Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 67: Nắng gắt (Thế giới thứ ba).




“Bạn học Khương Tuế, lớp 11A3! Mình thích bạn!”

Trong hệ thống loa phát thanh của lớp học vang lên giọng nói kích động của một nam sinh:

“Ngay từ ngày đầu tiên khai giảng năm lớp 10 mình đã thích bạn rồi! Chỉ cần nghĩ đến bạn là mình lại cười ngây ngô, vừa nhìn thấy bạn tim đã đập loạn nhịp. Bạn là gió xuân, là hoa hạ, là lá rơi mùa thu, là tuyết bay mùa đông, bạn chính là sự cụ thể hóa của tất cả những điều tươi đẹp trên thế gian này!”

“Xin hãy cho phép mình được thổ lộ chân thành tại đây! Bởi vì mình biết, nếu bức thư tình này được đặt lên bàn học của bạn, nó chỉ có kết cục nằm trong thùng rác mà thôi. Xin tha thứ cho mình vì chỉ có thể dùng cách này để bạn hiểu được tình cảm mãnh liệt của mình!”

“Bạn học Khương Tuế, mình yêu bạn! Nếu tình yêu này phải có một thời hạn, mình hy vọng là.... Á!! Thầy chủ nhiệm, đừng tắt loa mà, để em nói cho xong đã!!”

“……”

Tháng mười mùa thu vàng, ngoài cửa sổ cây bạch quả đã bắt đầu rụng lá. Sắc vàng rực rỡ, còn chói mắt hơn cả ánh nắng. Bên khung cửa kính vừa mới được học sinh trực nhật lau đến bóng loáng hôm qua, thiếu niên nổi giận đến đỏ bừng mặt, nắm chặt chiếc máy chơi game trong tay rồi bật dậy:

“Thằng ngốc nào thế hả?!”

“Anh Tuế ơi, đừng giận mà!” Bạn ngồi phía sau vội vàng khuyên nhủ, “Em biết tên đó rồi, là thằng Tăng Luân ở lớp 1 ấy, đầu óc có vấn đề. Tan học tụi mình bắt nó lại đánh cho một trận, đảm bảo sau này nó không dám làm mấy trò thế này nữa.”

Bạn ngồi cùng bàn của Khương Tuế đưa tay đè lên vai y, nhẹ giọng trấn an, còn thuận tay vuốt tóc:

“Hắn chỉ muốn thu hút sự chú ý của cậu thôi, đừng để ý. Chờ lát nữa tôi đánh cho hắn đến mức cha mẹ cũng không nhận ra, hắn sẽ biết vì sao hoa lại đỏ.”

Khương Tuế lúc này mới miễn cưỡng ngồi xuống lại.

Người ngồi cùng bàn cúi người nhặt chiếc máy chơi game lên, kiểm tra xem có hỏng không, rồi dùng khăn giấy lau qua, đưa lại cho Khương Tuế. Chống cằm, hắn hỏi:

“Tan học cậu đi đón anh cậu à?”

Nhắc tới chuyện này, Khương Tuế bĩu môi:

“Không thèm đi. Anh ấy có thích tôi đâu, là mẹ tôi cứ bắt phải đi.”

“Nguyên Tiểu Ngư, hay là cậu đi thay tôi được không?” Khương Tuế quay sang nhìn bạn cùng bàn, “Có khi Khương Từ Kính thấy cậu lại tâm trạng khá hơn ấy.”

“Thôi đi.” Nguyên Dữ khoát tay, “Anh cậu nghĩ tôi là người dạy hư cậu. Thấy tôi mà không đánh đã là may lắm rồi.”

Khương Tuế bực bội cau mày.

“Dù sao anh ấy cũng là anh ruột cậu, không thể đánh cậu được đâu, đừng nghĩ nhiều.” Nguyên Dữ xoa xoa mái tóc mềm mịn của Khương Tuế. “Mà nói này, người anh ‘chiếm tiện nghi’ kia của cậu cũng về được nửa tháng rồi, hai người sống chung thế nào?”

Nếu nhắc đến Khương Từ Kính khiến Khương Tuế thấy khó chịu, thì nhắc đến vị “anh trai chiếm tiện nghi” này, y chỉ có thể dùng hai chữ: bực bội.

Nửa tháng trước, bố mẹ y đột ngột ấp úng nói rằng y không phải con ruột của nhà họ Khương, mà là bị ôm nhầm từ nhỏ. Giờ họ đã tìm được con trai ruột. Yêu cầu của bên kia rất đơn giản: muốn đón con ruột về thì được, nhưng phải trả lại con trai của họ.

Ba Khương mẹ Khương nuôi Khương Tuế suốt mười tám năm như bảo bối trong lòng, làm sao nỡ đẩy y đi. Cuối cùng phải bỏ ra một khoản tiền khổng lồ, đối phương mới chịu nhượng bộ: Khương Tuế có thể ở lại thành phố S tiếp tục đi học, nhưng hộ khẩu bắt buộc phải chuyển sang nhà họ Tạ.

Mấy hôm trước, hộ khẩu của y đã được chuyển đi. Nói một cách nghiêm túc, y giờ đây đã không còn được xem là người nhà họ Khương nữa.

“Nhìn thấy hắn là phiền.” Khương Tuế chẳng còn tâm trạng chơi game, tiện tay nhét máy vào hộc bàn. “Hôm qua tôi mới cãi nhau với hắn một trận, vậy mà mẹ tôi lại bênh hắn. Tôi đã biết mà, một khi đón hắn về thì mẹ sẽ không còn thương tôi nữa.”

Nguyên Dữ nhịn không được bật cười:

“Ai nỡ để cậu chịu uất ức chứ. Dì chắc chắn cũng chẳng nói nặng lời với cậu đâu.”

Khương Tuế cau mày nhìn hắn:

“Rốt cuộc cậu có phải bạn tôi không vậy?”

“Tôi không phải bạn.” Nguyên Dữ cười cong mắt, “Tôi là tùy tùng nhỏ của anh Tuế.”

Hắn mang một nửa dòng máu ngoại quốc, sống mũi cao, hốc mắt sâu, tóc màu nhạt, làn da trắng. Khi cười lên trông như tượng điêu khắc Hy Lạp cổ đại, đẹp đến mức khiến một đám nữ sinh lén nhìn phải ôm mặt thì thầm hét nhỏ:

“Bị cắn trúng rồi…!”

“Cắn chết tôi đi…!”

Khương Tuế bị hắn dỗ dành mãi mới chịu yên, bèn gục xuống bàn, lẩm bẩm:
“Đêm qua chơi game suốt, buồn ngủ quá. Cho tôi ngủ một lát, tan học nhớ gọi tôi dậy.”

Nguyên Dữ xoay cây bút máy giữa những ngón tay thon dài, động tác gọn gàng linh hoạt:
“Được, ngủ đi.”

Có lẽ thực sự đã quá mệt, Khương Tuế chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ. Sợ y bị lạnh, Nguyên Dữ cởi áo khoác đồng phục của mình phủ lên người y. Trên bục giảng, giáo viên chủ nhiệm cuối cùng cũng không nhịn được nữa:

“…...Nguyên Dữ! Hay là em khiêng hẳn một cái giường tới cho Khương Tuế ngủ cho thoải mái hơn luôn đi?!”

Nguyên Dữ ngẩng đầu, vẻ mặt đầy kinh ngạc:
“Cô nói đúng quá ạ, sao em lại không nghĩ ra nhỉ?”

Giáo viên chủ nhiệm: “……”

Cô lười đến mức chẳng buồn bảo thằng nhóc này ra ngoài phạt đứng nữa. Đứng cũng vô ích, chỉ tổ để nó ở ngoài hành lang trêu hoa ghẹo nguyệt, v* v*n nữ sinh, đúng kiểu một con công xòe đuôi mọi lúc mọi nơi.

Còn Khương Tuế thì lại càng khỏi nói, y là tiểu thiếu gia nhà họ Khương, đánh không được, mắng không xong. Chỉ cần nói nặng hai câu là nước mắt rơi lộp bộp, trông như thể có ai đó ức h**p y vậy. Quan trọng nhất là nước mắt còn “bật tắt” tùy ý, chuyện qua rồi là ngừng khóc ngay, diễn còn chuyên nghiệp hơn cả diễn viên.

Thế nên chỉ cần hai người này không làm ảnh hưởng đến các bạn khác trong lớp, cô cũng lười quản.

Cả lớp cười ầm lên, giáo viên chủ nhiệm tức giận đập bàn:
“Đừng có mơ mộng hão huyền nữa!”

Nguyên Dữ tiếc nuối bước xuống bục giảng.

Mãi đến khi tan học, Nguyên Dữ mới đưa tay véo nhẹ má Khương Tuế:
“Này, anh Tuế? Dậy đi.”

Khương Tuế mơ mơ màng màng tỉnh lại, theo phản xạ nắm lấy vạt áo Nguyên Dữ, đi theo hắn ra ngoài. Nguyên Dữ một tay đút túi, tay kia xách hai chiếc cặp sách. Hai người đi ngang qua bục giảng, bên dưới lại vang lên mấy tiếng hét khe khẽ của nữ sinh.

“…Tôi hỏi thật, rốt cuộc các cậu ấy kích động cái gì vậy?” Khương Tuế ngáp một cái.

Nguyên Dữ cũng khó hiểu chẳng kém:
“Ai mà biết được.”

Ra khỏi lớp bị gió lạnh thổi một cái, Khương Tuế tỉnh táo hơn chút. Xuống tới tầng dưới khu dạy học, y mơ hồ nghe thấy có tiếng động ở góc ngoặt. Chỉ vì tò mò liếc qua một cái, Khương Tuế liền bắt gặp một đôi mắt đen thẳm, trong veo mà sâu hun hút.

Thiếu niên mười tám tuổi còn chưa hoàn toàn trưởng thành, dáng người cao gầy mảnh khảnh như một cây trúc xanh. Mặc bộ đồng phục xanh trắng xấu tệ của trường mà lại có cảm giác như đang sải bước trên sàn catwalk, hoàn toàn nhờ gương mặt kia chống đỡ.

Nguyên Dữ hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”

Mấy nam sinh đang vây quanh thiếu niên kia nhìn nhau, vội vàng có người lên tiếng:
“Không, không có gì đâu… bọn em chỉ… đùa giỡn với bạn Tạ thôi.”

Ánh mắt Khương Tuế dừng lại trên chiếc ví Tạ Yến Chí đang cầm, rồi lại liếc sang con dao gấp trong tay một nam sinh khác.

Đúng là gan to thật, ngay trong trường mà cũng dám cướp.

Thấy Khương Tuế nhìn sang, tên kia vội giấu tay ra sau lưng:
“Anh Tuế, anh Nguyên, bọn em đi ngay đây!”

Khương Tuế:
“Tôi chỉ xem chút thôi mà, các cậu cứ tiếp tục đi.”

Y liếc Tạ Yến Chí một cái, bỗng nhiên nói:
“Hay là cậu cầu xin tôi đi, tôi sẽ giúp cậu ‘dọn dẹp’ bọn họ, thế nào?”

Tạ Yến Chí trầm mặt rút hết tiền lẻ trong ví ra, nhét vào tay tên cầm dao:
“Cho cậu.”

Nam sinh: “??”

Tạ Yến Chí nói tiếp:
“Vậy có thể cho tôi đi chưa?”

“Ờ… ờ, được chứ?”

Tạ Yến Chí gật đầu, bước ra khỏi vòng vây. Khi đi ngang qua Khương Tuế, hắn khựng lại một chút.

Rõ ràng sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, nhưng Tạ Yến Chí lại cao hơn Khương Tuế nửa cái đầu. Hàng mi dài đen nhánh của hắn cụp xuống, giọng điệu thản nhiên lạnh nhạt:

“Trên mặt còn hằn dấu tập vở, xem ra trong mơ học được không ít kiến thức nhỉ.”

Khương Tuế: “?!!”

Tạ Yến Chí đã sải bước rời đi.

“…Hắn đang mỉa mai tôi đúng không?!” Khương Tuế túm lấy tay Nguyên Dữ, “Hắn chắc chắn là đang mỉa mai tôi rồi, đúng không?!”

Nguyên Dữ đưa tay xoa nhẹ lên gương mặt y, lau đi vết hằn còn sót lại:
“Đừng để ý hắn, theo tôi thì trông rất đáng yêu mà.”

Khương Tuế tức giận nói:
“Tôi phải mách với Khương Từ Kính là hắn nói bậy nói bạ!”

Nguyên Dữ gật gù phụ họa:
“Ừ ừ, để anh cậu dạy dỗ hắn.”

“……” Khương Tuế càng nghĩ càng bực, “Họ là anh em ruột, Khương Từ Kính sao có thể giúp tôi được.”

Càng nghĩ lại càng phiền, y không hiểu nổi cuộc đời mình đang yên đang lành, vì sao lại tự dưng chui ra một Tạ Yến Chí.

Suốt dọc đường ra sân bay, mặt mày Khương Tuế vẫn sa sầm. Y ngồi trên ghế một cách hờ hững, hoàn toàn không có dáng vẻ của người đi đón người. Mãi cho đến khi một đôi giày da đen dừng lại trước mặt, giọng nói lạnh nhạt từ trên cao vang xuống:

“Khương Tuế.”

Ánh mắt Khương Tuế men theo đôi chân dài ấy nhìn lên, bắt gặp người anh trai mặc trọn bộ vest chỉnh tề, không chút cẩu thả.

Khương Từ Kính và Tạ Yến Chí không quá giống nhau. Khương Từ Kính có đường nét tuấn tú nhưng lạnh lùng, không biểu cảm thì trông đặc biệt dữ, mà hắn thì 365 ngày trong năm, có tới 366 ngày là không có biểu cảm.

“…Anh.” Khương Tuế đứng dậy, đưa tay định xách hành lý giúp, nhưng Khương Từ Kính không cho. Khương Tuế bĩu môi, dù sao y cũng chỉ làm màu cho có, chứ thật ra nào có định xách giúp.

Khương Từ Kính năm nay 27 tuổi, hơn y tròn chín tuổi. Làm anh trai như vậy mà không thấy xấu hổ sao.

“Đây là mẹ nói,” Khương Từ Kính nhìn quầng thâm dưới mắt y, “dạo này em rất ngoan. Đêm qua chơi game tới mấy giờ?”

“…Không chơi game. Đây là huân chương chăm chỉ học tập của em.”

Khương Từ Kính cười lạnh lùng:
“Em tưởng anh thèm quản em chắc.”

Nói xong, hắn kéo vali bước đi. Người cao chân dài, sải bước rộng, chẳng mấy chốc đã bỏ Khương Tuế lại phía sau. Khương Tuế trợn trắng mắt nhìn theo bóng lưng của hắn, không ngờ Khương Từ Kính như thể sau lưng có mắt, bỗng quay đầu lại, làm y giật nảy mình.

“Muốn ngủ lại sân bay qua đêm à?” Khương Từ Kính cau mày, “Sao càng lớn càng ngốc thế.”

Khương Tuế hít sâu một hơi, chạy theo:
“Anh, Tạ Yến Chí về rồi đúng không?”

“Định mách lẻo với anh à?” Khương Từ Kính không thèm liếc y lấy một cái cũng biết ngay tâm tư nhỏ kia, “Vô dụng.”

Khương Tuế lập tức im bặt.

Từ nhỏ y đã không hợp lời với Khương Từ Kính, nói nhiều nửa câu cũng thấy thừa.

Khương Từ Kính là kiểu “con nhà người ta” điển hình, ưu tú, tự giác, hoàn hảo đến mức có thể viết vào sách giáo khoa. So với hắn, Khương Tuế ngoài gương mặt xinh đẹp nổi bật ra thì chẳng còn gì đáng khen.

Hồi nhỏ, Khương Tuế thường nghe người ta xì xào rằng cùng cha cùng mẹ sao lại khác nhau đến vậy. Ai ngờ, cuối cùng cũng chẳng phải do gien trội hay lặn gì cả mà là vì y vốn dĩ không phải con ruột nhà họ Khương.

Cả quãng đường đều im lặng. Tài xế cũng bị bầu không khí áp thấp giữa hai anh em làm cho sợ đến mức không dám mở miệng. Đến biệt thự, Khương Tuế lập tức mở cửa xe nhảy xuống, không muốn ở chung với Khương Từ Kính thêm dù chỉ một giây.

Khương Từ Kính nhìn bóng dáng thiếu niên muốn trốn đi kia, trầm giọng gọi:
“Lại đây.”

Khương Tuế miễn cưỡng lê bước tới. Khương Từ Kính cởi áo khoác của mình, khoác lên người y rồi duỗi tay ra:
“Ôm.”

“……” Khương Tuế cứng đờ như rô-bốt, ôm lấy cánh tay anh trai. Hai người dính sát nhau bước vào cửa lớn biệt thự. Liễu Ngư nhìn thấy cảnh ấy thì mừng rỡ vô cùng:

“Đấy, tôi đã nói rồi mà, anh em nào có thù qua đêm. Thế này chẳng phải lại làm hòa rồi sao.”

Khương Tuế đáp:
“Vâng, con thích anh con nhất.”

Khương Từ Kính lạnh nhạt “Ừ” một tiếng.

Đợi Liễu Ngư vào bếp xem cơm nước, Khương Tuế lập tức buông Khương Từ Kính ra, nhanh như chớp cởi áo khoác nhét lại vào tay hắn, rồi ngồi phịch xuống sofa lướt điện thoại, rạch ròi phân rõ giới tuyến.

Khương Từ Kính cầm áo khoác trên tay, lên lầu. Khi treo áo lên móc, hắn bỗng ngửi thấy một mùi hương rất nhạt.

Không phải mùi nước hoa gỗ hắn hay dùng, nhẹ hơn, mềm hơn, như mây mỏng. Đến khi hắn đưa tay áo lên ngửi kỹ, mùi hương ấy đã tan biến không còn dấu vết.

Khương Tuế.

Sao từ nhỏ đến lớn, em ấy vẫn luôn thơm như vậy?

P/s: Lời của editor
Bộ này có tận 3 nhà edit lận (tính cả mình), mình là ng edit sau cùng, mà cuối cùng lại là người upload nhanh nhất, hai nhà kia bỏ lun rồi. Để ko phụ lòng độc giả, mình sẽ cố lấp hết hố mà mình đã đào.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận