Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 41.




Lạc Tư Hằng đứng ở hành lang, đánh giá khắp nơi, so sánh với sự hỗn độn dưới lầu, tầng này trông có vẻ bình thường hơn nhiều, mọi nơi đều sạch sẽ.

Nhưng cái vẻ bình thường vốn dĩ chẳng có gì lạ ấy, đặt trong tận thế lại là điều bất thường lớn nhất. Nơi này không có dấu vết phá hoại của xác sống, chỉ có thể chứng minh một việc, đó là người ở nơi này có năng lực bảo vệ chốn thanh tịnh này.

Phó đội trưởng gõ cửa, không có phản ứng. Lạc Tư Hằng nhỏ giọng nói: "Thằng nhãi ranh kia rất có thể có dị năng."

Cùng với virus xác sống giáng xuống địa cầu, còn có một thứ thần kỳ khác, dị năng.

Loại năng lực kỳ dị này chỉ xuất hiện trên một nhóm người rất nhỏ, khó mà nói rõ nó rốt cuộc là vật thể từ ngoài hành tinh giống như virus, hay là một loại năng lực mà nhân loại tiến hóa ra khi đối mặt với nguy cơ diệt vong. Các nhà khoa học không thể giải thích cơ sở tiến hóa này là gì, mạnh yếu, tuổi tác, thiện ác, giới tính, tất cả đều không phải tiêu chuẩn tiến hóa. Nếu nhất định phải nói, tiêu chuẩn tiến hóa duy nhất chính là may mắn.

Có thể trốn thoát trong vòng vây của xác sống đã cần may mắn trăm phần trăm, lại còn muốn đạt được dị năng, phải cần may mắn tới một ngàn phần trăm. Hiện giờ, số người có dị năng trong các căn cứ của người sống sót không đến một phần ngàn tổng dân số.

Đội trưởng tiểu đội 011 dựa vào chỗ rẽ cầu thang hút thuốc, khói thuốc làm mờ vẻ mặt của hắn. Lạc Tư Hằng tiến lại gần nói: "Đại ca, nếu thằng nhãi ranh này thật sự là người có dị năng, bất cứ giá nào, chúng ta  cũng phải mang người về. Người có dị năng bây giờ quý giá lắm."

Đội trưởng gạt gạt tàn thuốc, không nói gì. Phó đội trưởng Ninh Vấn Du cười cười: "Cậu nói cứ như lái buôn vậy, ước nguyện ban đầu của chúng ta là cứu người, không phải buôn bán."

Hắn lại gõ cửa, lần này, cửa cuối cùng cũng mở.

Người trẻ tuổi có một ngoại hình tuấn tú, lãng tử, góc cạnh rõ ràng. Nếu đặt trong thời bình, tuyệt đối là nhân vật mây to gió lớn, đánh bóng rổ trên sân thể dục cũng khiến người vây xem. Nhưng ở tận thế lấy thực lực tôn lên hàng đầu, diện mạo là thứ vô dụng nhất.

Sắc mặt hắn âm trầm nhìn Ninh Vấn Du: "Tôi đã nói rồi, không cần các người quản."

Ninh Vấn Du móc giấy chứng nhận ra cho hắn nhìn, nói: "Không biết cậu có hiểu lầm gì với chúng tôi không? Chúng tôi đến để cứu..."

"Tôi nói, không cần." Sắc mặt Thường Trí càng ngày càng khó coi, giây tiếp theo hắn trực tiếp đóng sầm cửa lại, "rầm" một tiếng vang trời.

"Đệt!" Lạc Tư Hằng trừng lớn mắt: "Thái độ của thằng nhóc hỗn láo này là gì?! Bố mày hôm nay không dạy dỗ nó một chút thì nó thật sự coi mình là rốn vũ trụ à?!"

Hắn vừa nói vừa xắn tay áo chuẩn bị dùng bạo lực phá cửa, Ninh Vấn Du còn chưa kịp ngăn cản, liền thấy cánh cửa kia bỗng nhiên lại mở ra. Ánh mắt Thường Trí tối sầm nhìn mọi người, không tình nguyện nghiêng người: "Vào đi."

Mọi người: "?"

Người này bị làm sao vậy?

Lạc Tư Hằng trừng mắt nhìn hắn một cái, cười nhạt một tiếng, đẩy vai hắn rồi nghênh ngang vào nhà.

Chờ tiến vào rồi hắn mới phát hiện nơi này có chốn thần tiên. Bên trong thu dọn không một hạt bụi, quả thực khiến người hoài nghi rằng tai nạn ngập đầu kia chưa từng xảy đến, thành A vẫn phồn hoa tráng lệ như trước, góc tường yên ắng tường yên bình này chính là ảnh thu nhỏ của chốn đô thị phồn vinh.

"Tôi lạy hồn." Lạc Tư Hằng tặc lưỡi hai tiếng, "Cậu bày biện cũng được đấy, không biết còn tưởng cậu tính toán làm kim ốc tàng..."

Câu nói tiếp theo của hắn không thể nói xong, bởi vì có người từ trong phòng ngủ đi ra.

Thiếu niên mặc một chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh, khoác bên ngoài một chiếc áo khoác đen rộng thùng thình, lộ ra một đoạn cổ trắng lóa mắt, nốt ruồi đỏ nhỏ trên xương quai xanh giống như một đóa hàn mai nở trên nền tuyết trắng. Lạc Tư Hằng đột nhiên không kịp phòng bị đối diện với đôi mắt của y, trong lúc nhất thời thế nhưng quên mất mình muốn nói gì.

Trên đời sao lại có người như vậy...

Trong nháy mắt đó, trong đầu Lạc Tư Hằng chỉ có một ý nghĩ này.

Trong căn cứ người sống sót có rất nhiều mỹ nhân, không thiếu những đại minh tinh nổi đình nổi đám một thời, Lạc Tư Hằng đều đã gặp qua, cũng cảm thấy khá xinh đẹp, nhưng so với người trước mắt... Dường như họ chẳng thuộc cùng một đẳng cấp, hoàn toàn không có chỗ nào có thể so sánh.

Đặc biệt là đôi mắt màu xanh thẫm như đá quý kia, quạnh quẽ không chút cảm xúc, giống như một con mèo cao quý, kiêu ngạo, chỉ cần liếc mắt nhìn người một cái đã là ban ân.

Thường Trí vội vàng tiến lên kéo khóa áo khoác cho Khương Tuế, thấp giọng nói: "Tôi cho bọn họ vào rồi, em đừng tức giận, Tuế Tuế..."

Khương Tuế nhếch mép: "Tôi không phải đã nói rồi à, tôi không thích chó không nghe lời."

Thường Trí hoảng sợ, lập tức nói: "Tôi.... Tôi chỉ là sợ mất em, Tuế Tuế, tôi biết sai rồi, tôi thật sự biết sai rồi, em đừng giận tôi!"

Nghĩ người này còn có ích, Khương Tuế phiền chán nói: "Cút ngay."

Thái độ của y vẫn ác liệt như cũ, nhưng Thường Trí lại thở phào nhẹ nhõm.

Khương Tuế ngồi xuống sô pha, lúc này mới ngước mắt đánh giá mấy vị khách không mời mà đến: "Các người là, đội cứu hộ?"

Lạc Tư Hằng lúc này mới hoàn hồn, mất tự nhiên ho khan một tiếng, quay đầu nhỏ giọng nói với Ninh Vấn Du: "Phó đội... Người này thật không phải yêu tinh sao? Quá..."

Ninh Vấn Du không tán đồng liếc hắn một cái, ý là đừng có bàn tán người ta, thái độ hắn ôn hòa, thành khẩn nói: "Đúng vậy, tôi mới nãy đã cho vị tiên sinh này xem giấy chứng nhận của tôi rồi, hai người tiếp tục ở lại đây rất nguy hiểm, hay là cùng chúng ta về căn cứ đi? Ở đó tuyệt đối an toàn, không cần lo lắng đề phòng gì cả."

Khương Tuế khoanh tay nói: "Tôi ở đây cũng không cần lo lắng đề phòng gì."

Ninh Vấn Du nhìn quanh phòng, quả thật căn phòng được bài trí rất ấm áp, hắn im lặng.

Trước đây bọn họ gặp người sống sót, đối phương đều chật vật thảm hại, coi bọn họ như cứu tinh, thậm chí không cần chủ động đề nghị, đã khóc lóc đòi về căn cứ, tình huống này hắn gặp lần đầu.

"Vị tiên sinh này quả thật rất lợi hại." Ninh Vấn Du nói: "Nhưng thời gian trôi đi, đồ ăn sẽ thiếu, đồng thời xác sống cũng sẽ càng thêm điên cuồng, đến lúc đó muốn chạy sẽ rất khó khăn."

Là phó đội duy nhất của tiểu đội 011 có thể tâm bình khí hòa(*) giao tiếp với người khác, nhà trẻ ở căn cứ rất thích mời hắn đến diễn thuyết, bỏ qua vẻ ngoài tuấn mỹ ôn hòa phong độ nhẹ nhàng, quan trọng hơn là mặc kệ đám trẻ con nghịch ngợm thế nào hắn cũng không nổi giận, đạo lý này áp dụng với người trưởng thành cũng vậy, dù lúc này Khương Tuế nói với hắn một câu "Vậy đến lúc đó rồi tính", hắn cũng có thể cười đáp "Vì sự an toàn tính mạng, kiến nghị không nên làm vậy".

(*) "Tâm bình khí hoà" là một trạng thái tinh thần cao thượng, chỉ việc có một tâm hồn tĩnh lặng, bình thản và một khí chất ôn hòa, điều hòa.

Lạc Tư Hằng luôn cảm thấy phó đội của bọn họ chỉ thiếu một cơ hội nhỏ nữa là thành Phật, bằng không sao đến cả nụ cười cũng mang theo hào quang của thần phổ độ chúng sinh.

Khương Tuế bưng cốc trà lên uống một ngụm, tựa hồ đang suy xét, Lạc Tư Hằng nói: "Thời gian của chúng tôi rất gấp, nếu cậu không muốn đi thì chúng tôi cũng lười quản, cho cậu năm phút suy nghĩ, không đi thì thôi."

Thường Trí lạnh lùng nói: Thái độ của anh là sao vậy? Cấm dùng cái giọng đó nói chuyện với em ấy!"

"Thái độ của tôi làm sao?" Lạc Tư Hằng khoanh tay nhướn mày: "Bênh vực cậu ấy vậy, người yêu à?"

Thường Trí sững sờ, nghẹn họng: "Liên quan gì đến anh."

"Ồ, không phải à." Giọng điệu Lạc Tư Hằng kỳ quái nói: "Anh tốt với người ta như vậy, kết quả đến cái danh phận cũng không có?"

Thái dương Tường Trí nổi gân xanh, hắn vốn dĩ đã bực mình vì đám người này xuất hiện, lúc này Lạc Tư Hằng càng thêm châm chọc, nhất thời nóng nảy, tiến lên hai bước định động thủ, Lạc Tư Hằng cũng bực bội vì hai người này không biết tốt xấu, thấy Thường Trí muốn đánh nhau, hắn không hề khách sáo, xắn tay áo định chiến.

Ninh Vấn Du đau đầu vô cùng: "Tiểu Lạc! Tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi..."

"Phó đội anh đừng động, tôi thấy thằng nhóc hỗn láo này đúng là thiếu đòn, đánh cho nó một trận rồi lôi đi, nói đạo lý với nó làm gì?!"

Ninh Vấn Du nhìn về phía Khương Tuế, y ngồi trên sô pha dùng thìa cạy hộp mứt dâu tây đỏ rực, không có ý định ngăn cản.

Mắt thấy hai người sắp đánh nhau, bỗng nhiên ngoài cửa vang lên hai tiếng "Cộc cộc", Khương Tuế theo bản năng ngẩng đầu, liền thấy một người đàn ông cao lớn mặc đồ đen dựa vào ván cửa, cong khớp ngón tay gõ lên cửa, giọng nói khàn khàn mà thờ ơ: "Náo loạn đủ chưa?"

Hắn khoác một chiếc áo gió đen mỏng tang, bên trong là áo lót chiến đấu màu xám đậm, phác họa những đường cơ bắp rắn chắc, khỏe mạnh. Bên dưới là chiếc quần dài cùng màu, ống quần được nhét vào đôi ủng chiến đấu, cả người trông vừa nhanh nhẹn, vừa thẳng tắp, lại đầy vẻ bức bách.

Dù không nhìn mặt, cũng biết đây chẳng phải kẻ dễ trêu chọc.

"… Đại ca." Lạc Tư Hằng lập tức chùn bước, ngượng ngùng rụt tay về, vừa sửa cổ áo cho Thường Trí, vừa nói: "Tôi thấy cổ áo của người sống sót này có chút bụi, phủi hộ hắn thôi."

Thường Trí vỗ bốp một cái, hất tay hắn ra. Lạc Tư Hằng trừng mắt lườm hắn một cái, nhưng không tiếp tục gây sự.

"Đội trưởng." Ninh Vấn Du nói: "Hay là chỗ này cứ để tôi…"

Nếu là Lạc Tư Hằng ra tay, thì chỉ có đánh nhau, còn đội trưởng ra tay, thì chỉ là đơn phương đánh nhau. Dù sao hai người hợp tác nhiều năm, Ninh Vấn Du hiểu rõ cái tính khí nóng nảy này của hắn.

Đội trưởng không đáp lời Ninh Vấn Du, chậm rãi tiến đến trước mặt Khương Tuế.

Hắn cao hơn Khương Tuế nửa cái đầu, rũ hàng mi hẹp dài nhìn xuống, một tay từ trong túi áo khoác lấy ra giấy chứng nhận của mình, huơ huơ trước mặt Khương Tuế, nói: "Căn cứ của người sống sót, đội trưởng đội cứu hộ 011, Cố Yên."

Khương Tuế còn chưa kịp nhìn rõ chữ trên giấy chứng nhận, Cố Yên đã nhét nó trở lại vào túi, nói một tràng như cái máy: "Chúng tôi tận tâm cứu giúp từng đồng bào, đưa tất cả người sống sót trở về mái nhà, nhân loại vĩnh viễn yêu thương lẫn nhau, xin cậu tin tưởng thành ý của chúng tôi."

Hắn nói không chút cảm tình, khô khốc, với cái vẻ mặt lạnh nhạt kia, đổi thành "Chào bạn, tôi đến giết cả nhà bạn" cũng chẳng thấy có gì không hợp.

Khương Tuế im lặng mất hai giây, Cố Yên bèn gật đầu, xoay người nói: "Người sống sót không tin tưởng thành ý của chúng ta, rút về."

Nói xong, hắn thật sự quay người bước đi.

Ninh Vấn Du: "…"

Lạc Tư Hằng: "…"

Lạc Tư Hằng hả hê nói: "Để xem các người còn dám không biết điều, giờ thì đại ca không thèm dẫn các người đi nữa rồi, hai vị kia, các người cứ ở lại đây mà cho xác sống ăn đi, mấy anh em chúng tôi đi trước một bước ha."

Hắn chụm hai ngón tay lại, chạm lên trán mình một cái, tay đút túi, cười hì hì đi theo sau Cố Yên. Cố Yên đã lên tiếng, Ninh Vấn Du cũng không nói gì thêm, chỉ bất đắc dĩ cười với hai người.

Thường Trí thì thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ nói với Khương Tuế: "Tuế Tuế…"

Cố Yên khựng bước.

Hắn quay đầu lại, mặt không biểu tình nhìn chằm chằm Khương Tuế một hồi, bỗng nhiên lại thay đổi, nheo mắt hỏi Khương Tuế: "Cậu tên gì?"

Thường Trí cảnh giác nói: "Anh muốn làm gì?!"

Khương Tuế nhướng mày: "Sao, biết tôi à?"

"Khương Tuế." Cố Yên phun ra hai chữ này, "Khương gia ở thành D nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, sao lại lưu lạc đến nơi này?"

Giọng điệu hắn tuy bình thường, nhưng lại mỉa mai vô hạn. Thường Trí không ngờ Cố Yên thật sự quen Khương Tuế, nghiến răng nói: "Liên quan gì đến anh? Các người mau cút đi, đừng ở lại đây chướng mắt tôi!"

Cố Yên lại bóp mặt Khương Tuế.

Gương mặt thiếu niên tinh xảo như tranh vẽ tỉ mỉ, có lẽ vì còn nhỏ, nên trên má phúng phính một lớp thịt mềm mại. Bàn tay Cố Yên chai sạn, đầy vết sẹo túm lấy, khiến má y ửng hồng, đôi môi đỏ nhạt như cánh hoa cũng bị ép vào nhau. Có lẽ chưa từng bị ai đối xử như vậy, y không thể tin mở to mắt, đôi con ngươi trong veo như hạt pha lê phản chiếu khuôn mặt có chút dữ tợn của Cố Yên.

Cố Yên vừa nhìn đã biết không phải hạng người lương thiện gì. Đường nét khuôn mặt hắn sâu sắc, đôi mắt đen láy không chút tạp sắc, sống mũi cao thẳng, môi mỏng, khóe môi trời sinh hơi trễ xuống, dù ngày thường không làm gì, cũng lộ ra vẻ hung ác, thiếu kiên nhẫn, càng làm nổi bật chiếc khuyên tai xương đen trên tai trái, thêm phần lạnh lùng, hung hãn.

"Đại tiểu thư." Cố Yên khom lưng, nhìn thẳng Khương Tuế, "Sao không trả lời câu hỏi của tôi?"

Nghe thấy cái xưng hô này, Khương Tuế tức run người.

Trước kia ở thành D, bởi vì gia thế, không ít người đều tâng bốc y, người nhà lại hết mực dung túng. Chỉ cần là giới thượng lưu, ai chẳng biết tiểu thiếu gia Khương gia tính tình ác liệt, cổ quái, buồn vui thất thường, bất thường khó dò, quả thực là những từ được đo ni đóng giày cho y. Hơn nữa, khuôn mặt y lại quá xuất sắc, nên có người lén lút sau lưng gọi y là "Đại tiểu thư".

Không hẳn là mỉa mai mà là một ý vị bí ẩn mà mọi người đều không nói ra miệng.

Cố Yên biết biệt danh này, chẳng lẽ hắn cũng là người trong giới quyền quý ở thành phố D? Nhưng với vẻ ngoài nổi bật như vậy, nếu Khương Tuế từng gặp qua thì hẳn phải có ấn tượng chứ.

Thường Trí giận dữ nói: "Anh làm cái gì vậy? Mau buông tay ra!"

"Ấy ấy ấy, đại ca chúng tôi chỉ hỏi vài câu thôi mà, cậu xía vào làm gì." Lạc Tư Hằng bước lên chắn trước mặt Thường Trí, mặt mày nhăn nhó nói: "Cậu là chó giữ nhà buộc ở đây à? Hở ra là lại muốn cắn người."

"Mẹ kiếp!"

Hai người bên này lại sắp đánh nhau, Khương Tuế bỗng nhiên bật cười, nói: "Hóa ra là anh."

Cố Yên hơi ngẩn người, không ngờ Khương Tuế cũng nhận ra hắn. Khương Tuế thừa dịp hắn còn đang ngây người, tránh khỏi sự kiềm chế của hắn, túm lấy cổ tay hắn rồi hung hăng cắn một ngụm vào hổ khẩu.

Một ngụm này không hề nương tay, dùng sức mà cắn, dấu răng hằn sâu trên da thịt, rướm ra máu tươi. Dù da dày thịt béo như Cố Yên cũng phải xuýt xoa một tiếng.

Hắn lắc lắc những giọt máu trên tay, nhìn chằm chằm Khương Tuế không nói gì.

Khương Tuế lau đi vết máu dính trên khóe môi: "Cái miệng tốt nhất nên giữ cho sạch sẽ một chút, lần sau có thể không chỉ đơn giản là thấy máu đâu."

Lạc Tư Hằng vẫn là lần đầu tiên thấy có người dám ngang ngược trước mặt Cố Yên như vậy, sợ đến ngây người, nhìn Khương Tuế rồi lại nhìn Cố Yên, suy tư nếu lão đại muốn giết người diệt khẩu ở đây thì hắn có nên giúp vứt xác không. Dù sao cũng không phải chuyện gì khó, ném ra đường cái, xác sống ăn xong rồi quạ ăn, quạ ăn xong kiến ăn, sáng hôm sau cũng chỉ còn lại bộ xương, ai mà biết thi thể là ai.

Trong thời loạn, mạng người như cỏ rác, rẻ mạt vô cùng.

Ninh Vấn Du sợ Cố Yên thật sự động thủ, ngăn trước mặt Cố Yên, nói: "Nếu hai người quen biết nhau, có gì không thể bình tĩnh mà nói chuyện? Đội trưởng, đừng nóng giận."

Cố Yên nhếch mép: "Chúng tôi không quen biết. Nói đúng ra, đây là lần đầu tiên gặp mặt."

"Huống hồ, nếu tôi mà tức giận, cậu ta sớm đã chết rồi."

Khương Tuế nhíu mày: "Vậy sao anh biết tên tôi?"

Cố Yên lướt qua Ninh Vấn Du, ánh mắt dừng trên mặt Khương Tuế, lạnh nhạt nói: "Đi đêm nhiều ắt gặp ma, đại tiểu thư thanh danh vang xa, tôi nghe qua có gì kỳ lạ?"

Hắn thế mà không so đo với Khương Tuế nữa, xoay người bỏ đi.

Lạc Tư Hằng nhìn theo bóng lưng đại ca, có chút đoán không ra ý tứ của hắn, nhỏ giọng hỏi Ninh Vấn Du: "Phó đội, đại ca đây là muốn tôi giúp hắn giết người diệt khẩu sao?"

"..." Ninh Vấn Du cho hắn một cái bạt tai: "Cả ngày chỉ nghĩ đến những thứ gì vậy!"

Hắn ôn tồn nói với Khương Tuế: "Xin lỗi nhé, đội trưởng, anh ấy ngày thường không như vậy."

Lạc Tư Hằng: "Ừ ừ, tôi làm chứng, ngày thường anh ấy căn bản không thèm để ý đến ai, đặc biệt nói móc cậu cũng không đơn giản như vậy đâu."

Khương Tuế tức giận bật cười: "Vậy tôi có phải nên cảm tạ anh ta không?"

Dù là tức giận đến mức bật cười, dung nhan mỹ lệ như hoa đào, vẫn thực sự rất đẹp. Lạc Tư Hằng nhất thời cảm thấy đầu mình bắt đầu bùm bùm nổ pháo hoa, nổ đến choáng váng đầu óc, gãi gãi đầu nói: "Vậy hẳn là không cần khách sáo như vậy đâu."

Khương Tuế: "..."

"Các người còn chưa cút đi sao!?" Thường Trí không thể nhịn được nữa, đây là nơi hắn chuẩn bị cho Khương Tuế, không thể chịu đựng bất kỳ người lạ nào xuất hiện ở đây, lại còn là một đám đàn ông, đến bây giờ đã là giới hạn của hắn rồi.

Lạc Tư Hằng đương nhiên không chịu thiệt, lập tức muốn mắng lại, Khương Tuế liếc mắt nhìn Thường Trí không vui: "Anh đuổi bọn họ đi, ai đến dọn đồ cho tôi?"

"...... Cái gì?"

Khương Tuế ngồi xuống sô pha, tiếp tục ăn mứt dâu tây của mình, "Tôi có nói không đi căn cứ người sống sót sao?"

Nửa giờ sau, Lạc Tư Hằng tay trái một cái túi, tay phải một cái rương, không thể tin được nói: "Phó đội?? Tôi đang làm gì? Anh đang làm gì??"

Ninh Vấn Du cũng tay xách nách mang: "Ừm... Hẳn là đang giúp bạn nhỏ kia chuyển nhà."

Lạc Tư Hằng: "Mẹ nó tôi là nhân viên chính phủ đàng hoàng, không phải tê giác chuyển nhà!"

Ninh Vấn Du thở dài: "Vấn đề là khi cậu ta bảo cậu thu dọn đồ đạc, cậu cũng không từ chối mà."

"...... Yêu tinh." Lạc Tư Hằng lẩm bẩm nói: "Cậu ta khẳng định là yêu tinh! Tuyệt đối là hồ ly thành tinh, anh xem cái bộ dạng không đáng tiền của tên họ Thường kia, bị người ta quát mắng đánh tới mắng đi còn vui vẻ chịu đựng, có khi nào bị người ta hạ bùa không?!"

Ninh Vấn Du nói: "Vốn dĩ tôi muốn cho cậu tin tưởng khoa học, nhưng dị năng đều xuất hiện rồi, lời này tôi không nói nữa."

Bọn họ hì hục khiêng đồ xuống lầu 11, Cố Yên đứng cạnh chiếc xe việt dã hút thuốc, thấy cảnh này thì khựng lại, "Các người... vào nhà giết người cướp của à?"

Lạc Tư Hằng quẳng đồ xuống đất, thở hổn hển nói: "Cái gì chứ, tôi chỉ là công cụ người, giúp đại tiểu thư kia chuyển nhà thôi, toàn bộ là đồ của cậu ta."

Cố Yên hỏi: "Cậu ta?"

"Ừ, cậu ta cùng chúng ta về căn cứ." Ninh Vấn Du đáp.

Cố Yên ngước mắt, chạm phải ánh mắt Khương Tuế vừa bước ra khỏi cửa, hai tay không một vật. Thân hình thiếu niên mảnh khảnh, bóng dáng bị ánh trăng kéo dài, xung quanh hoang vu rách nát, y như một con mèo quý tộc xinh đẹp bị lạc.

"..." Cố Yên dập tắt thuốc, ném tàn thuốc vào thùng rác, lạnh giọng nói: "Ném vào thùng rác hết, cậu ta không được mang theo thứ gì hết."


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận