Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 85.




Hắn nói với vẻ rất ngon miệng, thế nên từ đó về sau, Khương Tuế không bao giờ còn muốn ăn bánh kem dâu tây nữa.

Khương Từ Kính hỏi:
“Ngại à?”

“Người nên ngại là anh mới đúng.”
Khương Tuế bĩu môi, “Bắt người khác mặc váy cho anh xem, đồ b**n th**.”

Khương Từ Kính nắm lấy cằm y, buộc y phải nhìn bản thân trong gương. Tai Khương Tuế trong nháy mắt đỏ bừng, đúng như lời Khương Từ Kính nói, trắng hồng phơn phớt, trông hệt như một miếng bánh kem bơ dâu.

“… Được rồi, được rồi.”
Khương Tuế nói qua loa, “Anh xem xong rồi, em phải về.”

“Anh đâu có nói chỉ xem thôi.”
Khương Từ Kính đáp.

Khương Tuế ngẩng đầu lên:
“Anh còn muốn làm gì nữa?”

Khương Từ Kính khẽ hôn lên vành tai y, ôm y đi về phía cửa. Khương Tuế sợ hắn đột nhiên nổi điên mở cửa ra, hoảng hốt ôm chặt lấy cổ hắn. Khương Từ Kính nói:
“Khóa cửa lại.”

“… Ừ.”
Khương Tuế khóa trái cửa xong mới chợt nhận ra vì sao Khương Từ Kính muốn làm vậy. Y không dám nhìn mặt đối phương, ngón tay luống cuống vò lấy góc váy:
“Anh, em buồn ngủ.”

“Ừ.”
Khương Từ Kính hôn lên cổ y. Hơi thở nóng rực, dày đặc phả lên làn da non mềm nơi vai cổ khiến cả người Khương Tuế tê dại như bị điện giật. Y siết chặt làn váy lụa mềm trong tay, vo lại thành một cục. Bỗng nhiên Khương Từ Kính cắn lên bờ vai trơn nhẵn của y, Khương Tuế kêu khẽ một tiếng:
“Anh?”

Khương Từ Kính để lại dấu vết của mình trên làn da trắng như tuyết, nói:
“Trước kia em cũng cắn anh ở đây, quên rồi sao?”

“Em làm gì có!”
Khương Tuế vội thanh minh, “Anh đừng có vu oan cho em.”

“Bởi vì anh không cho em ăn kem khi đang bị viêm đường hô hấp.”
Khương Từ Kính đáp.

“Có đâu…”
Khương Tuế chột dạ nói, “Em đâu phải người vô lý như vậy… Ưm, anh đừng cắn nữa, đau thật mà!”

Khương Từ Kính đặt y xuống giường. Ga giường màu xám đậm càng làm nổi bật làn da trắng muốt của Khương Tuế, da dẻ mềm mịn, căng mọng như thể chạm nhẹ cũng có thể rịn nước. Các đầu ngón chân vì căng thẳng mà cuộn lại, y quay mặt đi không dám nhìn.

Tựa như một tác phẩm nghệ thuật chỉ cần liếc qua cũng đủ khiến người ta rung động, tinh xảo ở mọi góc độ, hoàn mỹ không tì vết, mang theo sức hấp dẫn trí mạng.

Khương Từ Kính ngồi bên mép giường, đưa tay khẽ chạm vào hàng mi dài của y, nói:
“Mở ngăn kéo đầu giường ra.”

Khương Tuế nằm sấp trên giường, vươn tay kéo ngăn kéo. Bên trong bày đầy ngay ngắn. Y tò mò ngồi dậy, xếp bằng ở đầu giường, tùy tiện cầm một hộp ra xem. Đến khi nhìn rõ chữ trên đó, tay y run lên, chiếc hộp rơi xuống giường.

Tai y đỏ rực, mặt nóng đến mức tưởng như sắp bốc cháy. Khương Từ Kính lại hỏi:
“Thích mùi nào? Dâu tây hay đào?”

Khương Tuế giận dữ ném hộp đó vào ngực hắn:
“Khương Từ Kính, anh đúng là đại b**n th**! Mua nhiều thứ này làm gì chứ!”

“Đương nhiên là để dùng.”
Sắc mặt Khương Từ Kính vẫn rất bình thản, “Chẳng lẽ mua về để sưu tầm?”

Hắn lại nói tiếp:
“Bên trong còn mấy loại khác, không xem thử sao?”

Giọng điệu bình thường đến mức giống như đang mời Khương Tuế xem chiếc đồng hồ mới mua, bình tĩnh đến khiến người ta tức nghẹn.

“Không xem.”
Khương Tuế nghiến răng, “Ai thèm xem mấy thứ đó!”

“Anh nghĩ em sẽ cần dùng, nên để em tự chọn thì tốt hơn.”
Khương Từ Kính lúc này lại mang dáng vẻ chủ nghĩa nhân đạo tôn trọng ý kiến người khác một cách kỳ lạ, “Nếu em không chọn, vậy anh chọn.”

Hắn đặt lại hộp Khương Tuế vừa lấy ra, cầm một hộp khác lên:
“Dâu tây hợp với em hơn.”

Khương Tuế im lặng.

Y lén lùi lại, thừa lúc Khương Từ Kính quay đi lấy đồ khác thì dùng hết sức bú sữa mẹ mà trốn xuống giường chạy ra ngoài. Nhưng lần này rõ ràng không còn may mắn như trước.

Khương Từ Kính từ phía sau bế ngang người y lên. Khi bị đặt lại trên giường, Khương Tuế vùng vẫy bò đi, nhưng lập tức bị giữ chặt lấy cổ chân trắng nõn. Sau đó cổ chân bỗng lạnh đi, như thể có thứ gì đó được đeo vào.

“?”
Khương Tuế quay đầu nhìn, phát hiện đó là một chiếc vòng chân bằng vàng, tinh xảo mảnh mai, phía trên còn treo hai chiếc chuông nhỏ. Chỉ cần cử động mạnh một chút là sẽ phát ra tiếng leng keng trong trẻo.

“…?”
Khương Tuế không thể tin nổi ngẩng đầu lên, “Vì sao phải đeo cái này?”

“Đẹp.”
Khương Từ Kính trả lời ngắn gọn. Hắn khẽ búng vào chiếc chuông nhỏ:
“Cứ kêu leng keng thế này, chẳng phải rất đáng yêu sao?”

Khương Tuế hít sâu một hơi.

Bỗng nhiên y cảm thấy Nguyên Dữ thật sự không đáng để mình phải hy sinh lớn đến vậy. Biết đâu Nguyên Dữ có thể tự mình phản công Chu Thiền thì sao? Nguyên Dữ chưa chắc đã bị Chu Thiền hại chết, nhưng nếu cứ tiếp tục thế này, đêm nay người chắc chắn bị “làm cho chết” lại là y, bởi Khương Từ Kính.

“Anh… Khương Từ Kính, em...”

Khương Từ Kính chặn lại môi y, trong giọng nói khàn khàn là d*c v*ng bị đè nén đến mức sắp vỡ vụn:
“Đừng nói những lời anh không muốn nghe.”

Hắn ôm chặt Khương Tuế, ngón tay dọc theo cột sống y như đang gảy phím đàn, nhẹ nhàng nhưng chuẩn xác. Khương Tuế co rút trong vòng tay ấy, muốn trốn cũng không trốn khỏi những nụ hôn của hắn.

Khương Từ Kính là người có h*m m**n chiếm hữu và khống chế cực mạnh, hắn cũng chưa từng che giấu điều đó. Nghĩ lại thì có chút buồn cười, khi còn nhỏ, Khương Tuế thậm chí từng lén nghi ngờ Khương Từ Kính không phải con ruột trong nhà, bởi tính cách áp bức mạnh mẽ của hắn hoàn toàn khác với Liễu Ngư và Khương Hà Vi.

Nếu Khương Từ Kính đã muốn thứ gì, thì bất kể quá trình gian khổ đến đâu, cái giá phải trả lớn thế nào, hắn cũng nhất định phải có được. Đó là mỹ học nhân sinh mà hắn theo đuổi.

Khương Tuế từng theo anh trai đến những nơi xa xôi để săn bắn. Vì một con mồi, Khương Từ Kính có thể nằm bất động trong bụi cỏ suốt mười mấy tiếng. Ngay cả những lão thợ săn địa phương cũng phải tán thưởng sự nhẫn nại và sức chịu đựng của hắn, cảm thán rằng hắn sinh ra đã là một thợ săn.

Khi đó, Khương Tuế vô cùng ngưỡng mộ Khương Từ Kính. Nhưng dù thế nào y cũng không thể ngờ rằng, sẽ có một ngày, chính mình lại trở thành con mồi trong tay anh cả.

Bị truy bắt, bị đàn áp, bị lột bỏ lớp phòng vệ để lộ ra sự yếu mềm mong manh, bị khống chế, bị thuần phục.

Khương Tuế không nhớ rõ mình đã ngủ thiếp đi như thế nào. Chỉ nhớ rằng chiếc váy ướt sũng dính sát vào người khiến y vô cùng khó chịu. Trong cơn mơ màng, có lẽ y đã mắng Khương Từ Kính vài câu, thế là Khương Từ Kính liền bế y đi tắm.

Y ngủ một giấc mơ hồ trời đất. Khi tỉnh lại lần nữa, cả căn phòng đã tràn ngập ánh nắng. Y còn buồn ngủ, muốn trở mình, lại phát hiện mình đang dán sát vào một bức “tường thịt” rắn chắc. Một bàn tay có vết chai mỏng ch*m r** v**t v* lưng y, giọng nói lười biếng vang lên:
“Tỉnh rồi à?”

Khương Tuế ngẩng đầu, nhìn thấy đường nét cằm sắc sảo của anh trai.

“Đói không?”
Khương Từ Kính nói, “Để dì nấu cho em cháo hải sản.”

Khương Tuế nhắm mắt, xoa xoa bụng, giọng buồn buồn:
“Đau bụng.”

“Anh đã giúp em rửa sạch rồi.”
Khương Từ Kính cau mày, “Để anh đưa em đến bệnh viện xem thử.”

“Em đã nói là không thể rồi mà…”
Khương Tuế oán giận, “Anh có bao giờ nghe em đâu.”

“Xin lỗi.”
Khương Từ Kính sờ trán y, không thấy sốt. Hắn vén chăn định bế Khương Tuế lên, lại bị Khương Tuế dùng đầu húc nhẹ vào ngực:
“Lừa anh thôi.”

“……”
Khương Từ Kính nói, “Khương Tuế, anh sẽ rất lo cho em.”

“Anh căn bản có lo cho em đâu.”
Khương Tuế chui trong chăn, giọng nói ù ù, “Em khóc đến cạn nước mắt rồi, anh cũng chẳng thèm để ý.”

“Lần sau anh sẽ cố gắng.”
Khương Từ Kính đáp.

“Không có lần sau.”
Khương Tuế nói chắc nịch, “Thật sự rất đau, lại còn khó chịu.”

P/s: Lời của editor
Tuế Tuế bị thịt rùi :)))) hic.

Bàn tay ấm áp của Khương Từ Kính xoa nhẹ bụng nhỏ của y, khẽ hôn lên trán y, dùng giọng điệu lý trí và bình tĩnh nói:
“Thiếu kinh nghiệm thì quả thật dễ xảy ra vấn đề. Dù lý thuyết có đạt điểm tuyệt đối, khi thực hành vẫn sẽ xuất hiện rất nhiều biến số không kiểm soát được. Nhưng quen tay hay việc, em nên cho anh cơ hội học hỏi sâu hơn.”

Khương Tuế: “……”

Rốt cuộc người này làm sao có thể nói ra những lời vô liêm sỉ như vậy một cách đường hoàng đến thế?

Sau khi xác nhận Khương Tuế ngoài mệt và lười ra thì không còn vấn đề gì khác, Khương Từ Kính bảo dì giúp việc mang cơm tới. Hắn rất kiên nhẫn, từng muỗng từng muỗng đút cho Khương Tuế ăn. Khương Tuế chỉ ăn được nửa bát đã không ăn nổi nữa, ngước mắt nhìn hắn:
“Em nhớ là anh đã lâu rồi không nghỉ ngơi.”

“Ừ.”
Khương Từ Kính ăn nốt phần cháo còn lại, “Sáng nay có cuộc họp, anh dời lại rồi. Sợ em tỉnh dậy không thấy anh lại làm ầm lên. Lát nữa vẫn phải đến công ty một chuyến.”

“Anh nói vậy như thể em rất vô lý.”

“Là vấn đề của anh.”
Khương Từ Kính nói, “Anh nên dành nhiều thời gian hơn cho em.”

“!”
Khương Tuế vội vàng nói, “Không cần đâu! Anh, anh cứ bận đi, bận càng tốt. Bận thì mới kiếm được tiền cho em tiêu!”

Nếu Khương Từ Kính ngày nào cũng “hành” y như vậy, y sớm muộn gì cũng tan nát thành từng mảnh.

Khương Từ Kính nhìn ra suy nghĩ của y, nhưng không vạch trần, chỉ xoa xoa tóc y:
“Vậy anh đi công ty trước nhé?”

“Ừ ừ.”
Khương Tuế chui trong chăn, ngoan ngoãn đáp:
“Tạm biệt anh.”

Vì quá ngoan, y lại bị Khương Từ Kính ấn xuống gối hôn đến thở không ra hơi. Mãi mới tiễn được vị “ôn thần” này rời đi, Khương Tuế lại tiếp tục ngủ nướng, đến khi tỉnh dậy lần nữa thì đã hơn năm giờ chiều.

Y lề mề bò xuống giường. Khi rửa mặt đánh răng, vừa ngẩng đầu nhìn gương liền thấy trên cổ mình toàn là những vệt đỏ chói mắt. Vén ống quần lên xem, trên đùi cũng loang lổ tím xanh hồng đủ màu, thậm chí lan cả lên bắp đùi.

“……”
Đúng là b**n th** chết tiệt.

Khương Tuế bực bội khoác lên người chiếc áo dài tay cổ cao nửa kín, lúc này mới chịu xuống lầu.

Hôm nay Liễu Ngư mời mấy người bạn tới nhà đánh mạt chược, trong nhà náo nhiệt vô cùng. Khi Khương Tuế vào bếp lấy đồ uống, vừa hay bị một dì nhìn thấy, đối phương lập tức tươi cười thân thiết:

“Ây da, Tuế Tuế, dì lâu lắm rồi không gặp cháu.”

“Chào dì Phương ạ.” Khương Tuế lễ phép đáp.

“Ngủ tới giờ này mới dậy, cái dạ dày của con còn muốn nữa không?” Liễu Ngư than thở, “Đúng là phải để anh con quản giáo con cho đàng hoàng!”

Khương Tuế: “…… Mẹ vẫn nên quản giáo Khương Từ Kính trước đi thì hơn.”

Liễu Ngư bật cười: “Nhìn cái miệng lém lỉnh kia kìa, sao vậy, cãi nhau với anh con à?”

Khương Tuế nghĩ, nếu bà mà biết tối qua Khương Từ Kính đã làm những gì, e là sẽ tức đến mức phải nhập viện ngay tại chỗ. Y đáp:

“Không có.”

“Chị Liễu đúng là có phúc,” dì Phương cười hiền hậu, “Ba cậu con trai, ai cũng ưu tú.”

“Đâu có,” Liễu Ngư trả lời, “Nhà nào cũng có nỗi khổ riêng, chỉ là tôi không nói ra thôi.”

Dì Phương cười nói: “Phẩm hạnh mấy đứa nhỏ nhà chị thế nào, tôi còn không rõ sao?” Bà nắm tay Khương Tuế, giọng thân mật, “Tuế Tuế, cháu còn nhớ chị Lả Lướt không? Con bé cuối cùng cũng chịu về nước rồi, vậy mà vẫn chưa chịu quen ai. Dì với ba nó sốt ruột muốn chết. Cháu có biết Từ Kính đang tính toán thế nào không? Dì thấy hai đứa tuổi tác cũng xấp xỉ, biết đâu lại hợp…”

Thảo nào nhiệt tình như vậy, hóa ra là muốn nhờ y làm mối.

“Cháu không biết anh ấy tính gì.” Khương Tuế ngậm ống hút nước trái cây, nói lơ đãng, “Dì hỏi thẳng anh ấy sẽ tốt hơn.”

“Nếu hỏi nó mà có kết quả thì dì cũng đâu cần phiền tới cháu.” Dì Phương thở dài, “Nó lúc nào cũng nói tâm tư đều đặt vào sự nghiệp, chưa có ý định lập gia đình… Tuế Tuế à, cháu nói thật cho dì nghe, có phải Từ Kính đã có người mình thích rồi không?”

Khương Tuế khựng lại một chút, rồi khẽ “ừ” một tiếng.

“Có.”

Dì Phương sửng sốt: “Dì chỉ hỏi đại thôi, ai ngờ lại đúng thật? Là thiên kim nhà nào thế?”

Khương Tuế trả lời mơ hồ: “Thì… rất xinh đẹp, lại thông minh… ừm… chỗ nào cũng rất tốt.”

Dì Phương không hỏi thêm, chỉ thở dài tiếc nuối: “Vậy xem ra là dì hỏi muộn rồi.”

Liễu Ngư lại càng nghi ngờ: “Tuế Tuế, anh con quen được một cô gái tốt như vậy ở đâu ra?”

Khương Tuế đáp: “Dù sao cũng là có, mẹ không tin thì tự đi hỏi anh ấy.”

Nói xong liền khập khiễng từng bước lên lầu.

“?” Liễu Ngư tặc lưỡi, “Đứa nhỏ này thật là…”

……

Khương Tuế nằm sấp trên giường nhắn tin cho Nguyên Dữ, nói rằng Khương Từ Kính sẽ giúp hắn. Nguyên Dữ hỏi vì sao, Khương Tuế đương nhiên không thể nói thật, chỉ thuận miệng bịa rằng Khương Từ Kính chắc là muốn tích đức làm việc thiện.

Y chơi game một lát, ăn tối xong mà Khương Từ Kính vẫn chưa về. Trái lại, Tạ Yến Chí gõ cửa phòng y. Thiếu niên đứng ngoài cửa, vẻ mặt nhàn nhạt:

“Hôm nay không học à?”

“…… Thầy Tạ, hôm nay tôi muốn xin nghỉ.” Khương Tuế uể oải nói, “Học hành cũng phải biết kết hợp nghỉ ngơi chứ.”

Tạ Yến Chí chậm rãi bước vào. Bỗng nhiên, hắn đưa hai ngón tay móc lấy cổ áo Khương Tuế kéo xuống. Khương Tuế sững người, y quên mất trên cổ mình vẫn còn những dấu vết chưa tan.

“Cậu làm gì vậy?”

Nhìn thấy những vệt đỏ kia, ánh mắt Tạ Yến Chí tối đi đôi chút.

“Em ngủ với Khương Từ Kính?”

Khương Tuế như bị đốt cháy cái đuôi: “Cậu—cậu—cậu…”

“Tôi nghe thấy.” Tạ Yến Chí nói, “Tiếng chuông reo suốt cả đêm.”

Khương Tuế trợn to mắt, mặt đỏ đến mức như muốn rỉ máu:
“Cậu… cậu nghe thấy thật à?”

Khương Từ Kính đúng là đồ lừa đảo, rõ ràng nói phòng cách âm rất tốt.

“Vậy… ngoài tiếng chuông ra, cậu còn nghe thấy gì khác không?”

Tạ Yến Chí: “Còn có gì nữa à?”

“Không, không còn.” Khương Tuế lập tức dữ lên, đưa chân đá nhẹ vào cẳng chân không bị thương của Tạ Yến Chí, “Chuyện của tôi, cậu quản làm gì.”

“Da em hình như rất dễ để lại dấu.” Tạ Yến Chí dùng đúng giọng điệu giảng công thức toán, nói tiếp, “Chắc phải vài ngày nữa mới tan hết.”

Khương Tuế kéo tay áo lên nhìn thử, quả nhiên đúng như vậy, những dấu vết kia chỉ nhạt đi đôi chút so với buổi chiều.

“…… Đều tại Khương Từ Kính hung hăng quá.” Khương Tuế tức giận nói, “Rõ ràng đã bảo anh ta nhẹ tay hơn rồi!”

Yết hầu Tạ Yến Chí khẽ động: “Anh ta không chuẩn bị thuốc à?”

“Hình như có.” Khương Tuế mơ hồ nhớ lại đã thoáng thấy tuýp thuốc mỡ tối qua. Y ngẩng đầu lên nhìn Tạ Yến Chí, “Cậu giúp tôi bôi được không?”

“……”
Tạ Yến Chí ừ một tiếng: “Được.”

Khương Tuế liền sang phòng Khương Từ Kính lấy tuýp thuốc mỡ, đưa cho Tạ Yến Chí:
“Hình như là cái này, cậu xem thử đi.”

Tạ Yến Chí đọc qua hướng dẫn sử dụng, nói ngắn gọn:
“c** đ* ra.”

“Không cần đâu.” Khương Tuế vừa nghe ba chữ ấy là đã phản xạ có điều kiện.

“Em lo tôi sẽ làm gì em sao?” Tạ Yến Chí hơi nhướng mi, để lộ đôi đồng tử nâu sẫm trầm tĩnh không gợn sóng. “Với tình trạng của em bây giờ, tôi có thể làm gì được?”

Tạ Yến Chí nói chuyện vẫn tương đối giữ lời. Khương Tuế do dự một chút, cuối cùng vẫn cởi áo, nằm sấp lên giường.
“Vậy cậu làm nhanh lên.”

“Đêm nay Khương Từ Kính sẽ không về.”
Tạ Yến Chí mở nắp thuốc mỡ. Ánh mắt hắn lướt qua tấm lưng đầy những dấu vết loang lổ của thiếu niên, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ biết người để lại những dấu vết này đã hưng phấn đến mức nào. Dù đã cố gắng kiềm chế, cuối cùng vẫn giống như một con chó đực đánh dấu lãnh địa, để lại vô số dấu tích không thể che giấu.

“Sao cậu biết?” Khương Tuế nghiêng đầu hỏi.

“Ba cố ý bảo tôi san sẻ công việc cho Khương Từ Kính. Gần đây tôi đang tiếp xúc với chuyện của công ty.”
Tạ Yến Chí bóp một ít thuốc, chậm rãi thoa lên lưng Khương Tuế. Vì lạnh, y khẽ run lên, vòng eo vô thức cong lại, hai mảnh xương bướm nơi lưng càng lộ rõ, trông như sắp vỗ cánh bay đi.

Khương Tuế không vui:
“Sao ba không nói với tôi chuyện này?”

Tạ Yến Chí hỏi ngược lại:
“Em muốn đi công ty sao?”

“…… Không muốn.” Khương Tuế đáp, rồi lại lẩm bẩm, “Nhưng ba cũng không thể thiên vị như vậy chứ.”

Tạ Yến Chí giúp y trở người lại, nhìn thấy vài chỗ da bị trầy xước thì khựng lại một chút.
“Có thể sẽ hơi đau.”

Quả thật là hơi đau. Khương Tuế nhíu mày, trong lòng quyết định ba ngày tới nhất định không thèm nói chuyện với Khương Từ Kính.

“Vậy sau này cậu sẽ tranh gia sản với Khương Từ Kính sao?” Khương Tuế tò mò hỏi. Y đã cùng Liễu Ngư xem quá nhiều phim hào môn máu chó, trong đó anh cả anh hai kiểu gì cũng vì gia sản mà trở mặt thành thù. Huống chi giữa Tạ Yến Chí và Khương Từ Kính vốn chẳng có bao nhiêu tình cảm.

“Nếu…”
Nói tới đây, Tạ Yến Chí lại dừng lại, không nói tiếp.
“Ít nhất là khi ba mẹ còn ở đây, sẽ không.”

Khương Tuế cũng chẳng quá để tâm. Dù ai thắng thì cũng không ảnh hưởng gì tới y, nên lười khuyên nhủ.

Y nằm sấp trên giường chưa được bao lâu đã ngủ thiếp đi. Tạ Yến Chí cất thuốc mỡ, rửa tay, quay lại thì thấy Khương Tuế lại đá tung chăn, để lộ đôi chân trắng muốt và một đoạn eo thon. Hắn khẽ nắm lấy cổ chân ấy.

Nơi đó từng đeo một chiếc chuông nhỏ. Âm thanh trong trẻo ấy, trong lòng hắn, đã vang lên suốt cả đêm dài.

Nếu thắng được Khương Từ Kính, hắn có thể độc chiếm Khương Tuế. Dù phải đánh đổi bằng cả tính mạng, hắn cũng sẽ tranh giành đến cùng.

Nhưng…

Tạ Yến Chí cúi xuống, khẽ hôn lên cổ chân của thiếu niên đang say ngủ, rồi đắp chăn lại cho y thật cẩn thận.

Chỉ là kẻ không tim không phổi kia, dù hắn có thắng đi chăng nữa, cũng sẽ không vì thế mà nhìn hắn thêm dù chỉ nửa lần.

……

Khoảng thời gian sau đó, Khương Tuế rất ít khi gặp Nguyên Dữ. Thỉnh thoảng gọi điện, giọng đối phương cũng mệt mỏi thấy rõ, đủ biết cuộc tranh đoạt gia sản đã bước vào giai đoạn căng thẳng nhất.

Không có Nguyên Dữ, cuộc sống ở trường của Khương Tuế trở nên hơi buồn chán. Y chỉ có thể ở cùng Tạ Yến Chí, ngược lại quan hệ giữa hai người lại thân thiết hơn trước rất nhiều.

Giữa chừng, Tống Dần còn tìm tới Khương Tuế một lần, chặn y ngay cổng trường sau giờ tan học.

Tống Dần nói rằng ông ta đã ly hôn với Lưu Mỹ Linh, Dịch Mộ thì bị cưỡng chế đưa vào bệnh viện tâm thần, còn Lưu Mỹ Linh bị đưa về trấn An Xa, tự sinh tự diệt. Ông ta đau khổ kể lể nỗi bất đắc dĩ năm xưa, thậm chí còn lấy ra cả di chúc, nói rằng chỉ cần Khương Tuế chịu nhận tổ quy tông, toàn bộ Tống gia đều sẽ là của y.

Khương Tuế chỉ trợn trắng mắt, một câu cũng không nói, quay người lên xe.

Tống Dần còn định bám lấy, nhưng bị Tạ Yến Chí chặn lại, lạnh lùng lên tiếng:
“Tống tiên sinh, em ấy họ Khương. Mong ông biết tự trọng.”

“Nó là con trai tôi!” Hốc mắt Tống Dần đỏ hoe, “Nó là máu mủ của tôi!”

“Không phải.” Tạ Yến Chí nhếch môi cười lạnh.
“Kể từ khi ông lừa gạt Văn Hòa, ông đã không còn tư cách làm cha của em ấy nữa.”

Từ đó về sau, Khương Tuế không gặp lại Tống Dần lần nào nữa. Cũng không biết có phải vì sau khi về nhà, y đã than phiền đôi câu với Khương Từ Kính hay không.

Đến ngày công bố kết quả cuối kỳ, Khương Tuế và Tạ Yến Chí ngồi đối diện nhau bên bàn học. Khương Tuế căng thẳng đến mức không chịu nổi:
“Cậu xem giúp tôi đi.”

Tạ Yến Chí cầm lấy điện thoại của y, mở bảng điểm do giáo viên chủ nhiệm gửi tới. Khương Tuế chăm chú quan sát biểu cảm của hắn, nhưng rồi phát hiện… Tạ Yến Chí hoàn toàn không có bất kỳ thay đổi nào trên mặt.

Khương Tuế: “?”

“Không phải chứ… tôi vẫn thi kém lắm à?” Khương Tuế buồn bực nói, “Rõ ràng tôi đã cố gắng như vậy rồi mà!”

“Cũng được.” Tạ Yến Chí đáp.

“Cậu đừng có an ủi tôi…” Khương Tuế lẩm bẩm, “Xem ra tôi đúng là không có thiên phú học hành…”

“Tổng điểm 436, xếp hạng 46 trong lớp.” Tạ Yến Chí nói.

“Tôi nhớ là tôi có học mà…” Khương Tuế vẫn còn tự lẩm bẩm, rồi sững người, “Cậu nói tôi được bao nhiêu?”

“436.” Tạ Yến Chí nhắc lại, “Tiếng Anh thi khá lắm, 142 điểm.”

Khương Tuế vội ghé sát lại nhìn điện thoại, rồi bất ngờ dang tay ôm chầm lấy Tạ Yến Chí:
“Cậu giỏi quá!”

Trước đây tổng điểm của y chỉ vừa đủ… ba chữ số!

“Là bản thân em giỏi.” Tạ Yến Chí vỗ nhẹ lên lưng y, “Nếu lúc học đừng làm việc riêng, em còn tiến bộ hơn nữa.”

Giáo viên chủ nhiệm hiển nhiên cũng rất hài lòng với sự tiến bộ của Khương Tuế, còn gửi tới mấy tin nhắn động viên. Khương Tuế vui vẻ chạy vòng quanh Tạ Yến Chí mấy vòng, khiến hắn phải đưa tay ấn đầu y lại:
“Em là cún con à? Sao cứ thích chạy vòng vòng quanh người khác thế.”

“Loại học sinh xuất sắc đứng nhất lớp từ đầu đến cuối như cậu thì làm sao hiểu được tâm trạng của tôi.” Khương Tuế bĩu môi. Nghĩ tới điều gì đó, y liền gửi bảng điểm của mình cho Nguyên Dữ, không tìm được cảm giác thành tựu từ học sinh xuất sắc, thì đành kiếm từ học sinh dở vậy.

“Tôi chợt nhớ ra,” Tạ Yến Chí ngồi trên ghế, chống cằm nói, “ngày nào tôi cũng kèm em học, mà chẳng có chút thù lao nào. Như lao động không công vậy.”

Khương Tuế: “Đợi anh tôi trả tiền mừng năm mới rồi tính có được không?”

“Tôi không cần tiền.”

Khương Tuế quen miêng hôn nhẹ lên má hắn một cái:
“Vậy thế này nhé.”

Tạ Yến Chí giữ lấy eo y, nhíu mày:
“Qua loa quá.”

“……”
Khương Tuế ngồi lên bàn, xoay người lại hôn lên môi hắn.

Ánh đèn bàn rất sáng, phủ lên hàng mi Khương Tuế một tầng ánh bạc nhàn nhạt. Những tia sáng lấp lánh ấy dường như cũng rơi cả vào mắt Tạ Yến Chí, khiến hắn có chút hoa mắt, mê muội.

Hắn cố gắng kiềm chế, không đưa tay ôm lấy Khương Tuế, bởi như vậy sẽ khiến em ấy cảm thấy mình quá áp bức.

Khương Tuế giống như một con thỏ nhút nhát, chỉ cần cảm nhận được nguy hiểm là sẽ muốn bỏ chạy. Dĩ nhiên cũng có những cách khác khiến y không thể trốn thoát, nhưng Tạ Yến Chí không có đủ tự tin về vị trí của mình trong lòng Khương Tuế.

Những nụ hôn giữa thiếu niên luôn vụng về. Rõ ràng đã hôn nhau rất nhiều lần, vậy mà Khương Tuế vẫn chẳng có chút kỹ xảo nào. Y ngậm lấy đôi môi mỏng của Tạ Yến Chí, hôn khẽ, hôn nhẹ, dày dày mịn mịn. Hơi thở hai người quấn quýt, giao hòa. Đột nhiên Khương Tuế thè lưỡi l**m hắn một cái, rồi không chờ Tạ Yến Chí kịp phản ứng, đã ngồi thẳng dậy, khẽ hừ:
“Đủ rồi chứ.”

Hô hấp của Tạ Yến Chí có chút rối loạn. Hắn bỗng đứng bật dậy, một tay chống bên cạnh Khương Tuế, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ:
“Khương Tuế, em…”

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng kẽo kẹt mở ra. Một người đàn ông cao lớn đứng ở cửa, sống mũi đeo cặp kính gọng mảnh màu vàng, rõ ràng vừa từ thư phòng đi ra. Trên gương mặt tuấn tú là vẻ thờ ơ quen thuộc.

“Anh!” Khương Tuế vội vàng nói, “Điểm cuối kỳ của em có rồi, em thi siêu tốt!”

Khương Từ Kính bước vào, ôm lấy Khương Tuế, đến nhìn Tạ Yến Chí cũng không thèm liếc mắt:
“Ừ, được bao nhiêu điểm?”

Khương Tuế đương nhiên bắt đầu khoe từ môn cao nhất:
“Tiếng Anh được 142 đó!”

“Giỏi lắm.” Người xưa nay không phải điểm tuyệt đối thì cũng gần tuyệt đối, lúc này lại rất nghiêm túc khen ngợi y, “Muốn quà gì?”

Khương Tuế reo lên:
“Muốn đi xem điêu khắc băng!”

“Qua mấy hôm nữa anh đưa em đi.” Khương Từ Kính hôn lên mặt Khương Tuế ngay trước mặt Tạ Yến Chí, rồi dẫn y ra ngoài, “Nhưng sẽ rất lạnh.”

“Mặc ấm là được mà.” Khương Tuế dựa lên vai Khương Từ Kính, “Không biết Tết năm nay Nguyên Tiểu Ngư có tới tìm em không nữa…”

Tạ Yến Chí vẫn đứng yên tại chỗ.

Hắn nhìn thấy ống quần ngủ màu xanh nhạt của Khương Tuế bị xắn lên một đoạn, để lộ cổ chân trắng như tuyết. Trên đó đeo một chiếc vòng chân màu vàng, chuông vàng treo bên trên vẫn đang khe khẽ vang lên.

Rõ ràng là khóa trên cổ chân Khương Tuế, nhưng hắn lại cảm thấy như đang siết chặt chính cổ họng và lồng ngực mình, máu độc dâng trào, ngày qua ngày, thứ tình yêu điên cuồng và méo mó ấy đã mãnh liệt đến mức không thể cứu vãn.

Và hắn… cũng chưa từng có ý định cứu vãn.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận