Tiếng sấm sét ầm ầm giáng xuống, chém cái bàn trước mặt Thẩm Diệu Từ thành một đống mảnh vụn. Ánh mắt Cố Yên lạnh lẽo: "Đừng có trước mặt tôi mà chửi bới ngài ấy."
"Được thôi." Thẩm Diệu Từ giơ hai tay lên, "Hắn quả thật nuôi được một con chó ngoan biết nghe lời."
Cố Yên nói: "Tôi thực hiện giao dịch này với anh, nhưng tiền đề là anh phải đưa USB cho tôi. Tôi không tin được anh."
Thẩm Diệu Từ cười nhạt một tiếng, tiện tay ném USB cho Cố Yên. Cố Yên cẩn thận cắm USB vào máy tính, kiểm tra nội dung bên trong xong, lúc này mới vươn tay ra: "Rút đi."
Thẩm Diệu Từ nghiêng đầu sang một bên. Hai thiếu nữ liền im lặng lấy hộp y tế ra, thành thạo bắt đầu quy trình lấy máu. Máu được cho vào hộp ướp lạnh, Thẩm Diệu Từ nói: "Vậy chúng ta lần sau gặp lại, đội trưởng Cố."
Cố Yên: "Lần sau gặp lại, có lẽ chính là ngày anh chết."
Thẩm Diệu Từ bật cười thành tiếng, ra dấu một cái, rồi cùng người của mình lặng lẽ rời đi.
Cố Yên cầm USB trở lại đại sảnh nghiên cứu. Bạch Đào giống như chuột hamster tha đồ vật khắp nơi, thấy thứ gì cũng cảm thấy tốt, ba lô đã căng phồng. Thường Trí mặt nặng mày nhẹ đứng canh gác bên cạnh, thấy Cố Yên đi ra liền nói: "Nơi này còn có những người khác, tôi cảm nhận được."
"Đã đối mặt rồi, là thợ săn dị năng." Cố Yên lời ít ý nhiều mà nói: "Người đã rời đi, đồ vật đã có trong tay, chuẩn bị rút quân."
Tiểu đội 011 lần này có thể nói là thắng lợi trở về, vốn dĩ tâm trạng ai cũng không tệ lắm. Nhưng khi trở lại tòa nhà bị phá dỡ, thấy dưới lầu đầy rẫy thi thể xác sống, Thường Trí lập tức biến sắc. Ninh Vấn Du nói: "Tiểu Lạc giết."
Dị năng phụ trợ cấp A, khi nhắm chuẩn, có thể chuẩn xác đánh trúng điểm chí mạng của mục tiêu, giống như bật hack trong trò chơi. Cho dù nhắm mắt lại bóp cò loạn xạ, chỉ cần dị năng phát động, vẫn có thể bách phát bách trúng. Có điều, dị năng này vô cùng bá đạo, một khi trúng mục tiêu, nhất định sẽ là yếu điểm chí mạng, chỉ nhắm vào chỗ hiểm để đoạt mạng người.
Sắc mặt Thường Trí vô cùng khó coi, chạy như bay lên lầu. Cố Yên kiểm tra thi thể một chút, bỗng dừng lại.
Ninh Vấn Du hỏi: "Đội trưởng, có chuyện gì vậy?"
"Cái thi thể này." Cố Yên dùng chân đá đá cái xác không đầu máu chảy đầm đìa kia, "Cậu không thấy quen mắt sao?"
Bạch Đào thò đầu qua nhìn một cái: "Trời ạ, anh Tiểu Lạc này ra tay nặng thật đấy, đánh cho nát bét như cái sàng thế này mà đại ca cũng nhận ra là người quen à?"
"Tiêu Ẩn." Ninh Vấn Du trầm giọng nói: "Cái logo hàng hiệu trên quần áo hắn vẫn còn khá dễ nhận ra. Hắn bị nhiễm rồi, biến thành xác sống sao?"
Cố Yên cụp mắt nhìn thi thể một lúc lâu, mới lên tiếng: "Đi lên xem thử."
Lên đến tầng thượng, Cố Yên theo bản năng đi tìm bóng dáng Khương Tuế. Thấy y vẫn bình yên vô sự ngồi bên lan can ngắm phong cảnh, hắn lúc này mới thu tầm mắt lại, đối diện với vẻ mặt chột dạ của Lạc Tư Hằng, ngón tay gõ gõ lên cánh tay mình, nói: "Nói xem nào, rốt cuộc là sao thế này."
"Đm đại ca, chuyện này không thể trách tôi được, đều tại cái tên Tiêu Ẩn khốn kiếp kia..."
...
"Tôi không sao." Khương Tuế rút cánh tay mình về, "Anh phiền quá đấy."
"Em để tôi mở băng gạc ra xem nào!" Thường Trí sốt ruột nói: "Vết thương chắc chắn rất sâu, tôi còn ngửi thấy mùi máu tươi."
"Đã bảo là không sao mà." Khương Tuế phiền toái nói: "Tôi khát, đi đun nước ấm cho tôi."
Lòng Thường Trí tràn đầy nôn nóng, nhưng Khương Tuế không chịu hợp tác, hắn cũng không dám cưỡng ép, liền ngồi bên đống lửa đun nước cho y. Khương Tuế mở một viên kẹo mềm bỏ vào miệng, vừa nếm được vị nho chua ngọt thì Cố Yên đã đi nhanh tới.
Bọn họ vừa từ trung tâm thành phố dày đặc xác sống nhất trở về, trên người vẫn còn mang theo sát khí nồng đậm. Không khí sáng sớm ẩm ướt lạnh lẽo, vậy mà Cố Yên lại chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen, để lộ bắp tay săn chắc, vai rộng chân dài eo thon, trông vô cùng đẹp mắt.
Trước đây chỉ mơ hồ thấy trên cánh tay hắn có một hình xăm màu xanh đen, giờ đây Khương Tuế lại thấy rõ ràng hình dáng đồ án đó.
Đó là một con cá đuôi dài hình chữ S, đầu ở mặt trong cổ tay, phần đuôi gần như uốn lượn đến khuỷu tay. Nó không tinh xảo phức tạp, chỉ là vài đường cong đơn giản, tả ý, nhưng Khương Tuế lại cảm thấy quen mắt một cách khó hiểu, nhất thời lại không nhớ ra đã từng thấy ở đâu.
Thứ này trông như muốn cắn nát mạch máu của Cố Yên, chui vào máu thịt của hắn, tỏa ra hơi thở bất tường. Cố Yên trông không giống một thanh niên nổi loạn chút nào, thế mà cũng xăm hình kiểu này sao?
Cố Yên đi nhanh vài bước, đã đến trước mặt Khương Tuế, cúi người nhìn y: "Bị thương?"
Khương Tuế: “Nếu đã thấy, vậy sao còn hỏi?”
“Tiểu Lạc nói vết thương của cậu rất nghiêm trọng.” Cố Yên nói: “Không cần thiết phải làm vậy.”
“…… Cái gì?”
Người đàn ông cao lớn với tứ chi thon dài đứng ngược sáng, cúi người nhìn Khương Tuế đang ngồi trên lan can. Gió từ vùng ngoại ô thổi tới làm bay mái tóc hắn, để lộ gương mặt sắc bén rõ ràng, tựa như một con sói hoang mang theo dã tính không thể kiềm chế.
Hắn lại tiến lại gần thêm một chút, tay chống lên lan can, thấp giọng hỏi: “Cậu muốn g**t ch*t Tiêu Ẩn?”
Khương Tuế ngẩng đầu, khóe môi mang theo ý cười mờ nhạt, “Anh nói câu này, sao tôi nghe không hiểu gì cả.”
Một tay Cố Yên nắm lấy cánh tay bị thương của y, cố gắng kiềm chế lực tay để không làm y đau, nói: “Tiêu Ẩn là người có dị năng, cậu cùng hắn cùng nhau gặp phải xác sống, kết quả lại là hắn bị nhiễm. Chẳng lẽ hắn vì bảo vệ cậu mà hy sinh chính mình sao?”
“Có gì là không thể chứ?” Khương Tuế hỏi ngược lại, “Tôi tin tưởng, nếu tôi cùng đội trưởng Cố cùng nhau gặp phải xác sống, đội trưởng Cố cũng sẽ hy sinh chính mình để cứu tôi, đúng không?”
Hai chữ cuối cùng được phát âm rất nhẹ, như lời nỉ non, mềm mại mang theo chút giọng mũi, khiến tai Cố Yên tê dại, lồng ngực nhảy dựng. Hắn nhíu mày, thầm nghĩ: “Mẹ kiếp, cái tên nhóc hỗn láo này lại giở trò làm nũng!”
“Tôi đã thấy,” Cố Yên ghé sát tai y nói, “vết dao trên cánh tay Tiêu Ẩn, đó là do chính hắn tự rạch, muốn dùng nó để dẫn dụ xác sống, đúng không?”
Khương Tuế vốn dĩ cũng không trông mong có thể lừa gạt được Cố Yên.
Trò vặt vãnh này chỉ lừa được những người như Lạc Tư Hằng và Bạch Đào là cùng. Đối với một người nhạy bén, cẩn thận và mạnh bạo như Cố Yên, người luôn vô cùng tin tưởng vào phán đoán của bản thân, ngụy biện chẳng có ý nghĩa gì.
Y cũng chẳng che giấu sự đê tiện và độc ác của mình.
“Được thôi.” Khương Tuế nheo mắt lại. Y đối mặt Cố Yên, phía sau là vực sâu ngàn mét, nhưng y chẳng hề lo lắng mình sẽ ngã xuống mà tan xương nát thịt, không chút để ý nói: “Hắn quá phiền, tôi g**t ch*t hắn rồi. Đội trưởng Cố còn có gì muốn hỏi sao?”
“Tôi không phải đang hỏi tội,” Cố Yên nhíu đôi lông mày đen rậm, “Cậu muốn mạng hắn, cứ nói với tôi một tiếng. Ta giết hắn chỉ là chuyện một viên đạn, hà tất phải tự làm mình bị thương?”
Khương Tuế ngẩn người, kinh ngạc nói: “Đội trưởng Cố, anh là người của đội cứu hộ căn cứ, nói lời này……” Y nắm lấy cổ áo Cố Yên, giọng nói rất nhẹ, “Có phải là không thích hợp lắm không?”
“Cậu đối với tôi có lẽ có chút hiểu lầm.” Cố Yên trở tay nắm lấy cổ tay Khương Tuế. Làn da Khương Tuế bị gió thổi lạnh buốt, cái cổ tay mảnh khảnh đáng thương kia như món đồ sứ lạnh lẽo mà hoàn mỹ, khiến Cố Yên vô thức v**t v* xương cổ tay y. “Tôi không phải là người tốt lành gì.”
“Vào thời kỳ phồn hoa, tôi là một quân nhân. Khi virus xác sống bùng nổ, tôi đang thụ án trong nhà giam quân sự. Nếu không phải trận virus này, tôi sẽ bị giam giữ ở đó 26 năm.”
Hàng mi dài của Khương Tuế run lên. Cố Yên còn có một đoạn quá khứ như vậy, y thật sự có chút kinh ngạc. “Vì sao?”
“Giết cháu của một nhân vật lớn.” Cố Yên nói với giọng điệu tùy ý, tựa hồ không bận tâm đến đoạn năm tháng đó: “Một đồng đội của tôi, lạm dụng quyền lực chèn ép người khác, c**ng b*c tân binh trong quân đội. Tôi thấy chướng mắt, liền một phát bắn chết.”
“Không ngờ sau này tiền đồ liền chẳng còn gì sao?”
“Không có.” Cố Yên nhìn chằm chằm Khương Tuế một lúc lâu, mới tiếp tục nói: “Loại tiểu thiếu gia như cậu, đại khái rất khó tưởng tượng tôi là từ cái loại cống rãnh hôi thối nào bò ra. Tôi không biết cha mẹ mình là ai, từ nhỏ đã lăn lộn ở xóm nghèo để kiếm sống, là một tên ăn mày nhỏ bé đáng ghét. Sau này lớn hơn một chút, vì biết đánh nhau, liền đi theo người ta làm bảo kê ở sòng bạc.”
“Nếu không phải có người từ nơi đó mang tôi đi, cho tôi đi học, thi vào trường quân đội, tôi chắc hẳn là một tên lưu manh suốt ngày đánh nhau ẩu đả. Như vậy, nếu hiện tại cậu gặp được tôi, hẳn là một người rất tệ.”
Khương Tuế: “Anh hiện tại cũng rất tệ.”
Cố Yên: “.”
Khương Tuế cúi mắt v**t v* hình xăm trên cánh tay Cố Yên, “Xăm khi nào?”
“Lúc mười mấy tuổi không hiểu chuyện.” Cố Yên nói: “Lúc ấy bỗng dưng mơ một giấc mơ, tỉnh lại sau liền tùy tiện tìm một tiệm xăm đại, đẹp không?”
“Có ngụ ý gì sao?”
Cố Yên: “Nằm mơ thấy đồ vật, thì có thể có ngụ ý gì? Giấc mộng đó tôi cũng đã nhớ không rõ nữa rồi.”
Ngón tay Khương Tuế theo đường cong thân cá, từ chỗ mạch đập của Cố Yên v**t v* một đường đến khuỷu tay. Y dường như rất thích con cá này. Cố Yên lại trở tay giữ chặt cổ tay y, hơi thở trở nên nặng nề, nói: “Đừng có mà sờ loạn!”
Sờ thêm cái nữa là cứng mất.
Khương Tuế nhướng hàng mi thanh tú. Y có một đôi mắt đẹp lạ thường, lúc nào cũng long lanh ánh nước quyến rũ, đuôi mắt lại hơi ửng hồng. Nhìn người khác từ góc độ này trông hệt như đang đòi hôn.
Cố Yên giật mình vì suy nghĩ của chính mình.
Hắn đang nghĩ cái quái gì vậy?
Hắn vậy mà lại muốn hôn một người đàn ông?!
“... Tôi vừa nói với cậu, có nghe không đấy?” Cố Yên hơi hoảng hốt, vội lảng sang chuyện khác: “Sau này đừng làm chuyện như vậy nữa.”
“Ồ.” Khương Tuế rụt tay về, nhảy xuống khỏi lan can. Trong khoảnh khắc ấy, hai người áp sát vào nhau, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi ấm của đối phương. Nhưng đó cũng chỉ là một thoáng chốc, Khương Tuế nhanh chóng lùi ra, giữ khoảng cách với Cố Yên rồi thong dong nói: “Đội trưởng Cố .”
“... Gì cơ?”
Khương Tuế nhếch môi: “Đợi bình tĩnh lại rồi hẵng quay người, không thì để đội viên nhìn thấy sẽ xấu hổ lắm đấy.”
Thật ra, ban đầu Cố Yên không hiểu ý của Khương Tuế, mãi đến khi hắn cúi đầu xuống, một luồng máu nóng mới vọt thẳng l*n đ*nh đầu.
Tổ cha nó.
Vẫn cứng.
Còn bị Khương Tuế thấy được!
.....
Cái chết của Tiêu Ẩn không khiến những người khác có phản ứng gì. Trình Tiểu Ương cũng chỉ thở dài, nói Tiêu Ẩn không may mắn, rồi chuyện này nhanh chóng được cho qua.
Cũng không biết là do không ai nhận ra điều bất thường, hay đã nhận ra nhưng không dám nói.
Rốt cuộc, Cố Yên thiên vị người của mình quá rõ ràng, ai dám vì một kẻ không thân quen mà đi đắc tội với người có dị năng mạnh nhất hiện nay chứ?
Cố Yên dẫn người đi kiểm kê vật tư.
Lần này, thứ họ mang về phần lớn là các loại dược phẩm, chất đầy cả cốp xe. Trong lúc mọi người đang dọn đồ, Cố Yên liếc thấy thứ gì đó, bèn thản nhiên cầm lên nhét vào túi mình. Hắn mở cửa, chui vào thùng xe rồi nói với Khương Tuế đang tựa vào cửa sổ ngắm cảnh: “Cái này cho cậu.”
“?” Khương Tuế cầm thứ đó lên, giơ ra ánh sáng để đọc chữ trên hộp: “Viên uống Vitamin... Tiêu Thực?”
“Ừ.” Cố Yên lạnh lùng đáp, “Dù gì cũng là thanh niên trai tráng mà mỗi bữa ăn còn ít hơn mèo. Người khác thì tôi không nói, ngay cả sức ăn của Đào Nhi cũng gấp đôi cậu. Sau này ăn cơm xong thì uống hai viên này.”
Mặt Khương Tuế không cảm xúc, nói: “Anh coi tôi là trẻ con à?”
“Hồi tôi còn nhỏ, đây là của tốt đấy.” Cố Yên nói, “Vị rất ngon, ngọt lắm.”
Khương Tuế uể oải đáp: “Không ăn.”
Y chán ăn không phải do tì vị có vấn đề, mà là do cả cơ thể đang gặp trục trặc, e là thuốc tiên của Thái Thượng Lão Quân cũng chẳng cứu nổi.
Cố Yên nhìn y như nhìn một đứa nhóc đang trong tuổi nổi loạn, không nghe lời. Hắn mở hộp thuốc, cạy miệng Khương Tuế ra rồi nhét hai viên vào: “Ăn.”
Khương Tuế trợn to mắt: “Anh...”
Cố Yên khép miệng y lại: “Ăn xong rồi hẵng nói chuyện với tôi.”
Khương Tuế muốn phun thẳng vào mặt hắn, nhưng sự giáo dưỡng tốt đẹp không cho phép y làm ra chuyện như vậy. Y đành “rắc” một tiếng cắn nát viên thuốc, như thể đang nhai xương của Cố Yên.
Đợi y ăn xong, Cố Yên lại cạy miệng y ra kiểm tra, xác nhận y đã thật sự nuốt xuống rồi mới nói: “Mười chín tuổi rồi mà uống thuốc còn phải để người khác ép, cậu đúng là... Á, lại cắn tôi!?”
Khương Tuế đẩy tay hắn ra, ghét bỏ lau miệng mình, cắn người ta xong mới sực nhớ ra một chuyện: “Anh đã rửa tay chưa?”
“...” Sắc mặt Cố Yên cứng đờ: “Rửa rồi.”
Khương Tuế: “Anh nói dối.”
Cố Yên thẹn quá hóa giận: “Câu nệ thế làm gì! Tôi còn chưa tính sổ chuyện cậu cắn tôi ác như vậy đâu, cậu tự nhìn dấu răng này đi!”
Khương Tuế lạnh lùng nói: “Tránh ra, tôi muốn xuống xe.”
“Làm gì?”
“Súc miệng.”
Cố Yên: “...”
Cố Yên đành dẫn vị đại thiếu thư vừa tinh tế câu nệ lại còn cực kỳ ghét bỏ mình đi súc miệng. Giờ phút này, hắn mới ý thức sâu sắc rằng mình thật sự đã rước một tổ tông sống về nhà. Trong thời tận thế, người khác chỉ cần sống sót đã là tạ ơn trời đất, còn vị đại thiếu thư này không chỉ muốn sống, mà còn muốn sống một cách "kim tôn ngọc quý"(*). Cho cậu ta ăn đồ hộp, bánh mì hay mì gói đều bị coi là ngược đãi.
(*) tượng trưng cho sự giàu sang, phú quý, quý giá và thịnh vượng, kết hợp các yếu tố: "Kim" (vàng), "Tôn" (tôn quý, kính trọng), "Ngọc" (đá quý) và "Quý" (giàu sang, quý báu).
Vật tư đã chuẩn bị xong, đoàn người lại lên đường. Có lẽ vì càng đến gần các thành phố phía bắc nên thời tiết cũng đột ngột trở lạnh. Động vật vào mùa rét phải chuẩn bị tích trữ lương thực để qua đông, xác sống cũng không ngoại lệ. Thời tiết càng lạnh, chúng càng điên cuồng khao khát máu thịt tươi mới, khiến cho con đường phía trước càng thêm gian nan. Thân chiếc xe việt dã đã bị phủ một lớp máu khô dày đặc.
Xác sống kết bè kết đội tràn ngập trên đường, muốn mạnh mẽ mở lối là chuyện khó khăn, chỉ có thể trước tiên tiêu diệt hết rồi dọn dẹp thi thể, bằng không xe sớm muộn gì cũng sẽ bị đâm hỏng. Việc dọn dẹp xác sống Khương Tuế không tham dự, y chỉ ở trên xe lạnh lùng quan sát, có đôi khi Cố Yên hoặc Thường Trí còn che mắt y lại, không cho y nhìn những hình ảnh kh*ng b*, đẫm máu ấy.
Sau khi dọn dẹp xong một đợt xác sống trở về, trên người Cố Yên mang theo mùi vị kỳ lạ hỗn hợp giữa mồ hôi, máu tươi và xác thối. Khương Tuế cau mày, rụt người về hàng ghế cuối cùng ngồi cạnh Trình Tiểu Ương. Mặt Cố Yên tối sầm: “Cậu ghét bỏ tôi sao?”
“Không có.” Khương Tuế chậm rãi nói.
Cố Yên muốn kéo y trở lại, nhưng khi ngửi thấy mùi trên người mình, hắn cũng tự thấy ghét bỏ. Hắn muốn hút thuốc, nhưng vì kiêng kỵ Khương Tuế ở đó, đành nhịn xuống, rồi nói: “Phía trước chính là thành D.”
Thành D.
Từng là thủ đô, là trung tâm chính trị của quốc gia này. Khương Tuế sinh ra và lớn lên tại nơi đây, mười chín năm ký ức đã qua của y đều nằm ở nơi này.
“Cậu có muốn về nhà mình xem thử không?” Cố Yên hỏi, “Chúng ta sẽ dừng lại ở thành D hai ngày.”
Khương Tuế lại có vẻ chẳng mấy hứng thú, không muốn đi lắm. Cố Yên nói: “Tôi muốn đến nhà cậu tìm vài thứ.”
Khương Tuế lập tức mở to mắt: “Cái gì?”
“Một vài tư liệu.” Cố Yên nói, “Tôi nghe nói mẹ cậu có một phòng thí nghiệm, do cha dượng cậu đầu tư, nghiên cứu về thiên văn học phải không?”
Khương Tuế: “...Là thiên thể vật lý học.”
“Khác nhau là bao nhiêu chứ?” Cố Yên nhướng mày, “Tôi muốn đến phòng thí nghiệm đó một chuyến, sao chép một ít dữ liệu. Tôi nghe nói cậu rất nhiều lúc đều ở cùng mẹ trong phòng thí nghiệm, không muốn đi xem sao?”
“Cậu từ đâu nghe được nhiều chuyện về tôi như vậy?”
Cố Yên lảng tránh không trả lời, chỉ nói: “Đại tiểu thư, dẫn đường cho tôi nhé?”
Khương Tuế hơi hơi nhíu mày, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi phong cảnh đang lướt nhanh qua.
Trong lúc hoảng hốt, y như xuyên qua dòng lũ thời gian, bước đi trên hành lang lạnh lẽo dưới ánh đèn. Bên tai y là vô số tiếng gào rống không rõ ý nghĩa. Y thấy Thiệu Phồn đứng ở cuối hành lang, cụp mi cúi đầu ghi chép gì đó vào cuốn vở. Nghe thấy tiếng bước chân, hắn ngẩng đầu, nở nụ cười ôn hòa nhưng xa cách, rồi nói: “Chào buổi sáng.”
Y và Thiệu Phồn lướt qua nhau, sắc mặt lạnh nhạt. Thiệu Phồn cũng chẳng bận tâm, vẫn ôn hòa như cũ: “Chúng ta có thể nói chuyện không?”
Khương Tuế dừng bước, “Nói chuyện gì?”
Thiệu Phồn cài bút vào túi áo blouse trắng trước ngực, cúi mắt nghiêm túc nhìn y: “Chuyện giữa cậu và Thẩm Diệu Từ.”
...
Điều duy nhất Khương Tuế hối hận trong đời này, có lẽ chính là vào tối ngày sinh nhật 18 tuổi của y, y làm trò trước mặt Thiệu Phồn, lên giường cùng Thẩm Diệu Từ!