Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 73.




Người phục vụ đặt mâm thức ăn cuối cùng lên bàn, mỉm cười lễ phép:
“Ba vị dùng bữa ngon miệng.”

Khương Tuế ngồi trên ghế, khẽ hất cằm về phía Tạ Mạn Mạn:
“Ăn đi.”

Tạ Mạn Mạn có phần lúng túng. Từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng thấy trên bàn ăn lại bày ra nhiều món như vậy, nhìn mà hoa cả mắt. Cô mím môi, dè dặt nói:
“Em vừa nãy định nói chuyện đó…”

“Ăn xong rồi nói.” Khương Tuế cầm đũa lên, thản nhiên nói:
“Nhìn em gầy đến mức như thể giây tiếp theo sẽ ngất xỉu vậy.”

Tạ Mạn Mạn ngượng ngùng cúi đầu, đành phải ăn trước. Trong lòng Khương Tuế thì có việc, không mấy hứng thú với đồ ăn. Y tranh thủ trả lời tin nhắn của Nguyên Dữ, nói mình đang ở cùng em gái. Khi ngẩng đầu lên, y phát hiện Tạ Mạn Mạn đã ăn sạch bát cơm, không sót lại dù chỉ một hạt.

Khương Tuế sợ cô bị nghẹn, rót cho cô một ly nước chanh. Tạ Mạn Mạn uống cạn một hơi, khẽ ợ một tiếng, mặt đỏ bừng:
“Xin lỗi anh Khương Tuế.”

Khương Tuế cảm thấy cô bé này khá thú vị, bật cười nói:
“Ăn no rồi thì nói đi. Ai bảo em đến tìm anh?”

Tạ Mạn Mạn nhíu mày, dường như đang suy nghĩ xem nên mở lời thế nào. Cô rụt vai, nói rất nhỏ:
“Anh đừng nói với ba mẹ là em nói cho anh biết, nếu không họ nhất định sẽ đánh em.”

Khương Tuế gật đầu.

“Là dì nhỏ.” Tạ Mạn Mạn khẽ nói:
“Em gái của mẹ… bà ấy sắp chết rồi. Bà ấy bệnh nặng đã lâu, nhưng không có tiền đi khám. Khi em rời thị trấn, bà ấy chỉ còn thoi thóp một hơi, cầu xin em mang về cho bà một tấm ảnh của anh để được nhìn anh một lần. Nhưng em nghĩ… nếu bà ấy có thể gặp anh ngoài đời, chắc chắn sẽ vui hơn.”

Khương Tuế nghi ngờ:
“Vì sao bà ấy lại muốn gặp anh?”

Tạ Mạn Mạn lắc đầu:
“Em không biết.”

Khương Tuế quay sang nhìn Tạ Yến Chí:
“Cậu có biết không?”

“Không rõ.” Tạ Yến Chí đáp:
“Bà ấy sống một mình, rất ít khi ra ngoài, tôi cũng chỉ gặp vài lần. Chỉ nghe nói lúc trẻ từng bỏ trốn theo người khác, sau khi người đàn ông đó chết mới quay về quê. Danh tiếng trong thị trấn không tốt lắm, không được ai ưa.”

Khương Tuế càng nghe càng thấy kỳ lạ. Em gái của Văn Tú Quyên, một người họ hàng xa chưa từng gặp mặt, vì sao trước lúc chết lại khăng khăng muốn gặp y như vậy?

Tạ Mạn Mạn mở to đôi mắt, tràn đầy mong mỏi nhìn Khương Tuế:
“Anh Khương Tuế, anh có thể đến gặp bà ấy không? Bà ấy thật sự rất đáng thương… Hơn nữa bà ấy là người tốt. Hồi em còn nhỏ, bà ấy từng kèm em học, còn lén cho em kẹo ăn.”

Khương Tuế không trả lời ngay. Y chẳng có chút hứng thú nào với thị trấn nhỏ đó. Chỉ cần nghĩ đến Văn Tú Quyên và nhà họ Tạ đang ở nơi ấy, y đã thấy bực bội, khó chịu.

Không nhận được câu trả lời chắc chắn, Tạ Mạn Mạn có chút mất mát, nhưng cũng không ép buộc. Bỗng nhiên Khương Tuế hỏi:
“Em quay về bây giờ, cặp vợ chồng kia có đánh em không?”

Hôm nay y đã khiến Tạ Hào và Văn Tú Quyên mất mặt như vậy. Hai người đó không dám động đến y, thì đương nhiên sẽ trút giận lên Tạ Mạn Mạn.

Sắc mặt Tạ Mạn Mạn tái đi, đáp ừ một tiếng:
“Không sao… Em quen rồi.”

“Em đã học lớp mười, cũng có khả năng tự lo cho bản thân.” Khương Tuế chống cằm nói:
“Mẹ anh nói sẽ giúp em và Tạ Gia Kiệt tiếp tục đi học. Nói cách khác, em không cần phải dựa vào Tạ Hào và bọn họ nữa. Nếu em đồng ý, em có thể ở luôn trong trường, không cần liên lạc với họ. Thủ tục nhập học các thứ, anh sẽ cho người lo liệu đầy đủ.”

Tạ Mạn Mạn sững sờ, mắt mở to:
“Anh…”

“Đừng khóc.” Khương Tuế khẽ chậc một tiếng,
“Anh ghét nhất là người ta khóc. Chuyện này cũng không phải việc lớn gì, nhưng em phải thật sự quyết tâm thoát khỏi bọn họ.”

“Em làm được!” Tạ Mạn Mạn lập tức trả lời.
“Em có thể tự sống! Thật sự!”

Có thể thấy bình thường ở nhà cô phải chịu đủ mọi uất ức, gần như chẳng còn chút tình cảm nào với cặp vợ chồng kia, nếu không cũng chẳng thể quyết đoán đến vậy.

“Được.” Khương Tuế lấy điện thoại ra gọi một cuộc, rồi nói với Tạ Mạn Mạn:
“Một lát nữa sẽ có người đến đón em, sắp xếp cho em chỗ ở tạm thời. Anh phải về trường học đây.”

Tạ Mạn Mạn liên tục gật đầu.

Khương Tuế và Tạ Yến Chí cùng nhau rời khỏi quán ăn. Đột nhiên Tạ Yến Chí lên tiếng:
“Cậu đối xử với con bé đó thật sự rất tốt.”

“?” Khương Tuế quay đầu nhìn hắn ta,
“Em ấy là em gái tôi.”

“Tạ Gia Kiệt là em trai của cậu.” Tạ Yến Chí nói.
“Nhưng cậu nhìn nó còn chẳng buồn liếc mắt một cái.”

Khương Tuế trợn trắng mắt:
“Thôi đi. Đối với mấy kiểu con cưng của mẹ thì tôi ghét, ai cũng như ai.”

“Vậy sao cậu đối với tôi cũng lạnh nhạt như thế?” Tạ Yến Chí hỏi.
“Tôi hẳn là chưa từng đắc tội cậu.”

Biểu cảm của Khương Tuế thoáng trở nên khó tả.

“Ghét một người còn cần lý do sao?” Khương Tuế cười nhạt, đưa tay chọc chọc vào vai Tạ Yến Chí.
“Cái tên Dịch Mộ kia chắc không ít lần nói xấu tôi trước mặt cậu nhỉ?”

“…Sao cậu biết?”

“Tôi đâu có ngu.” Khương Tuế hừ nhẹ.
“Nếu phải nói cho dễ hình dung thì ánh mắt hắn nhìn tôi giống như nhìn thấy một kẻ phế vật, vô tình cướp được thứ mà hắn hằng khao khát, lại còn chẳng hề trân trọng, vừa ghen ghét vừa phẫn nộ. Loại người này tôi gặp nhiều rồi, đa số đều cho rằng mình tài hoa nhưng không gặp thời, cả thế giới đều có lỗi với họ. Nhưng biết làm sao được, tôi chính là số tốt, đầu thai trúng chỗ cũng là một loại bản lĩnh.”

Tạ Yến Chí nhìn gương mặt tinh xảo, xinh đẹp của Khương Tuế, trong lòng không khỏi thay đổi cách nhìn về vị tiểu thiếu gia này.

Ban đầu cứ nghĩ y là một kẻ vô dụng đúng nghĩa, nhưng về khoản nhìn người thì lại khá chuẩn.

“Dịch Mộ chắc hẳn đã nói với cậu rằng tôi là tên trộm cướp mất đồ của cậu, rằng mọi thứ tôi có vốn dĩ đều thuộc về cậu, rằng tôi nên cúi đầu cảm kích cậu suốt đời.” Khương Tuế cười lạnh.
“Những lời kiểu đó tôi nghe không ít. Nhưng Tạ Yến Chí, tôi không cảm thấy mình nợ cậu điều gì cả. Và tôi thừa nhận, tôi ghét cậu. Nếu cậu muốn trả thù tôi, tôi sẵn sàng tiếp. Bởi vì tôi vốn là một kẻ ích kỷ như thế.”

Cơn gió cuốn theo lá bạch quả bay lả tả, thổi tung mái tóc đen trước trán của cậu thiếu niên. Tạ Yến Chí bình thản nhìn Khương Tuế vài giây, rồi mới nói:
“Tôi chưa từng nghĩ rằng cậu làm gì có lỗi với tôi.”

Nói xong, hắn sải bước về phía trường. Khương Tuế chạy theo, hỏi:
“Cậu khinh thường tôi à?”

“Không có.” Tạ Yến Chí đáp lạnh nhạt.

Khương Tuế: “? Giọng điệu của cậu rõ ràng là rất khinh người.”

“Cậu nghĩ nhiều rồi.”

Khương Tuế tức đến mức đứng sững lại, nhìn theo bóng lưng hắn, hét lên:
“Còn dám hỏi tôi vì sao ghét cậu nữa, tự cậu không thấy xấu hổ sao, trong lòng chẳng lẽ không tự hiểu à?”

Y quyết định tối nay nhất định phải đợi Tạ Yến Chí ngủ rồi vẽ một con rùa đen lên lớp thạch cao của hắn.

…....

“Kỳ nghỉ Quốc khánh muốn đến trấn An Xa à?” Liễu Ngư kinh ngạc hỏi.
“Sao đột nhiên con lại có ý nghĩ này?”

Khương Tuế suy đi nghĩ lại, vẫn thấy chuyện Tạ Mạn Mạn nói khiến mình canh cánh trong lòng. Dù sao kỳ nghỉ dài sắp tới, đi xem một chuyến cũng chẳng mất mát gì.

“Đi xem nơi Tạ Yến Chí lớn lên.” Khương Tuế qua loa trả lời mẹ.
“Con thấy hơi tò mò.”

Liễu Ngư lại có chút lo lắng. Trấn An Xa thật sự quá hẻo lánh. Lần trước họ đến, con đường đất dẫn vào trấn xóc nảy vô cùng, điều kiện sinh hoạt cũng rất đơn sơ. Bà sợ Khương Tuế sẽ phải chịu khổ. Nhưng thấy ánh mắt kiên định của con trai, bà cũng không nỡ từ chối, đành nói:
“Vậy con hỏi thử Yến Chí xem nó có muốn đi cùng con không.”

Khương Tuế đáp ngay:
“Nguyên Tiểu Ngư đi cùng con.”

Liễu Ngư không giống Khương Từ Kính, không hề có ác cảm với Nguyên Dữ, trái lại còn rất quý cậu bé này. Có Nguyên Dữ đi cùng, bà cũng yên tâm hơn, liền nói:
“Nhưng hai đứa con không quen thuộc địa hình ở đó. Yến Chí lớn lên tại trấn ấy, có nó dẫn đường thì các con cũng tiện chơi hơn. Con đi hỏi Yến Chí đi.”

Khương Tuế miễn cưỡng đồng ý, rồi ôm lấy cánh tay Liễu Ngư, nhỏ giọng nũng nịu:
“Vậy chờ anh Khương Từ Kính về, mẹ nhớ nói giúp con chuyện này nha?”

Liễu Ngư bật cười:
“Sợ anh con không đồng ý à?”

“Trong mắt anh ấy con vĩnh viễn mới ba tuổi, loại qua đường còn không biết nhìn đèn xanh đèn đỏ ấy.” Khương Tuế bất lực nói.
“Chắc chắn sẽ không cho con đi xa như vậy đâu.”

Liễu Ngư cũng thấy Khương Từ Kính bảo bọc em trai quá mức, liền gật đầu:
“Yên tâm, để mẹ nói với nó.”

Lúc này Khương Tuế mới lên lầu, sang phòng của Tạ Yến Chí.

Tạ Yến Chí đã chuẩn bị xong nội dung phụ đạo hôm nay. Hắn phát hiện Khương Tuế tuy nhiều lần đứng hạng nhì từ dưới lên, nhưng thực ra rất thông minh. Nhiều điểm kiến thức chỉ cần giảng một lần là hiểu, chỉ có điều cực kỳ thích làm việc riêng. Trên giấy nháp toàn là những hình vẽ kỳ quái: người cá có răng nanh dài, xác sống tay chân run rẩy, chó con chết… đủ thứ linh tinh, vô cùng phóng túng và giàu trí tưởng tượng.

“Cậu có thể đi cùng tôi đến trấn An Xa không?”
Khương Tuế làm xong bài tập, trong lúc Tạ Yến Chí đang chấm sửa, y chống cằm hỏi.

Tạ Yến Chí không thèm ngẩng mắt lên:
“Có lợi gì cho tôi?”

Khương Tuế kinh ngạc:
“Đi du lịch cùng tôi mà còn cần lợi ích sao?”

“……”
Bút trong tay Tạ Yến Chí khựng lại. Hắn ngẩng đầu nhìn Khương Tuế:
“Cậu luôn tự tin đến mức này à?”

Khương Tuế nghiêng đầu:
“Đi với tôi khiến cậu thấy thiệt thòi sao?”

Sắc mặt Tạ Yến Chí không đổi:
“Không có lợi ích thì không đi.”

Khương Tuế suy nghĩ một lát, rồi đứng dậy:
“Chờ tôi một chút.”

Y quay về phòng mình, ôm theo một chiếc rương nhỏ trở lại, đặt lên bàn học rồi mở ra. Tạ Yến Chí nhìn vào bên trong, thấy toàn là những món đồ lặt vặt: cúc áo, kẹo, bút máy, thậm chí còn có cả bông hoa đỏ bé xíu được phát hồi mẫu giáo.

Cậu thiếu niên lục lọi một hồi, cuối cùng lấy ra mấy tấm thẻ ở đáy rương. Y chọn một tấm đặt trước mặt Tạ Yến Chí:
“Thẻ này là quà sinh nhật năm ngoái ba tặng tôi, bên trong hình như có hơn năm trăm nghìn.”

Tạ Yến Chí: “……”

“Cậu còn chê ít à?” Khương Tuế tròn mắt nhìn hắn.
“Làm người cũng đừng nên tham lam quá.”

Thấy Tạ Yến Chí vẫn không nói gì, Khương Tuế cắn răng lấy thêm một tấm nữa:
“Đây là tiền tiêu vặt anh Khương Từ Kính cho tôi, nếu tôi nhớ không nhầm thì chắc gần một triệu.”

Tạ Yến Chí: “.”

“Vẫn chưa hài lòng sao?” Khương Tuế “bốp” một cái, đập thẻ xuống bàn.
“Còn thế nữa tôi báo cảnh sát nói cậu tống tiền đấy.”

“Tôi có thể tự chọn không?” Tạ Yến Chí thản nhiên hỏi.

Khương Tuế do dự một chút, đẩy cả chiếc rương về phía hắn:
“Nhưng thẻ màu đen thì không được chọn, đó là tiền mừng tuổi của tôi.”

Thế nhưng sự chú ý của Tạ Yến Chí hoàn toàn không đặt vào những tấm thẻ ngân hàng. Hắn lật lật trong rương, rồi lấy ra bông hoa đỏ bằng vải đã cũ kỹ:
“Cái này là gì?”

“Bông hoa đỏ đầu tiên tôi được nhận hồi mẫu giáo.” Khương Tuế có chút đắc ý.
“Vì không nhặt của rơi.”

Tạ Yến Chí thầm nghĩ: y vung tay là năm trăm nghìn, một triệu, chắc đến năm mươi hay một trăm tệ rơi dưới đất cũng lười cúi xuống nhặt.

“Tôi muốn cái này.”
Tạ Yến Chí hạ mắt, hỏi:
“Được không?”

Khương Tuế có chút không vui. Dù sao bông hoa nhỏ này với y rất có ý nghĩa kỷ niệm. Nhưng thấy Tạ Yến Chí chẳng hứng thú với những thứ khác, y đành đau lòng nhượng bộ:
“Được rồi.”

Tạ Yến Chí cất bông hoa vào ngăn kéo, gõ gõ lên mặt bàn:
“Giờ xem lại bài cậu làm sai, tôi nói trước, nếu lúc thi cậu còn vẽ rùa đen trên bài thi, giáo viên sẽ trừ điểm trình bày.”

Khương Tuế:
“…Biết rồi, phiền chết đi được.”

Buổi học phụ đạo kết thúc, Khương Tuế vừa ngáp vừa quay về phòng mình. Đến khi bất chợt thấy có người ngồi trên ghế sofa, y giật mình thót tim; nhìn rõ khuôn mặt vô cảm của Khương Từ Kính, tim y lại nhảy thêm một nhịp nữa.

“Lại đây.” Khương Từ Kính nói lạnh nhạt.

Khương Tuế lặng lẽ bước qua.

Khương Từ Kính: “Ngồi.”

Y cẩn thận ngồi xuống.

“Em muốn đi trấn An Xa?”
Giọng Khương Từ Kính phẳng lặng không hề có chút dao động, nhưng đường nét sắc sảo trên gương mặt lại lộ ra vài phần hung ác.
“Đi xa như vậy làm gì?”

“Đó là nhà của em.” Khương Tuế nói.

Câu nói ấy không biết đã chạm trúng điểm nào của Khương Từ Kính. Hắn chộp lấy cổ tay Khương Tuế, nhìn chằm chằm vào mắt cậu thiếu niên:
“Nhà của em ở ngay đây. Không có cái nhà thứ hai nào cả.”

Hàng mi Khương Tuế khẽ run. Y cảm thấy Khương Từ Kính lúc này rất đáng sợ, khác hẳn những lần tức giận trước kia, giống như một con dã thú bị xâm phạm lãnh địa, toát ra thứ hơi lạnh nguyên thủy khiến người ta rùng mình.

“Anh…” Khương Tuế nhỏ giọng,
“Anh làm em đau.”

Khương Từ Kính khựng lại, buông tay ra. Hắn nhìn cổ tay trắng mảnh của y, quả nhiên in mấy vệt đỏ. Hắn nhăn mặt, xoa nhẹ:
“Còn đau không?”

Thật ra cũng không đau mấy, chỉ là da Khương Tuế mỏng, rất dễ để lại dấu. Nhưng lúc này Khương Từ Kính khiến y không hề có cảm giác an toàn, nên theo phản xạ gật đầu:
“Ừm, đau lắm.”

Khương Từ Kính nhíu mày chặt hơn, bỗng cúi đầu thổi nhẹ lên cổ tay y. Luồng hơi ấm lướt qua da, trong nháy mắt khiến toàn thân Khương Tuế nổi da gà, như bị sét đánh, kinh ngạc đến sững sờ.

“Làm sao vậy?” Khương Từ Kính hỏi.
“Đau đến thế à?”

Khương Tuế ngơ ngác đáp:
“Không… không đau lắm.”

Khương Từ Kính đã bao giờ dịu dàng với y như vậy đâu. Khương Tuế gần như hoài nghi người đứng trước mặt mình không phải là ông anh cả suốt ngày mặt lạnh, động tí là cau có kia.

“Đúng là đỏng đảnh.” Khương Từ Kính xoa nhẹ mấy vệt đỏ cho tan đi, rồi mới hỏi:
“Nhất định phải đi sao?”

Nhận ra giọng hắn đã dịu xuống, Khương Tuế lập tức được đằng chân lân đằng đầu. Y ôm lấy cánh tay Khương Từ Kính, làm nũng:
“Em chỉ đi chơi thôi mà. Kỳ nghỉ dài như vậy, lại có Tạ Yến Chí đi cùng, mẹ cũng đồng ý rồi.”

Từ khi Khương Tuế còn rất nhỏ, Khương Từ Kính đã thấy y đặc biệt giỏi làm nũng.

Những đứa trẻ khác thấy hắn không dọa khóc đã là tốt lắm rồi, chỉ có Khương Tuế dám ôm chân hắn xin kẹo, đòi chơi máy game, đòi được bế. Sau này lớn lên, y ít khi làm nũng nữa. Giờ đây lại ôm cánh tay hắn, đòi cái này cái kia, trong khoảnh khắc kéo cả hai trở về quãng thời gian tình cảm anh em còn khá hòa thuận thuở trước.

Thiếu niên mặc chiếc áo ngủ cổ tròn mỏng manh, để lộ xương quai xanh gầy gò và chiếc cổ trắng nõn. Trên xương quai xanh có một nốt ruồi đỏ nhỏ, như đóa hồng mai bất ngờ nở rộ trên nền tuyết, phảng phất mùi hương lạnh nhạt. Hương thơm ấy dường như toát ra từ tận xương, tận thịt, khiến người ta không kìm được muốn kề sát da thịt mà ngửi, mà hôn.

“Anh?” Khương Tuế nghiêng đầu, khó hiểu nhìn Khương Từ Kính.
“Anh có nghe em nói không?”

Hàng mi Khương Từ Kính hạ xuống, đưa tay kéo lại cổ áo đang sắp trượt khỏi vai y, nghiêm giọng dặn:
“Sau này không được mặc bộ đồ ngủ này nữa.”

Từ góc nhìn trên cao, mọi thứ đều quá rõ ràng, vậy mà y lại còn thích lúc kín lúc hở, khiến người ta bực bội trong lòng.

“?” Khương Tuế không hiểu người này lại nổi cơn gì, ngay cả áo ngủ của y cũng có ý kiến, bèn qua loa đáp:
“Biết rồi.”

“Đi thì được, nhưng mỗi ngày phải gọi video cho anh.” Khương Từ Kính nhượng bộ.
“Làm được không?”

Khương Tuế:
“…Em năm nay mười tám tuổi rồi, không phải tám tuổi.”

Khương Từ Kính:
“Vậy thì không đi.”

“Biết rồi biết rồi.” Khương Tuế lúc nào cũng chỉ có thể đầu hàng trước sự bá đạo của anh trai,
“Em bảo đảm ngày nào cũng gọi video.”

“Ừ.” Khương Từ Kính đứng dậy đi ra ngoài vài bước, bỗng quay đầu lại, lặng lẽ nhìn Khương Tuế mấy giây, khiến y thấy không được tự nhiên.
“Anh?”

“Không có gì.” Khương Từ Kính nói.
“Chỉ là chợt nhận ra, mới chớp mắt mà em đã lớn thế này rồi.”

Hắn tiện tay khép cửa lại, giọng không nghe ra cảm xúc:
“Nghỉ ngơi cho tốt.”

Cho đến khi hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt Khương Tuế, người đàn ông mới ngẩng đầu, khẽ thở ra một hơi.

Không phải hắn không ý thức được d*c v*ng kiểm soát của mình đối với Khương Tuế quá mãnh liệt. Hắn cũng từng thử buông tay, năm cuối cấp hai của Khương Tuế, hắn đã ở nước ngoài suốt một năm không về, chỉ để trốn tránh thứ cảm xúc méo mó ấy. Nhưng nó giống như ung nhọt ăn sâu vào xương tủy, độc thấm tận phế phủ, không cách nào dứt bỏ.

Hắn có thể lừa được bác sĩ tâm lý, nhưng không thể lừa được chính mình.

Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, Khương Tuế đã cùng Tạ Yến Chí rời nhà lên đường. Trấn An Xa thuộc thành phố W, đi máy bay mất hai tiếng. Khi đến sân bay, Nguyên Dữ đã đứng chờ sẵn:
“Tuế Tuế.”

Khương Tuế nhận ly trà sữa từ tay hắn, uống một ngụm rồi mềm nhũn dựa vào người hắn:
“Sao lại đặt vé sớm thế?”

“Từ sân bay thành phố W đến trấn An Xa phải chuyển xe ba lần, khoảng năm tiếng. Chỉ có thể bay sớm, nếu không đến nơi là quá nửa đêm rồi.” Nguyên Dữ ôm lấy eo y.
“Nếu buồn ngủ thì mình đổi sang buổi chiều nhé? Ở lại thành phố W một đêm cũng được.”

“Không sao.” Khương Tuế ngáp một cái, chợt thấy một cặp vợ chồng trẻ đi ngang qua, đứa bé ngồi trên vali hành lý, trông vô cùng thích thú. Y lập tức hào hứng, đẩy đẩy Nguyên Dữ:
“Nguyên Tiểu Ngư, cậu cũng đẩy tôi như thế đi.”

Nếu là người khác, đa phần sẽ thấy như vậy rất mất mặt, nhưng Nguyên Dữ thì chưa bao giờ nghĩ thế. Hắn kéo vali của mình lại, để Khương Tuế ngồi lên, rồi kéo đi về phía trước:
“Vui không?”

“Tạm được.” Khương Tuế thực ra cao quá, không thể giống trẻ con mà đung đưa hai chân, nhưng vẫn chơi không biết chán.
“Kéo nhanh lên chút đi.”

Nguyên Dữ tăng tốc, kéo chiếc vali hành lý chạy băng băng, trông chẳng khác gì đang lái xe thể thao. Tạ Yến Chí đứng từ xa nhìn hai người:
“……”

Đúng là lũ học sinh tiểu học.

Trấn An Xa quả thật rất hẻo lánh. Sau khi đến thành phố W, họ phải đi xe buýt lên huyện, rồi lại thuê xe mới có thể vào được thị trấn. Tạ Yến Chí quá quen với cả quy trình này, suốt dọc đường đều là hắn đứng ra giao tiếp, thương lượng. Khương Tuế thì phụ trách đi lang thang khắp nơi, còn Nguyên Dữ phụ trách làm “bầu không khí”.

Khương Tuế bện một chiếc nhẫn bằng cỏ, Nguyên Dữ cũng có thể vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt, khen “Tuế Tuế giỏi quá”.

Tạ Yến Chí:
“.”
Đúng là đồ ngốc.

Khương Tuế tiện tay đeo chiếc nhẫn cỏ lên ngón tay Nguyên Dữ. Ở vùng quê, thứ gì y cũng thấy mới lạ. Đồ vật thì còn đỡ, hễ thấy gà con, vịt con là y đứng lại không đi nổi. Tạ Yến Chí hết cách, đành thương lượng với người ta, bỏ ra mười tệ mua một con gà con cho Khương Tuế. Kết quả là vị tiểu thiếu gia này bị gà con ị bẩn lên quần áo, lại lôi thôi lếch thếch đem gà trả lại cho chủ, tiền cũng chẳng đòi, còn mất toi một bộ đồ.

Con đường vào thị trấn xóc nảy vô cùng. Khương Tuế bị xóc đến choáng váng, lảo đảo không vững. Vất vả lắm mới tới nơi, vừa xuống xe y đã nôn thốc nôn tháo. Nguyên Dữ vỗ lưng, cho y uống nước. Mặt mày Khương Tuế tái mét:
“…Cái này còn k*ch th*ch hơn cả tàu lượn siêu tốc. Tạ Yến Chí, trước đây cậu đi học trên huyện, ngày nào cũng ngồi loại xe xóc thế này à?”

Tạ Yến Chí đáp:
“Đi bộ. Mỗi tuần về một lần. Thứ Hai sáng năm giờ đã phải xuất phát, nếu không sẽ không kịp tiết đầu lúc tám giờ.”

Khương Tuế:
“……”

So với ngồi xe xóc còn đáng sợ hơn.

“Tuế Tuế, để tôi cõng cậu.” Nguyên Dữ ngồi xổm xuống.
“Uống thuốc xong chắc sẽ đỡ hơn.”

Khương Tuế uể oải “ừ” một tiếng, nằm trên lưng Nguyên Dữ, nhìn gáy Tạ Yến Chí đi phía trước.

Nghĩ kỹ lại, cuộc sống của Tạ Yến Chí quả thật rất khổ. Trước đây Dịch Mộ từng nói, Tạ Yến Chí ở nhà còn khổ hơn cả Tạ Mạn Mạn. Không biết hắn đã lớn lên bằng cách nào, lại còn có thể giữ được dáng vẻ con người như bây giờ.

Thị trấn toàn là những ngôi nhà thấp bé, đường phố hẹp và chật chội, cũng chẳng có mấy cửa hàng buôn bán. Mới hơn bảy giờ tối, trên đường đã vắng hoe, quạnh quẽ vô cùng.

Nhà họ Tạ nằm ở rìa ngoài cùng của thị trấn, ba gian nhà tường đất nhỏ, một cái sân, tất cả chỉ có thế. Trong nhà vậy mà vẫn còn sáng đèn. Sắc mặt Tạ Yến Chí trầm xuống:
“Họ cũng về rồi.”

Thật ra cũng không khó đoán. Chi phí ở thành phố S rất cao, vợ chồng Tạ Hào và Văn Tú Quyên chắc chắn không nỡ ở khách sạn lâu. Lo xong thủ tục nhập học cho con trai là lập tức vội vàng quay về.

Tạ Yến Chí gõ cửa. Từ trong nhà vang lên giọng nói thiếu kiên nhẫn của Tạ Hào:
“Nửa đêm nửa hôm, ai đấy?!”

Ông ta mở cửa, thấy mấy người thì sững sờ:
“Mấy người…”

Tạ Yến Chí thản nhiên nói:
“Khương Tuế muốn đến thăm, ở lại hai ngày rồi đi.”

Văn Tú Quyên nghe thấy động tĩnh cũng bước ra. Bà ta đảo mắt một vòng, tỏ ra nhiệt tình:
“Tuế Tuế à, con cũng thật là, muốn đến sao không nói với mẹ trước một tiếng? Mẹ cũng chẳng chuẩn bị được gì… Nào nào, mau vào đi!”

Bà ta vừa nói vừa tránh sang một bên cho mọi người vào. Khương Tuế đánh giá căn phòng miễn cưỡng được gọi là “phòng khách” này. Nói thật, diện tích cả nhà họ Tạ còn không bằng phòng ngủ của y, chứ đừng nói đến cái phòng khách bé xíu này. Bên trong đặt một chiếc giường, hai cái ghế dài, một dãy tủ kệ và một cái TV, thế là đã chật kín.

Nguyên Dữ và Tạ Yến Chí đều cao trên mét tám, bước vào càng thấy chật chội. Văn Tú Quyên mang hoa quả, hạt dưa ra đãi khách. Khương Tuế chẳng hứng thú, cũng không ngồi xuống. Tạ Yến Chí nói:
“Cậu ấy say xe nặng, con đưa cậu ấy về phòng con nghỉ.”

Văn Tú Quyên có vẻ không vui. Ở thành phố S thì thôi, về đến An Xa rồi mà Khương Tuế vẫn chẳng chịu gọi họ một tiếng ba mẹ. Bà ta nói giọng mỉa mai:
“Trẻ con lớn lên ở thành phố, đúng là kiêu ngạo.”

Tạ Yến Chí coi như không nghe thấy, dẫn Khương Tuế sang căn phòng còn lại.

Phòng này điều kiện khá hơn nhiều. Tuy rất nhỏ, chỉ đủ đặt một chiếc giường con và một cái bàn học, nhưng được dọn dẹp sạch sẽ, chăn màn gấp gọn gàng như miếng đậu phụ.

“Đây là phòng của cậu à?” Khương Tuế nhìn quanh một vòng, nhận xét:
“Giống phòng chứa đồ ghê.”

“Vốn dĩ là ngăn ra từ phòng khác.” Tạ Yến Chí không buồn tranh luận với lời chê của y.
“Tạ Gia Kiệt ở phòng lớn bên kia, giường rất to. Nhưng tôi đoán là cậu cũng chẳng muốn ngủ chung với nó.”

Nhớ đến thằng nhóc mập kia, Khương Tuế quả thật thấy ghét, y nhíu mày:
“Vậy tối nay chúng ta ngủ thế nào?”

“Cậu ngủ trên giường.” Tạ Yến Chí nói.
“Tôi và Nguyên Dữ ngủ dưới đất.”

Tuy chiếc giường của Tạ Yến Chí nhìn qua cứng đơ, chăn mỏng cũng đã giặt đến bạc màu, nhưng dù sao vẫn thoải mái hơn ngủ dưới đất. Khương Tuế do dự một chút rồi miễn cưỡng đồng ý.

Tạ Yến Chí đặt vali lên bàn học cạnh giường, lục trong tủ lấy ra khăn tắm và khăn trải giường, ném cho Nguyên Dữ:
“Cậu trải giường đi, tôi đi chuẩn bị nước ấm.”

Hắn nghĩ thầm, với cái kiểu cả ngày không rửa mặt, không ngâm chân thế này, tiểu thiếu gia mà không làm sạch một chút thì mai chắc chắn sẽ đổ bệnh.

Khương Tuế ngồi trên giường của Tạ Yến Chí, đưa tay đo đạc một chút. Cái giường này e là còn chưa tới một mét rưỡi, Tạ Yến Chí to lớn thế kia, nếu ngủ trên giường chắc phải co ro thành một cục. Trên bàn học xếp một chồng giấy khen dày cộp, bên cạnh còn có rất nhiều quyển sổ đã dùng qua.

Tạ Yến Chí bưng chậu nước nóng bước vào, hơi nước bốc lên nghi ngút:
“Lại đây rửa mặt.”

“Ờ.” Khương Tuế đi tới, nhắm mắt ngẩng mặt lên. Đợi vài giây vẫn không thấy động tĩnh, y nghi hoặc mở mắt:
“Cậu làm gì thế?”

Sắc mặt Tạ Yến Chí có chút kỳ quái:
“Cậu đang làm gì?”

Khương Tuế giơ tay mình ra:
“Tay tôi bị thương, không chạm vào nước được. Cậu không thể giúp tôi rửa à?”

Lúc này Tạ Yến Chí mới nhớ ra, tay y đúng là có vết thương. Khi chơi với gà con đã bị mổ một cái, vì da mỏng nên trầy chút da. Không nghiêm trọng, không đi bệnh viện, nói là tự khỏi.

Tạ Yến Chí hít sâu một hơi, vắt khô khăn lông, một tay giữ sau gáy tiểu thiếu gia, tay kia chậm rãi lau mặt cho y.

Dù đã cố ý tìm khăn mới, nhưng chất vải vẫn hơi thô. Chỉ cần dùng lực mạnh hơn chút thôi là có thể làm da mặt Khương Tuế ửng đỏ.

Khăn lông nhẹ nhàng lướt qua trán, lông mày, sống mũi, rồi đến đôi môi. Lúc này Khương Tuế trông chẳng khác gì một con búp bê tinh xảo mặc người sắp đặt, ngoan ngoãn đến mức khiến tim người ta mềm ra.

Rửa mặt xong, Khương Tuế lại đưa tay ra, ra hiệu cho Tạ Yến Chí rửa tay giúp mình.

Dù vết thương nhỏ kia chẳng ảnh hưởng gì, Tạ Yến Chí vẫn cẩn thận tránh chỗ trầy da, rửa tay cho y thật sạch. Sau đó hắn thay chậu nước khác, bảo Khương Tuế ngâm chân.

Khương Tuế ngồi trên giường, cởi giày, để lộ một đôi chân trắng nõn thon dài. Trong khoảnh khắc, cả hai người trong phòng đều nhìn sang.

“?” Khương Tuế thấy lạ:
“Sao vậy?”

“Để tôi rửa cho cậu, Tuế Tuế.” Nguyên Dữ tiến lại gần, nói:
“Hôm nay đi nhiều đường như vậy, chắc mỏi lắm. Tôi xoa bóp cho cậu.”

Khương Tuế hơi chột dạ.

Bởi vì thật ra y chẳng đi bao nhiêu, toàn là được Nguyên Dữ cõng. Nhưng đã được đề nghị, y cũng không từ chối, khẽ “ừ” một tiếng.

Nguyên Dữ đưa tay nắm lấy đôi chân dưới ánh đèn mờ nhạt trắng đến phản quang của y. Khương Tuế vốn đã xinh đẹp, ngay cả đôi chân cũng xinh đẹp, đường nét mềm mại, các ngón chân tròn trịa mịn màng, móng chân ánh lên sắc hồng nhạt trong trẻo. Cổ chân thon gầy, mắt cá nhô ra rõ ràng. Lòng bàn chân non mềm bị lớp chai trong tay Nguyên Dữ cọ nhẹ, các ngón chân khẽ co lại:
“Hơi nhột.”

“Xin lỗi.” Yết hầu Nguyên Dữ khẽ chuyển động, hắn đặt chân y. vào chậu nước:
“Thế này được chưa?”

“Cũng ổn.” Khương Tuế dùng ngón chân khẽ gãi lòng bàn tay hắn, tò mò hỏi:
“Tai cậu đỏ quá, nóng à?”

Phản ứng của Nguyên Dữ có phần mạnh, hắn siết chặt chân y, giọng khàn đi:
“Tuế Tuế, đừng nghịch.”

Tạ Yến Chí đứng bên cạnh vừa thờ ơ vừa lạnh lùng quan sát.

Trong lòng thầm nghĩ: nhà họ Nguyên nào phải là nóng, rõ ràng là… động tâm rồi.

P/s: Lời của editor
Chương này 5377 từ 🥲, chương nào cũng dài, muốn đăng 1 ngày 2 chương của bộ này cũng khó.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận