Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 63.




Virus bùng phát, thành phố sụp đổ, nhân loại rơi vào tuyệt cảnh. Những người còn sống sót trong căn cứ này đều đã mất đi mọi thứ. Họ chỉ còn lại chút hơi tàn để bám víu sự sống.

Và giờ, có người nói với họ rằng thủ phạm gây ra tất cả bi kịch này lại đang đứng ngay trước mặt. Tự nhiên, trong đầu họ chỉ còn một ý nghĩ duy nhất, xé y thành từng mảnh.

Không ai quan tâm trước khi phóng thích virus, con xác sống này đã phải trải qua loại ngược đãi khủng khiếp nào, dù họ đều từng xem những đoạn video đẫm máu, kinh hoàng kia.

Đám đông hoàn toàn bùng nổ. Mắt họ đỏ ngầu, một mực đòi xử tử kẻ khiến nhân loại rơi vào tuyệt diệt. Nếu không có Thẩm Diệu Từ và Cố Yên, hai người có dị năng cấp S đứng chắn, có lẽ Khương Tuế đã bị họ xé xác từ lâu.

“Chuyện này tôi sẽ điều tra rõ ràng.” Thiệu Phồn trầm giọng nói. “Mong mọi người bình tĩnh.”

Vương Cấu lập tức chớp thời cơ đổ thêm dầu vào lửa:
“Còn điều tra cái gì nữa?! Virus xác sống là do Khương Tuế thả ra! Y đáng bị thiên đao vạn quả! Thiệu Phồn, chuyện rõ như ban ngày, vậy mà anh còn bao che y… Tôi xem anh đã bị xác sống mê hoặc rồi!!”

Nói xong, hắn lập tức chuẩn bị sử dụng dị năng, đề phòng Thiệu Phồn ra tay với mình.

Dù gì, Thiệu Phồn từng không chút do dự xuống tay với Doãn Thanh Nam, với hắn lại càng chẳng cần nể.

Nhưng Thiệu Phồn chỉ bình tĩnh đáp:
“Không có chứng cứ nào cho thấy virus là do Khương Tuế gây ra.”

“Có người đứng ra tố cáo rồi...”

“Nếu hắn biết nhiều đến vậy,” Thiệu Phồn ngắt lời, “vì sao không dám bước ra đối chất công khai?”

Vương Cấu: “.....”
Đám cáo già đó đâu có ngu. Ai dám đứng ra đối đầu lúc tình hình đang căng như dây đàn này chứ?

“Hừm… Nhưng chuyện Khương Tuế là xác sống thì không thể chối cãi được đúng không?!” Vương Cấu nghiến răng. “Một khi bị nhiễm bệnh phải lập tức xử lý, đó không phải luật do anh đặt ra sao? Biết rõ y là xác sống, vậy mà anh vẫn để y ở lại căn cứ. Thiệu Phồn, rốt cuộc anh đang toan tính cái gì?!”

Lời là do Vương Cấu nói, nhưng sau lưng hắn là hàng vạn ánh mắt đang chằm chằm nhìn Thiệu Phồn. Họ đã không còn tin vào vị lãnh tụ này nữa, thậm chí đã coi hắn là kẻ thù.

Những gì hắn đã làm vì căn cứ trước đây…
Trong mắt họ lúc này, đổi là ai cũng làm được mà.

“Anh Thiệu.” Cố Yên lạnh lùng nói:
“Để tôi giết cái miệng bẩn này trước. Có chuyện gì thì tính sau.”

Thiệu Phồn day ấn đường, mệt mỏi nói:
“Giết hắn thì dễ. Nhưng cậu có giết nổi mấy vạn người trong căn cứ không?”

Động tác của Cố Yên thoáng khựng lại.

Những người trong căn cứ này đều là những con người mà họ không ngại hiểm nguy đi khắp nơi cứu về. Khi ấy, trong lòng họ còn có lý tưởng cao đẹp: rằng chỉ cần nhân loại nương tựa nhau, không việc gì không vượt qua được; rằng căn cứ sẽ ngày càng tốt hơn, và con người rồi sẽ tìm lại được thời đại phồn hoa thuộc về mình.

…Thế mà cuối cùng lại đi đến bước này.

Có lẽ, từ lúc bắt đầu xây dựng căn cứ, mọi thứ đã đi sai đường.

Thiệu Phồn ngồi ở vị trí lãnh tụ, như bước trên băng mỏng, tiến thoái gì cũng sai.
Hắn không thể thông qua luật đặc quyền cho người có dị năng, cũng không thể nói cho người thường biết sự thật về dị năng và virus. Mỗi bước đi giống như trên cầu độc mộc chênh vênh, dưới chân là vực sâu, trước mặt sau lưng đều là hổ sói chực chờ. Con đường nào cũng chẳng có kết cục tốt.

Nhưng hắn vẫn kiên định bước tiếp. Dù trước mặt là ngàn vạn người thù địch, hắn vẫn dũng cảm đứng ra. Thiệu Phồn xưa nay chính là người như vậy.

Cố Yên siết chặt nắm đấm, dị năng bên người dao động dữ dội như sắp nổ tung. Giọng hắn khàn đi:
“Anh Thiệu… có lẽ ngay từ đầu, việc chúng ta lập căn cứ đã là sai.”

Thiệu Phồn lắc đầu:
“Cậu phải tin vào chủng tộc của chính mình.”

“Họ có thể tham lam, ích kỷ, nhỏ nhoi… nhưng họ không phải hoàn toàn sai.”
Hắn khẽ mỉm cười.
“Họ cũng có thiện lương.”

Cổ họng Cố Yên nghẹn lại như bị rót chì nóng.

Đối mặt với những ánh mắt căm phẫn ấy…
Thiệu Phồn vẫn tin rằng nhân loại là thiện lương sao?

“Được thôi.” Thiệu Phồn nhìn sang Khương Tuế, khẽ thở dài. “Em vẫn luôn muốn biết lựa chọn của anh. Vậy đáp án của anh là…”

Ánh mắt hắn bỗng trở nên lạnh lùng, không khí như đông cứng. Những mũi băng sắc bén trong nháy mắt lao về phía Vương Cấu. Bình thường đòn mạnh nhất của Thiệu Phồn chỉ ngưng tụ được 21 mũi, nhưng lần này hắn lại kết ra tận 36 mũi. Dù Vương Cấu có dị năng A cấp bảo hộ thân thể, cũng bị dọa đến mức tiểu ra quần. Tấm khiêng chắn của hắn bị cấp bậc dị năng cao hơn nghiền nát, sau khi hai luồng lực triệt tiêu lẫn nhau, vẫn còn hơn mười mũi xuyên vào người. Trong nháy mắt hắn biến thành một con nhím máu, chưa giãy giụa nổi hai giây đã mất mạng.

Thiệu Phồn lạnh nhạt lên tiếng:
“Kẻ nào tung tin xằng bậy, gây nhiễu lòng người như Vương Cấu… xử ngay lập tức.”

Tất cả đều sững sờ. Họ chưa bao giờ thấy một Thiệu Phồn mạnh mẽ đến vậy.

“Về chuyện virus xác sống, tôi sẽ điều tra rõ ràng.” Giọng hắn bình tĩnh: “Đội tuần tra, lập tức sơ tán dân chúng. Nếu có chống đối, cho phép nổ súng.”

Đây có lẽ là mệnh lệnh độc đoán nhất mà Thiệu Phồn từng ban ra. Đội trưởng tuần tra đội cũng ngẩn người một lát rồi mới đáp:
“Rõ!”

Họ bắt đầu tổ chức sơ tán đám đông. Dù dân chúng vẫn oán thán ầm ĩ, nhưng cái chết thê thảm của Vương Cấu khiến ai nấy đều khiếp sợ, giận mà chẳng dám hé răng.

Quyết định này của Thiệu Phồn chẳng khác nào tự đẩy mình sang phía đối lập với dân chúng.

Sắc mặt Khương Tuế vô cùng khó coi. Đứng giữa cơn gió lạnh lẽo thổi qua bãi đất hỗn loạn, y lạnh lùng nói:
“Anh làm tôi hoàn toàn thất vọng.”

Thiệu Phồn nói: “Xin lỗi.”

Hắn nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Khương Tuế:
“Về trước đã. Ở đây lạnh quá.”

Khương Tuế mặc hắn kéo đi. Trước mặt mọi người, Thiệu Phồn đã công khai xác nhận mối quan hệ thân mật giữa hắn và Khương Tuế.

Ngay cả những người cuối cùng còn đặt hy vọng vào lãnh tụ… cũng hoàn toàn tuyệt vọng.

Lãnh tụ điên rồi. Hoàn toàn điên rồi.

Khi Khương Tuế trở lại nơi ở của Thiệu Phồn, dì quản gia đã chuẩn bị bữa tối. Khương Tuế ngồi ăn mà mặt không biểu cảm. Đúng lúc ấy, Cố Yên xông thẳng vào. Toàn thân hắn như đang ở ranh giới bùng nổ, chỉ cần một tia lửa nhỏ là nổ tung ngay.

“Thiệu Phồn! Anh rốt cuộc đang làm cái gì?! Lần bạo động này không giống trước đây! Dùng bạo lực trấn áp chỉ khiến dân chúng phẫn nộ dữ dội hơn! Đến lúc đó cả căn cứ sẽ loạn!”

Thiệu Phồn gắp một miếng thịt gà bỏ vào bát Khương Tuế:
“Ăn đã. Không ăn thì nói gì cũng khó.”

“Anh bây giờ vẫn còn tâm tình ăn cơm ư?!” Cố Yên chống tay lên bàn, gân xanh trên thái dương giật liên hồi. “Tôi vừa từ đội tuần tra về. Ngay cả bọn họ cũng bắt đầu nghi ngờ anh! Rốt cuộc anh...”

Thiệu Phồn đặt đũa xuống:
“Đang ăn thì đừng nói mấy chuyện này. Mất khẩu vị.”

Khương Tuế khẽ mấp máy môi như muốn nói gì, nhưng Thiệu Phồn lại tiếp lời:
“Anh biết mục đích em bảo Thẩm Diệu Từ bắt người có dị năng. Em muốn tách dị năng khỏi cơ thể mình, đúng không?”

“……” Khương Tuế mở to hai mắt.

“Thí nghiệm của mẹ em tuy bí mật, nhưng anh cũng biết chút ít.” Thiệu Phồn nói: “Cố Yên nói Thẩm Diệu Từ từng lấy một ống máu của hắn. Em muốn xem dị năng của em có thể ghép sang cơ thể hắn hay không, đúng chứ?

Ý tưởng không tệ. Dù sao hắn là người có dị năng mạnh nhất. Em đánh chú ý hắn cũng không kỳ lạ.”

Cố Yên nghe vậy thì ngơ người.

Khương Tuế tiếp cận hắn… chỉ để cấy dị năng của y sang người hắn ư?

Cố Yên cảm thấy trong lòng như có gì đó vỡ vụn.

Đúng vậy… Khương Tuế làm gì mà không có mục đích?

Giữa bao nhiêu người, y lại chọn mình, chẳng lẽ vì phúc lợi tử vong là tiền an ủi rất cao đi?

“Thẩm Diệu Từ nói kết quả cho em chưa?” Thiệu Phồn hỏi.

“Anh đoán là chưa.” Thiệu Phồn mỉm cười. “Một ống máu xét nghiệm cần bao lâu? Vậy mà hắn vẫn không nói kết quả cho em. Em không thấy lạ sao?”

Khương Tuế lạnh lùng hỏi:
“Anh muốn nói gì?”

“Nếu đã đến đây rồi, sao không để hắn tự nói?” Thiệu Phồn nghiêng đầu.

Khương Tuế xoay lại, nhìn thấy Thẩm Diệu Từ không biết từ khi nào đã đứng ở cửa. Vốn tùy ý, phóng khoáng là vậy, mà lúc này lại có chút chần chừ.

“…Thẩm Diệu Từ.” Khương Tuế nói. “Anh đang giấu tôi chuyện gì?”

“Không phải đâu Tuế Tuế!” Thẩm Diệu Từ lập tức đáp. “Tôi chỉ sợ em thất vọng. Tôi đã bảo họ thu thập thêm nhiều mẫu nghiệm khác, nhất định sẽ tìm ra người thích hợp. Em đừng lo!”

“Vậy… Cố Yên không phù hợp?” Khương Tuế hỏi khẽ.

Thẩm Diệu Từ cúi đầu:
“…Đúng vậy. Theo ghi chép của mẹ em, hướng tiến hóa của Cố Yên khác em. Dị năng của em tách ra sẽ không tồn tại được trên người hắn.”

Khương Tuế hít sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.

Y đã mất công đến căn cứ… bởi tin rằng nếu có ai đó mang được hai loại dị năng đối lập trong một cơ thể, thì người có dị năng mạnh nhất là Cố Yên chính là lựa chọn phù hợp nhất. Vậy mà giờ Thẩm Diệu Từ lại nói cho y biết…Cố Yên cũng không phù hợp.

“Tuế Tuế, anh đã bảo rằng anh sẽ nghĩ cách giúp em.” Thiệu Phồn ôn hòa nói:
“Bao giờ em mới chịu tin anh đây?”

“Tôi không tin bất kỳ con người nào!”
Khương Tuế dứt khoát nói, lần đầu tiên bộc lộ rõ ràng sự chán ghét của mình đối với giống loài được gọi là “con người ”. “Tôi đã từng cố gắng hết sức để hòa nhập với họ, nhưng tôi nhận lại được gì? Là bị nhốt chung với xác sống, là vô số lần bị rút máu, cắt thịt, làm thí nghiệm, thậm chí bị đối xử như súc vật, bị giải phẫu! Thiệu Phồn, tôi sớm đã không muốn làm một con người nữa.”

“Nhưng chính em lại sống còn giống một con người hơn rất nhiều kẻ tự xưng là ‘con người ’.”
Thiệu Phồn nắm lấy tay y. “Em sống động, đẹp đẽ, có hỉ nộ ái ố. Em chính là một con người.”

Ngón tay Khương Tuế khẽ run. “Tôi không....”

“Em vẫn giữ lấy sự từ bi mà chỉ con người mới có.” Thiệu Phồn nói khẽ. “Nếu không, em đã có thể tự ý tách dị năng của mình, tùy tiện chuyển nó sang bất cứ ai, chẳng cần lo lắng hoạt tính của nó.”

“Nhưng vì em nhân từ, nên em đã chịu đựng ba tháng trời thống khổ, chỉ để tìm một vật chủ thích hợp cho nó.”

Khương Tuế cắn môi đến mức gần như bật máu.

Cố Yên rốt cuộc cũng nhịn không được nữa:
“Hai người cứ nói mãi nào là dị năng, nào là bóc tách dị năng, hoạt tính dị năng… Rốt cuộc dị năng của em ấy là gì?!”

Thiệu Phồn không trả lời ngay, mà để Khương Tuế tự quyết định xem y có muốn nói hay không.

Sắc mặt thiếu niên trắng bệch, không chút huyết sắc, lông mi khẽ run như đôi cánh bướm bị gãy, khiến người nhìn không khỏi xót xa.

“Còn nhớ vị luật sư kia chứ?”
Một lúc lâu sau, Khương Tuế mới cất lời. “Hắn luôn nói tận mắt thấy Thường Trí biến thành xác sống.”

Cố Yên nói: “Hắn không phải bị dọa đến ngất rồi xuất hiện ảo giác sao?”

“Không.” Khương Tuế lạnh lùng đáp. “Thường Trí vốn bị xác sống tóm khi đang giúp tôi tiêu hủy đồ trong phòng thí nghiệm. Đến khi màn đêm buông xuống, hắn bắt đầu biến dị. Bầy xác sống kéo tới là do tôi cố tình dẫn đi để thu hút sự chú ý của các người. Luật sư thấy Thường Trí hóa xác sống hoàn toàn không phải ảo giác.”

“Nhưng hắn về sau lại hoàn toàn bình thường, còn thông qua được kiểm tra ở cổng thành!”

“Bởi vì tôi cứu hắn.”
Khương Tuế bình thản nói: “Tất cả hệ thống phân cấp dị năng hiện tại đều do phòng thí nghiệm của mẹ tôi lập ra. Họ liệt dị năng của tôi vào loại đặc thù cấp S , đặt tên là Hồi Sinh.”

Cấp S – đặc thù – Hồi Sinh
Năng lực chữa lành tất cả những người chưa hoàn toàn hóa xác sống.

“Vậy nên Khương Dẫn Nguyên mới van nài em cứu hắn?”
Thẩm Diệu Từ phản ứng lại. “Bởi vì hắn biết dị năng của em!”

Cố Yên hoàn toàn chết lặng.

Dị năng này đúng là thiên địch của virus xác sống. Nếu người ngoài biết được…
Đừng nói thiêu sống Khương Tuế, họ còn sẵn sàng tôn y lên bàn thờ.

“Ha.”
Khương Tuế cười khẩy, như nhìn thấu suy nghĩ của hắn ta. “Đội trưởng Cố, anh thật sự rất đơn thuần.”

Trong khoảnh khắc, Cố Yên không biết đó là khen hay mỉa mai.

“Dị năng của tôi không giống các người.”
Khương Tuế nói tiếp: “Nó khởi động thông qua máu. Chỉ có uống máu tôi mới có hiệu quả. Nhưng đa số nghiên cứu viên từng phân tích máu tôi đều không tìm ra điểm khác biệt rõ ràng với người có dị năng khác, càng không thể tách ra thành phần hữu hiệu để làm huyết thanh… Có lẽ nó tồn tại ở dạng nào đó, nhưng ít nhất mẹ tôi cũng chưa từng nghiên cứu ra.”

“Một khi bọn họ biết chuyện, họ sẽ nhốt tôi lại, nuôi như một kho máu sống, vô hạn độ rút máu tôi… Y như quãng đời tôi từng sống trong phòng thí nghiệm.”
Giọng Khương Tuế như rơi vào nỗi sợ sâu thẳm, lẩm bẩm nói:
“Cơ thể tôi khác với con người. Tôi chỉ có thể sống nhờ vào máu thịt, nó mới giúp tôi no bụng để tồn tại thì mới tạo ra được máu mới. Để ta tồn tại, họ sẽ cho tôi ăn thật nhiều máu thịt… Và rồi tôi sẽ trở thành một con quái vật thực sự.”

Ba người còn lại đều im lặng. Không ai có thể an ủi y, bởi đây không phải tưởng tượng, mà là mười chín năm y đã tự mình trải qua.

Nỗi sợ sống trong bóng tối không thấy ánh mặt trời ấy đã ăn sâu vào xương tủy, khiến y không dám tiết lộ dị năng của mình.

Thiệu Phồn từng nói y là một con người, một đứa trẻ tốt bụng, thiện lương.

Và đúng vậy, y là một đứa trẻ tốt đến đau lòng. Rõ ràng sợ đến như vậy, rõ ràng biết dị năng này giống như một quả bom hẹn giờ, vậy mà vẫn lo cho tương lai của nhân loại, lo rằng nếu chuyển bừa, dị năng sẽ mất hoạt tính, khiến tia hy vọng cuối cùng bị dập tắt.

“Tôi không muốn sống như thế nữa.”
Khương Tuế cụp đầu, thân hình mảnh khảnh như chỉ cần một cơn gió là gãy.
“Dị năng… và con người … chỉ mang đến cho tôi thống khổ vô tận.”

Nhưng y lại vì chính giống loài đó mà chịu đựng suốt mười chín năm.

Thiệu Phồn nhắm mắt lại, nói:
“Anh đã tìm được người thích hợp cho em.”

Khương Tuế kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn chằm chằm hắn: “Thật sao?!”

“Anh đã từng lừa em bao giờ chưa?” Thiệu Phồn nói. “Doãn Thanh Nam cũng là dị năng đặc thù, giống em. Không cần lo thân thể cấp A của hắn không chịu nổi vừa cấp A lại vừa cấp S. Vì hướng tiến hóa của hai người tương đồng, dị năng của em rất có thể sẽ nuốt lấy dị năng của hắn. Tỷ lệ hắn sống trên bảy phần.”

“…Cho nên anh vẫn luôn giữ Doãn Thanh Nam bên cạnh, không cho hắn ra khỏi thành?”
Cố Yên lập tức hỏi.

Thiệu Phồn không trả lời câu hỏi ấy, chỉ nói:

“Anh đã chuẩn bị xong phòng phẫu thuật cho em. Doãn Thanh Nam hiện giờ mất hoàn toàn khả năng hành động, đã được đưa sang đó rồi. Ở đó có bác sĩ chuyên môn và các nhân viên nghiên cứu. Nếu em muốn nói gì, cứ tìm Ninh Vấn Du, hắn sẽ dẫn em đi. Phẫu thuật có thể tiến hành bất cứ lúc nào.”

Khương Tuế lập tức đứng bật dậy, bước nhanh ra ngoài được hai bước thì bỗng dừng lại, ngoái đầu nhìn Thiệu Phồn:

“Thầy… trước đây anh vẫn không chịu giúp tôi. Vì sao bây giờ lại đổi ý?”

Thiệu Phồn mỉm cười dịu dàng. Đôi mắt cong lên, trong ánh nhìn như chất chứa muôn ngàn ánh sao vụn vỡ.

“Từ nhỏ đến lớn, có thứ gì em muốn mà anh không cho em chưa?”

“…”
Khương Tuế khẽ đáp: “Có.”

“Đáng tiếc là giờ em sẽ không còn quỳ xuống cầu hôn anh nữa, đúng không, Tuế Tuế?” Thiệu Phồn vẫn cười.

Khương Tuế mím môi, quay sang Thẩm Diệu Từ: “Đi cùng tôi đến phòng phẫu thuật.”

Đương nhiên Thẩm Diệu Từ sẽ không từ chối, liền đuổi theo. Đến cửa, Khương Tuế lại dừng chân, quay đầu nhìn Thiệu Phồn vài giây rồi nói:

“Thầy, đến tận giờ phút này… tôi mới thật sự cảm thấy được giải thoát.”

Thiệu Phồn ngồi trên xe lăn, thần sắc yên tĩnh:

“Cả đời này em vui vẻ quá ít. Anh chỉ mong em có thể vui một lần, Tuế Tuế.”

“Từ khi anh lần đầu gặp em lúc em bốn tuổi đến nay, trong nhận thức chủ quan của anh, em vẫn luôn là một con người.”

“Và vẫn luôn là một đứa trẻ thiện lương.”

“…Thầy, cảm ơn.”

Thiệu Phồn gật đầu, điềm đạm nói: “Đi đi.”

Khương Tuế và Thẩm Diệu Từ rời khỏi. Cố Yên lúc này mới hỏi:

“Anh tách Khương Tuế ra… rốt cuộc muốn làm gì?”

Thiệu Phồn đẩy xe lăn, nhẹ giọng đáp:

“Bốn tiếng nữa, đợi tôi ở quảng trường trung tâm tổng thống. Tôi có chuyện cần nói với cậu.”

“Anh Thiệu!”
Cố Yên bỗng thấy hoảng loạn vô cớ: “Rốt cuộc anh muốn làm gì?!”

“Làm điều tôi phải làm.” Thiệu Phồn ngẩng đầu, thở dài thật lâu.

“Đây là kết cục tôi đã chuẩn bị cho chính mình từ rất lâu. Nhưng khi ngày ấy thật sự đến… vẫn không tránh khỏi chút xót xa.”

Không ai biết, rốt cuộc hắn đang đau lòng vì điều gì.

Khương Tuế như một luồng điện xẹt, theo Ninh Vấn Du đi thẳng đến phòng phẫu thuật mà Thiệu Phồn đã chuẩn bị.

Nơi này trang thiết bị đầy đủ, hiển nhiên không phải dựng lên trong ngày một ngày hai. Doãn Thanh Nam được đưa đến đây đã được cấp cứu cầm máu khẩn cấp, trên người quấn đầy băng gạc, nửa sống nửa chết nằm trên giường. Thấy Khương Tuế bước vào, phía sau còn có Thẩm Diệu Từ, hắn lập tức căng thẳng:

“Mày tới đây làm gì? Giết người diệt khẩu sao?!”

“Tao có lý do gì để phải diệt khẩu mày.”
Khương Tuế kéo ghế ngồi xuống, nhàn nhã nhìn hắn:
“Nói dối mãi rồi đến mày cũng tin là thật à?”

“Mày…mày nói hươu nói vượn cái gì!” Doãn Thanh Nam lạnh lùng nói: “Mày vốn dĩ chính là tội nhân khiến nhân loại lâm vào tuyệt cảnh! Nếu không phải mày thả giáo sư Quan vào mật thất...”

“Vậy sao mày không nói ra luôn đi, ai mới là người thả bà ấy?”
Khương Tuế hơi nghiêng đầu, hưởng thụ vẻ mặt vỡ vụn của hắn từng chút một.

“Mày ám chỉ vô số lần trước mặt Thiệu Phồn rằng tao thả virus, vậy mà hắn vẫn muốn bảo vệ tao. Có phải vì thế mà mày ghen đến phát điên không?”

“Rõ ràng chính là mày Chính là....”

Khương Tuế ngắt lời:
“Tao chưa từng phản bác. Tao chỉ muốn Thiệu Phồn có một lý do để giết tao thôi. Nhưng dù hắn tin rằng tao thả virus xác sống… hắn vẫn không nỡ ra tay. Điều đó mới làm tao thấy… thật bất ngờ.”

“Mày đắc ý lắm sao?” Hai mắt Doãn Thanh Nam đỏ ngầu.
“Anh Thiệu là người trong sạch thanh cao như vậy, lại bị mày nhiều lần dẫm nát ranh giới của hắn! Khương Tuế! Chính mày là người hủy hoại anh ấy!”

“Loại người ích kỷ độc ác, chẳng khác nào cầm thú như mày… có tư cách gì ở bên anh Thiệu?!”

Thẩm Diệu Từ nghe đến đây liền nổi trận lôi đình, trong phòng bệnh gió thốc nổi lên. Khương Tuế đặt tay lên tay hắn, khẽ ấn xuống. Không giận, mà ngược lại còn mỉm cười.

“Tao biết mày luôn ủng hộ đặc quyền của người có dị năng. Từ trong xương mà nghĩ mình hơn người.”

“Nhưng cái gọi là người có dị năng… thì có gì khác với xác sống? Doãn Thanh Nam, mày có gì mà cao quý chứ?”

Doãn Thanh Nam sững sờ:
“Mày…mày nói cái gì? Ý mày là sao?!”

“Ý chính là như mày đang nghĩ đó.”
Khương Tuế thong thả đáp:
“Xem ra mấy hôm nay mày cứ ba ngày hai bận chạy đến phòng thí nghiệm, trong đầu ngoài đàn ông ra thì chẳng chứa được thứ gì khác. Người có dị năng chẳng qua chỉ là người không bị virus ký sinh hoàn toàn mà thôi. Khác với xác sống ở chỗ nào ư… Đại khái cũng giống như cà chua thường với cà chua bi.”

“Không thể nào!” Doãn Thanh Nam gian nan nói: “Tuyệt đối không thể là như thế!”

“Mày chẳng phải vẫn muốn biết dị năng của tao sao?”
Ánh mắt Khương Tuế rơi lên người hắn.
“Dị năng đặc thù cấp S — Hồi Sinh. Có thể chữa khỏi cơ thể con người bị xác sống hóa chưa hoàn toàn. Đây chẳng phải là thứ mày luôn khao khát sao?”

“Tao có thể tặng nó cho mày.”
Khương Tuế mỉm cười.
“Sau phẫu thuật thay máu… dị năng này sẽ là của mày.”

Doãn Thanh Nam còn chưa kịp tiêu hóa mối quan hệ giữa xác sống và người có dị năng, lại bị những lời ấy nện vào đầu đến choáng váng. Dù đầu óc hắn hiện tại rối loạn, vẫn mơ hồ cảm giác được có gì đó không đúng.

Dị năng này tuyệt đối… không phải thứ tốt đẹp gì cả. Hắn không thể nhận!

“Mày là người mở cửa mật thất.”
Khương Tuế đứng dậy, nhẹ giọng nói:
“Tao đều thấy cả, Doãn Thanh Nam. Mày muốn lắp camera lỗ kim trong mật thất để quay lại cảnh tao hoảng loạn đến thảm hại. Cho nên mày đã lén mở cửa, thả mẹ tao - người đã bị nhiễm virus ra.”

“Mày mới chính là kẻ châm ngòi cho vụ bùng phát virus này. Chậm rãi trải nghiệm nỗi thống khổ tao từng chịu đi. Rồi dùng dị năng cấp S của mày mà cứu cả nhân loại.”

“Tất cả mọi người… sẽ nhớ tên mày.”
Khóe môi Khương Tuế cong lên nở nụ cười châm biếm:
“Mày là anh hùng của nhân loại.”

“Không!! Tao không cần!! Không cần!!”
Doãn Thanh Nam điên cuồng vùng vẫy dữ dội, gào đến xé họng:
“Thả tao ra! Tao muốn gặp Thiệu Phồn! Khương Tuế, mày không thể đối xử với tao như vậy, mày không thể!!”

“Tao có thể.”
Khương Tuế đáp gọn.
Rồi ra lệnh:
“Bắt đầu phẫu thuật.”

….....

Giống như vừa trải qua một giấc mơ dài vô tận.

Người cha biến dị, người mẹ điên dại, gã cha dượng tham lam, phòng thí nghiệm âm u kh*ng b*… tất cả đều chỉ tồn tại trong mơ.

Tỉnh lại rồi thì tất thảy đều biến mất.

Hàng mi Khương Tuế run nhẹ, những ngón tay co lại, cuối cùng thoát ra khỏi giấc mộng sâu. Đập vào mắt y là trần nhà trắng tinh như tuyết, sạch sẽ đến không vương nổi một hạt bụi.

“Tuế Tuế!”
Thẩm Diệu Từ kêu lên:
“Em tỉnh rồi! Có khó chịu ở đâu không?”

Khương Tuế chậm rãi thử cử động tứ chi cứng đờ của mình. Ngoài một chút rét run, không có vấn đề gì khác, bèn khẽ lắc đầu.

Thẩm Diệu Từ thở phào nhẹ nhõm.

Dù thể chất người có dị năng cấp S mạnh hơn người thường mấy lần, toàn bộ quá trình thay máu dù với người thường cực kỳ nguy hiểm nhưng với người thường có dị năng chỉ như một ca tiểu phẫu. Nhưng trong mắt Thẩm Diệu Từ, Khương Tuế vẫn là một món bảo vật mong manh cần được bảo hộ.

Hắn đút nước ấm cho Khương Tuế uống. Khương Tuế hỏi:

“Doãn Thanh Nam đâu?”

“Ca phẫu thuật rất thành công.”
Dù không muốn thừa nhận, Thẩm Diệu Từ vẫn nói:
“Thiệu Phồn luôn chuẩn bị chu toàn. Nếu không có mười phần chắc chắn, hắn đã không để em tới đây. Doãn Thanh Nam quả nhiên thích ứng hoàn hảo với dị năng Hồi Sinh. Hắn tỉnh còn sớm hơn em. Thiệu Phồn nói không sai. Nhờ hồi sinh mà hắn nuốt trọn hương an thần, hoàn thành lần tiến hóa thứ hai, trở thành dị năng giả cấp S.”

Khương Tuế thở phào một hơi thật nhẹ.

Chưa bao giờ y cảm thấy nhẹ nhõm như lúc này.

Không cần mang gánh nặng vận mệnh nhân loại. Chỉ cần làm một người bình thường thôi, hóa ra là cảm giác như vậy.

Đêm đã xuống. Bên ngoài sấm chớp ầm ầm. Khương Tuế hỏi:

“Trời mưa sao?”

“…”
Thẩm Diệu Từ hơi lúng túng:
“Có lẽ sắp mưa. Tôi kéo rèm lại...”

“Thẩm Diệu Từ.”
Ánh mắt Khương Tuế nheo lại:
“Anh có chuyện giấu tôi.”

Một tiếng sấm rền vang chấn cả màng tai.
Khương Tuế lập tức xốc chăn bật dậy, lao thẳng đến cửa sổ.

Bầu trời đen kịt bị xé toạc bởi tia chớp tím đen. Ngoài kia còn có rất nhiều tiếng la hét hỗn loạn. Khương Tuế thấy tim mình đập dồn, túm lấy cánh tay Thẩm Diệu Từ:

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!”

“… Là Thiệu Phồn.”
Thẩm Diệu Từ cuối cùng cũng nói thật:
“Trong lúc em phẫu thuật, hắn giết rất nhiều lãnh đạo phe cấp tiến và cả một số nhân vật trọng yếu thời kỳ phồn hoa. Sau đó treo toàn bộ thi thể lên cổng lớn trung tâm tổng thống. Hành động này khiến dân chúng nổi giận bùng nổ. Dưới sự kích động của những người có dị năng, hầu như tất cả mọi người đều đổ đến trung tâm tổng thống, yêu cầu Thiệu Phồn phải hạ đài… và lấy máu trả máu.”

Khương Tuế vô thức ôm lấy ngực đang đau nhói, khàn giọng hỏi:

“Thiệu Phồn… bây giờ ở đâu?”

“Không phải trời sắp mưa…”
Thẩm Diệu Từ nhìn ra ngoài:
“Đó là dị năng của Cố Yên. Hắn đang cố gắng ngăn cản Thiệu Phồn.”

Sống chung với Thiệu Phồn mười lăm năm, đến lúc này Khương Tuế đã không cần Thẩm Diệu Từ nói thêm điều gì nữa, y đã hiểu hết mọi chuyện.

Sắc mặt trắng bệch như giấy, y đẩy cửa lao ra ngoài. Thẩm Diệu Từ lập tức giữ chặt y, trầm giọng nói:

“Tôi đưa em đi.”

Trước quảng trường lớn của tổng trung tâm tổng thống, người đã chen chật kín. Con đường cũng đông nghẹt, gần như toàn bộ người trong căn cứ đều tập trung ở đây. Nếu không có Thẩm Diệu Từ dẫn Khương Tuế đi đường tắt, bọn họ căn bản không thể chen vào nổi.

Khi Khương Tuế đến nơi, y thấy Cố Yên rút cây băng khỏi cơ thể mình. Thiệu Phồn ngồi trên xe lăn, sắc mặt phẳng lặng; phía sau hắn là mấy chục thi thể còn đang nhỏ máu, đỏ lòm một mảnh.

Dưới chân hắn, máu đã tụ thành cả một vũng lớn. Thiệu Phồn giống như đang sừng sững đứng giữa núi thây biển máu. Dân chúng hoảng loạn, sợ hãi lẫn phẫn nộ, hét lên:

“Đội trưởng Cố! Thiệu Phồn giết hại đồng bào, hắn đã hoàn toàn điên mất rồi! Vì căn cứ, xin hãy giết hắn ngay!”

“Thiệu Phồn bao che xác sống, tàn sát người có dị năng, hắn muốn huỷ diệt cả căn cứ! Đội trưởng Cố, ngài còn không quỳ xuống ra lệnh hay sao?! Chẳng lẽ ngài muốn nhìn một vạn mạng người của căn cứ bị chôn vùi trong tay hắn?!”

“Giết hắn đi! Nhất định phải giết hắn!”

Cố Yên siết chặt hàm răng đến mức tưởng như sắp cắn nát. Ngón tay siết mạnh miếng băng, mảnh vỡ bén nhọn cứa rách da khiến máu chảy đầm đìa.

Thiệu Phồn bình tĩnh nói: “Động thủ đi.”

“… Nhất định phải như vậy sao, anh Thiệu?” Giọng Cố Yên khàn đặc. “Anh từng nói anh chưa bao giờ lừa Khương Tuế. Nhưng đây… là nói dối.”

“Nếu em ấy tỉnh lại rồi biết tin anh chết anh muốn em ấy sống sao đây?”

Thiệu Phồn ôn tồn đáp: “Chuyện này nhất định phải làm.”

“Chữa khỏi được người bị lây nhiễm nghĩa là nhân loại không còn phải chịu uy h**p từ xác sống, có thể phản công trở lại. Quan hệ đối lập giữa người có năng và người thường cũng sẽ được tháo gỡ. Để đẩy nhanh tiến trình đó, tôi buộc phải giết những kẻ gây cản trở.”

“Tôi thật sự nên xin lỗi cậu.” Thiệu Phồn mỉm cười bất đắc dĩ. “Chưa hỏi qua ý kiến cậu mà đã đặt gánh nặng lớn như vậy lên vai cậu. Nhưng Cố Yên… ngoại trừ cậu ra, tôi không chọn được ai thích hợp hơn.”

“Xin hãy dẫn nhân loại… bước đến một tương lai tươi sáng mà tôi không còn cơ hội nhìn thấy.”

Giọng Cố Yên run rẩy: “Anh nên xin lỗi Khương Tuế… Thiệu Phồn, em ấy…em ấy yêu anh.”

Thiệu Phồn lắc đầu: “Em ấy chẳng yêu ai cả.”

“Khi tỉnh dậy, có lẽ em ấy sẽ rời khỏi căn cứ.” Hắn nhẹ giọng nói, “Đừng giữ em ấy lại nữa. Cả đời em ấy như con chuột bạch bị nhốt trong lồng, chưa từng có tự do.”

“Hiện tại, tôi trả lại tự do ấy cho em ấy.” Thiệu Phồn cười rộ lên. “Tôi muốn đứa trẻ mà tôi tự tay nuôi lớn, hãy bước ra ngoài thế giới rộng lớn kia.”

“Như một cánh chim được tháo bỏ tất cả ràng buộc, chỉ cần trái tim hướng về đâu… nơi đó chính là quê hương của em ấy.”

Đám đông càng thêm hỗn loạn, tiếng hò hét đòi xử trảm sắc nhọn, chói tai. Mắt Cố Yên đỏ rực, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Hắn nói:

“… Được.”

“Tôi đồng ý với anh, anh Thiệu.”

Khương Tuế dốc hết sức lao về phía Thiệu Phồn, xé ngang qua dòng người hỗn loạn, va vào cả thủ vệ mang súng. Trái tim y như muốn bật khỏi lồng ngực.

Nhưng y vẫn chậm một bước.

Y nhìn thấy tia sét phạt màu tím đen từ trên trời giáng xuống, chớp điện sáng lấp loáng như muốn xé đôi cả trời đất. Trong mắt Thiệu Phồn phản chiếu bóng dáng thiếu niên lao đến giữa trời đêm đầy ánh sao giống như lần đầu tiên họ gặp nhau.

Hắn mỉm cười.

Tia sét nổ tung, vang dội như trời long đất lở. Gió cát cuộn lên mù mịt.

Khương Tuế ngã quỵ dưới bậc thềm, trước mắt y trắng xoá, không nhìn thấy gì, không nghe được gì nữa.

Thế gian này, người từ bi nhất bị đẩy lên bậc thần đàn… rồi chính loài người lại ép vị thần ấy ngã xuống ngay trước bình minh.

Thiệu Phồn chết vào mùa đông thứ mười lăm trong cuộc đời họ. Trăng lạnh xuyên thủng tầng mây dày, một lần nữa chiếu sáng xuống nhân gian, nơi cách mặt đất 38 vạn kilômét.

P/s: Lời của editor
5749 chữ :)))


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận