Cố Yên vẫn nhìn y chằm chằm, không chớp mắt. Khương Tuế không thể phớt lờ ánh nhìn nóng rực ấy, đành chậm rãi quay đầu lại. Cố Yên hơi ngượng, ho nhẹ một tiếng, vừa định mở miệng thì Khương Tuế bất ngờ cúi xuống, hôn lên môi hắn.
Đôi mắt Cố Yên lập tức mở to. Cả người cứng đờ như khúc gỗ, đứng chết trân tại chỗ.
Môi thiếu niên mềm mềm, ngọt như thạch trái cây. Cố Yên như bị nhấn chìm hoàn toàn trong biển ngọt ngào và dịu dàng ấy.
Cho đến khi một viên kẹo nhỏ bị đầu lưỡi đẩy sang khoang miệng hắn, vị ngọt càng rõ rệt hơn. Khương Tuế lúc này đã ngồi thẳng lại, còn tự mình lấy thêm một viên kẹo vị đào bỏ vào miệng:
“Thấy anh thèm ăn lắm.”
Ghế phụ – Bạch Đào:
“Ăn cái gì thế?! Đại ca, Tuế Tuế, hai người trộm ăn cái gì sau lưng tôi vậy??”
Ghế lái – Ninh Vấn Du:
“Đào nhi đừng nhìn, không hợp với trẻ em.”
Bạch Đào:
“?? Nhưng tui hai mươi tuổi rồi mà?!”
Cố Yên ho khan, miệng vẫn ngậm kẹo nên nói hơi mơ hồ:
“Chuyện của người lớn, đừng xen vào. Mau chơi cái Rubik của cô đi.”
Bạch Đào – người đến giờ vẫn chưa giải nổi Rubik:
“…… Hừ!”
…
Đêm trong căn cứ vô cùng yên tĩnh, xung quanh im ắng. Thỉnh thoảng mới có tiếng cánh chim phành phạch hay tiếng côn trùng kêu. Đoàn xe cứ thế hướng về tháp quan sát nơi bọn xác sống đang tụ tập.
Nếu Khương Dẫn Nguyên còn sống và lại là lãnh đạo của bọn xác sống, vậy lúc này hắn hẳn đang tham gia tụ tập chuẩn bị cho đợt công kích tiếp theo.
Khương Tuế ngủ gật trên xe, nhưng giấc ngủ không yên ổn. Y chập chờn mơ thấy rất nhiều chuyện cũ. Mấy lần bị bóng đè giật mình tỉnh dậy, y dứt khoát tựa đầu vào cửa kính, uể oải nhìn khung cảnh đang vụt qua bên ngoài.
Cố Yên nói:
“Em lo chuyện Khương Dẫn Nguyên đúng không? Chặt hắn ra mà còn không giết nổi, thì tôi không tin đốt thành tro hắn vẫn sống lại.”
“Nếu mà sống lại thật… thế giới khốn nạn này chi bằng hủy luôn cho rồi. Tuy tôi chẳng đọc sách mấy, nhưng chuyện đó nghe cũng quá trái lẽ thường.”
Khương Tuế dường như không nghe thấy. Cố Yên tưởng y lại ngủ rồi, thì bỗng nghe Khương Tuế khẽ nói:
“Mười chín năm trước, mẹ tôi vừa kiểm tra ra là mang thai.”
“Cha tôi là nhà khoa học nghiên cứu thiên thạch. Khi đó ông nhận lời mời tham gia một dự án khảo sát bí mật về một khối thiên thạch cực lớn, thời gian kéo dài sáu tháng.”
“Trước khi lên đường, mẹ tôi nói khi ông trở về thì chắc vừa kịp lúc tôi chào đời. Cha tôi vui lắm, mẹ còn tự tay tiễn ông đi. Không ai nghĩ rằng lần chia tay đó… sau khi gặp lại, mọi thứ đều đã thay đổi long trời lở đất.”
Giọng Khương Tuế mang chút nghèn nghẹn mũi, nhưng lạnh nhạt như đang kể chuyện của ai khác:
“Sáu tháng sau, cha tôi trở về đúng hẹn, nhưng mơ màng thất thần, như biến thành người khác. Những người tham gia dự án cùng ông chỉ trong vòng nửa tháng đều tự sát bằng nhiều cách khác nhau. Cha tôi cũng không ngoại lệ, nhiều lần tìm cách tự sát, chỉ là đều bị mẹ tôi ngăn lại.”
“Mẹ tôi không biết đã xảy ra chuyện gì. Nhưng bà không thể mất chồng. Bà cầu xin ông hãy cố gắng sống vì đứa con chưa chào đời.”
Cố Yên nghe đến đây liền cảm thấy chuyện này tuyệt đối không đơn giản.
Quả nhiên, Khương Tuế nói tiếp:
“Cha tôi dựa vào ý chí ngoan cường mà cầm cự, dần dần trông có vẻ không khác người bình thường. Nhưng những ngày tốt đẹp chẳng kéo dài bao lâu. Một tháng sau khi trở về… ông biến dị.”
“Đó chính là lúc nhân loại biết đến xác sống đầu tiên trên thế giới.”
Cố Yên từng gặp cha Khương Tuế trong phòng thí nghiệm, nhưng Ninh Vấn Du và Bạch Đào thì là lần đầu nghe nói, ai nấy đều nổi hết da gà.
“Về sau theo điều tra của mẹ tôi, khối thiên thạch kia mang theo một loại siêu virus rơi xuống địa cầu. Không ai biết rốt cuộc đó là thứ gì, vậy mà nó có thể tồn tại ngoài vũ trụ vẫn không mất hoạt tính. Khi các nhà nghiên cứu phát hiện điểm này, dự án lập tức bị đình chỉ khẩn cấp, bên trên ra lệnh tiêu hủy toàn bộ. Cha tôi và vài người khác vốn được xác định là không bị lây nhiễm nên mới được thả về.”
“Nhưng tất cả họ đều coi thường tính hoạt hóa của virus. Dù không vào trung tâm nghiên cứu trực tiếp… họ vẫn bị lây nhiễm.”
“Cha tôi… đã biến thành xác sống. Nhưng mẹ lại cho rằng ông chỉ mắc bệnh, và bà sẽ tìm được cách chữa trị cho ông.” Khương Tuế cười cười. “Giống như ung thư, tuy được xem là bệnh vô phương cứu chữa, nhưng thật ra chỉ là con người tạm thời chưa tìm ra phương pháp điều trị.”
“Nhưng bộ dạng của cha tôi khi đó… Nếu để người khác nhìn thấy, nhất định sẽ bị xử lý ngay lập tức. Vì thế mẹ tôi giả vờ nói rằng cha mắc bệnh và đã qua đời, rồi giam ông trong nhà, bắt đầu tự mình nghiên cứu loại virus này.”
Bạch Đào nổi hết da gà: “Vậy… vậy tức là các anh đã sống chung với một con xác sống suốt bao lâu nay?!”
Khương Tuế không trả lời câu hỏi này. Nhưng Cố Yên lại hiểu rất rõ, người thật sự ở cạnh một xác sống ngày đêm, là Khương Tuế, chứ không phải mẹ y.
Vị giáo sư kia tin rằng Khương Tuế có thể đánh thức lại trí nhớ của chồng bà, vì thế thường xuyên đưa Khương Tuế vào ở cùng ông ta. Thậm chí khi Khương Tuế còn rất nhỏ, bà đã để virus lây nhiễm sang y.
“Họ thật sự rất yêu nhau.” Giọng Khương Tuế nhạt nhòa, “Hai người họ là thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau. Ai quen biết họ cũng nói họ là đôi thần tiên quyến lữ.”
Cố Yên siết chặt ngón tay.
Ánh sáng trong chiếc xe tối mờ, đường nét bên mặt Khương Tuế chỉ lờ mờ hiện lên. Nhưng lúc này, trong mắt Cố Yên, y mong manh như một pho tượng thủy tinh đẹp đẽ vô song, chỉ cần nhẹ nhàng đặt xuống là sẽ vỡ tan thành từng mảnh.
Cha mẹ y yêu nhau như thế. Nhưng cha mẹ y… lại không yêu y.
Khương Tuế trở thành vật hi sinh cho tình yêu của họ.
Mặc dù vậy, y không cần ai thương hại. Giọng y vẫn bình thản như nước: “Sau khi cha biến thành xác sống, ông rất dễ kích động, thường gây ra tiếng động lớn. Hàng xóm ngày nào cũng than phiền, thậm chí muốn báo cảnh sát. Nhưng mẹ tôi dành toàn bộ tiền bạc cho việc nghiên cứu, không đủ để chuyển đến phòng thí nghiệm chuyên nghiệp. Mãi đến khi tôi lên bốn, bà mới quen Khương Dẫn Nguyên.”
“Khương Dẫn Nguyên là nhân vật lớn ở thành D, giàu có vô số. Ông ta nhìn trúng dự án nghiên cứu của mẹ tôi, đồng ý đầu tư. Để che mắt thiên hạ, ông ta kết hôn với mẹ tôi. Nhờ đó, mẹ tôi mới được sở hữu một phòng thí nghiệm tiên tiến, nguồn tài chính dồi dào. Dần dần bà cũng có danh vọng cao trong giới học thuật, phòng thí nghiệm phát triển và mở rộng, kết quả nghiên cứu cũng tiến bộ rõ rệt.”
Bạch Đào nghe đến ngây người: “Vậy sau đó… virus bùng nổ thế nào? Xác sống mất kiểm soát à?”
Khương Tuế bật cười: “Nói chính xác thì… là có người cố ý làm nó mất kiểm soát.”
Cố Yên nhớ đến những gì Doãn Thanh Nam từng nói.
Rằng Khương Tuế vì trả thù nhân loại nên thả virus ra.
Nếu là trước kia, có lẽ hắn sẽ tin, bởi Khương Tuế có đủ mọi lý do để hận đời: gia đình dị dạng, tuổi thơ méo mó, và quan trọng nhất….y không phải là con người.
Nhưng bây giờ…
Cố Yên nắm lấy tay Khương Tuế: “Còn một lúc nữa mới đến nơi. Em ngủ trước đi, đến nơi tôi gọi.”
Khương Tuế hơi ngạc nhiên: “Sao không để tôi nói tiếp?”
“Vì em nên ngủ.” Rõ ràng vừa ăn kẹo xong, cổ họng Cố Yên lại nghẹn đắng. “Ngủ đi.”
Khi đoàn xe gần đến nơi, mọi người dừng lại nghỉ ngơi, xuống xe vận động gân cốt, đi vệ sinh v.v.
Lửa trại vừa được đốt lên, Khương Tuế vừa bước xuống xe thì liền thấy Thẩm Diệu Từ không biết đã đứng nhìn về phía y bao lâu rồi.
Gương mặt hắn giống hệt một oán phụ, toàn thân tỏa ra khí tức tối đen, như thể chỉ một giây nữa là sẽ ngưng tụ thành lưỡi dao gió giết người chơi. Ai nấy đều né hắn thật xa, không dám bắt chuyện.
Khương Tuế: “…”
Người này rốt cuộc có thể tự đi lại bình thường hay không vậy?
“Tôi muốn đi vệ sinh.” Khương Tuế nói chậm rãi.
Cố Yên lập tức: “Tôi đi cùng em.”
“Anh không phải muốn xem bản đồ với bọn họ sao? Không cần bận tâm tôi.” Khương Tuế nói. “Tùy tiện tìm ai đó đi cùng là được…”
Còn chưa dứt câu, Thẩm Diệu Từ đã rất nghiêm túc bước tới, gương mặt cố tỏ ra không thân thiết lắm: “Tôi cũng muốn đi. Đi cùng chứ?”
“…” Khương Tuế: “Ừ, đi cùng.”
Cố Yên không vui khi có người đàn ông khác đi cùng Khương Tuế, định nói gì đó thì Khương Tuế đã bước đi trước, như thể ngại hắn lắm lời.
Thẩm Diệu Từ rụt rè theo sau.
Đại ca của nhóm thợ săn dị năng… nhìn vẻ ngoài mày rậm mắt to, chắc không phải dạng thích tranh giành người yêu với người khác. Loại người như thế thường chỉ quan tâm tới sự nghiệp.
Hơn nữa xem bộ dáng không tình nguyện của hắn, chắc là chẳng có hứng thú gì với đại tiểu thư cả.
Nghĩ vậy, đội trưởng Cố cũng yên tâm đôi chút, tiếp tục xem bản đồ với Ninh Vấn Du để bàn cách phá vòng vây, hoàn toàn không biết rằng vào lúc đó, vị “ đại ca chỉ thích làm sự nghiệp” mày rậm mắt to kia đã áp Khương Tuế lên thân cây để hôn.
Thẩm Diệu Từ sợ vỏ cây làm đau eo Khương Tuế, còn cố tình dùng tay mình che phía sau, nhìn thì dịu dàng chu đáo biết bao nhưng những gì hắn nói ra lại chẳng hề dịu dàng chút nào.
Hắn như muốn nuốt chửng Khương Tuế vào trong bụng, hôn một cái liền cắn không buông, tiếng nước ướt át dính dáp vang lên bên tai làm Khương Tuế khẽ nhíu mày, có chút không chịu nổi, đẩy Thẩm Diệu Từ một chút:
“... Được rồi.”
“Không được.” Thẩm Diệu Từ bực bội đáp. “Tôi nghe nói Thiệu Phồn dẫn theo ai đó từ cửa thành đi ra, nghĩ cái là biết ngay đó là em. Tôi muốn đi tìm em, lại sợ em giận... Tuế Tuế, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Em bị thương sao? Để tôi xem.”
Hắn vừa nói vừa đưa tay sờ lưng Khương Tuế. Ngón tay run lên khi chạm vào làn da mềm mại, ấm áp của y, rồi càng lấn tới trước ngực, giả bộ như muốn kiểm tra tim mạch, hành vi này, ai nhìn cũng biết là ý đồ của Tư Mã Chiêu.
Khương Tuế lười biếng, không hề ngăn cản.
Dù sao có ngăn đi nữa hắn cũng không nghe, muốn sờ thế nào thì để hắn sờ thế ấy.
“Thiệu Phồn với Cố Yên đều vô dụng.” Thẩm Diệu Từ cắn nhẹ vành tai Khương Tuế, vừa hôn vừa mắng. “Hai người cấp S mà không bảo vệ nổi em. Thà đi cho xác sống ăn còn hơn.”
Oán khí của hắn dường như muốn tràn ra thành thực thể.
Hắn hôn dọc xuống cổ Khương Tuế, Khương Tuế thuận theo ngẩng đầu, để lộ ra vị trí động mạch yếu ớt trước mặt hắn.
“Lúc anh chém Khương Dẫn Nguyên, có chắc chắn là chém đứt đầu ông ta không?”
“Đương nhiên.” Thẩm Diệu Từ nói, “Tôi sẽ không phạm loại sai lầm đó.”
“Thiệu Phồn nói… có thể là vì Khương Dẫn Nguyên xuất hiện đột biến lên cấp cao hơn.”
Thẩm Diệu Từ sững lại: “Em không nghĩ vậy sao?”
Khương Tuế lắc đầu.
“Tuy virus là vật ngoài hành tinh, nhưng đây vẫn là Trái Đất. Tiến hóa phải tuân theo quy luật căn bản. Giống như cách sinh vật nhân hạch tiến hóa thành con người, đó không phải chuyện một sớm một chiều, mà cần quá trình dài. Xác sống bình thường phải mất ba tháng mới tiến hóa được chút trí tuệ ít ỏi. Vậy vì sao Khương Dẫn Nguyên có thể vượt qua quy luật, trực tiếp biến thành loại có trí tuệ?”
“… Nhẹ thôi, đau.” Khương Tuế nhíu mày, kéo đầu Thẩm Diệu Từ ra khỏi ngực mình. Thẩm Diệu Từ ú ớ: “Vậy em cảm thấy vì sao ông ta trở thành sinh mệnh cấp cao trong đám xác sống?”
Khương Tuế nheo mắt, chậm rãi nói: “Dị năng.”
Thẩm Diệu Từ sững sờ.
“Ông ta vẫn luôn muốn có được thứ đó. Có lẽ ngay khoảnh khắc sắp chết, rốt cuộc ông ta đã lấy được.”
Khương Tuế lẩm bẩm: “Vì ông ta có dị năng đặc biệt nên sau khi bị xác sống lây nhiễm, ông ta không hoàn toàn biến hóa mà giữ lại ý thức con người. Anh có chém ông ta thành mấy khúc, ông ta vẫn có thể sống lại, rất có thể đều là nhờ dị năng.”
Thẩm Diệu Từ nghĩ một lát: “Rất giống tình trạng của em?”
“Không.” Khương Tuế nói. “Tôi là vì gặp biến cố trong lúc bị lây nhiễm, mới trở thành bộ dạng như hiện tại. Còn ông ta thì bị cảm nhiễm hoàn toàn, đến hình dáng con người cũng không giữ được. Có lẽ ông ta khao khát tìm tôi chính là muốn tìm ra cách biến trở lại từ tôi.”
“Hai lần xuất hiện trước mặt tôi, đều để dụ tôi ra gặp ông ta.”
Thẩm Diệu Từ lập tức đáp:
“Vậy sao em còn đi ra!?”
“Tôi không sợ ông ta” Khương Tuế cười lạnh. “Tôi giết được ông ta lần đầu, thì giết lần hai lần ba cũng không khó.”
“Đó là cái bẫy ông ta giăng cho em!” Thẩm Diệu Từ sốt ruột nói. “Tôi không muốn em gặp chút nguy hiểm nào!”
“Cho nên Thiệu Phồn mới để anh đi theo tôi.” Khương Tuế nhướng mày nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của hắn, khẽ chạm môi lên nốt ruồi trên chóp mũi Thẩm Diệu Từ như khen thưởng. “Khương Dẫn Nguyên đã liều mạng xuất hiện, chứng tỏ ông ta mất kiểm soát rồi. Nếu đã nôn nóng tìm cái chết như vậy… tôi đương nhiên sẽ tiễn ông ta một đoạn.”
“Anh sẽ giúp tôi, đúng không?”
Thẩm Diệu Từ kề mũi vào mũi y, giọng khàn đặc: “Vì em, chuyện gì tôi cũng làm.”
Khương Tuế cười nhẹ, thưởng cho hắn một nụ hôn lên môi:
“Được rồi, chúng ta nên quay về.”
Thẩm Diệu Từ cạ vào y một cái:
“Em định để tôi trở về trong tình trạng này sao?”
“Tôi thì không sao.” Khương Tuế độc ác đáp. “Mất mặt cũng đâu phải tôi.”
“Tôi đi cùng em ra đây. Mà trở về như thế này, Cố Yên chắc chắn sẽ nghi.” Thẩm Diệu Từ dính lấy y, giọng mềm nhũn: “Tuế Tuế… dùng tay được không? Tôi sẽ ra rất nhanh.”
Khương Tuế: “…”
Y thật sự không hiểu nổi Thẩm Diệu Từ, một người đàn ông mà câu “Tôi sẽ ra rất nhanh” cũng nói ra được, đúng là không biết xấu hổ.
Không đợi y trả lời, Thẩm Diệu Từ đã áp sát, thì thầm bên tai:
“Tuế Tuế… vợ ơi…em là tốt nhất… cầu xin em.”
Làm sao lại có một người đàn ông cao gần mét chín mà thích làm nũng đến vậy? Còn hành động như con chó con đang tan nát cõi lòng vào đêm khuya thế này. Không biết còn tưởng rằng Khương Tuế bắt nạt hắn.
Khương Tuế nhắm mắt:
“Làm nhanh lên.”
“Được!” Thẩm Diệu Từ lập tức hưng phấn. “Tôi nhanh lắm!”
Khương Tuế: “…”
Y thật sự rất phiền cái kiểu Thẩm Diệu Từ cứ nằm trên giường mà gọi loạn y nào là “vợ ơi”, “bé yêu”. Càng phiền hơn là chuyện gì hắn cảm nhận cũng phải lôi hết ra nói, đến mức Khương Tuế cảm thấy, ngay cả một con xác sống như y còn biết xấu hổ hơn cái họ Thẩm này.
Cũng chẳng trách trước kia y luôn ngỡ rằng Thiệu Phồn và Thẩm Diệu Từ là một đôi. Nếu vậy thì… haiz, phía dưới của Thẩm Diệu Từ đúng là đáng tiếc thật.
Thẩm Diệu Từ hoàn toàn không biết não Khương Tuế đang chạy đi đâu. Dù có biết thì hắn cũng chỉ quay sang mắng Thiệu Phồn là “đồ chó” khiến Tuế Tuế hiểu lầm lâu như vậy.
Mẹ của Thiệu Phồn và mẹ của Thẩm Diệu Từ vốn là bạn rất thân. Hai người họ từ nhỏ đã quen biết, tình cảm tự nhiên tốt, thêm nữa Thiệu Phồn đã qua tuổi 30 mà vẫn chưa kết hôn, thế là dần dần có tin đồn hai người họ đang yêu nhau. Người ta nói vì áp lực gia đình nên không thể công khai, nên mới vẫn luôn lén lút quen nhau.
Khương Tuế biết được mấy chuyện bát quái này hoàn toàn vì Doãn Thanh Nam cứ nhắc hoài, hòng dụ y đi hỏi thẳng một lần. Nhưng Khương Tuế nhất quyết không hỏi, chọc Doãn Thanh Nam tức đến mức suýt phát điên.
Sau đó, Khương Diễn Nguyên cho rằng giá trị nghiên cứu trên người y chẳng còn bao nhiêu, liền muốn “nghiên cứu” nốt phần còn lại, tức là mổ y ra. Đến lúc đó, Khương Tuế mới thật sự nhận ra bản thân như đang bước trên băng mỏng. Y bắt đầu sợ Thiệu Phồn sẽ bỏ rơi y, như vậy y sẽ chẳng còn ai bảo vệ.
Bị ảnh hưởng bởi cha mẹ, Khương Tuế cho rằng tình yêu là mối quan hệ ổn định nhất của con người. Vì thế, ngay cả khi bản thân chẳng biết tình yêu là gì, y vẫn đi thổ lộ với Thiệu Phồn. Thiệu Phồn từ chối rất nhẹ nhàng, nhưng cũng cho y một câu trả lời chắc chắn: giữa hắn và Thẩm Diệu Từ đúng là có gì đó.
Khi ấy suy nghĩ của Khương Tuế rất đơn giản: nếu Thiệu Phồn cự tuyệt vì yêu Thẩm Diệu Từ, vậy chỉ cần Thẩm Diệu Từ không thích Thiệu Phồn nữa là ổn, đúng chứ?
Thế nên Khương Tuế quyết định chủ động tiếp cận Thẩm Diệu Từ.
Nhưng hóa ra tên này hoàn toàn là một con chó điên. Chỉ đi xem một bộ phim mà thôi, vậy mà Thẩm Diệu Từ có thể hôn đến mức môi y đỏ bừng, sưng tấy. Hại y phải nói dối Thiệu Phồn là… bị cay ớt.
Nghĩ lại, chắc Thiệu Phồn lúc đó cũng chẳng tin, vì sắc mặt hắn khi ấy trông đâu có bình thường.
Còn chuyện “nhanh lắm” mà tên đàn ông kia nói vốn chẳng đáng tin chút nào. Tay Khương Tuế đau đến mức gần như không chịu nổi, Thẩm Diệu Từ lúc đó mới chịu dừng lại. Hắn vội vàng lấy khăn lau tay cho Khương Tuế, rồi hôn lên hàng mi ướt mồ hôi của y:
“Tôi rất thích Tuế Tuế.”
Khương Tuế: “……”
Không thì anh vẫn nên thích Thiệu Phồn đi. Tính tình hắn tốt, sẽ không muốn đập cho anh hai bạt tay như tôi đâu.
Khương Tuế thậm chí không mở miệng, chỉ muốn để Thẩm Diệu Từ dẫn y trở về. Nhưng đúng lúc đó, từ phía không xa vang lên giọng nói lạnh lẽo của Cố Yên:
“Hai người… đang làm cái gì?”