Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 66: Phúc lợi.




“Tích ——

Thí nghiệm ghi nhận ký chủ số 03659 đã đăng xuất khỏi thế giới thành công, đang tiến hành đánh giá cấp bậc nhiệm vụ ——

Ký chủ 03659 đã hoàn thành việc sắm vai nhân vật nguyên bản mà không bị virus phát hiện, sửa chữa thành công nội dung thế giới, đi trọn toàn bộ cốt truyện của nhân vật gốc. Cấp bậc đánh giá nhiệm vụ lần này là: S.”

Bên tai Khương Tuế vang lên giọng nói trẻ con lanh lảnh. Y mở to mắt, đưa tay xoa xoa tai mình.

Thành thật mà nói, việc cảm nhận cơ thể từng chút một hóa thành xác sống là một trải nghiệm cực kỳ khó chịu.

Khoảng thời gian cuối cùng ấy, Thẩm Diệu Từ cũng dần nhận ra điều bất thường. Ban đêm hắn thường xuyên giật mình tỉnh giấc, sợ rằng chỉ cần chớp mắt thôi, Khương Tuế sẽ không còn hơi thở nữa. Vốn dĩ Khương Tuế đã tính tự sát ngay từ khi quá trình hóa xác sống vừa bắt đầu, y vốn không có sở thích chịu đựng đau đớn nhưng nhìn ánh mắt đáng thương đến cùng cực của Thẩm Diệu Từ, y lại cố gắng cắn răng kéo dài thêm trọn ba năm.

Vì vậy lần tỉnh lại này, y cảm thấy mệt mỏi hơn bao giờ hết.

“Sao lại là anh?” Khương Tuế hỏi. “01 đâu rồi?”

“Gì chứ, hệ thống là tôi thì cậu không hài lòng à?”
Giọng trẻ con bỗng chuyển sang trầm thấp của một người đàn ông trưởng thành, giống như áp sát bên tai Khương Tuế mà phát ra, âm trầm đến mức khiến đầu y ong ong rung động.
“….Anh bình thường chút được không?”

“Ò…” Hệ thống tủi thân nói, “Sao ký chủ lại không thích tôi chút nào thế? Rõ ràng tôi dịu dàng hơn, đáng yêu hơn 01 mà! Tôi còn biết ngụy trang nữa. Hiện tại do dao động cảm xúc của ký chủ quá lớn, có lẽ là đang nhớ nhung ai đó, có cần tôi ngụy trang thành Thẩm Diệu Từ không? Bảo đảm hàng chuẩn rep 1 : 1, có phải tôi rất chu đáo không?”

“… Chu đáo quá mức rồi.”

Khương Tuế mở lòng bàn tay ra, thấy trong đó là một cánh hoa hồng dại đỏ thẫm.... y cũng không hiểu từ bao giờ mình lại có thói quen mỗi lần rời khỏi thế giới nhỏ là mang theo “đặc sản địa phương”.

Y ép cánh hoa ấy xuống dưới lớp vảy nhân ngư, rồi nói:
“Quay lại vấn đề chính. 01 đâu?”

“Do ký chủ đã chỉ ra khả năng tồn tại lỗ hổng trong hệ thống, 01 đã tiến hành tự kiểm tra nghiêm ngặt nhưng không phát hiện dị thường, hiện đã được triệu hồi về không gian Chủ Thần để làm thí nghiệm toàn diện. Trong thời gian này, tôi sẽ tạm thời thay ca!”

“Ký chủ 03659, cấp bậc đánh giá nhiệm vụ lần này là S, tổng điểm kết toán: 10.000 điểm!”

Khương Tuế đợi vài giây, không nghe thấy lời bổ sung nào nữa, lúc này mới khẽ thở phào.

Y biết ngay mà, NPC tự ý sửa cốt truyện, hệ thống không thể nào mặt dày đổ nồi lên đầu y được.

“Thiệu Phồn rốt cuộc là sao?” Khương Tuế hỏi. “Hắn làm thế nào mà còn tự sửa được kết cục của mình?”

“Tích — đang tiến hành phân tích.”
02 tạm dừng vài giây rồi đáp:
“Đã có kết quả trả lời cho nghi vấn của ký chủ 03659. Trong thế giới nhỏ mã số AER837154219, NPC quan trọng Thiệu Phồn xuất hiện hành vi bất thường. Qua kiểm tra, xác nhận đây là hiện tượng hiếm gặp ‘NPC thức tỉnh ý thức’. Nguyên nhân là do khi hệ thống cưỡng chế tái thiết nội dung cốt truyện, với xác suất cực thấp sẽ phát sinh BUG, khiến NPC trong một khoảnh khắc nào đó nhìn thấy tương lai. Loại sai sót này đã được báo cáo lên không gian Chủ Thần hai lần, nhưng do Chủ Thần đang trong trạng thái ngủ say nên chưa được xử lý.”

Khương Tuế:
“Các anh thuê thiết kế kiểu gì vậy? BUG mọc luôn thành cả một hệ thống à?”

“Cậu…” 02 tủi thân nói, “Sao cậu có thể nói tôi như thế chứ, tôi còn xem cậu là người tốt nhất thiên hạ mà!”

Khương Tuế khoanh tay:
“Tôi vốn cũng chẳng thân với anh.”

“Quá đau lòng rồi ký chủ!” 02 khó chịu nói, “Tôi còn tranh thủ giành phúc lợi cho cậu nữa đấy!”

Khương Tuế có chút hứng thú:
“Phúc lợi gì?”

02: “Cậu nói xin mời công chúa nói đi....”

Khương Tuế: “Anh bớt học mấy cái meme mạng đi. Lần sau để 01 cưỡng chế diệt virus cho anh.”

“Tim cậu còn lạnh hơn con dao mổ cá tôi dùng mười năm ở Đại Nhuận Phát.” 02 nức nở, “Dù vậy tôi vẫn yêu cậu.”

Khương Tuế: “……”

“Do thế giới trước xuất hiện BUG đe dọa trực tiếp đến tính mạng ký chủ, tôi đã thay cậu xin một cơ chế phúc lợi đặc biệt để bồi thường.”
02 giải thích:
“Chính là quyền hạn ‘thăng chức thế giới’.”

“Nói tiếng người.”

02:
“Ý là nhiệm vụ ở thế giới kế tiếp của ký chủ sẽ cực kỳ nhẹ nhàng. Ví dụ, dù nhiệm vụ ngẫu nhiên được xếp vào thế giới độ khó hai sao, nhưng sau khi hoàn thành, điểm vẫn sẽ được kết toán theo tiêu chuẩn thế giới ba sao.”

Quả thật có thể xem là một phúc lợi đúng nghĩa.

“Vậy tại sao anh lại không nhắc tới BUG của nhiệm vụ lần này?” Khương Tuế hỏi.
“Theo lý thuyết, sau khi nhân loại chế tạo thành công huyết thanh, tôi phải rút lui an toàn. Nhưng giống như lần trước, tôi lại bị giữ lại trong thế giới nhỏ, ký ức liên tục mất đi, cuối cùng chỉ có thể dựa vào cái chết để đăng xuất.”

02 chột dạ:
“Chuyện này… không phải vì 01 vẫn chưa xác định được nguồn gốc lỗi sao……”

Khương Tuế:
“BUG lần này cũng phải bồi thường cho tôi thêm một cơ chế phúc lợi.”

02 vội vàng nói:
“Cái này tôi không quyết được đâu, cậu phải hỏi 01 mới được, nó mới là hệ thống chủ!”

Nó xoay vòng quanh Khương Tuế, giọng nói lập thể 3D vờn quanh không dứt:
“Van xin cậu đó, đi tìm 01 bàn chuyện này đi mà! Tôi chỉ là hệ thống phụ, chuyện này tôi không quản được!”

Khương Tuế bị nó lải nhải đến nhức đầu:
“Vậy rốt cuộc anh phụ trách cái gì?”

“Phụ trách đáng yêu chứ sao!” 02 đáp một cách hiển nhiên.
“Cậu nói xem tôi có đáng yêu không đi!”

Khương Tuế: “……”

Đôi lúc y thật sự nghi ngờ não của Chủ Thần có vấn đề, nếu không sao lại tạo ra một hệ thống… có vấn đề thế này.

“Ký chủ có cần nghỉ ngơi không?” 02 nói tiếp.
“Trong thời gian cậu làm nhiệm vụ, Cục Quản Lý Thời Không có cử người đến thăm đó, là vị cục trưởng xinh đẹp kia. Chị ấy còn khen tôi đáng yêu nữa, hỏi tôi có muốn theo chị ấy đi làm nhiệm vụ không. Tuy chị ấy rất tốt, nhưng tôi chắc chắn vẫn yêu cậu nhất đó, ký chủ thân yêu!”

Khương Tuế trực tiếp bỏ ngoài tai màn làm nũng buồn nôn kia:
“Cục trưởng tới làm gì?”

“Chị ấy nhận được báo cáo lỗi từ 01, có chút lo lắng cho cậu.” 02 đáp.
“Chị ấy còn mang quà cho cậu nữa, tôi cất trong không gian lưu trữ rồi, cậu có muốn xem không?”

Khương Tuế gật đầu. Trên bàn trước mặt lập tức xuất hiện một chiếc hộp nhỏ được đóng gói tinh xảo. Mở ra, bên trong là một hộp macaron đủ màu sắc, xinh xắn.

Thứ đồ ngọt ngấy đến mức dễ khiến người ta thấy…hốt hoảng, vậy mà Khương Tuế lại rất thích.

“Ký chủ ký chủ,” 02 tò mò hỏi,
“Cậu với cục trưởng là quan hệ gì vậy? Là người nhà đơn vị à? Hay là… bạn trai nhỏ của cục trưởng? Hay là—”

Khương Tuế: “Câm miệng.”

Đây chính là lý do vì sao Khương Tuế thà ở cạnh 01, cái hệ thống mồm độc ít lời còn hơn. 02 quá ồn ào, không chặn lại thì nó có thể nói cả ngày không nghỉ.

Khương Tuế chậm rãi ăn macaron, 02 nhịn không được lại tiếp tục:
“Ký chủ, cậu không đi gặp chị gái cục trưởng sao? Trông chị ấy rất lo cho cậu đó.”

“Tôi đã thuận lợi đăng xuất khỏi thế giới, hồ sơ đều có ghi lại.”
Khương Tuế không phải kiểu người thích thiết lập các mối quan hệ xã hội ổn định, huống hồ y cũng không thân với vị cục trưởng cục Quản Lý Thời Không kia.

“Thật là một con người lạnh lùng!” 02 ngâm nga than thở.
“Làm tổn thương trái tim hệ thống chân thành ghê gớm. Trừ phi cậu cho tôi ăn một cái macaron, nếu không tôi buồn không đứng dậy nổi đâu!”

“Muốn ăn thì nói thẳng.” Khương Tuế đáp.

Trong nháy mắt, hộp macaron thiếu mất một chiếc. Hệ thống ăn uống thực chất chỉ là trích xuất dữ liệu món ăn, hoàn toàn khác với cảm giác nếm vị thật, vậy mà 02 vẫn vô cùng say mê.

Lần này, Khương Tuế không vội mở nhiệm vụ mới. Ở lại thế giới nhỏ quá lâu sẽ gây tổn thương tinh thần ngày càng nghiêm trọng. Nghỉ ngơi chừng hai ngày, y mới bảo 02 bắt đầu lựa chọn thế giới.

“Đang tiến hành lựa chọn thế giới cho ký chủ ——”

“Tích, đã chọn trúng thế giới nhỏ mã số ACL944135123.
Bối cảnh thế giới: Hiện đại.
Độ khó sắm vai: Một sao.
Chỉ số nguy hiểm: Một sao.”

“Dưới đây là nội dung cốt truyện thế giới sau khi bị virus xâm nhập và làm rối loạn, mời ký chủ chú ý xem xét.”

【 Nhân vật gốc là thiếu gia hào môn bị ôm nhầm. Vốn dĩ phải lớn lên trong bùn lầy, chịu cảnh cha đánh mẹ mắng, nhưng dưới sự trùng hợp của vận mệnh, tất cả những đau khổ đó lại do người con của thiên mệnh thay y gánh chịu. Sau khi chân tướng được phơi bày, người con của thiên mệnh được đón về Khương gia. Nhân vật gốc ngày đêm lo sợ mọi thứ của mình sẽ bị cướp mất, vì vậy liên tục gây khó dễ cho đối phương. 】

【 Tuy nhiên, người con của thiên mệnh lại quá ưu tú xuất chúng, được mọi người khen ngợi không dứt. Trước những hành vi làm khó của nhân vật gốc, hắn nhẫn nhịn chịu đựng, lấy ơn báo oán, khiến nhân vật gốc dần trở thành đối tượng bị chỉ trích. Cuối cùng, trong cơn phẫn nộ, nhân vật gốc đẩy người con của thiên mệnh ngã từ trên lầu xuống chết. Sau đó, y mua từ virus một bản lậu “hào quang vạn nhân mê”, nhờ đó trốn tránh sự trừng phạt của pháp luật. 】

Nghe xong, Khương Tuế trầm mặc trong giây lát:
“Thế giới một sao… đơn giản vậy thôi à?”

“Đúng vậy!” 02 đáp đầy phấn khởi.
“Chỉ cần ký chủ ngăn được cốt truyện người con của thiên mệnh tử vong là hoàn thành nhiệm vụ rồi!”

Với Khương Tuế, nhiệm vụ này chẳng khác gì đi nghỉ dưỡng.

“Người con của thiên mệnh này…” Khương Tuế hỏi.
“Là thật sự rộng lượng, hay chỉ giả vờ rộng lượng?”

02 cười khì:
“Hì hì, cậu đoán xem?”

Khương Tuế: “……”

Việc đập hệ thống rốt cuộc có phạm pháp không, y thật sự đang rất gấp.

“Yêu cầu nhiệm vụ thế giới: Sửa chữa nội dung thế giới, ngăn cản cái chết của người con của thiên mệnh. Cảnh báo: Nghiêm cấm tự ý thay đổi cốt truyện thế giới, vi phạm sẽ bị đánh giá F, phạt 1000 điểm, đồng thời phê bình công khai.”

“Chuẩn bị dịch chuyển. Ký chủ đã sẵn sàng chưa?”

“Ừ.”

“Tích —— bắt đầu dịch chuyển.”

“Dịch chuyển thành công. Điểm đổ bộ: Thành phố S, Trường Trung học số 1, lớp 11A3.”

P/s: Lời của editor
Thế giới tiếp theo có 21 chương. Hy vọng mỗi chương ko quá dài.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận