“Tôi ra ngoài một lát.”
Tạ Yến Chí lười chẳng buồn nhìn tiếp cảnh hai người dính lấy nhau, mở cửa xoay người đi thẳng. Khương Tuế ngẩng đầu nhìn theo bóng lưng hắn, khẽ hỏi:
“Cậu ta có phải giận rồi không?”
Nguyên Dữ đáp:
“Cậu ta có gì mà giận chứ.”
Khương Tuế hừ nhẹ một tiếng:
“Cái này cậu không biết đâu. Tuy cậu ta không nói, nhưng tôi biết cậu ta thật ra rất không vừa mắt cái kiểu tôi sai người khác làm việc. Ví dụ như tôi hoàn toàn có thể tự rửa chân, nhưng lại cứ muốn cậu rửa giúp.”
“Vậy cứ để cậu ta không vừa mắt đi.”
Giọng Nguyên Dữ nhẹ tênh. Hắn ấn nhẹ vào lòng bàn chân Khương Tuế, Khương Tuế lập tức rít lên một tiếng, mọi suy nghĩ về Tạ Yến Chí đều bay biến:
“Nhẹ tay thôi!”
Tạ Yến Chí ở ngoài hóng gió nửa tiếng mới quay về, vừa vào phòng liền thấy Khương Tuế đã nằm trên giường, đang gọi video với Khương Từ Kính. Y chỉ qua loa cho đối phương nhìn xung quanh rồi nói tạm biệt, cúp máy. Sau đó Khương Tuế chui tọt vào chăn, mũi ngửi thấy mùi bột giặt nhàn nhạt, rẻ tiền.
Đây quả thực là cái giường nhỏ nhất mà y từng ngủ qua. Lăn qua lăn lại mãi vẫn không ngủ được, khó mà tưởng tượng nổi Tạ Yến Chí với vóc dáng cao như vậy đã ngủ trên cái giường này kiểu gì.
Khương Tuế dứt khoát cuộn chăn, lăn thẳng xuống đất.
Căn phòng chỉ lớn có vậy, giường của Tạ Yến Chí và Nguyên Dữ kê sát mép. Cú lăn này vừa hay rơi trúng vào lòng Nguyên Dữ. Hắn ôm trọn cả người, khẽ kêu lên:
“… Tuế Tuế?”
Khương Tuế chui vào trong chăn của hắn, nhỏ giọng nói:
“Giường nhỏ quá, ngủ không thoải mái. Tôi qua ngủ với cậu, cậu dịch vào trong chút đi.”
Thiếu niên trong lòng mềm đến mức không tưởng, còn tỏa ra hơi ấm và mùi hương nhè nhẹ. Nguyên Dữ hoa cả mắt, theo bản năng dịch người ra sau, để Khương Tuế chui hẳn vào.
Hai người dán sát lấy nhau, có thể cảm nhận rõ nhiệt độ da thịt của đối phương. Khương Tuế như bạch tuộc, ôm chặt Nguyên Dữ, vùi đầu vào cổ hắn:
“Người cậu ấm thật đấy.”
Tháng mười ở thành phố S vẫn có thể mặc áo ngắn tay, nhưng ở trấn An Xa đã cần khoác thêm áo mỏng. Ban đêm vùng núi nhiệt độ rất thấp, mà Khương Tuế lại thể hàn, thường xuyên ngủ đến nửa đêm tay chân vẫn lạnh. Trái lại, Nguyên Dữ giống như một lò sưởi lớn, không ngừng tỏa nhiệt. Khương Tuế vô thức cọ cọ má vào cổ hắn:
“Hình như cậu lúc nào cũng ấm như vậy.”
“…” Toàn thân Nguyên Dữ căng cứng. Hắn muốn lùi ra sau thêm chút nữa, nhưng phía sau đã là Tạ Yến Chí, nhất thời tiến thoái lưỡng nan.
Nếu còn dán Khương Tuế quá sát, để y phát hiện thì…
“Nguyên Tiểu Ngư.”
Khương Tuế ngẩng đầu, ghé sát tai hắn, nhỏ giọng nói:
“Cậu cộm vào tôi rồi.”
“…!”
Như thể cả thùng dung nham nóng bỏng dội thẳng xuống đầu, người Nguyên Dữ nóng rực lên tức khắc, mặt đỏ bừng đến kỳ cục, hoàn toàn không biết phải trả lời thế nào.
Khương Tuế dán sát trong lòng hắn, da thịt mềm mại còn phảng phất hương thơm, hơi thở nhẹ và mềm như lông vũ cào lên tim. Lại đúng vào cái tuổi mười tám chẳng chịu nổi bất kỳ cám dỗ nào, nếu không có phản ứng, Nguyên Dữ còn nghi mình nên đi bệnh viện khám nam khoa mất thôi.
“Lạ thật.”
Khương Tuế chẳng nghĩ nhiều, gối đầu lên cánh tay hắn:
“Không phải chỉ buổi sáng mới như vậy sao?”
“… Thỉnh thoảng buổi tối cũng thế.”
Giọng Nguyên Dữ khô khốc. Hắn cảm thấy nếu không đẩy Khương Tuế ra, bản thân sắp nổ tung đến nơi, nhưng lại không nỡ làm vậy.
Hắn chưa từng từ chối Khương Tuế.
“Vậy thì cậu không giống tôi rồi.”
Khương Tuế bỗng nhớ ra điều gì đó:
“Tôi biết trong lớp có nhiều nam sinh tụ tập xem mấy phim pỏn….cậu cũng xem à?”
“… Không có!”
Nguyên Dữ lập tức phủ nhận, gân xanh nơi thái dương giật giật. Hắn hít sâu một hơi:
“Tuế Tuế, ngủ đi được không?”
“Cậu ngủ được à?”
Khương Tuế ngạc nhiên,
“Không cần xử lý sao?”
Nguyên Dữ thậm chí còn muốn hỏi xử lý kiểu gì, Khương Tuế đâu thể giúp hắn…
Hắn lập tức chặn đứng những suy nghĩ ngày càng quá đà trong đầu, đưa tay giữ lấy sau gáy Khương Tuế, ấn y vào lòng mình:
“Không cần xử lý, tự nó sẽ ổn.”
“Ồ.”
Khương Tuế ậm ừ một tiếng,
“Nhưng cậu ôm tôi thế này… tôi lại càng khó ngủ.”
Rốt cuộc thì… cảm giác tồn tại quá rõ ràng.
Nguyên Dữ hít vào một hơi thật sâu, thật sâu, rồi nói:
“Vậy…cậu quay lại giường ngủ được không?”
“Không cần.”
Khương Tuế lần đầu ngủ dưới đất, cảm thấy khá thú vị. Y không hề muốn uốn cong tay chân, chen chúc trên cái giường nhỏ xíu kia. So sánh ra thì… bị cộm một chút tuy khó chịu, nhưng cũng không phải không chịu nổi.
“Tôi ngủ được.”
“…Ừ.”
Nguyên Dữ đáp lại rất miễn cưỡng.
Hơi thở hắn rối loạn, tim đập nhanh đến bất thường, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Nhưng trong lòng ôm một người vừa mềm vừa ngoan như vậy, trán hắn toát đầy mồ hôi lạnh cũng chẳng thể hạ nhiệt, ngược lại còn cảm nhận rõ hơn làn da ấm áp, mềm mại nơi chân Khương Tuế, khiến hắn càng thêm k*ch th*ch.
Hơn mười phút trôi qua, Nguyên Dữ cuối cùng cũng không nhịn được, khẽ cọ vào người Khương Tuế.
Khương Tuế không phản ứng. Ngón tay Nguyên Dữ trượt đến bên hông y, chạm vào lớp thịt mảnh mềm, hắn cố gắng kìm lực, không dám bóp chặt vòng eo thon gầy, mềm dẻo ấy.
Từ nhỏ Khương Tuế đã không thích ăn uống, ăn được vài miếng thịt cũng phải dỗ dành, nên từ bé đến lớn y luôn thuộc nhóm gầy gò nhất trong đám bạn cùng trang lứa. Sau khi trưởng thành cũng không khá hơn, tuy chiều cao đã lên hơn mét bảy, nhưng trên người gần như không có thịt, đặc biệt là vòng eo, mảnh đến mức dường như chỉ cần dùng lực mạnh hơn một chút là có thể bẻ gãy.
Một đóa hoa được nuôi dưỡng trong lồng kính, không chịu nổi bất kỳ va chạm nào, yếu ớt đến mức chỉ chạm nhẹ cũng có thể tổn thương, nhưng lại luôn khiến vô số người cam tâm tình nguyện vì vẻ mềm mại xinh đẹp ấy mà trả giá.
Trong chăn tràn ngập hương thơm trên người Khương Tuế, như thể thấm sâu vào da thịt, men theo máu chảy thẳng vào tim, rồi theo từng nhịp đập lan khắp toàn thân, ghi nhớ triệt để mùi hương này.
“Nguyên Tiểu Ngư.”
Khương Tuế đột nhiên lên tiếng,
“Hơi đau.”
Nguyên Dữ cứng người, giọng trầm xuống:
“Xin lỗi.”
Nhưng Khương Tuế cảm thấy lời xin lỗi ấy chẳng có chút thành ý nào, bởi bàn tay kia vẫn đang siết chặt lấy eo y.
Hôm nay tuy không đi bộ nhiều, nhưng ngồi trên chiếc xe xóc nảy kia khiến Khương Tuế rất khó chịu, lúc này thật sự mệt mỏi. Y ngáp một cái, uể oải nói:
“Cậu nhanh lên đi, tôi buồn ngủ rồi.”
Nguyên Dữ cuối cùng cũng mất kiểm soát, cúi đầu cắn nhẹ sau gáy Khương Tuế, ngậm lấy mảng da mềm đó mà day dưa, giọng nói rối loạn như đang dỗ dành:
“Ừm…..cậu ngủ đi, tôi xong rất nhanh, không làm phiền cậu đâu.”
Tất nhiên, lời đàn ông nói trên giường thì không thể tin.
Khương Tuế mơ mơ màng màng ngủ, nhưng Nguyên Dữ thì chẳng hề dễ chịu.
Sáng hôm sau tỉnh lại, ánh nắng đã chan hòa khắp phòng, hai người còn lại đều đã không thấy đâu.
Khương Tuế dụi mắt ngồi dậy, khoác áo ngoài rồi ra ngoài đánh răng rửa mặt. Giờ này đã gần đến bữa trưa, Văn Tú Quyên đã nấu cơm, nhưng Khương Tuế chẳng có khẩu vị, liền lục trong rương tìm chút đồ ăn vặt ra ăn.
Tạ Yến Chí liếc nhìn y một cái, nói:
“Muốn ăn gì, tôi làm cho.”
Khương Tuế:
“Cậu tốt bụng như vậy từ lúc nào vậy?”
“Không ăn thì thôi.”
Khương Tuế vội vàng nắm lấy ống tay áo hắn:
“Muốn ăn cháo, cho thêm chút rau là được.”
“Ừ.”
Tạ Yến Chí cúi mắt nhìn những ngón tay trắng mảnh đang nắm tay áo mình,
“Buông ra.”
“Ồ.”
Khương Tuế buông tay, nhưng vì tò mò tay nghề nấu nướng của Tạ Yến Chí nên vẫn lẽo đẽo theo vào bếp.
Nhà họ Tạ dùng bếp đất kiểu cũ, phải đốt củi mới nấu được. Khương Tuế hứng thú với việc nhóm lửa, nhất quyết đòi giúp, kết quả làm mặt mũi lem nhem toàn tro than, trông chẳng khác gì con mèo trắng mùa đông chui vào bếp tránh rét, rõ ràng là bẩn thỉu mà vẫn vênh váo, cau mày nhìn Tạ Yến Chí:
“Cậu vừa cười đúng không?”
“Không có.”
Tạ Yến Chí phủ nhận.
“Cậu có cười.”
Khương Tuế khẳng định chắc nịch,
“Vừa nãy khóe miệng cậu nhếch lên ít nhất hai điểm độ phân giải.”
“Thế mà cũng bị cậu phát hiện, tiểu thiếu gia Khương đúng là lợi hại.”
Tạ Yến Chí lịch sự mời “sát thủ phòng bếp” này ra ngoài,
“Ra ngoài chờ đi, đừng làm phiền thêm nữa.”
Đúng lúc Nguyên Dữ từ ngoài bước vào, Tạ Yến Chí ngắn gọn nói:
“Dẫn cậu ấy đi rửa sạch.”
Nguyên Dữ nhìn thấy khuôn mặt đầy tro của Khương Tuế, cũng không nhịn được cười. Khương Tuế nheo mắt lại, hắn liền ho khan một tiếng:
“Đi thôi, tôi rửa mặt cho cậu.”
Múc nước ấm rửa sạch tay và mặt cho Khương Tuế xong, Nguyên Dữ bóp nhẹ má y, nói:
“Vừa rồi tôi qua nhà dì nhỏ xem thử, dì uống thuốc vẫn chưa tỉnh. Đợi đến chiều chúng ta qua lại.”
“Tôi cũng tiện hỏi thăm xung quanh.”
Nguyên Dữ tiếp lời,
“Thanh danh của Văn Hòa quả thật không tốt. Nghe nói hồi trẻ cô ấy là mỹ nhân nổi tiếng khắp làng trên xóm dưới, gia cảnh cũng khá ổn, thời đó còn được cho đi học. Nhưng sau này trong nhà gặp biến cố lớn, cha mẹ qua đời ngoài ý muốn, cô ấy buộc phải bỏ học, vào thành phố làm công kiếm sống.”
“Cũng chính vào khoảng thời gian đó, cô ấy trở thành kẻ thứ ba của một người đàn ông giàu có.”
Khương Tuế hơi mở to mắt:
“Cô ta chen chân vào mối quan hệ của người khác à?”
“Đúng vậy. Cô ta tưởng mình có thể danh chính ngôn thuận bước lên, ai ngờ người ta chỉ coi cô ta là trò tiêu khiển. Không bao lâu sau liền bị đá. Ở trong thành phố không thể sống tiếp, cô ta đành quay về trấn, hoàn toàn dựa vào chị gái và anh rể giúp đỡ mới có thể sống cầm chừng đến bây giờ.”
Khương Tuế nhíu mày:
“Nhưng Tạ Hào với Văn Tú Quyên trông đâu giống kiểu người tốt bụng sẽ giúp đỡ em gái.”
Nguyên Dữ nói:
“Chiều nay gặp trực tiếp là rõ ngay thôi, cậu đừng nghĩ nhiều quá.”
Tạ Yến Chí bận rộn trong bếp một lúc, nấu xong một nồi cháo. Khương Tuế uất ức ngồi trên chiếc ghế con, để Nguyên Dữ đút cháo cho mình ăn.
“……” Tạ Yến Chí nheo mắt, “Khương Tuế, cậu không có tay à?”
Khương Tuế đáp rất chính đáng:
“Cái bát nóng mà.”
Tạ Yến Chí:
“Vậy Nguyên Dữ không thấy nóng sao?”
“Tôi không thấy nóng, da tôi dày thịt nhiều.” Nguyên Dữ vừa nói vừa đút thêm một thìa cháo cho Khương Tuế, “Tôi nhớ có mang theo đồ hộp cho cậu, muốn ăn không?”
Khương Tuế lập tức gật đầu.
Nguyên Dữ đi lấy đồ hộp, nhưng mãi mới quay lại. Khương Tuế thấy lạ:
“Sao vậy?”
“Hình như đồ trong vali bị thiếu.” Nguyên Dữ nhíu mày, nhưng cũng không quá để tâm.
Mãi đến khi Khương Tuế ăn xong, muốn lấy máy chơi game ra chơi mà tìm khắp nơi không thấy, bọn họ mới nhận ra có điều không ổn.
Không phải Nguyên Dữ tưởng nhầm, đồ trong vali thật sự đã bị mất.
Trong vali của Khương Tuế chỉ có vài bộ quần áo để tắm rửa, còn lại là đủ thứ linh tinh như máy chơi game, thẻ game, đồ ăn vặt. Vali của Nguyên Dữ thì còn đơn giản hơn, ngoài quần áo của mình, tất cả đều là đồ chuẩn bị cho Khương Tuế: pin sưởi ấm, sạc dự phòng, đồ ăn vặt, hộp kẹo… còn có một ít thuốc thường dùng.
Nguyên Dữ lật vali, nói:
“Hộp chocolate không thấy đâu, cả kẹo dẻo nhân trái cây mà cậu thích cũng mất rồi.”
Tất cả đều do chính tay Nguyên Dữ mua trước khi xuất phát nên hắn nhớ rất rõ. Trước đó còn tưởng Khương Tuế đã lấy đi, nên không truy cứu.
Khương Tuế lật tung toàn bộ đồ trong vali của mình, vẫn không thấy máy chơi game đâu.
Đó là mẫu mới nhất mà Khương Từ Kính mua cho y tháng trước, y còn tự tay lắp nút bấm và vỏ bảo vệ mình thích. Quan trọng hơn, trong đó còn cắm sẵn thẻ game chưa chính thức phát hành mà Khương Từ Kính mang về cho y.
Sắc mặt tiểu thiếu gia cực kỳ khó coi, đến kẹo cũng không buồn ăn nữa:
“Trên đường tới đây cậu còn chơi mà, sao có thể tự dưng biến mất được.”
Nguyên Dữ nghĩ một chút:
“Có khi nào để quên trên xe không?”
“Không thể nào.” Khương Tuế mím môi, “Tôi tự tay bỏ vào vali.”
Tạ Yến Chí giúp y dọn dẹp đống bừa bộn dưới đất, nói:
“Vậy thì chỉ có thể là lúc sáng nay tôi với Nguyên Dữ ra ngoài, cậu ngủ trong phòng thì bị mất.”
Nguyên Dữ:
“Chúng ta vừa tới đã gặp trộm à?”
Ánh mắt Tạ Yến Chí trầm xuống:
“Tôi đại khái biết là ai làm rồi.”
Khương Tuế quay đầu lại, Tạ Yến Chí ấn nhẹ lên đầu y:
“Yên tâm, tôi sẽ tìm lại cho cậu.”
“…Đừng có sờ đầu tôi.” Khương Tuế cạn lời, “Chỉ có mẹ tôi với anh tôi mới được sờ thôi.”
Người trước là vì cưng chiều, người sau là vì cậu phản kháng không nổi.
Khương Tuế theo Tạ Yến Chí ra ngoài, thấy hắn đi thẳng tới căn phòng luôn đóng kín bên cạnh. Đó là phòng ngủ của Tạ Gia Kiệt. Ở nhà này, hắn ta chẳng khác nào hoàng đế đất: Văn Tú Quyên và Tạ Hào nâng niu như báu vật, cơm nước đều bưng tận phòng. Khương Tuế ở đây lâu vậy rồi mà vẫn chưa từng gặp vị “bệ hạ” này.
Tạ Yến Chí mặt không cảm xúc gõ cửa, bên trong không có phản hồi. Hắn lạnh lùng nói:
“Tôi cho cậu ba giây, Tạ Gia Kiệt. Không mở cửa thì tôi đá thẳng vào.”
Lời vừa dứt, cửa lập tức mở ra. Tinh thần Tạ Gia Kiệt uể oải, mặt đầy tức giận:
“Anh làm cái gì vậy?! Tôi biết giờ anh là thiếu gia nhà giàu, nhưng đây là phòng tôi, anh cũng không thể vô lý như thế được chứ?!”
“Giao đồ ra đây.” Tạ Yến Chí không buồn nói nhảm, đi thẳng vào vấn đề.
“Đồ… đồ gì?” Tạ Gia Kiệt nuốt nước bọt, “Tôi không biết anh đang nói cái gì.”
“Đồ cậu trộm.” Sắc mặt Tạ Yến Chí càng lạnh hơn, “Máy chơi game của cậu ấy là bản giới hạn, thẻ game còn đắt hơn. Giá trị đã đủ để lập án. Nếu cậu thích nói chuyện với cảnh sát hơn, tôi có thể chiều cậu.”
Tạ Gia Kiệt lập tức hoảng loạn:
“Mấy người đúng là thần kinh! Biết đâu là các người tự làm mất thì sao? Dựa vào đâu đổ lên đầu tôi? Còn dọa báo cảnh sát, đúng là bệnh thần kinh!”
Khương Tuế đứng bên cạnh, có phần ngơ ngác.
Thật ra mà nói, những lời Tạ Gia Kiệt vừa nói đều là phương ngữ địa phương, y nghe không hiểu mấy; Nguyên Dữ thì càng mù tịt hơn.
“Tạ Gia Kiệt.” Giọng Tạ Yến Chí lạnh lẽo như băng, “Trước đây mày trộm đồ của tao, tao không chấp nhặt. Nhưng đồ của Khương Tuế, mày bắt buộc phải trả lại.”
“Đừng có ngậm máu phun người!” Tạ Gia Kiệt tức đến đỏ cả mắt, “Tao khi nào trộm đồ của mày? Chẳng phải người họ Khương này nhà rất giàu sao? Chỉ là một cái máy chơi game thôi, mất thì mất, mua cái khác không được à? Có chút tiền lẻ này mà cũng giữ khư khư không buông, tao thấy chỉ là làm bộ làm tịch, thực chất keo kiệt nghèo kiết xác!”
Tóm gọn lời Tạ Gia Kiệt lại chỉ có tám chữ: ăn nói bừa bãi, vô liêm sỉ đến cực điểm.
Tạ Yến Chí túm chặt cổ áo Tạ Gia Kiệt. Tuổi tác hai anh em thực ra không chênh lệch nhiều, nhưng Tạ Yến Chí cao hơn hẳn một cái đầu. Bị xách lên như vậy, chân Tạ Gia Kiệt gần như lơ lửng giữa không trung, hắn hoảng hốt kêu lên:
“Mày muốn làm gì?! Buông tao ra!!”
“Tao nói lần cuối.” Giọng Tạ Yến Chí lạnh đến thấu xương, “Trả đồ lại cho cậu ấy.”
Có lẽ từng bị Tạ Yến Chí đánh không ít lần, Tạ Gia Kiệt sợ đến mức run rẩy, gần như sắp tè ra quần:
“Tao trả… tao trả ngay! Mày mau buông tao ra!”
Tạ Yến Chí thả tay. Tạ Gia Kiệt như vừa thoát chết, há miệng hớp không khí điên cuồng. Đúng lúc này, giọng the thé của Văn Tú Quyên vang lên:
“Đang làm cái gì vậy?!”
Vừa thấy mẹ, Tạ Gia Kiệt lập tức có chỗ dựa, òa lên khóc:
“Mẹ! Bọn họ vu oan con ăn trộm đồ!”
Người không rõ chuyện nhìn vào, còn tưởng hắn ta bị oan ức đến trời long đất lở. Mười sáu tuổi đầu, vậy mà vẫn có thể trốn sau lưng người mẹ gầy gò, vừa khóc vừa sụt sùi.
“Cái gì?!” Văn Tú Quyên lập tức nổi giận, “Yến Chí, sao con có thể nghi ngờ em trai mình ăn trộm đồ chứ? Gia Kiệt là đứa trẻ ngoan, tuyệt đối không làm chuyện trộm cắp!”
Khóe môi Tạ Yến Chí cong lên, lộ ra một nụ cười lạnh:
“Có hay không, lục soát một chút chẳng phải sẽ rõ sao?”
Vừa nghe đến chuyện khám phòng, Tạ Gia Kiệt vội chắn lại:
“Các người xâm phạm quyền riêng tư của tôi! Đây là phòng tôi, các người không có quyền lục soát! — Ba! Ba mau tới đây quản đi!”
Tạ Hào nghe thấy cãi cọ ầm ĩ liền đi tới. Sau khi nghe đầu đuôi câu chuyện, ông ta thản nhiên nói:
“Chỉ là cái máy chơi game thôi mà, có gì to tát đâu? Vì chút chuyện này mà làm sứt mẻ hòa khí anh em sao?”
Nguyên Dữ cười nửa miệng nửa không:
“Ai là anh em với cậu ta? Tạ Yến Chí, người ta là con của dì Liễu. Còn Khương Tuế… thử soi gương xem mình có xứng làm em trai cậu ấy không? Nói ra ngoài có ai tin hai người họ là anh em không?”
Tạ Hào vốn tính nóng nảy, bị Nguyên Dữ nói thẳng mặt như vậy, lập tức sa sầm mặt, tiến lên một bước:
“Mày có ý gì?”
Nếu là trước kia, người đối diện đã sớm bị bộ dạng hung dữ của ông ta dọa lùi. Nhưng Nguyên Dữ không hề nhượng bộ, chắn trước mặt Khương Tuế, cười nhạt:
“Bày cái giá trưởng bối với ai vậy? Ông đâu phải trưởng bối của tôi.”
Nhìn chàng trai cao gầy, cơ bắp rắn rỏi trước mặt, Tạ Hào chột dạ, không dám tiếp tục làm càn.
Ông ta đã sớm không phải đối thủ của Tạ Yến Chí; còn Nguyên Dữ vừa nhìn đã biết không dễ chọc, nếu làm lớn chuyện chắc chắn ông ta chịu thiệt.
Tạ Yến Chí không muốn phí lời nữa, đá văng cánh cửa mới mở hé, lập tức xông vào tìm đồ. Tạ Gia Kiệt gào lên:
“Tạ Yến Chí! Mày không được lục soát!”
Thật ra chẳng cần tìm kỹ. Trên giường còn vương vãi mấy tờ giấy bạc gói chocolate chưa kịp giấu. Loại chocolate này mấy chục tệ một viên, là nhãn hiệu Khương Tuế thích nhất. Trong tủ đồ ăn vặt ở biệt thự nhà họ Khương chất mấy hộp, Tạ Yến Chí liếc mắt là nhận ra ngay.
“Không trộm đồ à?” Tạ Yến Chí lạnh giọng hỏi, “Vậy giấy gói kẹo này từ đâu ra?”
Mắt Tạ Gia Kiệt đảo loạn:
“Tôi… tôi nhặt được.”
Tạ Yến Chí cười khẩy. Chẳng mấy chốc, hắn lại tìm thấy bánh quy, trái cây sấy trong ngăn tủ. Lúc này, dù Văn Tú Quyên có muốn bao che con trai cũng không thể chối cãi nữa, nhưng bà ta vẫn tìm được cách nói khác:
“Gia Kiệt số khổ, không giống các con sinh ra đã ngậm thìa vàng. Nó còn nhỏ, thấy các con ăn đồ ngon thì thèm cũng là chuyện bình thường. Nếu ngay từ đầu các con chịu chia cho nó ăn chung, thì nó đâu cần tự lấy làm gì!”
Nói kiểu này, ngược lại còn thành lỗi của Khương Tuế và bọn họ.
Nhưng tại hiện trường, chẳng ai buồn để ý đến những lời ngụy biện vô lý ấy, bởi vì với Khương Tuế, thứ quan trọng nhất không phải mấy món ăn vặt này, mà là chiếc máy chơi game kia.
Tạ Yến Chí lại lục soát thêm một vòng, rồi đột nhiên nhìn về phía khung cửa sổ đang mở.
Bình thường Tạ Gia Kiệt như chuột sợ ánh sáng, lúc nào cũng đóng kín cửa sổ. Hôm nay sao lại mở toang ra như vậy?
Thấy phía sau khung cửa sổ có một khoảng trống nhỏ, Tạ Yến Chí bước tới. Tạ Gia Kiệt lập tức tái mặt, cuống cuồng chạy theo, vội vàng chộp lấy thứ gì đó trên bậu cửa rồi giấu ra sau lưng. Tạ Yến Chí chán ghét nói:
“Đưa đây.”
“Đây là đồ của tôi!” Tạ Gia Kiệt cắn răng, “Đây là đồ của tôi, dựa vào cái gì phải đưa cho anh?!”
Giọng Tạ Yến Chí trầm xuống, thêm vài phần uy h**p:
“Đưa đây.”
“Ôi chao, chỉ là cái máy chơi game thôi mà, Gia Kiệt thích thì để nó chơi đi!” Văn Tú Quyên thấy bầu không khí căng như dây đàn, sợ Tạ Yến Chí thật sự ra tay. Giờ đâu còn như trước kia, hồi đó Tạ Yến Chí trong nhà chẳng khác gì con chó bị nuôi, muốn đánh mắng thế nào cũng được. Bây giờ người ta là cậu ấm nhà giàu, trầy xước chút da thôi cũng đủ phiền phức rồi.
“Tuế Tuế!” Văn Tú Quyên quay sang Khương Tuế, “Gia Kiệt là em trai ruột của con đó. Máy chơi game thì con có thiếu gì đâu, cho nó một cái thì sao? Con là đứa trẻ tốt bụng rộng lượng mà, thấy em trai đáng thương như vậy, con đừng có…”
Khương Tuế khoanh tay, sắc mặt lạnh nhạt:
“Đồ của tôi, dù có đập nát tôi cũng không cho nó.”
“Con—!” Văn Tú Quyên tức đến run người, chỉ thẳng vào mũi Khương Tuế mắng: “Sao con nhỏ mọn thế hả?! Nó là em trai con đó! Gãy xương còn dính gân, nó chỉ muốn một cái máy chơi game thôi, con nhất định phải làm nó khó coi đến vậy sao?!”
Ngay khoảnh khắc ấy, Khương Tuế bỗng thấy… may mắn.
May mà hai vợ chồng này đối xử không tốt với Tạ Yến Chí. Nếu không, y thật không dám tưởng tượng một Tạ Yến Chí mang tính cách của Tạ Gia Kiệt sẽ trông ra sao… Nếu là như vậy, ngay ngày đầu tiên Tạ Yến Chí trở về, y đã thẳng chân đá hắn ra khỏi cửa rồi.
“Đừng có ở đây ép buộc đạo đức tôi.” Khương Tuế khịt mũi, “Tôi không có đạo đức, mấy người ép buộc không nổi đâu.”
Sắc mặt Tạ Hào âm trầm:
“Nhà họ Khương dạy con kiểu gì vậy? Đến đạo lý anh em hòa thuận cũng không hiểu sao? Tôi thấy các người chiều hư nó rồi! Chuyện này dừng ở đây, ầm ĩ cái gì cho ra thể thống!”
Tuyệt nhiên không nhắc một chữ nào đến việc bắt Tạ Gia Kiệt trả lại máy chơi game.
Sự kiên nhẫn của Tạ Yến Chí cạn sạch. Hắn chậm rãi xắn tay áo lên:
“Tạ Gia Kiệt, phải để tao động tay thì mày mới chịu trả à?”
Nước mắt Tạ Gia Kiệt giàn giụa, cắn chặt môi. Đột nhiên hắn hét lên một tiếng, rồi điên cuồng ném mạnh chiếc máy chơi game xuống đất, còn giẫm lên mấy cái thật mạnh, gào lên:
“Không cho tao thì mày cũng đừng hòng có!”
Chiếc máy chơi game vỡ nát thành từng mảnh, ngay cả băng trò chơi bên trong cũng văng ra, rõ ràng là không thể sửa được nữa.
Khương Tuế sững sờ, dường như chưa kịp phản ứng, vành mắt đỏ lên, trông như sắp khóc.
Tạ Yến Chí chửi thầm một tiếng, giơ tay đấm thẳng vào mặt Tạ Gia Kiệt:
“Mẹ kiếp, mày có bệnh à?!”
“Làm gì thế! Làm gì thế hả!!” Văn Tú Quyên hét lên, ôm chặt Tạ Gia Kiệt, “Sao con lại đánh người?!”
Tạ Gia Kiệt che mặt khóc rống:
“Mẹ! Cái thằng rác rưởi này dám đánh con! Mọi người nhất định phải trả thù cho con, không thể tha cho nó!”
Nguyên Dữ ngồi xổm xuống xem xét chiếc máy chơi game, hoàn toàn hỏng nặng. Hắn do dự nói với Khương Tuế:
“Tuế Tuế, về rồi tôi mua cho cậu cái mới.”
“Không cần cái mới!” Khương Tuế tức giận nói, “Tôi chỉ cần cái này!”
Y lấy điện thoại ra, gọi thẳng báo cảnh sát. Tạ Hào hoảng hốt lao tới ngăn lại:
“Chuyện nhỏ thế này mà báo cảnh sát làm gì?!”
Nguyên Dữ chắn trước mặt Tạ Hào, sắc mặt lạnh băng:
“Máy chơi game của cậu ấy mua trọn bộ cũng phải bốn, năm nghìn. Hủy hoại tài sản người khác, sao lại không thể báo cảnh sát?”
“Chỉ là anh em đùa giỡn chút thôi! Với lại bốn, năm nghìn đối với nhà họ Khương thì có là gì đâu! Tôi thấy mấy người cố tình nhắm vào Gia Kiệt, muốn hại nó!” Tạ Hào gào lên, “Khương Tuế, mày mà dám báo cảnh sát, hôm nay tao liều mạng với mày!”
Khương Tuế lập tức gọi điện báo cảnh sát ngay trước mặt ông ta:
“…Có người trộm cắp và hủy hoại tài sản của tôi, thái độ cực kỳ ngang ngược. Bố hắn còn đe dọa muốn giết tôi. Chú cảnh sát ơi, các chú mau tới đi, tôi thật sự rất sợ.”
Cúp máy xong, y nhìn Tạ Hào—người đang tức đến muốn nứt mắt, mỉm cười lạnh lùng:
“Ông làm được gì tôi? Con trai ông đủ mười sáu tuổi rồi đúng không, đủ tuổi chịu trách nhiệm hình sự. Tôi còn định đưa nó vào đồn cảnh sát cho mở mang tầm mắt nữa cơ.”