Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 64: Kết thúc thế giới thứ hai.




Thẩm Diệu Từ cõng Khương Tuế vượt qua một vùng hoang dã nở đầy hoa hồng dại.

Gió mạnh quét qua, cả biển hoa đỏ lay động rợp trời, hương thơm ngào ngạt lan tràn trong không khí.

Loài hoa dại mang sức sống bền bỉ này, vào đúng thời khắc đầu đông khi vạn vật úa tàn, lại nở rộ rực rỡ đến mức khiến cả trời đất dường như ấm lên vài phần.

Khương Tuế tựa vào vai Thẩm Diệu Từ, lông mi khẽ run, mệt mỏi mở mắt.

Y im lặng quan sát xung quanh, sau đó mới cúi mắt nhìn Thẩm Diệu Từ:
“Đây là đâu?”

Thấy y tỉnh lại, Thẩm Diệu Từ âm thầm thở phào:
“Trước đó tôi nghe nói vùng này có một mảng hoa hồng dại nở rộ rất đẹp, nên muốn đưa em tới xem. Đi thêm chút nữa là tới thành phố, tối nay chúng ta có thể vào đó nghỉ.”

Khương Tuế không đáp.

Từ lúc xác sống bùng nổ đến nay đã hơn một năm ba tháng. Lần này y tỉnh lại chậm hơn hẳn.

Cũng giống lần trước, y hoàn toàn không thể kết nối với hệ thống.

Là bởi vì nguồn sức mạnh kia ngày càng mạnh lên? Hay do việc Thiệu Phồn mạnh tay sửa lại nội dung cốt truyện thế giới? NPC sửa cốt truyện, chẳng lẽ hệ thống cũng tính lên đầu y?

Theo kịch bản ban đầu, Thiệu Phồn vốn sẽ không chết, thậm chí còn cùng Cố Yên thống trị căn cứ, cứu vớt nhân loại. Nhưng bây giờ Thiệu Phồn bị hào quang vạn người mê bản lậu bóp méo cốt truyện và đã chết… chuyện này rốt cuộc có ảnh hưởng đến điểm đánh giá nhiệm vụ của y không?

Khương Tuế nghĩ ngợi miên man. Gió thổi làm y nheo mắt lại. Rõ ràng đã tỉnh, nhưng y vẫn lười nhúc nhích, chỉ nằm vắt vẻo trên lưng Thẩm Diệu Từ như một con mèo kiêu ngạo được nuông chiều.

“Tuế Tuế, lần này em ngủ lâu lắm.” Thẩm Diệu Từ nói:
“Mười sáu tiếng đồng hồ mười lăm phút.”

Khương Tuế nghĩ chắc hắn bị dọa rồi, ai lại ngủ như xác chết suốt ngày cơ chứ. Y nói:
“Nhưng tôi tỉnh rồi mà.”

“Ừm.” Thẩm Diệu Từ tiếp lời: “Tỉnh là tốt.”

Khương Tuế hôn lên vành tai hắn rồi dụi mặt vào cổ hắn:
“Tôi hơi đói. Tối nay muốn ăn canh sườn bắp. Phía trước thành phố đã thu hồi xong chưa?”

Sau khi nhân loại nghiên cứu ra huyết thanh kháng virus, uy h**p của xác sống giảm mạnh. Lãnh tụ mới nhậm chức dùng thủ đoạn sắt thép đưa quân đi thu phục các vùng mất kiểm soát. Nhân loại cuối cùng cũng giành lại được hơi thở, hiện đã thu hồi hơn mười thành phố lớn.

Lãnh tụ mới lật đổ “bạo quân” tiền nhiệm để lên nắm quyền, cứu dân khỏi nước sôi lửa bỏng nên uy tín rất cao. Mặc dù dân chúng âm thầm than phiền hắn tính khí kém, nhưng nhìn chung hắn là một người lãnh đạo rất xuất sắc.

“Mới thu hồi được một nửa.” Thẩm Diệu Từ đáp, “Nhưng ăn gì cũng không thành vấn đề.”

Hiện giờ trong xã hội loài người, đơn vị thanh toán vẫn là điểm cống hiến. Khương Tuế không có công việc, Thẩm Diệu Từ lại thuộc biên chế ngoài, hai người đều nghèo như nhau. Cũng may Cố Yên vẫn gửi điểm cống hiến vào thẻ của Khương Tuế mỗi tháng, nên y không có gáng nặng tâm lý về tiền bạc, mãi đến gần đây y mới phát hiện số điểm không những không giảm mà còn tăng, lúc ấy mới biết Cố Yên vẫn luôn âm thầm chuyển tiền.

Khương Tuế biết Cố Yên tìm mình khắp nơi. Nhưng y cảm thấy không cần gặp lại.

Cố Yên hiện giờ bận tối mặt, mỗi ngày đều có vô số việc phải xử lý. Chỉ cần đi vài bước ngoài đường đều có thể nghe người ta thì thầm rằng lãnh tụ hiện tại tính khí ngày càng tệ, trước kia mắng người mười câu mới một câu, giờ thì ba câu là mắng một câu. Khương Tuế nghĩ: còn có thể mắng người, nghĩa là chưa đến mức muốn tự tìm cái chết.

Chỉ cần Cố Yên biết y còn sống đâu đó trên thế giới này, thì sẽ không như Trần Kiến Khanh ở thế giới trước lựa chọn tự sát, khiến tuyến cốt truyện bị gãy. Xét hiện trạng, điểm đánh giá của y vẫn còn ổn, cũng không cần nộp 1000 điểm phạt cho 01.

Đi hết vùng hoa hồng dại rực rỡ trên cánh đồng hoang vu, bọn họ nhìn thấy đường nhựa. Vận khí rất tốt, họ bắt được một chiếc minibus vào thành. Chủ xe thấy Khương Tuế gầy yếu lại đẹp đẽ, bèn không lấy tiền, còn đưa y một quả táo khi thả bọn họ xuống cổng.

Khương Tuế xoay xoay quả táo trong tay, ước lượng.

Thứ này nếu ở một năm trước, đúng là đồ quý hiếm, cả căn cứ thắp đèn lồng cũng chưa chắc tìm được một trái. Vậy mà chỉ trong gần một năm, loài người đã khôi phục được sản xuất cơ bản.

Chủng tộc này, giống như những bông hoa hồng dại kia, kiên cường đến kinh ngạc.

Thẩm Diệu Từ mang quả táo đi rửa sạch cho Khương Tuế. Khương Tuế cắn một miếng, thấy hơi chua, không thích, liền đưa lại cho Thẩm Diệu Từ ăn. Mà Thẩm Diệu Từ thì cái gì cũng không chê, hai ba miếng đã ăn xong. Hắn tiện tay ném lõi táo vào thùng rác, quay lại thì thấy có người đang kéo tay Khương Tuế phát truyền đơn. Hắn lập tức bước tới chắn trước người đó, cau mày:
“Làm gì vậy?!”

“Ấy ấy, người anh em đừng hiểu lầm!”
Đó là một thanh niên chừng mười chín, hai mươi, dáng vẻ nhiệt huyết.
“Tôi là người tốt mà!”

Thẩm Diệu Từ liếc tờ truyền đơn trong tay hắn:
“Thứ gì đây?”

Thanh niên lập tức phấn chấn, rút ra hai tờ, nhét cho Khương Tuế và Thẩm Diệu Từ mỗi người một tờ:
“Hai vị, có muốn gia nhập "hậu cung xác sống" của chúng ta không?!”

Khương Tuế: “……”

Loài người đúng thật là biết nghĩ ra trò. Đến xác sống cũng có “hậu cung”.

Sắc mặt Thẩm Diệu Từ càng tối lại. Ánh mắt hắn nhìn thanh niên kia giống hệt đang nhìn một thằng ngốc thuần chủng.

“Các vị đừng hiểu lầm, tôi không phải có vấn đề thần kinh đâu!” Thanh niên vội vàng giải thích:
“Chúng ta đương nhiên không phải thích xác sống, mà là tưởng tưởng niệm một vị anh hùng!”

Khương Tuế lập tức hứng thú:
“Anh hùng nào?”

Thấy y có phản ứng, thanh niên hắng giọng, nghiêm túc nói:
“Mọi người đều biết: tháng tư năm nay, căn cứ chính thức tuyên bố nhân loại đã vượt qua thời kỳ đại nạn. Mà sự kiện mang tính biểu tượng nhất của thời kỳ này chính là nhân loại nghiên cứu thành công huyết thanh kháng xác sống!”

“Nhưng nhiều người chỉ biết huyết thanh có thể cứu người bị nhiễm, ngăn chặn cảm nhiễm, lại không biết nó từ đâu mà có.”
Thanh niên dõng dạc:
“Thực ra, huyết thanh được tách ra từ dị năng ‘Hồi Sinh’ của một vị anh hùng! Vì toàn thể nhân loại, vị ấy đã tình nguyện hiến dâng dị năng cấp S cho nghiên cứu.... nghe đến đây, hai vị có cảm thấy vị này thật sự quá vĩ đại không? Vậy tôi nói cho các người biết, vị anh hùng dâng dị năng cứu nhân loại này… là một con xác sống!”

Nói rồi hắn giơ truyền đơn lên, trên đó là hàng chữ in đậm thật lớn:
“Nguồn gốc tên gọi hậu cung xác sống!”

Khương Tuế: “……”

Hắn trầm mặc vài giây. Thanh niên tiếp tục nói:
“Thế nào? Thực sự chấn động đúng không? Đợi đã, còn có chuyện còn chấn động hơn!”

Hắn thao thao bất tuyệt:
“Vị anh hùng này, ngay từ khi sinh ra đã bị cha ruột làm lây nhiễm. Mẹ y lại… không ra gì. Bà ta luôn nghiên cứu virus, tiếc không nỡ đụng vào chồng mình, liền đem con trai ra làm thí nghiệm. Đứa nhỏ bị nhốt trong phòng thí nghiệm từ bé bị rút máu, cắt thịt, cho xác sống cắn… đều chuyện thường ngày luôn! Bên tôi có video, hai người có muốn xem không? Thảm khốc lắm!”

Khương Tuế: “Ừm……”

“Đáng sợ hơn nữa là sau này mẹ y còn tái hôn với một tên rác rưởi. Cha dượng muốn dùng dị năng để chế tạo lực lượng vũ trang riêng, bèn tái hiện quá trình dị năng ra đời. Mà vị anh hùng này sở hữu dị năng cấp S, đương nhiên trở thành đối tượng nghiên cứu hàng đầu. Anh hùng chịu đủ loại đối xử tàn nhẫn… người nghe mà đau lòng, nghe mà rơi lệ!”

Cuối cùng Thẩm Diệu Từ cũng không nhịn được:
“Những chuyện này cậu nghe ở đâu ra?”

“Ối, để tôi nói hết đã!” Thanh niên xua tay:
“Tôi hỏi hai vị, nếu đổi lại là ngài, ngài có hận những kẻ vô lương tâm kia không? Có muốn mặc kệ bọn họ sống chết? Nếu là tôi, tôi chắc chắn mặc kệ bọn họ, để họ tự sinh tự diệt đã xem như tôi có lòng tốt rồi!”

“Nhưng mà!”
Giọng thanh niên đột nhiên cao hẳn, đầy nhiệt huyết:
“Anh hùng của chúng ta! Dù phải chịu đựng như vậy, y vẫn bằng lòng cứu nhân loại khỏi nước sôi lửa bỏng! Nghe nói hơn một năm trước, có vô số người yêu cầu lãnh tụ tiền nhiệm xử tử anh hùng. Tôi lúc đó đang sốt, nằm nhà không biết chuyện, đến sau này nghe kể lại mới hay những người la hét đòi giết anh hùng đều là phái cấp tiến trà trộn vào dân chúng để lừa gạt, chuyên môn phụ trách kích động dư luận!”

“Họ vốn không muốn nhân loại trở lại thời kỳ phồn hoa, vì một khi khoa học kỹ thuật phục hồi, khoảng cách giữa người có dị năng và người thường sẽ nhỏ dần. Người có dị năng có nghịch thiên đến mấy thì có chống nổi súng đạn không? Thế nên họ ước gì virus mãi mãi tồn tại để uy h**p nhân loại, như vậy họ mới tiếp tục kiếm lợi được!”

“Hai vị!”
Thanh niên mắt sáng rực:
“Sau khi nghe sự tích vĩ đại của anh hùng ấy, trong lòng hai vị có xúc động không? Nếu cảm thấy biết ơn sự hi sinh của anh hùng, vậy hãy gia nhập hậu cung xác sống của chúng ta đi! Tổ chức của chúng tôi lớn lắm, đâu đâu cũng có thành viên cả!”

Khương Tuế nhìn hàng chữ in trên tờ truyền đơn.

Những chuyện đó… khi nhìn lại, vậy mà lại mang cảm giác như đã trôi qua mấy đời.

“Vậy vị… anh hùng này,” Khương Tuế ngẩng đầu hỏi, “hiện giờ đang ở đâu?”

“Nghe nói sau khi hiến dâng dị năng của mình xong, anh ấy rời khỏi căn cứ luôn… Có lẽ vì con người đã khiến anh ấy chịu quá nhiều đau thương, nên anh ấy không còn muốn ở lại căn cứ của nhân loại nữa.” Người thanh niên thở dài khe khẽ. “Lãnh tụ từng nói, anh ấy muốn hóa thành một cơn gió tự do, mọi người không cần đi tìm.”

“Thế còn hội hậu cung của các cậu thành lập có mục đích gì?”

Người thanh niên đáp: “Đừng bảo anh tưởng chúng tôi là cái tổ chức đa cấp gì đó nhé? Tôi nói cho anh biết, tất cả thành viên của hội đều tự nguyện gia nhập, tuyệt đối không có ép buộc. Chúng tôi chỉ cảm thấy có vài chuyện nên được biết đến rộng rãi. Dù anh ấy chẳng để tâm mấy chuyện này, nhưng chúng tôi đều được sống lại cuộc đời mới, lòng biết ơn là điều nên có.”

Khương Tuế mỉm cười: “Tôi sẽ suy nghĩ thêm.”

“Tốt tốt tốt!” Người thanh niên vui mừng, móc ra một cuốn sổ nhỏ đưa cho y. “Thứ này tôi còn chẳng tùy tiện cho ai đâu. Đây là bản mới nhất của Thời Kỳ Tai Nạn, bên trong ghi chép chi tiết về virus, xác sống, bạo quân, anh hùng và câu chuyện của các lãnh tụ. Tặng anh đó!”

Khương Tuế nhận lấy, nói lời cảm ơn. Người thanh niên xua tay bảo không cần, lại cảm thán: “Tiếc là tôi chưa từng gặp anh hùng, không biết anh ấy trông như thế nào. Những đoạn video đó quá máu me, tôi không dám xem kỹ, mà dù có xem cũng chẳng thấy rõ mặt… Có điều ai từng gặp anh ấy đều nói anh ấy rất đẹp.”

Cậu ta liếc Khương Tuế một cái: “Chắc chắn cũng đẹp như anh!”

“…” Khương Tuế nói: “Cảm ơn.”

Tạm biệt fan cuồng này xong, hai người tiếp tục đi vào trong thành. Dù thành phố chưa hoàn toàn được khôi phục, nhưng khu vực cho phép cư trú đã xây dựng rất tốt, ven đường còn có nhiều quầy hàng bán đồ ăn vặt.

Thẩm Diệu Từ tìm một quán ăn, đưa Khương Tuế vào ăn. Vừa ăn, Khương Tuế vừa lật xem quyển sách Thời Kỳ Tai Nạn, chống cằm nói: “Bọn họ gọi Thiệu Phồn là ‘bạo quân’, từ này gắn vào người Thiệu Phồn đúng là kỳ lạ thật.”

Thẩm Diệu Từ gắp một miếng sườn đẹp hoàn hảo vào chén Khương Tuế, không bình luận về Thiệu Phồn, chỉ nói: “Không ngờ ở đây còn có fan của em. Em nghĩ xem, ai đã lan truyền những chuyện này ra?”

“Không sao cả,” Khương Tuế nói. “Tôi thật sự không để tâm chuyện đó.”

“Có điều lời người kia nói cũng đúng.” Thẩm Diệu Từ nghiêm túc nói tiếp. “Cho dù em không để tâm, bọn họ vẫn nên biết sự thật, và nên giữ lòng biết ơn với em.”

Khương Tuế lật thêm một trang, thấy chương tiếp theo mở đầu thế này:

“Lãnh tụ đương nhiệm Cố Yên, người có dị năng hệ công kích cấp S, nhậm chức lãnh tụ ngày 10 tháng 10 năm XX51. Sau khi tự tay đâm chết ân nhân của mình – tức lãnh tụ tiền nhiệm Thiệu Phồn – hắn dùng thủ đoạn như sấm sét để củng cố vị trí, phe cấp tiến gần như bị tiêu diệt quá nửa, không còn đủ sức tạo sóng gió. Việc đầu tiên Cố Yên làm là đốt sạch bản dự thảo Luật Đặc Quyền Của Người Có Dị Năng, khiến những kẻ mưu toan dùng dị năng để thống trị người thường đều câm nín như gà.”

Khương Tuế ồ một tiếng: “Sách này viết Cố Yên thông minh ghê.”

“Loại sách như thế này, sau này khảo cổ cũng chỉ tính là dã sử thôi.” Thẩm Diệu Từ nói. “Kiểu gì tác giả cũng chưa từng gặp Cố Yên thật.”

“Cũng đúng.” Khương Tuế lại tiếp tục đọc.

Sau phần nghiêm túc, đương nhiên sẽ đến phần không nghiêm túc.

“Theo tiết lộ của người chứng kiến, giữa Cố Yên và xác sống Khương Tuế – người đã cứu nhân loại khỏi hiểm cảnh – tồn tại một mối quan hệ bí ẩn mà không ai biết.”

Khương Tuế đọc chậm rãi, rồi bật cười: “Đã không ai biết, sao lại có người ‘tiết lộ’?”

“Lãnh tụ thường đứng trên tòa thành trông về phía xa, không biết có phải đang lưu luyến ngọn gió nơi đây, tưởng nhớ người tình của mình không?.”
— Đây là câu kết dành cho phần viết về Cố Yên.

Phía sau chính là chuyện đời của Khương Tuế. Mà mấy chuyện đó y đã nghe fan cuồng kia thao thao bất tuyệt cả buổi rồi, nên chẳng còn hứng thú. Khương Tuế khép sách lại, tập trung ăn cơm.

Trong những năm tháng ở thời kỳ phồn hoa trước kia, Khương Tuế chưa từng rời khỏi thành D. Về sau, y đi qua không ít thành phố, nhưng đều chỉ là lướt qua vội vàng. Lần này theo Thẩm Diệu Từ đến một thị trấn nhỏ phương Nam, y mới thực sự nhìn thấy cảnh sắc hoàn toàn khác với phương Bắc, cũng nếm được rất nhiều món ăn chỉ nơi này mới có.

Ban đêm, thị trấn sáng lên bởi những ngọn đèn dầu ấm áp. Thẩm Diệu Từ nắm tay kéo Khương Tuế đi dạo trên phố. Dù là đêm tháng bảy gió thổi không lạnh, nhưng bàn tay Khương Tuế lại lạnh băng. Thẩm Diệu Từ ủ tay y rất lâu mới truyền được chút hơi ấm, nhưng chỉ cần gió lướt qua một lượt, hơi ấm liền tan biến sạch.

Phía trước có người bán kem. Thẩm Diệu Từ mua cho Khương Tuế một cây, rồi đứng nhìn y ăn. Khương Tuế l**m một miếng, mới quay sang nói:
“Thẩm Diệu Từ, trông anh chẳng khác gì một con cún nhỏ đang chờ người ta cho ăn.”

Thẩm Diệu Từ còn chưa kịp đáp, Khương Tuế đã kiễng chân, đặt tay lên vai hắn rồi hôn lên môi hắn.

Vì vừa ăn kem, môi Khương Tuế lạnh và mềm. Thẩm Diệu Từ ngẩn ra một chút, sau lại cúi đầu, để mặc Khương Tuế tách môi mình ra. Đầu lưỡi đối phương mang theo hương khoai môn ngọt ngào.

Trên đường đêm hiếm người qua lại, ánh đèn kéo bóng họ dài trên mặt đất. Hai người đứng dưới ánh đèn hôn nhau lặng lẽ. Đến khi cây kem trong tay Khương Tuế gần như chảy hết, y mới đẩy nhẹ Thẩm Diệu Từ. Thẩm Diệu Từ khẽ ấn môi y, nói:
“Về thôi, đến giờ ngủ rồi.”

Hắn dắt Khương Tuế về khách sạn. Lúc giúp Khương Tuế tắm rửa, hắn nhìn thấy trên bắp chân Khương Tuế một mảng đỏ sẫm, có chỗ đã tím lại.

Động tác Thẩm Diệu Từ khựng lại. Khương Tuế quay đầu hỏi:
“Trông… rất xấu sao?”

“Không.” Giọng Thẩm Diệu Từ khàn đi. Hắn cúi xuống hôn lên vết bầm kia. “Trong mắt tôi, Tuế Tuế lúc nào cũng đẹp nhất.”

Khương Tuế bật cười, vòng tay qua cổ hắn:
“Sao anh ngốc vậy chứ? Tôi rõ ràng chỉ đang lợi dụng anh mà.”

“Tôi biết.” Thẩm Diệu Từ tựa trán vào trán y. “Tôi cam tâm tình nguyện.”

“Anh chưa bao giờ hỏi tôi đây là dấu gì. Là vì anh đã biết rồi phải không?”

Một lúc lâu sau, Thẩm Diệu Từ mới đáp:
“Là dấu hoen tử thi.”

“Khương Dẫn Nguyên từng nói hắn sẽ từ từ biến thành xác sống. Em mất dị năng rồi… cũng sẽ như vậy, đúng không?”

Khương Tuế khẽ ừ một tiếng.

“Cho nên trước kia Thiệu Phồn mới không chịu giúp em tách dị năng. Bởi vì hắn biết, nếu em không còn dị năng, em sẽ giống như người bình thường bị lây nhiễm… rồi biến thành xác sống.” Giọng Thẩm Diệu Từ run run. “Huyết thanh… vô dụng với em sao?”

Khương Tuế lắc đầu:
“Vô dụng. Tình trạng của tôi khác Khương Thế Nguyên. Nếu không còn dị năng thì lẽ ra tôi đã sớm biến thành xác sống rồi. Cách duy nhất ngăn quá trình này… chắc là trồng lại dị năng một lần nữa. Nhưng tôi không muốn sống dựa vào thứ đó.”

Thẩm Diệu Từ bỗng ôm chặt, chôn mặt vào cổ y. Khương Tuế cảm nhận được giọt lệ nóng rơi trên da mình. Y bật cười, vuốt mái tóc đen của Thẩm Diệu Từ:

“Đừng buồn. Với tôi mà nói… đây là một sự giải thoát.”

“Hơn nữa…” Khương Tuế lẩm bẩm. “Ngày đó chưa chắc đã đến sớm. Có lẽ chúng ta vẫn còn rất nhiều thời gian.”
“Nhưng Thẩm Diệu Từ… nếu có một ngày tôi hoàn toàn biến thành xác sống, anh hãy giết tôi. Rồi thiêu tôi thành tro… rắc lên cánh đồng hoa hồng dại mà hôm nay chúng ta đã đi ngang qua, được không?”

“Nơi đó… thật đẹp. Tôi rất thích.”

“… Được.” Thẩm Diệu Từ đáp, “Tôi sẽ đi cùng em.”

Khương Tuế không nói những lời như “hãy sống tốt”, bởi y biết rất rõ Thẩm Diệu Từ là con chó nhỏ sẽ chết nếu thiếu y.

Thẩm Diệu Từ hôn lên má y, bế y ra ngoài:
“Ngủ nào.”

Khương Tuế ngước đôi mi ướt át nhìn hắn.
Thẩm Diệu Từ hỏi: “….Em vẫn chưa muốn ngủ sao?”

“Hình như là anh mới là người không muốn ngủ.” Khương Tuế đáp.

Thẩm Diệu Từ đè y xuống giường, cúi xuống hôn đôi môi đỏ bừng vì hơi nóng của y. Hôn một lúc, hắn lại bật khóc, giọng khàn đặc:
“Tuế Tuế….em nói xem, người ta có kiếp sau không? Kiếp sau tôi có thể… vẫn được ở bên em không?”

“Tôi nhớ rõ trước kia anh không tin những chuyện này mà.”

Thẩm Diệu Từ ôm chặt y, như muốn ép y hòa vào xương thịt mình:
“Nếu thật sự có luân hồi…em có còn muốn ở bên tôi nữa không?”

Khương Tuế thở dài.

Sao hắn lại thích làm nũng đến vậy chứ…

“… Ừ.” Khương Tuế trả lời. “Vẫn muốn.”

Tim Thẩm Diệu Từ đập thình thịch như trống dồn, hoàn toàn không còn nhịp điệu bình thường. Hắn đặt Khương Tuế lên ngực mình, lẩm bẩm:
“Tuế Tuế, em có nghe không? Mỗi một nhịp đập… đều là vì em.”

Ngón tay Khương Tuế đặt trên ngực hắn, rồi vô thức nhìn xuống cổ tay mình, nơi đã xuất hiện một đốm hoen tử thi thật nhỏ.

Có lẽ chờ đến lúc những vết này bò kín khắp cơ thể, y sẽ buộc phải rời đi nơi này.

Hai người rất hiếm khi dừng lại một chỗ quá lâu. Họ đi qua hết thành phố này đến thành phố khác. Điều làm Khương Tuế bất ngờ là, lời nói của người thanh niên hôm trước không hề nói hươu nói vượn — “Hội Hậu Cung Xác Sống” quả thật có rất nhiều thành viên. Hầu như cứ đến một nơi là có thể gặp được vài người. Có lần họ đang ăn trưa, còn nghe bàn bên cạnh nhắc đến chuyện có người đề nghị dựng tượng “Khương Tuế” — để kỷ niệm lòng nhân từ mà y dành cho loài người. Đề nghị đó được rất nhiều người ủng hộ, chỉ là không biết vì sao lãnh đạo bên trên mãi không phê duyệt, dần dần lại bị gác lại, rồi chẳng ai nhắc đến nữa.

Năm thứ ba sau thời kỳ tai nạn, khi Khương Tuế và Thẩm Diệu Từ đi ngang qua căn cứ của người sống sót, nơi ấy đã không còn vẻ phồn thịnh năm xưa. Hơn nửa người đã dọn đi. Nghe nói trung tâm tổng thống cũng chuẩn bị chuyển khỏi thành D, căn cứ sắp bị bỏ hẳn.

Khương Tuế không vào trong, chỉ đứng xa xa nhìn tường thành cũ. Thẩm Diệu Từ bóc một viên kẹo sữa, đưa vào miệng y:
“Ngon chứ?”

Khương Tuế nheo mắt hạnh phúc, gật đầu.

Đồ ăn của loài người thật sự rất ngon. Khắp nơi sau dịch bệnh đều đang khẩn trương tái thiết, những món chỉ thời kỳ phồn hoa mới có cũng dần quay trở lại. Khương Tuế cực kỳ yêu thích các loại đồ ngọt và những món vặt đầy đường. Xét đến việc y vốn là một con xác sống, Thẩm Diệu Từ cũng mặc kệ, y thích ăn gì thì cho ăn hết.

“Không vào xem sao?” Thẩm Diệu Từ hỏi.

“Không.” Khương Tuế nói, “Đi thôi. Đám hoa hồng dại phía trước chắc lại sắp nở rồi.”

Hai người rời khỏi cổng thành, tiếp tục đi về phía xa. Đột nhiên có người la lên:
“Tuế Tuế!… Tuế Tuế, có phải anh không?!”

Khương Tuế không dừng bước, cũng không quay đầu. Chỉ trong chớp mắt, y đã hòa vào đám đông, biến mất không để lại dấu vết.

“Đào nhi?” Lạc Tư Hằng ngạc nhiên hỏi. “Cô vừa gọi ai vậy?”

“Tôi thấy Tuế Tuế!” Bạch Đào kích động nói. “Anh ấy đến đây rồi!”

Lạc Tư Hằng thở dài:
“Cậu ấy chắc chắn sẽ không quay lại nơi này nữa…Cô nhìn nhầm rồi.”

“Tôi tuyệt đối không nhìn lầm!” Bạch Đào quay sang nhìn người đàn ông cao lớn bên cạnh mình. “Đại ca, anh cũng thấy đúng không?! Tôi có thể nhìn lầm chứ đại ca thì tuyệt đối không!”

Ngón tay Cố Yên siết chặt đến mức gần như muốn bóp nát cả lòng bàn tay. Gương mặt hắn so với trước càng lạnh lùng hung dữ, nhưng trong mắt lại trống rỗng đến tuyệt vọng.

“Đi thôi.” Cố Yên nói.

“Nhưng mà đại ca…”

Cố Yên không trả lời câu hỏi của Bạch Đào. Bước chân hắn nặng nề, hoàn toàn mất đi sự ung dung ngày trước.

Thật ra, thấy hay không đã không còn quan trọng.

Chỉ cần biết người kia vẫn còn sống ở đâu đó trên thế gian này, cho dù là chân trời góc bể, chỉ cần vẫn còn sống, già đi theo năm tháng… đó đã là kết cục tốt nhất đối với bọn họ.

Khương Tuế chết vào đầu tháng Chín năm đó.

Khi ấy y đang tựa vào vai Thẩm Diệu Từ nhìn hắn câu cá. Dấu hoen tử thi đã lan lên đến cổ, trên làn da trắng nhợt càng hiện rõ đến rợn người. Nhưng đêm nào Thẩm Diệu Từ cũng hôn lên những dấu hiệu cái chết ấy, lưu luyến mà dịu dàng.

Ánh nắng xuyên qua tán cây rậm rạp rơi xuống người họ, loang lổ từng mảng sáng tối. Mặt nước bỗng gợn lên. Thẩm Diệu Từ nhỏ giọng nói:
“Tuế Tuế, cá cắn câu rồi.”

Nhưng Khương Tuế đã không thể trả lời nữa.

Y cứ thế mà ra đi, lặng lẽ, yên bình trong một buổi chiều cũng lặng lẽ, yên bình như thế.

Thẩm Diệu Từ ngồi im rất lâu bên cạnh y, lâu đến mức mồi câu đã bị cá ăn sạch. Cuối cùng hắn buông cần câu, ôm lấy thi thể đã lạnh băng của Khương Tuế, hôn lên đôi môi đã mất đi màu sắc.

Đúng như lời Khương Tuế nói, hoa hồng dại lại nở. Biển hoa đỏ rực trải rộng, rực rỡ đến mức còn hơn cả ánh mặt trời.

Thẩm Diệu Từ rải tro cốt Khương Tuế vào biển hoa rực sáng ấy. Sau đó hắn ngồi xuống giữa bụi gai, nhắm mắt lại. Không khí quanh hắn bị nén lại thành một luồng khí sắc bén, cắt đứt động mạch chủ. Máu phun ra như suối, nhuộm những bông hoa hồng dại thêm đỏ rực.

Thời thiếu niên, hắn từng đọc một bài thơ của Neruda, trong đó có một câu mà hắn đặc biệt yêu thích:

— “Trên mảnh đất cằn cỗi này, em là đóa hồng cuối cùng của tôi.”

Sau này, hắn đã đọc câu ấy cho Khương Tuế nghe. Khi đó Khương Tuế đang lười biếng nằm phơi nắng, ngước mắt cười với hắn một cái. Nụ cười ấy, hắn nhớ suốt cả đời.

Và giờ đây, đóa hồng cuối cùng trên mảnh đất cằn cỗi này… cũng đã hóa thành tro tàn.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận