Bầu trời u tối bị bao phủ bởi tầng tầng lớp lớp mây đen nặng nề, rồi cơn mưa lớn đổ xuống xối xả.
Thành phố vốn phồn hoa náo nhiệt, xe cộ như dòng chảy, ngựa xe như rồng, nay bỗng chốc tĩnh lặng đến rợn người. Những tòa cao ốc từng thuộc về loài người giờ bị chim chóc chiếm lĩnh, xây tổ dưới mái hiên, trên góc nhà. Trên khắp các con đường, xe cộ đâm chồng lên nhau, xác người nằm ngổn ngang. Từng đàn quạ đen tụ lại bên những thi thể còn mới, rúc rỉa nội tạng còn ấm, mổ xé lớp da thịt chưa kịp lạnh, tiếng kêu khàn đục của chúng vang vọng giữa không trung tràn ngập hơi mưa và mùi tử khí.
Ngày đầu tiên virus xác sống xuất hiện, thành D là nơi đầu tiên thất thủ. Chỉ trong hai tiếng đồng hồ ngắn ngủi, toàn bộ thành phố đã tê liệt. Sau đó, virus lan tràn điên cuồng, chỉ trong vòng một tháng, gần như tất cả các đô thị trên toàn cầu đều biến thành hang ổ của xác sống. Giờ đây đã là ngày thứ 120 kể từ khi thảm họa bùng phát, suốt bốn tháng qua, nhân loại cuối cùng cũng dựng nên những căn cứ người sống sót có quy mô ban đầu, đồng thời phái ra các đội cứu hộ để tìm kiếm những người may mắn còn sống sót quanh căn cứ. Tất nhiên, mục tiêu quan trọng hơn cả vẫn là thu thập vật tư.
Bỗng nhiên, có một người linh hoạt vượt qua hàng loạt xe hơi nối đuôi nhau, làm đàn quạ đen đang ăn dở bữa tiệc máu phải giật mình bay tán loạn. Hắn dừng lại trước một chiếc xe việt dã màu đen, gõ nhẹ lên kính, cửa xe mở ra, hắn liền nhanh nhẹn chui vào trong, tiện tay ném hai hộp kẹo cao su vừa tìm được từ siêu thị lên ghế lái, nói:
“Đại ca, em vừa bám theo một thằng nhóc, hắn chạy về phía khu chung cư Dung Giang. Anh nói xem, có đáng trách không chứ? Em đã bảo em là người của căn cứ, đến để cứu hắn, vậy mà hắn nghe xong liền liều mạng chạy trối chết. Ha, thằng nhóc thúi đó chạy nhanh thật, suýt chút nữa em không đuổi kịp.”
Người đàn ông ngồi ghế phụ không nói gì. Hắn lên cơn nghiện thuốc lá, mở hộp kẹo cao su nhai hai viên. Người cầm lái là một thanh niên tính khí ôn hòa, cười nói:
“Có khi cậu dọa người ta rồi đấy?.”
“Em mà dọa người? Tuy mặt em có hai vết sẹo trông không ra người tốt lắm, nhưng ít ra còn dễ nhìn hơn xác sống chứ? Thằng nhóc đó thấy xác sống chưa chắc đã sợ, vậy mà thấy em lại chạy nhanh như gió.”
“Được rồi, Tiểu Lạc, đừng tức.” Người lái xe trấn an: “Tôi với đội trưởng đi xem thử xem.”
“Không được đâu.” Lạc Tư Hằng vui sướng khi thấy người gặp họa: “Cái bản mặt xấu xí của đại ca còn đáng sợ hơn tôi, để phó đội đi thì hơn. Trong đội chỉ có cậu nhìn còn giống người tốt thôi.”
“Lời khuyên dành cho quỷ muốn chết chẳng ích gì.” Giọng đội trưởng lạnh khàn, mệt mỏi như thể chưa tỉnh ngủ: “Nếu hắn nhất quyết không đi, thì thôi, đừng ép.”
“Thử xem sao đã.” Phó đội dịu giọng nói: “Tiểu Lạc, cậu nói người đó đi hướng nào? Khu Dung Giang à?”
Tiểu Lạc gật đầu: “Đúng, chung cư Dung Giang, tòa số 5. Tôi đoán là phòng 1107, thấy trên lầu còn sáng đèn. Thành A này đã thất thủ mấy tháng rồi, mà hắn còn giữ được điện, chắc chắn không phải người tầm thường.”
“Ừ.” Phó đội đáp, “Cột chặt dây an toàn, chúng ta đi Dung Giang một chuyến.”
.......
Thường Trí thở hổn hển khi đến trước cửa khu chung cư. Dù đã tháng chín, trời vẫn còn oi nóng. Hắn khoác áo dày cộp, bên trong nhồi đầy đồ ăn, thành A đã bị xác sống chiếm gần ba tháng, đồ ăn gần như bị người sống vét sạch. Hôm nay hắn có thể gom được chừng này cũng là vì đã chạy khắp nửa thành phố, đói đến mức bụng dán lưng mà vẫn không dám ăn lấy một miếng, khát khô cả họng cũng chẳng dừng lại để uống nước. Chỉ sợ nếu trời tối mà chưa về kịp, sẽ xảy ra chuyện.
Đêm đến, xác sống hoạt động dữ dội, đó là điều đáng lo. Nhưng điều khiến hắn sợ hơn là người kia sẽ sợ hãi khi hắn không về.
Đứng trước cửa chống trộm, Thường Trí hít sâu một hơi, tim đập loạn nhịp. Hắn gắng trấn tĩnh, rồi mới móc chìa khóa mở cửa. Bên trong sáng đèn, là ánh sáng từ chiếc máy phát điện nhỏ hắn tự chế.
Trước đây, còn đủ nhiên liệu để bật đèn cả ngày, nhưng giờ xăng dầu cạn kiệt, chỉ có thể bật vào ban đêm. Vì vậy, Thường Trí luôn cảm thấy áy náy.
“Tôi về rồi.” — Hắn cố tỏ ra bình tĩnh nói.
Không có tiếng đáp lại.
Hắn đã quen với điều đó, chỉ lặng lẽ đặt túi đồ ăn lên bàn trà trong phòng khách.
Nếu có ai khác tình cờ xuất hiện ở nơi này, hẳn sẽ không khỏi kinh ngạc tột độ.
Giữa thế giới tàn hoang của tận thế, giữa một thành phố đã hoàn toàn sụp đổ, lại vẫn còn tồn tại một góc sáng sủa, sạch sẽ và ấm áp đến lạ. Căn hộ không lớn, nhưng mọi thứ đều được dọn dẹp ngăn nắp. Nếu bỏ qua khung cảnh máu thịt vương vãi ngoài cửa sổ, nơi này dường như chẳng khác gì thời nhân loại còn sống trong thời kỳ thịnh vượng và văn minh rực rỡ.
Thường Trí kéo chặt rèm cửa dày, ngăn ánh đèn bên trong lọt ra ngoài mà thu hút xác sống. Xong xuôi, hắn gõ nhẹ lên cửa phòng ngủ, không có tiếng đáp lại. Do dự một lát, hắn vẫn đẩy cửa bước vào.
Trên chiếc giường phủ chăn màu vàng nhạt, có một thân người khẽ nhô lên. Rõ ràng là đang ngủ. Thường Trí rón ra rón rén bước đến gần, nhưng người trên giường đã xoay mình ngồi dậy, nhíu mày nhìn hắn:
“Hôm nay sao về muộn thế?”
Thường Trí vội đáp:
“Quanh đây chẳng còn gì ăn, mà loại kẹo dâu tây em thích cũng khó tìm. Tôi tìm rất lâu mới được, lại gặp một đám người... một đám xác sống trên đường, nên bị kẹt lại một lúc, cho nên.....”
“Tôi không muốn nghe anh giải thích.”
Thường Trí xin lỗi. Sau đó, hắn lấy từ trong áo ra một hũ nhỏ kẹo dâu tây, nắp sắt đã được hơi ấm cơ thể hắn làm nóng lên. Hắn mở nắp, đưa đến trước mặt người kia:
“Tuế Tuế, em ăn đi.”
Ánh mắt Khương Tuế bắt bẻ khi nhìn hũ kẹo không rõ nguồn gốc nhưng rồi cũng nhận lấy khi nhìn vào đôi mắt căng thẳng của Thường Trí. Y thả đại một viên vào miệng. Hương vị ngọt lịm đến phát ngấy lập tức lan ra đầu lưỡi, khiến tâm trạng y tốt hơn một chút. Y chuẩn bị xuống giường, Thường Trí liền vội vàng đặt đôi dép lê ngay ngắn dưới chân cho y. Khương Tuế xỏ dép, thong thả bước ra phòng khách.
Y ngồi xuống ghế sofa. Dưới ánh đèn, con ngươi xanh thẳm của y đẹp đẽ như hai viên đá quý trong suốt. Hàng mi dài và mảnh khẽ rung, một cái chớp mắt liền khiến ánh sáng trong mắt y biến mất, để lại một ảo giác mong manh, tựa như người ta chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm tới.
Nhưng ảo giác vẫn chỉ là ảo giác. Đồ ăn ở tận thế quý giá nhất vẫn là trái cây và đồ hộp. Khương Tuế ăn thêm một viên kẹo rồi ngán ngẩm, chống cằm nói:
“Trước kia chẳng phải có kẻ nói căn cứ người sống sót đang tổ chức cứu viện sao? Sao đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng ai?”
Thường Trí l**m môi, đáp:
“Có lẽ... bọn họ cho rằng nơi này không đáng để đến. Dù sao thành phố này đã bị xác sống chiếm lĩnh hoàn toàn rồi. Nhưng Tuế Tuế, em đừng lo lắng, tôi nhất định sẽ bảo vệ em.”
Khương Tuế chẳng buồn để tâm đến lời thề non hẹn biển ấy. Y ngẩng đầu nhìn hắn hai giây, rồi hỏi thẳng:
“Anh đang giấu tôi chuyện gì phải không?”
“Sao có thể!” — Thường Trí lập tức phủ nhận.
Hắn quỳ nửa người xuống, nắm lấy tay Khương Tuế, khẽ hôn lên mu bàn tay trắng như tuyế ấy.
“Tôi....tôi thật lòng thích em.”
Bốp!
Khương Tuế không chút biểu cảm, vung tay tát thẳng vào mặt hắn:
“Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng chạm vào tôi. Ghê tởm.”
“Xin lỗi... xin lỗi... tôi không khống chế được mình...” — Thường Trí luống cuống tìm khăn giấy, muốn giúp y lau tay.
Khương Tuế bực bội đẩy hắn ra, tự mình lau sạch:
“Tốt nhất anh đừng có chuyện gì giấu tôi.”
Thường Trí nhớ lại đám người mà hắn gặp hôm nay, tim bỗng đập loạn nhịp.
Hắn biết rõ bọn họ là đội cứu hộ nhưng hắn không muốn Tuế Tuế rời khỏi đây.
Một khi rời khỏi nơi này, Tuế Tuế sẽ không còn cần đến hắn, không còn tin tưởng hắn, và cũng sẽ chẳng thuộc về hắn nữa.
Hắn có thể đi rất xa để tìm đồ ăn, có thể làm mọi thứ để thỏa mãn mọi mong muốn của Tuế Tuế. Chỉ cần Tuế Tuế, bông hoa hồng của hắn vẫn còn ở lại trên mặt đất cằn cỗi này, dù chỉ thêm một chút thời gian thôi, là đủ.
Bỗng nhiên — cộc, cộc, cộc! — ba tiếng gõ cửa vang lên, nhịp nhàng và lễ phép.
Bên ngoài, giọng một người đàn ông trầm ổn vang lên:
“Xin chào. Chúng tôi là tiểu đội cứu hộ số 011 thuộc căn cứ người sống sót. Tôi là phó đội trưởng, Ninh Vấn Du.”