Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 80.




Khương Tuế đã không còn ngốc đến mức hỏi rốt cuộc “phản ứng” kia là cái gì nữa, nói đúng hơn là, căn bản không cần hỏi, bởi vì y đã nhìn thấy rồi.

Một người bình thường luôn nghiêm túc, đoan chính như Tạ Yến Chí, sao lại có thể đột nhiên trở nên kỳ quái như vậy?

…Nhưng nghĩ lại thì, Khương Từ Kính ngày thường cũng trông rất đứng đắn. Đủ thấy đám “chó điên” này, kẻ nào cũng giỏi giả vờ hơn kẻ nấy.

Da đầu Khương Tuế tê dại, y không dám nhìn Tạ Yến Chí, nhỏ giọng nói:
“Tôi phải về phòng….cậu mau buông tôi ra, nếu không, nếu không thì…”

Tạ Yến Chí hơi nghiêng đầu nhìn y:
“Nếu không thì đi tìm Khương Từ Kính mách lẻo sao?”

Khương Tuế nghẹn họng.

Giữa Tạ Yến Chí và Khương Từ Kính, rốt cuộc ai khốn nạn hơn, trong chốc lát y lại không phân biệt nổi.

“Hắn không dễ nói chuyện như tôi đâu.” Tạ Yến Chí đưa tay lau nước mắt cho y, “Khóc trước mặt tôi, tôi sẽ bỏ qua cho em nhưng trước mặt hắn thì chưa chắc.”

“Cậu nói bậy!” Khương Tuế theo bản năng bênh vực anh mình, “Tôi khóc thì Khương Từ Kính cũng sẽ đau lòng cho tôi.”

Tạ Yến Chí cười nhẹ, nụ cười ấy có chút quái lạ:
“Em thử khóc trên giường của hắn xem.”

Khương Tuế: “……”

“Vì sao cậu lại bình tĩnh tiếp nhận chuyện này như vậy?” Khương Tuế dụi mắt, trốn trong chăn, “Anh ấy…anh ấy là anh tôi, cậu không thấy kỳ quái sao?”

Tạ Yến Chí thật sự nghiêm túc suy nghĩ câu hỏi này, rồi nhướng mày:
“Có lẽ là vì chúng ta là anh em ruột? Em chỉ gọi hắn là anh, giữa hai người không có quan hệ huyết thống. Theo lý mà nói, tôi là anh thứ hai của em… mà em còn chưa từng gọi tôi là anh. Vậy thì tôi có gì phải thấy kỳ quái?”

Khương Tuế bị logic của hắn làm cho quay cuồng, tức giận lên tiếng:
“Nếu Khương Từ Kính nói anh ấy thích cậu, còn cưỡng hôn cậu thì sao? Cậu sẽ phản ứng thế nào?!”

Gương mặt vốn luôn vô cảm của Tạ Yến Chí thoáng chốc giống như vừa nuốt phải ruồi:
“….Em nhất định phải làm tôi buồn nôn như vậy à?”

“Cậu xem, phản ứng như vậy mới đúng chứ!” Khương Tuế vội nói, “Cậu sao lại tiêu chuẩn kép thế? Khương Từ Kính thích tôi thì cậu không thấy kỳ quái, nhưng nếu thích cậu thì cậu lại thấy kỳ quái?”

Tạ Yến Chí nhìn y thêm hai giây.

Trên gương mặt trắng nõn của thiếu niên lộ ra một lớp ửng hồng mỏng, hàng mi khẽ run như cánh bướm sắp gãy. Vì quá mong chờ câu trả lời của hắn, Khương Tuế vô thức hé môi, thậm chí còn có thể thấy một chút đầu lưỡi hồng non bên trong.

“Có lẽ là vì em đáng yêu.” Tạ Yến Chí nói,
“Đáng để người khác thích.”

Khương Tuế: “…?”

Tạ Yến Chí nhất định là bị quỷ nhập rồi! Nhất định là vậy!

“Tôi cho em hai lựa chọn.” Tạ Yến Chí nói,
“Thứ nhất, tôi thả em ra ngoài, sau đó em sẽ bị Khương Từ Kính bắt về, tiếp tục chuyện hắn chưa làm xong.”

“Tôi chọn cái thứ hai!” Khương Tuế lập tức đáp.

Nếu lại rơi vào tay Khương Từ Kính…y cảm thấy nhất định sẽ xảy ra chuyện đáng sợ mà y hoàn toàn không thể chấp nhận.

“Thứ hai.” Ánh mắt Tạ Yến Chí dừng trên đôi môi hồng nhuận của y.
“Để tôi hôn một chút.”

Khương Tuế: “.”

“Tôi chỉ tò mò, hôn em rốt cuộc là cảm giác gì, mà có thể khiến bọn họ mê muội đến vậy.” Tạ Yến Chí nói tiếp, “Nếu em không muốn, tôi sẽ đưa em ra ngoài.”

“……”

Khương Tuế cảm thấy mình như đang đứng trên cầu độc mộc, trước mặt là sói, sau lưng là hổ, bên dưới là vực sâu vạn trượng. Chỉ có thể chọn cái ít thiệt hơn.

“Chỉ hôn một chút thôi.”
Khương Tuế cảm thấy Tạ Yến Chí hẳn không giống Nguyên Dữ, kiểu người nói không giữ lời. Dưới lớp vỏ “học sinh xuất sắc lạnh nhạt”, y vẫn luôn tin rằng Tạ Yến Chí là người rất đứng đắn. Những chuyện xảy ra tối nay, có lẽ thật sự chỉ xuất phát từ tò mò, giống như hắn tò mò một công thức hóa học được suy ra thế nào, hay một bài toán có bao nhiêu cách giải.

Hơn nữa… ngoài việc hôn lên mắt cá chân y và nói mấy câu kỳ quái ra, Tạ Yến Chí cũng chưa từng làm gì quá đáng.

“Chỉ một chút.” Khương Tuế nhấn mạnh lại.

Y chui ra khỏi chăn, quỳ trên giường, ngẩng mặt lên, có chút căng thẳng nhắm mắt lại, giọng nói vẫn cố tỏ ra hung dữ:
“Nh… nhanh lên.”

Ngón tay Tạ Yến Chí vô thức siết chặt tay vịn xe lăn.

Ngoan thật.

Dù là quỳ trên giường của hắn, hay là ngẩng mặt lên chờ hắn hôn, đều ngoan đến không chịu nổi.

Ngày hắn vừa được tìm về, Khương Hà Vi và Liễu Ngư đã tổ chức tiệc đón gió tẩy trần cho hắn, mời rất nhiều người tới chúc mừng. Những người đó sau lưng bình phẩm về Khương Tuế chỉ gói gọn trong bốn chữ: “được nuông chiều đến ngang ngạnh”, thậm chí còn có kẻ cố ý đến trước mặt hắn châm ngòi thổi gió, nói rằng sau này cuộc sống của hắn ở nhà họ Khương chắc chắn sẽ rất khó khăn, trong nhà có một “tổ tông” như vậy, không bị tức chết đã là may mắn lắm rồi.

Nhưng từ đầu đến cuối, Tạ Yến Chí vẫn luôn cảm thấy Khương Tuế rất ngoan.

Thiếu niên này, so với bất kỳ ai hắn từng tiếp xúc trước kia, đều thuần khiết và thẳng thắn hơn nhiều. Ngay cả dáng vẻ tùy hứng hiếm hoi kia cũng đáng yêu đến mức khiến người ta mềm lòng. Vì vậy, hắn mới bằng lòng khoác lên mình lớp vỏ của một “người tốt”, để từng bước tiếp cận y.

Tạ Yến Chí nâng tay lên, nâng mặt Khương Tuế trong lòng bàn tay. Khương Tuế hé một mắt, lén liếc hắn:
“Cậu còn chưa xong à?”

Gần như vừa dứt lời, Tạ Yến Chí đã bất ngờ ấn chặt sau gáy y, giống như nắm lấy lớp da sau cổ một con mèo, rồi cúi người đè xuống. Khương Tuế bị ép chặt vào tấm đệm mềm mại, tiếng kinh hô nơi cổ họng còn chưa kịp thoát ra đã bị nuốt trọn.

Khương Tuế không ngờ, Tạ Yến Chí lại hôn dữ dội đến vậy.

Hắn gần như muốn móc cả đầu lưỡi Khương Tuế vào khoang miệng mình. Nước bọt không kiểm soát được tràn ra ngoài, làm ướt cằm nhỏ nhắn của thiếu niên. Chóp mũi Tạ Yến Chí vùi vào phần má mềm mại kia, hít lấy mùi hương phảng phất từ da thịt y. Dưới sự k*ch th*ch đồng thời của xúc giác và khứu giác, máu trong người Tạ Yến Chí như bị một ngọn lửa vô danh hun đốt, nóng rực khắp cơ thể, dù cho trên mặt hắn vẫn không hề biểu lộ cảm xúc.

“Ư…”

Nước mắt Khương Tuế không ngừng rơi xuống, cổ họng phát ra tiếng nức nở mơ hồ. Ngón tay y bấu chặt lấy bả vai Tạ Yến Chí, để lại những vết cào đỏ tươi, chắc hẳn rất đau, nhưng Tạ Yến Chí không hề có lấy nửa điểm phản ứng.

Quá đáng thật sự.

Rõ ràng bọn họ sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm, vậy mà chênh lệch thể trạng và sức lực lại lớn đến vậy. Khương Tuế bị hắn đè chặt, ngay cả nhúc nhích cũng không thể.

Rõ ràng đã nói chỉ cần thấy nước mắt là sẽ buông tha y, vậy mà lại nuốt lời.

Tên lừa đảo này… còn khốn nạn hơn cả Khương Từ Kính!

“Khóc dữ vậy à.”
Tạ Yến Chí thở gấp, hôn nhẹ lên chóp mũi y, “Xin lỗi, kỹ thuật hôn của tôi đúng là không tốt lắm. Lần đầu, không có kinh nghiệm… làm em đau sao?”

Lúc này, hắn lại tỏ ra lịch sự vô cùng.

Khương Tuế giơ tay tát thẳng vào mặt hắn.

Đầu lưỡi bị m*t đến tê dại, môi so với lúc trước càng sưng hơn, cằm và xương quai xanh vẫn còn ướt đẫm, vậy mà hắn còn mặt dày hỏi như thế?!

Tạ Yến Chí ăn trọn cái tát ấy, chỉ bình tĩnh nhìn Khương Tuế.

Khương Tuế rụt người lại.

Bị tát vào mặt đã là sự sỉ nhục rất lớn, huống chi Tạ Yến Chí lại đang ở độ tuổi mười tám, mười chín, cái tuổi sĩ diện và lòng tự trọng cao nhất… hắn sẽ không… sẽ không đánh trả chứ?

“Hết giận chưa?” Tạ Yến Chí hỏi, “Nếu chưa… thì cứ tiếp tục đánh.”

Khương Tuế:
“…b**n th**! Đồ thần kinh!”

“Ừ.”
Tạ Yến Chí cúi xuống l**m hôn chiếc cằm ướt át của y, dọc theo cổ mà hạ xuống, giọng nói mơ hồ, “Em nói gì cũng đúng.”

Khương Tuế nằm bẹp trên chiếc giường trải ga đen, làn da trắng đến chói mắt, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Y mệt đến mức ngay cả mắng cũng lười mắng.

Y luôn cảm thấy… Tạ Yến Chí hình như còn rất thích nghe y chửi.

“Cậu không được đổi ý.”
Khương Tuế nghẹn ngào, mang theo tiếng khóc, “Cậu phải bảo vệ tôi.”

“Tôi chưa từng đổi ý.”
Tạ Yến Chí đáp.

Hắn vào phòng tắm, dùng nước ấm làm ướt khăn, lau mặt cho Khương Tuế. Lau sạch xong, Khương Tuế chui thẳng vào chăn, cuộn mình lại, giọng nói ồm ồm:
“Tôi muốn ngủ, cậu không được quấy rầy tôi.”

Chiếm phòng người khác, chiếm luôn giường người khác, vậy mà y lại tỏ ra vô cùng đương nhiên.

Tạ Yến Chí ừ một tiếng coi như đáp lại. Không lâu sau, Khương Tuế liền cảm giác được hắn cũng lên giường, lập tức căng thẳng:
“Cậu làm gì?!”

“Ngủ.”
Giọng Tạ Yến Chí bình thản, “Đây là giường của tôi.”

“Bây giờ là của tôi.” Khương Tuế nói, “Cậu không được ngủ.”

Tạ Yến Chí kéo chăn xuống một chút, để lộ đầu y ra:
“Nếu giao dịch đã kết thúc, tôi sẽ không làm gì em nữa.”

Khương Tuế dịch sát về phía mép giường, cố kéo giãn khoảng cách. Thấy dáng vẻ đề phòng đó, Tạ Yến Chí nói thêm:
“Hơn nữa chân tôi còn bó bột, có thể làm gì em được?”

Nghĩ vậy cũng đúng, Tạ Yến Chí căn bản không thể chạy nhanh hơn y.

“Tôi ngủ đây.”
Khương Tuế rầu rĩ nói.

Y chỉ mong sáng mai tỉnh lại, mọi thứ đều như cũ. Tất cả những gì xảy ra đêm nay… chỉ là một cơn ác mộng.

“Ừ, ngủ ngon.”
Tạ Yến Chí tắt đèn ngủ đầu giường.

......

Sáng hôm sau, khi Tạ Yến Chí tỉnh dậy, Khương Tuế đang cuộn tròn trong lòng hắn, như một con mèo con thiếu cảm giác an toàn. Tim hắn khẽ đập nhanh mấy nhịp, đưa tay véo nhẹ gương mặt Khương Tuế.

Mềm mại, ấm áp, xúc cảm vô cùng dễ chịu. Thế là hắn lại véo thêm một cái nữa. Sợ Khương Tuế tỉnh lại rồi nổi giận, hắn thu tay về, sau đó lại khẽ chạm vào đôi môi vẫn còn hơi sưng của y.

Rửa mặt đánh răng xong, Tạ Yến Chí quay lại, bế Khương Tuế xuống giường, để y tựa vào vai mình rồi đưa người về căn phòng đối diện.

Khương Tuế ngủ rất say, bị lăn qua lăn lại như vậy vẫn không tỉnh. Tạ Yến Chí đắp chăn cho y cẩn thận, lúc này mới mang vẻ mặt bình thản xuống lầu ăn sáng.

Đến buổi chiều, mẹ của Dịch Mộ — Lưu Mỹ Linh, tìm tới cửa.

Cùng chung một vòng giao tiếp, chuyện Lưu Mỹ Linh tái giá vào hào môn, Liễu Ngư kỳ thực cũng có nghe qua. Ở độ tuổi như vậy, lại còn mang theo một đứa con “kéo chân sau”, mà vẫn có thể gả vào nhà họ Tống, đủ thấy đây là một người đàn bà rất có bản lĩnh. Nếu là trước kia, Liễu Ngư có lẽ còn khách sáo vài câu. Nhưng Dịch Mộ suýt chút nữa đã hại chết hai đứa con của bà, không trực tiếp mắng chửi đã là rất có giáo dưỡng rồi. Bà chỉ ngồi trên sofa, lạnh nhạt nói:

“Phu nhân Tống.”

Lưu Mỹ Linh thực ra rất thích được gọi là “phu nhân Tống”, bà ta cho rằng đó là biểu tượng thân phận của mình. Nhưng khi ba chữ ấy được thốt ra từ miệng một vị phu nhân hào môn chính thống như Liễu Ngư, tự nhiên lại mang theo mấy phần châm biếm. Bà ta nở nụ cười nịnh nọt:

“Chị Liễu, lâu rồi không gặp, chị bảo dưỡng thật tốt, nhìn cứ như chị của bọn trẻ vậy.”

Liễu Ngư thản nhiên đáp:
“Phải không? Từ lúc biết chuyện của Tuế Tuế và Yến Chí, tôi bị dọa đến ngày đêm nơm nớp, sợ trong mơ hai đứa nhỏ đã bị người ta hại, đến ngủ cũng chẳng dám ngủ. Ai đó lại nói tôi trông già thêm mấy tuổi.”

Khương Hà Vi: “……”

Ông rõ ràng chưa từng nói câu đó.

Lưu Mỹ Linh thở dài:
“Chuyện lần này Tiểu Mộ nhà tôi đúng là quá đáng, tôi nhất định sẽ dạy dỗ nó cho tử tế. Chị Liễu, Khương tiên sinh, mong hai vị nguôi giận. Nói cho cùng có lẽ chỉ là bọn trẻ có chút va chạm nhỏ. Tiểu Mộ từ bé đã thiện lương, yếu đuối, ngay cả con kiến cũng không nỡ giẫm chết, sao có thể nảy sinh ý định giết người được? Nhất định là có hiểu lầm!”

Nói đến đây, bà ta quay sang nhìn Tạ Yến Chí:
“Yến Chí, con lớn lên cùng Tiểu Mộ, chắc là hiểu nó nhất. Nó là một đứa trẻ lương thiện, đúng không?”

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Tạ Yến Chí. Hắn thản nhiên đáp:
“Nó bảy, tám tuổi đã biết pha thuốc trừ sâu để hành hạ đến chết mèo chó nhà người khác. Nếu như vậy cũng được gọi là lương thiện, mềm yếu, thì tùy bà.”

Biểu cảm của Lưu Mỹ Linh lập tức sụp đổ hoàn toàn.

“Cậu....cậu sao có thể trợn mắt nói dối!”
Sắc mặt bà ta thoáng chốc dữ tợn, đứng bật dậy:
“Tiểu Mộ ngoan như vậy, sao có thể—”

“Thời gian bà ở bên nó chắc còn chưa tới một năm.”
So với bà ta, Tạ Yến Chí bình tĩnh hơn hẳn.
“Bà thật sự hiểu con trai mình sao?”

“Tôi… tôi…”
Lưu Mỹ Linh nghẹn lời.

Sau khi sinh Dịch Mộ không bao lâu, bà ta đã không chịu nổi những thói hư tật xấu của cha nó, bỏ lên thành phố làm thuê. Để có thể gả vào nhà họ Tống — một gia đình hào môn — bà ta dốc hết thời gian và tâm sức, có một giai đoạn dài gần như quên hẳn mình còn có một đứa con trai. Mãi đến khi biết thành tích của Dịch Mộ xuất sắc, bà ta mới nảy sinh ý định đón nó lên thành phố S.

Dù sao Tống Dần cũng không có con, gia sản to lớn ấy sau này cho dù không giao cho Dịch Mộ kế thừa, thì nó cũng có thể kiếm được một vị trí không tệ trong công ty. Nếu bà ta thất sủng, tuổi già vẫn có thể dựa vào con trai sinh sống, đó cũng là nguyên nhân lớn nhất khiến bà ta liều mạng muốn bảo toàn Dịch Mộ.

Câu hỏi của Tạ Yến Chí khiến bà ta không sao đáp lại được, bởi vì… bà ta quả thực không hiểu Dịch Mộ.

Khương Từ Kính dường như đã mất kiên nhẫn, nhấc mí mắt lên nói:
“Nếu tôi nhớ không lầm, lời tôi nói là để Tống Dần đích thân tới gặp tôi.”

Lưu Mỹ Linh vội vàng nói:
“Là thế này, đại thiếu gia. Khi lão Tống nhà tôi nhận được tin thì ông ấy còn đang ở nước ngoài bàn chuyện làm ăn. Biết chuyện xong đã lập tức bay về trong đêm. Tôi nghĩ mình nên đến xin lỗi trước, lão Tống rất nhanh sẽ tới!”

Khương Từ Kính lạnh nhạt đáp:
“Vậy chờ Tống Dần tới rồi hãy nói tiếp.”

Ý tứ rất rõ, Lưu Mỹ Linh căn bản không đủ tư cách.

Lưu Mỹ Linh nghiến răng, trong lòng thầm mắng một câu “thằng nhóc chưa ráo máu đầu”, nhưng trên mặt vẫn nặn ra nụ cười:
“Vậy để tôi gọi điện thúc giục lão Tống một chút!”

Bà ta vừa mới gọi điện thoại, liền nghe thấy một giọng thiếu niên còn ngái ngủ vang lên:
“Mẹ… sao lại đông người thế này?”

Liễu Ngư thấy Khương Tuế đã tỉnh, bất lực nói:
“Ngủ tiếp là có thể ăn luôn bữa tối đấy. Dì đã hâm cơm cho con rồi, mau đi ăn đi.”

Khương Tuế “à” một tiếng, vừa định xoay người sang phòng ăn thì bỗng nghe “choang” một tiếng, giật nảy mình.

Hóa ra là điện thoại của Lưu Mỹ Linh rơi thẳng xuống đất.

Khương Tuế: “?”

Lưu Mỹ Linh hoảng loạn cúi đầu, lúng túng nhặt chiếc điện thoại lên. Cuộc gọi đã được kết nối, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói mệt mỏi của một người đàn ông trung niên:

“Alô?”

“……”
Lưu Mỹ Linh nghiến chặt hàm răng.

Bà ta rất muốn lập tức bảo Tống Dần đừng tới nhà họ Khương nữa, nhưng lại không thể tìm ra bất cứ lý do chính đáng nào.

Mãi đến khi nhìn thấy Khương Tuế, Lưu Mỹ Linh mới hiểu vì sao Dịch Mộ lại nhân cơ hội ra tay tàn độc. Chỉ cần là người từng gặp Văn Hòa thời trẻ, gần như đều có thể nhận ra Khương Tuế giống Văn Hòa đến thế nào. Trong khoảnh khắc ấy, bà ta thậm chí còn ngỡ như mình đã quay về hơn hai mươi năm trước, cái thời cùng Văn Hòa làm việc trong xưởng, đạp máy may ngày này qua ngày khác.

“Lão… lão Tống.”
Lưu Mỹ Linh cố gắng giữ cho giọng nói bình tĩnh,
“Ông sắp tới chưa?”

“Sắp rồi, khoảng mười phút nữa. Có chuyện gì à?”

“Không, không có gì.”
Lưu Mỹ Linh vội đáp,
“Ông cứ lái xe chậm thôi, không cần gấp.”

Khương Tuế cảm thấy khó hiểu, cũng chẳng buồn để ý tới Lưu Mỹ Linh, đi thẳng vào phòng ăn dùng bữa. Đến khi thấy y rời đi, Lưu Mỹ Linh mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

“Đứa nhỏ Tuế Tuế này đúng là…”
Liễu Ngư quay sang than phiền với Khương Từ Kính,
“Càng ngày càng không biết giữ gìn sức khỏe. Từ Kính, con quản nó đi, nhìn quầng thâm mắt kia kìa, chẳng biết lại thức đến mấy giờ.”

Khương Từ Kính bình thản đáp:
“Con biết rồi.”

Khóe môi Tạ Yến Chí khẽ cong lên một nụ cười mỉa mai.

Là kẻ đầu sỏ gây ra mọi chuyện, Khương Từ Kính lại không lộ ra chút khác thường nào. Thảo nào suốt bao năm, hắn vẫn luôn khiến Khương Tuế tin rằng mình chỉ là một người anh trai tuy hơi nghiêm khắc nhưng luôn chiều chuộng em trai.

Vị đại ca này… thật chẳng phải thứ tốt lành gì.

À.

Tạ Yến Chí mặt không biểu cảm nghĩ, mình hình như cũng đâu có tốt đẹp hơn.

Trong mười mấy phút chờ đợi ấy, Lưu Mỹ Linh đứng ngồi không yên, sợ Khương Tuế ăn xong quá nhanh rồi lại quay ra phòng khách. Cũng may vị tiểu thiếu gia này được nuông chiều quen rồi, một bữa cơm ăn chậm rì rì, trong chốc lát hẳn sẽ chưa xuất hiện.

Tống Dần vội vã chạy tới nhà họ Khương, vẻ phong trần mệt mỏi. Ông ta đã ngoài năm mươi, dù hai bên thái dương đã lốm đốm bạc, khóe mắt hằn thêm nếp nhăn, nhưng vẫn có thể nhìn ra phong thái tuấn tú, xuất chúng thời trẻ.

“Anh Khương, thật sự xin lỗi!”
Tống Dần thở dài nói,
“Tôi cũng không ngờ Dịch Mộ lại không hiểu chuyện như vậy. Nhưng mà… nói cho cùng chuyện này cũng không có chứng cứ, đều là lời nói một phía của bọn trẻ. Tôi nghĩ cũng chính vì vậy mà các anh mới không trực tiếp giao Dịch Mộ cho cảnh sát, đúng không?”

Khương Hà Vi lạnh lùng đáp:
“Ý của ông là con cái nhà tôi nói dối?”

“Không phải ý đó.”
Tống Dần cười hòa nhã,
“Chỉ là lúc ấy vừa sạt lở đất, lại vừa lũ bùn đá, có thể bọn trẻ đều bị dọa sợ, quá căng thẳng nên nhớ nhầm cũng không phải không có khả năng. Có lẽ Dịch Mộ chỉ thấy Khương Tuế sắp ngã, đưa tay ra kéo một cái, nhưng lại bị hiểu lầm là muốn đẩy. Dù sao thì hai đứa trẻ xưa nay không thù không oán, Dịch Mộ làm vậy thì được lợi gì chứ?”

Lưu Mỹ Linh có phần chột dạ, không dám mở miệng. Liễu Ngư tức đến đỏ bừng mặt:

“Hay lắm, hay lắm! Tôi đã sớm nghe nói tổng giám đốc Tống dựa vào cái miệng khéo léo mà làm ăn thuận buồm xuôi gió, hôm nay đúng là được mở mang tầm mắt. Vậy ý ông là Tuế Tuế nhà tôi bịa chuyện hãm hại Dịch Mộ, còn Yến Chí thì cố ý tự làm mình bị thương để vu oan cho Dịch Mộ, đúng không?!”

“Bà bớt giận.”
Tống Dần thở dài,
“Tôi đương nhiên không nghĩ như vậy. Chỉ là mỗi bên đều có lý lẽ riêng, hai vị tin rằng con mình sẽ không làm chuyện như thế, tôi cũng tin con nhà tôi không làm. Không có chứng cứ xác thực, chẳng lẽ tôi vừa đến đã phải kết tội con mình sao?”

Khương Từ Kính nhìn Tống Dần vài giây, rồi mới chậm rãi nói:
“Tổng giám đốc Tống đúng là nuôi Dịch Mộ như con ruột.”

Tống Dần:
“Cũng là phúc mỏng thôi. Ai bảo tôi không có số nối dõi. Mắt thấy nửa cái chân đã bước vào quan tài rồi mà vẫn không có lấy một đứa con. Dịch Mộ ngoan ngoãn, nghe lời lại ưu tú, coi như bồi dưỡng làm người kế nghiệp cũng không tệ.”

Khương Từ Kính không cười, giọng nói nhạt nhẽo:
“Vậy ý của tổng giám đốc Tống là không định thừa nhận chuyện này?”

Tống Dần vẫn giữ vẻ ôn hòa:
“Yến Chí bị thương, Khương Tuế cũng bị hoảng sợ, Dịch Mộ quả thật phải chịu một phần trách nhiệm. Thế này đi, tôi để Dịch Mộ xin lỗi. Còn tiền thuốc men, tiền bồi thường tổn thất tinh thần các loại, phía tôi sẽ bồi thường gấp đôi, được chứ?”

Liễu Ngư vừa định không nhịn được mà mắng chửi, Tống Dần lại nói tiếp:

“Tôi biết tổng giám đốc Khương thủ đoạn không tầm thường, Dịch Mộ rơi vào tay cậu chắc cũng không chịu ít khổ. Chuyện này tôi sẽ không truy cứu nữa, coi như mua một bài học, thế nào?”

Khương Từ Kính lạnh nhạt nói:
“Vậy thì ngày mai tổng giám đóc Tống quay lại dẫn người đi.”

“Cậu—!”

“Tổng giám đốc Tống cứ yên tâm.”
Trong đôi mắt đen kịt của Khương Từ Kính, lệ khí lan tràn,
“Người sẽ không chết ở nhà họ Khương. Tôi ghét xui xẻo, nhất định sẽ để lại cho tổng giám đốc Tống một hơi thở.”

Sắc mặt Tống Dần tái xanh vì giận dữ, trái lại Lưu Mỹ Linh lại khác thường mà khuyên nhủ:
“Lão Tống… hay là ngày mai tôi quay lại đón Tiểu Mộ đi. Ông… ông còn rất nhiều việc phải lo mà?”

Bà ta cực kỳ sốt ruột muốn Tống Dần rời khỏi nơi này. Gân xanh trên mu bàn tay Tống Dần giật mạnh:
“Đó là con trai của bà đấy!”

“Nó cũng nên chịu chút giáo huấn.”
Lưu Mỹ Linh luống cuống nói,
“Thôi, để nó chịu khổ một chút rồi sẽ biết sau này nên cư xử thế nào. Chúng ta đi thôi.”

Ngay cả mẹ ruột cũng đã nói vậy, Tống Dần hít sâu một hơi, chuẩn bị cùng bà ta rời đi. Đúng lúc này, Khương Tuế vừa ăn xong từ phòng ăn bước ra, định lặng lẽ không gây chú ý mà chuồn ra cửa sau đi tìm Nguyên Dữ, thì Khương Từ Kính như thể mọc thêm con mắt sau lưng:

“Đi đâu đấy?”

“!”
Toàn thân Khương Tuế cứng đờ.

Giờ hễ nhìn thấy Khương Từ Kính là y đã thấy không được tự nhiên, trong đầu toàn là hình ảnh Khương Từ Kính hôn mình, tai nóng bừng đỏ ửng. Y lắp bắp đáp:
“Chỉ… chỉ ra vườn đi dạo tiêu thực thôi.”

“Đi cùng.”
Khương Từ Kính đứng dậy.

Khương Tuế: “……”

Muốn từ chối lắm, nhưng không dám.

Rốt cuộc Khương Từ Kính làm sao có thể bình tĩnh như vậy được chứ? Hắn đúng là đồ thần kinh mà?!

“Tổng giám đóc Tống sao vậy?”
Khương Từ Kính liếc nhìn Tống Dần đang sững sờ tại chỗ, giọng đầy mỉa mai,
“Vừa rồi chẳng phải còn định nổi giận đùng đùng bỏ đi sao?”

Lưu Mỹ Linh hận không thể che mắt Tống Dần lại. Bà ta nắm chặt cánh tay ông, vội vàng nói:
“Lão Tống, chúng ta về thôi!”

Nhưng Tống Dần lại hất tay bà ta ra, kinh ngạc hỏi:
“Đứa trẻ này… là ai?”

Khương Tuế bị ông già kỳ quái này dọa sợ, theo bản năng trốn ra sau lưng Khương Từ Kính, nắm chặt vạt áo hắn, ló đầu nhìn một cái rồi lại rụt về.

“Tổng giám đốc Tống không quen à? Để tôi giới thiệu.”
Khương Từ Kính nắm tay Khương Tuế, kéo cậu ra,
“Em trai tôi, cũng chính là người suýt nữa bị con trai ông hại chết, Khương Tuế.”

Biểu cảm trên mặt Tống Dần gần như không kiểm soát nổi. Ông ta biết chuyện nhà họ Khương ôm nhầm con, nhưng chưa từng tìm hiểu kỹ, khàn giọng hỏi:
“Mẹ ruột của con… là ai? Có phải tên là Văn Hòa không?!”

Khương Tuế tròn xoe mắt, nhỏ giọng hỏi:
“Anh, sao ông ta lại biết tên Văn Hòa?”

Khương Từ Kính đặt tay lên đầu y:
“Không cần để ý.”

“Không phải ăn no rồi cần đi dạo tiêu thực sao?”
Hắn sờ sờ bụng Khương Tuế, quả thật hơi căng, liền nói:
“Đi thôi.”

“Chờ đã—”
Tống Dần vội vàng đuổi theo vài bước, nhưng Khương Từ Kính đã kéo Khương Tuế ra khỏi phòng khách, thuận tay đóng sầm cánh cửa dẫn ra vườn sau.

Khương Tuế chỉ cảm thấy bàn tay bị Khương Từ Kính nắm chặt nóng rực như bị lửa đốt, không dám nhìn mặt hắn:
“Người kia… thật sự không cần quan tâm sao?”

“Không cần.”

Khương Từ Kính vuốt nhẹ cổ tay thon gầy của y, giọng bình thản như hỏi chuyện thường ngày:
“Tối qua em trốn ở đâu?”

Khương Tuế lập tức xù lông.

Tên b**n th** này! Sao hắn còn không biết xấu hổ mà nhắc tới chuyện tối qua chứ?!

Không thể coi như chưa có gì xảy ra, tiếp tục làm anh em tốt được sao?!

“Không liên quan đến anh.”
Ánh mắt Khương Tuế dao động, cắn nhẹ khóe môi,
“Anh… sau này không được đối xử với em như vậy nữa. Chúng ta quay lại mối quan hệ trước kia.”

“Mối quan hệ trước kia.”
Khương Từ Kính lặp lại, nâng cằm Khương Tuế lên, cúi mắt nhìn gương mặt hoảng loạn xen lẫn căng thẳng của y. Từng đường nét đều tinh xảo như tranh vẽ, xinh đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở. Hương thơm nhàn nhạt theo gió lan tỏa, hắn hỏi:
“Trước kia là quan hệ gì?”

“Thì… thì quan hệ anh em.”
Khương Tuế tránh ánh mắt hắn, chỉ cảm thấy đối phương như sắp nuốt chửng mình,
“Em… em coi anh là anh trai.”

“Anh đương nhiên vẫn luôn là anh cả của em.”
Khương Từ Kính hôn nhẹ lên mí mắt đang run rẩy của y, nâng gương mặt y trong lòng bàn tay, chậm rãi nói:
“So với trước kia, thay đổi lớn nhất chỉ là, anh sẽ hôn em, sẽ cùng em lên giường mà thôi.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận