Khương Tuế mơ hồ nghe thấy từ dưới khán đài vang lên những tiếng thét chói tai bị đè nén.
Trong đầu y rối tung như keo nhão.
Nguyên Dữ… trước mặt bao nhiêu người như vậy… lại hôn y?!
Thế nhưng, cho dù trong lòng đầy hoang mang khó hiểu, kịch bản vẫn phải diễn cho trọn. Khương Tuế mở mắt, ngồi dậy, nắm lấy tay Nguyên Dữ, cùng hắn nhìn nhau đầy thâm tình. Ngay lúc ấy, giọng dẫn chuyện của Hướng Cẩm vang lên:
“Vị hoàng tử dũng cảm dùng nụ hôn của tình yêu đích thực đánh thức nàng công chúa đang say ngủ. Khoảnh khắc công chúa tỉnh lại, mọi thứ trong tòa lâu đài vốn bị đóng băng đều hồi sinh trở lại. Từ đó về sau, hoàng tử và công chúa sống hạnh phúc bên nhau.”
Màn sân khấu buông xuống. Khương Tuế lập tức trừng mắt nhìn Nguyên Dữ:
“Cậu sao lại tự ý sửa kịch bản vậy?! Nguyên tác đâu phải như thế.”
“Tôi thấy hôn lên trán thì không tính là ‘nụ hôn của tình yêu đích thực’.”
Nguyên Dữ đáp rất thản nhiên,
“Cho nên tôi tạm thời gia công nghệ thuật thêm một chút.”
“… Nếu người nằm đó là Lâm Hiểu Hiểu, cậu cũng ‘gia công nghệ thuật’ như vậy sao? Tùy tiện hôn con gái người ta là lưu manh đó.”
Nguyên Dữ cười tủm tỉm:
“Bởi vì là cậu nên tôi mới hôn. Chúng ta là bạn thân nhất mà, hôn một cái thì sao chứ.”
Khương Tuế cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng nhất thời lại không nghĩ ra rốt cuộc là không ổn ở đâu. Lớp phía sau đã chuẩn bị lên sân khấu, y cũng không kịp suy nghĩ thêm, đành theo Nguyên Dữ cùng quay về hậu trường.
Hướng Cẩm vừa thấy hai người liền giơ cả hai ngón tay cái:
“Diễn viên đóng thế sao sánh được chính chủ, là tôi nông cạn rồi!”
Khương Tuế: “?”
Hướng Cẩm lập tức sửa lời:
“Hai người vì nghệ thuật mà hy sinh đúng là vất vả! Tôi thấy lần này chúng ta rất có hy vọng đoạt giải, mọi người đều cực khổ rồi!”
Cả đoàn kịch lập tức reo hò, nhao nhao đòi đi chụp ảnh chung. Khương Tuế sao có thể mặc váy đi chụp hình, liền kiên quyết từ chối, bảo bọn họ cứ đi trước, còn mình thì chạy vào phòng thay đồ, định cởi cho xong cái váy tầng tầng lớp lớp này —— bó đến mức y sắp thở không nổi rồi. Eo của con gái rốt cuộc nhỏ kiểu gì vậy chứ?!
Khương Tuế vừa bước vào phòng thay đồ đã bị người từ phía sau ôm chặt lấy eo. Hơi thở nóng rực lập tức áp sát, y bị kéo vào một vòng tay rắn chắc. Ngửi thấy mùi hương gỗ rất nhạt quen thuộc, động tác giãy giụa vốn có của y liền khựng lại.
“….Anh?”
Y nuốt khan một cái, cẩn thận hỏi:
“Sao anh lại ở đây?”
“Chờ em.”
Giọng Khương Từ Kính không nghe ra vui buồn,
“Em nên thấy may mắn là anh còn giữ được chút lý trí cuối cùng, không trực tiếp lao lên sân khấu lôi em đi.”
“Đó là yêu cầu của vở diễn mà!”
Khương Tuế vội giải thích,
“Truyện Công chúa ngủ trong rừng vốn là như vậy.”
“Vậy sao.”
Khương Từ Kính nhếch khóe môi cười lạnh,
“Anh thấy là có người tâm địa không đơn giản thì có.”
Thật ra Khương Tuế cũng thấy hơi kỳ quái.
Nguyên Dữ dám hôn y trước mặt nhiều người như vậy…Hắn là hoàn toàn không định tìm bạn gái nữa sao?
“Anh, anh buông em ra trước được không.”
Giọng Khương Tuế mềm xuống, mang theo chút năn nỉ,
“Cái váy này chặt quá, em muốn cởi ra, khó chịu lắm.”
“Anh giúp em cởi.”
Lời từ chối của Khương Tuế còn chưa kịp thốt ra, y đã cảm thấy tay Khương Từ Kính đặt lên đùi mình, trong nháy mắt khiến da đầu tê dại.
Đùi Khương Tuế tuy thon nhưng vẫn có thịt. Vì đang mang vớ trắng quá gối, phần miệng vớ bị siết xuống một vòng, làm lớp thịt phía trên hơi lộ ra. Khương Từ Kính nắm đúng chỗ đó, dường như định giúp y cởi vớ trước.
Tư thế này thật sự quá kỳ quái.
Một tay Khương Từ Kính ôm eo y từ phía sau, tay kia giữ chặt đùi y. Toàn thân Khương Tuế đều bị hơi thở của hắn bao phủ. Phòng thay đồ chật hẹp dường như cũng nóng lên vài phần, khiến chóp mũi Khương Tuế rịn ra mồ hôi mịn.
Vì không nhìn thấy biểu cảm của Khương Từ Kính, Khương Tuế không thể phán đoán được tâm trạng hiện tại của hắn. Nhưng chỉ dựa vào lực tay kia thôi… chắc chắn là không tốt lành gì.
Đối phó với anh trai, Khương Tuế thật sự có không ít kinh nghiệm. Khương Từ Kính là kiểu người điển hình “ăn mềm không ăn cứng”. Nếu cứng đối cứng thì kết cục thường rất thảm, nhưng nếu làm nũng thì lại có khả năng dỗ được.
Vì thế, dù phải chịu đựng cảm giác khó nói kia, Khương Tuế vẫn nhỏ giọng giải thích:
“Nữ chính đột nhiên đổ bệnh phải vào viện, nên em mới tạm thời lên thay.”
Ngón tay Khương Từ Kính luồn vào mép chiếc vớ trắng. Nơ hồng nhạt nhỏ xíu ở miệng vớ, viền ren mềm mại, đặt cạnh những đốt ngón tay rõ nét của hắn trông thật chẳng ăn nhập chút nào. Hắn chậm rãi cởi chiếc vớ ra, thấp giọng nói:
“Rất đẹp.”
“… Cái gì?”
“Em mặc váy rất đẹp.”
Khương Từ Kính thì thầm bên tai y. Chiếc vớ đã được kéo xuống tận gót, để lộ làn da bàn chân trắng nõn. Chân Khương Tuế bị hắn nắm trong tay, ngón tay hắn khẽ vuốt qua mắt cá chân nhô ra. Sau đó hắn lùi lại một bước, ngồi xuống chiếc ghế trong phòng thay đồ.
Chiếc ghế nhựa màu xanh, loại mười đồng mua được ba cái, rõ ràng thuộc về một thế giới khác hoàn toàn so với Khương Từ Kính. Thế nhưng hắn lại thản nhiên kéo Khương Tuế ngồi đối diện lên đùi mình, nói rất tự nhiên:
“Chân đừng chạm đất, bẩn lắm.”
“… Ừ.”
Khương Tuế không được tự nhiên co các đầu ngón chân lại. Y nhấc chân còn lại đặt lên eo Khương Từ Kính, tự mình cởi chiếc vớ còn lại. Khương Từ Kính nhíu mày:
“Mặc váy không được như thế.”
Khương Tuế thầm nghĩ mình đâu phải ngày nào cũng mặc váy, liền vén nhẹ tà váy lên nói:
“Em có mặc quần đùi bên trong.”
“… ”
Ánh mắt Khương Từ Kính trầm xuống:
“Mặc quần đùi cũng không được.”
Khương Tuế cởi vớ xong trong vài động tác. Khương Từ Kính xoa nhẹ lên vết hằn đỏ trên đùi y do bị vớ siết chặt:
“Đau không?”
“Hơi đau.” Khương Tuế bực bội nói, “Nhưng bọn họ chuẩn bị vớ toàn là cỡ này.”
Y vẫn còn đội bộ tóc giả bạch kim. Khi tức giận, lông mày khẽ nhíu lại, chóp mũi cũng hơi chun, trên gương mặt còn vương sắc hồng diễm lệ. Trong vòng vây của ren và nơ bướm, y trông chẳng khác nào một nàng công chúa nhỏ xinh đẹp.
“Anh nghĩ…”
Khương Từ Kính cúi xuống hôn nhẹ lên khóe môi y.
“… sinh nhật mười chín tuổi của em, anh nên mua tặng em một tòa lâu đài.”
“Trồng đầy những loài hoa em thích.”
Khương Tuế nào biết trong đầu một người trưởng thành bẩn thỉu kia đang tưởng tượng cảnh bắt y mặc váy công chúa trong lâu đài cổ để bắt nạt. Y vui vẻ nói:
“Thật sao?”
“Ừ.” Khương Từ Kính đáp, “Em thích là được.”
“Em thích!”
Khương Tuế ôm cổ hắn, cười rạng rỡ,
“Anh thật tốt.”
Khương Từ Kính nâng cằm y lên:
“Anh rất tốt, nhưng em thì vẫn còn dây dưa không rõ với đàn ông khác.”
“… Em đâu có.”
Khương Tuế lẩm bẩm,
“Em đã giải thích rồi, đó là yêu cầu của kịch bản.”
Y cảm thấy Khương Từ Kính dường như rất để tâm chuyện này, chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua. Nghĩ vậy, y nghiêng người hôn mạnh lên môi hắn một cái:
“Em cũng hôn anh rồi, anh không được so đo nữa.”
Khương Từ Kính hỏi:
“Anh hôn em như thế này à?”
Khương Tuế do dự một chút, rồi lại nghiêng tới, ngậm lấy môi dưới của hắn, nhẹ nhàng m*t một cái.
Môi hắn rất mỏng, nhìn qua đã biết là người lạnh nhạt, nhưng dù lạnh nhạt đến đâu, đôi môi ấy vẫn mềm mại và ấm áp. Khương Tuế cẩn thận l**m nhẹ một chút, cảm nhận rõ cơ thể Khương Từ Kính trong khoảnh khắc căng cứng lại.
Bất chợt, y cảm nhận được niềm vui khi hắn bị y bắt nạt, liền chậm rãi đưa đầu lưỡi vào sâu hơn.
Lần này phản ứng của Khương Từ Kính càng dữ dội. Nếu không bị ngăn cách bởi lớp váy dày cộp kia, cảm giác hẳn sẽ còn rõ ràng hơn nữa.
Thế nhưng đến mức này, Khương Tuế lại không biết phải làm tiếp ra sao.
Trong nhận thức của y, hôn môi cũng chỉ có mấy bước ấy, chẳng có gì thú vị. Vì vậy y hoàn toàn không hiểu vì sao người ta có thể hôn nhau lâu đến vậy. Với y, hôn đến đây là đủ rồi.
Khương Tuế vừa định lùi lại thì Khương Từ Kính bỗng bế bổng y lên, ép y vào vách ngăn. Vì bị nhấc lên đột ngột, Khương Tuế theo phản xạ ôm chặt lấy cổ hắn.
Khương Từ Kính dùng một tay nâng toàn bộ cơ thể y lên. Khương Tuế ngồi trên cánh tay hắn, Khương Tuế hoàn toàn không có cảm giác an toàn, liền vòng chặt eo hắn. Khương Từ Kính giữ sau gáy y, gia tăng nụ hôn ấy.
Nụ hôn mang theo sự xâm lấn mãnh liệt khiến Khương Tuế không thể chống đỡ, không thở nổi. Cuối cùng, Khương Từ Kính tỏ lòng từ bi buông tha cho môi và lưỡi y, chuyển sang hôn lên chiếc cổ thon dài kia.
Khương Tuế thấy rất nhột, nhưng lại không thể trốn đi đâu được.
Khương Từ Kính mang tính trấn an, khẽ hôn lên xương quai xanh y, rồi buông tay ra, khiến Khương Tuế chỉ có thể càng dán sát vào người hắn hơn. Sợ mình rơi xuống, y kêu lên:
“Anh!”
“Nghe rồi.”
Giọng Khương Từ Kính bình thản,
“Ôm chặt vào, đừng để ngã xuống làm bẩn mình.”
“Vậy anh ôm em đi…”
Khương Tuế nhỏ giọng năn nỉ,
“Anh ôm em được không?”
Y thật sự không muốn đặt chân xuống đất. Bẩn lắm.
“Lớn thế rồi còn làm nũng.”
Khương Từ Kính nói.
Khương Tuế tức quá, cắn mạnh lên yết hầu hắn một cái:
“Vậy anh thả em xuống đi! Cái váy này siết em chết mất…”
“Đã nói sẽ giúp em cởi.”
Khương Từ Kính kéo khóa sau váy xuống. Khương Tuế thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm:
“Cảm giác như được sống lại lần nữa.”
Nhưng chiếc váy này cấu tạo vô cùng phức tạp, không phải chỉ kéo khóa là cởi ra được. Khương Từ Kính thong thả từng tầng từng lớp tháo bỏ những lớp vải tinh xảo ấy, giống như đang mở ra một món quà được gói ghém tỉ mỉ, xa hoa, chỉ thuộc về riêng hắn.
Cuối cùng, chiếc nơ bướm sau cùng cũng được tháo ra. Váy trượt xuống, làn da đột ngột chạm vào không khí lạnh lẽo, Khương Tuế giật mình rúc thẳng vào lòng Khương Từ Kính.
“Lạnh quá…”
Khương Từ Kính cởi áo khoác choàng kín người y, cúi đầu hôn nhẹ vành tai y.
“Về thẳng nhà nhé?”
“Không được.”
Khương Tuế nói ngay. “Phải đợi thầy cô thống nhất sắp xếp.”
Y đâu có ngốc. Ở trong trường, tên b**n th** này còn biết kiêng dè. Chứ về nhà rồi, đóng cửa lại… ai mà biết hắn sẽ làm gì.
Cốc cốc cốc — tiếng gõ cửa phòng thay đồ vang lên. Giọng một nam sinh bình thản truyền vào:
“Khương Tuế? Em ở trong đó à?”
Tim Khương Tuế suýt thì nhảy vọt ra ngoài.
Tạ Yến Chí sao lại tới đây?!
“Em bị váy siết đến ngất rồi à?”
Tạ Yến Chí nghi hoặc hỏi, “Có cần tôi phá cửa không?”
“… Tôi không sao!”
Khương Tuế sợ hắn thật sự lao vào, vội vàng nói, “Chỉ là… vào rồi mới nhớ ra quên mang quần áo vào thôi.”
“Ngốc.”
Tạ Yến Chí buông một chữ.
“Cậu sao lại bỏ đá xuống giếng vậy hả!”
Khương Tuế tức tối.
“Quần áo để ở đâu?”
“Trong phòng hóa trang, cái túi có in đầu chó nhỏ là của tôi.”
Tạ Yến Chí đáp một tiếng, đẩy xe lăn rời đi. Khương Tuế lập tức đẩy Khương Từ Kính:
“Anh mau ra ngoài đi!”
“Sợ bị cậu ta thấy?”
Khương Từ Kính nhướn mày.
“Em sợ bị bất kỳ ai thấy.”
Khương Tuế bực bội, “Em không muốn lên hot search đâu. Anh ra ngoài trước đi, chờ tiệc tối kết thúc rồi mình cùng về.”
Khương Tuế từ nhỏ đã biết rất rõ cách “cho cái tát rồi lại phát kẹo”. Y còn được nước lấn tới, giẫm lên mũi giày da của Khương Từ Kính, nhón chân hôn nhẹ cằm hắn.
“Anh cũng không được đi gây phiền phức cho Nguyên Tiểu Ngư.”
“Quan tâm cậu ta như vậy à?”
Giọng Khương Từ Kính lạnh nhạt, “Xem ra cậu ta rất quan trọng với em.”
“Cậu ấy là bạn tốt của em.”
Khương Tuế nhíu mày, sợ Tạ Yến Chí có thể quay lại bất cứ lúc nào, liền thúc giục, “Anh đi nhanh lên đi!”
Khương Từ Kính cũng không ép buộc, đặt Khương Tuế ngồi xuống ghế.
“Anh đi trước.”
“Ừ ừ, anh đi mau đi.”
Khương Tuế căng thẳng đáp.
Khương Từ Kính vừa mở cửa ra ngoài thì bắt gặp Tạ Yến Chí đang đứng ngay lối vào. Trên đùi hắn đặt chiếc túi đầu chó nhỏ của Khương Tuế, ánh mắt trầm tối nhìn chằm chằm Khương Từ Kính.
Bị bắt gặp bước ra từ phòng thay đồ, mặt Khương Từ Kính vẫn không đổi sắc, chỉnh lại quần áo rồi đi tiếp. Tạ Yến Chí bỗng lên tiếng:
“Nếu phải chọn giữa anh và Nguyên Dữ, anh nghĩ em ấy sẽ chọn ai?”
“Đương nhiên là tôi.”
Khương Từ Kính đáp thản nhiên, “Câu hỏi này không có giá trị tồn tại.”
“Tự tin thật đấy.”
Tạ Yến Chí mỉa mai.
“Nói chuyện với anh trai thì tốt nhất nên giữ thái độ tôn trọng.”
Khương Từ Kính nói, “Dù sao thì cánh của cậu còn chưa đủ cứng, tôi muốn động vào cậu dễ như trở bàn tay.”
“Đại ca.”
Tạ Yến Chí nghiêng đầu nhìn anh, “Đến giờ phút này tôi mới cảm thấy… chúng ta đúng là anh em ruột.”
Khương Từ Kính ra hiệu cho hắn nói tiếp.
“Thích cùng một người.”
Tạ Yến Chí lạnh lùng nói, “Ngay cả tính cách lục thân(*) không nhận cũng giống nhau.”
(*) Lục thân (六親) chỉ sáu mối quan hệ thân thiết nhất trong gia đình, gồm: Cha, Mẹ, Anh (em) trai, Chị (em) gái, Vợ/Chồng, và Con cái
“…”
Khương Từ Kính khẽ cười, “Đưa quần áo cho em ấy đi, để lâu sẽ cảm lạnh. Tôi đi tìm Nguyên Dữ.”
“Nếu anh làm gì cậu ấy…”
Tạ Yến Chí nói, “Khương Tuế sẽ rất giận.”
“Tôi sẽ không làm gì cậu ta.”
Khương Từ Kính thờ ơ, “Ngược lại, tôi sẽ cho cậu ta một cơ hội.”
“Cậu ta đang chật vật trong cuộc tranh đoạt quyền lực gia tộc. Nhưng nếu có nhà vợ chống lưng, áp lực sẽ giảm ngay.”
Khương Từ Kính bước vào hành lang tối, giọng điệu đầy toan tính lại được nói như thể đang ban ân.
“Nếu cậu ta đồng ý, cậu ta sẽ có khuê nữ nhà hào môn làm vợ, nắm trọn quyền lực nhà họ Nguyên. Một thương vụ quá hời, cậu ta nên cảm ơn sự hào phóng của tôi.”
Nhìn theo bóng lưng hắn, Tạ Yến Chí đánh giá:
“Thương nhân đê tiện.”
Khương Từ Kính không đáp.
Thương nhân vốn dĩ như vậy, xảo trá, gian xảo, không từ thủ đoạn. Đó là thứ hắn được dạy từ nhỏ, và dĩ nhiên cũng có thể dùng để đối phó với… “tình địch”.
Khương Tuế chờ một lúc trong phòng thay đồ thì Tạ Yến Chí gõ cửa.
“Lấy xong rồi, mở cửa.”
Cửa ngăn hé mở, một cánh tay trắng như tuyết thò ra. Khương Tuế giật lấy túi rồi nhanh chóng đóng cửa lại, nhưng Tạ Yến Chí vẫn kịp nhìn thấy thoáng qua làn da trắng phơn phớt hồng bên trong.
Tiếng sột soạt mặc quần áo vang lên. Rất nhanh sau đó, Khương Tuế mở cửa, quần áo đã chỉnh tề. Y chỉ lên đầu mình:
“Cái này… cậu tháo được không? Các cô ấy dùng kẹp tóc hay gì đó cố định lại, tôi tự gỡ không ra.”
“Lại đây, để tôi xem nào.”
Tạ Yến Chí nói.
Khương Tuế đặt đầu lên đùi hắn, ngoan ngoãn để hắn xem. Tạ Yến Chí lần mò vài cái, tìm được kẹp tóc, tháo hết cả bộ tóc giả xuống. Khương Tuế xoa xoa mái tóc của mình, lắc đầu mấy cái.
“Dễ chịu hơn nhiều rồi —— mà sao cậu lại tới đây vậy?”
Tạ Yến Chí hỏi ngược lại:
“Nếu tôi nói là tới xem em mặc đồ nữ, em có đánh tôi không?”
Khương Tuế siết chặt nắm tay, mỉm cười đầy nguy hiểm:
“Cậu cứ nói thử xem.”
“Vậy coi như tôi tới dạo mát.”
Tạ Yến Chí nói tiếp, “Lễ kỷ niệm thành lập trường sắp kết thúc rồi phải không? Em về còn kịp dự lễ trao giải đấy.”
Phần trao giải là đoạn mà Hướng Cẩm và mọi người mong đợi nhất, Khương Tuế vừa nghe vậy liền vội vàng chạy ra ngoài. Tạ Yến Chí thu dọn váy và tất trong phòng thay đồ, định đi tìm bên đạo cụ hỏi thử xem có thể mua lại bộ váy này không, giữ làm đồ sưu tầm cũng không tệ.
Hắn tiện tay nhét đôi tất ren trắng vào túi áo khoác, thong thả rời khỏi phòng thay đồ.
Quả nhiên không phụ sự mong đợi của mọi người, lớp 11A13 với vở kịch 《Công chúa Hoa Hồng》 đã giành giải nhất. Khi công bố kết quả, tai Khương Tuế ngập tràn tiếng hét chói tai. Nguyên Dữ đưa tay che tai cho y, Khương Tuế cong mi cười hỏi:
“Nguyên Tiểu Ngư, sao thế? Trông cậu không vui lắm.”
“… Không có gì.”
Nguyên Dữ cười nhẹ, “Muốn đi nhận giải cùng tôi không?”
“Không đời nào!”
Khương Tuế phản đối kịch liệt, “Vậy chẳng phải ai cũng biết chuyện tôi mặc đồ nữ à?”
“Thôi được.”
Nguyên Dữ tiếc nuối, “Vậy tôi đi một mình nhé?”
Nguyên Dữ đi nhận giải xong, mọi người lại ồn ào đề nghị đi ăn mừng, rủ nhau đi BBQ buổi tối. Những hoạt động khuya thế này Khương Tuế xưa nay đều không tham gia, dù sao Khương Từ Kính còn đang chờ y.
Nguyên Dữ mệt mỏi xoa xoa giữa mày:
“Mọi người cứ chơi đi, tôi cũng không đi.”
Hướng Cẩm chớp chớp mắt:
“Sao thế, chuẩn bị đi hưởng thế giới hai người à?”
“Anh cậu ấy đang chờ ở ngoài.”
Nguyên Dữ đáp.
Hướng Cẩm vội che miệng, rồi hạ giọng nói:
“File TXT lần trước cậu nhờ tôi tìm, tôi chỉnh xong rồi, về sẽ gửi cậu.”
Khương Tuế tò mò:
“TXT gì vậy?”
“Tài liệu học tập.”
Nguyên Dữ nói ngay, “Cậu có muốn không?”
“… Tôi xin kiếu.”
Khương Tuế bực bội, “Tôi có gia sư kèm một đối một rồi, tài liệu học nhiều lắm. Cậu định phấn đấu học hành à?”
“Anh Tuế học hành chăm chỉ như vậy, tôi sao dám làm cậu mất mặt.”
Nguyên Dữ cười.
“Không tệ.”
Khương Tuế tán thưởng nói:
“Sau này tôi đứng nhất, cậu đứng nhì.”
“… Ha ha, cái đó… người đứng nhất thật sự ở đằng kia kìa.”
Hướng Cẩm chỉ ra ngoài, “Khương Tuế, là tới tìm cậu đó phải không?”
Khương Tuế quay đầu lại, thấy người đứng đầu khối đang nhìn mình. Y vẫy tay:
“Vậy tôi về trước nha, mọi người chơi vui vẻ!”
Nguyên Dữ liếc nhìn Tạ Yến Chí một cái. Nhưng Tạ Yến Chí hoàn toàn không nhìn hắn, chỉ đang nói gì đó với Khương Tuế, rồi hai người cùng rời đi.
Nguyên Dữ: “……”
Mẹ nó, đúng là không chịu rời nhau nửa bước.
Hướng Cẩm do dự nói:
“Tôi thấy cậu bây giờ giống như một quả chanh thành tinh.”
“Có đâu, cậu nhìn nhầm rồi.”
Nguyên Dữ đáp, “Tôi cũng về trước, mọi người chơi vui nhé.”
......
Vì Khương Từ Kính đã tới nên không gọi tài xế trong nhà nữa. Hắn có tài xế riêng. Khương Tuế nhanh chân ngồi vào ghế phụ, để lại hai anh em Khương Từ Kính – Tạ Yến Chí mắt to trừng mắt nhỏ phía sau.
Bình thường hai người vốn đã ít nói, ngồi cùng nhau lại càng im lặng. Suốt dọc đường, không khí trong xe yên tĩnh đến mức quỷ dị, tài xế nổi hết da gà. Khương Tuế thì hoàn toàn không nhận ra, chỉ mải mê chơi game. Tài xế thầm cảm thán, không hổ là tiểu thiếu gia, tâm lý vững vàng thật.
Về đến nhà, Liễu Ngư sốt ruột đòi xem ngay video Khương Từ Kính quay. Xem xong lại không hài lòng:
“Sao chẳng thấy rõ mặt gì cả vậy? Từ Kính, kỹ thuật quay của con kém thật.”
“Em ấy đứng ở tận rìa đám đông.”
Khương Từ Kính đáp, “Quay được thế này đã không tệ rồi.”
Liễu Ngư quay sang Khương Tuế:
“Tuế Tuế, mẹ nhớ hồi nhỏ con diễn văn nghệ mẫu giáo giỏi lắm mà? Mấy đứa mặc váy nhỏ nhảy Latin ấy……”
Khương Tuế nghe tới ba chữ ‘mặc váy’ là dị ứng toàn thân, không được tự nhiên nói:
“Mẹ! Chuyện đó là chuyện bao nhiêu năm trước rồi!”
“Bây giờ con mặc váy chắc chắn cũng đẹp.”
Liễu Ngư cười hiền, “Tuế Tuế nhà mình xinh thế này, nếu trang điểm chút nữa thì……”
“…… Con xin mẹ, mẹ đừng nói nữa mà.”
Khương Tuế gần như van nài. Nếu mẹ còn nói tiếp, e là Khương Từ Kính thật sự sẽ bị thuyết phục đi mua cho y cả đống váy mất!
“Thôi được rồi, haizz, con nít đúng là lớn thật rồi.”
Liễu Ngư thở dài cảm khái.
Khương Hà Vi cười nói:
“Tuế Tuế mười tám tuổi rồi mà còn bị nhắc chuyện hồi nhỏ mặc váy, bảo sao nó không ngại cho được. Nhưng hình như hồi đó tôi có chụp ảnh, để lát nữa tìm ra xem.”
Tạ Yến Chí đột nhiên lên tiếng:
“Cho con xem với.”
Khương Tuế: “……”
Thật sự là chịu hết nổi mấy người rồi!
Y tức tối chạy thẳng lên lầu, khóa trái cửa lại, rồi lại sợ Khương Từ Kính lên gây chuyện nên mở khóa ra. Nhưng đêm đó Khương Từ Kính lại chẳng hề đến tìm y. Khương Tuế vui vẻ chơi game tới tận một giờ sáng.
Sáng hôm sau đến trường, y mới biết diễn đàn trường đã nổ tung.
Dù thời gian xuất hiện trên sân khấu của y cực kỳ ngắn ngủi, vẫn có không ít người nhận ra. Cũng chẳng hiểu mấy người đó có “mắt thần” kiểu gì. Kỳ lạ hơn nữa là còn có người chụp được ảnh, tuy đều mờ tịt, chẳng thấy rõ mặt mũi, nhưng đọc những bình luận phía dưới vẫn khiến Khương Tuế xấu hổ đến mức muốn độn thổ.
Hôm nay Nguyên Dữ lại chưa đến trường, khiến y ngay cả một người để than thở cũng không có, chỉ đành cắn răng chịu đựng. Ai ngờ bài viết 《Nhấn vào là xem hoàng tử – công chúa trao nhau nụ hôn đính ước》 trên diễn đàn đã hạ nhiệt từ lâu, mà Nguyên Dữ vẫn không xuất hiện.
Khương Tuế hỏi giáo viên chủ nhiệm, đối phương chỉ nói Nguyên Dữ xin nghỉ vì chuyện gia đình, gọi điện cũng không liên lạc được.
Trước đây sốt cao bốn mươi độ mà cậu ấy còn bắt máy cho mình… rốt cuộc là có chuyện gì?
Chân Tạ Yến Chí đã hồi phục khá nhiều, có thể tự đi lại, chỉ cần chống gậy. Liễu Ngư dặn dò Khương Tuế phải để ý trông chừng hắn, lỡ hắn ngã thì đỡ một tay. Tiếc là dù chống gậy, Tạ Yến Chí vẫn đi rất vững, Khương Tuế hoàn toàn chẳng có đất dụng võ.
“Đang nghĩ chuyện của Nguyên Dữ à?”
Tạ Yến Chí bỗng hỏi.
“Sao cậu biết?”
Khương Tuế kinh ngạc.
“Nguyên Dữ có lẽ đang chuẩn bị đính hôn.”
Tạ Yến Chí nói thản nhiên.
“…… Cái gì?”
Khương Tuế tưởng mình nghe nhầm, sửng sốt thốt lên, “Cậu ấy mới học cấp ba, sao đã đính hôn rồi?”
“Liên hôn để củng cố quyền thế là chuyện rất bình thường.”
Tạ Yến Chí bình thản đáp, “Chỉ là định trước mối quan hệ thôi.”
Phải rất lâu sau Khương Tuế mới lên tiếng:
“Tôi không tin. Cậu đang lừa tôi.”
“Không có lý do gì để tôi lừa em.”
Cuối tháng mười, gió đã lạnh buốt, vậy mà Tạ Yến Chí vẫn chỉ mặc chiếc sơ mi mỏng. Gió thổi tung mái tóc đen, lộ ra gương mặt tuấn tú rõ nét. Hắn cúi xuống nhìn Khương Tuế:
“Nhìn em thế này… là sắp khóc à?”
Khương Tuế mím môi, thật lâu sau mới hỏi:
“Tạ Yến Chí, sau này cậu cũng sẽ liên hôn như vậy sao?”
“Có lẽ.”
Tạ Yến Chí đáp, “Tùy vào nhu cầu của gia đình.”
Trong những gia đình như bọn họ, chuyện này vốn rất bình thường. Chỉ là Khương Tuế trước nay chưa từng nghĩ tới, hóa ra khi lớn lên, ai cũng sẽ có cuộc sống của riêng mình, sẽ không còn xoay quanh y nữa.
Rồi y lại trở về trạng thái cô độc.
Nguyên Dữ là vậy. Tạ Yến Chí cũng là vậy.
Tất cả rồi cũng sẽ rời xa y.
“… Tôi nói đùa thôi.”
Tạ Yến Chí đưa tay nâng khuôn mặt y,
“Tôi sẽ không.”
Khương Tuế buồn bực đáp:
“Cậu nói dối.”
Tạ Yến Chí bỗng ôm chặt lấy y, vỗ nhẹ lên lưng. Hoàng hôn rực rỡ nhuộm kín chân trời, ánh chiều tà mờ ấm phủ lên những tòa nhà san sát nhau. Trên cành cây vang lên tiếng chim không rõ tên ríu rít. Giữa cơn gió đêm se lạnh, hai thiếu niên ôm lấy nhau.
Tạ Yến Chí nói khẽ:
“Khương Tuế, con người không thể tham lam như vậy.”
“Người thích em nhiều thế, em sớm muộn cũng phải đưa ra lựa chọn.”
Hàng mi Khương Tuế run nhẹ. Y nhìn thấy hình ảnh của chính mình phản chiếu trong đôi mắt Tạ Yến Chí, rồi thì thầm hỏi:
“Tạ Yến Chí… cậu cũng thích tôi sao?”
“……”
Tạ Yến Chí thở dài, “Tôi tưởng điều đó đã quá rõ ràng rồi.”
“Đúng vậy, tôi thích em.”
“Có lẽ là từ lần đầu tiên nhìn thấy em.”
Khương Tuế sững người. Rồi đột ngột, y đẩy Tạ Yến Chí ra, quay đầu chạy về phía cổng trường:
“Tôi không cần phải chọn!”
Từ nhỏ y đã là một đứa trẻ tùy hứng. Y không cần chọn.
Y sinh ra đã phải là trung tâm của thế giới, là người được tất cả yêu thương.