Bầu trời âm u, dường như sắp đổ mưa. Thẩm Diệu Từ bước ra khỏi câu lạc bộ đua xe, phía trước là mấy cậu ấm con nhà giàu đang đùa giỡn cùng những cô gái xinh đẹp. Không biết họ nói gì mà mấy cô gái cười khúc khích, giòn tan như chuông bạc, leng keng vang lên trong làn gió lạnh ẩm ướt.
"Diệu Từ!" Có người từ phía sau vỗ lên vai hắn. "Lát nữa bọn tôi định sang trụ sở chơi, đi cùng không? Nói cho cậu biết, chỗ đó mới có mấy em gái, xinh không chịu nổi. Đặc biệt là cô học âm nhạc kia, khí chất, gương mặt, đúng là tuyệt phẩm!"
Thẩm Diệu Từ vốn chẳng có hứng thú với mấy cuộc vui ban đêm kiểu này. Hắn kéo cổ áo, cảm thấy khó chịu vì cơn gió ẩm dính dấp thổi qua, liền nói: "Không đi."
"Đi đi mà." Người kia tiếp tục dụ dỗ. "Tôi không lừa cậu đâu, thật sự xinh lắm. Cậu biết thiếu gia Hạ chứ? Vừa gặp một lần là mê mẩn ngay, nào là mua nhà, tặng xe, chỉ còn thiếu nước cưới về thôi."
"Đã gặp người còn đẹp hơn." Thẩm Diệu Từ đáp thờ ơ.
"Hả?" Đối phương sửng sốt. "Cậu quen em gái xinh đẹp lúc nào mà tôi không biết? Đừng lừa tôi đấy nhé."
Thẩm Diệu Từ đã hơi mất kiên nhẫn, chẳng buồn phản ứng thêm với kẻ ngu ngốc này, nhấc chân định rời đi thì bỗng thoáng thấy thứ gì đó, liền khựng lại tại chỗ.
Người bên cạnh thấy hắn đứng đờ ra cũng nhìn theo, lập tức thốt lên một tiếng chửi thề.
"Thằng họ Hạ đúng là số hưởng!" Gã ta nói. "Cô gái học âm nhạc ở trụ sở đã xinh lắm rồi, thế mà giờ lại quen được người còn đẹp hơn! Tôi vốn chẳng có hứng thú với đàn ông, nhưng cái này thì... mẹ nó, Thẩm Diệu Từ, cậu phát điên gì thế?!"
Thẩm Diệu Từ lạnh mặt, thu nắm tay lại, lạnh lùng nói:
"Mở to mắt chó của cậu ra mà nhìn cho kỹ. Đó là thiếu gia nhà họ Khương, không phải loại người để cậu tùy tiện trêu chọc."
"Cái gì?" Người kia ngẩn ra. Hắn mới về nước chưa lâu, người trong giới ở thành D quen biết không nhiều, nhưng danh tiếng vị thiếu gia nhà họ Khương thì cũng đã nghe qua.
Trên người người ấy gắn đủ thứ nhãn mác, nổi bật nhất chính là hai chữ "xinh đẹp". Trước đây hắn còn nghĩ đám bạn cáo, bạn chó thổi phồng quá mức, rốt cuộc thì một người đàn ông thì đẹp đến đâu cho được? Mãi đến hôm nay thoáng nhìn nhan sắc kinh diễm kia, hắn mới hiểu thế nào là "sắc đẹp sống động, hương khí sinh ra".
Thẩm Diệu Từ trầm mặt, không nói thêm gì, do dự hai giây rồi vẫn đuổi theo.
Thiếu gia Hạ đi cùng Khương Tuế vốn nổi tiếng ăn chơi trác táng, nhậu nhẹt, gái gú, cờ bạc thứ gì cũng tinh thông. Để Khương Tuế ở cạnh loại người đó quá nguy hiểm.
Thẩm Diệu Từ nhanh như gió đuổi kịp phía trước, liền thấy Hạ Lam đang cười ân cần:
"Tôi hay tới đây chơi lắm, hay là để tôi dẫn cậu chạy một vòng trước nhé? Không phải tôi khoe đâu, kỹ thuật đua xe của tôi là nhất nhì trong câu lạc bộ đấy!"
Khương Tuế mặc chiếc áo len cổ tròn màu trắng, chất dạ mịn mỏng. Làn sương mù bảng lảng khiến đường nét ngũ quan của y càng thêm dịu dàng. Chưa đến mười chín tuổi, y thực ra vẫn chỉ là một đứa trẻ chưa trưởng thành, nhưng giữa hàng mày lại luôn phảng phất một vẻ mệt mỏi khó hiểu, khiến toàn thân y trông như chú mèo nhỏ mùa đông, cuộn mình ngủ gật bên bếp lò ấm áp.
Vẻ đẹp của Khương Tuế là điều ai cũng công nhận. Thỉnh thoảng có người nhắc đến, còn cười cợt nói rằng: nếu không phải mẹ Khương Tuế xinh đẹp, thì làm sao có thể "kéo chân sau" mà gả được vào hào môn.
Có lẽ chính vì tầng quan hệ đó, nên thái độ của một số người đối với Khương Tuế luôn lẫn lộn sự khinh thường khó nói. Dù sao mẹ y cũng là người "dựa vào sắc đẹp mà thượng vị", còn y lại xinh đẹp đến mức này, trông chẳng khác nào một chiếc bình hoa tinh xảo, khiến người ta chỉ muốn mang về nhà mà thưởng thức cho thỏa.
Đã xem là đồ vật, thì đương nhiên chẳng cần "tôn trọng".
Hạ Lam chính là loại người như vậy.
Ánh mắt hắn nhìn Khương Tuế không hề trong sạch, tràn ngập d*c v*ng bẩn thỉu, nước miếng gần như sắp chảy ra, hệt như linh cẩu trông thấy thịt tươi, xấu xí đến lộ liễu.
Thấy Hạ Lam sắp đưa tay kéo Khương Tuế, Thẩm Diệu Từ rốt cuộc không nhịn được nữa, nói:
"Ơ, đây chẳng phải thiếu gia Hạ sao? Sao vậy, lần trước bị tôi quăng ra sau cả một vòng, mất sạch mặt mũi, nên giờ chạy tới đây khổ luyện kỹ thuật lái xe à?"
Nghe giọng nói ấy, lưng Hạ Lam cứng đờ. Quay đầu lại, quả nhiên là Thẩm Diệu Từ. Hắn hận đến nghiến răng, nhưng vì thân phận đối phương, lại không dám buông lời ác độc.
"Thiếu gia Thẩm hôm nay cũng ở đây à." Hạ Lam cố nặn ra nụ cười. "Tôi chỉ đưa bạn tới xem thử thôi, cậu ấy thấy hứng thú với đua xe."
Đôi mắt bình tĩnh của Khương Tuế nâng lên, nhìn về phía Thẩm Diệu Từ.
Ánh nhìn ấy xa lạ đến lạ thường.
Chỉ cần thế thôi, Thẩm Diệu Từ đã hiểu, Khương Tuế không nhớ ra hắn.
Thật ra họ cũng chẳng gặp nhau được mấy lần. Ngoài Thiệu Phồn ra, Khương Tuế vốn không thân cận với ai, những người khác dĩ nhiên cũng không đáng để y ghi nhớ.
"...... Lại gặp rồi." Không hiểu vì sao, Thẩm Diệu Từ lại thấy hơi căng thẳng. Hắn khẽ ho một tiếng, như thể nhắc nhở: "Lần trước gặp là ở tiệc sinh nhật của chú Khương. Tôi có tặng quà cho cậu, cậu có xem không?"
Nghĩ lại cũng buồn cười. Sinh nhật Khương Dẫn Nguyên, vậy mà hắn lại cố ý đi một chuyến chỉ để tặng quà cho đứa con riêng của người ta.
"Chưa." Khương Tuế trả lời thẳng thừng. "Anh là ai?"
"Thẩm Diệu Từ." Biết trước câu trả lời, hắn cũng không thất vọng, chỉ nói tiếp: "Tên là Diệu trong Thất Diệu, Từ trong Từ Bi."
Khương Tuế hơi nghiêng đầu, nhìn hắn:
"Tên anh nghe có vẻ là người tốt, nhưng nhìn anh thì lại rất hư."
Thẩm Diệu Từ sững người.
Lúc này hắn mới nhớ ra mấy hôm trước mình vừa nhuộm tóc trắng, trên tai xỏ một loạt khuyên, đeo đủ thứ phụ kiện lộn xộn. Áo trên là chiếc áo thun đen in hình ngón tay giữa, khoác thêm áo da biker, bên dưới là chiếc quần dài sặc sỡ đủ màu. Tuy rằng nhờ gương mặt mà miễn cưỡng "gánh" được tạo hình chết chóc này, còn khiến người ta phải cảm thán một câu "đẹp trai thật", nhưng nhìn thế nào cũng chẳng giống người tốt.
Thiếu gia Thẩm lúng túng đưa tay vò mái tóc:
"Bình thường tôi không như thế này đâu!" Hắn nhìn Khương Tuế, lại nhấn mạnh một lần nữa: "...... Thật sự không phải vậy."
Hạ Lam đứng bên cạnh lập tức bóc mẽ:
"Tháng trước hắn còn nhuộm tóc đỏ, trên người đeo dao đấy! Hung dữ lắm. Tuế Tuế, đừng chơi với hắn nha, nghe nói hắn có khuynh hướng bạo lực, động một chút là đánh người!"
"Mày mẹ nó-" Thẩm Diệu Từ suýt buột miệng chửi thề, nhưng kịp thời nuốt xuống. Gân xanh trên thái dương giật giật, hắn túm cổ áo Hạ Lam: "Theo tôi lại đây!"
"Này này này, cậu làm gì đấy!" Hạ Lam sợ đến run người. "Tôi nói sự thật chứ có vu oan cho cậu đâu... A a a, Thiếu gia Thẩm, tôi sai rồi, buông tôi ra! Tôi im miệng, không nói nữa!"
Thẩm Diệu Từ chỉ tay thẳng vào mũi Hạ Lam, hạ giọng đe dọa:
"Cậu bớt nhòm ngó Khương Tuế đi. Soi gương mà nhìn lại bản thân xem con cóc ghẻ như cậu có xứng ăn thịt thiên nga không."
Hạ Lam: "...... Thiếu gia Thẩm, tôi đâu có nghe nói cậu thích đàn ông? Hay là cậu cũng có hứng thú với đại tiểu thư nhà họ Khương? Vậy thì chúng ta cạnh tranh công bằng thôi. Nhưng tôi thấy cậu chẳng có ưu thế gì đâu, Khương Tuế thường ở bên Thiệu Phồn, chắc là thích kiểu dịu dàng. Cậu thì hoang dã kiểu trai hư, chẳng dính dáng gì tới hai chữ dịu dàng cả."
Thẩm Diệu Từ: "......"
Nếu không phải Khương Tuế còn ở đây, hắn đã sớm đấm cho thằng họ Hạ nở đầy mặt hoa đào rồi.
"Cậu muốn chơi thì tìm người khác mà chơi." Thẩm Diệu Từ lạnh lùng nói. "Đừng có dây vào Khương Tuế."
Không ngờ Hạ Lam lại nghiêm túc hẳn lên:
"Sao cậu biết tôi không phải nghiêm túc? Tôi thật sự muốn yêu đương nghiêm túc với cậu ấy, muốn ở bên cậu ấy. Nếu không thì tôi cúi đầu khom lưng làm gì?"
Thẩm Diệu Từ bực bội quát:
"Mới hai hôm trước còn quấn quýt, tình chàng ý thiếp với cô học nhạc ở trụ sở, tặng xe tặng nhà, bàn cả chuyện cưới xin. Giờ nhanh vậy đã thay lòng đổi dạ, yêu sống yêu chết rồi à? Hạ Lam, bớt diễn trò này cho tôi. Để tôi còn thấy cậu xuất hiện bên cạnh cậu ấy lần nữa, tôi đánh gãy chân cậu, tin hay không?!"
Hạ Lam rùng mình một cái.
Trong giới ai mà chẳng biết Thẩm Diệu Từ là con chó điên, tuyệt đối không thể chọc. Một khi hắn phát điên thì chẳng màng hậu quả, dính vào chỉ có thiệt thân.
Hạ Lam thầm chửi một câu hôm nay ra đường không xem lịch, đến chào Khương Tuế cũng không dám, liền xám xịt chuồn mất.
Thẩm Diệu Từ hít sâu một hơi, xoa xoa mặt mình, cố gắng để trông hiền lành dễ gần hơn. Cảm thấy cũng tạm ổn rồi, hắn mới quay lại, giả vờ như không có chuyện gì nói với Khương Tuế:
"Bạn gái của Hạ Lam tìm hắn, nên hắn đi trước rồi."
Khương Tuế bật cười:
"Anh trông giống một chú cún nhỏ xù lông."
"Cái... cái gì?" Thẩm Diệu Từ lắp bắp, vô thức vò mái tóc trắng càng thêm rối. Rõ ràng bình thường hắn là kẻ kiêu ngạo khó thuần, ngay cả đối diện với cha ruột cũng chẳng bao giờ nể nang, vậy mà trước mặt Khương Tuế lại như một đứa ngốc đang ch** n**c miếng với chỉ số thông minh chưa phát triển hoàn chỉnh.
"Hôm nay tâm trạng tôi không tốt lắm." Hàng mi dài của Khương Tuế khẽ cong lên, đôi mắt xanh thẫm như bảo thạch quý hiếm, phản chiếu gương mặt Thẩm Diệu Từ. "Nên mới muốn đến đây hóng gió. Anh đuổi người lái xe của tôi đi rồi, vậy ai lái xe cho tôi?"
Thẩm Diệu Từ theo phản xạ hỏi:
"Sao tâm trạng cậu lại không tốt? Có ai chọc cậu à?"
Nói xong hắn mới sực tỉnh, với Khương Tuế, họ chỉ là người xa lạ mới quen hôm nay, hỏi vậy quả thực quá đường đột. Vì thế hắn vội sửa lời:
"Để tôi chở cậu đi hóng gió nhé. Kỹ thuật lái xe của tôi tốt hơn Hạ Lam nhiều, hắn đua với tôi chưa bao giờ thắng!"
Khác hẳn với vẻ ngoài sặc sỡ lòe loẹt của chủ nhân, chiếc xe của Thẩm Diệu Từ toàn thân đen nhánh, thấp thoáng vẻ trầm tĩnh lạnh lẽo. Bình thường hắn chẳng cho ai đụng vào. Khương Tuế ngồi ở ghế phụ, tò mò đánh giá. Thẩm Diệu Từ giả vờ bình thản hỏi:
"Cậu thích không?"
Khương Tuế còn chưa kịp trả lời, hắn đã buột miệng:
"Nếu thích, tôi tặng cho cậu."
Khương Tuế chống khuỷu tay lên bệ cửa sổ xe, mỉm cười nhìn hắn:
"Anh hào phóng thế à?"
Y không hề biết rằng, khi nghiêng đầu nhìn sang như vậy, ánh sáng lặng lẽ rơi lên gò má trắng mịn, hàng mi đen rợp che đôi đồng tử tựa bảo thạch, đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Tim Thẩm Diệu Từ đập nhanh hơn. Hắn siết chặt vô lăng, hồi lâu mới nghẹn ra được một tiếng:
"Ừ."
"Thắt dây an toàn đi." Thẩm Diệu Từ nói. "Loại dây này hơi khác loại thông thường, để tôi giúp cậu được không?"
Khương Tuế gật đầu.
Thẩm Diệu Từ cúi người sang. Vì tư thế này, hai người ở rất gần nhau, gần đến mức hắn có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt, mềm ấm toát ra từ làn da Khương Tuế, khiến các đầu ngón tay hắn cũng run lên khe khẽ.
Hôm đó, Thẩm Diệu Từ chở Khương Tuế chạy hai vòng trên núi. Khi trở về câu lạc bộ, bầu trời âm u cuối cùng cũng rơi mưa. Hắn vừa lấy hết can đảm định đề nghị đưa Khương Tuế về nhà thì đã thấy một người cầm chiếc ô lớn màu đen bước lên bậc thang. Có lẽ vừa từ phòng thí nghiệm ra, Thiệu Phồn vẫn mặc áo blouse trắng. Thấy Khương Tuế, hắn ta khẽ thở dài bất lực:
"Sao lại đến chỗ này?"
Khương Tuế không đáp.
Thiệu Phồn đưa túi trong tay cho y:
"Trên đường mua trà sữa cho em, còn nóng, full đường."
Khương Tuế nhận lấy, uống một ngụm, lúc này mới nói:
"Anh hối hận vì đã từ chối tôi sao?"
Nghe đến đây, Thẩm Diệu Từ bỗng nhớ tới mấy tin đồn ầm ĩ trước đó, nói rằng Khương Tuế từng tỏ tình cầu hôn Thiệu Phồn, nhưng bị từ chối. Chuyện này dường như còn có liên quan tới hắn. Dù bản thân hắn thấy khó hiểu và hoàn toàn không hay biết, nhưng rất nhiều người lại xem hắn như "bạn trai ngầm" của Thiệu Phồn.
Mà ba người bọn họ lúc này đứng chung một chỗ, chẳng khác nào một chiến trường Tu La đầy mùi máu tanh.
"Chuyện này để sau hãy nói." Thiệu Phồn lên tiếng. "Anh đưa em về trước."
Hắn ta đưa tay định kéo Khương Tuế, nhưng Khương Tuế lại né đi, nghiêng mắt nhìn Thẩm Diệu Từ:
"Anh đưa tôi đi."
Giọng nói dửng dưng, tự nhiên như thể Thẩm Diệu Từ vốn dĩ sinh ra là để làm tài xế cho y.
"Được." Thẩm Diệu Từ đáp. "Tôi đưa cậu về."
Suốt quãng đường, Thẩm Diệu Từ rất muốn hỏi rốt cuộc Khương Tuế và Thiệu Phồn đã xảy ra mâu thuẫn gì, nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng.
Lần gặp lại tiếp theo chính là sinh nhật mười chín tuổi của Khương Tuế, đêm hỗn loạn ấy trong KTV.
Khi bò dậy từ mặt đất, hắn nhìn thấy hình ảnh mình phản chiếu trên kính vỡ: đầu bê bết máu, trông chẳng khác gì một cái xác. Nhưng hắn không kịp lo cho bản thân, chỉ vội vàng đi tìm Khương Tuế, song ngay cả bóng dáng y cũng chẳng thấy đâu.
Hỏi Khương Dẫn Nguyên, đối phương chỉ cười ha hả:
"Thiệu Phồn nói dẫn nó ra ngoài giải sầu, chắc lát nữa sẽ về thôi. Cậu tìm nó có việc gấp à?"
Hắn tìm Khương Tuế thì có thể có việc gấp gì chứ?
Hỏi vì sao lại chọn hắn sao? Vậy thì Khương Tuế có lẽ sẽ chỉ đáp một câu: tùy tiện chọn thôi, đừng để trong lòng.
... Sao có thể không để trong lòng được.
Thẩm Diệu Từ thất thần rời khỏi nhà họ Khương, vào bar uống đến say mèm. Có người lưỡi đã cứng đơ hỏi hắn:
"Thiếu gia Thẩm, anh thế này là... thất tình à?"
Lại có người cười:
"Thiếu gia Thẩm sống hai mươi năm rồi, đã llúc nào có đối tượng đâu mà thất tình. Cãi nhau với ông già còn hợp lý hơn."
"Không thể nào." Có người khác chen vào. "Nhìn bộ dạng này chắc chắn là thất tình! Nào Thiếu gia Thẩm, nói cho anh em nghe xem, rốt cuộc là tiên nữ nhà ai mê hoặc anh rồi lại đá anh vậy?"
Ánh đèn quán bar lờ mờ, âm nhạc chói tai. Thẩm Diệu Từ uống quá nhiều, lẩm bẩm:
"Chưa từng ở bên nhau."
"Ồ... vậy là mập mờ à?"
"...... Không phải."
Mọi người xuýt xoa:
"Không ngờ Thiếu gia Thẩm, một đại nam nhân hoang dã lại chơi cái trò yêu thầm này đấy?"
Như một tia sét bất ngờ giáng xuống đầu, Thẩm Diệu Từ đột nhiên ngồi bật dậy, hai mắt đờ đẫn.
Bấy lâu nay hắn vẫn không rõ cảm xúc của mình dành cho Khương Tuế là gì. Hóa ra, thứ cảm xúc ấy gọi là... yêu thầm.
Những người khác đều bị hắn làm cho giật mình:
"Uống say phát điên rồi à?"
"Mau đưa trà mật ong bưởi cho Thiếu gia Thẩm giải rượu!"
Thẩm Diệu Từ không uống trà mật ong bưởi. Hắn đứng dậy rời đi, bắt xe về nhà, rồi tuyên bố với cha mình hai chuyện trọng đại.
Thứ nhất, hắn thích đàn ông.
Thứ hai, hắn đã có người mình yêu, cả đời này không phải người đó thì không lấy ai khác.
Cha Thẩm vốn là người trọng thể diện. Nghe xong, ông ta trầm mặc hơn mười giây, rồi vớ lấy gạt tàn thuốc ném thẳng vào đầu Thẩm Diệu Từ, vừa chửi ầm lên. Đập đến mức đầu hắn rách toạc, máu chảy không ngừng vẫn chưa hả giận, ông ta tháo thắt lưng ra quất tới tấp, đánh đến khi Thẩm Diệu Từ mình đầy thương tích.
Nhưng đứa con bất hiếu ấy vẫn không chịu nhả lời, quyết tâm rước một "ông chồng" về nhà cho bằng được.
Nếu không phải Thiệu Phồn đúng lúc có việc cần gặp cha Thẩm, lại đứng ra khuyên can vài câu, e rằng Thẩm lão gia đã thật sự đánh chết con trai mình ngay tại chỗ.
Cha con hai người đều là kiểu cứng đầu không chịu nhường bước, Thẩm Diệu Từ dứt khoát dọn ra ngoài, mắt không thấy thì lòng không phiền.
Hắn âm thầm hỏi thăm tin tức của Khương Tuế khắp nơi, nhưng lại không ngờ rằng, vào một đêm mưa gió dữ dội nào đó, cửa nhà hắn bỗng vang lên tiếng gõ dồn dập. Hắn mang theo một bụng cáu kỉnh mở cửa, vừa nhìn liền sững sờ, người đứng ngoài cửa lại là Khương Tuế, toàn thân ướt sũng.
Thiếu niên bị mưa xối ướt từ đầu đến chân, hàng mi cũng đẫm nước, sắc mặt tái nhợt. Đôi mắt trong hành lang tối mờ gần như đen lại, trông chẳng khác nào một con mèo hoang đáng thương bị bỏ rơi giữa mưa gió.
Trong khoảnh khắc ấy, tim Thẩm Diệu Từ đau nhói dữ dội. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ kéo Khương Tuế vào nhà, chuẩn bị nước ấm, lấy quần áo sạch cho y. Đợi đến khi Khương Tuế tắm xong đi ra, hắn đã pha sẵn thuốc cảm mạo.
Sau khi tắm rửa, gương mặt Khương Tuế có thêm chút huyết sắc, mềm mại ấm áp như một chiếc bánh kem nhỏ vừa mới ra lò. Thẩm Diệu Từ thậm chí còn cảm thấy như mình ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ.
"Không uống." Khương Tuế nhíu mày.
"Ngọt mà." Thẩm Diệu Từ giải thích, "Với lại nếu cậu bị bệnh nặng hơn thì phải tiêm, phải uống thuốc đấy."
Nghe đến hai chữ "tiêm thuốc", ánh mắt Khương Tuế khẽ động.
Giống như một con chuột bạch quen bị điện giật, chỉ cần nghe thấy tiếng công tắc bật lên là theo bản năng sợ hãi.
Cuối cùng Khương Tuế vẫn nhận lấy cái ly, cau mũi uống một ngụm. Thẩm Diệu Từ vừa định nói gì đó thì Khương Tuế đã kéo cổ hắn xuống, hôn lên môi hắn.
Mùi thuốc lan tràn trong khoang miệng hai người. Khương Tuế nói:
"Khó uống chết đi được, chẳng ngọt chút nào."
"...... Rõ ràng là ngọt." Thẩm Diệu Từ lẩm bẩm, "Ngọt lắm."
Khương Tuế nheo mắt nhìn hắn, Thẩm Diệu Từ liền nuốt ngược câu nói "em ngọt lắm" trở lại vào trong.
Khương Tuế thản nhiên như đang ở nhà mình, ngồi xuống ghế sofa:
"Nghe nói anh vẫn luôn tìm tôi, có chuyện gì à?"
"Nếu tôi hỏi, em sẽ trả lời sao?"
Khương Tuế ôm gối, cười cong cong đôi mắt:
"Tùy tâm trạng."
"Mấy ngày nay....em ở đâu? Tôi tìm khắp nơi cũng không thấy."
"Phòng thí nghiệm." Khương Tuế đáp hờ hững, "Phối hợp một dự án nghiên cứu. Có chút tình huống đột xuất nên bị giữ lại mấy ngày."
Thẩm Diệu Từ nhẹ nhõm thở ra.
"Sao, tưởng tôi ở bên Thiệu Phồn à?" Khương Tuế nhếch môi cười, "Tâm tư của anh dễ đoán lắm, cái gì cũng viết hết lên mặt rồi."
Thẩm Diệu Từ do dự một lát, hỏi:
"Hôm đó ở KTV..."
"À, hôm đó tôi uống nhiều quá." Giọng Khương Tuế rất nhẹ, "Lúc ấy đầu óc không tỉnh táo, nghĩ lại thì đáng lẽ nên hỏi ý anh trước, không nên tự tiện kéo anh vào chuyện giữa tôi và Thiệu Phồn."
"Không phải ý đó!" Thẩm Diệu Từ sốt ruột nói, "Tôi chỉ muốn hỏi... nhiều người như vậy, vì sao em lại chọn tôi?"
Khương Tuế có cả trăm cách để lừa hắn, qua loa cho xong, mà Thẩm Diệu Từ chắc chắn cũng sẽ tin. Nhưng lúc này, hiếm khi y lại có chút lương tâm:
"Vì anh thân với Thiệu Phồn."
Y nghiêng người, chống cằm, mỉm cười:
"Tôi lợi dụng anh để chọc tức Thiệu Phồn đấy, đồ chó ngốc."
Thẩm Diệu Từ nửa quỳ trước mặt y, nhìn Khương Tuế thật lâu, rồi khàn giọng hỏi:
"Vậy....em định lợi dụng tôi bao lâu?"
Hắn cẩn thận nắm lấy tay Khương Tuế:
"Có thể lâu hơn một chút không? Tôi muốn ở bên em mãi."
Nụ cười trên mặt Khương Tuế nhạt đi:
"Anh đúng là không thông minh lắm."
"Tôi đã nói rồi, tôi chỉ đang lợi dụng anh thôi."
"Tôi biết." Thẩm Diệu Từ nói, "Nhưng tôi muốn ở bên em. Tôi... thật sự rất thích em."
Khương Tuế đã nghe qua vô số lời tỏ tình, đủ mọi kiểu hoa mỹ. Nhưng sự chân thành vụng về của Thẩm Diệu Từ lại khiến tim y chậm nhịp.
Không biết vì sao khi nhìn đôi mắt nghiêm túc kia, tim y lại đập chậm nửa nhịp, rồi nói:
"Ừ, tôi nghe thấy rồi."
Thẩm Diệu Từ cố kìm nén xúc động, nhưng vẫn không nhịn được mà ôm chặt lấy y, nghẹn ngào nói:
"Để tôi bảo ba tôi sang nhà họ Khương cầu hôn được không? Chúng ta đính hôn trước, đợi em tốt nghiệp đại học, rồi ra nước ngoài đăng ký kết hôn..."
Hắn lải nhải rất lâu mới chợt nhớ ra mình còn chưa hỏi ý Khương Tuế có đồng ý hay không. Hắn khẽ buông người trong lòng, dè dặt hỏi:
"Em... có đồng ý kết hôn với tôi không?"
"Anh thích tôi ở điểm nào?" Khương Tuế hỏi.
"Thích em thì không cần lý do." Thẩm Diệu Từ ghé sát tai y, nói khẽ:
"Bất kể gặp em ở thời điểm nào, nơi đâu, tôi cũng sẽ yêu em."
Khương Tuế ngẩn người rất lâu, rồi hôn nhẹ lên khóe môi hắn:
"Tôi đồng ý."
Xây dựng một mối quan hệ xã hội ổn định với loài người, đối với một con xác sống mà nói, vốn là chuyện hoang đường như mộng.
Nhưng Khương Tuế nghĩ, Thẩm Diệu Từ sẽ là người sẵn sàng vì y mà trở thành tội nhân đối nghịch với thất tình con người kia.
P/s: Lời của editor
Tui đi làm lại rồi, tui làm ca 15h - 23h lận nên sẽ quay lại chế độ 1 or 2 chương mỗi ngày nha, tui phải bận kiếm sống mừ ^^