Khương Tuế cảm thấy trong đầu mình như có một sợi dây vốn đã căng đến mức sắp đứt, vậy mà Khương Từ Kính còn cố tình khảy thêm một cái, khiến sợi dây ấy bị đẩy vào tình trạng có thể đứt bất cứ lúc nào.
"...Khương Từ Kính."
Khương Tuế lỡ lời thốt lên:
"Anh có biết mình đang nói cái gì không?"
"Anh biết."
Khương Từ Kính nhìn thẳng vào mắt y.
"Người chưa nhìn rõ hiện trạng, là em."
Đầu óc Khương Tuế rối thành một mớ bòng bong, hoàn toàn không thể suy nghĩ độc lập. Y lắp bắp nói:
"Vậy... vậy nếu em không đồng ý, anh... anh sẽ làm gì?"
Ngay cả bản thân y cũng không nhận ra, khi hỏi câu này, y đã cẩn thận và dè dặt đến mức nào.
Khương Từ Kính trầm mặc trong chốc lát, rồi nói:
"Có lẽ sẽ tìm một người phù hợp để kết hôn."
Khương Tuế nhớ lại lời Khương Từ Kính từng nói trước kia, rằng sẽ tìm cho y một chị dâu, xây dựng gia đình của riêng mình, đến lúc đó y sẽ không còn là người được Khương Từ Kính quan tâm nhất nữa.
Chỉ mới nghĩ đến thôi mà ngực y đã nghẹn đến khó thở, Khương Tuế nói khẽ:
"Anh... anh không phải thích em sao? Vậy sao anh vẫn có thể ở bên người khác?"
Khương Từ Kính ngừng lại một chút:
"Khương Tuế, không phải mọi sự yêu thích đều có thể đi đến kết cục tốt đẹp, cũng không phải tất cả hôn nhân đều được xây dựng trên tình yêu. Có rất nhiều người, chỉ đơn giản là đang vận hành theo quy tắc xã hội này, để bản thân hòa nhập vào đó mà thôi."
"Không thích... cũng có thể kết hôn sao?"
Khương Từ Kính nghiêm túc như khi còn nhỏ giảng bài toán cho y:
"Đương nhiên. Nhưng theo quan điểm của anh, nếu không kết hôn với người mình yêu, thì hôn nhân cũng chẳng có ý nghĩa gì."
"Cho nên..."
Khương Tuế mím môi:
"Anh sẽ yêu người khác, rồi kết hôn với người đó."
"Có lẽ."
Khương Từ Kính nói:
"Dù sao thì con người cả đời này cũng không chỉ yêu duy nhất một người."
Khương Tuế đột nhiên nổi giận. Y đẩy mạnh Khương Từ Kính ra:
"Vậy anh đi tìm người anh sẽ yêu đi! Đừng đến làm phiền em nữa!"
Y nổi giận đùng đùng bước vào đình nghỉ trong vườn hoa, tự rót cho mình một cốc nước lạnh đầy, uống xong mới dần bình tĩnh lại.
Khương Từ Kính... Khương Từ Kính đúng là kẻ xấu nhất trên đời này!
"Giận à?"
Khương Từ Kính ngồi xuống đối diện y,
"Mặt đỏ hết cả rồi."
Khương Tuế quay mặt sang chỗ khác, không thèm nhìn hắn.
"Chọc em thôi."
Khương Từ Kính bình thản nói:
"Ngoài em ra, anh sẽ không thích bất kỳ ai khác."
Khương Tuế sững người, chậm rãi nâng hàng mi lên, đối diện với đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng của Khương Từ Kính.
Rõ ràng đang nói những lời khiến tim người khác chấn động như vậy, nhưng trên mặt hắn lại không hề có biểu cảm gì. Theo năm tháng trôi qua, Khương Từ Kính càng lúc càng giỏi che giấu cảm xúc. Đôi khi, ngay cả Khương Tuế cũng không nhìn thấu được hắn đang nghĩ gì.
Thời gian Khương Tuế ở bên anh trai, thật ra còn nhiều hơn cả cha mẹ. Những năm trước, khi Liễu Ngư chưa phải từ chức vì vấn đề sức khỏe, bà và Khương Hà Vi luôn bận rộn bay khắp nơi, hôm nay ở Đức, ngày mai đã xuất hiện trên đường phố Hàn Quốc.
Dù họ chưa từng thiếu thốn hắn về mặt vật chất, cũng đủ yêu thương quan tâm, nhưng nói đến sự đồng hành, quả thực ít ỏi đến đáng thương.
Vì vậy, so với cha mẹ, trong tiềm thức, người mà Khương Tuế dựa dẫm nhiều nhất, thật ra chính là Khương Từ Kính.
Cũng giống như tối qua hắn vừa làm chuyện như thế với y, hôm nay y vẫn dám nổi giận với Khương Từ Kính, bởi vì y biết, hắn sẽ không bao giờ thật sự làm tổn thương y.
Anh trai làm chuyện gì cũng bình tĩnh và thờ ơ, lạnh nhạt, ngay cả thông báo cũng vậy, nếu không chú ý lắng nghe, rất dễ bị hắn nhẹ nhàng bỏ qua.
Có lẽ thấy bộ dạng Khương Tuế mở to mắt trông khá đáng yêu, Khương Từ Kính giơ tay xoa nhẹ sau gáy y, nói:
"Yên tâm, anh sẽ cho em thời gian để suy nghĩ."
Khương Tuế khẽ thở phào.
Nếu thật sự phải lựa chọn ngay lúc này...
Có lẽ y sẽ chọn giả vờ bất tỉnh. Trốn tránh tuy đáng xấu hổ, nhưng lại rất hiệu quả.
"Anh chưa từng nghĩ đến chuyện ba mẹ biết chuyện này sao à?"
Khương Tuế lại bắt đầu chỉ trích anh trai:
"Nếu ba mẹ biết, chắc chắn sẽ đánh chết anh."
Thái độ Khương Từ Kính vẫn vô cùng thản nhiên:
"Chẳng phải bọn họ muốn anh chăm sóc em thật tốt sao? Em ở bên anh, anh sẽ chăm sóc em cả đời, chẳng phải đúng là điều họ muốn nhìn thấy à?"
Khương Tuế:
"......"
Nghe quá hợp lý, đến mức hoàn toàn không biết phải phản bác thế nào.
Ánh nắng xuyên qua những khe hở giữa giàn nho, rơi xuống thành từng mảng sáng vụn vặt lấp lánh. Trên gương mặt Khương Tuế cũng vương một đốm sáng nhàn nhạt, khẽ lay động theo gió. Khương Từ Kính cúi người, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên quầng sáng nhỏ ấy, rồi ghé sát tai Khương Tuế, thấp giọng nói:
"Anh khuyên em bây giờ đừng đi tìm Nguyên Dữ. Bản thân cậu ta còn lo chưa xong, e là không có thời gian rảnh để dỗ dành em đâu."
Khương Tuế chột dạ đáp:
"Em đâu có định đi tìm cậu ấy."
"Thật à?"
Khương Từ Kính hiển nhiên không tin, hỏi tiếp:
"Anh phải đến công ty, đi cùng anh không?"
Khương Tuế có điên mới chịu đi cùng hắn. Y lắc đầu lia lịa như trống bỏi, liên tục lùi về phía sau. Khương Từ Kính cũng không ép, dù sao công ty đúng là rất buồn chán, Khương Tuế ngồi không yên, huống chi văn phòng còn có người ra vào liên tục, hắn cũng chẳng thể làm gì với y.
Chỉ là... chiếc ghế da màu đen thuần khiết trước bàn làm việc của hắn dường như rất hợp với Khương Tuế. Da y trắng như tuyết mới, đặt lên đó hẳn sẽ rất đẹp.
Khương Tuế hoàn toàn không hay biết trong đầu anh trai mình đang trôi dạt những suy nghĩ không mấy đứng đắn, y chỉ nhanh như chớp chạy thẳng về phòng khách.
Tống Dần và Lưu Mỹ Linh đã rời đi. Sắc mặt Liễu Ngư và Khương Hà Vi lại không mấy dễ coi. Thấy Khương Từ Kính theo sau Khương Tuế bước vào, Khương Hà Vi trầm giọng:
"Từ Kính, con..."
"Chuyện này để sau bàn được không?"
Khương Từ Kính giơ tay xem giờ.
"Con có một cuộc họp khẩn cấp, khoảng bốn mươi phút nữa là bắt đầu."
Khương Hà Vi: "......"
Vậy mà còn rảnh dẫn em trai đi dạo tiêu thực?
Ông bất lực thở dài, phất tay:
"Đi làm đi. Tối nay ghé thư phòng ba một chuyến."
Khương Từ Kính đáp một tiếng, rồi rời đi.
"Có chuyện gì vậy?"
Khương Tuế chọc chọc Tạ Yến Chí, ghé sát vai hắn, hạ giọng hỏi:
"Ba mẹ hình như đang rất giận? Với cả người đàn ông lúc nãy... trông kỳ quái ghê, ông ta là ai vậy?"
"Cha kế của Dịch Mộ."
Tạ Yến Chí trả lời ngắn gọn:
"Có lẽ tinh thần hơi không bình thường."
Khương Tuế:
"Miệng cậu độc thật, tôi thích."
Tạ Yến Chí liếc mắt nhìn y:
"Thích tôi à?"
"...Không thích cậu!"
Thấy hai đứa trẻ hòa hợp với nhau, hàng mày Liễu Ngư đang nhíu chặt giãn ra đôi chút, bà cười tủm tỉm:
"Đã nói rồi mà, Tuế Tuế với Yến Chí chắc chắn hợp nhau."
Khương Hà Vi:
"Theo em thì có ai không hợp với bảo bối của em? Con lớn thế này rồi mà em còn nâng niu như trong mắt."
Liễu Ngư cười lạnh:
"Anh cũng đâu khác gì."
Khương Hà Vi: "."
Vị khách lạ ban chiều, Khương Tuế cũng chẳng để tâm. Tối đó Khương Từ Kính dường như bị việc gấp giữ chân, không về nhà. Trái tim treo lơ lửng của Khương Tuế cuối cùng cũng hạ xuống, thoải mái ngủ một giấc trên giường mình. Sáng hôm sau, y cùng Tạ Yến Chí đến trường.
Kỳ nghỉ dài vừa kết thúc, cả trường tràn ngập những cái ngáp mệt mỏi. Nhưng khi thấy Khương Tuế đẩy Tạ Yến Chí bước vào cổng, ai nấy đều tròn mắt.
Khương Tuế vốn là nhân vật nổi tiếng nhất trường. Trước kia chỉ cần nhờ gương mặt đã đủ để gây náo loạn, sau vụ Nguyên Dữ đánh người trên đài ngắm trăng, danh tiếng lại càng vang dội, gần như ai cũng biết y.
Tạ Yến Chí là học sinh chuyển trường, nhờ ngoại hình xuất sắc, tính cách lạnh nhạt cùng thành tích b**n th**, cũng rất được chú ý. Hai người này bỗng nhiên đi chung một chỗ, quả thực quá bắt mắt.
"Cậu có thể cho tôi ngồi xe lăn của cậu không?"
Khương Tuế đầy oán khí:
"Tôi không muốn đi bộ."
"Em có thể ngồi lên đùi tôi."
Tạ Yến Chí nói.
Khương Tuế vung tay đánh mạnh lên vai hắn:
"Cậu thử nói lại lần nữa coi!"
"Ừ, không nói."
Tạ Yến Chí dừng một chút rồi bổ sung:
"Tôi chỉ là đưa ra phương án giải quyết thôi. Dù sao hiện tại tôi đúng là không thể đứng dậy đi lại."
Khương Tuế:
"Cậu có thể im miệng."
Đưa Tạ Yến Chí đến lớp một xong, Khương Tuế mới quay về lớp mình. Chỗ ngồi bên cạnh vẫn trống không.
Nếu là mọi ngày, Nguyên Dữ đã đến từ sớm, còn mang cho y sữa bò với bánh mì. Bây giờ bàn trống trơn, Khương Tuế lại thấy không quen.
Rõ ràng hôm qua Nguyên Dữ còn nói sẽ đến trường, sao lại nói mà không giữ lời chứ.
Khương Tuế lấy điện thoại ra định hỏi, rồi lại nhớ đến lời Khương Từ Kính nói rằng gần đây Nguyên Dữ rất bận, thôi thì đừng làm phiền nữa. Y cất điện thoại đi, nằm gục xuống bàn ngủ.
"Tuế Tuế?"
Trong cơn mơ màng, y dường như nghe thấy giọng Nguyên Dữ. Khương Tuế lơ mơ mở mắt, rồi thật sự thấy Nguyên Dữ đang ngồi bên cạnh mình. Cơn buồn ngủ lập tức tan biến:
"Nguyên Tiểu Ngư?!"
"......"
Chủ nhiệm lớp gõ gõ lên bảng đen, bất đắc dĩ nói:
"Thầy biết là vừa tỉnh dậy thấy bạn cùng bàn thì em rất vui, nhưng Khương Tuế này, đây đang là giờ học, em có thể kiềm chế cảm xúc của mình một chút được không?!"
Cả lớp không nhịn được cười khẽ. Khương Tuế ho nhẹ một tiếng:
"Em xin lỗi, thưa thầy."
Dù Khương Tuế nhiều lần tái phạm, nhưng thái độ lại luôn rất tốt, khiến chủ nhiệm lớp cũng không biết mắng thế nào cho phải, chỉ có thể thở dài:
"Rồi, chúng ta tiếp tục xem bài này."
Khương Tuế vội quay sang bên cạnh:
"Nguyên Tiểu Ngư, cậu đến từ lúc nào vậy?"
"Vừa mới thôi."
Nguyên Dữ cười đáp:
"Tối qua chẳng phải tôi đã nói hôm nay sẽ đi học sao? Tôi có khi nào lừa cậu không."
"Tôi còn tưởng rằng..."
Khương Tuế nói được nửa câu thì khựng lại, đột nhiên nâng mặt Nguyên Dữ lên, hoảng hốt hỏi:
"Thế này là sao?!"
Lúc nãy mừng quá, y không để ý. Giờ mới phát hiện trên mặt Nguyên Dữ dán mấy miếng băng cá nhân, bên cạnh còn lờ mờ bầm tím, khóe môi có một vết rách rất rõ.
"À, cái này à."
Nguyên Dữ thản nhiên nói:
"Không sao đâu, đánh nhau với Nguyên Tiễn một trận thôi. Không cần lo lắng, chỉ là vết thương nhỏ thôi. Với lại là tôi thắng, giờ Nguyên Tiễn đang nằm bệnh viện kêu trời kêu đất kia kìa."
Khương Tuế không nói gì, chỉ nắm lấy tay Nguyên Dữ, kéo ống tay áo lên. Cánh tay kia chi chít vết thương, có chỗ sưng đỏ, có chỗ rách da rỉ máu, lớn nhỏ đủ cả.
Nguyên Dữ lập tức rút tay về:
"Chỉ nhìn thì hơi đáng sợ thôi, thật ra không nghiêm trọng, tự lành được."
Hắn sợ Khương Tuế lo lắng, nên mới xử lý vết thương trên mặt rồi đến lớp, còn những chỗ khác thì chưa kịp lo.
Khương Tuế vẫn không nói lời nào, chỉ vô cảm nhìn hắn.
"...Thôi được."
Nguyên Dữ thở dài, hạ giọng:
"Khi tôi chạy về thì ông đã phát bệnh rất nặng rồi, nhưng Nguyên Tiễn với Chu Thiền sống chết không chịu đưa ông đi bệnh viện. Bọn họ còn có vệ sĩ nữa. Tôi dù có lợi hại đến mấy cũng không đấu lại nhiều người, lại còn bị đánh lén...Sau đó thì thành ra thế này. Nhưng Nguyên Tiễn cũng chẳng khá hơn đâu, tôi lấy bình hoa đập cho ông ta một cái, giờ đang nằm viện thật rồi."
"Ông Nguyên thì sao?"
Khương Tuế hỏi.
"May mà ông phúc lớn mạng lớn, cứu lại được rồi."
Nguyên Dữ bóp nhẹ tay Khương Tuế, dịu giọng:
"Được rồi, đừng làm vẻ mặt đó. Cậu biết tôi không chịu nổi nhất là nhìn cậu khóc mà."
"Tôi có khóc đâu!"
Khương Tuế tức giận mắng:
"Họ đánh cậu, sao cậu không chạy?!"
"Nếu tôi chạy, ông thì sao?"
Nguyên Dữ chẳng thèm để ý còn đang trong giờ học, đưa tay ôm lấy Khương Tuế, vỗ nhẹ lưng y:
"Được rồi được rồi, không khóc không khóc. Ở đây nhiều bạn học thế này, để họ thấy đại ca khóc thì sau này còn uy nghiêm gì nữa."
Khương Tuế tức tối:
"Họ vốn dĩ cũng đâu thấy tôi lợi hại gì, chẳng qua là nể mặt cậu nên mới dỗ tôi thôi."
Nguyên Dữ bật cười:
"Tôi lợi hại hơn họ, cậu lại lợi hại hơn tôi, vậy ai là người lợi hại nhất còn phải nói sao?"
Khương Tuế: "......"
Logic gì kỳ cục vậy chứ.
Chủ nhiệm lớp cuối cùng cũng không chịu nổi nữa:
"Khương Tuế! Nguyên Dữ! Hai em muốn ôm thì ra ngoài mà ôm cho thầy!"
Nguyên Dữ đang thấy trong lớp khó phát huy, nghe vậy liền cảm kích nhìn thầy:
"Thầy đúng là thấu hiểu lòng người quá."
Chủ nhiệm lớp: "???"
Nguyên Dữ nắm tay Khương Tuế kéo ra ngoài, vừa đi vừa nói:
"Hai bọn em đúng là quá đáng thật. Thầy yên tâm, bọn em nhất định sẽ ôm đến hết tiết."
Chủ nhiệm lớp: "......"
Cái thằng nhóc khốn kiếp này!
Giờ học đang diễn ra, hành lang vắng tanh không một bóng người. Khương Tuế kéo Nguyên Dữ đến một góc khuất camera để kiểm tra vết thương.
Quả nhiên, những chỗ bị quần áo che kín còn nghiêm trọng hơn nhiều. Băng gạc chỉ quấn qua loa, máu đã thấm ướt, đủ thấy lúc đó Nguyên Tiễn ra tay tàn nhẫn đến mức nào, đúng là hạ tử thủ với chính con trai ruột của mình.
Khương Tuế không hiểu nổi.
Rõ ràng Nguyên Dữ cũng là "kết tinh của tình yêu", vậy mà Nguyên Tiễn lại có thể vì dọn đường cho đứa con út, tàn nhẫn ngược đãi đứa con cả đến thế.
"Tuế Tuế..."
Cơ bắp Nguyên Dữ bỗng căng cứng, hơi thở gấp gáp hơn, thì thào:
"...Đừng sờ."
Khương Tuế giật mình:
"Đau lắm à?"
"...Không hẳn là đau."
Chỉ là bị ngón tay mềm mại của Khương Tuế chạm vào, vừa nhột vừa khó chịu.
"Ừ... đau lắm."
Nguyên Dữ thở hổn hển, nắm lấy tay y, lẩm bẩm:
"Muốn mạng người ta mà."
Khương Tuế cau mày:
"Đi phòng y tế băng bó lại với tôi."
Nguyên Dữ không phản đối, để mặc y kéo đi. Nhìn bóng lưng vội vã của thiếu niên phía trước, Nguyên Dữ bỗng lên tiếng:
"Tuế Tuế, cậu thật sự rất tốt."
Khương Tuế đáp không chút do dự:
"Đương nhiên là rất tốt rồi."
"Tôi là người tốt nhất."
Nguyên Dữ bật cười phụ họa:
"Đúng vậy, Tuế Tuế nhà chúng ta chính là tốt nhất."
Đến phòng y tế, giáo viên y tế vừa thấy Nguyên Dữ toàn thân đầy thương tích liền giật mình, tận tình khuyên nhủ rằng nếu gặp phải bạo lực gia đình thì nhất định phải báo cảnh sát xử lý, nếu không đối phương chỉ càng ngày càng quá đáng.
Nguyên Dữ thản nhiên hỏi lại:
"Nếu là em đánh trả đến mức đối phương phải nằm viện nửa tháng, cảnh sát còn quản không?"
"...Hả?"
Giáo viên y tế sững sờ tại chỗ.
Khương Tuế vỗ hắn một cái:
"Phối hợp bác sĩ xử lý vết thương cho đàng hoàng."
"À."
Nguyên Dữ ngoan ngoãn đáp, rồi cởi áo ra, để lộ nửa thân trên rắn rỏi, săn chắc.
Rất nhiều thiếu niên ở độ tuổi này, vì đang trong giai đoạn dậy thì, dáng người thường gầy gò, xương xẩu, chẳng có gì đáng nhìn. Nhưng Nguyên Dữ thì khác. Hắn có thói quen vận động thường xuyên, vai rộng chân dài, eo thon gọn, trên người phủ một lớp cơ bắp đẹp mắt, không phô trương, cũng không yếu ớt, dưới ánh nắng trong trẻo lại càng thu hút ánh nhìn.
Khương Tuế ngồi trên chiếc ghế nhỏ, nhìn bác sĩ tháo băng gạc. Thấy mồ hôi lạnh rịn đầy trán Nguyên Dữ, y do dự nói:
"Nếu cậu thấy đau thì cứ kêu ra đi, tôi sẽ không cười nhạo đâu."
Nguyên Dữ tất nhiên không phải đau.
"...Tuế Tuế."
Nguyên Dữ hít sâu một hơi, cảm thấy nếu để Khương Tuế nhìn tiếp thì mình chắc chắn mất sạch mặt mũi ngay trong phòng y tế. Hắn khàn giọng nói:
"Hay là cậu đi mua cho tôi một gói kẹo đi?"
Khương Tuế hiểu ngay. Lúc khó chịu hắn cũng thích ăn kẹo, liền đứng dậy rời khỏi phòng y tế, đi về phía quầy bán quà vặt trong trường.
Muốn đến quầy bán quà vặt phải đi ngang cổng trường. Khương Tuế vừa tới dưới gốc cây đa lớn trước cổng thì chợt nghe một giọng nói đầy kinh ngạc:
"...Khương Tuế, con là Khương Tuế phải không?!"
Khương Tuế quay đầu lại, liền nhận ra đó là người đàn ông kỳ lạ từng gặp trong nhà lần trước.
So với lần trước, Tống Dần trông tiều tụy hơn hẳn. Dù mặc nguyên bộ vest cùng giày da đắt tiền, vẫn không che được vẻ suy sụp nặng nề. Nhưng khi nhìn thấy Khương Tuế, trong mắt ông ta lập tức bừng lên tia sáng, bước nhanh mấy bước tới:
"Ta vẫn luôn muốn gặp con, nhưng Khương Từ Kính không cho phép, đành phải tìm đến tận trường học."
Lúc này Khương Tuế mới nhớ ra, ông ta chính là cha kế của Dịch Mộ. Có thể vào được trường cũng là chuyện bình thường.
"Ông tìm tôi có việc gì?"
Khương Tuế cảnh giác hỏi.
"Ta..."
Tống Dần kích động nói:
"Ta đã điều tra rồi, con là con trai của Văn Hòa đúng không? Năm nay con mười tám tuổi, tuổi tác hoàn toàn khớp..."
"Ông đang nói cái gì vậy?"
Khương Tuế mất kiên nhẫn:
"Chuyện của Dịch Mộ, tôi tuyệt đối không tha thứ. Đừng hòng tìm đường từ chỗ tôi."
"Dịch Mộ không quan trọng."
Tống Dần vội vàng nói:
"Con muốn xử lý nó thế nào cũng được."
Khương Tuế: "?"
Vừa rồi còn bày ra bộ dạng người cha kế hiền lành lắm mà, sao giờ nói bỏ là bỏ ngay vậy?
"Khương Tuế... Tuế Tuế."
Tống Dần nuốt nước bọt, căng thẳng nói:
"Ta là cha ruột của con."
Khương Tuế sững người vài giây, rồi đột nhiên giơ tay tát thẳng vào mặt ông ta một cái, quay người bỏ chạy:
"Ông bị điên à!!"
......
Khi mua kẹo trở về, vết thương của Nguyên Dữ đã được băng bó xong. Thấy sắc mặt Khương Tuế không ổn, hắn hỏi:
"Sao vậy, Tuế Tuế?"
"Vừa gặp phải một kẻ thần kinh."
Khương Tuế không muốn nói nhiều, chỉ nói:
"Về lớp thôi, lát nữa để thầy chủ nhiệm biết chúng ta trốn ra ngoài thì lại bị mắng."
Hai người quay lại lớp, đúng lúc vừa tan tiết. Chủ nhiệm lớp liếc họ một cái, tức giận nói:
"Vào đi, vừa hay thầy có chuyện muốn thông báo."
Khương Tuế ngồi về chỗ, tiện tay nhét gói kẹo vào túi Nguyên Dữ, rồi nghe chủ nhiệm lớp nói:
"Chắc nhiều em đã nghe tin rồi. Thứ Sáu tuần sau là ngày kỷ niệm thành lập trường. Dạo này việc học của các em chưa quá căng thẳng, nên nhà trường yêu cầu mỗi lớp khối mười một phải chuẩn bị ít nhất một tiết mục. Còn biểu diễn cái gì, để công bằng thì chủ nhiệm lớp sẽ rút thăm quyết định."
Vừa nghe đến ngày kỷ niệm thành lập trường, cả lớp lập tức phấn khích. Dù sao hôm đó cũng không phải học, chẳng khác gì được nghỉ.
"Trật tự nào."
Chủ nhiệm lớp vỗ bàn:
"Nghe thầy nói tiếp - chủ nhiệm lớp các em, tức là thầy đây, vận khí không được tốt lắm, rút trúng tiết mục phiền phức nhất: kịch sân khấu. Sau một hồi đấu tranh không có kết quả, đành phải nhờ các em gánh vác thôi."
"Kịch sân khấu!"
Ủy viên văn nghệ của lớp lập tức reo lên:
"Hay quá! Thế mình diễn cái gì ạ?"
"Diễn đơn giản là được, đừng làm rườm rà quá."
Chủ nhiệm lớp dặn dò:
"Thầy nhớ Hướng Cẩm, ba của em là đạo diễn kịch sân khấu đúng không? Vậy việc này giao cho em phụ trách. Những bạn khác muốn tham gia thì đến đăng ký với Hướng Cẩm."
Cả lớp hưởng ứng rất nhiệt tình. Chủ nhiệm lớp chợt nhớ ra điều gì, quay sang nhìn Khương Tuế và Nguyên Dữ:
"Hai đứa các em, cũng đi đăng ký cho thầy."
"Hả?"
Khương Tuế ngơ ngác:
"Vì sao ạ, thầy?"
"Ngày thường chính hai đứa kéo điểm trung bình của lớp xuống, giờ có cơ hội làm rạng danh tập thể thì tất nhiên phải đóng góp!"
Chủ nhiệm lớp nói tiếp:
"Đằng nào lúc học các em cũng không chịu nghe giảng, suốt ngày chỉ biết dính lấy nhau. Chi bằng để một đứa đóng hoàng tử, một đứa đóng công chúa, muốn ôm ôm ấp ấp thế nào cũng chẳng ai quản."
Mắt Nguyên Dữ lập tức sáng lên, tán thưởng:
"Thầy ơi, đề nghị này của thầy..."
Khương Tuế túm cổ áo hắn, mỉm cười đầy hiểm họa:
"Vậy cậu diễn công chúa nhé?"
"Được hết."
Nguyên Dữ thản nhiên đáp:
"Chỉ cần cậu chịu diễn cùng tôi, bảo tôi đóng chú lùn cũng được."
"......"
Khương Tuế nói:
"Thầy ơi, em không nhớ nổi lời thoại, chỉ diễn được cột gỗ thôi."
Chủ nhiệm lớp nóng nảy:
"Vậy thì diễn một cột gỗ xinh đẹp!"
Khương Tuế: "."
Tan tiết, ủy viên văn nghệ Hướng Cẩm kéo ghế ngồi sát lại, ho khẽ một tiếng:
"Cái đó... em thấy đề nghị của thầy hay mà..."
Ánh mắt lấp lánh của cô nàng nhìn chằm chằm Khương Tuế:
"Cậu mặc váy chắc chắn sẽ đẹp lắm."
Khương Tuế:
"Bỏ mộng đi."
Hướng Cẩm thất vọng thở dài:
"Được rồi được rồi, cậu cứ làm cột gỗ. Nhưng còn anh Nguyên thì..
"
Cô cười hì hì:
"Chiều cao này, gương mặt này, không đóng nam chính thì thật sự không nói nổi."
Nguyên Dữ đáp gọn:
"Được thôi, diễn thì diễn, coi như chơi cùng anh Tuế."
"Tuyệt vời!"
Hướng Cẩm vỗ tay cái bốp:
"Anh Nguyên đúng là hào sảng!"
Đi được vài bước cô lại quay đầu, hạ giọng:
"À... cho tôi mạo muội hỏi một câu, hai người... đang yêu nhau đúng không?"
Khương Tuế: "?"
Nguyên Dữ: "Hả?"
"Thôi mà, đừng giấu tôi."
Hướng Cẩm xua tay:
"Tôi còn ship hai người trong group, viết cả fanfic rồi đó. CP của tôi là thật, đến mức mơ cũng cười tỉnh."
"Không phải, chờ chút, tôi với Nguyên Tiểu Ngư-"
Hướng Cẩm bày ra vẻ mặt tôi hiểu, tôi hiểu hết:
"Cá mập trắng suốt ngày bắt yêu sớm, nghe nói hai người là đối tượng theo dõi trọng điểm của thầy ấy. Yên tâm, tôi không nói ra đâu, chỉ âm thầm chúc hai người ba năm ôm hai thôi."
Khương Tuế: "??!!"
Nguyên Dữ:
"Cảm ơn cảm ơn, nhưng Tuế Tuế chắc là... sinh không được đâu."
"Nguyên Dữ! Cậu nói cái gì vậy!"
Khương Tuế gọi thẳng tên hắn:
"Nói bậy nữa xem!"
"Ha ha ha ha, đùa thôi."
Nguyên Dữ xoa đầu dỗ dành, rồi quay sang Hướng Cẩm:
"Vết thương trên mặt tôi không ảnh hưởng chứ?"
"Tuần sau chắc khỏi rồi."
Hướng Cẩm lắc đầu, tỏ vẻ không sao:
"Tan học ở lại nhé, chúng ta phân công."
Nguyên Dữ giơ tay ra dấu OK.
Khương Tuế lầm bầm:
"Cả thế giới đều biết tôi đang yêu đương với cậu, chỉ có tôi là không biết."
Nguyên Dữ khoác vai y:
"Bây giờ thì cậu biết rồi."
"Hả?"
Khương Tuế ngước mắt:
"Cậu nói gì?"
"..."
Nguyên Dữ nghiêm túc:
"Tôi nói là bây giờ cậu biết họ nhàn rỗi cỡ nào rồi đó. Không chịu học hành, chỉ biết bịa chuyện người khác yêu đương."
Hắn tiếp lời:
"Bảo sao dạo này cá mập trắng nhìn tôi cứ kỳ kỳ, muốn nói lại thôi. Thì ra là tưởng giấc mơ của tôi thành sự thật."
Khương Tuế:
"Hay là cậu nghe giảng thêm chút đi? 'Giấc mơ thành sự thật' đâu có dùng như vậy."
Nguyên Dữ ho khan hai tiếng, lấy điện thoại nhắn tin cho Hướng Cẩm, hỏi cô viết fanfic gì.
Hướng Cẩm trả lời:
【 Vì sức khỏe thể xác và tinh thần của cậu, tôi khuyên cậu đừng hỏi. 】
Nguyên Dữ:
【 Khách sáo gì chứ. Bạn bè cả mà. Dù trong fic cậu viết tôi là thằng ngu nạp tiền 100.000 chỉ để cho Tuế Tuế ăn cơm tôi cũng chịu được. 】
Lần này Hướng Cẩm im lặng gần nửa phút mới trả lời:
【 Vậy nếu tôi viết Khương Tuế ra lệnh cậu c** s*ch quần áo, nằm xuống l**m chân cậu ấy, cậu cũng chịu được? Viết cậu ép Khương Tuế lên gương như thế này thế kia, cậu cũng chịu được? À còn cả cảnh hai người trộm hôn trong lớp học nữa... 】
Bốp -
Điện thoại của Nguyên Dữ rơi thẳng xuống đất.
Khương Tuế nhíu mày:
"Tay cậu bị thương nặng vậy sao? Đến điện thoại cũng cầm không nổi?"
"Không... chỉ là đột nhiên bị chuột rút."
Nguyên Dữ cố giữ bình tĩnh, tai đỏ bừng nhưng mặt vẫn tỏ ra bình thản, cúi xuống nhặt điện thoại, gõ cực nhanh:
【 Gửi tôi một bản TXT, cảm ơn. 】