Sau giờ tan học, những người đã đăng ký tham gia diễn kịch đều phải ở lại để phân công công việc. Khương Tuế thuần túy chỉ đến cho đủ quân số, mọi người thảo luận sôi nổi thì y ngồi bên cạnh chơi xếp hình tiêu diệt ngôi sao. Đợi đến khi trời gần tối hẳn, Hướng Cẩm mới vỗ bàn một cái, nói:
“Vậy quyết định thế này nhé! Chúng ta sẽ diễn Công chúa Hoa Hồng. Anh Nguyên đóng vai hoàng tử, Hiểu Hiểu đóng công chúa, Tiểu Cam là mụ phù thủy…”
Khương Tuế được phân một vai quần chúng đúng nghĩa, chỉ cần xuất hiện trong bữa yến tiệc mở đầu câu chuyện để khuấy động không khí, là một thành viên trong đội danh dự của quốc vương và hoàng hậu. Đứng phía sau “sờ cá” một lát là có thể kết thúc màn diễn, xuống sân khấu.
Vai của Nguyên Dữ cũng không quá nhiều, dù sao hắn chỉ xuất hiện vào gần cuối câu chuyện. Mọi người tiếp tục thảo luận chi tiết, Khương Tuế liền chuẩn bị về trước.
“Hay là cậu sang nhà tôi đi?”
Khương Tuế vừa đi vừa nói:
“Lỡ cậu về nhà rồi họ lại tìm cậu gây chuyện thì sao?”
“Không sao.”
Nguyên Dữ cười đáp:
“Chẳng lẽ cứ để anh Tuế bảo vệ tôi mãi à?”
Hắn không nói cho Khương Tuế biết rằng cuộc tranh giành quyền thừa kế của nhà họ Nguyên đã đến giai đoạn gay cấn, bởi vì gia chủ nhà họ Nguyên đã chính thức tuyên bố công ty sẽ giao thẳng cho Nguyên Dữ, đồng thời công bố di chúc.
Nguyên Tiễn chỉ được chia cho chút đồ cổ và bất động sản, cổ phần công ty ít đến đáng thương, càng khỏi nói tới đứa con riêng vốn chưa từng được thừa nhận kia —— hoàn toàn trắng tay.
“Có gì đâu.”
Khương Tuế nói:
“Chúng ta chẳng phải là bạn bè sao?”
Bước chân Nguyên Dữ chợt khựng lại.
“Tuế Tuế, cậu thật sự nghĩ chúng ta chỉ là bạn sao?”
Khương Tuế khó hiểu:
“Chứ còn gì nữa? Tôi chỉ có mỗi cậu là bạn thôi.”
Nguyên Dữ hít sâu một hơi, rồi lại nở nụ cười:
“Ừ, chúng ta là bạn thân nhất.”
Đến cổng trường, Khương Tuế bất ngờ nhìn thấy Tạ Yến Chí. Chiếc xe lăn của hắn dừng dưới gốc cây đa già to lớn, già hơn cả tuổi của trường trung học Nhất Trung. Lúc ấy đang là hoàng hôn, ánh chiều rực rỡ trải khắp chân trời, ánh vàng ấm áp phủ lên gương mặt nghiêng của thiếu niên, nhưng cũng không thể làm mềm đi những đường nét lạnh lùng trên khuôn mặt hắn.
“Sao cậu vẫn chưa về?”
Khương Tuế ngạc nhiên:
“Tan học hơn một tiếng rồi mà.”
Tạ Yến Chí gấp cuốn sách tiếng Anh lại, ngẩng đầu nói:
“Nếu tài xế đưa tôi về trước rồi quay lại đón em, sẽ rất phiền.”
Khương Tuế bĩu môi:
“Vậy cậu đúng là người tốt bụng thật đấy.”
“Ừ, hôm nay em mới biết à?”
Hắn liếc Nguyên Dữ một cái, nói:
“Về cùng nhau.”
“Ờ.”
Khương Tuế quay sang Nguyên Dữ vẫy tay:
“Nguyên Tiểu Ngư, mai gặp nhé.”
Nguyên Dữ gật đầu, nhìn hai người họ cùng lên xe, rồi chậm rãi nheo mắt lại.
Không hiểu vì sao hắn cứ có cảm giác… dạo gần đây thái độ của Tạ Yến Chí đối với Khương Tuế có gì đó rất kỳ lạ.
.....
Khương Tuế vừa bước vào phòng khách đã thấy Dịch Mộ.
Ngoại trừ trông tiều tụy hơn một chút thì hắn không có gì bất thường, nhưng đến khi đứng gần, Khương Tuế mới nhận ra toàn thân Dịch Mộ run rẩy không kiểm soát, giống như người từng bị rắn cắn, nay lại gặp rắn liền xuất hiện phản ứng căng thẳng.
Dù vậy, Khương Tuế chẳng buồn truy cứu, thậm chí không muốn phản ứng với Dịch Mộ, quay người đi thẳng lên lầu.
Khương Từ Kính lạnh nhạt nói:
“Thấy chưa? Trước đó tôi đã nói rồi, chỉ số thông minh của cậu không xứng với dã tâm của cậu. Trong mắt Khương Tuế, việc liếc nhìn cậu thêm một giây cũng là thừa.”
Dịch Mộ siết chặt các ngón tay, nghiến răng:
“Tôi chỉ là vận may không tốt ——”
Hắn đột ngột quay sang nhìn chằm chằm Tạ Yến Chí:
“Nếu không phải cậu nhúng tay, Khương Tuế bây giờ chắc chắn đã chết!”
“Ồ, làm cậu thất vọng rồi.”
Tạ Yến Chí thản nhiên nói, gương mặt không biểu cảm:
“Nhưng người sắp chết bây giờ, e là cậu.”
“Chú Tống…chú Tống sẽ cứu tôi!”
Dịch Mộ lẩm bẩm:
“Tôi là người kế thừa của ông ấy, ông ấy nhất định sẽ cứu tôi…”
Khương Từ Kính chống cằm bằng khớp ngón tay, hơi nhướn mày:
“Quên nói cho cậu biết, cậu đã là một quân cờ bị vứt bỏ rồi.”
Tim Dịch Mộ thắt chặt dữ dội. Hắn nghĩ tới điều gì đó, nhưng lại không muốn tin:
“Ý anh là gì?”
“Nếu tôi nói với Tống Dần rằng Khương Tuế ghét cậu là vì cậu từng muốn giết em ấy, cậu đoán xem Tống Dần sẽ làm gì?”
Khương Từ Kính thờ ơ nói tiếp:
“Giữa cái gọi là người thừa kế và đứa con ruột của mình, ông ta sẽ chọn cậu sao?”
“Hay nói cách khác…”
“Giả sử Tống Dần vốn không có con, đột nhiên biết được đứa con ruột của mình suýt nữa bị cậu hại chết, cậu nghĩ ông ta sẽ phản ứng thế nào?”
Răng Dịch Mộ run lên cầm cập, hoảng sợ nói:
“Thảo nào… thảo nào anh chịu thả tôi đi… Anh…”
“Khương Từ Kính, anh là ác quỷ!”
“Anh sao có thể độc ác đến vậy!” Dịch Mộ gào lên.
“Cậu và mẹ cậu dựa vào Khương Tuế và Văn Hòa mới trèo được vào nhà họ Tống.”
“Việc này tôi đâu có vu oan.”
Khương Từ Kính hơi nghiêng đầu:
“Năm đó nếu không phải Lưu Mĩ Linh bí mật báo tin, e rằng đến bây giờ vợ của Tống Dần vẫn chưa biết sự tồn tại của Văn Hòa.”
“Sau khi Văn Hòa bị đuổi về trấn An Xa, bà ta lấy danh nghĩa bạn thân của Văn Hòa ở lại bên cạnh Tống Dần, từng bước một trở thành Tống phu nhân hiện tại.”
“Giẫm lên xương máu của Văn Hòa mà hút chất dinh dưỡng, thì sớm muộn gì cũng phải trả giá.”
“Anh nói bậy!”
Dịch Mộ nổi giận:
“Mẹ tôi và chú Tống là yêu nhau thật lòng, hoàn toàn không phải vì—”
“Lừa người khác lâu quá, đến chính mình cũng tin rồi sao?”
Khương Từ Kính mất sạch kiên nhẫn:
“Nhưng cũng không sao, vì rất nhanh thôi, cả cậu và Lưu Mĩ Linh đều sẽ mất đi những thứ vốn dĩ chưa từng thuộc về mình.”
Hắn ra hiệu. Hai vệ sĩ mặc đồ đen lập tức bước vào, khống chế Dịch Mộ.
Khương Từ Kính lạnh nhạt nói:
“Đưa thiếu gia họ Dịch về nhà họ Tống cho đàng hoàng.”
“Rõ, tổng giám đốc Khương”
Mặt Dịch Mộ tái mét, bị kéo đi trong hoảng loạn. Phòng khách lại chìm vào yên tĩnh.
Khương Từ Kính ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của Khương Tuế đang tựa vào lan can tầng hai.
Khương Tuế bĩu môi:
“Hóa ra Tống Dần đúng là gã đàn ông cặn bã đã lừa Văn Hòa.”
“Hôm nay em gặp ông ta rồi.”
Khương Tuế nhíu mày:
“Ông ta còn chạy đến trường tìm em, trông thần kinh thật.”
Sắc mặt Khương Từ Kính lạnh xuống:
“Ông ta dám tới trường?”
“Ừ.”
Khương Tuế không vui:
“Em tát ông ta một cái, coi như thay Văn Hòa đánh.”
“Ông ta về sau sẽ không bao giờ dám tìm em nữa.”
Khương Từ Kính nói.
Tạ Yến Chí hỏi:
“Không định quay về nhận gia sản sao? Tài sản nhà họ Tống cũng không tệ.”
“Để ông ta giữ lại làm tiền lo hậu sự đi.”
Khương Tuế trợn mắt:
“Còn cậu, Tạ Yến Chí, mau lên đây dạy bù cho tôi đi, hôm nay thầy giảng bài tôi nghe không hiểu nhiều lắm.”
Tạ Yến Chí gật đầu, vừa định lên lầu thì Khương Từ Kính bỗng hỏi:
“Tối hôm đó Khương Tuế ngủ trong phòng em à?”
Một câu hỏi như sét đánh ngang tai, nhưng giọng điệu Khương Từ Kính lại bình thản.
Tạ Yến Chí cũng đáp rất bình tĩnh:
“Đúng vậy.”
Hắn nhìn về phía người anh trai, mỉm cười:
“Chỉ cho phép anh thích, còn tôi thì không được sao?”
......
Khương Tuế học rất nhanh, chỉ cần y chịu tập trung thì có thể suy một ra ba ngay.
Việc dạy học đối với Tạ Yến Chí không hề áp lực.
Mãi đến mười giờ tối, Khương Tuế mới đặt sách xuống, lén mở cửa nhìn ra ngoài.
Thấy đèn phòng mình đang bật, y lập tức rụt người lại.
Có thể tự tiện vào phòng y, ngoài Khương Từ Kính ra thì chẳng ai khác.
Nửa đêm không ngủ trong phòng mình mà chạy sang phòng người khác làm gì —— ý đồ quá rõ ràng, người qua đường cũng nhìn ra.
Cảm giác lần trước bị Khương Từ Kính ép sát vào cửa đáng sợ đến mức ám ảnh, Khương Tuế quyết định làm rùa rụt đầu, quay sang nói với Tạ Yến Chí:
“Đêm nay tôi ngủ với cậu.”
“Vì sao?” Tạ Yến Chí hỏi.
Nghe hắn hỏi như vậy, Khương Tuế mới thở phào nhẹ nhõm.
Nếu Tạ Yến Chí mà vỗ giường bảo “tùy tiện”, y thà quay về phòng đối mặt với Khương Từ Kính còn hơn. Dù sao nếu phải chọn giữa hai tên b**n th**… thì Khương Từ Kính vẫn dễ đối phó hơn.
Ít nhất, nếu bị hắn làm cho khóc, y còn có thể nhân cơ hội đòi đủ thứ yêu cầu vô lý —— mà Khương Từ Kính thường sẽ đồng ý.
“Có cần lý do gì đâu.”
Khương Tuế ngáp một cái:
“Tôi muốn ngủ ở đây.”
Y trèo lên giường, trùm chăn kín người, đặt thêm một cái gối giữa hai người:
“Cậu không được vượt qua cái gối này.”
Tạ Yến Chí bật cười:
“Em là học sinh tiểu học à, còn vạch đường ranh giới 38.”
Khương Tuế không thèm để ý tới hắn, nhắm mắt ngủ.
Tạ Yến Chí cũng không nói thêm gì, thu dọn bàn học rồi nằm xuống bên cạnh.
Khương Tuế không có chút đề phòng nào với hắn, ngủ rất sâu, hàng mi dài khẽ phủ xuống, trông ngoan ngoãn đến lạ.
Tạ Yến Chí đưa tay che mắt y. Hàng mi khẽ run, khiến lòng bàn tay hắn ngứa ngáy tê dại. Cảm giác ngứa ấy theo mạch máu trào thẳng vào tim, làm tim hắn rung lên không sao kìm chế.
Họ đến với thế giới này gần như cùng lúc, dường như sinh ra đã mang sẵn một sợi dây ràng buộc. Suốt mười tám năm qua, Tạ Yến Chí chưa từng khao khát điều gì. Nghèo hay giàu cũng vậy, với hắn đều chẳng khác biệt, bởi tất cả những gì hắn làm chỉ là bước đi theo quỹ đạo trưởng thành của một người bình thường.
Nhưng trong dòng đời vốn bằng phẳng ấy, chỉ cần liếc mắt một cái, hắn đã nhìn thấy điểm kết thúc của sinh mệnh —— nơi xuất hiện một biến số ngoài dự liệu.
Giống như bầu trời đêm yên tĩnh bỗng chốc bừng nở pháo hoa, mặt hồ phẳng lặng đột nhiên dậy sóng. Biển lòng cuộn trào, đêm dài không ngủ, từng tấc từng tấc đều là dày vò.
Những thứ càng quý giá, càng phải đánh đổi gấp mấy chục lần kiên nhẫn và nỗ lực mới mong có được. Tạ Yến Chí hiểu rất rõ đạo lý ấy, vì vậy hắn sẵn sàng giăng bẫy, kiên nhẫn chờ con mồi mình để mắt tự nguyện từng bước sa vào tầm bắn.
Hắn khẽ chỉnh lại góc chăn cho Khương Tuế. Mu bàn tay vô tình lướt qua đôi môi mềm mại của thiếu niên, Tạ Yến Chí khựng lại một thoáng, rồi rụt tay về, cúi mắt hôn nhẹ lên mu bàn tay mình.
Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên, không nhanh không chậm, đúng ba tiếng. Không cần mở cửa cũng biết người đứng ngoài là ai, Tạ Yến Chí khẽ nhíu mày.
Nói thật, hắn không hề muốn mở cửa.
Nhưng nếu cứ mặc kệ như vậy, chắc chắn sẽ đánh thức Khương Tuế. Cuối cùng Tạ Yến Chí vẫn rời giường, tựa vào tường, chậm rãi đi tới mở cửa.
Khương Từ Kính đứng ngoài, khoác áo ngủ lụa đen. Đèn cảm ứng ngoài hành lang không sáng, ánh đèn trần chiếu xuống khiến gương mặt hắn chìm trong bóng tối mờ ảo. Tạ Yến Chí không nhìn rõ sắc mặt đối phương, mà cho dù có thấy, hắn cũng chẳng mấy bận tâm.
Hắn nói ngắn gọn:
“Em ấy đã ngủ rồi.”
Khương Từ Kính không đáp, trực tiếp bước vào phòng. Ánh mắt hắn rơi trên người Khương Tuế đang ngủ say, hai tay còn nắm chặt góc chăn. Hắn cúi người, nhẹ nhàng bế thiếu niên lên.
Giọng Tạ Yến Chí lạnh đi:
“Dù anh có đưa em ấy đi ngay bây giờ, ngày mai em ấy vẫn sẽ tìm đến tôi.”
“Cậu đã lừa em ấy thế nào?”
Khương Từ Kính ôm Khương Tuế, đôi mắt đen sâu thẳm phản chiếu gương mặt thờ ơ của Tạ Yến Chí.
“Có lẽ tôi nên dạy em ấy một điều, không phải ai cũng đáng tin.”
“Tôi không lừa em ấy.”
Tạ Yến Chí đáp.
Phải không?
Khương Từ Kính bế người rời khỏi phòng.
Khi hắn còn chưa đủ năng lực, thì hãy thu lại ánh mắt h*m m**n của mình. Dù tôi chưa từng nói ra, nhưng tôi nghĩ các cậu đều hiểu.
“Khương Tuế là của tôi.”
Hắn nhấn mạnh từng chữ một:
“Không ai có thể cướp đi.”
Cho đến khi Khương Từ Kính rời đi hẳn, Tạ Yến Chí mới chậm rãi thả lỏng bàn tay đang siết chặt.
Sắc mặt hắn hơi tái. Một lúc lâu sau, hắn nện mạnh một quyền lên tường. Xương ngón tay lập tức bật máu.
......
Những ngày tiếp theo, Khương Tuế luôn cảm thấy có gì đó rất kỳ lạ.
Bởi vì mỗi tối y đều ngủ trên giường của Tạ Yến Chí, nhưng sáng ra lại tỉnh dậy trên giường của chính mình. Đôi khi, y còn mơ hồ cảm nhận được ban đêm dường như có người nằm ngủ bên cạnh. Chỉ là giấc ngủ của y quá sâu, ngoại trừ ác mộng thì hiếm khi tỉnh giữa đêm, nên chưa bao giờ xác nhận được.
Y hỏi Tạ Yến Chí, đối phương chỉ lạnh nhạt đáp:
“Buổi sáng tôi đưa cậu về.”
Nghe như thể còn có chút ghét bỏ tư thế ngủ xấu của y.
Khương Tuế vừa tức lại vừa thấy yên tâm hơn một chút. Ít nhất y cảm thấy Tạ Yến Chí vẫn còn “cứu vãn được”, chưa đến mức b**n th** như y tưởng.
Khi chủ nhiệm lớp thông báo lễ kỷ niệm thành lập trường sẽ mời phụ huynh đến dự, Khương Tuế lập tức nói chuyện này với Liễu Ngư. Liễu Ngư vừa định vui vẻ đồng ý, thì thấy cậu con trai lớn đặt đũa xuống.
Bà khẽ ho một tiếng rồi nói:
“Ờ thì… Tuế Tuế à, hôm đó mẹ phải đi thăm một người thân bị bệnh. Hay là để anh con đi thay nhé? Dù sao mỗi lần họp phụ huynh của con cũng đều là anh con đi mà.”
Mấy ngày nay Khương Tuế không dám chủ động nói chuyện với Khương Từ Kính, liền nhỏ giọng đáp:
“Anh ấy bận lắm.”
“Mấy giờ bắt đầu?”
Khương Từ Kính hỏi bằng giọng công việc:
“Anh sẽ bảo trợ lý sắp xếp lịch.”
“Thứ sáu tuần này, bốn giờ chiều bắt đầu, đến chín giờ tối.”
Khương Tuế trả lời.
Thật ra y không hề muốn Khương Từ Kính đi. Với kiểu người vừa ra tay là quyên hẳn một tòa nhà cho trường như anh y, ban lãnh đạo nhà trường chắc chắn sẽ coi như khách quý, kéo ra làm đề tài nói chuyện.
Nếu để Khương Từ Kính nghe được tin đồn y đang yêu đương với Nguyên Dữ…
Khương Tuế tin chắc, với tính cách của anh mình, kết cục chỉ có một, lột quần y ra đánh cho nát mông.
Chưa kể Lý Bạch Sa lại còn nhiệt tình như vậy, biết đâu sẽ tận tình khuyên nhủ Khương Từ Kính rằng:
“Chúng tôi không kỳ thị đồng tính, chúng tôi tôn trọng đồng tính, nhưng tuyệt đối không cho phép yêu sớm. Anh nhìn thành tích của Khương Tuế đi, đúng là nam sinh trầm mặc, nữ sinh rơi lệ, trời đất cũng phẫn nộ. Nhưng cho dù thành tích có kém thế nào thì cũng không thể bất chấp tất cả mà yêu sớm được. Hay là cố gắng cứu vãn thành tích, phấn đấu thi vào một trường đại học đàng hoàng trong nước đi…”
Chỉ nghĩ thôi đã thấy rùng mình.
“Nghe nói Tuế Tuế cũng tham gia biểu diễn tiết mục?”
Liễu Ngư nói:
“Từ Kính, con quay video gửi cho mẹ xem nhé.”
“Con chỉ là vai phụ làm nền, chẳng có gì hay ho đâu.”
Khương Tuế lập tức ngăn cản.
Khương Từ Kính:
“Được.”
Khương Tuế:
“……”
Trước đây sao không thấy hắn nghe lời như vậy chứ?
Sáng hôm diễn ra lễ kỷ niệm thành lập trường, Khương Tuế theo mọi người tập dượt một lượt rồi liền trốn ở hậu trường “sờ cá” cho qua giờ. Bỗng nhiên Hướng Cẩm vội vã chạy ra ngoài rồi lại hấp tấp quay về, sắc mặt không mấy dễ coi. Mấy nữ sinh tụm lại thì thầm với nhau những từ như “nước ấm”, “thuốc giảm đau” các kiểu.
Nguyên Dữ đi ngang qua, tò mò hỏi:
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Hiểu Hiểu tới kỳ sinh lý.”
Hướng Cẩm hạ giọng nói:
“Đau hơi dữ, tớ vừa mua thuốc giảm đau cho cậu ấy, không biết có đỡ hơn không.”
Cũng may thuốc có tác dụng khá nhanh, sau khi uống xong tình trạng của Lâm Hiểu Hiểu cải thiện rõ rệt, hẳn là không còn vấn đề gì lớn.
Thấy thời gian cũng gần tới, Khương Tuế chủ động đi ra cổng trường đón anh mình.
Đây là biện pháp mà tối qua y vắt óc nghĩ ra, chỉ cần dẫn Khương Từ Kính đi chỗ khác trước, ban lãnh đạo nhà trường chẳng phải sẽ không có cơ hội lôi hắn ra nói chuyện nữa sao.
Chiếc Bentley đen bóng dừng trước cổng trường, lập tức thu hút không ít ánh nhìn.
Một đôi chân dài trong quần tây xám đậm bước xuống xe, ánh mắt Khương Từ Kính rất nhanh đã khóa chặt Khương Tuế đang đứng dưới tán cây.
Khương Tuế cảm thấy cảnh tượng này giống hệt một thước phim cận cảnh trong phim thần tượng. Khương Từ Kính từng bước một tiến về phía y, xung quanh còn vang lên vài tiếng trầm trồ khe khẽ.
“……”
Khương Từ Kính rốt cuộc vì sao lại lớn lên thu hút ong bướm như vậy chứ.
“Cái này cho anh.”
Khương Tuế đưa ra một chiếc vòng tay, trên đó treo thẻ nhỏ ghi “Dành riêng cho phụ huynh”. Nhân dịp lễ kỷ niệm, việc kiểm soát ra vào trường không quá nghiêm, nhà trường đã phát vòng tay này cho học sinh để đưa cho phụ huynh, bên trên còn in tên học sinh và lớp.
Khương Từ Kính chìa tay ra:
“Đeo lên đi.”
Khương Tuế cài vòng tay vào cổ tay hắn, đột nhiên nói:
“Em thấy cái này giống thẻ chó ghê, tên em chính là người liên hệ.”
Khương Từ Kính nhếch môi như cười như không:
“Em thích loại này à?”
Khương Tuế mất vài giây mới hiểu được hắn đang nói gì, vội vàng xua tay:
“Không phải…”
Nhưng Khương Từ Kính đã nắm tay y, kéo thẳng vào trong trường:
“Nếu em thích, có thể đặt làm riêng. Lần sau anh đeo cho em xem.”
Một lúc lâu sau, Khương Tuế lẩm bẩm:
“Anh có là chó thì cũng là loại rất hung dữ, chẳng chịu nghe lời chủ.”
“Em nói cái gì?”
“Không có gì.”
Khương Tuế ho khan một tiếng:
“Chúng ta đi hội trường đi, sắp bắt đầu rồi.”
Nhà trường sắp xếp cho Khương Từ Kính một vị trí rất tốt, thuộc khu quan sát đẹp nhất. Khương Tuế dẫn hắn tới chỗ rồi quay về hậu trường chờ đến lượt.
Tiết mục của bọn họ ở khá lâu về sau. Khương Tuế thấy Lâm Hiểu Hiểu đã bắt đầu trang điểm, nhưng trông rõ ràng mệt mỏi, thiếu sức sống.
Hướng Cẩm lo lắng hỏi:
“Hiểu Hiểu, cậu đừng cố quá nhé.”
“Không sao.”
Lâm Hiểu Hiểu lắc đầu:
“Lát nữa tớ uống thêm một viên thuốc là được, tớ chịu được.”
Hướng Cẩm lúc này mới yên tâm rời đi lo việc khác.
Chờ đến khi tiết mục của lớp 12A13 bắt đầu, Khương Tuế cùng mọi người lên sân khấu, đảm nhiệm vai đội danh dự. Sau khi nghe lời nguyền của mụ phù thủy, quốc vương và hoàng hậu đau đớn tột cùng.
Cuối cùng, vị phù thủy duy nhất chưa kịp chúc phúc cho công chúa lên tiếng trấn an:
“Lời nguyền nguy hiểm này quả thực sẽ ứng nghiệm, nhưng công chúa có thể hóa nguy thành an. Nàng sẽ không chết, chỉ là rơi vào hôn mê. Giấc ngủ dài đằng đẵng này sẽ kéo dài một trăm năm.”
Quốc vương trong đau thương hạ lệnh, thu hồi toàn bộ con thoi trong nước, để tránh con gái gặp bất trắc.
Các diễn viên nhập vai đầy cảm xúc, tranh nhau thể hiện. Khương Tuế liếc lên khán phòng, lập tức nhìn thấy Khương Từ Kính.
Hắn ngồi ở đó, cực kỳ nổi bật. Giữa một đám lãnh đạo nhà trường bụng phệ, hắn giống hệt hạc đứng giữa bầy gà, muốn không chú ý cũng khó.
Dưới góc nhìn của xã hội, Khương Từ Kính không nghi ngờ gì là một người đàn ông “chất lượng cao”: cao ráo, ngoại hình xuất sắc, tốt nghiệp đại học danh tiếng, còn trẻ đã nắm trong tay khối tài sản khổng lồ, lại có tâm lý vững vàng.
Khương Tuế hơi thất thần. Cho đến khi có người bên cạnh khẽ kéo tay y, y mới hoàn hồn, theo mọi người cùng nhau xuống sân khấu.
Đến đây, phần biểu diễn của y đã kết thúc.
Nhưng vì sau khi vở kịch kết thúc còn phải chụp ảnh tập thể, Khương Tuế không rời đi, tiếp tục ở lại chờ.
Không lâu sau, Lâm Hiểu Hiểu — người đóng vai công chúa — cũng xuống sân khấu. Cô loạng choạng một cái, suýt nữa ngã xuống đất. Hướng Cẩm vội vàng đỡ lấy:
“Hiểu Hiểu?”
Sắc mặt Lâm Hiểu Hiểu trắng bệch, đến cả lớp phấn nền cũng không che nổi, mồ hôi lạnh túa ra không ngừng.
Cô run giọng nói:
“Đau quá… tớ cảm thấy có lẽ…”
“Được rồi, Hiểu Hiểu, đừng nói nữa.”
Hướng Cẩm gọi người tới đưa cô đi bệnh viện, vừa nói:
“Cậu đã rất giỏi rồi, khó chịu như vậy mà vẫn biểu diễn hoàn hảo.”
“Xin lỗi…”
Lâm Hiểu Hiểu nghẹn ngào:
“Tớ không ngờ kỳ này lại đến sớm nhiều ngày như vậy… làm phiền mọi người rồi.
Vậy những phần biểu diễn sau thì phải làm sao đây?”
“Phần diễn của công chúa về sau cũng không nhiều,”
Hướng Cẩm dịu giọng trấn an,
“Chỉ cần nằm trên giường chờ hoàng tử tới là được. Tớ sẽ tìm người thay tạm vài đoạn, sẽ không ảnh hưởng đến tổng thể vở diễn đâu, cậu yên tâm. Đừng nghĩ nhiều nữa, mau tới bệnh viện đi.”
Tiễn Lâm Hiểu Hiểu rời đi, Hướng Cẩm lau mồ hôi trên trán.
Phía trước là đoạn hoàng tử xông vào lâu đài, chẳng bao lâu nữa đến lượt công chúa lên sân khấu mà nữ chính lại không có mặt…
Ánh mắt Hướng Cẩm đảo qua đảo lại tìm người thay thế, rồi đột nhiên dừng lại trên Khương Tuế đang ngậm kẹo m*t.
Khương Tuế: “?”
“… Tôi là nam!”
Khương Tuế cảnh giác lùi lại nửa bước:
“Cậu định làm gì?”
Hướng Cẩm nở nụ cười hiền lành, tiến tới nắm tay cậu:
“Thân yêu à, thật ra tớ cũng muốn tự mình lên lắm chứ, nhưng mấu chốt là Hiểu Hiểu cao như vậy, trang phục diễn của cô ấy tớ không mặc vừa, người khác chắc cũng khó. Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có cậu là phù hợp nhất thôi! Với lại cậu đã tham gia diễn rồi, biết vị trí, biết kịch bản, đúng là người thích hợp nhất còn gì!”
“Nhưng tôi là…”
“Cậu là nam thì tớ biết.”
Hướng Cẩm nói thẳng:
“Yên tâm, cậu chỉ cần mặc váy, đội tóc giả, nằm trên giường, chờ hoàng tử tới cứu là xong. Rất đơn giản.”
Khương Tuế: “… Tôi có quyền từ chối không?”
“Làm ơn làm ơn làm ơn!”
Hướng Cẩm chắp tay cầu xin:
“Bọn mình vất vả thế này là để tranh top ba đó, xin cậu giúp tớ lần này đi!”
Khương Tuế chịu thua:
“Chỉ cần nằm đó thôi hả?”
“Đúng đúng!”
Hướng Cẩm nói lia lịa:
“Hoàng tử sẽ không thật sự hôn đâu, chỉ hôn gió trên trán lấy lệ thôi, yên tâm nhé, thuần ái mà!”
Khương Tuế đi vào phòng thay đồ. Dù vóc dáng y và Lâm Hiểu Hiểu gần giống nhau, nhưng rốt cuộc nam nữ vẫn khác biệt.
Chiếc váy vừa vặn với Hiểu Hiểu lại khiến Khương Tuế thấy chật chội, nhất là ở eo, cứ như chỉ cần không nín thở là vải sẽ bung ra ngay.
Hướng Cẩm nhanh nhẹn đội tóc giả cho y, là một mái tóc xoăn dài màu bạch kim.
Màu tóc này người thường rất khó “gánh”, nhưng Khương Tuế da trắng, ngũ quan tinh xảo, tóc xoăn buông xuống, trông đẹp đến mức giống như một con búp bê Tây phương.
“… Trời ơi.”
Hướng Cẩm ôm ngực,
“Nếu cậu là con gái, chắc chắn tớ đã yêu cậu mất rồi.”
Khương Tuế:
“Câu này của cậu có chỗ nào đó không đúng thì phải?”
Những người khác cũng xúm lại khen không ngớt:
“Đã nói rồi, để anh Tuế diễn vai quần chúng đúng là quá phí.”
“Cảm giác như sắp mọc ra mấy bộ phận không tồn tại luôn…”
“Đây không phải vợ tôi thật sao?!”
“Chụp ảnh được không??”
“Không được!”
Khương Tuế lập tức từ chối. Y tuyệt đối không để người khác lưu lại ảnh giả gái của mình. Nếu không phải để cứu vãn sân khấu, y thề là cả đời cũng không mặc cái loại váy ren tầng tầng lớp lớp, đầy nơ bướm thế này!
Hướng Cẩm liếc nhìn sân khấu, thấy thời gian đã tới, liền để Khương Tuế nằm lên giường. Bên dưới giường có gắn ròng rọc, có thể trực tiếp trượt ra phía sau phông nền.
Hướng Cẩm hạ giọng dặn dò:
“Sau khi hoàng tử hôn cậu xong, cậu khẽ run mi hai cái, từ từ ngồi dậy, nhìn hoàng tử thật thâm tình là được. Lúc đó màn sân khấu sẽ hạ xuống, vở diễn chính thức kết thúc.”
Khương Tuế gật đầu.
Y nằm yên trên chiếc giường được hoa hồng vây quanh, nhắm mắt chờ Nguyên Dữ xuất hiện. Cuối cùng, bức tường gai đạo cụ được kéo sang hai bên. Hoàng tử nhìn thấy nàng công chúa xinh đẹp đang ngủ say, dường như sợ làm kinh động thiếu nữ mong manh ấy, nên cả nhịp thở lẫn bước chân đều trở nên nhẹ nhàng. Hắn từng bước, từng bước tiến đến bên giường.
Nguyên Dữ mặc áo sơ mi, áo choàng và ủng cao. Gương mặt lai khiến hắn trông như một hoàng tử ngoại quốc thực thụ.
Lúc đứng từ xa, hắn còn không dám tin.
Nhưng giờ đây, hắn đã chắc chắn, người nằm giữa hoa hồng kia, chính là Khương Tuế.
Mái tóc xoăn bạch kim trải dài trên gối.
Gương mặt trắng nõn ánh lên sắc hồng nhạt. Hàng mi dài cong vút. Khóe môi vì căng thẳng mà khẽ mím. Cổ áo váy hơi rộng, để lộ chiếc cổ thon dài và làn da trắng như tuyết. Xương quai xanh phập phồng theo nhịp thở, khiến người ta không nhịn được muốn đưa tay chạm vào, cảm nhận nhịp đập ấy.
Yết hầu Nguyên Dữ khẽ động.
Tuế Tuế mặc váy…Sao lại đẹp đến thế. Ngoan ngoãn như một con búp bê, thật muốn ôm về nhà, giấu đi không cho ai nhìn thấy.
Khương Tuế chờ mãi không thấy Nguyên Dữ tiếp tục diễn, còn tưởng có sự cố.
Y vừa định hé mắt nhìn trộm thì nghe Nguyên Dữ nói:
“Nữ phù thủy nói rằng, chỉ có nụ hôn của tình yêu đích thực mới có thể cứu được vị công chúa xinh đẹp này. Ta nghĩ… ta đã yêu nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên.”
Hắn ngồi xuống bên giường. Khương Tuế nín thở, chờ “nụ hôn tượng trưng” kết thúc để còn đứng dậy chào màn.
Nguyên Dữ siết chặt ga giường, cúi người xuống hôn. Hơi thở ấm áp phả lên gương mặt Khương Tuế. Hắn nhìn thấy hàng mi y run rẩy, cũng nghe thấy trái tim mình đập loạn trong lồng ngực, đến mức buộc hắn phải làm gì đó để bình tĩnh lại.
Thế là hắn cúi đầu, hôn lên đôi môi mềm mại của Khương Tuế.
Còn trên khán đài, sắc mặt Khương Từ Kính trong nháy mắt trở nên âm trầm đến cực điểm. Bỏ mặc những lời hỏi han của lãnh đạo nhà trường, hắn bước thẳng về phía sân khấu.