Khương Tuế nổi giận đùng đùng chạy một mạch về nhà, hoàn toàn chẳng thèm quan tâm xem cái người què như Tạ Yến Chí có đuổi kịp mình hay không.
Không biết là do Tạ Yến Chí chống gậy mà vẫn đi nhanh như bay, hay là thể lực Khương Tuế vốn dĩ không tốt, đến lúc leo cầu thang, hắn vậy mà vẫn kịp nắm lấy tay y.
“….Cậu phiền thật đấy!”
Khương Tuế gắt lên, “Đừng có đi theo tôi nữa!”
Tạ Yến Chí không buông tay. Hắn đứng thấp hơn y một bậc thang, nhưng vẫn cao hơn một chút, cụp mắt nhìn y:
“Đừng tức giận. Tôi không có ý ép em.”
“Tôi không giận.”
Khương Tuế nói lạnh lùng, “Tôi chỉ ghét cậu, không muốn nhìn thấy cậu thôi.”
Rõ ràng là người mắng chửi, vậy mà vành mắt y lại đỏ lên trước tiên:
“Nếu cuối cùng ai cũng sẽ rời bỏ tôi, vậy thì ngay từ đầu đừng quen biết nhau thì hơn. Tạ Yến Chí, nếu cậu có thể giống như điều Dịch Mộ mong muốn, ghét tôi, tránh xa tôi thì tốt biết mấy.”
Từ nhỏ đến lớn, y chỉ có đúng một người bạn. Không phải vì không kết giao được, mà là vì không chịu nổi chia ly. Giống như đã trải qua quá nhiều lần biệt ly bất lực, nên để né tránh nỗi đau ấy, y chọn cách trốn tránh ngay từ đầu.
Y sợ Khương Từ Kính thích mình. Càng sợ phải chia tay với Khương Từ Kính hơn.
Nếu y và Tạ Yến Chí vẫn luôn giữ quan hệ nước giếng không phạm nước sông, thì bất kể Tạ Yến Chí thế nào cũng chẳng liên quan đến y, y cũng chẳng cần phải tức giận đến vậy.
Khương Tuế biết rõ, bản thân chỉ là một đứa trẻ được nuông chiều đến hư, đến giờ vẫn chưa thể dùng lý trí của người trưởng thành để nhìn nhận thế giới này. Người lớn phải học cách chấp nhận mọi điều không như ý, còn y thì chỉ muốn bộc lộ sự bất mãn, muốn khóc thật to.
“Khương Tuế.”
Tạ Yến Chí dường như bất lực, “Có lẽ tôi hiểu vì sao Khương Từ Kính chưa từng bàn với em về chuyện này.”
“Em không biết tình cảm của anh ấy dành cho em là gì, cũng không biết tình cảm của Nguyên Dữ dành cho em là gì. Em không hiểu, nhưng lại muốn người khác yêu em.”
Khương Tuế mím môi:
“Theo ý cậu thì tôi là kẻ ích kỷ như vậy sao?”
Trong cơn tức giận, y giơ tay đẩy Tạ Yến Chí ra:
“Đúng đấy, tôi xấu xa như thế đó. Tốt nhất cậu nên tránh xa tôi một chút!”
Cú đẩy dùng lực không hề nhẹ, vậy mà Tạ Yến Chí vẫn đứng vững tại chỗ. Hắn nắm lấy cổ tay gầy gò của Khương Tuế, nói:
“Em hôn tôi một cái, tôi tự lăn xuống cầu thang, được không?”
“……”
Khương Tuế không nhịn được mắng:
“Cậu có bệnh à? Thích tự làm hại bản thân lắm sao?”
“Tôi nghĩ như vậy có thể khiến em vui hơn một chút.”
Tạ Yến Chí nói, “Tôi rất chậm trong việc cảm nhận cảm xúc của người khác, chỉ có thể phân tích từ logic của chính mình. Xin lỗi.”
Khương Tuế muốn rút tay ra, nhưng Tạ Yến Chí vẫn không buông, bướng bỉnh hỏi:
“Thật sự không thể hôn một cái sao?”
“Không thể!”
Khương Tuế tức giận, “Cậu còn không buông ra, tôi sẽ gọi người đó!”
Tạ Yến Chí rốt cuộc cũng thả tay.
Khương Tuế quay người định đi, thì Tạ Yến Chí bỗng ho khan mấy tiếng, thân hình lảo đảo, dường như sắp đứng không vững. Khương Tuế hoảng hốt, vội đỡ lấy hắn:
“Cậu làm sao vậy?”
“… Chân đau.”
Tạ Yến Chí cau mày, “Có lẽ đi quá nhanh, động vào vết thương.”
“Đáng đời cậu!”
Khương Tuế vừa đỡ hắn vừa lẩm bẩm, “Đau chết đi cho rồi, còn không biết xấu hổ gọi tôi là đồ ngốc.”
Y dìu Tạ Yến Chí lên lầu, vừa đi vừa than vãn rằng người này sao lại nặng đến thế. Vừa càm ràm vừa lẩm bẩm, dáng vẻ đó lại đáng yêu đến lạ.
Tạ Yến Chí nghiêng mắt nhìn y:
“Xin lỗi.”
“Biết xin lỗi là được.”
Khương Tuế đáp:
“Nếu không phải vì cậu bị thương khi cứu tôi, tôi chẳng thèm quan tâm.”
Đưa Tạ Yến Chí về phòng xong, Khương Tuế lại gọi cho Nguyên Dữ mấy cuộc, vẫn không liên lạc được. Thấy còn sớm, y quyết định đến nhà họ Nguyên xem thử.
Vừa xuống lầu, y liền chạm mặt Khương Từ Kính vừa về. Khương Từ Kính liếc y một cái:
“Đi đâu đấy?”
“… Ra ngoài đi dạo.”
“Đi nhà họ Nguyên?”
Khương Từ Kính vạch trần, “Anh đã nói với em rồi, dạo này nhà họ Nguyên rất loạn.”
“Vậy thì…”
Khương Tuế ôm lấy cánh tay hắn làm nũng, “Anh ơi, anh đi cùng em nhé?”
Khương Từ Kính đưa áo khoác trong tay cho dì giúp việc, khẽ ngẩng đầu:
“Giúp anh tháo cà vạt.”
Muốn nhờ vả người khác thì dĩ nhiên phải có thái độ nhờ vả. Khương Tuế nắm lấy chiếc cà vạt đen của Khương Từ Kính, kéo xuống mấy cái, càu nhàu:
“Anh cao quá, cúi xuống đi.”
Dì giúp việc đứng bên cạnh nhìn mà tim muốn rớt ra ngoài.
Cái này… cái này chẳng phải tiểu thiếu gia đang túm đại thiếu gia như túm chó hay sao?!
Ấy vậy mà vị đại thiếu gia vốn lạnh nhạt, xa cách người khác lại không hề tức giận, trái lại còn ngoan ngoãn cúi người xuống.
Dì giúp việc thở dài trong lòng, nghĩ thầm: Bao giờ hai đứa con trai suốt ngày đánh nhau của mình cũng có thể hòa thuận thế này thì mình niệm A Di Đà Phật mất thôi.
Khương Tuế tháo cà vạt ra, Khương Từ Kính bỗng nhiên lên tiếng:
“Mắt em sao đỏ thế kia? Có ai bắt nạt em à?”
“Có.”
Khương Tuế không chút do dự đáp ngay, “Tạ Yến Chí bắt nạt em, còn nói mấy lời khó hiểu.”
“Ừ.”
Khương Từ Kính bóp nhẹ má y, “Anh sẽ dạy dỗ hắn. Đi thôi.”
Biệt thự nhà họ Nguyên không tính là quá xa, lái xe hơn bốn mươi phút là tới. Nhưng Khương Tuế rất ít khi đến đây, bởi vì y cực kỳ ghét đứa em trai con riêng của Nguyên Dữ — Nguyên Hạo. Chỉ cần nhìn thấy thôi là đã thấy buồn nôn.
Cố tình Nguyên Hạo lại rất thích bám lấy y. Nếu không phải Khương Từ Kính âm thầm ra tay, thì vốn dĩ Nguyên Hạo cũng nên học ở Nhất Trung.
Vừa đến cổng, Khương Tuế đã nghe thấy bên trong vọng ra tiếng đồ đạc đổ vỡ, tiếng phụ nữ thét chói tai xen lẫn tiếng đàn ông mắng chửi giận dữ. Khương Từ Kính cau mày, nghiêng đầu ra hiệu cho vệ sĩ tiến lên gõ cửa.
Rất lâu sau vẫn không ai ra mở, vệ sĩ liền trực tiếp đẩy cửa lớn. Cảnh tượng trước mắt khiến người ta sững sờ, phòng khách được trang hoàng tinh xảo giờ đây hỗn độn đến mức không còn chỗ đặt chân, đồ đạc vung vãi khắp nơi.
Nguyên Tiễn đầu quấn băng dày cộp, lồng ngực phập phồng dữ dội. Thấy có người vào, ông ta thoáng sững người. Đối diện với người quen, ông ta không thể giữ dáng vẻ phát điên vừa rồi, vội chỉnh lại bản thân, miễn cưỡng trấn tĩnh:
“Từ Kính, Tuế Tuế… sao hai đứa lại tới đây?”
“Nghe nói ông nội Nguyên sức khỏe không tốt, chúng tôi đến thăm.”
Khương Từ Kính thản nhiên nói, “Trong nhà gặp trộm à?”
“À… đúng vậy.”
Nguyên Tiễn cười gượng, “Ông ở trên lầu, hai người lên đi, tôi sẽ cho người dọn dẹp lại chỗ này.”
Khương Từ Kính không hỏi thêm, dẫn Khương Tuế lên thẳng lầu trên. Khương Tuế ngoái đầu nhìn lại, bắt gặp ánh mắt Nguyên Hạo đang trừng trừng nhìn mình, khiến y không vui mà nhíu mày.
Mẹ của Nguyên Hạo — Chu Thiền — cũng có vài phần nhan sắc, nếu không thì cũng chẳng thể khiến Nguyên Tiễn mê mệt đến vậy. Vì thế diện mạo Nguyên Hạo thực ra cũng không tệ.
Nhưng Khương Tuế luôn cảm thấy trên người hắn có một loại khí chất rất khó tả, đặc biệt là ánh mắt nhìn y, giống như linh cẩu đói lâu ngày nhìn thấy thịt, khiến Khương Tuế cực kỳ khó chịu.
“Sao thế?”
Khương Từ Kính hỏi.
“Không có gì.”
Khương Tuế lắc đầu.
Hai người tiếp tục đi lên. Cửa phòng ngủ của gia chủ họ Nguyên không đóng, vừa đến đã nghe thấy giọng nói khàn đặc của ông cụ:
“… Chủ động à, vì sao cháu lại từ chối? Ông già rồi, còn sống được bao lâu nữa? Tiểu Dữ, cháu biết đấy, điều ông lo nhất chính là cháu. Chu Thiền thèm khát gia sản này đã lâu, bố cháu lại là kẻ không làm nên trò trống gì. Đợi ông chết rồi, cháu biết phải làm sao không?”
“Cho dù cháu không muốn tranh, thì mẹ con Chu Thiền cũng sẽ không bỏ qua cháu đâu!”
Bước chân Khương Tuế khựng lại.
Tạ Yến Chí nói Nguyên Dữ sắp đính hôn, vậy thì điều gia chủ họ Nguyên đang nhắc tới, hẳn chính là chuyện này.
Ông cụ Nguyên ho dữ dội, tiếng ho nặng nề như muốn xé toạc dây thanh quản, khiến người nghe không khỏi chua xót. Ông cụ gắng gượng lấy hơi, tiếp tục:
“Đồng ý liên hôn với nhà họ Hạ đi, Tiểu Dữ. Có nhà họ Hạ chống lưng, con đường sau này của cháu sẽ dễ đi hơn rất nhiều.”
Nhà họ Hạ, Khương Tuế từng nghe qua, đó là tập đoàn lớn số một ở thành phố S. Họ chịu liên hôn với Nguyên Dữ, chẳng trách Nguyên Tiễn và Chu Thiền lại tức giận đến mức này.
Nếu Nguyên Dữ thật sự cưới thiên kim nhà họ Hạ, có nhà họ Hạ đứng sau, Chu Thiền nào dám động đến hắn? Đợi Nguyên Dữ trưởng thành hẳn, thì đừng nói mẹ con Chu Thiền, ngay cả Nguyên Tiễn cũng sẽ bị thanh toán chung.
Khương Từ Kính lặng lẽ nhìn Khương Tuế.
Tối nay hắn đưa Khương Tuế tới đây, chính là muốn y tận mắt chứng kiến lựa chọn của Nguyên Dữ.
“… Ông nội.”
Giọng Nguyên Dữ mệt mỏi và suy yếu, như người bệnh nặng đang cố gắng chống đỡ hơi thở cuối cùng, “Cháu đã có người mình yêu rồi.”
“Chẳng lẽ còn quan trọng hơn cả mạng sống của cháu sao?”
Ông cụ Nguyên nói, “Tiểu Dữ, lần này cháu suýt nữa thì chết rồi…”
“Nhưng cháu vẫn còn sống.”
Nguyên Dữ khẽ cười, “Cháu cảm kích tấm chân tình của tiểu thư nhà họ Hạ, nhưng cháu không muốn đem hôn nhân của mình ra trao đổi. Cháu chỉ muốn ở bên người cháu yêu.”
“Nếu không thể sống cùng người mình yêu, thì tiền tài hay địa vị đối với cháu đều không có ý nghĩa. Ai muốn thì cứ lấy đi.”
Ông cụ Nguyên trầm giọng:
“Ông chỉ sợ… cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Chu Thiền sẽ không buông tha cho cháu đâu.”
“Cháu biết con đường này đi xuống sẽ vô cùng gian nan,” Nguyên Dữ nói khẽ, “nhưng cũng giống như dũng sĩ phải vượt qua muôn vàn hiểm nguy, chém giết con rồng độc ác mới có thể cứu được công chúa. Muốn đến bên công chúa của cháu, dĩ nhiên cũng phải trả một cái giá nhất định.”
“Nếu cháu không thắng nổi,” Nguyên Dữ tự giễu cười, “vậy có lẽ cháu cũng không có tư cách đứng cạnh em ấy. Dù sao… người thích em ấy nhiều đến thế.”
Lần này, ông cụ Nguyên trầm mặc rất lâu, rồi mới chậm rãi nói:
“Tiểu Dữ, con quả thật không giống cha con.”
“Nếu con đã kiên quyết như vậy, ông cũng sẽ không ép buộc con nữa. Dù sao con cũng đã trưởng thành, đã có thể tự chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình.”
“Cảm ơn ông nội” Nguyên Dữ đáp, “Con sẽ không hối hận vì quyết định của mình.”
Ngoài cửa.
Khương Từ Kính khẽ nheo mắt.
Hắn thực sự không ngờ rằng Nguyên Dữ lại có mấy phần cứng cỏi đến vậy.
Khương Tuế mím môi, đưa tay gõ nhẹ lên cánh cửa. Bên trong vang lên một tiếng: “Vào đi.”
Nguyên Dữ thấy người bước vào là Khương Tuế, phản xạ đầu tiên là định với lấy áo khoác mặc vào. Nhưng Khương Tuế đã nhìn thấy hết rồi, sắc mặt Nguyên Dữ tái nhợt đến đáng sợ, nửa thân trên gần như quấn kín băng gạc, chỗ nọ chỗ kia còn lờ mờ thấm máu.
“… Tuế Tuế, anh Khương, sao hai người lại đến đây?” Nguyên Dữ luống cuống khoác áo vào, cũng chẳng màng động tác ấy có thể làm vết thương đau thêm.
“Bọn tôi đến thăm ông Nguyên.” Khương Tuế nói giọng trầm.
Y không nói thêm với Nguyên Dữ, đi thẳng đến bên giường chào hỏi ông cụ Nguyên. Ông cười ha hả:
“Tuế Tuế lớn thế này rồi à, đúng là càng ngày càng xinh đẹp.”
Khương Tuế trò chuyện vài câu, dặn ông nghỉ ngơi cho tốt, rồi mới quay sang Nguyên Dữ:
“Cậu theo tôi ra ngoài một chút.”
Nguyên Dữ có hơi bất an, nuốt khan một cái. Ông cụ Nguyên cười nói với Khương Từ Kính:
“Bọn trẻ chắc có chuyện bí mật chúng ta không tiện nghe.”
Khương Từ Kính chỉ nhếch môi cười lạnh.
Nguyên Dữ theo Khương Tuế về phòng mình. Khương Tuế nói thẳng:
“Cởi áo ra, tôi muốn xem.”
“Không cần đâu.” Nguyên Dữ lắc đầu, “Nhìn thì nghiêm trọng vậy thôi, thật ra không sao cả.”
Khương Tuế không nói thêm lời nào, xoay người định đi. Nguyên Dữ vội vàng giữ y lại, bất đắc dĩ thở dài:
“… Được rồi.”
Hắn cởi áo, để lộ thân trên gần như bị băng gạc quấn kín. Khoảng cách quá gần, Khương Tuế còn ngửi thấy mùi máu tươi nhàn nhạt. Y cẩn thận chạm vào mép băng gạc, hạ giọng hỏi:
“Sao lại thành ra thế này?”
“Chỉ là… hôm kỷ niệm ngày thành lập trường, giữa đường xảy ra một vụ tai nạn xe nhỏ.” Nguyên Dữ đáp, “Mảnh kính chắn gió bắn vào người mấy chỗ, đã lấy ra rồi… Tuế Tuế, đừng khóc.”
Hắn hoảng hốt nâng mặt Khương Tuế lên, ngón tay run rẩy lau nước mắt cho y.
“Đừng khóc….cậu khóc thế này tôi cũng không biết phải làm sao. Tôi thật sự không sao mà, cậu xem, tôi vẫn ổn đây thôi.”
Khương Tuế không nói gì, nước mắt lặng lẽ rơi xuống từng giọt. Nguyên Dữ hối hận đến mức chỉ muốn tự đâm mình mấy nhát.
“Tôi không cố ý không trả lời tin nhắn, điện thoại bị đâm nát trong tai nạn… hôm nay tôi mới tỉnh lại…”
“Vì sao lại xảy ra tai nạn?” Khương Tuế nghẹn ngào hỏi.
“… Đối phương lái xe khi say rượu, lao thẳng vào xe tôi. Chứng cứ quá rõ ràng, người gây tai nạn cũng nhận tội rất hợp tác, nên không hỏi ra được gì thêm.”
Dù cả hai đều hiểu rõ đây là Chu Thiền đứng sau giật dây, nhưng lại không tìm được bất kỳ chứng cứ nào.
Tim Nguyên Dữ đau còn hơn cả vết thương trên người. Hắn ôm Khương Tuế, thì thầm:
“Xin lỗi Tuế Tuế, đã làm cậu lo lắng. Nhưng tôi không muốn thấy cậu vì tôi mà rơi nước mắt… điều đó còn khiến tôi đau hơn cả chết.”
“Nếu cậu đồng ý liên hôn, Chu Thiền cũng sẽ không dám tiếp tục ra tay với cậu” Khương Tuế nói, “Bà ta không dám chống lại áp lực từ nhà họ Hạ để giết cậu.”
“….Cậu nghe thấy rồi à.” Nguyên Dữ cười bất lực, “Tôi biết đây là cách tốt nhất, nhưng…”
“Tuế Tuế, nếu tôi đính hôn với tiểu thư nhà họ Hạ, có phải cậu sẽ không bao giờ để ý đến tôi nữa không?”
Khương Tuế tức giận nói:
“Cậu đã đính hôn, có gia đình của mình rồi, lấy đâu ra thời gian mà chơi đùa với tôi nữa?!”
Y giận đến xù lông, còn Nguyên Dữ lại bật cười, vỗ nhẹ lên tấm lưng gầy của y:
“Cho nên, tôi nhất định phải ở bên cậu”
“Trước đó cậu hỏi tôi thích ai, bây giờ tôi có thể nói cho cậu biết rồi…”
Lời còn chưa dứt, Nguyên Dữ đã kinh ngạc mở to mắt, Khương Tuế nhón chân lên, đặt một nụ hôn lên môi hắn, chặn lại toàn bộ những lời chưa kịp nói.
Tế bào toàn thân Nguyên Dữ run lên. Hắn không kìm được mà giữ lấy sau gáy Khương Tuế, từ bị động chuyển sang chủ động, hắn cạy hàm răng thiếu niên, đeo đuổi theo chiếc lưỡi mềm mại ấy, hắn l**m láp khoang miệng mang theo vị ngọt ấy.
Hắn chỉ cảm thấy Khương Tuế dường như ở đâu cũng mang theo vị ngọt, nơi nào cũng có thể m*t ra mật dịch, không khỏi khiến hắn càng hôn càng sâu. Khiến thiếu niên bị hôn đến mức tràn cả nước bọt ra ngoài, nhưng hắn vẫn không buông tha, nuốt hết tất cả xuống.
Trong cơn hoảng hốt, Khương Tuế thậm chí còn tưởng mình đang bị một chú chó con l**m láp. Bởi vì Nguyên Dữ không chỉ hôn y, mà còn thích dùng chóp mũi khẽ khàng cọ cọ, ngửi ngửi làn da y, như thể trong xương cốt, trong máu thịt của Khương Tuế có một mùi hương gì đó khiến hắn mê muội.
Bị hôn đến mức có chút không thở nổi, lại sợ môi mình sưng lên sẽ bị Khương Từ Kính phát hiện, Khương Tuế rên khe khẽ, đưa tay đẩy hắn:
“Nguyên Tiểu Ngư… khó chịu lắm.”
Nguyên Dữ không nỡ buông ra, chỉ khẽ hôn ngắt quãng lên đôi môi đã ửng hồng của y, thì thầm:
“Tuế Tuế, tôi thích em”
… Rất thích em.
“Biết rồi.” Hàng mi Khương Tuế khẽ run, ngón tay đè lên đôi môi còn vương chút sắc máu của y, bực bội nói:
“Không được hôn nữa, anh tôi còn ở bên ngoài.”
Nguyên Dữ vùi đầu vào hõm cổ y.
“Tuế Tuế, tôi sẽ trở nên rất lợi hại. Em hãy tin tôi.”
Khương Tuế xoa xoa cái đầu chó của hắn:
“Tôi chẳng phải vẫn luôn tin cậu sao.”
“Cậu bây giờ đã rất lợi hại rồi.” Y nói một cách nghiêm túc,
“Nguyên Tiểu Ngư, cậu thật sự rất lợi hại.”
…
Rời khỏi nhà họ Nguyên, Khương Tuế vẫn luôn trầm mặc. Y tựa vào cửa kính xe, lặng lẽ nhìn phong cảnh bên ngoài, cũng chẳng biết đang nghĩ gì.
Về đến nhà, y ngồi trong phòng một lúc lâu. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn lén lên tầng ba, gõ cửa phòng Khương Từ Kính.
“Anh?” Khương Tuế thò đầu vào, “Em có chút chuyện muốn nói với anh.”
Khương Từ Kính từ phòng ngủ còn mờ hơi nước bước ra, chỉ quấn hờ một chiếc khăn tắm ngang hông. Nước từ mái tóc đen nhỏ giọt xuống, men theo những đường cơ bắp rắn chắc gợn sóng, hơi thở mang theo khí tức nam tính ập thẳng vào mặt.
Khương Tuế sững người một giây, rồi vội vàng bước tới, ân cần giúp hắn lau tóc.
Khương Từ Kính không từ chối, chỉ lặng lẽ chờ y nói rõ mục đích.
“Vết thương của Nguyên Tiểu Ngư rất nghiêm trọng.” Khương Tuế hắng giọng, “Lần này Chu Thiền ra tay không thành, lần sau còn chưa biết bà ta sẽ làm ra chuyện gì. Anh, chẳng lẽ anh không thấy bà ta quá đáng sao?”
Khương Từ Kính đáp lạnh nhạt:
“Chỉ cần cậu ta đồng ý liên hôn với nhà họ Hạ, rất nhiều vấn đề đều có thể giải quyết dễ dàng.”
“Nhưng cậu ấy không muốn bán rẻ hôn nhân của mình.”
“Con người luôn phải trả giá cho lựa chọn của bản thân.” Khương Từ Kính thản nhiên nói,
“Giống như lúc nhỏ em chọn bánh soufflé cho bữa trà chiều thì không thể ăn thêm macaron nữa, vì sẽ sâu răng.”
“Sao có thể so như vậy được.” Khương Tuế ôm lấy hắn lắc qua lắc lại, kéo dài giọng làm nũng:
“Anh ——”
Khương Từ Kính hỏi:
“Em muốn anh làm gì?”
Khương Tuế vội vàng chạy đến trước mặt hắn, nói nhanh:
“Anh nhất định có thể giúp Nguyên Tiểu Ngư, đúng không? Anh lợi hại như vậy mà.”
“Anh có lợi hại hay không, không liên quan trực tiếp đến việc có giúp cậu ta hay không.”
“Vậy… em cầu xin anh, được không?” Khương Tuế hạ giọng năn nỉ,
“Em cầu xin anh đó, anh trai. Anh giúp cậu ấy đi, lỡ như cậu ấy… chết mất thì sao?”
Khương Từ Kính đáp:
“Với anh mà nói, cậu ta có chết cũng chưa chắc là không thể chấp nhận.”
“Nhưng cậu ấy à bạn tốt của em!” Khương Tuế sốt ruột,
“Cậu ấy mà chết, em sẽ không còn bạn nữa.”
“Khương Tuế.” Khương Từ Kính nâng cằm thiếu niên lên, nhìn thẳng vào mắt y,
“Anh hiểu em chỉ là sợ những người yêu thương em rời bỏ em. Nhưng đôi khi, những hành động của em… thật sự sẽ khiến người ta có ảo giác rằng, em cũng yêu họ.”
“Để anh đoán xem nhé, Nguyên Dữ có phải nghĩ rằng, với em, cậu ta là người đặc biệt? Tạ Yến Chí có phải cũng tin rằng, em muốn ở bên cậu ta mãi mãi?”
Những ngón tay mang vết chai mỏng của người đàn ông khẽ lướt qua làn da trắng nõn của Khương Tuế, khóe môi cong lên nhạt nhòa,
“Nhưng những thứ họ muốn, em không cho được.”
Hàng mi Khương Tuế run rẩy:
“Anh…”
“Còn anh thì sao?”
“Anh nuôi em lớn, dĩ nhiên anh biết em là đứa trẻ hư hỏng kiểu gì.” Khương Từ Kính hờ hững v**t v* khóe môi y.
“Anh từng nghĩ đến việc đưa em đi gặp bác sĩ tâm lý, nhưng sau này lại thấy… có lẽ đây là một loại đặc tính bẩm sinh, chứ không phải bệnh.”
“Em sinh ra đã thiếu đi năng lực yêu người khác, hoặc nói cách khác em không biết yêu bất kỳ ai.”
Khương Tuế vội vàng biện giả:
“Nhưng em sẽ lo cho Nguyên Tiểu Ngư, cũng sẽ lo cho Tạ Yến Chí… Em… có lẽ không phải là kẻ dị biệt, em chỉ là…”
Khương Từ Kính che mắt y lại, thấy đôi môi y mơ hồ hé mở, liền trầm giọng nói:
“Anh chưa từng nói ngươi là kẻ dị biệt, Khương Tuế.”
“Em chỉ là quá tùy hứng thôi.”
Rõ ràng Khương Từ Kính đang trách cứ y, vậy mà Khương Tuế lại khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Từ khi bắt đầu có ký ức, y dường như vẫn luôn lo sợ bản thân không được mọi người chấp nhận. Vì thế y mới chủ động kết giao với Nguyên Dữ, cố gắng duy trì những mối quan hệ xã giao bình thường, cứ như thể… y thật sự từng xem mình là một “kẻ khác biệt”.
“Muốn lấy thứ gì từ anh, thì ít nhiều cũng phải mang thứ gì đó ra trao đổi.”
Khương Từ Kính ôm lấy cậu em trai trời sinh đã thiếu trái tim ấy, giọng nói trầm ổn:
“Khương Tuế, chuyện anh giúp Nguyên Dữ không chỉ là nói miệng. Trong đó liên quan đến rất nhiều thứ.”
Thương nhân không bao giờ làm việc lỗ vốn, đó là nguyên tắc đã khắc sâu vào xương cốt của Khương Từ Kính.
Khương Tuế do dự hỏi:
“Vậy….anh muốn cái gì?”
“Anh mua cho em vài bộ quần áo mới.”
Khương Từ Kính bế y đi vào phòng thay đồ, ra hiệu mở tủ phía trước. Khương Tuế nghi ngờ kéo cánh tủ ra, liền nhìn thấy bên trong treo lủng lẳng mấy chục chiếc váy nhỏ tinh xảo xinh đẹp, trong đó có rất nhiều váy viền ren và nơ bướm.
“Rầm” một tiếng, Khương Tuế lập tức đóng sầm cửa tủ lại.
Khương Từ Kính bị bệnh à? Mua nhiều váy như vậy để làm gì chứ?!
“Chọn một cái em thích, mặc cho anh xem.”
Giọng Khương Từ Kính vang lên bên tai y, trầm khàn và kỳ lạ, tựa như có khả năng khẽ chạm vào sợi dây trong lòng người, khiến tai Khương Tuế tê dại, tim cũng đập nhanh hơn vài nhịp.
“….Em là con trai.”
Khương Tuế kháng nghị.
“Chỉ mặc cho anh xem thôi.”
Khương Từ Kính nói, “Anh đã từng nói rồi, em mặc váy rất đẹp.”
Hơi thở Khương Tuế bỗng trở nên rối loạn.
Y đã sớm biết Khương Từ Kính là kẻ không bình thường, vậy mà lại âm thầm mua nhiều váy đến thế. Nghĩ kỹ lại, sao có thể trùng hợp như vậy: y vừa xuống lầu liền gặp Khương Từ Kính? Tên b**n th** này chẳng lẽ cố ý đợi y, rồi dẫn y đến nhà họ Nguyên sao?!
“Không thích cái nào à?”
Khương Từ Kính hôn vành tai y, giọng nói thấp xuống:
“Vậy anh lại bảo người mua thêm…”
“Không cần!”
Khương Tuế vội vàng ngăn lại. Lỡ như Khương Từ Kính nhét đầy cả phòng thay đồ bằng váy thì… quá kinh khủng rồi!
Y hít sâu một hơi, lại mở tủ, nhắm mắt với tay bốc đại một chiếc:
“Cái này.”
“Thì ra em thích màu hồng nhạt.”
Khương Từ Kính tỏ vẻ rất hài lòng, “Rất hợp với em.”
Đến khi Khương Tuế mở mắt nhìn rõ thứ mình chọn, y chỉ muốn tuyệt vọng đến chết.
....Một chiếc váy hai dây màu hồng nhạt, phần váy xòe bồng như bánh kem, viền đầy ren trắng, trước ngực còn đính một mặt trang sức tròn nhỏ màu vàng, trên đó khắc hình đầu mèo vẽ nét đơn giản.
“Em….em đổi cái khác được không?”
Khương Tuế giãy giụa yếu ớt.
“Anh đâu có nói cho em chọn lần thứ hai.”
Khương Từ Kính cầm chiếc váy, liếc nhìn một lượt, rồi hỏi:
“Đồ ngủ em tự cởi, hay để anh giúp?”
Hắn dường như rất thích cái quá trình c** q**n áo Khương Tuế ra rồi lại mặc đồ khác cho y. Trong lòng Khương Tuế mắng hắn là b**n th**, nhưng ngoài miệng lại nhỏ giọng nói:
“….Anh giúp em.”
Khương Từ Kính rất hài lòng.
Ít nhất vào lúc này, hắn cảm thấy giúp Nguyên Dữ một lần cũng chẳng phải chuyện gì to tát, dù sao một Khương Tuế ngoan ngoãn nghe lời như thế này, cũng rất khó gặp lại lần thứ hai.
Căn phòng của Khương Từ Kính mang phong cách lạnh lùng, nghiêm túc; tủ trong phòng thay đồ đều là màu đen trầm nặng. Khương Tuế ngồi trên chiếc tủ dùng để đặt đồng hồ và khuy măng-sét, cảm giác lạnh thấm qua da. Mặt bàn đen sẫm càng làm nổi bật làn da trắng như tuyết của y, ngay cả những khớp xương cũng phảng phất ánh hồng nhạt.
Khi khóa kéo được kéo xuống tận cùng, Khương Từ Kính bế y đứng trước gương:
“Nhìn xem.”
Khương Tuế không chịu nhìn, chỉ khép chặt mắt lại.
“Rất đẹp.”
Khương Từ Kính một tay đỡ y, tay kia khẽ chạm vào mặt dây chuyền nhỏ màu vàng, phát ra tiếng leng keng thanh thúy. Y ghé sát bên tai Khương Tuế, giọng trầm thấp:
“Giống như món bánh kem bơ có nhân dâu mà em rất thích ăn vậy.”