Cố Yên và Ninh Vấn Du xem xong bản đồ, xác định kế hoạch lẻn vào, nhưng Khương Tuế và Thẩm Diệu Từ vẫn chưa quay lại.
Theo lý thuyết, đi WC thì làm gì lâu như vậy. Cố Yên lo Khương Tuế gặp nguy hiểm nên đi tìm, nào ngờ vừa đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.
Đồng tử của hắn đỏ lừ vì phẫn nộ, nắm tay siết chặt đến mức gân xanh nổi hằn trên mu bàn tay. Chưa kịp suy nghĩ, một tia sét đã lao thẳng về phía Thẩm Diệu Từ.
Cố Yên vốn khống chế dị năng cực tốt, cho dù trong trạng thái phẫn nộ như vậy vẫn chắc chắn không làm Khương Tuế bị thương. Thẩm Diệu Từ đã nhịn hắn quá lâu, nay Cố Yên ra tay trước, Thẩm Diệu Từ liền không chút do dự, vỗ hai tay ngưng tụ gió, hóa thành vô số lưỡi dao gió quét ngược về phía Cố Yên.
Hai luồng dị năng mạnh mẽ va chạm vào nhau, mặt đất nổ tung thành một hố lớn, cát đá bay loạn, khí thế đủ khiến người khác kinh hãi.
Khương Tuế rất bình tĩnh, tránh sang sau một gốc cây, dự định đợi bọn họ đánh xong rồi mắng cho mỗi người một trận. Nhưng hai cấp S đối đầu nhau, thật sự khó phân cao thấp. Lôi điện của Cố Yên có thể tạo sát thương diện rộng, còn Thẩm Diệu Từ có thể điều khiển không khí đánh lén. Mấy lượt giao tranh trôi qua, cả hai đều bị thương, mà xem chừng đánh đến sáng cũng chưa phân thắng bại.
Khương Tuế nhíu mày, dứt khoát quay đầu đi về doanh trại, y tuyệt đối không ở lại chỗ này để xem hai tên ngốc kia đánh nhau trong gió lạnh.
Bạch Đào thấy y trở về thì sững người: “Tuế Tuế, đại ca với cậu Thẩm kia đâu rồi?”
“Có khi bị xác sống ngậm đi ăn rồi.” Khương Tuế trả lời mà chẳng buồn để tâm.
Bạch Đào: “Hả?”
Ninh Vấn Du nhìn về phía xa, nơi đất rung trời nứt, do dự hỏi: “Sao bọn họ lại đánh nhau rồi?”
Khương Tuế: “Nhàn rỗi quá nên điên thôi.”
Tên đầu sỏ gây chuyện thì bình tĩnh ngồi cạnh đống lửa ăn khoai nướng, đương nhiên là Ninh phó đội tốt bụng đã giúp y l*t s*ch vỏ.
Khoai nướng mềm ngọt, Khương Tuế ăn rất thích. Vừa ăn xong một củ, còn chưa kịp lau tay bằng khăn ướt, đột nhiên khí tức nặng nề tràn đến từ phía sau. Ai đó nắm lấy cánh tay y, giọng nói lạnh băng:
“Đi với tôi.”
Khương Tuế cau mày: “Đau.”
“……” Cố Yên cứng người, lập tức nới lỏng lực tay, kéo Khương Tuế lên xe rồi “rầm” một tiếng đóng cửa, cách ly toàn bộ đám “ăn dưa hóng chuyện” bên ngoài.
“Đột nhiên lên cơn gì vậy?” Khương Tuế dựa vào ghế, xoa cánh tay, “Cảm xúc của anh dạo này luôn không ổn định à?”
“Em còn mẹ nó đi với Thẩm Diệu Từ…… Bảo tôi sao mà bình tĩnh được?!” Cố Yên giọng khàn vì tức, “Tôi còn chưa nổ tung là đã đủ bình tĩnh lắm rồi!”
“Khương Tuế! Em không có gì muốn nói với tôi sao?!”
Khương Tuế đã thấy quá nhiều người phát điên, nên chẳng động tâm chút nào: “Tôi phải nói gì với anh?”
Cố Yên cố gắng kìm nén tính khí, hít sâu, chậm rãi hỏi:
“Em và Thẩm Diệu Từ… từng quen nhau?”
“Hử?” Khương Tuế khoanh tay, môi cong cong, giọng nhẹ như cười: “Doãn Thanh Nam đem chuyện của tôi và Thiệu Phồn kể cho anh nghe rất rõ, nhưng lại không nhắc đến Thẩm Diệu Từ à?”
Nghĩ lại cũng đúng, Doãn Thanh Nam nói những chuyện đó đều có mục đích. Nếu không phải trước khi đi Thiệu Phồn đã dặn hắn phải đưa Khương Tuế về căn cứ, thì chỉ với việc Khương Tuế dám đối xử như vậy với Thiệu Phồn, trong lần đầu gặp nhau tại chung cư Dung Giang, Khương Tuế đã sớm bị Cố Yên chém thành than rồi.
“Được thôi.” Khương Tuế nói, “Tôi và Thẩm Diệu Từ… Nếu không phải Thiệu Phồn chen ngang một chân và virus xác sống bùng nổ, thì tháng mười hai năm nay này chúng tôi sẽ đính hôn. Nói cách khác, hắn là vị hôn phu của tôi.”
“Rắc.”
Đội trưởng Cố bóp nát luôn tay vịn ghế.
“Em không phải với anh Thiệu……” Cố Yên nghiến răng nghiến lợi, “Rốt cuộc em từ đâu mà có lắm vị hôn phu như vậy?!”
“Tôi chỉ từng cầu hôn Thiệu Phồn, nhưng hắn không đồng ý. Vậy chắc không tính là vị hôn phu của tôi đâu nhỉ?” Khương Tuế suy nghĩ thật nghiêm túc.
“……” Giờ phút này Cố Yên thực sự muốn bùng nổ ngay tại chỗ vì cái tên thiếu niên xinh đẹp nhưng đầu sắt đá này. “Vậy còn tôi thì sao?! Tôi tính là cái gì?!”
Khương Tuế thật lòng kinh ngạc: “Tôi nói rồi mà, anh nhiều lắm chỉ tính như ân nhân cứu mạng…… Tuy rằng không có anh, tôi. cũng không chết.”
Cố Yên tức đến bật cười:
“Ân nhân cứu mạng?!”
Hắn bất ngờ quỳ xuống nệm, nắm lấy cằm Khương Tuế rồi cúi xuống hôn mạnh.
Nụ hôn thô bạo đến mức gần như cắn xé. Lưỡi Cố Yên vừa đẩy vừa quấn, càn quét từng góc trong khoang miệng Khương Tuế, l**m đến tận gốc lưỡi khiến y không sao thốt nên lời, chỉ phát ra những tiếng ướt át, run nhẹ, mềm mại như mèo con.
Khương Tuế cảm giác cả cằm mình đều ướt sũng, lại bị Cố Yên l**m sạch tùy ý. Bàn tay thô ráp mang vết chai của người đàn ông lần theo làn da non mềm để lại những dấu đỏ nhàn nhạt, ám muội đến khó nói, khiến hơi thở Khương Tuế dần trở nên hỗn loạn.
Như thể không khí trong lồng ngực đều bị người kia đoạt sạch, toàn thân Khương Tuế như tan ra thành nước, mềm nhũn nằm gọn trong ngực Cố Yên, mặc cho hắn tùy tiện bắt nạt.
Cố Yên ôm chặt lấy cơ thể mảnh mai mềm mại của thiếu niên, giọng khàn đi:
“Ân nhân cứu mạng sẽ hôn em kiểu này sao?”
Khương Tuế thở hổn hển:
“Đó là vì anh không biết xấu hổ.”
“……” Mặt Cố Yên đen lại:
“Vậy lúc trước em hôn tôi là vì cái gì?!”
Mày Khương Tuế cong lại, nở nụ cười.
Ánh sáng trong xe lờ mờ, còn làn da y lại sáng đến gần như phát quang. Hàng mi dài hơi cụp, trong mắt như đọng cả hồ nước xuân, dịu dàng, mơ màng, đẹp đến mức tựa yêu tinh quyến rũ người.
“Vậy anh coi như là tôi…” Khương Tuế vòng tay qua cổ hắn, khẽ phả hơi bên tai, “bẩm sinh dễ dụ dỗ đi.”
Cố Yên chết lặng.
Nắm tay siết chặt.
Hắn nghiến răng, tự đấm một cú vào mặt mình.
Khương Tuế: “?”
Tên này điên thật rồi?
Cố Yên ra tay với chính mình cũng chẳng nhẹ, một cú thôi mà nửa bên mặt đã sưng tím, khóe môi rỉ máu. Hắn đưa lưỡi l**m sạch vệt máu ấy, giọng tràn đầy phẫn hận:
“Nếu em thật sự bẩm sinh dễ dụ dỗ như vậy…”
Hắn bóp lấy cổ Khương Tuế, nhưng không dám dùng sức như một con sư tử vô dụng, chỉ biết gầm rống trong tuyệt vọng:
“Tôi sẽ thoải mái mà đè em xuống ghế rồi ch*ch em ngay tại đây cũng được!”
Khương Tuế ngửa đầu cười ra tiếng:
“Nhìn anh bây giờ kìa, chẳng khác nào một con chó thua trận, thảm không chịu nổi.”
“Vậy em có thấy tôi đáng thương không?” Cố Yên tự hỏi, rồi tự đáp:
“Em căn bản sẽ không thấy tôi đáng thương. Em chỉ biết lợi dụng tôi.”
Trước đây khi nhìn Thường Trí, hắn từng nghĩ người kia thật đáng buồn, ai cũng thấy Khương Tuế chỉ lợi dụng Thường Trí, vậy mà Thường Trí lại vui vẻ bằng lòng, nguyện cam chịu, nhiều lần vì y mà xông vào chỗ chết. Giờ hắn nhận ra… chính mình cũng biến thành Thường Trí thứ hai. Biết rõ Khương Tuế vô tâm, mà vẫn cố chấp ôm lấy thứ cát đang trôi dần khỏi tay.
“Hiện tại tôi còn có giá trị lợi dụng không?” Cố Yên hỏi.
Khương Tuế vỗ đầu hắn như vỗ chó con:
“Có chứ.”
Y đưa tay ôm lấy mặt hắn, hôn nhẹ lên môi:
“Vì dỗ dành cảm xúc của anh, tôi đã giả vờ không quen Thẩm Diệu Từ rồi. Như vậy còn chưa đủ thành ý sao?”
Cố Yên: “…”
Cái kiểu trai tồi mở miệng ra câu nào cũng nghẹn người như này là Thiệu Phồn dạy sao?! Không thể dạy thứ gì tử tế được à?!
“Được rồi.” Khương Tuế nói, “Còn việc chính phải làm. Chờ giết được Khương Dẫn Nguyên, anh muốn đánh nhau với Thẩm Diệu Từ thế nào thì đánh. Tôi sẽ không quản.”
Cố Yên:
“Bởi vì trong mắt em, ai cũng chẳng quan trọng, đúng không?”
Khương Tuế mỉm cười:
“Anh nghĩ vậy thì….anh với hắn giống nhau. Cảm thấy dễ chịu hơn chút nào không?”
“……” Cố Yên nghiến răng, “Hoàn toàn không!”
Hắn nắm tay Khương Tuế, đan chặt mười ngón, áp mặt vào má mềm của y, hỏi nhỏ:
“Vậy đối với em… ai mới là người đặc biệt? Thiệu Phồn sao?”
Khương Tuế: “.”
Sao Cố Yên cũng học cái tính tranh giành tình cảm vô nghĩa giống Thẩm Diệu Từ vậy chứ.
Y đẩy hắn ra, đưa tay xoa đôi môi còn sưng đỏ của mình:
“Chúng ta đi thôi.”
Cố Yên hít sâu một hơi.
Thật ra hắn chẳng nhận được lời hứa hẹn nào từ Khương Tuế, nhưng cũng không dám hỏi thêm. Hắn sợ nghe được câu từ chối rõ ràng. Một câu như vậy… là hoàn toàn chấm dứt mọi hy vọng.
Hắn chỉ đành cưỡng ép đè xuống mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng, kéo cửa sổ xe xuống, trầm giọng ra lệnh:
“Xuất phát!”
Bạch Đào hiếu kỳ đến mức sắp nổ tung, do dự mấy lần vẫn không nhịn được hỏi:
“Đại ca, tôi vừa thấy anh trai nhỏ họ Thẩm kia toàn thân đều là thương tích quay về. Là anh đánh sao?”
Cố Yên lạnh mặt, thầm nghĩ: Vậy sao cô không quan tâm đến việc đại ca của cô đây cũng một thân thương tích? Nhưng đã là đàn ông trưởng thành, tuyệt đối không thể tự phơi bày miệng vết thương của mình ra trước người khác, vì vậy hắn vững vàng phủ nhận:
“Không phải.”
“Nhưng tôi rõ ràng nhìn thấy ánh sáng từ tia sét của anh....”
Ninh Vấn Du vội đưa tay bịt miệng cô:
“Đào nhi, mau nhìn ra ngoài xem có xác sống không, đừng nói nữa!”
Khóe môi Khương Tuế nhếch lên một tia cười nhạt. Ánh trăng xuyên qua cửa kính chiếu vào, nhợt nhạt, xa xăm. Phía trước đã là khu vực xác sống tập trung.
Đây là một thị trấn nhỏ gần căn cứ nhất, từng có khoảng một vạn cư dân sinh sống. Sau khi virus bùng nổ, cả thị trấn lập tức sụp đổ. Người trong căn cứ đã nhiều lần dọn sạch xác sống nơi đây, đáng lẽ số lượng không còn bao nhiêu. Nhưng trận sóng xác sống lần này lại kéo theo rất nhiều xác sống từ nơi khác tràn đến, nhanh chóng lấp đầy khoảng trống.
Trong màn đêm đặc quánh, thị trấn không còn một ngọn đèn, nhưng nhờ ánh trăng sáng lạnh vẫn có thể thấy bóng xác sống lũ lượt kéo nhau trên các con phố.
Đám đông chen chúc, lảo đảo như biển người thối rữa, nhìn thôi cũng khiến da đầu tê dại.
Mà bọn họ phải tìm được Khương Dẫn Nguyên giữa đám này, nói dễ hơn làm.
“Dựa theo hiểu biết của em về Khương Dẫn Nguyên, hắn có khả năng ở đâu?” Cố Yên hỏi.
Khương Tuế suy nghĩ rồi nói:
“Khương Dẫn Nguyên ngậm thìa vàng từ lúc sinh ra, cả đời chưa nếm khổ. Dù biến thành xác sống, cũng sẽ không tùy tiện tìm chỗ nào đó mà ngồi xổm. Nếu hắn vẫn còn giữ chút thần trí, có lẽ sẽ ở khách sạn trong trấn, hoặc trong nhà một hộ giàu có.”
Ninh Vấn Du lên tiếng:
“Trong trấn chỉ có một nhà khách, điều kiện cực kỳ tệ. Còn hộ giàu thì… thật ra có một nhà là nhà giàu nhất trấn này, tự xây một tòa nhà kiểu Tây, coi như kiến trúc biểu tượng của thị trấn.”
“Đi xem tòa nhà kiểu Tây đó trước.” Cố Yên quyết định.
“Phía trước là đường vào thị trấn. Mọi người chuẩn bị chiến đấu!”
“Rõ!”
So với núi rừng hoang vắng, xác sống càng thích tụ tập trong thị trấn. Vì ở đây, nếu may mắn chúng có thể tìm được người sống; không may thì vẫn có heo gà vịt ngỗng để ăn. Không có thịt người, chúng cũng không bỏ qua bất kỳ thứ gì có máu thịt.
Nơi xác sống đi qua, tuyệt đối không có thứ gì sống sót.
Ngay tại lối vào thị trấn, lác đác đã có nhiều xác sống thối rữa đi dạo. Xe việt dã đạp mạnh chân ga lao vào, Bạch Đào ngồi ghế phụ quan sát phía trước, Cố Yên lo xử lý hai bên hông xe. Xe chạy qua, mặt đường đầy xác xác sống và những đóa hoa máu nổ tung.
Bạch Đào bắn nát đầu một con xác sống, óc trắng phun tung tóe, cô hét lên:
“đ*t mẹ đ*t me! Về sau tôi còn dám ăn óc heo nữa không trời ơi!!!”
Ninh Vấn Du dở khóc dở cười:
“Thời buổi này óc heo đâu nữa mà ăn. Đừng nghĩ tới nó nữa. Phía bảy giờ có một con!”
Bạch Đào vội bắn, mặt tái mét:
“Tôi thề, sao chúng càng ngày càng kinh tởm vậy trời.”
Quả thật là kinh tởm.
So với xác sống từng thấy ở thành A, xác sống nơi đây thối rữa nặng hơn hẳn. Nhiều con đi một bước là nhỏ nước mủ một bước, vừa đi vừa rơi thịt. Có con còn giữ được nửa khung xương, vậy mà vẫn cố bò tới muốn cắn người, bị Thẩm Diệu Từ dùng lưỡi dao gió cắt phăng đầu, rơi xuống đường cái đánh choang một tiếng.
Bạch Đào trợn tròn mắt:
“Dị năng này dùng sướng thật! Chuẩn không lệch phát nào!”
“Người ta là S cấp mà.” Ninh Vấn Du cười nói.
Cố Yên lạnh lùng:
“Tôi không phải S cấp chắc?”
Ầm ầm ầm. Tiếng sấm như cuộn lên ngay bên cạnh. Từng cột sét rơi xuống, mỗi lần đánh là một mảng lớn xác sống bị tiêu diệt, phạm vi rộng, uy lực khủng khiếp, sạch sẽ đến mức đất trống xuất hiện từng mảng.
Khương Tuế: “?”
Y cảm thấy thật kỳ lạ.
Và rất nhanh, y hiểu ra mình không nghĩ nhiều, Cố Yên và Thẩm Diệu Từ thật sự đang cạnh tranh.
Có lẽ do trận đánh trước chưa phân thắng bại, giờ hai người liền so xem ai giết xác sống nhiều hơn. Nhìn cơn lốc gió xoáy và sấm sét quét ngang cả khu phố, đến cả Bạch Đào cũng quên bóp cò:
“Tôi thề, nếu tôi là xác sống, tôi sẽ chạy khỏi đây ngay trong đêm!”
Khương Tuế: “.”
Ấu trĩ hết sức.
Hai người cứ thế so kè suốt dọc đường, khiến những người có dị năng xung quanh nhìn mà trợn mắt há hốc mồm.
Tuy cấp S và cấp A chỉ hơn kém một bậc, nhưng thực lực lại chênh lệch một trời một vực. Những sát chiêu kinh người mà người có dị năng cấp A phải dùng đến mười lần mới đủ để đổ mồ hôi, kiệt quệ sức lực, thì cấp S lại thi triển nhẹ như không, giống hệt một vũ khí hình người, danh xưng ấy quả không sai chút nào.
Tiếng ma sát bén sắc của bánh xe vang lên khi xe dừng lại. Cố Yên nhìn căn nhà kiểu tây hai tầng trước mắt.
Căn nhà còn khá mới, xây chưa lâu, chắc chắn đã tốn không ít tiền của và công sức. Giữa một thị trấn xa xôi thế này trông lại càng không hợp hoàn cảnh. Trong sân, bụi hoa hồng Fujimoto vẫn chưa nở, bóng cây tùng La Hán cao lớn đổ xuống càng thêm âm trầm.
Cả tòa nhà lặng ngắt.
Cố Yên mở cửa xe, Khương Tuế theo sát sau, đội viên tập hợp ngay cổng. Cố Yên làm động tác tay, mọi người lập tức tản ra canh giữ xung quanh. Chỉ có Thẩm Diệu Từ là chẳng nghe theo, vừa xuống xe đã dính ngay bên cạnh Khương Tuế. Dù đã từng bị Cố Yên bắt gặp, hắn vẫn trơ trẽn nắm tay Khương Tuế, như hận không thể tuyên bố với cả thiên hạ rằng Khương Tuế là người của hắn.
Cố Yên: “……”
Đợi cha mày trở về căn cứ, tên họ Thẩm này sẽ không có kết cục tốt.
Cố Yên siết chặt tay cầm, đẩy cánh cửa sắt nghệ thuật, bước vào sân.
Bên trong yên tĩnh đến mức kỳ lạ. Đừng nói là tiếng xác sống gào rống, ngay cả tiếng côn trùng cũng không có. Sự im lặng quá mức này chính là dấu hiệu rõ ràng của một bữa tiệc Hồng Môn. Dù biết nguy hiểm, bọn họ vẫn phải tiến vào.
Vừa bước vào cửa chính, phòng khách đã là một mớ hỗn độn, như vừa bị lục soát cướp sạch. Khương Tuế ngửi thấy một chút mùi máu rất nhạt. Linh cảm dâng lên, y lập tức xoay người, đúng lúc một con xác sống từ bóng tối lao thẳng về phía y!
Khương Tuế lạnh mặt đứng yên, Thẩm Diệu Từ đã vung lưỡi dao gió, chém bay đầu xác sống. Cái đầu rơi xuống đất, phát ra tiếng nặng trịch. Ngay sau đó, một tiếng rít the thé vang lên, vô số xác sống từ bóng tối ùa ra, tất cả đều lao thẳng về phía Khương Tuế.
“…… Những xác sống này đều bị khống chế! Khương Dẫn Nguyên chắc chắn ở đây!” Khương Tuế nhanh chóng nói.
Cố Yên nổ súng thổi tung đầu hai con xác sống, rồi bật đèn pin quét toàn bộ không gian.
“Trên lầu!” Cố Yên trầm giọng: “Tôi lên trước!”
Bạch Đào lập tức nói: “Đại ca! Tôi đi theo anh!”
Tốc độ của Cố Yên cực nhanh. Chỉ trong vài giây hắn đã lên tới tầng hai. Phòng khách của căn nhà thuộc kiểu bố cục cũ, phía trên chính là hành lang tầng hai. So với bọn xác sống có tứ chi cứng đờ, Cố Yên linh hoạt gấp trăm lần. Lôi điện từ hắn giáng xuống, đan nhau thành một hàng rào điện chắn trước mặt con xác sống mặc áo sơ mi. Nó không dám tiến lên, toan quay đầu chạy, nhưng Cố Yên đã phá hỏng đường lui. Một báng súng giáng xuống đầu nó, óc văng tung tóe. Bạch Đào hét “A a a a!” đầy ghê tởm, tiện chân đá luôn cái xác xuống lầu.
Thi thể rơi đúng trước mặt Khương Tuế.
Thẩm Diệu Từ chắn trước người Khương Tuế: “Nó thế này là…”
Từ trên lầu, Cố Yên đáp: “Nó yếu lắm.”
“Tôi cũng thấy rồi.” Bạch Đào thò đầu qua lan can: “So với xác sống bình thường chẳng khác gì, chẳng lẽ lãnh đạo của xác sống chỉ tiến hóa… mỗi cái đầu? Yếu đến buồn cười.”
Thẩm Diệu Từ dùng mũi giày hất lật thi thể lại. Ban đầu hắn còn nghĩ đây không thể là Khương Dẫn Nguyên, chắc chỉ là thủ thuật che mắt của hắn. Nhưng khi lật được thân thể lên, gương mặt kia đúng là Khương Dẫn Nguyên, không sai nổi.
Xác sống ấy gian nan bò dậy, tròng mắt đã rơi lệch ra ngoài đong đưa lắc lư, ghê rợn đến rùng mình, vậy mà nó vẫn còn cười được.
Khương Tuế hơi cau mày.
Đúng như Cố Yên và mọi người đã nói, Khương Dẫn Nguyên lúc này vô cùng suy yếu. Thân thể nó đã mục nát nghiêm trọng hơn rất nhiều so với lần Khương Tuế nhìn thấy ở cổng thành trước đó.
Nếu phỏng đoán của y là đúng, thì Khương Dẫn Nguyên căn bản không hoàn thành cái gọi là tiến hóa cấp cao. Nó chỉ vừa khéo giữ lại được thần trí, biến thành loại xác sống có trí tuệ. Nhưng trạng thái nửa người nửa xác sống này còn kém ổn định hơn Khương Tuế rất nhiều, hoàn toàn dựa vào dị năng mới miễn cưỡng duy trì được hiện tại.
“... Khương… Tuế.” Giọng xác sống khàn khàn như bị giấy ráp cọ qua, chói tai và khó nghe. “Cuối cùng… lại một lần nữa… nhìn thấy con.”
“Đụ đụ đụ đụ!!” Bạch Đào giật mình thiếu chút nữa ngã lộn xuống lầu. “Xác sống… biết nói chuyện??!”
Đến cả Ninh Vấn Du vốn điềm tĩnh cũng không khỏi kinh ngạc.
Chỉ riêng Khương Tuế là không mấy bất ngờ.
Y đứng từ trên cao nhìn xuống Khương Dẫn Nguyên: “Thấy tôi để làm gì?”
“Con…” Khương Dẫn Nguyên nói đứt quãng, giọng khàn đục, “Cũng sẽ… giống ta…con không… sợ sao?”
Thẩm Diệu Từ lập tức quay sang Khương Tuế: “Tuế Tuế?”
Khương Tuế vô cảm đáp: “Tôi sợ gì chứ? Người biến thành một đống thịt thối lại không phải tôi.”
“Vậy…” Sau khi bị nhiễm virus, não bộ Khương Dẫn Nguyên vận hành cực kỳ chậm, nói chuyện cũng khó khăn vô cùng. “Con không sợ… bị nhốt trong… phòng thí nghiệm… những ngày đó sao?”
Toàn thân Khương Tuế lập tức cứng đờ, tứ chi lạnh toát.
“Con rõ ràng… rất sợ.” Giọng nói của Khương Dẫn Nguyên chậm chạp:
“Sợ bị… giải phẫu… đúng không?”
“Nếu bọn họ biết….con… thật sự là cái gì… Con có trốn… cũng không thoát… vận mệnh ấy.”
Sắc mặt Khương Tuế trắng bệch. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Bụng y lại bắt đầu đau âm ỉ, đau đến mức gần như không thở nổi.
“Ngay cả Thiệu Phồn… cũng không biết.” Giọng Khương Dẫn Nguyên như lời nguyền không thoát được. “Dị năng của con… là gì?”
Nó vươn cánh tay thối rữa, mùi hôi nồng nặc phả ra: “Cứu ta đi… Chúng ta mới là đồng loại. Con người… không có chỗ cho con dung thân. Con chỉ biết… giẫm lên vết xe đổ… của mười chín năm trước.”
Bạch Đào nghe mà ngu người: “Dị năng? Tuế Tuế có dị năng?”
Thẩm Diệu Từ cũng đứng bất động, hoàn toàn choáng váng. Hắn vốn biết dị năng của Khương Tuế là khống chế xác sống, đồng thời cũng sẽ khiến xác sống cực kỳ bị thu hút bởi y. Vì vậy y mới muốn cắt bỏ năng lực của mình, trở thành người bình thường. Nhưng lời Khương Dẫn Nguyên nói hôm nay lại không giống như họ từng hiểu.
“Tôi không thể cứu ông.” Khương Tuế nói.
Khuôn mặt mục nát của Khương Dẫn Nguyên vặn vẹo dữ tợn: “Con nghĩ… nếu bọn họ biết…con rốt cuộc… là thứ gì… bọn họ còn giữ con lại sao?!”
“Con vốn dĩ… đã cùng chúng ta… là đồng loại!”
Khương Tuế bật cười: “Nếu tự cho mình là đồng loại với xác sống, vậy sao còn muốn tôi cứu ông? Không phải biến thành xác sống, mất sạch lý trí mới là lựa chọn tốt nhất à? Khương Dẫn Nguyên, đến tận bây giờ ông vẫn dối trá như vậy.”
Khương Dẫn Nguyên nghiến răng moi một mảng thịt thối trên người mình xuống, cảnh tượng ghê tởm đến mức khiến người ta buồn nôn. Nó gầm lên:
“Nếu ta hoàn toàn biến thành xác sống, ta với bọn chúng sẽ chẳng còn khác gì nữa! Khương Tuế… chỉ cần chúng ta hợp tác, thống trị toàn bộ xác sống, đó mới là lựa chọn đúng đắn nhất!”
Ánh mắt lạnh lẽo của nó quét quanh mọi người: “Ở đây có hơn vạn con xác sống. Chỉ cần ta ra lệnh, bọn họ… một tên cũng đừng hòng chạy. Con cứu ta, sau đó trở về căn cứ mở cổng thành… nhân loại sẽ hoàn toàn bị hủy diệt.”
Nó mơ màng chìm vào giấc mộng tốt đẹp của chính mình:
“Đến khi ấy… trên toàn bộ địa cầu… chỉ còn hai chúng ta là xác sống có trí tuệ. Như vậy… chẳng tốt hơn sao?”
Mọi người đều cảm thấy sống lưng lạnh buốt.
Lời Khương Dẫn Nguyên nói tuy điên cuồng, nhưng hoàn toàn không phải không thể xảy ra, chỉ cần Khương Tuế đồng ý, y có cả trăm cách để mở cổng căn cứ, thả xác sống tràn vào.
Huống hồ, Cố Yên và Thẩm Diệu Từ đều biết rõ: trong lòng Khương Tuế luôn ôm mối hận với nhân loại.
Khó trách Khương Dẫn Nguyên dám xuất hiện trước mặt bọn họ một cách trắng trợn như thế, bởi vì nó tin chắc Khương Tuế sẽ không bác bỏ lời đề nghị đó.
Ánh mắt mọi người đồng loạt hướng về Khương Tuế.
Trên người y khoác chiếc áo khoác chiến đấu màu đen của Cố Yên, gương mặt tái nhợt, thân hình mảnh khảnh như chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ thổi ngã. Đối diện lời mời điên cuồng kia, y chỉ khẽ cười:
“Rồi sau đó ông sẽ giết tôi, đúng không?”
“Không....”
“Tôi và ông không giống nhau.” Khương Tuế lạnh lùng cắt ngang, “Ông đầu tư cho mẹ tôi nghiên cứu virus này, muốn dùng nó để khống chế một thành phố, một quốc gia, thậm chí cả thế giới. Đúng là dị năng rất mạnh, vượt xa nhận thức của loài người, so với vũ khí nóng còn đáng sợ hơn. Đáng tiếc là… không phải cơ thể con người nào cũng chịu nổi sự cải tạo của virus gien.”
Y nhìn thẳng vào Khương Dẫn Nguyên:
“Ít nhất, ông không phải kẻ may mắn đó.”
“Có người ở khoảnh khắc cận kề cái chết, nhờ ý chí kiên cường mà vượt qua được virus phản phệ để thức tỉnh dị năng như Thiệu Phồn.” Khương Tuế thản nhiên nói, mặc kệ vẻ mặt kinh hãi của mọi người. “Nhưng đáng tiếc, chuyện này cũng cần một chút vận may. Ông thì rõ ràng không có. Ông nhiễm virus quá lâu mới thức tỉnh dị năng, nên mới trở thành cái dạng nửa sống nửa chết này.”
“Tuy tôi không tin thần Phật, nhưng có lẽ vận mệnh thật sự tồn tại, có nhân quả luân chuyển. Hôm nay ông nhận quả đắng… chẳng phải đúng là gieo từ mười lăm năm trước sao?”
“Tôi không có dã tâm như ông. Tôi sẽ không vì bản thân có chút đặc điểm giống xác sống mà tự ti, cũng sẽ không vì là xác sống có trí tuệ mà kiêu ngạo.”
Lời này khiến tất cả mọi người sững sờ.
Bạch Đào và Ninh Vấn Du không thể tin nổi mà quay sang nhìn Khương Tuế.
Y nói…y là xác sống?! Không thể nào!
Nhưng Cố Yên thì bị một câu khác làm kinh hoảng đến tột độ. Hắn lập tức nhảy từ trên lầu xuống, túm lấy tay Khương Tuế, giọng khô khốc run rẩy:
“Vừa rồi em nói… là có ý gì? ‘Vượt qua virus phản phệ mà thức tỉnh dị năng’ là sao?!”
“Khó hiểu lắm sao?” Khương Tuế nhìn hắn. “Tất cả người có dị năng… đều từng bị virus lây nhiễm. Chỉ là gen của họ đủ mạnh, may mắn cũng đủ tốt, nên không bị virus ăn ngược, mà ngược lại thức tỉnh dị năng. Còn những kẻ gen yếu, kém may mắn… thì đương nhiên trở thành chất dinh dưỡng của virus, biến thành xác sống mà các người vẫn luôn nhìn thấy.”
“Chẳng lẽ anh nghĩ Khương Dẫn Nguyên phí nhiều công sức như vậy chỉ để nghiên cứu cấu trúc virus?” Khương Tuế nhếch môi, “Điều ông ta thật sự thèm khát, từ đầu đến cuối… chính là dị năng mạnh mẽ mà cha tôi nhận được trước khi biến thành xác sống.”
Nói đến đây, Khương Tuế bỗng bật cười.
“Thiệu Phồn tốn nhiều tâm sức đến thế để bảo vệ người thường, thật sự chỉ vì hắn trời sinh lương thiện, từ bi, không muốn từ bỏ bất kỳ ai sao? Hắn thậm chí không tiếc dùng áp lực khủng khiếp để trấn áp những người có dị năngmạnh nhất, giống như người đi trên dây giữ thăng bằng quyền lực trong căn cứ.”
“Không phải đâu.”
“Hắn làm vậy… chỉ vì ngay từ đầu hắn đã biết người có dị năng tất cả đều là người nhiễm virus. Chỉ người thường, xét về sinh học, mới thật sự là ‘nhân loại’.”
“Đó mới là tàn lửa cuối cùng của loài người. Đương nhiên hắn phải dùng mọi cách để bảo vệ.”
P/s: Lời của editor
Từ giờ mình sẽ không ngắt chương dài thành hai chương nữa, để đảm bảo đăng đủ số chương mà wattpad cho phép trong một bộ truyện, trừ khi chương đó dài hơn 6k chữ thì mới tách ra ạ.