Lượng tin tức quá lớn, khiến mọi người trong khoảnh khắc đều lặng người, không sao phản ứng kịp.
Bấy lâu nay, họ luôn xem xác sống là “dị loại”, là “kẻ địch”, thế nhưng xét về bản chất… họ và xác sống lại chẳng khác gì nhau.
Không ngừng giết xác sống, chẳng khác nào đang không ngừng giết chính đồng loại của mình.
Chân tướng về sự bùng phát của virus xác sống, cuối cùng vào giây phút này, đã bị vạch ra một góc ngay trước mắt bọn họ.
Nhân loại… cuối cùng đã thất bại trước chính lòng tham khắc sâu vào xương cốt mình.
Một lúc lâu sau, Bạch Đào mới tìm lại được giọng nói của chính mình:
“Tuế Tuế, ý của anh là… chúng ta… đã sớm không còn là con người sao?”
Cô vốn mong từ Khương Tuế nhận được một lời phủ nhận, nhưng y lại nhìn thẳng vào mắt cô và nói:
“Đúng vậy.”
“Chỉ những người bị lây nhiễm nhưng sống sót mới thức tỉnh dị năng. Khi nhận được dị năng, gen của họ đã không còn giống nhân loại nữa. Tuy bề ngoài vẫn giữ hình dạng con người, nhưng xét trên phương diện sinh học… họ đã không còn là nhân loại.”
“Sao… sao có thể như vậy được…” Bạch Đào lẩm bẩm như nói với chính mình:
“Chúng ta vẫn luôn liều mạng vì đồng bào, không ngừng tiêu diệt xác sống. Vậy mà bây giờ lại nói cho tôi biết… tôi và chúng nó vốn là cùng một loại…”
Ninh Vấn Du đặt tay lên vai cô, trầm giọng nói:
“Bạch Đào, bình tĩnh lại.”
“Tôi… Tôi rất bình tĩnh. Chỉ là nhất thời không cách nào tiếp nhận được thôi.”
Bạch Đào ôm mặt, bật khóc nức nở:
“Phó đội… sao mọi chuyện lại thành ra như thế này…”
Trước đó, chính cô còn nói: nếu những người có dị năng trong căn cứ muốn tự tách mình khỏi nhân loại, cô cũng không ý kiến. Không ngờ câu nói ấy hôm nay lại trở thành lời ứng nghiệm đau đớn nhất.
Nếu phái cấp tiến trong căn cứ mà biết được tin này, việc của nhân loại chỉ càng thêm khó khăn. Trước có xác sống vây thành, sau có “đồng bào” biến dị… nhân loại thực sự đã bước vào thời khắc gian nan nhất.
Phái cấp tiến, đứng sau là đám “quyền quý”, chỉ quan tâm lợi ích của mình, chẳng hề màng tới sự sống chết của toàn bộ nhân loại.
Ninh Vấn Du hạ thấp giọng:
“Tin tức này… tuyệt đối không thể để những người khác biết.”
Không chỉ khó trấn an người có dị năng, mà sự hoảng loạn của người thường còn khó xóa bỏ hơn. Vì trong tận thế này, hy vọng lớn nhất của họ chính là người có dị năng. Nếu họ biết người có dị năng chỉ là một dạng khác của xác sống… thì căn cứ người sống sót còn chẳng cần đợi xác sống tấn công, tự bản thân họ cũng sẽ sụp đổ.
Đến giờ phút này, họ mới hiểu vì sao Thiệu Phồn trước đây không bao giờ để lộ dị năng của mình trước mặt mọi người, cũng chẳng quan tâm đến tin đồn trong căn cứ rằng hắn là người thường. Có lẽ hắn muốn âm thầm nói với mọi người rằng: cho dù là người bình thường, vẫn có thể làm được rất nhiều điều.
“Được rồi.” Khương Tuế nhẹ giọng nói. “Chuyện cũ kể xong rồi, giờ phải làm chính sự.”
T chậm rãi rút ra con dao găm đã nắm chặt từ khi bước vào Tiểu Dương Lâu. Ánh thép sáng loáng như tuyết khiến mấy người xung quanh lóa mắt. Trong mắt Khương Tuế phản chiếu biểu cảm hoảng sợ của Khương Dẫn Nguyên.
“Còn nhớ con dao này chứ?”
“Khi Thiệu Phồn cứu tôi khỏi phòng giải phẫu, tôi luôn chìm trong sợ hãi. Khi đó, hắn tặng cho tôi con dao này.”
Gương mặt thiếu niên dưới ánh dao lạnh càng thêm sắc lẹm. Ngón tay y nhẹ nhàng lướt dọc theo sống dao:
“Thiệu Phồn nói, nếu ông còn dám động vào tôi, hãy để tôi dùng con dao này giết ông.”
“Chỉ tiếc rằng sau đó vẫn không có cơ hội ra tay. Hôm nay… cuối cùng tôi đã đợi được ông rồi, cha à.”
Khương Tuế siết chặt chuôi dao, khóe môi cong lên nụ cười lạnh lùng:
“Ông biết mà, từ nhỏ tôi đã chẳng phải đứa trẻ ngoan hiền. Ông muốn sống… nhưng tôi lại càng muốn ông chết.”
“Dị năng của ông là gì? Sống lại sao? Không sao. Too sẽ chặt đầu ông, thiêu xác ngươi thành tro bụi rồi rải đại ở đâu đó. Nếu như vậy mà ông còn có thể sống lại lần nữa… tôi đây sẽ cứu ông. Được không?”
“Không… Không!” Khương Dẫn Nguyên gào lên the thé:
“Mày không thể! Mày không thể đối xử với tao như vậy! Khương Tuế! Mày mà từ chối hợp tác với tao, nhất định sẽ hối hận! Nếu họ biết dị năng của mày, mày sẽ chỉ dẫm lên vết xe đổ… sẽ phải nếm trải nỗi đau của giải phẫu....”
Khương Tuế không muốn nghe thêm dù chỉ một chữ.
Lưỡi dao găm trong tay y lóe lên một đường. Máu tươi phun ra, cắt đứt hoàn toàn động mạch cổ vốn đã yếu ớt của Khương Dẫn Nguyên.
Đôi mắt Khương Dẫn Nguyên trợn lớn đến mức gần như muốn nứt ra, trong đó ngập đầy oán độc và nguyền rủa. Hắn trừng thẳng vào Khương Tuế, như thể muốn kéo y cùng rơi xuống A Tỳ địa ngục.
Xương cổ vốn rất cứng, còn sức lực của Khương Tuế lại quá yếu, chém mãi không đứt. Nhưng y cũng không hề buông tay, mà vẫn tiếp tục cắn răng ra sức chém. Hai bên má trắng trẻo đã bị máu tươi bắn loang đầy. Lúc này Cố Yên tiến lên, nắm lấy tay Khương Tuế, rồi bất ngờ dồn lực. “Bụp” một tiếng khô khốc, đầu của Khương Dẫn Nguyên lăn xuống nền nhà, còn thân xác thì đổ ập xuống theo sau.
Khương Tuế trút ra một hơi dài. Toàn thân y như bị rút hết sức lực, loạng choạng lùi mấy bước. Cố Yên vội vàng đỡ lấy:
“Không sao chứ?”
“Không sao.”
Khương Tuế đưa tay lau mồ hôi đang chảy xuống trán, rồi quay sang Bạch Đào:
“Phiền cô… giúp tôi châm lửa.”
Dị năng công kích cấp A, Liệt Hỏa.
Nhiệt độ ngọn lửa có thể đạt đến ngàn độ C, việc thiêu một người thành tro chỉ là chuyện nhỏ.
Bạch Đào cắn chặt môi, đầu ngón tay bùng lên một ngọn lửa dữ dội. Ánh lửa hắt sáng cả phòng khách. Ngay lúc ấy, thi thể không đầu của Khương Dẫn Nguyên vẫn còn đang giãy giụa, run rẩy hướng về phía cái đầu đã rơi xa mà bò đến.
Khung cảnh ghê rợn đến cực điểm, nhưng mặt những người ở đây đều không đổi sắc. Bạch Đào không do dự, ném thẳng quả cầu lửa vào thi thể ấy. Chỉ trong khoảnh khắc, lửa bùng lên dữ dội, không khí nóng rát như thiêu đốt. Thẩm Diệu Từ lập tức kéo Khương Tuế lùi thật xa, sợ y bị bỏng bởi sức nóng kinh người này.
Mất đi thanh quản phát âm, cái đầu của Khương Dẫn Nguyên dù vẫn còn động đậy nhưng không thể phát ra dù chỉ một tiếng. Hắn chỉ có thể không tiếng động gào thét trong biển lửa, như một con ác quỷ mới chui ra từ màn kịch kinh hoàng khiến người ta sởn gai ốc.
Khương Tuế không chớp mắt nhìn chằm chặp vào đống lửa ấy. Trong mắt y, hai luồng hỏa ý xanh thẫm cũng bùng cháy, nhưng không ai biết đó là lửa căm hận dành cho Khương Dẫn Nguyên… hay là lửa chán ghét dành cho toàn bộ nhân loại.
Xác sống mất đi thủ lĩnh, lại sợ lửa, dù bên trong là mấy người còn sống, chúng cũng không dám tiến vào tranh ăn, đồng loạt hú lên rồi bỏ chạy tán loạn. Trong tai Cố Yên vang lên giọng Lạc Tư Hằng đầy nghi hoặc:
“Ê ê ê? Đại ca, tôi thấy Đào Nhi tung cả chiêu lớn rồi. Có cần chúng ta xông vào hỗ trợ không?”
“Không cần.”
Cố Yên liếc nhìn Khương Tuế một cái:
“Mục tiêu đã bị tiêu diệt. Chuẩn bị rút lui.”
“Hả? Nhanh vậy? Đây chính là thực lực của hai S cấp sao…”
Cố Yên chẳng thèm nghe hắn lải nhải, cắt liên lạc luôn.
Lửa cháy suốt một giờ đồng hồ, đến khi toàn thân Bạch Đào đầm đìa mồ hôi, cô mới nói:
“Chắc chắn cháy thành tro rồi. Phó đội… giúp tôi dập lửa với. Tôi chỉ biết phóng lửa, không biết dập.”
Ninh Vấn Du bất đắc dĩ lắc đầu, búng tay một cái. Nước từ không trung tụ lại như từ hư không mà đổ xuống, dập tắt biển lửa chỉ trong nháy mắt.
Dị năng công kích cấp A, Tĩnh Thủy.
Nơi bị thiêu đốt chỉ còn lại một mảng đen kịt. Một đống tro tàn vỡ vụn nằm lặng lẽ trên nền gạch đã bị nhiệt độ cao nung cong vênh.
Thẩm Diệu Từ bước đến, nghiền nát chỗ tro tàn còn sót lại, xác nhận rằng chỉ còn là một đám bụi vô tri.
Nếu đống tro ấy còn có thể nhúc nhích, mọc lên rồi biến lại thành hình người… thì thế giới này đúng là nên diệt luôn cho xong. Khương Tuế vẫn luôn cắn môi đến trắng bệch, cuối cùng mới nới lỏng hàm răng, để lại dấu răng nhàn nhạt trên lớp môi nhợt nhạt.
Thẩm Diệu Từ vung tay, một cơn gió cuốn tung tro bụi ra khắp nơi. Khung đỉnh của căn nhà kiểu tây đã bị lửa nung cho biến dạng, sàn nhà cũng nóng rát. Người có dị năng có da thịt dày còn chịu được, nhưng Khương Tuế thì không. Vừa tận mắt thấy Khương Dẫn Nguyên hoàn toàn hóa thành tro bụi, y cũng chẳng quan tâm lắm, lập tức xoay người rời đi.
Thẩm Diệu Từ vội đuổi theo:
“Tuế Tuế! Từ từ đã!”
Hắn nắm lấy tay Khương Tuế, hạ giọng hỏi:
“Những lời Khương Dẫn Nguyên nói… rốt cuộc có ý gì?”
Hắn ngừng lại một nhịp, rồi bổ sung:
“Em biết tôi đang hỏi cái gì.”
Khương Tuế uể oải nói:
“Biết nhiều không có ích gì. Việc này không liên quan tới anh, với anh mà nói cũng chẳng quan trọng.”
“Chỉ cần là chuyện liên quan đến em, với tôi đều quan trọng!”
Thẩm Diệu Từ nghiến răng:
“Em còn gạt tôi cái gì? Ngay cả Thiệu Phồn cũng không biết chuyện này sao?!”
“Hắn biết.”
Thẩm Diệu Từ lập tức xù lông:
“Em còn nói hắn ở trong lòng em chẳng có gì đặc biệt! Em lại kể cho hắn mà không kể cho tôi?!”
Khương Tuế trợn mắt:
“Chính hắn tự đoán ra.”
Thẩm Diệu Từ ủ rũ, lòng tràn đầy sự mất mát:
“Tôi biết mà… hai người đã ở bên nhau mười lăm năm, tình cảm sâu đậm đến mức người khác có thúc ngựa cũng chẳng đuổi kịp. Nhưng Thiệu Phồn nghĩ không giống em. Hắn đứng về phía loài người, đúng không? Tuế Tuế, tôi có thể giúp em. Chỉ cần là điều em muốn làm, tôi nhất định sẽ giúp.”
Lại nữa rồi.
Cái tên họ Thẩm này lại bắt đầu diễn bộ dạng đáng thương, yếu ớt, hiểu lòng người như cũ.
Nhưng lần này, Khương Tuế không còn nhượng bộ. Y đứng giữa bóng tối, gió đêm mang chút bụi mù thổi lật phần tóc mái trên trán. Giọng y trầm ổn:
“Anh mau nghĩ cách nghiên cứu ra phương pháp tách bỏ dị năng cấp cao đi. Đó mới là chuyện giúp tôi nhiều nhất.”
Y nghiêng người, thân mật cọ nhẹ lên cổ Thẩm Diệu Từ:
“Tôi đem chuyện quan trọng nhất giao cho anh làm. Anh còn sợ cái gì?”
Trong lòng Thẩm Diệu Từ như bị ngâm trong vũng nước ấm, mềm mại mà chua xót.
Hắn vốn dĩ chẳng nỡ nói điều gì nặng nề với Khương Tuế, lại càng không muốn ép buộc y. Thế nên lần này, chính hắn là người chủ động thỏa hiệp:
“Nơi này nhiều xác sống quá… Về xe trước đi.”
Phía sau bọn họ, mắt Lạc Tư Hằng trợn tròn như muốn rơi ra:
“Đại ca, đại tiểu thư sao lại… với cái họ Thẩm kia…”
Tên đầu đội mũ sắt ngồi trên xe ngựa (có thể phóng ngựa) mặt sầm như trời tối:
“Sao cậu lắm lời thế?! Không có việc gì thì cút đi lái xe!”
Lạc Tư Hằng trúng tai bay vạ gió: “…”
Cái cảm giác giống như đang xem hoàng đế ân ái với một phi tần, còn mình thì đứng cạnh ghen ngầm như oán phi trong thâm cung… là thế nào vậy trời?!
Nhiệm vụ lần này xem như thuận lợi. Trên đường về, ai nấy đều thả lỏng hơn. Nhưng những người biết được mối liên hệ giữa dị năng và virus thì vẫn kích động hồi lâu không bình tĩnh lại được.
Khương Tuế - người đã phơi bày sự thật, ngồi lên xe liền tựa vào cửa kính, không biết đang suy nghĩ điều gì. Thẩm Diệu Từ bóc cho y một viên kẹo đưa qua, hắn cũng chẳng khá hơn, vẫn ủ rũ như cũ.
Rõ ràng Khương Tuế ở ngay trước mắt, chỉ cần đưa tay là chạm tới… nhưng Thẩm Diệu Từ lại cảm thấy như y đang chìm trong tầng mây mù nào đó, không biết lúc nào sẽ từ cõi hư vô ấy rơi xuống phàm trần, tan thành tro bụi.
Buổi chiều, đoàn xe trở về căn cứ. Lạc Tư Hằng hớn hở xuống xe. Mọi người qua trạm kiểm tra thuận lợi vào thành. Đến cửa thành thứ hai, họ thấy đội trưởng tuần tra. Lạc Tư Hằng vẫy tay chào, chuẩn bị khoe chiến tích, nhưng sắc mặt đội trưởng lại vô cùng khó coi.
Hắn vội bước tới, thấp giọng nói với Cố Yên:
“Đội trưởng Cố, tôi kiến nghị anh nên…”
Còn chưa nói xong, đã nghe ai đó quát lớn:
“Chính y! Tên Khương Tuế kia! Y là một con xác sống!!”
Nghe những lời này, Cố Yên giật mình quay phắt lại.
Chỉ thấy Vương Cấu dẫn người xông đến, sắc mặt dữ tợn, sát khí lan tràn. Hắn chỉ thẳng vào Khương Tuế, hét lên:
“Mọi người nghe đây! Con xác sống này đã tiến hóa có thần trí, mưu đồ trà trộn vào căn cứ, còn muốn đưa xác sống vào thành! Y còn có quan hệ mờ ám với lãnh tụ… Lãnh tụ có khi đã bị y mê hoặc từ lâu!!”
Phía sau hắn không chỉ có người có dị năng, mà còn rất nhiều người thường.
Đối với người có dị năng, xác sống chỉ là hơi khó giết. Nhưng với người thường, chúng là mối uy h**p trí mạng. Nghe thấy có xác sống trà trộn vào căn cứ, ai cũng kinh hoàng. Chuyện này đối với bọn họ là chuyện lớn. Vương Cấu vừa mở miệng, đám đông liền kích động:
“Xác sống mà tiến hóa tới mức này, đáng sợ quá! Phải giết y!”
“Trời đất… biết đâu trong căn cứ còn có xác sống nào khác trà trộn?! Tôi thấy phải bắt lại tra hỏi trước!”
“Đáng sợ quá…Đáng sợ quá! Y có lây sang lãnh tụ không? Còn cả đội trưởng Cố nữa… Căn cứ phải làm sao bây giờ?!”
Vương Cấu vung tay, hô lớn:
“Đừng hoảng loạn!! Căn cứ này đâu phải chỉ dựa vào một mình lãnh tụ vận hành! Nếu hắn bị mê hoặc rồi, chúng ta đổi lãnh tụ khác là được! Mọi người đừng tuyệt vọng về tương lai!”
“Đúng đó! Đổi lãnh tụ khác, biết đâu căn cứ sẽ khá lên!”
“Tất cả là do lãnh tụ mãi không thông qua dự luật đặc quyền cho người có dị năng, khiến tài nguyên phân phối bất công, người có dị năng oán than khắp nơi! Tôi thấy hắn bị xác sống mê hoặc từ lâu rồi, mong chúng ta nội chiến mỗi lúc một nặng mới vừa ý!”
“Rõ ràng lãnh tụ cũng là người có dị năng, vậy mà không thông qua đặc quyền dự luật? Hắn đã không còn là vị lãnh tụ anh minh thuở lập căn cứ nữa!”
“……”
Tiếng bàn tán nổ lên ầm ĩ. Cố Yên siết chặt răng, hỏi gằn từng chữ:
“Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?!”
“Ngay sau khi các người rời đi không bao lâu, không biết từ đâu bỗng lan ra một tin đồn... nói rằng học sinh cũ của lãnh tụ… cũng chính là Khương Tuế… là một con xác sống. Tin đồn nói có đầu có đuôi, lại còn có ‘bằng chứng’. Chỉ trong chớp mắt đã nổ tung khắp nơi, không bao lâu cả căn cứ đều truyền ầm lên…” Đội trưởng tuần tra cố nén phẫn nộ, giọng run vì tức giận. “Đám người Vương Cấu định nhân cơ hội này kéo lãnh tụ xuống đài. Tôi đến đây chính là muốn ngăn các người vào thành, nào ngờ vẫn chậm một bước.”
“Bằng chứng gì?” Cố Yên hỏi.
Đội trưởng do dự liếc Khương Tuế một cái rồi mới mở miệng: “... Một số đoạn ghi hình thí nghiệm. Trong đó có một đoạn lan truyền rộng nhất, video giải phẫu… bụng bị mổ toạc. Nếu là con người, sao có thể sống được? Cố Yên, cho tôi một câu trả lời chính xác…y rốt cuộc…”
“Má nó!” Cố Yên nhịn không được chửi bật ra.
“Giải phẫu” đối với Khương Tuế là cấm kỵ chí mạng, để lại trong y PTSD nghiêm trọng. Đoạn video thấm đẫm tuyệt vọng, thống khổ và căm hận kia… lại còn bị phát tán khắp nơi...
Cố Yên vừa giơ tay, lập tức một luồng sét đánh thẳng về phía trước. Vương Cấu đã đề phòng từ trước, vội kích hoạt dị năng tạo thành tường chắn ngăn lôi điện. Hắn vừa lùi vừa kêu to:
“Thấy chưa?! Ngay cả Cố Yên cũng biết chuyện này! Nếu không thì sao lại vội vàng muốn giết người diệt khẩu?! Tôi thấy phần đỉnh của căn cứ đều bị thẩm thấu rồi! Bọn họ chính là muốn kéo chúng ta…đi chịu chết!!”
“Mẹ nó, đồ khốn!” Cố Yên chửi ầm lên. “Vương Cấu! Nếu mày chán sống, hôm nay tao tiễn luôn!”
Chỉ trong nháy mắt, bầu trời trên đầu hắn bị dị năng khuấy động. Mây đen xoay cuộn, sấm sét dồn dập, khiến ai nhìn cũng sợ hãi. Dù Vương Cấu có dị năng phòng ngự cấp A, lần này dính phải cũng sẽ trọng thương nặng. Hắn liền muốn nhân cơ hội này kích động dân chúng.
Đúng lúc đó, một bàn tay trắng bệch nắm lấy cánh tay Cố Yên.
Cố Yên khựng lại: “... Khương Tuế?”
“Mày nói… muốn chọn lãnh tụ mới.” Khương Tuế không quan tâm đến Cố Yên, chỉ nhìn Vương Cấu mỉm cười. “Vậy mày có người nào muốn đề cử không?”
Vương Cấu hơi kiêng kỵ nhìn y: “... Tao cảm thấy bộ trưởng hậu cần Doãn Thanh Nam rất thích hợp. Anh ấy là người trong nhóm sáng lập căn cứ, hiểu rõ mọi việc lớn nhỏ. Để anh ấy làm lãnh tụ thì không thể tốt hơn.”
Nói đoạn, hắn cố ý nâng cao giọng:
“Đúng không mọi người?!”
“Doãn tiên sinh á? Đúng rồi, anh ấy là người hậu cần, nắm rõ căn cứ như lòng bàn tay. Để anh ấy lãnh đạo chắc chắn căn cứ sẽ càng ổn định!”
“Doãn tiên sinh cũng là người có dị năng, lại hiểu rõ sự vất vả khi bảo vệ căn cứ. Anh ấy vẫn luôn đứng về phía người dị năng. Nếu anh ấy làm lãnh tụ, dự luật đặc quyền chắc chắn sẽ được thông qua!”
“Tôi cũng thích Doãn tiên sinh! Anh ấy thường ghé thăm chúng ta, dịu dàng, thiện lương…”
Những lời kia rốt cuộc là thật lòng hay do phe cấp tiến chen vào đám người để dẫn dắt dư luận, giờ đã chẳng quan trọng nữa.
Bởi vì đám đông đã bị kích động.
Người có dị năng thì vì lợi ích của mình.
Người thường thì vì bám theo để được bảo vệ.
“Tất nhiên…” Khương Tuế khẽ cười, “Vẫn hấp tấp như thế.”
Y chỉ tiện tay thử một chút, vậy mà Doãn Thanh Nam đã không chịu nổi, làm lớn chuyện như thế để “chào đón” y.
“Nếu mày đã hỏi to, vậy tao cũng hỏi lại mày!” Vương Cấu trừng Khương Tuế chằm chằm như linh cẩu nhìn miếng thịt tươi nóng hổi, tham lam đến mức nước dãi sắp nhỏ xuống. “Rốt cuộc mày có phải là con người không?! Trong video kia, mày bị giải phẫu, nội tạng đều lấy ra hết. Cho dù là người có dị năng cũng phải đau đến chết, sao mày có thể…”
Sợ Khương Tuế không thừa nhận, Vương Cấu chuẩn bị cả đống “bằng chứng”: tỷ như nói y không bị xác sống lây nhiễm, sắc mặt quá tái nhợt, video giải phẫu, công cụ kiểm tra xác sống ở cổng thành… Nhưng tất cả đều không cần dùng đến.
Bởi vì Khương Tuế lại dứt khoát thừa nhận:
“Tao không phải.”
“Mày…” Vương Cấu sững người, sau đó mừng đến điên dại:
“Quả nhiên mày không phải con người!!”
Hắn quay người nhìn về phía đám đông phía sau:
“Các người nghe rõ chưa?! Chính y tự thừa nhận! Y thừa nhận mình là một con xác sống! Vậy mà lãnh tụ vĩ đại của chúng ta lại giữ một con xác sống bên cạnh, bao che, dung túng cho y tự do đi lại trong căn cứ. Cuối cùng là đang mưu tính chuyện gì, các người còn không hiểu sao? Hắn sớm đã không đứng cùng chiến tuyến với chúng ta nữa rồi!!”
“Giết y! Giết y!!”
Có người hét the thé: “Thiêu chết con xác sống mê hoặc lãnh tụ kia đi!”
“Giết y!”
“Giết y!”
Thẩm Diệu Từ nghiến răng: “Đúng là tìm chết!”
Hắn muốn lập tức ra tay chém sạch đám ngu xuẩn đó thì Khương Tuế bỗng liếc nhìn đám người đang gào rú, nhẹ giọng nói:
“Không biết Thiệu Phồn sẽ chọn thế nào nhỉ. Tôi thật sự rất tò mò.”
Thẩm Diệu Từ ngẩn ra, nghiêng đầu nhìn y.
Khương Tuế cười nói:
“Rất thú vị phải không? Nếu hắn chọn thiêu tôi, vậy hắn vẫn có thể ổn ổn ngồi trên vị trí lãnh tụ. Nhưng nếu hắn chọn bảo vệ tôi… thì người bị treo trên giá hành hình lại chính là hắn.”
Thẩm Diệu Từ lập tức hiểu ra: “Tuế Tuế…”
Đối diện bao nhiêu ác ý như vậy mà y vẫn có thể nở nụ cười, điều này làm người khác lạnh sống lưng. Loại khí chất “phi nhân” này càng ngày càng rõ rệt.
Vương Cấu nuốt nước bọt, đang muốn dẫn người xông lên bắt Khương Tuế thì đột nhiên một mùi hương kỳ lạ lan ra, khiến ai hít phải cũng bình tâm lại vài phần.
Là dị năng cấp A, hương an thần.
Loại dị năng này ngay cả xác sống cũng có hiệu quả. Nó có thể điều chỉnh cảm xúc người khác, nhưng nếu dùng lên người có dị năng cấp A trở lên thì hiệu lực sẽ bị giảm đi.
Vừa ngửi thấy mùi đó, Vương Cấu lập tức quay đầu. Quả nhiên, Doãn Thanh Nam đang đẩy xe lăn của Thiệu Phồn tiến đến, phía sau là một đội tuần tra.
Có lẽ vì nhiều ngày liên tục mệt mỏi, sắc mặt Thiệu Phồn còn tái hơn trước. Hắn mặc áo sơ mi màu xám chỉnh tề, cài kín từng nút, che đi những lớp sẹo chằng chịt trên cổ. Thần sắc hắn bình thản như đang tham dự một buổi họp thường ngày, chứ không phải đang đối diện một cuộc bạo động vạn người.
Nhờ dị năng của Doãn Thanh Nam, đám đông im lặng hơn hẳn. Vương Cấu nhìn chằm chằm Thiệu Phồn:
“Lãnh tụ, ngài không định cho chúng tôi một lời giải thích sao? Chuyện ngài thu nhận xác sống ấy!”
Doãn Thanh Nam đi đến trước mặt Khương Tuế rồi dừng lại, mỉm cười nhạt:
“Chúc mừng cậu đã bình an trở về.”
Khương Tuế đáp:
“Cũng chúc mừng mày cuối cùng đã đạt được ý nguyện.”
Sắc mặt Doãn Thanh Nam không đổi:
“Ý cậu là gì?”
“Mày không phải luôn muốn đem chuyện này phơi bày ra ngoài sao? Cuối cùng cũng quyết tâm làm rồi, dĩ nhiên tao phải chúc mừng.” Khương Tuế nói: “Để tao đoán xem bước tiếp theo của mày là gì… Giết tao, giết luôn đám Cố Yên đứng về phía Thiệu Phồn, dựng chuyện hãm hại hắn, dùng dị năng khống chế hắn… Như vậy, hắn thuộc về mày, căn cứ cũng thuộc về mày”
“Ừm, kế hoạch không tệ.”
“Cậu nói gì tôi nghe chẳng lọt chữ nào.” Doãn Thanh Nam đáp. “Căn cứ lớn như vậy, làm sao đảm bảo không có vài kẻ ôm ân oán riêng tư, nhân cơ hội gây rối chuyện này rồi truyền ra ngoài?”
“Mày đúng là người do Khương Dẫn Nguyên chọn làm người kế thừa.” Khương Tuế thở dài. “Mày và ông ta đều giống nhau, đều dối trá.”
Sắc mặt Doãn Thanh Nam cuối cùng cũng thay đổi.
Thiệu Phồn nhẹ giọng hỏi:
“Xong rồi chứ? Xử lý sạch sẽ chưa?”
“Nghiền xương thành tro rồi.” Khương Tuế cong môi, đắc ý. “Tự tay tôi chém rơi cái đầu ông ta.”
Tuy có Cố Yên giúp sức, nhưng y không thèm nhắc đến.
“Tuế Tuế thật lợi hại.”
Thiệu Phồn khen y như thường ngày.
“Chỉ tiếc nếu em chịu ngoan ngoãn nghe lời thêm chút nữa… thì đã không có cục diện hôm nay.”
“Sớm muộn gì cũng có ngày này.” Khương Tuế nhìn thẳng vào mắt hắn. “Chỉ cần quan hệ đối lập giữa nhân loại và xác sống còn tồn tại, sớm muộn cũng sẽ đi đến bước này. Hơn nữa, trong căn cứ còn rất nhiều ‘bạn tốt’ của cha dượng tôi. Bọn họ sao có thể bỏ qua cơ hội tốt thế này?”
“Thầy à, anh lúc nào cũng thích bồng củi đổ thêm vào lửa.”
Y thấp giọng nói:
“Nhìn xem những con người mà anh yêu thương… bọn họ căn bản không biết cảm kích những gì anh đã làm cho họ. Trong đầu bọn họ chỉ có chút lợi ích nhỏ nhoi của chính mình. Vì lợi ích, thứ gì bọn họ cũng dám làm.”
“Đến lúc thầy phải lựa chọn rồi.”
Thiếu niên ngổ ngáo bật cười.
“Ba tháng trước, tôi cầu thầy giết tôi, thầy không chịu. Vậy còn bây giờ? Thầy có bằng lòng ra tay, kết thúc cả đời thống khổ của tôi không, thầy?”
Thiệu Phồn khép mắt lại, thở dài, giọng mang theo bất đắc dĩ:
“Mười chín tuổi rồi, mà vẫn tùy hứng như vậy.”
Mọi người hoàn toàn không kịp phản ứng.
Băng sắc lạnh lẽo ngưng tụ trong không khí, sắc bén đến rợn người. Hai mươi mốt mũi băng nhọn xuất hiện giữa trời, trong chớp mắt đóng đinh Doãn Thanh Nam xuống mặt đất. Tiếng thét xé họng vang lên, máu tươi phun ra nhuộm đỏ nền đất. Ai nhìn thấy cảnh tượng ấy, mặt đều cắt không còn giọt máu, kinh hãi đến kêu ta tiếng.
Họ chưa từng thấy lãnh tụ ra tay tổn thương người khác. Nay tận mắt chứng kiến những mũi băng sắc tựa lưỡi dao ấy, ai nấy đều cảm thấy lạnh buốt sống lưng, như thể bản thân cũng bị xuyên thủng, đến cả máu trong người cũng hóa thành băng giá.
“Khương Tuế không phải xác sống.”
Sau khi ra tay như sấm sét, Thiệu Phồn mới trả lời câu hỏi của Vương Cấu.
“Em ấy là người.”
Đồng tử Vương Cấu co rút lại, hắn tức giận gầm lên:
“Sao có thể?! Thiệu Phồn, rõ ràng là anh bị xác sống mê hoặc! Không những muốn giết bộ trưởng Doãn để bịt miệng, anh còn muốn kéo tất cả chúng ta đi chịu chết chung!”
Mặt Doãn Thanh Nam trắng bệt. Hắn rút từng mũi băng khỏi cánh tay, cố gắng ngồi dậy, máu dưới thân đã đọng thành vũng.
“Anh Thiệu… anh thật sự muốn giết tôi sao?”
Thiệu Phồn bình tĩnh đáp:
“Năm đó cậu cứu tôi ra khỏi phòng thí nghiệm, tôi thật lòng cảm kích. Tôi không thích giết người… nhưng không có nghĩa là tôi không biết giết.”
“Thanh Nam, lần này cậu thật sự khiến tôi thất vọng.”
Doãn Thanh Nam cười lạnh:
“Anh cho rằng chỉ cần tôi không nói thì sẽ không ai biết sao? Trong căn cứ vẫn còn những đối tác cũ của Khương Dẫn Nguyên, bọn họ đã nhận ra Khương Tuế từ lâu. Chính bọn họ mới thường xuyên kích động đám người này! Tôi chẳng qua chỉ đẩy nhanh mâu thuẫn ra ngoài ánh sáng!”
“Anh nghĩ che chở Khương Tuế là có thể giữ y an toàn, nhưng y có từng cảm kích anh chưa? Anh Thiệu, tỉnh táo lại đi! Y là quái vật! Y căn bản không yêu anh!”
Ngón tay Thiệu Phồn khẽ động. Một mũi băng mới ngưng tụ, nhọn hoắt như lưỡi giáo, nhắm thẳng vào yết hầu Doãn Thanh Nam.
Ngay lúc đó, trong đám đông có người hét lớn:
“Thiệu Phồn! Anh nghĩ giết Doãn Thanh Nam là có thể che giấu việc Khương Tuế chính là thủ phạm khiến virus bùng nổ sao?!”
Nếu tin “Khương Tuế là xác sống” chỉ như tiếng sấm xé trời giữa đám đông….Thì câu nói tiếp theo này chẳng khác nào một quả bom nguyên tử nổ tung trước mắt họ, khiến tất cả đều chết lặng.
“Khương Tuế từ nhỏ đã bị đem đi làm thí nghiệm. Y hận nhân loại, càng hận cha mẹ ruột mình. Ba tháng trước, để báo thù, y giam mẹ ruột và xác sống trong cùng một phòng, rồi khiến toàn bộ phòng thí nghiệm, cả thành thị và cuối cùng là cả địa cầu bị cảm nhiễm!”
Giọng người kia vang vọng khắp nơi, rõ ràng hắn đang dùng dị năng âm thanh, khiến mọi người không lần ra được hắn đang đứng ở đâu. Chỉ có tiếng hắn dội qua từng góc tường, từng nóc nhà:
“Y chính là tội nhân lớn nhất trong lịch sử nhân loại! Thiệu Phồn, đến nước này rồi mà anh vẫn còn định che chở y sao?!”
P/s: Lời của editor
Số từ trong chương này: 5257 chữ, ráng lên còn 2 chương nữa thôi là end tg này rồi.