẩy xuống thực chiến.
Vậy mà trong thế giới nhỏ kia, y lại có một cảm giác quen thuộc đến khó hiểu.
Trần Kiến Khanh… chẳng lẽ là người quen cũ của y sao?
… Nghĩ đến cái cảm giác chán ghét đó, y thầm nghĩ:
Nếu nói là “kẻ thù”, có lẽ còn hợp lý hơn.
Liệu ở thế giới kế tiếp, người đó… vẫn sẽ đuổi theo y chăng?
Khương Tuế khẽ “ừ” một tiếng, rồi hỏi 01:
“Bây giờ có thể vào thế giới tiếp theo được chưa?”
“Có thể.” – 01 đáp – “Tuy nhiên, hệ thống khuyến nghị ký chủ nên nghỉ ngơi hai ngày. Cục Quản Lý Thời Không không bắt nhân viên phải tăng ca.”
Khương Tuế:
“… Các anh thật là có ‘tính người’.”
So với cái vị tiến sĩ 007 kia thì đúng là tốt hơn nhiều.
“Xác nhận ký chủ muốn mở nhiệm vụ tiếp theo?”
“Xác nhận.” – Khương Tuế vừa duỗi người, vừa hỏi – “Nhưng trước đó ang có nói… ‘thế giới người mới’ là sao?”
“Đúng vậy.” – 01 đáp – “Thế giới vừa rồi là thế giới cho người mới. Mức độ khó khi đóng vai không cao, không có kẻ địch tuyệt đối, trong điều kiện bình thường sẽ không gặp nguy hiểm đến tính mạng. Hệ số nguy hiểm: thấp.”
Nói cách khác nếu bạn chết, thì chỉ là do chính bạn tự tìm đường chết.
Khương Tuế nhìn cái hệ thống ngày càng “âm dương quái khí” của mình, trong lòng tự hỏi: có phải tất cả các hệ thống quản lý đều thích giả vờ vô cảm, nói chuyện đâm chọc người khác như vậy không?
“Thông báo ấm áp: Sau khi thoát khỏi thời kỳ bảo hộ người mới, các thế giới sau sẽ có độ nguy hiểm nhất định, độ khó sắm vai cũng sẽ tăng lên. Đang tiến hành lựa chọn thế giới cho ký chủ ——”
“Tích! Đã lựa chọn thành công. Thế giới nhỏ số AER837154219.”
“Bối cảnh: Xác sống tận thế.”
“Độ khó sắm vai: Ba sao.”
“Chỉ số nguy hiểm: Hai sao.”
“Sau đây là cốt truyện thế giới hỗn loạn do virus xâm nhập. Xin ký chủ chú ý theo dõi.”
【Năm 2097, nhân loại phải đối mặt với thảm họa lớn nhất trong lịch sử: virus xác sống.】
【Loại virus này có quy mô cực kỳ khủng khiếp. Chỉ trong một đêm, toàn bộ thành phố rơi vào diệt vong, sau một tháng, nửa địa cầu đã bị chiếm lĩnh. Tháng Chín cùng năm, những người sống sót tập hợp lại, xây dựng căn cứ sinh tồn, đồng thời tổ chức các đội cứu hộ để tìm kiếm người còn sống sót trong thành phố.】
【Nguyên chủ được người con của thiên mệnh cứu về từ Thành A, mang theo virus bản lậu hào quang vạn nhân mê có thể khiến cả vạn người mê loạn. Sau khi trở về căn cứ, y nhanh chóng khuấy đ*ng t*nh thế, được người trong căn cứ sùng bái không kém người lãnh đạo. Y cùng nhóm người ủng hộ lật đổ thủ lĩnh cũ, đưa lãnh tụ lên giá treo cổ hành hình. Người con của thiên mệnh vì cứu lãnh tụ mà chết, còn nguyên chủ thì hoàn toàn chiếm lĩnh quyền điều hành căn cứ.】
【Tháng 12 năm 2097, nguyên chủ mở cổng căn cứ, phóng thích bầy xác sống vây quanh thành phố. Nhân loại chính thức diệt vong.】
Khương Tuế: “???”
“Y làm thế để làm gì?” – Y khó hiểu – “Mất công chiếm được căn cứ, chỉ để mở cửa cho lũ xác sống vào ăn ‘buffet’ sao?”
Giọng nói máy móc lạnh băng của 01 vang lên:
“Bởi vì, so với nhân loại, xác sống mới là đồng loại của y.”
“…… Ý anh là, người mà người con của thiên mệnh cứu về, vốn dĩ chính là một xác sống?”
Không trách sao, bối cảnh tận thế tàn khốc như thế mà chỉ được chấm hai sao nguy hiểm. Nếu nguyên chủ vốn là xác sống, thì những thứ đáng sợ nhất trong thế giới này cũng chẳng thể đe dọa y.
“Đúng vậy.” – 01 đáp – “Nhiệm vụ của ký chủ trong thế giới này là: Điều chỉnh lại nội dung thế giới, ngăn chặn kế hoạch của nguyên chủ.
Cảnh cáo: Cấm tự ý thay đổi nội dung cốt truyện. Nếu vi phạm, cấp bậc sẽ bị hạ xuống F và bị phạt 1000 điểm tích lũy.”
Khương Tuế mỉm cười:
“Yên tâm. Chỉ cần hệ thống các anh không có lỗ hổng, lần này không ai đi theo tôi, thì tôi cũng chẳng buồn phá kịch bản nữa.”
“Xin nhắc lại.” – 01 nói dứt khoát – “Hệ thống đã tự kiểm tra và gửi báo cáo lên Chủ Thần. Không phát hiện bất kỳ lỗi hay phản hồi sai nào. Hệ thống hoàn toàn không có lỗ hổng.”
“Chuẩn bị dịch chuyển. Ký chủ đã sẵn sàng chưa?”
Khương Tuế nhắm mắt lại, nói:
“Đi thôi.”
“Tích —— Bắt đầu dịch chuyển.”
“Dịch chuyển thành công.”
“Địa điểm đáp xuống: Thành A, khu chung cư Dung Giang, tòa số 5, phòng 1107.”