Khách sạn, trung tâm thương mại, khu dân cư… những nơi đó thường tụ tập số lượng lớn xác sống, hoàn toàn không thích hợp làm chỗ dừng chân. Vì vậy, Cố Yên chọn một khu chung cư cũ đã bị phá dỡ, xung quanh vì đang thi công nên hầu như không có ai lui tới. Trong một đại đô thị từng phồn hoa, nơi này xem như hiếm hoi giữ được chút thanh tĩnh, cũng tương đối an toàn.
Khương Tuế đứng trên sân thượng, nhìn về phía xa những tòa nhà cao tầng chen chúc nối tiếp nhau. Bầu trời phủ một lớp mù xám tựa tấm màn sa mỏng, ngay cả mặt trời cũng trở nên mờ nhạt. Gió thổi qua, lướt nhẹ qua mái tóc đen của y, để lộ gương mặt tinh xảo.
Lạc Tư Hằng và Bạch Thầm Lâm đang đun nước chuẩn bị cho bữa trưa. Tiêu Ẩn sốt sắng chạy tới giúp nhóm lửa, hỏi:
“Anh Tiểu Lạc, trưa nay chúng ta ăn gì vậy?”
“Bánh nén khô nấu nước.” Lạc Tư Hằng thuận miệng đáp: “Tôi còn tìm được hai túi cải bẹ, có thể ăn kèm.”
Vừa nghe đến lại là món khó nuốt kia, Tiêu Ẩn cau mày: “Nhưng tôi thấy cậu mang theo đồ hộp với mì gói mà?”
Lạc Tư Hằng thấy nước sôi liền bỏ bánh nén vào. Sau đó đặt hộp đồ hộp bên cạnh lửa để phần dầu bên trong chảy ra. Hắn còn lôi được mấy quả trứng chim, dùng chút dầu đó chiên trứng trong một nồi nhỏ khác. Tiêu Ẩn đã rất lâu rồi không được ăn món gì “đàng hoàng”, nhìn trứng chiên là đôi mắt lập tức sáng rực. Hắn thầm nghĩ: Đi theo người của căn cứ quả nhiên có tương lai, tận thế rồi mà đồ ăn vẫn có thể đầy đủ như vậy!
Lạc Tư Hằng vớt mì ra bát, thêm trứng chiên vàng óng và mấy lát thịt hộp được cắt gọn gàng. Một bát mì như vậy mà đem ra bán trước tận thế thì cũng đã đủ hấp dẫn, huống chi bây giờ.
Tiêu Ẩn nuốt nước miếng, vừa định đưa tay nhận thì Lạc Tư Hằng đã bưng bát đi mất, hướng về phía Khương Tuế:
“Đại tiểu thư, đến ăn cơm.”
Khương Tuế liếc nhìn, vẻ mặt thờ ơ. Lạc Tư Hằng vội giải thích:
“Trứng chim này là đại ca hôm qua tìm mãi mới ra được đó. Giờ con người đã chẳng dễ sống, động vật càng không, nên trứng chim cũng thành tài nguyên quý.”
Sợ Khương Tuế không chịu ăn, hắn lại nói: “Điều kiện chỉ có vậy thôi. Tôi làm theo yêu cầu của đại ca, hương vị khẳng định không tồi. Cậu ăn thử xem.”
Khương Tuế “ừ” một tiếng, đưa tay nhận. Nhưng Lạc Tư Hằng hoảng hốt:
“Ấy ấy khoan, để tôi đặt ở đây. Bát này nóng, cậu ngồi đây mà ăn.”
Hắn kéo ghế lại, đặt bát lên bệ gạch sân thượng. Khương Tuế cầm đũa ăn chậm rì rì. Mì gói, dù thế nào cũng chỉ là mì gói. Gần đây y thường xuyên đói, nhưng khẩu vị ngày càng kém. Ăn chưa đến nửa bát đã đặt xuống, đẩy trở lại: “Tôi no rồi.”
Lạc Tư Hằng kinh ngạc: “Cậu sao còn ăn ít hơn cả mèo vậy? Ăn thêm chút nữa, nhìn cậu gầy chưa kìa.”
Khương Tuế nhíu mày: “Không ăn.”
Lạc Tư Hằng cũng hết cách. Hắn không phải loại tàn nhẫn như đội trưởng, chẳng thể trừng mắt lạnh lẽo, nặng giọng mắng Khương Tuế, đành thở dài: “Vậy tôi ăn nhé?”
Khương Tuế tùy ý gật đầu. Lạc Tư Hằng ôm bát trở lại bên lửa. Lúc này hắn mới nhớ Tiêu Ẩn vừa hỏi:
“A, tôi quên trả lời cậu. Đồ hộp với mì gói đều là của Khương Tuế.”
Ý hắn là: mì gói và trứng chim là Cố Yên đưa riêng, còn đồ hộp là của Khương Tuế tự mang theo. Sáng nay Cố Yên còn dặn riêng, bảo đồ của Khương Tuế thì để y tự giữ mà ăn từ từ, không ai được động đến. Lạc Tư Hằng đương nhiên cũng chẳng có quyền chia đồ của Khương Tuế cho người khác. Nhưng Tiêu Ẩn hiển nhiên là đang hiểu sai. Hắn nghe xong lập tức đen mặt.
Lạc Tư Hằng cầm bát hỏi: “Cậu muốn ăn không?”
“Không ăn!!” Tiêu Ẩn nghiến răng.
Khương Tuế không ăn mà hắn còn ch** n**c miếng đuổi theo theo xin, vậy khác gì con chó lang thang đi xin ăn?!
Thần kinh Lạc Tư Hằng thô, không hiểu mấy chuyện lòng vòng đó, liền ôm bát ăn nốt, trong lòng còn tự hào nghĩ: tay nghề mình đúng là con mẹ nó quá tuyệt.
Bạch Thầm Lâm múc cháo bánh nén đã nấu nhuyễn đưa cho Tiêu Ẩn và luật sư. Tiêu Ẩn uống bát cháo nhạt thếch ấy, sắc mặt u ám đến mức như có thể vắt ra nước. Luật sư tình cờ liếc sang, lập tức kinh ngạc hỏi:
“Tiểu Tiếu, cậu bệnh à? Sao mặt mày khó coi vậy?”
“... Có lẽ hơi cảm mạo chút thôi, không sao.” Tiêu Ẩn gượng gạo cười.
Lần này Cố Yên và nhóm của hắn mãi đến khi trời tối hẳn vẫn chưa về, nhưng họ đã bắn pháo tín hiệu. Lạc Tư Hằng nói:
“Xem ra đại ca thu hoạch lớn, chắc phải đến sáng mai mới về được. Tối nay tôi với Đại Bạch mỗi người canh nửa đêm trước, nửa đêm sau. Mọi người cứ ngủ sớm đi.”
Tiêu Ẩn lập tức phản đối:
“Như vậy sao được! Các anh đã quá mệt rồi. Dị năng của bọn tôi tuy không thuộc loại công kích, nhưng canh đêm thì vẫn làm được. Cả nhóm thay phiên, gặp nguy hiểm thì báo là được. Như vậy mọi người còn nghỉ được thêm chút.”
Lạc Tư Hằng vốn là quân nhân, đã quen việc gác đêm. Nhưng thấy Tiêu Ẩn nói chân thành như vậy, anh cũng không từ chối lòng tốt, đáp:
“Vậy chia bốn ca, mỗi người hai tiếng.”
“Chúng ta không phải năm người sao?” Tiêu Ẩn hỏi.
Nhắc tới gác đêm, phản ứng đầu tiên của Lạc Tư Hằng là loại Khương Tuế ra khỏi danh sách. Nói đùa sao, ai dám để đại tiểu thư đi canh đêm chứ! Nếu làm thật, đừng nói Thường Trí, ngay cả đại ca Cố cũng lột da hắn.
“Khương Tuế....”
Lạc Tư Hằng còn chưa nói dứt lời, Tiêu Ẩn đã chen vào:
“Tôi thấy Khương Tuế ban ngày ngủ suốt, tối chắc cũng đâu mệt? Hay để cậu ấy gác chung với tôi? Tôi một mình canh đêm cũng hơi sợ, có người bầu bạn thì tốt hơn.”
Nói đến mức này rồi, Lạc Tư Hằng đành quay đầu nhìn Khương Tuế, để y tự quyết.
Theo tính tình thường ngày, Khương Tuế tám phần là sẽ phớt lờ Tiêu Ẩn, muốn ngủ thì ngủ, muốn làm gì thì làm. Nhưng lần này y lại nhìn Tiêu Ẩn vài giây rồi đáp:
“Được.”
Khương Tuế đã đồng ý, Lạc Tư Hằng cũng không tiện nói thêm:
“Vậy hai người gác ca cuối, từ 5 giờ đến 7 giờ sáng. Được chứ?”
“Đương nhiên rồi.” Tiêu Ẩn cười: “Vậy tôi đi ngủ trước.”
Khương Tuế rửa mặt đánh răng rồi chui vào chiếc giường nhỏ mà trước khi đi Thường Trí đã dọn sẵn. Nhìn thì đơn sơ, nhưng ấm áp và mềm mại. Chẳng bao lâu y đã ngủ say.
Khi bị gọi dậy lần nữa, đập vào mắt y là gương mặt của Bạch Thầm Lâm. Tai đối phương đỏ bừng:
“Khương… Khương Tuế, hay cậu ngủ tiếp đi, để tôi gác thay?”
“Không cần.” Khương Tuế ngồi dậy, khoác áo vào.
Nếu để Bạch Thầm Lâm gác thay, thì làm sao y biết được rốt cuộc Tiêu Ẩn muốn làm gì?
Bạch Thầm Lâm đi ngủ, chỉ còn Tiêu Ẩn đang ngồi chọc đống lửa. Khương Tuế chống cằm nhìn ánh trăng. Tiêu Ẩn bỗng dưng lên tiếng:
“Khương Tuế, cậu thử nghĩ xem: với kiểu dựa dẫm người khác như thế này, cậu có thể sống bao lâu trong tận thế?”
Khương Tuế quay đầu lại: “Cậu muốn nói gì?”
“Người như cậu, tôi thấy nhiều rồi.” Tiêu Ẩn lạnh lùng nói: “Khi thành W thất thủ, nơi đó từng xuất hiện một người có dị năng rất mạnh. Rất nhiều người yếu đuối hoặc người thường may mắn còn sống sót tìm đến hắn để xin che chở… trong đó có bạn cùng phòng tôi. Nó không có dị năng, yếu đến đáng thương, nhưng nhờ gương mặt đẹp mà được người có dị năng kia bảo vệ.”
“Sau đó, khi xác sống kéo tới như thủy triều, mọi người điên cuồng chạy trốn. Người có dị năng đó không hề do dự, vứt bỏ luôn bạn cùng phòng tôi. Nó quỳ dưới chân hắn van xin, lại bị hắn đá một phát bay ra hơn bốn mét. Một người đẹp như vậy, lại chật vật chẳng khác nào con thú lăn lộn trong bùn. Tôi không biết nó chết vì cú đá đó, hay vì xác sống cắn.”
Nghe xong, Khương Tuế chẳng biểu lộ gì. Tiêu Ẩn tức điên:
“Cậu có đang nghe tôi nói không vậy?!”
“Vậy bạn cùng phòng của cậu, chắc chắn là không đẹp bằng tôi.” Khương Tuế đưa tay khẽ gõ lên gò má mình. Hàng mi đen dài đổ bóng xuống mắt, đôi môi hồng khẽ cong: “Nên nó mới chết.”
“Cậu...!!” Tiêu Ẩn tức đến mức suýt nữa hộc máu.
Khương Tuế làm sao nói ra được loại lời vô sỉ như vậy chứ?!
“Cậu chỉ là một kẻ thường dân bị đào thải!” Tiêu Ẩn tức đến run giọng: “Không tiến hóa, không dị năng, loại người như cậu trong mắt người có dị năng không khác gì heo cả! Khi nào cậu mới hiểu được chuyện đó?!”
Ngón tay Khương Tuế khựng lại.
Con người đúng là giống loài nực cười.
Dù cho nhà cao tầng sụp đổ, xác sống tung hoành, virus lan tràn khiến dị năng xuất hiện như một sản phẩm cộng sinh, vậy mà lại bị một số kẻ coi như báu vật. Bọn họ tự nhận mình là “kẻ được trời chọn”, cho rằng mình vượt trên người thường, hoặc nói đúng hơn, họ đã vẽ ranh giới tách biệt người thường ra khỏi nhân loại.
Tiêu Ẩn từng là kẻ bị chà đạp. Khi đó, hắn căm hận những người đã sỉ nhục mình. Nhưng đến khi nắm trong tay sức mạnh có thể chà đạp người khác, hắn liền trở thành chính loại người mà hắn từng oán hận.
“Cậu vẫn chưa hiểu sao.” Tiêu Ẩn khinh miệt nói: “Giống như cậu, giống như vô số người thường khác, ngay từ lúc đại tiến hoá bắt đầu không được trời cao chọn trúng, số phận vốn đã định sẵn là diệt vong. Bởi vì chúng ta và các cậu đã là hai loài hoàn toàn khác nhau!”
Lửa trong đống củi lách tách cháy, ánh cam hắt lên gương mặt méo mó của Tiêu Ẩn. Trong khoảnh khắc ấy, trông hắn gần như không còn giống con người, lại giống một loại sâu nhuyễn trùng sống trong nơi ẩm thấp tối tăm, sợ ánh sáng, khiến người ta ghê tởm.
Khương Tuế chậm rãi nhếch môi cười:
“Câuh cho rằng, chỉ cần có dị năng, cậu liền là kẻ bề trên?”
Tiêu Ẩn ưỡn thẳng lưng, đáp: “Đương nhiên. Tất cả người có dị năng đều nghĩ như vậy, chúng tôi mới là những kẻ được trời chọn.”
Hàng mi Khương Tuế cụp xuống, ánh mắt lười biếng xen lẫn mỉa mai:
“Đôi khi tôi còn thấy thú vị với loại tự tin ngu xuẩn và thô lỗ của các người.”
“Khi các người vì có được dị năng mà tự đắc, căn bản chẳng hề biết rốt cuộc thứ đó là gì.”
“Các người không hiểu nó, nhưng lại sùng bái nó vì nó mang cho các người sức mạnh. Các ngươi ca ngợi nó, tôn thờ nó, thậm chí coi virus giáng xuống là ân huệ của thần minh. Vì virus mang đến dị năng, khiến những con chuột cống như người cuối cùng cũng có thể chui khỏi đường ống nước để nhìn thấy mặt trời, rồi còn dám tự xưng là thần minh của thời đại này.”
Lưng Tiêu Ẩn có chút tê dại. Hắn cảm thấy Khương Tuế lúc này hoàn toàn khác với dáng vẻ mềm yếu giả vờ hằng ngày. Đến mức hắn không dám nhìn thẳng vào mắt Khương Tuế.
“Tôi đã nói rồi, dị năng còn đáng sợ hơn virus. Virus chỉ khiến loài người vì sinh tồn mà không có nổi một hơi để thở. Nhưng dị năng… sẽ khiến nền văn minh mà nhân loại tự hào tiêu vong hoàn toàn.”
Nói tới đây, Khương Tuế buông khúc củi trong tay. Nó rơi vào đống lửa, lập tức bốc cháy. Ngọn lửa phản chiếu trong mắt y, như thứ ánh sáng vĩnh viễn không bao giờ tắt.
“Đáng tiếc, không ai tin tôi.”
“Cậu….cậu đang nói cái gì vậy?!” Tiêu Ẩn căng thẳng quát lên: “Cậu rốt cuộc đang nói hươu nói vượn cái gì?!”
“Chẳng qua nói cho cậu biết, thứ mà cậu tự hào, xét trong mắt tôi, chẳng đáng nhắc tới.” Khương Tuế lười biếng nói: “Cậu cho rằng một người thường như tôi không xứng dùng nhiều tài nguyên như vậy. Điều này khiến tôi nhớ đến thời bình phồn hoa, dưới một video nuôi thú cưng từng có kẻ đặt câu hỏi tại sao chủ nhân có tiền mua đồ cho thú cưng mà không mua cho bố mẹ, một đám ngu xuẩn thích dạy đời.”
“Cậu!” Tiêu Ẩn bật dậy, chỉ thẳng vào Khương Tuế: “Cậu cứ hết lần này tới lần khác khiêu khích tôi, làm nhục tôi! Cậu tưởng tôi không dám động thủ với cậu sao?!”
Khương Tuế cụp mắt xuống, không còn kiên nhẫn nói thêm một câu với hắn.
“Được lắm…” Tiêu Ẩn cười nhạt đầy tức giận. “Ban đầu tao chỉ định dọa mày, nhưng nếu mày đã tự tin như vậy, nghĩ rằng kết cục của mày không giống những người thường khác… vậy để tao cho mày biết thế nào là hiện thực!”
Hắn túm lấy cánh tay Khương Tuế, thô bạo kéo người về phía cầu thang:
“Dị năng của tao là che giấu âm thanh, xác sống thậm chí cũng không phát hiện được. Mày nghĩ Lạc Tư Hằng và bọn họ sẽ theo dõi nổi sao?”
“Tao từng thử rồi. Dị năng của tao kéo dài tối đa bảy phút hai mươi lăm giây. Đủ để tao kéo mày từ đây xuống dưới!”
Tiêu Ẩn thô bạo đẩy mạnh Khương Tuế ra hành lang. Khương Tuế bám lấy lan can mới tránh bị ngã xuống. Sắc mặt Tiêu Ẩn âm trầm, lôi y xuống cầu thang.
Khương Tuế quá gầy yếu, hoàn toàn không thể chống lại. Lúc này, Tiêu Ẩn cuối cùng cũng nếm được kh*** c*m của kẻ bạo hành.
Hóa ra nhìn con mồi bị mình khống chế, không thể chạy trốn… lại khiến người ta sung sướng đến như vậy.
… Khiến hắn gần như phát cuồng vì đắm chìm!
Hai tay Tiêu Ẩn run lên vì kích động, trong mắt đầy tơ máu, con ngươi lồi hẳn ra, thoạt nhìn còn đáng sợ hơn cả xác sống.
Khương Tuế mím môi, bị hắn kéo xuống dưới lầu. Đến khoảng đất trống bên dưới, Tiêu Ẩn nói:
“Không phải mày rất lợi hại sao? Sao không khóc? Không cầu cứu? Để xem người theo đuổi mày có đến cứu mày không?!”
Khương Tuế hỏi:
“Mày cảm thấy hành vi hiện tại của mày, khác gì bạn cùng phòng của mày trước đây?”
“Hahaha…” Tiêu Ẩn bật cười: “Khi pháp luật còn hoàn chỉnh ở thời kỳ phồn hoa, tao bị ức h**p đến mức đọc thư cũng không xong, chẳng ai đứng ra bênh vực tao. Còn bây giờ là tận thế! Sinh mạng rẻ như cỏ rác! Tao là người có dị năng, giết một người thường thì ai sẽ quản?!”
“Hơn nữa…” Tiêu Ẩn nói, “Tao biết mấy con chó vây quanh mày không dễ chọc, nên tao cũng chẳng định tự mình ra tay.”
Hắn móc từ túi ra một con dao gọt hoa quả, rồi không chút do dự rạch ngay một nhát lên cánh tay mình. Máu lập tức phun ra, nhỏ xuống mặt đất thành từng giọt. Hắn còn cố tình bóp mạnh để máu chảy nhiều hơn, rồi nở nụ cười nhìn Khương Tuế:
“Tao sẽ không giết mày. Tao còn sẽ cứu mày sau khi mày bị xác sống cắn.”
“Người bị lây nhiễm sẽ bắt đầu biến hóa trong vòng hai giờ. Đến lúc đó Lạc Tư Hằng bọn họ vừa hay sẽ tỉnh. Mày đoán xem… bọn họ sẽ lập tức nổ súng bắn vỡ đầu mày hay sẽ cố cứu một con xác sống như mày?”
Trong màn đêm, mùi máu tươi tanh nồng như một bữa yến tiệc Mãn Hán Toàn Tịch, bị gió cuốn đi khắp các góc thành phố. Hễ là xác sống nghe được hoặc ngửi thấy, đều sẽ ùn ùn kéo đến. Bị chúng bao vây, ngay cả đại bộ phận người có dị năng cũng khó đảm bảo còn sống mà rút lui. Nhưng Tiêu Ẩn nhờ có dị năng nên vẫn tự tin giữ được mạng.
Gió lạnh thổi tung lớp cát mỏng trên nền đất. Trăng lưỡi liềm treo cao, ánh sáng lờ mờ lạnh lẽo, sao trời thưa thớt. Tiếng gào khàn, tiếng thở phì phò, tiếng bước chân kéo rê trên mặt đất, tất cả càng lúc càng gần. Xác sống với mức độ thối rữa khác nhau lần lượt xuất hiện sau những mảng bóng tối của kiến trúc: một con, hai con, hai con rưỡi, bốn, năm, sáu ——
Đôi mắt vẩn đục của chúng lóe lên ánh sáng tham lam. Ngửi được mùi máu càng lúc càng nồng, chúng điên cuồng lao tới. Tiêu Ẩn lập tức dùng dị năng che lại vết thương, lùi về sau vài bước, để lộ Khương Tuế dưới ánh trăng. Hắn lạnh lùng nói:
“Trước khi chết, tao muốn mày phải thừa nhận người dị năng mới là đẳng cấp tối cao.”
Xác sống dày đặc bao vây thiếu niên gầy gò. Sắc mặt y còn tái hơn cả ánh trăng. Những đường gân mạch máu trên cổ nổi lên rõ rệt, trông như chỉ chực đứt tan. Nhưng dù cái chết kề cận, trên mặt y vẫn chẳng có lấy một tia sợ hãi. Đôi mắt xanh thẫm tĩnh lặng nhìn thẳng vào Tiêu Ẩn, khiến kẻ tưởng đã nắm chắc phần thắng kia lại bất giác lạnh sống lưng, sau lưng rịn đầy lớp mồ hôi lạnh li ti.
Những cánh tay thối rữa, bốc mùi tanh nồng vươn về phía Khương Tuế, muốn xé y ra thành từng mảnh. Hai mắt Tiêu Ẩn đỏ lên, háo hức chờ đợi khoảnh khắc đó.
Nhưng thiếu niên bỗng mở miệng, thản nhiên nói:
“Tao cứ tưởng mày sẽ có vài thủ đoạn thông minh, nên mới chịu hy sinh hai tiếng ngủ để chơi với mày một chút.”
“Nhưng mày thật sự làm tao thất vọng đó… người có dị năng.”
Giữa vòng vây xác sống, thiếu niên chậm rãi nâng tay lên, búng nhẹ một cái, mỉm cười:
“Đi đi.”
“Xé nát hắn.”