Những con xác sống vốn đang vây quanh Khương Tuế như một bầy linh cẩu, vậy mà trong nháy mắt toàn bộ đều quay đầu, trừng trừng nhìn thẳng vào Tiêu Ẩn.
Khoảnh khắc ấy khiến Tiêu Ẩn rợn tóc gáy đến mức không thể diễn tả nổi, da đầu như muốn nổ tung.
Hơn trăm con xác sống thối rữa ở các mức độ khác nhau: con thì mất cánh tay, con thì cụt chân; có con thì tròng mắt lủng lẳng bên mép hốc mắt, đong đưa theo mỗi bước đi; có cái sọ bị nổ toác một nửa, để lộ khối não đen ngòm bên trong; có kẻ toàn thân bị giòi bọ bò lúc nhúc; lại có vài con tứ chi đã chẳng còn, chỉ có thể giật giật mà bò sấp trên nền đất.
Thế nhưng chỉ sau một câu nói của Khương Tuế, tất cả đồng loạt dùng đôi mắt đục vàng, rỉ mủ ấy nhìn chằm chằm Tiêu Ẩn. Dù bề ngoài vẫn còn lờ mờ bóng dáng con người, nhưng ánh mắt đó thì hoàn toàn không thuộc về loài người, rỗng tuếch, lạnh lẽo, lại tỏa ra một cơn thèm khát vô cùng đối với máu thịt người sống.
Quần Tiêu Ẩn ướt đẫm, hắn đã bị dọa cho đến mức tiểu ra quần.
“Mày….mày không phải người…” Tiêu Ẩn hoảng sợ lùi về sau, run rẩy nói: “Rốt cuộc mày là thứ gì?!”
Khương Tuế phủi chiếc lá rơi trên vai, mỉm cười dịu dàng:
“Tao là con heo mà mày nói đến đó.”
“Không… Không!”
Đám xác sống lao lên, trong chớp mắt đã phủ kín thân thể Tiêu Ẩn. Hắn gào thét xé họng, tiếng kêu thảm thiết như nội tạng bị phá hủy:
“Đừng… Đừng lại đây!! Cút… cút hết đi!! Đừng… Aaaaaaa!!”
Chỉ nghe tiếng kêu thảm thiết thôi cũng đủ khiến người ta sởn da gà. Trong vô số cánh tay thối rữa và những cái miệng táp xé dữ tợn, nét mặt Tiêu Ẩn lộ ra một biểu cảm hoảng loạn đến tột cùng, mơ hồ ẩn hiện giữa hỗn loạn thịt nát và máu me.
Nhưng không ai nghe được tiếng hắn.
Dị năng che chắn cấp B có thể duy trì liên tục bảy phút ba mươi lăm giây. Một khi khởi động, ngay cả người có dị năng cũng không thể chủ động dừng lại.
Tiêu Ẩn đau đến mức tưởng như chết đi, chỉ có thể cầu cứu người duy nhất có thể cứu hắn:
“Khương Tuế… Khương Tuế… cứu tôi… cứu tôi… tôi cầu xin cậu…”
Tiếng kêu cứu yếu ớt như sắp tắt. Máu thịt trên người hắn bị xác sống cắn xé, máu tuôn ra đầm đìa, lộ ra từng mảng xương trắng nhợt. Thứ hình ảnh này đến cả những người có dị năng thường xuyên đối mặt a
xác sống cũng phải gặp ác mộng.
Khương Tuế thản nhiên nói:
“Không phải mày vừa nói người có dị năng mới là kẻ được trời chọn sao? Vậy tại sao giờ lại đi cầu cứu một người bình thường như tao?”
“Tôi… Aaaa… Tôi sai rồi… Tôi xin cậu… xin cậu…”
Khương Tuế hơi hơi nhướng mày, rồi búng ngón tay:
“Đủ rồi.”
Đám xác sống miễn cưỡng lùi lại, vẫn không ngừng thèm thuồng nhìn khối thịt sống tươi ngon trước mắt. Cả thân Tiêu Ẩn bị cắn đến méo mó, lồi lõm như miếng pho mát bị chuột gặm, ghê tởm đến cực điểm.
Hắn gom hết chút sức lực còn lại, lê thân mình đầy máu về phía Khương Tuế:
“Cứu tôi… cứu với…”
Khương Tuế đứng trên cao nhìn xuống, thong dong nói:
“Mày hiểu sai ý tao rồi. Tai khiến chúng nó lùi ra không phải để tha cho mày. Nếu để chúng cắn mày thành một bộ xương luôn, thì chuyện phía sau chẳng còn gì thú vị nữa.”
“Mày từng nói, con người bị xác sống cắn, sẽ cảm nhiễm rồi biến dị trong hai tiếng. Vậy mày đoán mình chống được bao lâu?”
“Không… Không cần!!” Tiêu Ẩn gào khàn cả giọng. “Tôi không muốn biến thành xác sống… tôi không muốn…”
Vệt máu loang lổ kéo dài trên nền đất. Hắn khó khăn bò tới chân Khương Tuế, muốn ôm lấy để van xin, nhưng Khương Tuế ung dung lùi một bước. Trên gương mặt trắng trẻo nở nụ cười dịu nhẹ, hàng mi rũ xuống khiến y trông ngoan ngoãn, hiền lành nhưng lời nói lại khiến Tiêu Ẩn như muốn nôn ra máu:
“Để tao xem thử chút đi, người có dị năng sau khi biến thành xác sống, liệu có khác người thường chút nào không.”
Trong đôi mắt Tiêu Ẩn tuôn ra huyết lệ. Hắn còn định khẩn cầu, nhưng...
Thân thể đột nhiên run bật lên, ngũ quan méo mó như bị kéo căng ra. Giống như toàn bộ cơ thể hắn đều không thuộc quyền điều khiển của hắn nữa. Toàn thân co rút như con côn trùng đang lột xác, miệng phát ra tiếng hí ghê rợn từ tận cổ họng. Hai mắt hắn lật ngược, tròng mắt nâu của con người bị phủ kín bởi một lớp âm u, rồi biến thành hốc mắt rỗng lạnh lẽo.
Hắn đã bị biến dị.
“Thật làm tao thất vọng.” Khương Tuế nói nhẹ.
“Mày ngay cả năm phút cũng không chịu nổi.”
“Xem ra mày chẳng phải kẻ được trời chọn gì cả.”
Y thò tay vào túi áo, lấy ra khẩu súng Cố Yên đưa trước khi đi. Thuần thục lên đạn, vừa định bóp cò, y chợt nghĩ ra điều gì đó:
“A, như vậy có hơi… thiếu chân thật.”
Nói xong, y ngồi xổm xuống, rút con dao từ trên người Tiêu Ẩn. Không chần chừ lấy một giây, lưỡi dao lóe lên, y rạch một đường lên cánh tay mình. Máu tươi lập tức trào ra. Ngửi thấy mùi máu, đám xác sống bắt đầu xao động, nhưng vẫn đứng yên tại chỗ, như thể đang kiêng dè điều gì đó.
Nhìn dòng máu đỏ thấm ướt ống tay áo sơ mi trắng muốt, Khương Tuế lúc này mới ngẩng súng lên, bóp một phát lên trời.
Dị năng của Tiêu Ẩn đã mất hiệu lực. Phát súng kia như một tiếng sấm giữa trời quang, lập tức đánh thức đám người Lạc Tư Hằng đang ở trên tầng.
Hai phút sau, Lạc Tư Hằng và Bạch Thầm Lâm lao như bay xuống lầu một. Vừa thấy Khương Tuế đang đứng giữa bầy xác sống, hồn Lạc Tư Hằng suýt lìa khỏi xác, giơ súng tự động lên xả đạn điên cuồng. Tay súng của hắn chuẩn đến mức dọa người: mỗi viên đạn đều bắn bay đầu xác sống, đầu lâu lăn đầy đất.
Bạch Thầm Lâm nhân lúc ấy vội vàng kéo Khương Tuế ra ngoài.
Dị năng của hắn cũng là loại che chắn, nhưng mạnh hơn Tiêu Ẩn rất nhiều, không phải chỉ che âm thanh, mà che cả cảm quan. Xác sống hoàn toàn không cảm nhận được sự tồn tại của họ.
“Có bị thương không?!” Lạc Tư Hằng vội vàng hỏi.
Khương Tuế còn chưa kịp mở miệng, hắn đã thấy ống tay áo Khương Tuế chảy máu đầm đìa, sợ đến mức run rẩy:
“Tôi! Đm đm đm!!! Chảy nhiều máu như vậy luôn?!”
Tốc độ hắn giết sạch đám xác sống còn lại nhanh hơn cả lúc nãy. Đến con cuối cùng, Khương Tuế nhẹ giọng nói:
“Hắn là Tiêu Ẩn.”
“…… Tiêu Ẩn?!”
Lạc Tư Hằng sửng sốt. Nhìn kỹ lại, thứ đang chảy máu lênh láng trước mặt đúng là mặc quần áo của Tiêu Ẩn. Hắn vừa mới biến dị, còn chưa hoàn toàn mất thần trí. Thấy Lạc Tư Hằng, hắn như thấy cứu tinh, gian nan dùng cái cổ họng nát tươm phát ra tiếng:
“Cứu… cứu… Khương Tuế… là…”
“Đoàng!”
Đầu Tiêu Ẩn nổ tung như một pháo hoa máu. Sắc mặt Lạc Tư Hằng lạnh băng:
“Xin lỗi. Một khi bị cảm nhiễm phải lập tức xử lý. Đây là điều lệ số một của căn cứ, không ai được phép vi phạm.”
Bạch Thầm Lâm theo bản năng dùng thân mình che trước Khương Tuế, sợ y bị cảnh tượng kia ám ảnh. Nhưng không biết rằng sau lưng hắn, khóe môi Khương Tuế khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười lạnh nhạt khi nhìn thi thể không đầu của Tiêu Ẩn ngã sõng soài trên nền đất.
Đợi khi dọn dẹp hiện trường gần xong, Lạc Tư Hằng mới lau mồ hôi, thở hắt ra rồi nhìn miệng vết thương của Khương Tuế:
“Cái vết thương này… sao trông giống bị dao đâm quá vậy?”
Hắn lập tức phản ứng lại:
“Do Tiêu Ẩn làm?!”
Khương Tuế không nói gì.
Nhưng Lạc Tư Hằng đã hiểu rõ đầu đuôi sự việc. Trước đó Tiêu Ẩn vốn đã có thành kiến với Khương Tuế. Với dị năng che âm thanh, hắn hoàn toàn có thể không ai hay biết mà bắt Khương Tuế đi. Còn mang đến nơi này để làm gì…
Đám xác sống ngã đầy đất đã cho đáp án.
Hắn làm Khương Tuế bị thương, dùng máu Khương Tuế để dụ xác sống, muốn mượn tay bọn chúng giết Khương Tuế cho sạch sẽ!
Nghĩ đến đây, mặt Lạc Tư Hằng xanh mét. Hắn lại bắn thêm mấy phát vào thi thể Tiêu Ẩn:
“Mẹ nó thằng chó… Dám chơi tao kiểu này?! Mẹ nó… tao đáng lẽ không nên mang mày về!”
“Được rồi, Tiểu Lạc.” Bạch Thầm Lâm cau mày. “Xử lý vết thương trước đi.”
Vừa nhìn vết thương của Khương Tuế, Lạc Tư Hằng liền đau tim, đau chân, đau người, đau cả mí mắt. Vừa cõng Khương Tuế lên lầu, hắn vừa lẩm bẩm tự nói:
“Đại ca sẽ giết mình… Thường Trí sẽ giết mình… Phó đội cũng sẽ mắng mình chết…”
Khi họ quay lại chỗ đống lửa, sắc mặt Khương Tuế đã trắng bệch. Bạch Thầm Lâm lập tức lấy hộp y tế, bắt đầu xử lý vết thương cho y, cả quá trình không dám nhìn lâu cánh tay trắng mịn, mảnh khảnh của Khương Tuế.
Nhìn vết dao dữ tợn trên làn da trắng ấy, Lạc Tư Hằng chỉ biết hít sâu. Trên làn da mịn màng ấy, vết thương đỏ rực như một đường rách trên tấm gấm quý, vô cùng chói mắt.
Lạc Tư Hằng siết chặt khẩu súng:
“Tôi xuống lầu một chút.”
“Làm gì?”
Lạc Tư Hằng:
“Tôi đi băm cái thằng họ Tiêu kia ra trăm mảnh!”
“…… Thôi, người cũng chết rồi.” Bạch Thầm Lâm nói.
Lạc Tư Hằng chẳng thèm để tâm.
“Thịch thịch thịch” chạy xuống lầu.
“Thịch thịch thịch” chạy lên lại.
Trên người nồng nặc mùi máu đến rửa hoài không hết.
Bạch Thầm Lâm băng bó xong vết thương cho Khương Tuế. Khương Tuế đi tìm một bộ quần áo sạch để thay. Lạc Tư Hằng hỏi ngay:
“Cậu có bị dọa không? Hay ăn chút đồ ngọt cho lại sức?”
Hắn lục trong túi lấy ra một thanh chocolate:
“Đào Nhi trước khi đi đưa cho tôi, bảo đưa cho cậu ăn.”
Thực ra đó là thanh chocolate Khương Tuế đã cho Bạch Đào. Cô nàng vốn tiếc không nỡ ăn, liền lén giữ lại rồi đưa về cho Khương Tuế.
“Có hơi sợ.” – Gương mặt Khương Tuế tái nhợt, đôi môi vốn hồng cũng mất sạch sắc máu. Giọng y rất nhẹ: “Tôi muốn ngủ một lát.”
“Được rồi, được rồi, cậu ngủ đi.” Lạc Tư Hằng vội vàng nói: “Tôi với Đại Bạch thay phiên gác. Cậu đừng sợ, chúng tôi ở đây rồi, sẽ không để bất cứ nguy hiểm nào tới gần.”
Khương Tuế buồn ngủ trở về chiếc giường nhỏ của mình. Dưới lớp băng vải, vết thương dữ tợn ban nãy đang khép miệng lại với tốc độ mắt thường có thể thấy. Vẻ mặt không chút cảm xúc, y giơ tay bóp mạnh vào miệng vết thương. Máu lại trào ra lần nữa, và tốc độ hồi phục chậm hẳn.
Y nhìn khoảng trời trắng như bụng cá trước mắt, chậm rãi khép mắt lại.
Lần này… bọn xác sống lại càng khó kiểm soát.
Xem ra… kế hoạch cần phải đẩy lên sớm hơn dự định.
........
Trong tòa nhà im ắng, Cố Yên đá văng vài con xác sống đang chắn thang máy. Nhờ có nguồn điện dự phòng, toàn bộ trung tâm nghiên cứu – phát minh vẫn sáng đèn. Các xác sống mặc áo blouse trắng lảo đảo khắp nơi, hễ tới gần hắn đều bị tia sét vô hình đánh thành than đen. Cố Yên bước nhanh trong hành lang, ra lệnh:
“Đào Nhi, mọi người xem quanh đây có gì dùng được. Tôi đi phòng tư liệu một chuyến.”
“Á?” – Bạch Đào hỏi. – “Đại ca đến cái xó đó làm gì?”
“Tư liệu nghiên cứu và công thức.”
Cố Yên nói ngắn gọn: “Giá trị hơn bất kỳ loại thuốc nào.”
Bạch Đào lập tức hiểu ra. Đây là trung tâm nghiên cứu danh tiếng của tập đoàn dược phẩm nổi tiếng thời kỳ phồn thịnh. Có thể nói toàn bộ mạch máu tài nguyên đều nằm tại đây. Bọn họ thật may: thiết bị cung cấp điện vẫn hoạt động. Nếu có thể lấy được tư liệu trong phòng tài liệu quan trọng… đối với căn cứ mà nói chính là báu vật vô giá.
“Đại ca ngầu quá!” – Bạch Đào reo lên. – “Có việc kêu một tiếng ha!”
Cố Yên không đáp, chỉ bước dọc hành lang hẹp vào sâu bên trong. Cửa phòng tư liệu khóa vân tay. Hắn tùy tiện giật điện chết một con xác sống gần đó, kéo xác nó lại, ấn ngón tay lên khóa. Cửa “tích” một tiếng mở ra. Xong việc, hắn quăng cái xác sang một bên rồi đi vào trong.
Phòng tư liệu không lớn. Vừa bước vào, Cố Yên liền cảm thấy có gì đó bất ổn. Bản năng khiến hắn nghiêng mạnh người sang một bên, tránh được một lưỡi gió sắc như đao sượt thẳng qua mặt. Thứ đó nhìn bằng mắt thường như một dải cung khí nén cực mạnh, tốc độ kinh người. Vừa lướt qua hắn lập tức bổ vào tường hợp kim, khắc lên đó một rãnh sâu dài.
Đòn vừa rồi đủ để chém bay đầu người dễ như chơi.
Ánh đèn phòng tư liệu u ám. Trên vô số màn hình là những dòng số liệu hỗn độn đang cuộn chảy. Ở cửa, một người đàn ông vác theo thanh đại đao, chắn ngang đường đi của Cố Yên.
Cố Yên cởi áo khoác, chỉ còn mặc áo ba lỗ đen bó sát, để lộ cơ bắp rắn chắc. Khuôn mặt lạnh tối như sói săn mồi, tràn đầy sát khí.
“Các người là ai?”
“Người có dị năng à?” – Tên vác đao tỏ vẻ hứng thú, lưỡi đao chỉ thẳng vào hắn. – “Đang lo chuyến này ra ngoài không tóm được người có dị năng nào. Ai ngờ tự dâng tới tận cửa.”
“Thợ săn dị năng?” – Cố Yên lập tức hiểu ra.
“Tính ra mày cũng được cái đầu óc.” – Gã đàn ông gầm lên. – “Vậy tao miễn cưỡng để lại cho mày một cái mạng!”
Thanh đao kia sắc nhưng cực kỳ nặng. Mỗi khi hắn vung lên đều tốn không ít thời gian. Đầu ngón tay Cố Yên lóe tia sét màu tím, chuẩn bị đánh xuống thì gã đàn ông đột ngột… biến mất tại chỗ. Ngay sau đó, một luồng gió mạnh phả từ sau lưng. Lưỡi đao bổ xuống từ phía sau!
Dị năng phụ trợ cấp A: Dịch chuyển.
Không trách hắn dám cầm đại đao, thì ra là ưu thế về tốc độ.
Cố Yên cười nhạt một tiếng. Hắn xoay người, tung một cú đá trúng bàn tay đối phương. Gã đau điếng nhưng vẫn cắn răng giữ chặt đao, dùng lực xé gió chém ngang, muốn chém đôi Cố Yên.
Cố Yên bật nhảy, mũi chân đặt lên lưỡi đao. Gã đàn ông chỉ thấy như một tảng đá nặng nghìn cân đè xuống khiến cả lưng hắn cong gập, suýt không đứng nổi.
Khoảnh khắc tiếp theo, Cố Yên bật người tới, hai chân kẹp chặt cổ gã, xoay mạnh.
“Rắc!”
Xương cổ gãy. Thi thể gục xuống, đại đao rơi loảng xoảng trên nền đất.
Cố Yên thậm chí còn chưa cần dùng tới dị năng.
“Đội trưởng Cố đúng là danh bất hư truyền, xứng đáng với danh hiệu người có dị năng mạnh nhất căn cứ.”
Người đàn ông ngồi trên ghế chậm rãi xoay lại, giọng điệu mang theo ý cười, nhưng ánh mắt nhìn Cố Yên thì lạnh băng:
“Kẻ vừa rồi trước đây cũng có chút danh tiếng ở thành W, được gọi là kẻ mạnh nhất thành W. Vậy mà đội trưởng Cố giết hắn không đến một phút.”
Đòn gió sắc lúc bước vào không phải do tên đại đao yếu ớt kia tạo ra. Cố Yên hơi nhíu mày:
“Anh biết tôi?”
“Ai mà chưa từng nghe danh đội trưởng Cố?”
Thẩm Diệu Từ kẹp một chiếc USB giữa hai ngón tay, nói:
“Tư liệu anh cần đều ở trong này. Toàn bộ bản gốc tôi đã xóa.”
Giọng Cố Yên lạnh xuống:
“Anh muốn ra điều kiện? Đáng tiếc tôi không thích lắm mấy trò thương lượng. Cái gì cướp được thì tôi cướp, cần gì nhiều lời?”
Thẩm Diệu Từ chỉ cười, giơ tay. Hai thiếu nữ không có cảm giác tồn tại từ trong bóng tối bước ra.
“Các cô nàng này không giỏi chiến đấu, nhưng năng lực của các nàng thì thú vị lắm, có thể che chắn hoàn toàn dị năng của người khác, kể cả của đội trưởng Cố.”
“Nếu đội trưởng Cố tin rằng bằng vào thể lực có thể giật được USB từ tay tôi, vậy… cứ thử.”
Cố Yên nghe tới đây, sắc mặt càng trầm. Dị năng của cặp song sinh này nổi tiếng đến mức tổ chức thợ săn dị năng có thể dựa vào chúng để bắt hàng loạt người có dị năng. Bản thân hai cô không có sức chiến đấu, nhưng đối với người có dị năng thì lại như vũ khí chí mạng.
Trước khi rời căn cứ, lãnh tụ đã căn dặn riêng hắn: Nếu gặp hai chị em này, tốt nhất không nên gây xung đột. Không có lợi.
“Anh muốn nói cái gì?”
Cố Yên khoanh tay.
“Nếu liên quan đến lợi ích của căn cứ, tôi sẽ không đàm phán.”
“Không. Thứ tôi muốn rất đơn giản.”
Thẩm Diệu Từ đặt USB lên bàn, hai ngón tay khẽ đẩy về phía trước:
“Chỉ cần một ống máu của đội trưởng Cố. USB này sẽ thuộc về anh.”
Lông mày Cố Yên nhíu chặt.
Muốn máu của hắn? Yêu cầu quái lạ gì vậy?
“Cho tôi tự giới thiệu chút.”
Thẩm Diệu Từ vươn tay, còn mang ý muốn bắt tay.
“Tôi tên Thẩm Diệu Từ, người sáng lập tổ chức thợ săn dị năng. Có lẽ anh chưa nghe tên tôi nhưng tôi và đại ca của anh là người quen cũ.”
Cố Yên không bắt tay, cảnh giác hỏi:
“Muốn máu của tôi để làm gì?”
“Đó là chuyện của tôi.” – Thẩm Diệu Từ mỉm cười. – “Tôi không có thời gian. Nếu đội trưởng Cố không muốn giao dịch, vậy tôi đành đi trước.”
“Thợ săn dị năng các người bắt người có dị năng làm thí nghiệm trên người sống, đó là hành vi chà đạp nhân quyền.”
Giọng Cố Yên băng lùng nói:
“Lãnh tụ chưa phát lệnh truy nã, nhưng ngày đó sẽ không còn xa. Nếu anh còn có chút tự biết mình, theo tôi về căn cứ, khai rõ mục đích, có lẽ còn giữ được nguyên xác.”
Thẩm Diệu Từ thu USB lại, có vẻ không muốn tiếp tục nói chuyện. Lơ đễnh đáp:
“Đúng, tôi là ma quỷ tội ác tày trời. Nhưng cái căn cứ người sống của các anh… là chỗ tốt đẹp gì?”
Hắn cười nói:
“Để tôi đổi cách nói, anh cho rằng Thiệu Phồn là thứ tốt đẹp lắm sao?”
“Biết đâu… hắn còn tệ hại hơn cả tôi?”